Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 73: Ngoại truyện 2: Cuộc sống thường nhật sau đại hôn (2)

Tạ Lâm Xuyên cảm giác dạo gần đây Tần Lệ cứ có gì đó sai sai.

Y thừa biết kể từ khi Tần Lệ đăng cơ đến nay luôn cần cù chăm lo chính sự, ngoài những dịp lễ Tết được nghỉ ngơi thì ngày thường chưa từng bỏ sót một buổi lâm triều nào. Chính vụ trong ngày cũng nhất định phải xử lý xong xuôi tại Ngự Thư Phòng mới chịu rời đi.

Có những đêm trên long sàng ngẫu hứng lăn lộn đến tận canh khuya, hôm sau hắn cũng hiếm khi ngủ nướng hay nán tại giường, cứ đúng giờ là bò dậy chuẩn bị thượng triều.

Ngay cả các văn võ bá quan trên triều cũng lén lút than ngắn thở dài sau lưng. Có một vị hoàng đế thức khuya dậy sớm chăm lo việc nước ngay trên đầu nhìn chằm chằm mình như vậy, thử hỏi ai dám lười biếng dù chỉ một tí?

Cho dù Tần Lệ là mình đồng da sắt đi chăng nữa, Tạ Lâm Xuyên vẫn không khỏi xót xa lo lắng hắn lao lực quá độ. Lỡ mà lại giống như kiếp trước, hao tổn đến mức cạn dầu tắt đèn thì biết làm sao?

Thế là, dưới sự kiến nghị tha thiết của Tạ Lâm Xuyên, mỗi ngày lâm triều được đổi thành bảy ngày một đại triều hội. Thời gian còn lại chỉ tổ chức các cuộc họp nhỏ để bàn bạc về các chuyên đề chính sự liên quan. Những quan viên không phận sự ai nấy đều có thể về nha phủ của mình mà làm việc, cứ bảy ngày lại được nghỉ ngơi ít nhất một ngày.

Thay đổi này vừa tránh được những trận cãi vã hỗn loạn lãng phí thời gian mỗi buổi sớm, nâng cao hiệu suất nghị sự, mà điều quan trọng hơn cả chính là Tần Lệ cuối cùng cũng có thêm thời gian để thả lỏng và nghỉ ngơi.

Đám bá quan lại càng mừng rỡ khôn xiết, tận đáy lòng gửi gắm lời ngợi khen đến Tạ đại nhân, à không, là Hoàng hậu hiền đức thánh minh mới phải.

Tạ Lâm Xuyên vốn tưởng rằng sau khi thay đổi triều chế, thời gian riêng tư giữa y và Tần Lệ sẽ tăng lên. Ai dè nửa tháng trôi qua, Tần Lệ thế mà lại còn bận rộn hơn cả lúc trước.

Mỗi ngày, cứ sau buổi nghị sự vào ban trưa tại Tử Thần Điện là hắn lại biến mất tăm, mãi cho đến tận đêm khuya thanh vắng mới chịu mò về tẩm cung. Vừa mới bò lên long sàng, Tạ Lâm Xuyên còn chưa kịp trò chuyện với hắn mấy câu thì hắn đã gục vào lòng y hai mắt nhắm nghiền, ngủ say trong một nốt nhạc.

Tạ Lâm Xuyên buồn bực thắc mắc, rõ ràng triều đình gần đây sóng yên biển lặng, các chính sách mới ban hành cũng được thúc đẩy thuận lợi, sao Tần Lệ lại mang theo bộ dáng như bị ép khô thế này?

Mà hễ hỏi đến thì hắn cứ ấp a ấp úng, chỉ bảo bận rộn việc triều chính, qua vài ngày nữa là ổn. Nhìn ánh mắt mệt mỏi của hắn, y đành v**t v* gò má ấy mà không truy vấn gì thêm.

Lại mấy ngày trôi qua, trong cung ngược lại bắt đầu râm ran vài lời đồn vớ vẩn. Có kẻ nói bệ hạ tìm được một nam tử bí ẩn ngoài cung, giấu sâu trong thâm cung mà ngày ngày sủng hạnh, thế nên mới ghẻ lạnh Hoàng hậu.

Tạ Lâm Xuyên nghe xong chỉ khịt mũi coi thường. Cứ nhìn cái điệu bộ hừng hực khí thế mỗi buổi sáng thức dậy của Tần Lệ mà xem, vừa nhìn là biết ngay đã cấm dục không ít ngày rồi.

Sau khi chỉnh đốn vài tên cung nhân khua môi múa mép lung tung, lời đồn đại cũng theo đó mà dập tắt.

Đêm hôm ấy.

Tần Lệ khó khăn lắm mới về sớm được một chút, vừa chui vào chăn đã ôm lấy Tạ Lâm Xuyên âu yếm quấn quýt.

Tạ Lâm Xuyên vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc thon gọn của hắn, một mặt cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi, một mặt dùng lực vừa phải mà x** n*n v**t v* đối phương.

"Tần Lệ..." Tạ Lâm Xuyên thấp giọng gọi một tiếng đầy trầm khàn, còn chưa kịp thốt ra vài câu tình tứ thì mi mắt Tần Lệ đã đánh lộn với nhau dữ dội. Trong cơn mơ màng, hắn nhắm mắt lại, vùi đầu vào hõm vai y ngủ khò khò.

Tạ Lâm Xuyên: "?"

Trên trán Tạ Lâm Xuyên nổi lên một sợi gân xanh, y tặc lưỡi cười lạnh một tiếng. Cái tên Tần Lệ này đêm khuya đi ăn trộm hay sao vậy? Đến hôn nhau mà cũng ngủ gục cho được?

Họ ở bên nhau còn chưa được mấy năm, chẳng lẽ đã bắt đầu cái gọi là "cơn ngứa ngáy năm thứ bảy" rồi sao?

Hôm sau.

Tần Lệ ngủ một mạch đến khi trời sáng rực. Lúc tỉnh dậy thì thấy Tạ Lâm Xuyên đang quay lưng về phía hắn, vẫn chưa chịu xuống giường.

Ký ức trước lúc chìm vào giấc ngủ đêm qua tức thì ùa về. Tần Lệ day day ấn đường, chậm chạp cúi đầu, bò sang bên cạnh để ngó nhìn gương mặt Tạ Lâm Xuyên, chọc chọc vào má y: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi tỉnh chưa? Đến giờ dậy rồi..."

Tạ Lâm Xuyên im lìm không một cử động, trông như vẫn đang ngủ say.

Trong lòng Tần Lệ thắt lại một cái. Thôi xong, không lẽ là giận thật rồi chứ?

Đang làm đến nửa chừng lại lăn ra ngủ, chuyện này ai mà vui cho nổi?

Tần Lệ ngượng ngùng tằng hắng một tiếng, cúi đầu đặt một nụ hôn lên khóe mắt y, nhỏ giọng dỗ dành: "Tối nay trẫm nhất định sẽ bồi thường cho ngươi."

"Ồ?" Tạ Lâm Xuyên lúc này mới hơi hé mở hai mắt, chậm rãi buông lời, "Bệ hạ trăm công nghìn việc, vi thần đâu dám làm trễ nải thời gian quý báu của bệ hạ."

Quả nhiên là đang giận! Tạ Lâm Xuyên quả thực một khắc cũng chẳng thể rời xa hắn mà.

Tần Lệ cười thầm trong bụng, từ phía sau ôm siết lấy thắt lưng y: "Có phải trách trẫm dạo này không ở bên ngươi, để vị tướng quân của trẫm phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng rồi không?"

Tạ Lâm Xuyên ngồi dậy, bóp lấy cằm hắn: "Dạo này bệ hạ bận bịu cái gì thế?"

Tròng mắt Tần Lệ đảo quanh đảo quất, dời tầm mắt đi chỗ khác: "Đương nhiên là quốc sự bộn bề rồi, qua vài ngày nữa là xong thôi."

"Ồ? Lời này bệ hạ đã nói mấy lần rồi đấy." Tạ Lâm Xuyên nghi hoặc dán chặt ánh nhìn vào hắn, "Bệ hạ bận việc gì mà thần thần bí bí thế? Không thể để vi thần chia sẻ gánh nặng cùng bệ hạ sao?"

Y khựng lại một chút, hơi nhướng mày, những ngón tay lướt qua lướt lại trên khuôn ngực và phần bụng nóng rẫy của hắn: "Bệ hạ không phải là đang lén lút giấu vị mỹ nhân vàng ngọc nào ở bên ngoài, không dám cho ta biết đấy chứ?"

Tần Lệ phì cười thành tiếng, vươn tay kéo Tạ Lâm Xuyên vào lòng, v**t v* tấm lưng săn chắc của y, hôn lên gò má y, trong miệng phát ra tiếng cười trầm ấm ngắt quãng: "Đừng bảo là ngươi đang ghen đấy nhé? Ha ha ha..."

Tạ Lâm Xuyên hơi nheo hai mắt lại. Con chó hư hỏng này thế mà không thèm phủ nhận luôn? Sai quá sai, tuyệt đối có chuyện mờ ám!

Vào đêm.

Tần Lệ buổi sáng đã hứa hẹn tối nay sẽ bồi thường y, Tạ Lâm Xuyên liền sớm về tẩm cung chờ đợi.

Mãi cho đến khi đồng hồ giọt nước trong cung đã điểm qua giờ Hợi, vốn đã đến giờ đi ngủ thường ngày của hai người, vậy mà Tần Lệ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.

Tạ Lâm Xuyên dứt khoát hất tung chăn bật dậy, mặt mày xám xịt, trong miệng bật ra một tiếng cười lạnh: "Được lắm Tần Lệ, dám gạt ta."

Y khoác vội thêm lớp áo rồi sải bước dài đi ra ngoài cung. Y dứt khoát phải đi xem thử, rốt cuộc là đối phương đang bày ra cái trò quỷ gì đây.

Tạ Lâm Xuyên gần như lật tung cả hoàng cung lên để tìm kiếm, cuối cùng tại một tòa cung điện hẻo lánh, y bắt gặp Lý Tam Bảo.

Vừa nhìn thấy y, Lý Tam Bảo giật bắn mình, vội vàng chặn trước mặt Tạ Lâm Xuyên: "Tạ đại nhân sao lại đến nơi này? Đêm hôm gió lộng, ngài xin hãy mau trở về kẻo lại nhiễm lạnh. Bệ hạ biết được sẽ xót lòng lắm đó."

Tạ Lâm Xuyên thoáng nhìn thấy ánh đèn dầu sáng trưng bên trong cung, nở một nụ cười như không cười liếc ông một cái: "Bệ hạ ở bên trong làm cái gì mà lại không muốn cho ta biết?"

Lý Tam Bảo cười xòa, còn chưa kịp mật báo cho bên trong thì Tạ Lâm Xuyên đã gạt ông sang một bên, ba bước gộp làm hai bước tiến thẳng vào điện.

Nào có ngờ, trong cung điện ngoài Tần Lệ ra, hóa ra thật sự có một nam tử bí ẩn. Không, là hẳn vài người.

Những người đó đều đã ngoài bốn mươi, râu tóc rậm rạp, tay cầm búa sắt và đục gỗ, trông như những người thợ thủ công. Họ đang xổm người sau tấm bình phong, quây quần cùng mấy tiểu thái giám. Tiếng đục đẽo leng keng lách cách liên tục vang lên không biết là đang đục đẽo thứ gì.

Tần Lệ trên tay cũng đang cầm một chiếc đục. Trông thấy Tạ Lâm Xuyên đột ngột xông vào, gương mặt hắn thoạt đầu ngẩn ra, ngay sau đó có vài phần hoảng loạn quăng cây đục xuống, đứng chắn trước mặt y.

"Sao ngươi lại đến đây?" Tần Lệ theo bản năng ngó nhìn sắc trời bên ngoài, dường như lúc này mới sực nhận ra thời gian trên đồng hồ cát đã vượt quá giờ Hợi từ bao giờ.

Tạ Lâm Xuyên cười hừ một tiếng, nhướng mày: "Vi thần cô đơn một mình canh giữ long sàng, đợi mãi mà chẳng thấy bệ hạ đâu, hóa ra bệ hạ lại ở chỗ này cấu kết làm chuyện mờ ám với người khác."

"Cấu kết làm chuyện mờ ám cái gì chứ, đừng có nói bậy." Khóe miệng Tần Lệ giật giật, hắn ôm lấy eo Tạ Lâm Xuyên, ánh mắt đảo tới đảo lui, đánh trống lảng sang chuyện khác: "Trẫm... nhất thời quên mất giờ giấc, đều tại tên Lý Tam Bảo kia, thế mà cũng không biết nhắc nhở trẫm một tiếng!"

Lý Tam Bảo đang lẽo đẽo theo sau bước vào liền vội vã tự tát vào miệng mình: "Phải phải phải, đều là lỗi của nô tài, già nua lú lẫn rồi nên mới nhìn nhầm canh giờ!"

Tạ Lâm Xuyên lách qua người Tần Lệ, bước đến phía sau tấm bình phong. Người thợ và mấy tiểu thái giám vội vàng hành lễ thỉnh an. Ở chính giữa bọn họ là một bức tượng điêu khắc cơ bản đã hoàn thành, cao bằng một người trưởng thành.

Vị tướng quân uy phong lẫm liệt cưỡi trên lưng ngựa, tay cầm ngược ngọn trường thương, mình khoác chiến giáp, tấm áo choàng màu đỏ thẫm trên vai đang rũ xuống, khí thế hùng hồn.

Ngũ quan được chạm trổ tinh xảo, dung mạo sống động như thật, so với Tạ Lâm Xuyên có đến bảy tám phần tương đồng, đặc biệt là nốt chu sa đỏ thắm được điểm xuyết ngay bên cánh mũi trông mới chân thực làm sao.

Bức tượng ấy ban đầu được phác họa bằng gỗ, sau đó được phủ sơn son thếp vàng, từng chi tiết nhỏ nhặt đều được chăm chút rất kĩ lưỡng. Nếu không phải là người thân cận tuyệt đối, căn bản không thể nào khắc họa ra được thần thái như vậy.

Thấy Tạ Lâm Xuyên đã phát hiện, Tần Lệ cũng không thèm giấu giếm nữa, xua xua tay bảo đám thợ thủ công và tiểu thái giám lui ra ngoài.

Tạ Lâm Xuyên nhìn chằm chằm vào bức tượng gỗ hồi lâu, mấp máy môi, nhất thời không nói được nên lời.

Tần Lệ nhìn biểu cảm của y, vô cùng đắc ý nhếch khóe môi: "Thế nào, gương mặt của ngươi là chính tay trẫm điêu khắc đấy, tốn tận nửa tháng trời cơ, chẳng biết đã làm hỏng bao nhiêu khúc gỗ quý mới đổi lại được một bức hoàn mỹ này."

Vừa nói, hắn vừa v**t v* gò má Tạ Lâm Xuyên, thuận tay nhéo một cái: "Có phải là giống ngươi như đúc không?"

Tạ Lâm Xuyên nhìn Tần Lệ thật sâu, bỗng nhiên dùng lực bóp chặt cằm hắn, hung hăng cắn mạnh lên cánh môi một phát. Thừa dịp Tần Lệ còn đang ăn đau, y lại ôm chặt lấy thắt lưng hắn, cạy mở hàm răng hắn, trao cho hắn một nụ hôn sâu, triền miên mà mãnh liệt.

Hai người đã nửa tháng trời chưa được thân mật đàng hoàng, Tần Lệ lập tức bị trêu đến bốc hỏa, ôm ghì lấy y để đáp trả, bàn tay nóng bỏng thỏa sức ve vuốt tấm lưng đối phương.

Hắn ghì chặt gáy Tạ Lâm Xuyên, hai người cứ thế va mạnh vào hàng cột sơn son trong điện, môi răng gắn bó, bật ra từng làn th* d*c hổn hển.

Tạ Lâm Xuyên bế thốc hắn lên ép vào cột trụ, nhẹ nhàng cắn gặm vành tai hắn: "Bệ hạ sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện khắc thứ này cho ta? Lại còn tự mình động tay động chân làm gì, không sợ khiến bản thân mệt lử đi à, hửm?"

Hai tay Tần Lệ luồn vào mái tóc y, cọ cọ vào má y, thở hổn hển: "Mấy ngày nữa... chẳng phải là sinh thần của ngươi sao?"

Sinh thần?

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra. Y đã sớm quên khuấy chuyện này rồi, vốn dĩ cũng chưa từng nhắc qua với Tần Lệ, chỉ có bản sinh thần bát tự được viết trước ngày đại hôn của hai người là có đề cập đến mà thôi.

Hóa ra Tần Lệ đã ghi nhớ kỹ càng trong lòng lâu đến thế, chỉ để tự tay chuẩn bị cho y món quà này.

Tạ Lâm Xuyên men dọc theo yết hầu của hắn mà l**m hôn xuống dưới, cảm nhận được mạch đập dồn dập ở cổ, không nặng không nhẹ m*t ra một chuỗi những dấu vết đỏ rực tựa hoa hồng.

Y lại vùi đầu vào khuôn ngực phập phồng của đối phương mà cắn mạnh một cái:

"Bệ hạ giấu kỹ thật đấy, một chút cũng chẳng để ta hay biết."

"A... ưm..." Tần Lệ ấn đầu y xuống rồi ưỡn ngực mình lên, từ sâu trong cổ họng bật ra vài âm tiết vụn vỡ, "Ta muốn... ngày đó mới cho ngươi... một sự bất ngờ..."

Tạ Lâm Xuyên m*t mát da thịt hắn thật sâu, lưu lại mấy dấu ngón tay và vết hôn rõ mồn một.

Đuôi mắt Tần Lệ bị trêu chọc đến mức ửng đỏ. Hắn ôm lấy cổ y, đứt quãng thều thào vài tiếng: "Ngươi... có thích không?"

"Thích, thích đến chết đi được." Tạ Lâm Xuyên hai tay như gọng kìm kẹp chặt lấy hắn, mỉm cười, "Vi thần đêm nay nhất định sẽ báo đáp thật tốt sự bất ngờ này của bệ hạ."

"Ngày mai vừa khéo là ngày nghỉ..."

※※※

Lại qua một tháng sau.

Tần Lệ phát hiện dạo gần đây Tạ Lâm Xuyên cũng bắt đầu thần thần bí bí, không biết là đang lén lút mài mò cái gì sau lưng hắn, đến nỗi ba năm ngày liền tù tì chẳng thấy mặt mũi đâu.

Nửa đêm canh ba, Tần Lệ hậm hực ôm chăn gối nằm cô đơn trên long sàng, trằn trọc xoay người thế nào cũng không ngủ được, cuối cùng chịu không nổi nữa đành phải đi tóm Tạ Lâm Xuyên trở về.

Thế nhưng lại thấy trên tay y đang nâng niu một bức tượng gỗ nhỏ, thoạt nhìn mới chỉ điêu khắc được một nửa, lờ mờ nhìn ra một hình thù kỳ quái, chẳng rõ thứ đó đang ngồi bình thường hay đang ngồi chồm hổm nữa.

Phần mặt được chạm khắc rất chi là... trừu tượng. Đôi mắt trợn tròn và hàng lông mày trợn ngược lột tả vẻ tức giận đùng đùng. Trên đỉnh đầu hai bên có hai cái gì đó nhọn nhọn nhìn như tai thú, phía sau mông còn có một cái đuôi vểnh ngược lên.

Tần Lệ hoang mang nhíu chặt lông mày, cầm lấy trong tay lật qua lật lại, xem xét nửa ngày trời cũng không nhìn ra hình thù gì.

Cuối cùng hắn cạn lời nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Này là cái gì thế? Rốt cuộc là người hay là chó?" Cái tên này không phải là đang điêu khắc hắn đấy chứ?

Tạ Lâm Xuyên giật lại bức tượng gỗ chưa hoàn thành, động tác cẩn trọng đặt lại vào trong hộp gỗ, quay đầu lườm hắn một cái, nhướng mày: "Đương nhiên là một con chó hư rồi."

Khóe miệng Tần Lệ giật một cái, nhịn không được nói: "Tay nghề điêu khắc này của ngươi đúng là có thể sánh ngang với tài hội họa của ngươi rồi đó. Với lại, sao mà không mặc quần áo gì hết vậy!"

Đúng là đồi phong bại tục!

"Đây gọi là mô hình nhân vật." Tạ Lâm Xuyên nhếch khóe môi, trưng ra vẻ mặt đương nhiên: "Bệ hạ dáng người mạnh mẽ, khí thế oai hùng như thế, đương nhiên là không mặc gì sẽ đẹp hơn rồi."

Đây gọi là nghệ thuật, hiểu chưa?

Tần Lệ: "..."

Còn ra thể thống gì nữa!

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn