Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 79: Ngoại truyện: Hiện đại (3)

Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ tiếp tục bước theo dòng người tham quan đi về phía phòng triển lãm phía trước.

Ở vị trí trung tâm là hai bộ nhuyễn giáp dát chỉ vàng sẫm màu. Những chỗ hư hại trước kia đã được các chuyên gia khảo cổ tỉ mỉ phục dựng. Dưới ánh đèn phòng triển lãm, chúng ánh lên thứ ánh sáng đầy sức nặng của thời gian.

"Hai bộ Kim Ti Nhuyễn Giáp này đều là những món đồ tùy táng quan trọng được khai quật từ lăng mộ Diệu Đế. Tương truyền, một trong hai bộ chính là báu vật do Diệu Nguyên Đế ngự ban cho Xích Tiêu tướng quân. Vị tướng quân này từng nhiều lần thoát chết trên chiến trường nhờ mặc nó trên người."

Người hướng dẫn viên tiếp tục kể những giai thoại dã sử không rõ nguồn gốc: "Về bộ giáp này còn có một câu chuyện nhỏ được lưu truyền rộng rãi. Nghe nói năm xưa khi triều Diệu chinh chiến với ngoại tộc, Diệu Nguyên Đế đã ngự giá thân chinh."

"Chiến trường đao kiếm vô tình, Xích Tiêu tướng quân bị kẻ địch đánh lén. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyên Đế đã dùng tay không bắt lấy lưỡi kiếm của quân thù, còn Xích Tiêu tướng quân nhờ mặc bộ nhuyễn giáp hoàng đế ban tặng nên hoàn toàn bình an vô sự."

"Trước tình nghĩa sâu nặng của Nguyên Đế, tướng quân cảm động đến rơi nước mắt, bèn tự tay vẽ một bức tranh mang tên 'Ngự giá xuất chinh' để khắc họa dáng vẻ anh dũng thần võ của Nguyên Đế trên chiến trường."

"Nguyên Đế khi nhìn thấy bức tranh của tướng quân, lòng cũng xúc động không kém, liền đích thân đề chữ lên đó để bày tỏ lòng sủng ái."

"Nghe nói các đại thần khi đó khi xem bức họa do Xích Tiêu tướng quân vẽ và Nguyên Đế đề chữ thì đều khen ngợi hết lời. Vị tể tướng đương thời còn tán dương trước mặt bá quan rằng, bức thư họa này là độc nhất vô nhị trên đời, chỉ có bậc tri âm mới thấu triệt cái hay của nó."

"Có thể thấy, cặp bài trùng quân thần - đế hậu này không chỉ lập chiến công hiển hách trong việc triều chính binh đao, mà trong lĩnh vực nghệ thuật cũng có thành tựu nổi bật. Họ còn biết thưởng thức tài năng của nhau, đúng là một cặp tri âm tài hoa ân ái hơn người."

Nói đến đây, người hướng dẫn viên lại tiếc nuối bổ sung: "Chỉ tiếc là bức tranh này không thể bảo tồn được đến ngày hôm nay, thành ra hình dáng bức tranh ấy ra sao chúng ta không có duyên chiêm ngưỡng nữa, chỉ có thể đoán mò qua vài dòng chữ ít ỏi sót lại trong sử sách mà thôi."

Những tiếng "oa ô" trầm trồ lẫn tiếng thở dài tiếc nuối vì không được tận mắt thấy tranh của du khách xung quanh cứ thế rộ lên từng đợt.

Tạ Lâm Xuyên khá tò mò về vị tướng quân họ Tạ trùng tên trùng họ với mình này. Sau khi đọc kỹ phần giới thiệu tóm tắt về cuộc đời ông, cậu chỉ thấy vị này từ sự nghiệp chính trị cho đến chuyện tình cảm của đối phương đều ly kỳ một cách khó tin, tự dưng trong lòng lại nảy sinh cảm giác tò mò muốn khám phá thêm.

Thậm chí, vị Tạ tướng quân này còn có sở thích yêu thích nghệ thuật y hệt cậu, điểm khác biệt duy nhất có lẽ là xu hướng tính dục mà thôi.

"Không có bức tranh nào được lưu truyền đến ngày nay, quả thật rất đáng tiếc. Đến cả bản chép tay cũng không có. Hay là vì tranh vẽ xuất thần quá nên người ta không bắt chước nổi?"

Tạ Lâm Xuyên tiếc nuối lắc lắc đầu, nhưng bên tai lại vang lên tiếng bật cười của Tần Lệ.

Cậu quay sang thì thấy Tần Lệ đã cười thầm suốt từ lúc hướng dẫn viên kể chuyện Xích Tiêu tướng quân vẽ tranh, giờ lại càng cười đến mức rung cả vai, trông có vẻ đắc ý lắm.

Tạ Lâm Xuyên hoài nghi: "Tần tổng cười gì thế?"

Tần Lệ cố nén cười bảo: "Không có gì, tôi chỉ nghĩ đến chuyện vui thôi."

Tạ Lâm Xuyên nhướng một bên mày, không đáp lời.

Tần Lệ honhẹ một cái, nói tiếp: "Biết đâu tranh của vị tướng quân kia theo trường phái trừu tượng quá, ngoài Diệu Nguyên Đế ra không ai thẩm nổi, thành ra mới khó bắt chước đấy."

Tạ Lâm Xuyên: "Nhưng dù sao trên đó cũng có chữ viết tay của Diệu Nguyên Đế, đáng giá ngàn vàng, đáng lẽ phải có khối người tranh nhau chép lại mới đúng."

Nghe nhắc đến chữ viết tay của hoàng đế, nụ cười trên môi Tần Lệ bỗng khựng lại. Hắn âm thầm dời mắt đi chỗ khác: "Cái này... chắc là do nét chữ của Diệu Nguyên Đế quá mạnh mẽ, quá khí phách, người thường không sao chép được cái thần của nó thì sao."

Tạ Lâm Xuyên âm thầm liếc hắn một cái. Trong khi những du khách khác phần lớn chỉ xem cho biết, thì Tần Lệ lại có vẻ cực kỳ sành sỏi về các nhân vật lịch sử thời này, món cổ vật nào hắn cũng có thể bình phẩm vài câu.

Nghe đâu khu lăng mộ và dự án phát triển du lịch văn hóa ở vùng này đều do một tay Tần Lệ thầu và phụ trách, không ngờ vị sếp này lại là một dân cuồng lịch sử chính hiệu?

Các tủ trưng bày tiếp theo bày biện đủ loại trang sức bằng vàng: vòng cổ, vòng tay, vòng chân nhiều vô kể, thậm chí còn có một chiếc còng tay bằng vàng ròng được chạm trổ hoa văn cực kỳ độc đáo và tinh xảo, trông chẳng giống đồ dùng để tra tấn tí nào.

Những món đồ này đều đã được phục chế nguyên vẹn, tỏa ra sắc vàng lấp lánh dưới ánh đèn, trông rực rỡ vô cùng.

Trong số đó, một sợi dây xích vàng có hai chiếc kẹp bướm ở hai đầu đang thu hút rất đông người vây quanh. Bảng giới thiệu chỉ ghi ngắn gọn ba chữ "Xích kẹp bướm" chứ không ghi rõ là đeo vào chỗ nào, khiến mọi người tha hồ đoán già đoán non.

"Cái này nhìn giống đồ cài tóc hay trâm cài nhỉ? Mấy phim cổ trang hay có kiểu phụ kiện tóc giống thế này cho nữ chính lắm."

Ý kiến này được khá nhiều du khách xung quanh gật đầu tán thành.

"Nhưng nghe nói hậu cung của Diệu Nguyên Đế chỉ có duy nhất một nam hoàng hậu, làm gì có phi tần nào đâu. Chẳng lẽ đây là đồ cài tóc của hoàng hậu á? Thế thì đơn sơ quá, với lại nhìn cũng không giống đồ cho đàn ông cài lên đầu, có khi là phụ kiện gắn lên áo ấy chứ."

Tạ Lâm Xuyên quay sang nhìn Tần Lệ, thấy hắn đang giương mắt nhìn chằm chằm vào sợi xích kẹp bướm với vẻ vi diệu, môi mím chặt, biểu cảm đúng kiểu một lời khó nói hết.

Tạ Lâm Xuyên hỏi: "Tần tổng cũng có nghiên cứu về cái này sao?"

Tần Lệ suýt thì sặc nước bọt, chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy nữ sinh đeo ba lô treo đầy huy hiệu anime bên cạnh hào hứng nói với bạn đi cùng: "Ê tui vừa chụp ảnh hỏi AI Tiểu Lục Tương rồi, nó bảo đây là đồ chơi tình thú để kẹp ngực á! Mà không biết là ai đeo nữa đây?"

Tạ Lâm Xuyên sờ cằm, "chậc" một tiếng. Giới gay cổ đại từ ngàn năm trước đã biết chơi thế này rồi cơ à? Mà con AI Tiểu Lục Tương kia là cái gì thế nhỉ? Đến mấy tư liệu mờ ám này mà nó cũng mò ra được sao?

Cô bạn đi cùng lập tức ghé sát tai thì thầm: "Còn phải hỏi nữa hả? Chắc chắn là đồ Nguyên Đế tặng cho Hoàng hậu rồi."

"Chưa chắc đâu nha, tui cày bao nhiêu truyện dã sử thấy bảo lúc vị tướng quân này chưa được phong hậu toàn bị các đại thần chỉ trích là 'dĩ hạ phạm thượng'. Thế mà Nguyên Đế vẫn cưng Hoàng hậu như trứng, chưa bao giờ phạt lấy một câu. Biết đâu cái này là chính Nguyên Đế tự nguyện đeo vào thì sao."

"Hẹ hẹ, nửa đêm chui xuống gầm giường hai người họ là biết liền chứ gì."

Lúc Tạ Lâm Xuyên đang hóng hớt lắng nghe thì Tần Lệ bên cạnh bỗng hạ thấp giọng, cười nói: "Biết đâu là vị Tạ tướng quân kia yêu Nguyên Đế điên cuồng, nên mới đặc biệt đúc mấy sợi xích này để xích chặt Nguyên Đế ở bên mình thì sao?"

Hai cô bạn du khách nghe thấy thế liền quay phắt sang nhìn hắn, rồi nhìn nhau cười đầy ẩn ý, thì thầm: "Hình như tui từng thấy bài thảo luận này trên diễn đàn đồng nhân lịch sử của Tiểu Lục Tương rồi. Trên đó riêng vụ combat xem Nguyên Đế với tướng quân ai nằm trên ai nằm dưới thôi đã đủ lật tung cái diễn đàn lên rồi."

Tạ Lâm Xuyên nheo mắt, biểu cảm ngơ ngác vì vừa chạm đúng vùng mù kiến thức của mình.

Trong lúc còn đang tiêu hóa thông tin, cậu bỗng nhận ra ánh mắt như có như không của Tần Lệ liếc qua người mình. Cậu vừa quay đầu lại thì hắn đã giả vờ như không có chuyện gì mà nhìn sang chỗ khác, chỉ có hai vành tai là đỏ ửng lên rõ thấy.

Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên nhướng mày. Chẳng qua chỉ là chút thú vui phòng the của người xưa thôi mà, một ông chủ từng trải như Tần Lệ mà cũng biết ngại ngùng nữa sao?

Cơ mà Tần Lệ thì có gì để phải ngượng ngùng nhỉ? Không lẽ hắn cũng thích chơi mấy loại đồ chơi này?

Tầm mắt Tạ Lâm Xuyên vô tình lướt qua v*m ng*c vạm vỡ của đối phương, trong đầu bỗng nhiên nảy số, hiện lên hình ảnh Tần Lệ đang đeo chiếc kẹp bướm bằng vàng, nhưng hình ảnh đó trong nháy mắt liền trở nên mơ hồ.

Tạ Lâm Xuyên đứng hình mất mấy giây, suýt nữa thì bật cười vì cái tài tưởng tượng phong phú của mình. Cậu đang nghĩ gì thế không biết? Thật là tội lỗi quá đi mất!

Một vị chủ tịch tập đoàn bắp tay xăm hình sói đen như đối phương làm sao có thể mang mấy loại đồ vật này cho được? Cậu lắc đầu lia lịa, vội vàng gạt phắt mấy suy nghĩ linh tinh lang tang đó ra khỏi đầu.

Phía trước, người hướng dẫn viên vẫn đang dạt dào cảm xúc kể tiếp câu chuyện tình yêu đầy cẩu huyết Diệu Nguyên Đế và Xích Tiêu tướng quân: "... Trong dân gian còn lưu truyền một giai thoại rằng, trước khi theo Nguyên Đế, vị Tạ tướng quân này từng một mực trung thành với phế đế triều trước. Thậm chí ông còn bị phế đế xúi giục làm phản, nhưng cuối cùng kế hoạch bại lộ nên đã tự sát."

"Diệu Nguyên Đế sau cái chết của người thương thì đau lòng khôn xiết. Được một vị đạo sĩ bí ẩn chỉ điểm, ngài ta đã dùng máu đầu tim của mình nuôi dưỡng linh hồn tướng quân suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, cuối cùng cũng giúp ông hoàn hồn, cải tử hoàn sinh."

"Từ đó về sau, giọt máu đầu tim của Nguyên Đế đã hóa thành nốt ruồi chu sa trên mặt tướng quân, để dù có qua bao nhiêu kiếp luân hồi đi nữa, họ vẫn có thể dựa vào ấn ký này để tìm thấy nhau..."

Tạ Lâm Xuyên nghe thấy cốt truyện hoang đường này mà cạn lời, không biết nên trưng ra biểu cảm gì cho phải. Cậu quay sang thì thấy Tần Lệ lại đang lắng nghe cực kỳ nghiêm túc, mặt mũi đầy vẻ đăm chiêu.

Thấy cậu nhìn mình, Tần Lệ lập tức nhìn sang, ánh mắt hắn dừng ngay trên nốt ruồi đỏ bên sống mũi cậu, khẽ nhếch môi cười: "Nốt ruồi chu sa này của trợ lý Tạ cũng mọc ở vị trí thật độc đáo nhỉ."

Đã trùng họ trùng tên thì thôi đi, giờ cả nốt ruồi chu sa cũng giống?

Tạ Lâm Xuyên theo bản năng sờ sờ mũi, bật cười: "Tần tổng chẳng lẽ cũng tin mấy truyền thuyết dân gian ly kỳ kiểu này sao?"

Tần Lệ đầy ẩn ý đáp: "Ai biết được chứ. Một truyền thuyết đã có thể lưu truyền lâu đến vậy, ắt hẳn cũng có lý do của nó."

Giữa lúc đám đông du khách đang hào hứng hóng hớt chuyện tình cảm của đôi này, bỗng nhiên có một giọng nói mỉa móc vang lên: "Ngây thơ quá! Dưới thời phong kiến làm gì có chuyện tình yêu chân ái lắm thế. Nói trắng ra chỉ là một kẻ thấy sắc nảy lòng tham, một kẻ muốn dựa thế trèo cao mà thôi. Hoặc không thì đây cũng chỉ là chiêu trò của hoàng đế để cân bằng giữa đám hàng thần triều trước và phe công thần cũ. Làm gì có tình yêu tình đương gì ở đây, toàn do mấy người rảnh rỗi tự gán ghép rồi ảo tưởng thôi."

"Dã sử có ghi rõ là Xích Tiêu tướng quân mưu phản thất bại, bị hoàng đế bắt giam rồi xử tử kìa. Làm gì có ông vua nào lụy tình đến mức đấy?"

Lập tức, chuỗi thuyết âm mưu xoay quanh những cuộc tranh đoạt quyền lực ấy được không ít du khách gật đầu hưởng ứng.

Tần Lệ nheo mắt, ánh mắt tối sầm. Hắn lạnh lùng đáp: "Phàm là người có đọc qua chút chính sử và tư liệu khai quật từ lăng mộ thì đều biết Diệu Nguyên Đế và Xích Tiêu tướng quân được hợp táng cùng nhau, chia sẻ cả quyền lực lẫn giang sơn. Mấy thứ dã sử kia mới là những chuyện bịa đặt vô căn cứ."

Hắn lôi một tràng dẫn chứng từ nhiều nguồn sử liệu khác nhau, lần lượt bác bỏ từng luận điệu trong dã sử của đối phương. Mãi đến khi người kia hoàn toàn không còn lời nào để đáp trả, cuộc tranh luận mới kết thúc.

Tạ Lâm Xuyên thấy vậy liền nhướng mày, nghiêng đầu nhìn Tần Lệ hỏi nhỏ: "Xem ra Tần tổng rất am hiểu giai đoạn lịch sử này?"

Chẳng lẽ vì đều là người trong giới nên hắn mới đặc biệt hứng thú? Hay là hắn cũng thuộc hội fan CP của cặp đế hậu này giống mấy bạn nữ trẻ kia?

Ai dè Tần Lệ liền rút điện thoại ra, lướt lướt vài cái rồi chìa ra một tấm bằng chứng nhận danh dự của Viện nghiên cứu lịch sử Đại học A. Trên đó ghi rõ ràng dòng chữ: Tần Lệ được trao danh hiệu Giáo sư Danh dự ngành Nghiên cứu Lịch sử triều Diệu của Đại học A.

Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc ra mặt. Không phải người ta đồn rằng thời trẻ Tần Lệ từng lăn lộn trong giới xã hội đen sao? Không ngờ trình độ học vấn của hắn lại khủng đến mức này, là học giả nghiên cứu lịch sử, mà lại còn là giáo sư danh dự của một trường đại học top đầu như Đại học A nữa.

Cậu im lặng một lát, rồi thành tâm thán phục: "Thì ra trong lĩnh vực văn sử, Tần tổng cũng xuất sắc đến vậy."

Cậu thầm nghĩ, trên đời này thực sự có người đàn ông hoàn hảo như Tần Lệ sao? Lương thiện nhiệt tình, dịu dàng hào phóng, tính tình lại ôn hòa, học thức thì uyên bác.

Nếu cậu không phải là trai thẳng 100% thì chắc cũng đã sớm đổ rồi.

Tần Lệ vừa nghe câu này xong thì khóe môi lập tức cong lên, nửa chiếc răng nanh sắc nhọn thấp thoáng lộ ra, nhưng rồi hắn vẫn cố gắng kiềm chế, gồng cơ mặt để nén nụ cười ấy xuống.

Hắn hơi nâng cằm, mỉm cười đầy vẻ khiêm tốn: "Cũng không đến mức lợi hại thế đâu. Chỉ là đọc nhiều sách hơn người khác một chút thôi."

Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ trong lòng: Ồ, lại còn khiêm tốn nữa chứ.

Cậu bắt đầu thấy tò mò rồi đây. Một người đàn ông 'mười điểm không có nhưng' như Tần Lệ, sao ngày trước lại bị người yêu cũ đá được nhỉ?

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn