Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 70: Chấp nhận

Đêm khuya mang theo bóng tối dày đặc khó tan, che khuất đi chút ánh sáng le lói của trăng sao.

Trong phòng thắp nến và đốt một chậu than, ánh sáng vàng vọt tỏa ra một khoảng không gian ấm cúng bé nhỏ.

Hai người sau khi đã rượu đủ cơm no bèn ngồi tựa bên nhau. Tạ Lâm Xuyên trải một tờ giấy trắng muốt lên chiếc bàn nhỏ, vẽ những đường thẳng dọc ngang đan chéo, rồi bắt đầu chấm những quân cờ lên đó.

"Lối cờ này của ngươi hình như không đúng lắm thì phải?" Tần Lệ nghi hoặc nhìn y, "Trên giấy thì hạ cờ kiểu gì?"

"Cái này gọi là cờ năm quân..."

(*) Cờ ca-rô

Tạ Lâm Xuyên đang định giải thích quy luật trò chơi, vành tai Tần Lệ bỗng nhiên hơi động đậy.

Hai người gần như đồng thời im bặt, nhìn nhau một cái rồi nghiêng tai lắng nghe.

Sột soạt, sột soạt.

Bên ngoài gian nhà tranh loáng thoáng truyền đến một chuỗi tiếng bước chân dồn dập, ngay cả trên nóc nhà cũng có tiếng ngói xê dịch cực kỳ nhỏ.

Có người!

Cửa sổ không biết đã bị chọc thủng một lỗ nhỏ từ bao giờ, một ống trúc to cỡ ngón tay thọc vào, làn khói mê theo đó được thổi vào bên trong.

Hai người lập tức nín thở.

Bên ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng xé gió cực nhẹ. Ngay sau đó, vài bóng đen như ma quỷ vượt tường phóng vào, mũi chân chạm đất không một tiếng động. Kẻ nào kẻ nấy vận đồ đen che mặt kín mít, chỉ để lộ ra những đôi mắt lạnh lẽo ngập tràn sát ý.

Tay bọn chúng cầm đoản đao lạnh toát, lặng lẽ áp sát cửa phòng, rõ ràng là đám thích khách được huấn luyện vô cùng bài bản.

Tạ Lâm Xuyên lật cổ tay một cái, đầu ngón tay búng mạnh về phía ngọn nến, chỉ nghe thấy hai tiếng phựt khẽ khàng, trong phòng ngay tức khắc tối đen như mực. Hành động này vừa triệt tiêu tầm nhìn của đám thích khách, vừa giúp ẩn giấu bản thân trong bóng đêm.

Giây tiếp theo, cửa phòng bị một lực mạnh bạo đá văng, những bóng đen chen chúc nhau ập vào.

Ánh mắt Tần Lệ trầm xuông, khóe môi nhếch lên một độ cong sắc lẹm như lưỡi kiếm tuốt vỏ.

Cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi.

Hắn nắm chặt thanh bảo kiếm đầu rồng trong tay, trường kiếm vung ngang, tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp căn phòng, tia lửa b*n r* tung tóe, lực đạo mười phần.

Trong phòng vang lên tiếng bàn ghế vỡ vụn, tiếng binh khí chan chát, tiếng rên hừ đan xen vào nhau. Chẳng mấy chốc, Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên đã cùng nhau mở một con đường máu lao ra ngoài.

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến một chuỗi tiếng vó ngựa dồn dập. Ánh đuốc trên tay toán thị vệ từ xa tiến lại gần, nhanh chóng rọi sáng cả khoảng sân nhà tranh. Đám thích khách bị đánh cho tơi tả, quân số rơi rụng, khi nhận thấy tình hình bất lợi lập tức tìm đường tháo lui.

Sắc mặt Tạ Lâm Xuyên lạnh đi: "Đừng để chúng chạy thoát!"

Tần Lệ tùy ý phất tay ra hiệu cho Nhiếp Tấn đang trên lưng ngựa, cười lạnh nói: "Không cần vội. Chúng chạy trời không khỏi nắng đâu, sớm đã bị vây khốn rồi, phía trước còn có người đang đợi bọn chúng."

Tần Lệ chậm rãi thu kiếm, vệt máu trên thân kiếm nương theo mũi kiếm nhỏ giọt xuống đất. Sát khí quanh thân hắn vẫn chưa tiêu tán, nét mặt lạnh lùng nhìn bãi chiến trường ngổn ngang dưới đất, mặc cho đám thị vệ tiến lên dọn dẹp hiện trường.

"Là người của Lý Phong Hạo?" Tạ Lâm Xuyên ngoảnh đầu nhìn hắn, nhướng mày: "Bệ hạ sớm đã biết sẽ có thích khách rồi sao? Hóa ra bệ hạ ở đây là để đợi Lý Phong Hạo cắn câu. Cái gì mà đưa ta đi xem nơi ngươi từng sinh sống, thì ra chỉ là tiện thể thôi sao."

Tần Lệ nghe lời oán trách có chút hờn mát của y thì nhịn không được mà bật cười, tiện tay lau đi vệt máu bắn trên y phục của y: "Không, dẫn ngươi đi giải sầu mới là chính sự, còn bắt Lý Phong Hạo chỉ là tiện thể thôi."

Sau trận chiến thành Nhân Xuyên, đại tướng tâm phúc của Lý Phong Hạo là Bàng Cẩn đã mặc y phục của gã để dụ quân truy kích đi hướng khác, giúp Lý Phong Hạo thừa cơ hỗn loạn mà trốn thoát dưới sự hộ tống của thân binh.

Nhiếp Tấn phái người ráo riết truy lùng, đồng thời lập hàng rào phòng thủ nghiêm ngặt trên con đường dẫn về Thục Trung. Lý Phong Hạo không thể quay về Thục Trung, trong cơn quẫn bách đành phải hớt hải trốn chạy lên phía Bắc, ôm hy vọng đại vương tử của Khương Nhu là Tạp Tang có thể chiến thắng Tần Lệ.

Ai ngờ Tạp Tang lại bị một mũi tên xuyên họng của Tạ Lâm Xuyên lấy mạng ngay trên chiến trường, Khương Nhu cũng hoàn toàn rơi vào tay của Nhã Nhĩ Tư Lan.

Lý Phong Hạo hệt như con chuột cống chui lủi khắp nơi. Tần Lệ dứt khoát cố tình tung tin đồn phong thanh, sau đó nghênh ngang xuất hiện tại trấn Nhạn Hồi, quả nhiên dụ được kẻ đã lâm vào đường cùng như Lý Phong Hạo đánh cược một ván cuối, tự chui đầu vào lưới.

Tần Lệ nắm lấy bàn tay Tạ Lâm Xuyên, nhéo nhéo lòng bàn tay y, nhàn nhạt bảo: "Xử lý xong xuôi chuyện ở thành Bắc Lăng, chúng ta cũng nên hồi cung rồi."

※※※

Hoàng đế ngự giá thân chinh đánh tan quân Khương Nhu xâm lược bờ cõi phương Nam, lại tóm gọn tàn dư nhà họ Lý ở Thục Trung, bắt sống Lý Phong Hạo.

Tin thắng trận dồn dập truyền về kinh thành, từ văn võ bá quan cho đến bá tánh đầu đường xó chợ, không ai là không đắm chìm trong niềm hoan hỉ quốc vận hưng thịnh, đối với chuyện này đều không ngừng say sưa bàn tán.

Ngự giá của Tần Lệ cùng đại quân khải hoàn chậm rãi tiến vào kinh thành, đội ngũ kéo dài bất tận, nghiêm trang chỉnh tề, khí thế ngút trời.

Tạ Lâm Xuyên vận một bộ giáp sắt màu xám bạc cưỡi trên lưng ngựa, ngoảnh đầu liếc nhìn Lý Phong Hạo đang bị giam trong chiếc xe tù ở phía cuối hàng quân.

Nghĩ lại năm đó khi chính mình mới xuyên không tới thế giới này, cũng mơ mơ hồ hồ bị nhốt vào chiếc xe tù như thế, rồi cũng bị áp giải diễu hành qua các con phố ở kinh thành hệt như vậy.

Giờ đây thời thế đổi thay, rốt cuộc cũng tới lượt kẻ thù cuối cùng của y là Lý Phong Hạo rồi.

Ở trên chiếc ngự liễn bên cạnh, Tần Lệ vén rèm lên, thò nửa cái đầu ra ngoài, nương theo tầm mắt của Tạ Lâm Xuyên ngoái lại nhìn một cái, rồi tầm mắt lại dời về trên gương mặt y, lười biếng cười trêu: "Thế nào? Trẫm báo thù rửa hận giúp Tạ tướng quân rồi đấy, ngươi tính lấy cái gì để đa tạ ân điển này của trẫm đây?"

Tạ Lâm Xuyên nghe cái câu thoại quen tai này thì nhịn không được bật cười, ngẩng đầu liếc xéo hắn: "Bệ hạ nói phải lắm, vi thần buổi tối nhất định sẽ dốc lòng báo đáp ơn mưa móc của bệ hạ."

Tần Lệ bị nghẹn họng, từ cánh mũi hừ nhẹ một tiếng, rồi lại rụt đầu trở vào.

Hoàng cung, Thượng Thanh Điện.

Đi kèm với một tiếng nổ vang, lối mật đạo từng bị niêm phong kín kẽ năm xưa nay bị thuốc nổ phá toang một lỗ lớn.

Đợi đám thị vệ dọn dẹp sạch sẽ đống gạch đá hỗn độn, khai thông lại lối mật đạo thành một con đường an toàn, Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên cùng với Nhiếp Đông và những người khác mới cất bước tiến vào, phía sau còn áp giải một Lý Phong Hạo đang vô cùng nhếch nhác.

Thị vệ lần lượt châm sáng lại những ngọn đuốc ở hai bên vách mật đạo, đường hầm tối om dần trở nên sáng sủa. Ngoại trừ lối hầm thoát hiểm dẫn thẳng ra ngoài hoàng cung, mọi người dừng chân trước một bức tường đá khép kín ở đoạn giữa.

Bức tường này thoạt nhìn thì chẳng có gì khác biệt so với vách đá hai bên mật đạo.

Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt mày, kéo Tần Lệ đứng lùi lại phía sau một khoảng xa: "Đây chính là nơi chôn giấu kho báu tiền triều mà Lý Tuyết Hoằng nắm giữ sao? Biết đâu bên trong có độc khí hay cơ quan chí mạng gì đó thì sao? Lý Phong Hạo không chừng cảm thấy bản thân đằng nào cũng chết, nên muốn kéo chúng ta cùng chết chùm đấy."

Tần Lệ nhàn nhạt đáp: "Không sao, để Lý Phong Hạo vào trước, nếu có biến thật thì kẻ đi đời cũng là hắn ta."

Lý Phong Hạo vốn đã mù một mắt, trong những ngày tháng trốn chui trốn lủi càng thêm tiều tụy gầy mòn, ngày ngày đều sống trong nỗi thấp thỏm lo sợ cái chết ập xuống bất cứ lúc nào.

Giờ phút này khi đã hoàn toàn bại trận rồi bị bắt, gã ngược lại thấy lòng bình thản, chỉ mong Tần Lệ đừng hành hạ gã như từng hành hạ Lý Tuyết Hoằng, cho gã một kết cục dứt khoát là được.

Lý Phong Hạo chỉ tay vào một cái hốc lõm khuất mắt trên bức tường kia, bảo: "Chỗ này chính là nơi khởi động mật thất. Chìa khóa là một miếng ngọc bội, đáng lý ra phải nằm trong tay Lý Tuyết Hoằng. Ta từng phái người liên lạc với hắn, muốn dùng điều kiện cứu hắn ra khỏi kinh thành để đổi lấy kho báu, nhưng hắn đinh ninh ta muốn hại hắn nên đã từ chối."

Tần Lệ liếc mắt ra hiệu cho Lý Tam Bảo phía sau, Lý Tam Bảo lập tức bưng một khay chứa miếng ngọc bội hình tròn tiến lên. Trên mặt ngọc có khắc một cặp song long tranh ngọc, mặt sau có thể lờ mờ nhìn ra hình thù của chữ "Hoàng".

Miếng ngọc bội và kho báu này từng bị Lý Tuyết Hoằng đem ra làm mồi nhử để cấu kết với Tần Vịnh Nghĩa, hòng nhờ Tần Vịnh Nghĩa giúp mình bỏ trốn. Thế nhưng Tần Vịnh Nghĩa đời nào chịu giữ lời hứa, gã vốn chỉ coi Lý Tuyết Hoằng như một con mồi để hãm hại Tạ Lâm Xuyên mà thôi.

Mà Lý Tuyết Hoằng cũng chẳng hề tin tưởng Tần Vịnh Nghĩa, đương nhiên không hề hé răng nửa lời với đối phương về vị trí thực sự của kho báu.

Sau khi Tần Lệ hạ lệnh xử tử Tần Vịnh Nghĩa, miếng ngọc bội này đã bị tịch thu trong quá trình khám xét phủ gã.

Tần Lệ dắt Tạ Lâm Xuyên chậm rãi lui về nơi an toàn, đăm đăm nhìn Lý Phong Hạo đặt miếng ngọc bội song long vào vách đá, ra sức ấn mạnh xuống. Vết lõm không bắt mắt kia từ từ bị đẩy lùi về phía sau.

Cuối cùng lộ ra một cái cơ quan đen ngòm như sắt nguội, bề mặt lồi lõm không bằng phẳng vừa vặn ăn khớp hoàn toàn với cấu trúc chạm rỗng của miếng ngọc bội song long, khít khao không một kẽ hở.

Từ sâu trong tường đá vọng ra tiếng ầm ầm trầm đục. Mọi người cảnh giác lùi về phía sau, vài hàng binh sĩ tay cầm khiên nặng đứng chắn trước người Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên, dàn trận sẵn sàng nghênh chiến.

Chẳng mấy chốc, cửa đá quả nhiên mở ra, bên trong tĩnh mịch như tờ, không hề có mũi tên hay cơ quan nào b*n r* cả.

Tạ Lâm Xuyên nghĩ bụng, kiếp trước Lý Tuyết Hoằng từng âm thầm sử dụng mật thất này, tất nhiên không thể gây ra động tĩnh quá lớn hay ẩn chứa cạm bẫy gì quá nguy hiểm gì cho được. Bằng không, chỉ dựa vào một kẻ trói gà không chặt như hắn, chẳng phải tự làm hại mình trong chính kho báu nhà mình hay sao?

Để đảm bảo an toàn, Tần Lệ vẫn hạ lệnh cho người áp giải Lý Phong Hạo tiến vào trước. Mãi cho đến khi Nhiếp Đông quay ra bẩm báo bên trong không có gì nguy hiểm, hai người mới đặt chân vào căn kho báu ẩn giấu này.

Lý Tuyết Hoằng quả thực không hề lừa gạt Tần Vịnh Nghĩa. Bên trong kho báu này chất đầy các loại vàng bạc châu báu do lão hoàng đế tiền triều vơ vét được. Từng cọc từng đống vàng ròng hệt như những viên gạch được xếp chồng thành núi trong các rương hòm, sắc vàng kim chói lọi đập vào mắt tất cả mọi người, khiến ai nấy không khỏi nuốt nước bọt ừng ực. Đây rõ ràng chính là ngân khố cá nhân của hoàng đế.

Ở chính giữa là một chiếc linh cữu gần như được đúc bằng vàng ròng, cực kỳ xa hoa, toàn bộ bề mặt vàng đều được phủ một lớp mỏng màu đỏ thẫm.

Nhiếp Đông trầm giọng: "Đừng lại gần số vàng đó, cẩn thận trên đó có độc."

Những người khác thảy đều đang dòm ngó đống vàng bạc châu báu kia, chỉ duy nhất Lý Phong Hạo là đứng lặng hồi lâu trước chiếc linh cữu ở chính giữa, không nói gì.

Thứ được đặt bên trong chính là bộ hài cốt của lão hoàng đế tiền triều.

Năm đó lão hoàng đế đột ngột băng hà, triều đình vì chuyện ngai vàng chưa định mà suýt chút nữa rơi vào cảnh phân liệt. Lý Tuyết Hoằng khó khăn lắm mới đuổi được Lý Phong Hạo ra khỏi kinh thành, chính mình vừa mới tại vị chưa đầy ba ngày đã bị Tần Lệ đánh thẳng vào kinh, đến mức ngay cả di hài của lão hoàng đế còn chưa kịp hạ táng, nay sớm đã hóa thành một bộ xương khô.

Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ nhìn nhau một cái, bộ hài cốt kia mục nát chuyển màu đen kịt, rõ ràng là bị trúng độc mà chết.

Lý Phong Hạo cười lạnh: "Thực ra phụ hoàng vốn dĩ không hề có ý định làm lung lay ngôi vị Thái tử của Lý Tuyết Hoằng, chỉ là phát hiện hắn lén lút sai người biên soạn 'Bách quan bí lục' để khống chế các đại thần, lại âm thầm nuôi dưỡng tử sĩ trong Tố giáo để thay hắn làm mấy chuyện bẩn thỉu, dã tâm lộ rõ mồn một, nên mới có ý định phế truất hắn."

"Lý Tuyết Hoằng đánh hơi thấy điều này, liền nhẫn tâm hạ độc phụ hoàng."

Tạ Lâm Xuyên cau mày. Y trước đây chỉ thông qua mấy manh mối nhỏ nhặt mà phát giác ra chuyện Lý Tuyết Hoằng hạ độc lão hoàng đế, nhưng trong tay không hề nắm giữ bất kỳ bằng chứng nào. Dù có nói bí mật này ra cũng chẳng ai tin.

Hóa ra thi thể của lão hoàng đế lại được giấu nhẹm trong kho báu tại mật đạo này. Nếu như một khi bị người ta phát giác, tội ác giết cha sát vua của Lý Tuyết Hoằng lập tức sẽ bị phơi bày ra ánh sáng trước thiên hạ.

Thảo nào Lý Tuyết Hoằng lúc đó bằng mọi giá phải bắt y uống cái thứ thuốc Vong Ưu Hoàn chết tiệt kia, để y trong chất độc ngấm dần mà 'tự nhiên qua đời', giúp hắn ta vẫn giữ vững được hình tượng minh quân thâm tình nhân hậu. Thực chất ngay từ ban đầu, hắn đã chẳng hề có ý định để y sống tiếp.

Kể từ khi di thể của lão hoàng đế tiền triều được vận chuyển ra khỏi kho báu mật đạo, tội ác của Lý Tuyết Hoằng rốt cuộc cũng được bố cáo thiên hạ, thế nhân không ai không bàng hoàng.

Đám đại thần trên triều cũng hoàn toàn dứt sạch chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại với nhà họ Lý. Sau khi Tần Lệ liên tiếp gặt hái được những chiến thắng lẫy lừng, không còn bất kỳ vị hàng thần nào dám ôm tư tưởng hoài niệm về tiền triều nữa. Ngược lại, bọn họ thi nhau dâng sớ mạnh mẽ chỉ trích tội ác tày trời của hai huynh đệ nhà họ Lý là 'trời không dung, đất không tha.'

Cùng với việc Lý Phong Hạo bị đưa ra xét xử công khai, vụ án treo của tiền triều này rốt cuộc cũng hoàn toàn khép lại.

※※※

Điện chính Tử Thần Điện.

Mây đen vần vũ suốt cả ngày cuối cùng cũng dồn nén lại, đến khi màn đêm buông xuống thì bùng phát thành từng tràng sấm ì ầm không dứt. Những tia chớp xé trời như những mạch máu xanh tím, loang lổ bò ngang khắp bầu trời.

Vào một ngày mưa âm u như thế này, Tần Lệ co mình trong tấm chăn gấm, ôm lấy đầu gối, hàng mày nhíu chặt, một lần nữa lún sâu vào cơn ác mộng miên man...

Tiếng kêu thét xung quanh dần xa dần. Những nhịp thở dồn dập nặng nề vang vọng bên tai, ngoài tầm mắt chỉ còn lờ mờ những bóng người chập chờn lay động. Hơi nóng từ than lửa vẫn hun đốt không khí, đầu gối bị rách toạc da thịt cùng làn da cháy sém đau đớn đến khó lòng chịu đựng.

Nhưng Tần Lệ chẳng hề để tâm đến tất cả những điều đó.

Trước mắt hắn chỉ có một vệt máu đỏ thẫm, uốn lượn trên tấm lưng vẫn còn vương chút hơi ấm.

Có lẽ thứ che khuất tầm nhìn của hắn không chỉ đơn thuần là máu, mà còn là những tia máu đỏ giăng kín đáy mắt, và những giọt huyết lệ đau đớn đến tột cùng.

Có một nam tử ngã gục trong lòng hắn. Hắn ra sức bấu chặt lấy bờ vai người nọ, nhưng lại chẳng dám dùng lực quá mạnh, như thể chỉ cần mạnh thêm một chút thôi cũng đủ để bóp nát người trong lòng.

Hắn nhìn không rõ dung mạo của người này, chỉ biết mình đang ôm lấy một khối đau thương, ôm trọn một linh hồn đang dần rời bỏ hắn mà đi.

Có thứ gì đó bị dồn nén đến cực hạn đang gào thét trong lồng ngực, điên cuồng muốn xé toạc cuống họng mà thoát ra. Thế nhưng hắn dù có mở miệng cũng không thể thốt thành tiếng, còn khi khép miệng lại thì ngay cả hô hấp cũng trở nên khó nhọc.

Tần Lệ đau đớn nhắm chặt hai mắt, rồi lại mở ra đôi đồng tử đỏ ngầu nhìn khắp xung quanh. Cuối cùng, ánh nhìn hắn dừng lại trên người một kẻ khiến người ta căm ghét đến tận xương tủy. Kẻ đó cũng đang thở phì phò đầy giận dữ, miệng không rõ đang lẩm bẩm chửi rủa điều gì, đang định cướp lấy người trong lòng Tần Lệ đi.

Biểu cảm của Tần Lệ điên cuồng và dữ tợn hơn bao giờ hết, gần như mất đi lý trí.

Nhưng chính vào thời khắc này, hắn ngược lại không hề cảm thấy bản thân đang mất đi lý trí. Trái lại, đầu óc hắn tỉnh táo đến lạ thường.

Hắn muốn báo thù, hắn muốn giết người.

Mượn lúc Lý Tuyết Hoằng vì tự tay giết nhầm Tạ Lâm Xuyên mà chấn động đến thất thần, Tần Lệ bất chấp tất cả rút thanh đoản đao ra, đâm thẳng về phía Lý Tuyết Hoằng.

Thanh đoản đao ấy quả thực là một món vũ khí thượng hạng, chém sắt như chém bùn, khi đâm vào da thịt gần như không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Tay chân hắn tuy bị xiềng xích trói buộc, sau lưng là đao kiếm lạnh ngắt của thị vệ, nhưng những thứ đó chẳng thể ngăn cản hắn đặt cược cả mạng sống để cắm phập đoản đao kia vào lồng ngực Lý Tuyết Hoằng.

Một kẻ đã coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, hoàn toàn từ bỏ phòng ngự. Kẻ còn lại quý mạng mình hơn bất cứ thứ gì, trong cơn kinh hãi chỉ biết thoái lui.

Điều nực cười nhất chính là, kẻ định đoạt vận mệnh của Lý Tuyết Hoằng lại chính là tên ngục tốt từng gây khó dễ cho hắn ban đầu.

Khi Tạ Lâm Xuyên phóng phi đao thích sát Lý Tuyết Hoằng, tên ngục tốt khi nãy bị Lý Tuyết Hoằng kéo tới làm tấm bia hứng trọn một đao nay đang thoi thóp nằm bệt dưới đất, chẳng một ai đề phòng đến gã.

Thế nhưng chính kẻ nhỏ bé nhất, tầm thường nhất, chẳng bao giờ lọt vào mắt người khác ấy lại ôm một bụng oán hận. Vào thời khắc cận kề sinh tử, gã đã túm lấy cổ chân của Lý Tuyết Hoằng.

Thế là cục diện thắng bại đã hoàn toàn đảo ngược chỉ trong một cái chớp mắt.

Đoản đao dí sâu vào lồng ngực, máu tươi bắn tung tóe, khiến cả hai gần như tắm trong máu.

Tần Lệ gồng mình hứng chịu vài nhát đao chém, dây xích sắt trên tay siết chặt lấy phần cổ mong manh của Lý Tuyết Hoằng, đoản đao gí sát ngay bên thái dương hắn, từng bước từng bước ép hắn ra khỏi đại lao. Chẳng ai dám tiến lên, đành phải dạt ra mà nhường đường.

Tiếng gào thét giết chóc rung trời ngoài kia ngày một lớn. Là Nhiếp Tấn dẫn theo đội Thiết Giáp Vệ tinh nhuệ nhất, giành trước một bước xông đến ứng cứu. Đại quân do Nhiếp Đông thống lĩnh cũng bám sát phía sau, đang gấp rút tiến quân cần vương cứu giá.

Hoàng cung cuối cùng vẫn là hoàng cung của Tần Lệ. Quân phản loạn dưới trướng Lý Tuyết Hoằng vốn không nhiều, đám người cỏ lay theo chiều gió thấy đại thế của Lý Tuyết Hoằng đã mất, còn Tần Lệ lại chiếm thế thượng phong nên lập tức quay giáo trở cờ.

Nhiếp Tấn dồn dập th* d*c: "Bệ hạ, đại quân của Nhiếp Đông sắp đến ngoại thành rồi. Chúng thần dọc đường chạm trán lũ phản tặc, phải tiêu diệt bọn chúng nên mới bị chậm trễ canh giờ... Dù sao cũng đã kịp rồi! May mà bệ hạ được trời cao phù hộ..."

Tần Lệ người đầy máu me, như thể đã cạn kiệt toàn bộ sức lực, gắng gượng chống người nửa quỳ trên mặt đất.

Tiếng chém giết dần dần dạt ra xa, ráng chiều tà từng chút một lụi tàn, mang đi những dải hoàng hôn cuối cùng.

Chỉ còn lại một vệt máu đỏ tươi rơi vào lòng hắn. Hắn cúi gầm đầu, một giọt nước nóng hổi rơi xuống làm nhòa đi tầm mắt.

Giọng nói hắn khản đặc, lầm bầm đầy run rẩy. Mỗi một chữ đều như bị bóp nghẹt ra từ tận sâu trong linh hồn:

"Không kịp rồi..... Các ngươi không kịp rồi......."

......

Uỳnh! Một tiếng sấm vang rền bất ngờ cắt xuyên qua tầng mây dày cộm, nổ đoành bên tai Tần Lệ.

Hắn đột ngột mở choàng mắt trong ánh chớp sáng lòa, đôi mắt trợn trừng, hệt như kẻ sắp chết đuối khó khăn lắm mới ngoi được lên mặt nước, tham lam hớp lấy từng ngụm không khí.

Bóng tối và tia chớp trước mắt hòa làm một thể với vệt máu trong ráng chiều tà năm ấy, khó lòng phân định rõ ranh giới thực hư.

Tần Lệ chật vật ngoảnh đầu, nhìn thấy Tạ Lâm Xuyên đang ngon giấc bên cạnh, hơi thở đều đặn. Tần Lệ theo bản năng nín thở, đồng tử hơi run lên.

Hắn cẩn trọng vươn tay ra, từng chút, từng chút một chạm vào gò má Tạ Lâm Xuyên. Mãi cho đến khi đầu ngón tay cảm nhận được hơi thở ấm áp dưới chóp mũi người nọ, hắn mới thở phào ra một hơi trĩu nặng.

Chỉ là ác mộng.

Qua hết cả rồi, chỉ là một hồi ác mộng mà thôi.

Hắn chậm rãi cúi người, động tác vừa khẽ khàng vừa chậm rãi, rúc đầu vào lồng ngực Tạ Lâm Xuyên, tai áp sát vào tim y, lắng nghe nhịp tim có quy luật và mạnh mẽ kia gõ vào màng nhĩ của mình hết lần này đến lần khác.

Nỗi đau đớn và cơn sóng cảm xúc đang bục vỡ trong lòng dần dần được xoa dịu. Mọi tạp âm dần lùi xa, từng chút một chìm vào bình lặng.

"...Tần Lệ?" Chẳng rõ là bị tiếng sấm hay bị động tác của Tần Lệ đánh thức, Tạ Lâm Xuyên mơ màng mở mắt, nhìn thấy trên ngực mình là một mái đầu xù xù. Những sợi tóc bạc xoăn tự nhiên lỉa chỉa, rối bời không vào nếp.

Tần Lệ gần như co người nằm sấp trên người y, một tay ôm chặt đầu gối, những ngón tay siết lại đến mức trắng bệch.

Tạ Lâm Xuyên xoa xoa mái tóc hắn, nhưng lại chạm phải một vầng trán đẫm mồ hôi lạnh dưới lớp tóc mái. Y cau mày: "Ngươi sao thế này? Có chỗ nào không khỏe à? Hay là lại gặp ác mộng rồi?"

Tần Lệ hơi chống nửa thân trên ngồi dậy, một đôi mắt đỏ ngầu và rệu rã chạm phải ánh nhìn của Tạ Lâm Xuyên.

"Làm ngươi thức giấc rồi sao?" Giọng Tần Lệ khản đặc, cúi đầu đặt một nụ hôn lên khóe môi y, "Là lỗi của ta."

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, lập tức tỉnh ngủ hẳn. Tần Lệ mà lại biết xin lỗi y sao? Cái này không còn là mặt trời mọc đằng Tây nữa, rõ ràng là ngày tận thế luôn rồi.

Tạ Lâm Xuyên thậm chí còn nghi ngờ dù cho có là ngày tận thế đi nữa, cũng không đời nào nghe được lời xin lỗi thốt ra từ miệng Tần Lệ. Hay là hắn sốt đến mức nói sảng luôn rồi?

Y ôm lấy Tần Lệ ngồi bật dậy, nét mặt trở nên nghiêm túc hẳn, dùng trán của mình cụng cụng vào trán hắn để thử nhiệt độ: "Ngươi có phải bị bệnh ở đâu rồi không? Hay là gọi Hứa thái y đến xem thử nhé?"

Tần Lệ vùi đầu vào vai y, uể oải bảo: "Không cần, chỉ là gặp ác mộng thôi."

Chân mày Tạ Lâm Xuyên càng lúc càng cau chặt, cứ như mắc phải chứng bệnh hễ nghe thấy hai chữ 'ác mộng' là giật mình thon thót vậy.

"Ác mộng gì thế? Nói cho ta nghe xem nào?"

Hơi thở Tần Lệ nặng nề, những mảnh ký ức vỡ vụn trong giấc mộng kia lại ngoi đầu trỗi dậy. Lồng ngực hắn phập phồng, bàn tay bấu chặt lấy bả vai Tạ Lâm Xuyên, nghiến răng lắc đầu: "Không có gì."

Tạ Lâm Xuyên lần này không để hắn lấp l**m cho qua chuyện nữa, y dùng hai tay nâng lấy gò má hắn, lôi đầu hắn lên, đôi mắt đen kịt nhìn thẳng vào hắn: "Nói cho ta biết đi, Tần Lệ."

"Người bảo ta không được phép lừa gạt ngươi, thế còn ngươi thì sao? Ngươi cũng không được phép lừa gạt ta."

Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, Tạ Lâm Xuyên thấy một đôi mắt sung huyết đỏ hoe và đầy u ám. Dường như trong đó đang chất chứa một nỗi đau đớn cùng cực không thể nào thoát ra.

Nỗi đau ấy dường như có thể lây lan. Bởi lẽ khi chạm vào, ngay cả trái tim Tạ Lâm Xuyên cũng bắt đầu thắt lại từng cơn âm ỉ.

"Ta mơ thấy ngươi..." Lời nói của Tần Lệ đứt quãng đầy gian nan. Hắn ra sức né tránh chữ nhạy cảm kia, "Máu chảy đầm đìa ngã gục trong lòng ta... Ngươi đi rồi... Không bao giờ quay trở lại nữa, ta không thể nào giữ được ngươi..."

Tạ Lâm Xuyên toàn thân rúng động, đồng tử khẽ co rút, huyết sắc trên môi bị rút sạch từng chút một. Cánh môi y run rẩy, nhất thời không thốt nên lời, chỉ có tấm lưng là đang rịn ra lớp mồ hôi lạnh ngắt.

Tần Lệ đang ôm lấy đầu gối, lắng nghe tiếng tim đập của y.

Hắn bảo mình gặp ác mộng, mơ thấy y chết trong lòng hắn...

Điều này có nghĩa là gì?

Y trùng sinh một đời, Lý Tuyết Hoằng bảo hắn lúc ở trong đại lao cũng đã nhớ lại hết thảy chuyện xưa. Vậy còn Tần Lệ thì sao? Hắn trước đây cứ liên tục gặp ác mộng, hết lần này đến lần khác hiểu lầm y lừa gạt hắn, không chịu nghe y giải thích, không chịu tin tưởng lời y nói.

Lẽ nào... những cơn ác mộng kia của hắn chính là những ký ức tàn khốc của kiếp trước?

Lẽ nào vì nhớ lại những chuyện đau đớn năm xưa, nên Tần Lệ mới đinh ninh rằng y phản bội hắn?

Tần Lệ biết hết rồi!

Biết rằng y đã từng hạ thuốc hắn, hại hắn đánh mất ngai vàng. Hại hắn phải quỳ trước mặt kẻ thù, lê gối trên than hồng, chịu đủ mọi nhục nhã và cực hình...

Toàn thân Tạ Lâm Xuyên lạnh buốt, trái tim không tự chủ được mà quặn thắt. Những ký ức yêu hận dây dưa của kiếp trước cuồn cuộn kéo về như thủy triều, gần như muốn nhấn chìm cả hai người.

"Ngươi..." Tạ Lâm Xuyên phát ra một âm tiết khàn đặc, những câu từ tiếp theo khi đến bờ môi lại cực kỳ khó thốt ra thành lời.

Sắc mặt y trắng bệch đến đáng sợ, phải nghiến chặt răng mới giữ nổi vẻ bình tĩnh: "Có phải ngươi đã nhớ lại chuyện gì rồi không?"

Sự im lặng đến ngạt thở bủa vây lấy cả hai. Trong điện tĩnh mịch như chết, chỉ còn lại tiếng sấm đang điên cuồng gào thét bên ngoài.

Tần Lệ liệu có oán hận, có phẫn nộ, có... hối hận hay không?

Đầu ngón tay của Tạ Lâm Xuyên m*n tr*n khóe mắt nóng hổi của hắn, không ngừng hít thở sâu: "Nói cho ta biết đi, Tần Lệ. Có phải ngươi cũng đã nhớ lại những chuyện của kiếp trước rồi không?"

Gần như cùng lúc, cả hai đều cảm nhận được sức nóng trong ánh mắt đối phương. Tựa như chỉ cần nhìn thêm một chút nữa thôi cũng đủ thiêu đốt người kia.

Quả nhiên... Tạ Lâm Xuyên biết hết rồi.

Tần Lệ bằng thái độ trốn tránh mà nhắm nghiền hai mắt, rồi lại một lần nữa mở ra, siết chặt nắm đấm, từ kẽ răng gian nan nặn ra mấy chữ: "Phải, ta đều nhớ ra cả rồi, hết thảy mọi chuyện, ta đều..."

Tạ Lâm Xuyên há miệng th* d*c. Một lúc lâu sau, y mới nghe thấy chất giọng khàn đặc của chính mình cất lên: "Ta đã khiến ngươi phải chịu nhiều đau khổ đến thế... Ngươi có oán trách ta không?"

Ngay khoảnh khắc câu nói ấy rời khỏi miệng, Tạ Lâm Xuyên chợt cảm thấy mình giống như một tử tù đang mang xiềng xích bước lên pháp trường. Sau lưng là lưỡi đao sắc lạnh đã kề sát, chỉ chờ phán quyết cuối cùng giáng xuống.

Tần Lệ toàn thân run lên bần bật, nhắm chặt hai mắt, hệt như con thiêu thân lao đầu vào lửa mà nhào tới ôm chầm lấy y, khóa chặt y vào lòng một cách kiên cố. Cánh tay siết mạnh đến mức như muốn ép ra tiếng rên đau từ xương cốt người trong lòng.

"Ta không trách ngươi... Ta làm sao có thể oán trách ngươi cho được..." Hơi thở hắn run rẩy, hổn hển và đứt quãng, cứ lặp đi lặp lại một câu nói lộn xộn.

Gương mặt hắn vùi sâu vào hõm vai đối phương, không ngừng cọ xát, như thể đang tìm kiếm và hấp thụ một nguồn sinh lực nào đó từ hơi thở thân thương ấy.

Hắn có cảm tưởng như chính mình đang ôm trọn một khối đau thương. Nó dùng vũ lực bóc trần lớp vảy giáp trên người hắn, chui tọt vào trong trái tim mềm mại, bén rễ đâm chồi ở bên trong, đuổi không đi, cắt không đứt.

Cuối cùng, nương theo những năm tháng dài đằng đẵng mà luyện hóa thành da thịt, lắng đọng lại thành một đốm lửa mồi.

Kể từ nay về sau, hết thảy mọi yêu thương và hạnh phúc, mọi vảy giáp lẫn điểm yếu chí mạng, đều từ đốm mồi lửa ấy mà sinh ra.

Tạ Lâm Xuyên dùng lực giữ chặt gáy hắn, không ngừng v**t v* mái tóc bạc của hắn, cọ cọ vào má hắn, bờ môi lạnh của y m*n tr*n vành tai hắn, nhịp thở cũng dồn dập không kém đối phương: "Ta biết, ta biết mà..."

Dòng thủy triều buốt giá dồn dập tràn về kia cuối cùng cũng dần rút đi, để lộ một vệt sáng bạc cong cong nơi bãi cạn. Thoạt nhìn cứ ngỡ là ánh thép sắc lạnh của lưỡi đao, nhưng khi tiến lại gần mới phát hiện đó chính là một vệt trăng dịu dàng.

Tạ Lâm Xuyên khẽ hôn lên vành tai hắn, nhỏ giọng hỏi: "Từ khi nào?"

Tần Lệ chậm rãi bảo: "Từ lần bị thương ở quân doanh hồi kinh đến giờ. Chỉ là, những chuyện đau khổ năm xưa lại hiện về trước."

Tạ Lâm Xuyên ôm lấy hắn hồi lâu không nói gì, một lúc sau mới bảo: "Sau này sẽ không có chuyện đó nữa đâu."

Im lặng hồi lâu, Tần Lệ mở lời hỏi: "Vậy còn ngươi, từ lúc nào?"

Tạ Lâm Xuyên thở dài thườn thượt một tiếng, đáp: "Ngay từ ban đầu."

Tần Lệ ngẩn ra: "Cái gì cơ?"

Tạ Lâm Xuyên bình tĩnh nói: "Ngay từ đầu, khi kinh thành thất thủ, ngươi và ta gặp nhau ở cửa thành."

Đồng tử Tần Lệ chấn động, Tạ Lâm Xuyên ngay từ đầu đã nhớ rõ tất cả!

Thế nên y mới từ bỏ mũi tên ở cửa thành kia, ở trong đại lao mới chủ động đồng ý cùng hắn tiến cung, một mặt thuận theo hắn, mặt khác lại ra sức đề phòng hắn...

Y chưa từng mang theo ác ý để tiếp cận hắn, chỉ hết lần này đến lần khác hy vọng hắn có thể làm một bậc minh quân được vạn dân kính ngưỡng mà thôi.

Tần Lệ mấp máy bờ môi. Mớ cảm xúc do dự, bất an, e dè lại một lần nữa dâng lên nơi lồng ngực.

Hắn nghiến chặt răng, nhìn đăm đăm vào đôi mắt Tạ Lâm Xuyên, cuối cùng nhịn không được mà hỏi thành lời: "Ngươi nói cho ta biết, ngươi là từ khi nào... từ khi nào thích ta?"

Tạ Lâm Xuyên ngẩn người, rất nhanh liền hiểu ra. Điều Tần Lệ thực sự muốn hỏi chính là: vì sao lại yêu hắn?

Câu hỏi này quả thực rất khó để trả lời. Là vì Tần Lệ vì y mà vứt bỏ tôn nghiêm, quỳ gối chịu tra tấn trước mặt kẻ thù nên mới cảm động sao?

Hay là vì Tần Lệ ở kiếp này trao cho y quyền thế, trao cho y quan chức, để y thống lĩnh binh mã, học được cách tôn trọng và tác thành, thả tự do cho y sao?

Thế nhưng tình yêu có phải chăng là sự cảm động và ban phát? Nếu như không có cái quỳ năm đó, hai người bọn họ liệu có phải là sẽ không ở bên nhau không?

Tạ Lâm Xuyên chìm vào im lặng, cuối cùng khó nhọc mấp máy bờ môi: "Ta không biết nữa..."

Ánh mắt Tần Lệ chùng xuống, nhưng vẫn cố gắng nhếch khóe môi, muốn tỏ ra mình không quá để tâm.

Hắn tự nhủ trong lòng, dù thế nào thì cũng như nhau cả thôi. Chỉ cần Tạ Lâm Xuyên luôn ở bên hắn, luôn yêu hắn, thì có gì quan trọng đâu? Chẳng phải tục ngữ bảo rằng "Tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm" đó sao?* Hắn là một đấng nam nhi đại trượng phu, việc gì phải đi truy cứu đến cùng mấy cái chuyện vụn vặt sến sẩm này làm chi.

(*) Câu trong Mẫu Đơn Đình của Thang Hiển Tổ, ý là: tình chẳng hay từ đâu mà đến, mà đã đến thì sâu tận đáy lòng

Hắn cong khóe miệng, vừa định nói gì đó thì lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của Tạ Lâm Xuyên vang lên:

"Đại khái là, khi ta nhìn thấy ngươi."

Tần Lệ suýt chút nữa đã ngỡ mình nghe nhầm, ngơ ngác nhìn y: "Cái gì?"

Ngón tay Tạ Lâm Xuyên chạm lên gương mặt hắn, chăm chú nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Tần Lệ. Y giãn ra hàng mày đang nhíu chặt của mình, từ sâu trong cổ họng phát ra một tiếng thở dài cảm thán.

"Khi ta nhìn thấy ngươi, nhìn thấy con người ngươi."

"Nhìn thấy đôi mắt ngươi." Đầu ngón tay y lướt qua khóe mắt đối phương, rồi men theo bên cổ trượt dài xuống lồng ngực trái.

"Nhìn thấy trái tim ngươi, và rồi... yêu ngươi."

Tạ Lâm Xuyên không phải là một kẻ giỏi bày tỏ tình cảm. Khi thốt ra những lời này, khóe mắt y nhuốm chút vẻ e thẹn hiếm thấy, nhưng cũng mang theo sự quả quyết không gì lay chuyển nổi. Ánh mắt sâu thẳm kia như muốn hút người ta vào trong.

Tần Lệ nhìn y bằng ánh mắt vừa rung động vừa không dám tin. Giây tiếp theo, cái ôm nóng bỏng như đốm lửa rực cháy ập tới.

"Tần Lệ." Tạ Lâm Xuyên dịu dàng đặt một nụ hôn phớt lên má hắn, giọng nói trầm khàn mà thủ thỉ, "Ta muốn được nhìn thấy trái tim ngươi, nghe thấy tiếng lòng của nó. Nó rõ ràng biết tất cả mọi chuyện, nhưng từ kiếp trước cho đến kiếp này, vì sao ngươi chưa bao giờ để nó được cất lời?"

Một chút ẩm ướt ấm nóng chợt thấm vào cổ y. Tạ Lâm Xuyên không ngoảnh đầu nhìn vào đôi mắt hắn, chỉ hết lần này đến lần khác nhẹ nhàng v**t v* mái tóc và gò má hắn.

Sau khi những nhịp thở gấp gáp kéo dài thật lâu, thật lâu, y mới nghe thấy giọng nói khàn đặc đến tột cùng của Tần Lệ:

"Đừng... oán hận ta..."

Năm ngón tay của Tạ Lâm Xuyên siết chặt, gật đầu: "Được."

"Đừng bỏ rơi ta."

"Được."

Lần này hắn dừng lại rất lâu, Tạ Lâm Xuyên kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, hắn mới run rẩy bật thốt: "... Tha thứ cho ta."

Mãi đến khoảnh khắc này, tình yêu cuồng nhiệt vượt qua dòng sông u minh dài đằng đẵng, xuyên lửa băng đèo mà đáp xuống trước mặt Tần Lệ. Hắn không còn giữ lại bất cứ điều gì nữa mà mở rộng vòng tay, trịnh trọng và dịu dàng đón lấy nó.

"...Được."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn