Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 74: Ngoại truyện (IF): Trở về kiếp trước (1)

Tạ Lâm Xuyên tỉnh lại giữa một vùng ánh sáng trắng chói lòa.

Trước khi mở mắt, y có cảm giác bản thân đã trôi dạt vô định trong bóng tối mịt mùng không biết bao lâu, tưởng chừng như đã trải qua hàng loạt kiếp luân hồi dằng dặc, mà cũng có lẽ chỉ mới bằng khoảnh khắc khi lưỡi dao găm đâm lút vào sau lưng.

Phật gia có câu: một nhành hoa chứa một thế giới, một chiếc lá gói một bồ đề. Tạ Lâm Xuyên chẳng rõ bản thân đang ở tại cõi nào trong ba nghìn đại thiên thế giới, hay chăng y chỉ đang đứng trên một nhánh rẽ vô danh giữa muôn vàn dòng thời gian chồng chéo ngoài kia.

Y chỉ biết mình vừa chứng kiến vô số mảnh hình ảnh vỡ vụn, cuối cùng chúng hội tụ lại thành những ký ức khắc cốt ghi tâm, hằn sâu vào trí óc.

Sương mù từng lớp tản đi, tầm mắt y dần trở nên rõ ràng. Khung cảnh hiện ra trước mắt chính là hoàng cung vừa trải qua một hồi giết chóc tanh tưởi. Tiếng hò hét chém giết động trời xung quanh đã sớm lắng xuống, những đốm lửa tàn lác đác cũng đã bị dập vùi. Tàn dư của nhà họ Lý hết thảy đều đền tội, đến cả xác chết cũng bị Thiết Giáp Vệ lôi đi.

Theo bước chân viện binh của Nhiếp Đông tiến vào hoàng thành, Lý Tuyết Hoằng bị đâm một đao hôn mê bất tỉnh, toàn bộ thế lực phản loạn thế là sụp đổ. Hoàng cung lại một lần nữa nằm trọn trong tầm kiểm soát của Tần Lệ.

Y vậy mà đã trở lại rồi, trở lại đúng cái ngày y bỏ mạng dưới lưỡi đoản đao của Lý Tuyết Hoằng.

Tạ Lâm Xuyên rất nhanh đã nhìn thấy một bóng người đang nửa chống nửa quỳ trên nền đất cách đó không xa. Người nọ tóc bạc buông xõa rũ rượi, từ tóc tai đến sau lưng toàn là những vệt máu loang lổ bết dính. Ngay cả cổ chân cổ tay hắn cũng chẳng còn lấy một mảng da lành lặn, bị xiềng xích cứa đến mức máu thịt lẫn lộn, nơi hai bên đầu gối lại càng da tróc thịt bong.

Y dán chặt ánh nhìn vào người ấy. Đó là... Tần Lệ.

Ánh tà dương đỏ rực như máu hắt lên góc nghiêng gương mặt đang cúi gằm của Tần Lệ. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hệt như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng không lối thoát, vòng tay ôm chặt lấy một thân xác đang dần mất đi hơi ấm, bất động như tờ.

Tạ Lâm Xuyên bàng hoàng nhìn người mà Tần Lệ đang ôm trong lòng, kia chẳng phải là thể xác của y sao?

"Tần Lệ! Ta ở đây mà!" Y sốt sắng tiến lên phía trước, muốn vươn tay chộp lấy cánh tay Tần Lệ, thế nhưng khi chìa tay ra chỉ bắt được một khoảng không.

Cánh tay hư ảo trực tiếp xuyên thấu da thịt đối phương, không thể chạm vào bất cứ thứ gì.

Tạ Lâm Xuyên lúc này mới chợt nhận ra, bản thân mình dường như chỉ là một linh hồn đang trôi nổi giữa không trung, hay nói đúng hơn là một bóng ma cô hồn dã quỷ, chẳng biết vì cớ gì mà vất vưởng ở chốn này.

Y không chạm được vào Tần Lệ, cũng không chạm được vào thân xác đang dần lạnh ngắt của chính mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn linh hồn mình cứ xuyên qua xuyên lại trong vô vọng.

"Tần Lệ!" Y quỳ sụp bên tai Tần Lệ gào lớn gọi tên hắn, nhưng đối phương chẳng nghe thấy gì.

Chỉ nghe thấy những tiếng lầm bầm khàn đặc phát ra từ môi hắn: "Các ngươi không kịp rồi... Tại sao không đến sớm hơn một chút..."

Đáy mắt hắn lúc này là một mảng đỏ sẫm mơ hồ, hai mắt sung huyết, chóp mũi đỏ ửng: "Biết trước ngươi hận ta đến thế, thà chết chứ không nguyện ở bên ta, ngày xưa ta đã không nên cưỡng đoạt ngươi vào cung..."

"Tần Lệ, không phải như vậy đâu!"

Tạ Lâm Xuyên càng lúc càng sốt ruột, không ngừng tìm cách ôm lấy hắn, nhưng đôi tay chỉ biết bất lực xuyên qua thân thể đối phương hết lần này đến lần khác.

Tần Lệ hoàn toàn không hay biết bên cạnh mình có một linh hồn đang hiện hữu, bàn tay hắn đột ngột siết lấy cổ người trong lòng, gương mặt vặn vẹo đến mức gần như dữ tợn, khóe môi vương nụ cười lạnh đầy trào phúng: "Không, đáng lý ra ngay từ đầu ta nên g**t ch*t ngươi, hoặc để ngươi kết liễu ta! Thì mọi chuyện đâu đến nông nỗi này..."

Rõ ràng từng câu từng chữ đều mang theo nỗi hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng bàn tay hắn lại run rẩy hệt như giọng nói kia, rốt cuộc vẫn chẳng vận nổi chút sức lực nào.

"Tạ Lâm Xuyên... Đây là sự báo thù của ngươi dành cho ta đúng không!"

Tần Lệ siết chặt nắm đấm, lồng ngực phập phồng th* d*c: "Ta sẽ không buông tha cho ngươi đâu... Cho dù có hóa thành quỷ, ta cũng phải tìm ngươi cho bằng được!"

Tạ Lâm Xuyên từ bỏ những vùng vẫy vô ích, chậm rãi hạ thấp thân mình, đưa bàn tay hư ảo ôm hờ lấy hắn, tay còn lại khẽ khàng chạm vào khóe mắt hắn: "Đừng đau lòng, Tần Lệ."

Gương mặt hư vô áp sát vào bên má hắn: "Ta đã trở về tìm ngươi rồi, ta vẫn luôn ở bên cạnh ngươi..."

Cách đó không xa, Nhiếp Tấn thở hổn hển chạy tới: "Bệ hạ, dư đảng của nhà họ Lý đã tiêu diệt sạch sẽ, thái y cũng được thần gọi đến rồi."

Hắn ra sức khuyên nhủ Tần Lệ đặt xác Tạ Lâm Xuyên xuống, nhưng Tần Lệ lại cứ ôm khăng khăng không chịu buông tay.

Nhiếp Tấn cuống đến mức mồ hôi vã ra như tắm: "Bệ hạ, ngài tỉnh lại đi, Tạ tướng quân người chết không thể sống lại, còn có vết thương trên chân của ngài nữa. Xin hãy mau để thái y chữa trị cho ngài, đó mới là việc cấp bách nhất!"

Tần Lệ chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu như máu liếc hắn một cái. Nỗi bạo ngược hung tàn cuộn trào nơi đáy mắt chẳng biết từ lúc nào đã hoàn toàn cạn kiệt, tựa như những rặng đá ngầm trơ trọi sau khi thủy triều rút cạn.

Giọng nói của hắn khàn đến mức không ra hình thù: "Hắn chỉ là mệt quá, nên mới ngủ thiếp đi thôi."

Nhiếp Tấn và Tạ Lâm Xuyên cùng lúc giật thót mình. Tần Lệ lại ôm người loạng choạng đứng dậy, giương mắt về phía ánh tà dương sắp chìm khuất mà nhíu mày: "Truyền thái y qua đây đi."

Những lời thì thầm đau đớn điên cuồng khi nãy tưởng như chỉ là một khắc ảo giác thoáng qua. Trong chớp mắt, hắn đã khôi phục lại dáng vẻ của một vị quân vương mạnh mẽ, không gì có thể quật ngã.

Trong khi thái y đang quýnh quáng tiến lên xử lý vết thương cho hắn, Tần Lệ dán mắt vào Nhiếp Tấn, lạnh lùng hỏi: "Tên phản đồ Tần Vịnh Nghĩa kia đâu rồi?"

Nhiếp Tấn nghiêm mặt, cúi đầu đáp: "Hắn ta giả truyền thánh chỉ của bệ hạ, điều động thị vệ trong cung đi nơi khác, lại tự tiện thay đổi tướng lĩnh thủ thành của cấm quân, phái người bắt giữ gia quyến của các vị đại thần. Hiện tại hắn ta đã bị Nhiếp Đông tóm gọn, đánh gãy một chân, đang giam trong ngục chờ bệ hạ định đoạt."

Tần Lệ chậm rãi nheo hai mắt lại, cười giễu một tiếng: "Tốt, tốt lắm, không hổ là nghĩa đệ của trẫm. Trẫm chưa từng bạc đãi hắn, để hắn ngồi lên đến vị trí này, vậy mà hắn vẫn lòng tham không đáy. Xem ra mắt trẫm đã mù rồi."

Gương mặt hắn ngày một lạnh lẽo: "Đã như vậy, đem hắn ta lăng trì đi."

"Rõ." Nhiếp Tấn ngập ngừng một lát, ánh mắt rơi vào lồng ngực hắn, thấp giọng nói: "Bệ hạ, thi thể của Tạ tướng quân cũng nên sớm được an táng."

Tạ Lâm Xuyên nhìn thấy lồng ngực Tần Lệ phập phồng dữ dội, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Đôi mắt dưới lớp tóc mái u ám đến tột cùng, yết hầu trồi sụt hồi lâu mới miễn cưỡng đè nén được nỗi oán hận cùng sự chua xót đang tràn ngập hốc mắt.

"Bảo Lý Tam Bảo hạ lệnh, dùng ngàn lượng vàng tìm kiếm những bậc kỳ nhân dị sĩ có khả năng gọi hồn đến đây."

Tạ Lâm Xuyên giật mình, gọi hồn? Tần Lệ muốn gọi hồn y về? Chuyện này mà cũng linh nghiệm sao... Linh hồn của y rõ ràng là đang ở ngay đây kia mà!

Nhiếp Tấn há miệng th* d*c, còn muốn khuyên can thêm, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo không cho phép cự tuyệt của Tần Lệ, hắn lập tức rùng mình một cái, vội vàng nhận lệnh lui ra.

Tần Lệ thu hồi tầm mắt, v**t v* gò má đã lạnh ngắt của người trong lòng, bất chợt nở nụ cười. Nụ cười ấy chất chứa nỗi bi thương và cô quạnh đến tột cùng. Tạ Lâm Xuyên chưa từng thấy qua bao giờ.

"Ngươi có phải càng hận ta vì không để ngươi được an táng yên ổn không?" Tần Lệ dừng lại một khắc, giọng nói nghẹn ứ, hơi thở run rẩy, "Nhưng ta không cam lòng... Không cam lòng!"

Giọng nói của hắn rõ ràng rất nhỏ, chỉ có chính hắn và Tạ Lâm Xuyên nghe thấy. Thế nhưng, Tạ Lâm Xuyên lại như cảm nhận được một tiếng khóc than xé lòng cất lên từ tận sâu linh hồn, nện thẳng vào màng nhĩ và trái tim y, khiến cho hồn phách y cũng phải thắt lại đầy đau đớn.

"Tần Lệ..."

Mấy ngày kế tiếp, cô hồn của Tạ Lâm Xuyên cứ thế lảng vảng quanh người Tần Lệ, chứng kiến hắn xử lý đám tàn dư phản loạn, phóng thích gia quyến của những vị đại thần bị bắt giam, trấn an bá tánh kinh thành và triều thần đang hoang mang lo sợ.

Cục diện rúng động dữ dội vì cuộc mưu nghịch của Lý Tuyết Hoằng cuối cùng cũng dần bình định trở lại sau khi những kẻ phản loạn đều đã đền tội. Trông thấy tình hình tồi tệ đang chuyển biến tốt đẹp, các vị đại thần trong triều ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Duy chỉ có một việc khiến cho Thừa tướng Ngôn Ngọc lo lắng khôn nguôi. Bệ hạ thế mà lại hạ lệnh đúc một chiếc quan tài bằng băng, đóng băng thi thể của Tạ Lâm Xuyên, lại còn trăm phương ngàn kế tìm kiếm những bậc đạo sĩ cao thâm có thể dùng bùa chú để gọi hồn.

Chuyện này truyền ra ngoài hoàng cung, lọt vào tai các vị đại thần, dẫn đến không ít tấu chương dâng lên can gián, nhưng tất thảy đều bị Tần Lệ gạt phăng đi.

Song vừa trải qua một cuộc mưu phản suýt chút nữa làm sụp đổ cả giang sơn xã tắc, chúng thần tuy trong lòng bất mãn nhưng cũng chẳng ai dại gì mà đi chọc giận hoàng đế vào thời điểm nhạy cảm này, đành phải mắt nhắm mắt mở, vờ như không thấy.

Lúc Lý Tam Bảo bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, ông nhìn thấy Ngôn Ngọc và Nhiếp Đông đang đi qua đi lại trước cửa cung.

"Chuyện này chẳng phải quá mức hoang đường sao? Người chết thì làm sao có thể cải tử hoàn sinh được chứ!"

Ngôn Ngọc chặn Lý Tam Bảo lại, nhíu mày hỏi: "Lý công công, long thể của bệ hạ dạo này thế nào rồi? Hôm nay lâm triều ta thấy sắc mặt bệ hạ kém xa ngày trước, phải chăng việc tẩm bổ điều dưỡng có chỗ không thỏa đáng?"

Lý Tam Bảo cười khổ nói: "Bệ hạ kể từ khi... Ai, có lẽ là do chính vụ quá mức bận rộn. Mấy ngày nay bệ hạ gần như không để bản thân nghỉ ngơi dù chỉ một khắc, mỗi ngày trời chưa hửng sáng đã thức dậy chuẩn bị thiết triều, sau giờ Ngọ lại cùng các đại thần bàn việc nước, thức thâu đêm suốt sáng để xử lý chính sự."

"Thái y đã năm lần bảy lượt dặn dò không thể lao tâm tổn khí. Vết thương trên người ngài ấy chưa lành hẳn, cần phải tĩnh dưỡng, thế nhưng... bệ hạ một mực không chịu nghe. Hai vị đại nhân có dịp xin hãy lựa lời khuyên nhủ ngài ấy một chút."

Ngôn Ngọc và Nhiếp Đông đưa mắt nhìn nhau, chân mày càng lúc càng khằn sâu, lại hỏi: "Còn chuyện gọi hồn kia...?"

Lý Tam Bảo ngó nghiêng xung quanh, hạ thấp giọng nói: "Bệ hạ quả thực có tìm một vị đạo trưởng tự xưng có tài gọi hồn, nhưng cụ thể ra sao ta cũng không rõ lắm..."

Ông nói xong lại thở dài thườn thượt: "Kể từ ngày hôm đó, tâm trạng bệ hạ cứ luôn... u uất, có lẽ chỉ là muốn tìm kiếm một chút an ủi cho cõi lòng mà thôi."

Lý Tam Bảo chỉ biết thầm than trong bụng, bệ hạ đâu chỉ dừng lại ở mức u uất, rõ ràng là từng giây từng phút đều chìm ngập trong thống khổ. Bằng không, tại sao hắn không bao giờ dám ở một mình trong tẩm điện, ngày ngày đều bắt bản thân bận đến tối tăm mặt mũi, thức đến tận canh khuya mới chịu quay về tẩm cung chợp mắt?

Thượng Thanh Điện.

Bên dưới tòa đại điện dùng để cúng tế công thần tiền triều này có một đường mật đạo do tiên hoàng nhà họ Lý đào sẵn. Trong mật đạo có một căn mật thất chứa kho báu, ngay từ sớm đã bị Tần Lệ phái người dọn trống sạch sẽ.

Giờ đây nơi này đã biến thành một căn hầm băng, chiếc quan tài bằng vàng ròng ở chính giữa cũng được thay thế bằng một chiếc quan tài được đúc bằng băng.

Hôm nay Tần Lệ không nán lại Ngự Thư Phòng phê duyệt tấu chương nữa, bởi lẽ ngày hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt – ngày sơ thất của Tạ Lâm Xuyên.

(*) Ngày sơ thất (hay còn gọi là tuần Sơ thất) là ngày cúng tuần đầu tiên (tròn 7 ngày) kể từ khi một người qua đời

Đáng lý ra y phải được chôn cất vào ngày hôm nay mới phải, thế mà giờ đây lại nằm nguyên vẹn trong cỗ quan tài bằng đá băng này.

Linh hồn Tạ Lâm Xuyên cứ thế lơ lửng ngay phía trên chiếc quan tài băng của chính mình, nhìn cái xác của bản thân đang im lìm nằm bên trong.

Tần Lệ đứng lặng bên cạnh, rũ mắt chăm chú nhìn y một lát, rồi rút ra một con dao găm, đặt một chiếc chén bạc nhỏ lên bệ phía trước.

Tạ Lâm Xuyên lập tức nhíu chặt mày vươn tay muốn đoạt lấy con dao găm kia, nhưng kết quả vẫn không ngoài dự đoán, bàn tay y lướt xuyên qua món vũ khí lạnh ngắt ấy.

"Tần Lệ, ngươi tỉnh lại đi! Ngươi không lẽ lại thật sự tin vào mấy lời ma quỷ của lão đạo sĩ kia sao?"

Nếu như có thể, y thật sự muốn bóp cổ Tần Lệ mà lắc cho hắn tỉnh ra.

Nếu như có thể, y lại càng muốn nhập xác sống lại, dùng đôi tay bằng xương bằng thịt mà ôm chầm lấy hắn.

Nhưng cả hai việc y đều lực bất tòng tâm, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Lệ tự làm tổn thương chính mình.

Tần Lệ nhớ lại lời lão đạo sĩ kia đã nói, bùa vãng sinh có thể dùng máu để nuôi dưỡng vong hồn. Nếu có lòng thành kính đến tột cùng, chấp niệm sâu đậm đến tột bậc, thì vào giờ Tý ngày sơ thất, hồn phách có thể báo mộng. Nếu dùng máu nuôi dưỡng đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày, hồn phách có thể tái sinh.

Tái sinh sao?

Tần Lệ nhếch lên khóe môi cười khổ một tiếng. Thực ra hắn đâu có quẫn trí đến mức tin lời gạt gẫm của lão đạo sĩ kia, nghĩ rằng trên đời này thực sự có thứ như gọi hồn cải tử hoàn sinh.

Hắn chỉ là sắp bị nỗi đau đớn và oán hận giày xéo mỗi đêm bức bách đến phát điên rồi. Chỉ có trong khoảnh khắc này, hắn mới tìm lại được một chút thanh thản ngắn ngủi.

Hắn cũng không dám cầu mong xa vời rằng Tạ Lâm Xuyên có thể sống lại. Hắn chỉ ước ao được gặp lại y một lần, dù chỉ là trong mộng mà thôi.

Tần Lệ rút con dao găm ra, không chút đắn đo rạch một đường dài giữa lòng bàn tay mình, dùng lực siết chặt nắm đấm. Dòng máu nóng hổi đỏ tươi tuôn trào theo kẽ tay, nhỏ giọt tí tách xuống chiếc chén bạc nhỏ.

Tranh thủ lúc máu chưa đông, hắn tự tay vẽ ba đạo bùa vãng sinh, một tờ dán lên quan tài băng, hai tờ còn lại đem đốt cùng hương khói.

Tạ Lâm Xuyên muốn nắm chặt lấy bàn tay hắn, nhưng y vừa không chạm được vào đối phương, lại vừa chẳng thể cảm nhận được hơi ấm của dòng máu kia, chỉ thấy một màu đỏ thẫm chói mắt đến nao lòng.

Sắc mặt Tần Lệ trắng bệch, huyết sắc trên môi rút đi từng chút một. Hắn cẩn thận không để bàn tay nhuốm máu của mình chạm vào chiếc quan tài băng, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say của Tạ Lâm Xuyên, từ sâu trong cuống họng tràn ra một tiếng thở dài nhẹ bẫng:

"... Trở về nhìn ta một cái thôi, có được không?"

"Tần..." Tạ Lâm Xuyên muốn nói với hắn thêm đôi lời, nhưng trong cõi hư không dường như có một sức mạnh vĩ đại nào đó đang kéo tuột y đi, từng chút một hút cạn ý thức y, nghiền nát thành từng mảnh nhỏ...

Tạ Lâm Xuyên có cảm giác mình giống như một bóng ma cô độc bước đi giữa trời đông giá tuyết, xung quanh buốt giá thấu xương, trong bóng đêm dày đặc khắp nơi đều là những mảnh vỡ lấp loáng ánh sáng.

Y nhìn thấy Tần Lệ của một năm sau đã tốn không biết bao nhiêu thờ gian, chọn lựa một đứa trẻ mồ côi có tư chất thông minh lanh lợi từ bên ngoài, mang về nhận làm con nuôi của mình.

Đứa trẻ ấy độ chừng sáu tuổi, ngây thơ chất phác, tính tình khép kín sợ người lạ. Tần Lệ vốn chẳng phải là người có tính kiên nhẫn với trẻ nhỏ, vậy mà lại dốc hết tâm sức giữ đứa trẻ bên mình, đích thân dạy dỗ bảo ban.

Hình ảnh lướt qua, y lại nhìn thấy Tần Lệ đang nằm co quắp một mình trên long sàng nơi tẩm điện. Bên ngoài gió mưa vần vũ, sấm chớp rền vang. Hắn nhíu chặt mày, mồ hôi rịn ra trên trán, một chân co lại, hai tay ghì chặt lấy đầu gối. Dù xung quanh có đốt chậu than hồng cũng chẳng thể nào sưởi ấm được đôi chân đang lạnh ngắt.

Mấy vị thái y lo sốt vó vây quanh giường. Hứa thái y lắc đầu thở dài, tha thiết khuyên nhủ: "Bệ hạ, vết thương cũ năm xưa không được điều dưỡng tử tế nên mới để lại di chứng nghiêm trọng thế này."

"Với long thể của bệ hạ, đáng lý ra hoàn toàn có thể bình phục, song ngài lại lo nghĩ quá độ, tâm bệnh tích tụ lâu ngày, lại thêm thường xuyên lao lực, mỗi ngày ngủ chưa đầy ba canh giờ, cho dù là người đồng da sắt cũng chịu không nổi, làm sao mà dưỡng bệnh cho tốt được đây?"

"Cứ tiếp tục như vậy, e là..." Dù có thuốc tiên cũng không cứu nổi!

Tần Lệ thiếu kiên nhẫn phất phất tay: "Các ngươi lui xuống hết đi, thân thể của trẫm, trẫm tự khắc biết rõ."

Tạ Lâm Xuyên ngồi bên mép giường, nhìn gương mặt vốn tuấn mỹ vô song của Tần Lệ, qua những năm tháng bị bệnh tật giày vò đã dần trở nên hốc hác tiêu điều. Y không kìm được vươn tay muốn v**t v* hắn, nhưng chớp mắt một cái, khung cảnh lại vỡ tan tành.

Một chuỗi những mảnh ký ức vụn vặt hệt như đèn kéo quân không ngừng lướt qua trước mắt y.

Có khi là hình ảnh một cậu bé tóc bạc đang tranh giành một khúc xương trong bát với lũ chó hoang, có khi lại là một Tần Lệ tay siết chặt trường kiếm máu nhuộm đầy mình, thúc ngựa xông pha mở ra con đường máu.

Có khi hắn thức khuya dậy sớm, cần mẫn chăm lo việc nước, có khi lại ngồi thẫn thờ đọc sách giữa đêm trường, trì hoãn mãi không chịu đi ngủ.

Thi thoảng hắn sẽ ở Ngự Thư Phòng vẽ tranh, vẽ rất nhiều, rất nhiều bức họa về Tạ Lâm Xuyên. Khi thì trên lưng ngựa, khi thì đang múa kiếm, khi lại lười biếng nghỉ ngơi dưới bóng cây.

Thế nhưng chẳng có lấy một bức họa nào mà ánh mắt người trong tranh lại hướng về phía người vẽ cả.

Đến ngay cả chính Tạ Lâm Xuyên cũng chẳng hề hay biết, trên gương mặt mình lại từng xuất hiện nhiều biểu cảm tinh tế như vậy.

Những mảnh vỡ hỗn loạn lần lượt vỡ tan, cuối cùng dừng lại ở một khung hình đơn điệu chỉ có hai màu đen trắng.

Đó là ngày giỗ năm thứ năm của y, Tần Lệ lâu ngày lao tâm kiệt lực, bệnh cũ tích tụ thành nguy, cuối cùng đổ gục trên án thư của Ngự Thư Phòng.

Lúc ra đi hắn chỉ có một mình, hệt như cái ngày hắn đặt chân đến thế gian này. Cô độc lẻ loi, hình đơn bóng chiếc.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi trắng xóa cả một góc trời, những bông tuyết lạnh giá tinh khôi ấy bị gió lốc thổi tung, tựa như xuyên qua cánh cửa sổ mà trút xuống người hắn, như muốn mãi mãi vùi lấp bóng hình ấy kể từ đây.

Trong cơn mê sảng, Tần Lệ hé mở cặp mắt. Hắn dường như nhìn thấy một bóng người từ giữa màn mưa tuyết mịt mùng kia, từng bước từng bước tiến về phía hắn, bước chân nặng nề mà kiên định.

Người nọ đi ngược sáng nên không rõ dung mạo ra sao, nhưng trên người lại mang theo hơi thở thân thương đến lạ. Ôn hòa, tĩnh lặng và dài lâu.

"Tần Lệ." Tạ Lâm Xuyên khom người, khẽ khàng v**t v* gương mặt hắn. Y không biết đối phương có nghe thấy hay không. Y chỉ là muốn gọi tên hắn mà thôi.

Y nhìn thấy Tần Lệ mấp máy bờ môi, dường như muốn nói điều gì đó. Y nhất thời nghe không rõ nên liền ghé tai lại gần, chăm chú lắng nghe.

Vào khoảnh khắc ấy, mọi phong ba bão tuyết dường như đều ngưng đọng, không gian tĩnh mịch đến độ chẳng nghe thấy tiếng thở lẫn nhịp tim.

Chỉ có vài chữ vỡ vụn ngắn ngủi, đi kèm với một tiếng thở dài mãn nguyện lọt vào tai y.

Y nghe thấy Tần Lệ nói: "Dẫn ta đi cùng ngươi đi..."

Đôi mắt y chợt mở to. Vào giây phút đó, một nỗi chấp niệm vô hình vô dạng mãnh liệt cuộn trào trong lồng ngực. Nó ra sức gầm thét, va đập điên cuồng trong tim, sốt sắng tìm kiếm một lối thoát để vỡ òa.

Họ không nên có kết cục như thế này!

Tần Lệ không nên chết, hắn không đáng phải chết. Nếu như có thể làm lại từ đầu thì tốt biết mấy, ước chi tất cả có thể quay trở về thuở ban sơ...

Khung cảnh trước mắt bị kéo dài ra vô tận, bóng tối một lần nữa buông xuống nuốt chửng cả thế gian, ý thức y chìm nổi giữa cõi hư vô tịch mịch.

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, có lẽ cũng chỉ như một cái chớp mắt.

Tạ Lâm Xuyên toàn thân chấn động, chật vật mở mắt ra. Luồng khí lạnh thấu xương ập vào mặt khiến y rùng mình một cái.

Y theo bản năng chống tay ngồi dậy, liền thấm thía cảm giác lạnh ngắt dưới lòng bàn tay chạy dọc theo xương sống mà lao thẳng lên đại não.

Y đang ở trong quan tài băng?

Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt lông mày, lồm cồm bò ra khỏi quan tài băng, không cẩn thận đụng phải chiếc chén bạc nhỏ bên cạnh, bên trong vẫn còn sót lại một chút máu loãng chưa kịp đông hẳn thành màu nâu đen.

Y thực sự sống lại rồi sao? Quay về đúng lúc... Tần Lệ vừa mới rạch lòng bàn tay để "gọi hồn" y?

Tạ Lâm Xuyên chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi xem vì sao mình có thể cải tử hoàn sinh nữa, liền vội vã rời khỏi căn hầm băng. May mắn thay, Tần Lệ để tiện bề qua lại đã đào sẵn một lối ra khác thông thẳng đến bên trong Tử Thần Điện.

Suốt dọc đường đi không một tiếng động, chỉ có những ngọn nến găm trên vách tường đang lặng lẽ cháy.

Lúc này đã là nửa đêm, Tần Lệ sớm đã phân phó Lý Tam Bảo đêm nay cấm ai tới làm phiền, đám cung nhân hầu hạ xung quanh cũng bị đuổi ra xa từ lâu.

Tạ Lâm Xuyên loạng choạng bước về phía tẩm điện quen thuộc. Gian nội điện tối om, chỉ có hai đốm lửa nến leo lét đang đung đưa trước gió.

Trên long sàng, Tần Lệ đã sớm chìm vào giấc ngủ. Ngay cả trong giấc chiêm bao, chân mày hắn vẫn nhíu chặt thành một rãnh sâu, xem chừng chẳng phải là một giấc mộng đẹp gì cho cam. Mái tóc bạc của hắn vẫn xoăn tít lỉa chỉa như mọi khi, xõa tung khắp gối.

Tạ Lâm Xuyên vô thức rón rén bước chân, chậm rãi tiến lại gần hắn, rồi từ từ ngồi xuống bên mép giường.

Tần Lệ ngủ rất say. Không biết là do cơn ác mộng quá sâu hay là vì bản thân đã quá mức suy kiệt, hắn không hề mảy may phát giác ra sự hiện diện của Tạ Lâm Xuyên.

Hắn từng là một kẻ cảnh giác đến nhường nào, vậy mà nay có người ngồi ngay bên gối, hắn vẫn chẳng hề hay biết gì.

Trên người Tần Lệ chỗ nào cũng quấn băng gạc, phần cổ tay, cổ chân và đầu gối lại càng lộ rõ mồn một. Tạ Lâm Xuyên nhất thời ngập ngừng, không dám đưa tay ra chạm vào hắn.

Hồi lâu sau, Tần Lệ không biết đã mơ thấy thứ gì, đôi mày kiếm nhíu chặt lại, bờ môi mấp máy, vô thức phát ra những tiếng mê sảng đứt quãng.

"Tạ Lâm Xuyên..."

Tạ Lâm Xuyên ghé sát người xuống, lúc này mới loáng thoáng nghe thấy Tần Lệ đang gọi tên mình. Giọng nói ấy trầm đục lại nghẹn ngào, chẳng rõ là đang tha thiết gọi mời hay là đang oán hận rủa sả.

Y đắn đo một thoáng, rồi chìa tay ra nhẹ nhàng v**t v* mái tóc bạc xoăn tít của đối phương, nghiêng mình ghé sát bên tai hắn thì thầm: "Tần Lệ, ta về rồi đây, ngươi có mơ thấy ta không?"

Giọng nói ấy vừa dứt, nhãn cầu bên dưới lớp mi mắt đang nhắm nghiền của hắn chợt giật động. Giữa cơn nửa tỉnh nửa mê, đôi mắt hắn hé mở thành hai đường rạch nhỏ.

Ánh mắt Tần Lệ mông lung mờ mịt, tựa như nhìn thấy bóng dáng của Tạ Lâm Xuyên, lại tựa như chẳng nhìn thấy gì cả. Cuống họng hắn khô khốc phát ra tiếng thều thào: "... Vong hồn của ngươi, cuối cùng cũng chịu trở về nhìn ta một cái rồi..."

Hơi thở của Tạ Lâm Xuyên bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng. Y há miệng, còn chưa kịp lên tiếng thì lại nghe thấy cái giọng khản đặc đứt quãng kia cất lên:

"Tạ Lâm Xuyên, dẫn ta đi cùng ngươi đi..."

Một nỗi xót xa tê tái muộn màng tức thì dâng lên tận đỉnh tim. Tạ Lâm Xuyên nhắm chặt hai mắt, yết hầu trồi sụt, cố gồng mình đè nén cảm giác nóng rát đang trực trào nơi hốc mắt.

Mãi cho đến khi nhịp thở run rẩy dần bình phục trở lại, y cuối cùng cũng nắm lấy bàn tay chằng chịt vết thương kia áp lên má mình, ấn lấy những ngón tay của đối phương, khẽ véo nhẹ vào phần thịt mềm trên gò má của chính mình.

"Tần Lệ, ta trở về rồi."

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn