Mí mắt Tần Lệ run rẩy, ánh mắt mất đi tiêu cự, bờ mi nửa mở nửa nhắm. Trong cơn thần trí chập chờn, hắn ngỡ như nghe thấy giọng nói của Tạ Lâm Xuyên, bảo rằng y đã về rồi.
Tạ Lâm Xuyên... trở về rồi sao?
Trước mắt hắn thấp thoáng một bóng hình quen thuộc, một mái tóc đen tuyền đang rũ xuống, gương mặt tuấn tú thân thương, cùng nốt ruồi đỏ tươi chói lọi.
Hắn chạm vào gò má của người nọ, những ngón tay khẽ lướt qua bờ môi mềm mại, cảm nhận được hơi ấm nồng nàn đang men theo đầu ngón tay truyền đến cơ thể mình.
Nhưng sao Tạ Lâm Xuyên lại có thể trở về được chứ... Hay là lão đạo sĩ kia thực sự có vài phần đạo hạnh, không hề gạt hắn? Hôm nay là ngày sơ thất của Tạ Lâm Xuyên, đúng rồi, là hồn phách y đang nhập mộng để về thăm hắn đây mà.
Cảm giác trong mộng này quá đỗi chân thực, quá đỗi sống động, khiến người ta chỉ muốn tiếp tục đắm chìm, vĩnh viễn không tỉnh giấc.
"Tạ Lâm Xuyên..."
Nghe thấy tiếng thì thầm nửa tỉnh nửa mê của hắn, Tạ Lâm Xuyên khom người cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán hắn, không ngừng nỉ non bên tai hắn: "Tần Lệ, ta đã trở về bên cạnh ngươi rồi, sẽ không bao giờ rời xa ngươi nữa..."
Tần Lệ vô thức nhếch lên khóe môi. Hừ, quả nhiên là đang nằm mơ, nếu không thì sao hắn có thể nghe thấy những lời tình tứ ngọt ngào đến nhường này thốt ra từ miệng Tạ Lâm Xuyên cơ chứ.
Cái tên lừa đảo này, ngay cả trong giấc mơ cũng lừa gạt hắn.
Nhưng cũng chẳng sao cả, cho dù là lừa gạt thì hắn vẫn cam lòng nghe. Dù sao cũng chỉ là một giấc mộng, thôi thì cứ tha thứ cho y vậy.
"Tạ Lâm Xuyên... ôm lấy ta..." Trong giấc mộng của chính mình, thỏa mãn tâm nguyện của bản thân một chút chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ.
Tạ Lâm Xuyên quả nhiên ngoan ngoãn chiều theo ý hắn, vươn tay ôm lấy cổ hắn.
Tần Lệ chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh, chỉ cần kéo lỏng dây buộc là lập tức để lộ một lồng ngực nóng bỏng, cuộn trào nhiệt huyết.
Tạ Lâm Xuyên nhoài người, đặt những nụ hôn triền miên nóng bỏng lên mặt Tần Lệ, từ giữa hàng mày, đôi mắt, cho đến chóp mũi, hệt như cái cách Tần Lệ từng thích làm với y trước đây.
Cuối cùng, y m*t lấy đôi môi khô khốc kia, đầu lưỡi tách mở hàm răng, quấn quýt trao nhau hơi thở ẩm ướt bỏng rực. Nhịp thở của cả hai mỗi lúc một dồn dập và nặng nề, lồng ngực không tài nào kìm nén được những tiếng r*n r* trầm đục. Bầu không khí bên trong lớp màn trướng không ngừng tăng nhiệt.
Bàn tay quanh năm cầm cung múa kiếm của Tạ Lâm Xuyên áp lên lồng ngực đối phương, lớp chai mỏng ma sát vào làn da, phác họa theo từng thớ cơ nhấp nhô phập phồng. Tần Lệ hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra biểu cảm vừa như hoan lạc lại vừa như đau đớn.
Tạ Lâm Xuyên hôn lên nếp nhăn giữa mày hắn, nới lỏng lực tay, chuyển thành những cử chỉ v**t v* an ủi dịu dàng, thế nhưng lại bị Tần Lệ nôn nóng và thô bạo tóm chặt lấy mu bàn tay, trong miệng gầm gừ những lời vô nghĩa.
"Ngươi nói gì cơ?" Tạ Lâm Xuyên xáp lại gần lắng nghe, mới nghe được vài chữ vụn vặt đứt quãng.
"Muốn... đau..."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên khẽ chấn động, tận sâu trong lòng dâng lên một nỗi chua xót chẳng rõ nguyên do. Y không biết Tần Lệ phải ôm giữ tâm trạng tuyệt vọng đến mức nào mới nảy sinh ra ý thức như vậy. Y chỉ đành thuận theo bàn tay hắn, dùng lực thỏa mãn yêu cầu của đối phương.
"Ưm..." Tần Lệ cau mày th* d*c vài hơi ngắn ngủi, chân mày càng thắt chặt bao nhiêu, âm thanh bật ra nơi cuống họng lại càng thỏa mãn bấy nhiêu.
Thế này mới đúng chứ.
Tạ Lâm Xuyên trong giấc mộng này quá mực dịu dàng, quá đỗi quyến luyến, lại còn răm rắp nghe lời hắn, chẳng hề giống với người nọ chút nào. Quả nhiên một Tạ Lâm Xuyên như vậy chỉ có thể tồn tại trong ảo tưởng mà thôi.
Chỉ có đau đớn mới là chân thật. Kẻ khiến hắn đau đớn mới giống y.
"Tần Lệ... Tần Lệ..." Tạ Lâm Xuyên ghé bên tai hắn, xướng lên tên hắn hết lần này đến lần khác. Giọng nói trầm thấp đầy từ tính lại đè nén, chất chứa sự quấn quýt và cảm thán vô bờ.
Hai tay Tần Lệ theo phản xạ ôm chặt lấy vai và lưng y, dùng sức siết mạnh vào lòng. Hắn hơi nghiêng đầu, đôi môi liền rong ruổi theo bờ môi còn lại, không thể chờ đợi thêm mà hôn hít, gặm nhấm, cho đến khi vị tanh ngọt lan tỏa trong khoang miệng vẫn chẳng thể dừng lại sự quấn quýt dây dưa giữa môi và răng.
Làn da nóng bỏng dán chặt vào nhau, dòng máu dưới da sôi sục cuộn trào, nhịp tim không ngừng tăng tốc, khí huyết xộc lên nện thẳng vào màng nhĩ.
Tạ Lâm Xuyên rê dọc theo khóe môi hắn mà hôn dần xuống phía dưới, ngậm lấy yết hầu mỏng manh hiểm yếu của đối phương, dùng răng khẽ khàng day nghiến, lại m*t ra những dấu hôn đỏ hồng đầy ám muội.
Tần Lệ buộc phải ngửa cổ lên, thở hắt ra từng ngụm lớn, yết hầu không ngừng trượt lên trượt xuống, hệt như một con sói bị thợ săn ngoạm trúng điểm yếu chí mạng, sắp cận kề cái chết.
Tay chân hắn quấn chặt lấy đối phương, chẳng hề giãy giụa, trái lại còn ấn giữ gáy y, ra sức ôm ghì y vào lòng mình.
Nếu như đây chính là mùi vị của cái chết cận kề, thì đó có lẽ là sự đan xen giữa hoan lạc và thống khổ đã đạt đến mức cực hạn, đến mức chẳng thể phân định rõ ràng được nữa.
Cái đầu trong lòng hắn tiếp tục di dời xuống dưới, những nụ hôn ẩm ướt ấm nóng đáp xuống xương quai xanh và cần cổ, rồi lại để lại một chuỗi dấu răng trên khuôn ngực săn chắc căng đầy kia.
Tần Lệ mơ màng mở mắt ra, túm lấy một lọn tóc của đối phương, rồi lại chuyển sang v**t v* gò má và v*m ng*c của y.
Vẫn là dáng vẻ quen thuộc trong ký ức: ngũ quan anh tuấn góc cạnh, làn da trắng ngần, thân hình dẻo dai cường kiện, từng thớ cơ nơi ngực bụng rõ ràng, ẩn giấu một sức mạnh bộc phát dữ dội.
Điều xa lạ duy nhất chính là ánh mắt đang chăm chú nhìn hắn vào lúc này. Kể từ chuyến tuần tra doanh trại năm đó, sau khi hắn đưa Tạ Lâm Xuyên trở về kinh thành, Tạ Lâm Xuyên rất hiếm khi nhìn hắn bằng ánh mắt như vậy.
Đa phần những lúc ấy y đều lạnh lùng, xa cách, hoặc như gần như xa, lúc nóng lúc lạnh, khiến hắn vĩnh viễn không thể nhìn thấu tâm tư y đang nghĩ những gì.
Còn giờ đây, đôi mắt ấy dường như đang biểu đạt rành rọt sự trìu mến, dịu dàng và thâm tình tha thiết.
Hừ, quả nhiên là mơ mà.
Làn da Tạ Lâm Xuyên rất lạnh, giống như vừa mới dầm mưa dãi tuyết cả một chặng đường dài, thế nhưng lồng ngực bên trái lại nóng hổi. Tần Lệ áp sát, hết lần này đến lần khác cảm nhận được nhịp tim truyền đến từ lồng ngực đối phương, mới cuối cùng mãn nguyệnmà nhắm mắt lại.
Đây là một giấc mộng quá đỗi hoàn hảo. Tạ Lâm Xuyên không chết, cũng không hận hắn, dường như còn yêu hắn sâu đậm. Một ảo ảnh giả tạo biết bao. Nực cười thay, hắn thừa biết là giả mà vẫn cố chấp không muốn tỉnh giấc.
Dù sao cũng là mơ, lại còn là một giấc mộng xuân, vậy thì cứ việc phóng túng đi, có hành động quá trớn một chút cũng chẳng hề gì.
Hai người siết chặt lấy eo đối phương, ai cũng muốn khảm xương thịt người kia vào trong thể xác mình, giống như đang thi xem lực tay ai lớn hơn vậy, loay hoay một hồi đã mệt đến th* d*c hồng hộc.
Sự ngăn cách của da thịt sao mà vướng víu đến thế. Giá như có thể xuyên thấu qua được thì tốt biết mấy. Như vậy, họ có thể nuốt chửng máu thịt của nhau, để rồi vĩnh viễn bện chặt thành một thể mà cùng nhau sinh trưởng. Bất kể là sinh tử, dối lừa hay ký ức, đều không cách nào chia lìa họ được nữa.
"Tạ Lâm Xuyên... Tạ Lâm Xuyên..." Tần Lệ ánh mắt đờ đẫn, bên tai chỉ có tiếng nước dính nhớp cùng tiếng th* d*c dồn dập vang vọng, thi thoảng còn xen lẫn vài tiếng va chạm trầm đục khác.
"Ta ở đây." Tạ Lâm Xuyên siết chặt eo hắn, vòng ôm mạnh mẽ lại nóng rực, tay kia liên tục m*n tr*n gò má hắn, gạt đi mớ tóc mai đẫm mồ hôi, không ngừng hôn lên đôi môi đỏ mọng ướt át kia.
Cứ như thể y trân quý hắn lắm, cứ như thể y đang vội vã muốn chiếm lấy hắn vậy.
Tần Lệ lặng lẽ nhếch khóe môi, giấc mơ này chân thực đến mức hắn sắp tin sái cổ rồi đây.
"Tạ Lâm Xuyên!" Vào khoảnh khắc dòng máu sôi sục lao vút l*n đ*nh điểm, Tần Lệ chẳng rõ là vì đau hay vì sướng mà bật ra một tiếng kêu trầm thấp.
Hắn hung hãn cắn phập vào một bên cổ y, để lại hai hàng dấu răng sâu hoắm,, song cuối cùng vẫn không nỡ để chiếc răng nanh sắc nhọn của mình làm rách đi làn da mỏng manh nhạy cảm nơi đó.
Tạ Lâm Xuyên ra sức cọ cọ vào tai hắn, giọng nói khản đặc, trầm thấp bày tỏ những lời yêu thương chưa từng thốt ra trong đời này: "Tần Lệ, ta thích ngươi..."
Toàn thân Tần Lệ run lên, đồng tử không kìm được mà co rụt lại, rồi lại th* d*c dồn dập mà nhắm nghiền hai mắt lại, đồ lừa đảo!
Cho dù là lừa gạt hắn đi chăng nữa, thì xin hãy để giấc mộng này kéo dài thêm một chút đi...
Bởi vì sau khi tỉnh lại, xung quanh sẽ chỉ còn lại sự lạnh lẽo hiu quạnh, hắn lại phải một mình đối mặt với quãng đời còn lại dài đằng đẵng đầy cô độc.
Ngọn nến leo lét cuối cùng trong nội điện chẳng biết bị ai thổi tắt, hai bóng người chồng chéo gắt gao ôm lấy nhau, lún sâu vào lớp chăn nệm mềm mại, không gian trong màn trướng hoàn toàn chìm vào bóng tối tịch mịch...
※※※
Tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, rọi lên tấm thảm trải sàn thêu hoa văn tinh xảo, từng chút một leo lên long sàng, xuyên qua lớp màn che mỏng manh, chiếu rọi bên mép giường.
Không rõ có phải do mấy ngày nay lao lực quá độ hay không, Tần Lệ ngủ rất say, mãi cho đến khi trời sáng rõ vẫn chưa tỉnh giấc.
Tạ Lâm Xuyên trong giấc ngủ cũng không hề an ổn, y trở mình một cái, tay chân đều gác lên người Tần Lệ, lại rúc hẳn đầu vào lồng ngực đối phương, lúc bấy giờ mới ngon giấc hơn đôi chút.
Tần Lệ trong cơn mê man có cảm giác trên người nặng trịch, trong lòng càng lúc càng nóng hổi. Hắn nhíu chặt đôi mày, theo thói quen gọi tên Tạ Lâm Xuyên, siết chặt hai cánh tay. Cho đến khi cảm nhận một cách thiết thực rằng trong lòng dường như thực sự có một người, bấy giờ hắn mới mơ màng, chật vật mở mắt ra.
Đập vào mắt là một đỉnh đầu tóc đen nhánh, dưới lòng bàn tay là thân thể hắn đã v**t v* không biết bao nhiêu lần, chóp mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Tần Lệ lập tức trợn to hai mắt, đầy vẻ không thể tin nổi mà gạt đầu đối phương ra, để lộ một gương mặt tuấn tú ôn hòa đang ngủ say. Nốt ruồi đỏ bên cánh mũi vẫn nổi bật như ngày nào, dù hắn có nhắm mắt lại cũng phác họa được vị trí của nó.
Tần Lệ nhắm mắt lại rồi lại mở ra, xác nhận cảnh tượng trước mắt không phải là ảo giác. Kế đó, sắc mặt hắn lập tức đại biến, ngay tức khắc ngồi bật dậy từ giường, vừa kinh hãi vừa nghi hoặc nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ của Tạ Lâm Xuyên.
Sao Tạ Lâm Xuyên lại ngủ bên cạnh hắn được? Y chẳng phải đã...
Hắn hít một hơi thật sâu, cực kỳ chậm rãi chìa tay ra, những ngón tay run rẩy đưa tới dò xét hơi thở dưới mũi và mạch đập của đối phương.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Vẫn là nhịp tim mạnh mẽ và có lực hệt như ngày nào, nhiệt độ cơ thể ấm áp, hơi thở nông mà dài lâu.
Tất cả mọi thứ đều minh chứng một sự thật rành rành: Tạ Lâm Xuyên trước mắt là một người sống bằng xương bằng thịt, chứ không phải là âm hồn quỷ mị hiện về lúc nửa đêm.
Đầu óc Tần Lệ hỗn loạn đến tột cùng. Hắn nghiến chặt răng, nhẹ nhàng đẩy người Tạ Lâm Xuyên nghiêng đi một chút, lộ ra tấm lưng tr*n tr**. Chỗ y bị lưỡi đoản đao đâm trúng quả nhiên đã đóng một lớp vảy rất sâu.
Ở những chỗ khác thậm chí còn hằn vài vệt cào mờ nhạt, dấu vết trông còn rất mới, rõ ràng là vừa hình thành trong đêm hôm qua.
Tần Lệ ngẩn ra, lúc này mới muộn màng cảm nhận được cảm giác dính nhớp kỳ quái ở bắp đùi.
Hắn nhìn chằm chặp vào Tạ Lâm Xuyên, đôi mắt đen thẫm dần chuyển sang đỏ ngầu. Lẽ nào đêm qua không phải là một hồi ảo mộng hay sao? Hay là cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa tỉnh lại khỏi giấc mơ?
Mí mắt Tạ Lâm Xuyên hơi nhúc nhích, cuối cùng cũng tỉnh giấc sau giấc ngủ dài. Vừa mở mắt ra, y đã thấy Tần Lệ đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt bàng hoàng tột độ.
"Tần Lệ..." Y chậm rãi chống người ngồi dậy trên giường, tấm chăn đơn trượt xuống, để lộ thân hình tr*n tr** dẻo dai khỏe khoắn, trên người còn lưu lại không ít dấu tay và những vệt đỏ nhạt.
Đó là những dấu vết do chính hắn để lại đêm qua.
Tần Lệ không ngừng hít thở sâu, hốc mắt nóng lên, chóp mũi đỏ ửng, dùng lực siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt mà cũng chẳng hề hay biết.
"Tạ Lâm Xuyên!" Ánh mắt hắn găm chặt vào mặt đối phương như những mũi tên sắc lẹm. Hắn phải nghiến chặt răng mới giữ cho răng mình không đánh lập cập vào nhau, từng câu từng chữ thốt ra hệt như tiếng gầm thét từ sâu thẳm linh hồn.
"Ngươi còn sống?! Ngươi chưa–"
Chữ cuối cùng nghẹn đắng nơi cổ họng, cho dù có thế nào cũng không thể thốt ra thành tiếng.
Hắn thậm chí chẳng dám dùng giọng quá lớn, cứ như sợ hãi chỉ cần lớn tiếng một chút thôi là giấc mộng đẹp trước mắt sẽ tan thành mây khói.
Tạ Lâm Xuyên vươn tay chạm vào gò má hắn. Người đàn ông đối diện vào khoảnh khắc được chạm vào liền rùng mình một cái, bờ môi mím chặt thành một đường thẳng tắp, xương gò má gồng lên những đường nét cứng đờ.
"Tần Lệ, ta chưa chết, ta về rồi..."
Đôi mắt Tần Lệ giăng đầy tơ máu, đỏ hoe trừng trừng nhìn y. Khi nghe thấy câu nói này, mọi sức lực trong người hắn dường như bị rút cạn, từ bỏ mọi phản kháng, lại giống như một kẻ lâm vào đường cùng ngõ cụt bỗng nhen nhóm lên tia hy vọng mới giữa tuyệt cảnh.
"Ngươi về rồi sao...?"
"Ngươi rõ ràng–" Đã chết trong lòng hắn rồi cơ mà.
Cái cảm giác cơ thể trong lòng từng chút một mất đi hơi ấm, đôi mắt dần trở nên trống rỗng mất đi tiêu cự kia, cứ mỗi lần đêm muộn trở về là lại không ngừng gặm nhấm, cào xé trái tim hắn hết lần này đến lần khác.
Hắn chỉ muốn được gặp lại Tạ Lâm Xuyên dù chỉ một lần trong giấc mộng, nhưng y chưa từng một lần chịu đi vào cõi mộng của hắn!
Thế mà giờ đây Tạ Lâm Xuyên lại chạy đến bảo hắn rằng y chưa chết?
Tầm mắt Tần Lệ nhìn y dần trở nên nhòe nhoẹt. Cuối cùng, hơi thở run rẩy cũng làm rơi xuống một giọt lệ nóng hổi. Âm cuối của hắn run bần bật, mang theo nỗi hận nghiến răng nghiến lợi: "Kẻ lừa đảo! Đến cả cái chết ngươi cũng lừa ta!"
"Tần Lệ... lần này ta không lừa ngươi đâu." Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ nhìn hắn chăm chú. Y giơ tay muốn gạt đi vệt nước hoen nơi khóe mắt hắn, nhưng ngay sau đó, cổ tay lại bị siết chặt cứng ngắc.
Đôi mắt đỏ ngầu của Tần Lệ nhìn chằm chằm vào y không rời lấy nửa tấc: "Sao ngươi lại sống lại được?"
Hắn rõ ràng đã đặt người vào trong băng quan rồi cơ mà, lẽ nào lại có chuyện cải tử hoàn sinh thật sao?
Tạ Lâm Xuyên cũng chẳng biết phải giải thích thế nào, đành gượng gạo bảo: "Có lẽ lúc đó ta chỉ là bế khí giả chết, mà cũng có lẽ là do ngươi lấy máu gọi hồn, thực sự đã gọi được hồn phách của ta về. Thật ra ta cũng không rõ vì sao mình sống lại được, ta nghĩ, có lẽ là do cả hai chúng ta đều có chấp niệm quá sâu dày."
Bờ môi Tần Lệ khẽ run lên một cái, im lặng hồi lâu. Hắn thực ra không hề cố chấp muốn biết đáp án cho câu hỏi ấy, hắn chỉ là muốn xác nhận rằng Tạ Lâm Xuyên trước mắt là một người sống sờ sờ bằng xương bằng thịt, chứ không phải là thành phẩm từ ảo giác hay giấc mộng huyễn hoặc của hắn.
Hắn giơ tay lên định chạm vào mặt Tạ Lâm Xuyên, nhưng đi được nửa đường lại siết chặt ngón tay rồi thu về.
"Nếu đã giả chết, tại sao không thừa cơ trốn khỏi hoàng cung luôn đi? Chẳng phải ngươi... lúc nào cũng trăm phương ngàn kế muốn trốn thoát khỏi đây sao?"
Tần Lệ cố đè nén mớ cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt, nhìn chăm chằm vào mắt đối phương, lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội.
Rõ ràng có thể thần không biết quỷ không hay mà cao chạy xa bay, tại sao còn tự dẫn xác mò về?
Rõ ràng hận hắn đến thế, hận đến mức cấu kết với Lý Tuyết Hoằng để mưu phản, hạ độc hắn, giúp Lý Tuyết Hoằng cướp đoạt ngai vàng của hắn, giờ đây lại chạy về bên cạnh hắn, còn mở miệng ra nói cái gì mà... thích hắn?!
Tần Lệ nheo hai mắt lại, hung tợn bảo: "Ta đã chặt đứt chân tay của Lý Tuyết Hoằng, đem hắn ta làm vật tế mà thiêu chết rồi! Còn tìm đạo sĩ hạ huyết chú lên người hắn ta, nguyền rủa kiếp sau hắn ta cũng không được chết tử tế!"
"Ngươi không phải hận ta sao? Ta giết cựu chủ của ngươi, ngươi càng phải hận ta mới đúng chứ! Bây giờ mò về đây làm cái gì?"
Tạ Lâm Xuyên nghênh đón tầm mắt của hắn, giọng điệu của người đàn ông trước mặt vẫn cứng ngắc và hung bạo như cũ, hệt như một con nhím xù hết gai nhọn khắp người.
Miệng hắn càng thốt ra những lời độc địa thì lực tay đang siết chặt cổ tay y lại càng lớn.
Nhìn chăm chú vào đôi mắt đỏ ngầu ấy, bên tai Tạ Lâm Xuyên lại văng vẳng những lời mê sảng đêm qua của Tần Lệ.
Ôm lấy hắn, làm hắn đau...
Chỉ có vào những lúc như thế, Tần Lệ mới chịu gỡ bỏ lớp phòng bị, vạch mở lớp vảy giáp cứng cáp, phơi bày trái tim mềm yếu nhất của mình cho y thấy.
Thấy Tạ Lâm Xuyên cứ giữ im lặng không nói lời nào, Tần Lệ cáu bẳn giật giật cánh tay y: "Sao không nói lời nào? Có phải ngươi hối hận rồi không? Hối hận vì đêm qua đã không thừa cơ chạy trốn?"
Tạ Lâm Xuyên thở dài một tiếng thườn thượt, đưa tay sờ sờ mặt đối phương rồi trầm giọng bảo: "Nếu ta nói với ngươi rằng, ta chỉ là bị Lý Tuyết Hoằng hạ độc, đánh mất một vài ký ức lúc đôi ta bên nhau, ngươi có tin ta không?"
Tần Lệ quả nhiên biến sắc, ánh mắt không ngừng biến đổi, nhịp thở dần trĩu nặng, cuối cùng vẫn nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Lời ngươi nói, rốt cuộc câu nào là thật câu nào là giả? Có phải các ngươi mưu phản thất bại, ngươi chưa trả thù đủ, nên còn muốn bày đủ trò để thử lại lần nữa đúng không?"
Hắn vừa nói xong, thấy Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt mày, sắc mặt hắn cũng bắt đầu tái đi, đành quay mặt đi chỗ khác, giễu cợt nói: "Hay là vì thấy ta quỳ gối vì ngươi, đôi chân tàn phế, ngươi cảm động rồi nên ở lại đây để bố thí, thương hại ta?"
"Bất kể là loại nào, ta đều không cần!"
Tạ Lâm Xuyên lẳng lặng nhìn hắn thật lâu, thu trọn từng nét biểu cảm nhỏ nhặt của hắn vào đáy mắt.
Tần Lệ ngoài miệng thì buông lời tàn nhẫn, lực đạo nơi bàn tay, thế nhưng vành mắt đỏ ửng, cùng với âm cuối đang gồng mình kìm nén tiếng run rẩy kia, tất cả đều đang tha thiết gào thét nói với y rằng: hãy mau phủ nhận đi mà!
Tạ Lâm Xuyên trong lòng không khỏi bật cười. Thời thế thay đổi, giờ đây y cũng đã trở thành con sâu cái kiến trong bụng Tần Lệ rồi.
Tuy nhiên, câu nói này quả thực không cách nào phủ nhận, cũng chẳng cần thiết phải phủ nhận. Cho dù có được làm lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, y vẫn sẽ vì sự quyết liệt và thâm tình của Tần Lệ mà động lòng.
Y không phải là kẻ mù, càng chẳng phải là khúc gỗ đá vô tri vô giác.
Y nhìn đăm đăm vào đôi mắt Tần Lệ, chậm rãi cất lời: "Ta không thương hại ngươi, ta chỉ là thích ngươi, cho nên không muốn rời đi."
Phản ứng lần này của Tần Lệ còn dữ dội hơn, hệt như vừa nghe thấy điều gì đó hoang đường không tưởng. Đồng tử hắn chấn động co rụt lại, có hít thở sâu bao nhiêu cũng chẳng thể bình phục lại được nhịp đập nơi lồng ngực: "Ngươi nói cái gì?"
Tạ Lâm Xuyên ôn hòa mà kiên định lặp lại một lần nữa: "Ta nói ta thích ngươi, cho nên không muốn rời đi."
Bờ môi Tần Lệ mấp máy, lại chẳng biết phải nói gì cho phải.
Một người rõ ràng đã chết, giờ đây lại cải tử hoàn sinh. Một người từng hận hắn đến mức phản bội hắn, giờ đây lại mở miệng nói thích hắn. Một người từng trăm phương ngàn kế muốn trốn chạy khỏi hắn, giờ đây lại khăng khăng không chịu đi.
Bảo hắn làm sao có thể tin tưởng được đây?
Thế nhưng đôi mắt đen láy như điểm mực kia của Tạ Lâm Xuyên lại quá mức sáng ngời, cứ thế chăm chú nhìn hắn, khiến hắn chỉ cần nhìn vào một cái thôi cũng có cảm giác như sắp bị luồng thâm tình ấy thiêu đốt.
Tần Lệ quay mặt đi chỗ khác, lạnh lùng bảo: "Nếu như ta tiếp tục giam lỏng ngươi thì sao? Nếu như chính ngươi đã lựa chọn ở lại, ta sẽ không bao giờ cho ngươi thêm bất cứ một cơ hội nào để trốn chạy nữa đâu."
Hắn lại quay ngoắt mặt lại, dữ tợn trợn mắt nhìn y: "Ta còn sẽ xích ngươi lại, không cho ngươi lên triều, không giao binh quyền cho ngươi nữa. Nếu ngươi quay lại đây vì những thứ đó thì hãy mau từ bỏ ý định đi!"
Tạ Lâm Xuyên giống như đã dự liệu điều này từ trước, trái lại còn nhàn nhạt mỉm cười: "Thế thì lần này ngươi đổi cho ta một tòa cung điện nào rộng rãi hơn chút đi, ví dụ như tẩm cung của ngươi xem chừng cũng khá ổn đấy."
Y vỗ vỗ lên chiếc long sàng bên dưới, nhếch khóe môi: "Sau này ta sẽ ngủ ở đây vậy."
Tần Lệ kinh ngạc nhìn y: "Ngươi..."
Tạ Lâm Xuyên nhìn thấy ánh mắt Tần Lệ ngày một thâm trầm. Giây tiếp theo, cổ tay y nhói lên một cái, liền theo đà cánh tay bị kéo mạnh về phía trước.
Ngay sau đó, Tần Lệ đột ngột nhào tới ôm chầm lấy y. Lực ôm lớn đến mức tưởng như muốn đem cả người y khảm sâu, nghiền nát vào trong xương tủy mình vậy.
"Ta không cần biết vì sao ngươi chịu ở lại..."
Hắn vùi mặt sâu vào hõm vai Tạ Lâm Xuyên, cổ họng nghẹn ứ như có ngọn lửa nóng rực bốc lên, hơi thở nặng nề dồn dập: "Nếu ngay cả bây giờ ngươi vẫn đang lừa gạt ta, coi như ta cầu xin ngươi... vĩnh viễn đừng bao giờ nói cho ta biết sự thật!"
Cõi lòng Tạ Lâm Xuyên chợt thắt lại một cái. Đây là lần đầu tiên y nghe thấy hai chữ "cầu xin" thốt ra từ miệng Tần Lệ.
Trước đây, mỗi lần nhắc đến, đều là hắn bắt y phải cầu xin hắn.
Tạ Lâm Xuyên ấn chặt gáy hắn, cũng dùng một lực đạo mạnh mẽ tương tự ôm ghì lấy hắn, dồn dập hít hà mùi hương độc nhất thuộc về Tần Lệ. Chóp mũi y không ngừng cọ xát vào một bên cổ hắn, chất giọng khàn đặc trầm thấp: "Sau này sẽ không bao giờ lừa ngươi nữa."
"Đôi ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, không bao giờ chia lìa nữa."
Tần Lệ hai tay siết chặt lấy y, ngoài miệng vẫn nghiến răng nghiến lợi, hung hãn như cũ: "Ta không tin..."
"Trừ phi ngươi lừa được ta cho đến ngày ta chết thì thôi."
. . .