Sau đêm mưa ấy, giữa Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ dường như đã có điều gì đó thay đổi, mà cũng tựa như chẳng có gì đổi thay.
Những ngày tháng bình lặng cứ thế êm đềm trôi qua.
Vào nửa đêm, Tần Lệ thỉnh thoảng sẽ tỉnh giấc từ mộng mị, theo bản năng vươn tay kiểm tra nhiệt độ cơ thể người bên gối. Cho đến khi hơi thở và nhịp tim chân thực của Tạ Lâm Xuyên truyền vào tai, hắn mới có thể an tâm trở về giấc ngủ.
Tạ Lâm Xuyên phát hiện đối phương ngày càng thích tư thế đối mặt ôm nhau khi ngủ, ít nhất cũng phải có một phần da thịt dán chặt mới được. Dường như chỉ có sức nặng từ tay chân hai người gác lên nhau mới có thể ấn hắn từ sự chông chênh bất định trở về với mặt đất kiên cố.
Khi đêm về hai người ôm nhau ngủ, đến sớm mai thì cùng dùng bữa rồi lên triều. Buổi chiều, họ lại cùng nhau xử lý chính vụ tại Ngự Thư Phòng. Tạ Lâm Xuyên sẽ bầu bạn cùng Tần Lệ đọc sách luyện chữ, thỉnh thoảng đánh vài ván cờ cho khỏa khuây, khi hứng chí lại chỉ điểm cho Tần Lệ vẽ tranh.
Điều khiến Tạ Lâm Xuyên không ngờ tới chính là, thiên phú hội họa của Tần Lệ dường như còn hơn cả y.
Có ngoại thần tiến cống một con vẹt Huyền Phượng. Tần Lệ dặn Lý Tam Bảo nuôi nó ngay trong Ngự Thư Phòng. So với đồng loại, con vẹt này có vóc dáng đặc biệt tròn trịa, sống động như một cục bông nhỏ màu vàng ấm áp, hai vệt má hồng vừa đẹp vừa đáng yêu, suốt ngày cứ líu lo vô cùng hoạt bát.
Ngày nọ rảnh rỗi đến phát chán, Tạ Lâm Xuyên bèn nhìn chú vẹt nhỏ này mà họa tranh.
Một lúc sau, Tần Lệ ghé nửa cái đầu qua xem một lát, nhướng mày, tỏ vẻ bâng quơ bảo: "Vẽ gì thế? Quả trứng gà mọc hai cái móc à?"
Y bực mình lườm hắn một cái: "Đây là đôi cánh!"
Tần Lệ gật đầu như đã bừng tỉnh đại ngộ: "Ồ, trứng gà mọc hai cái cánh."
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Tần Lệ phì cười một tiếng, rồi như dâng bảo vật, cầm bức họa của mình đưa cho y xem.
Tạ Lâm Xuyên cúi đầu liếc mắt một cái, không ngờ cái nhìn này lại khiến y suýt chút nữa là giật mình ngã ngửa.
Nét vẽ của Tần Lệ vô cùng vững vàng. Bút pháp và kỹ xảo tuy không thể xem là quá cao siêu, nhưng lại nắm bắt trọn vẹn thần thái cùng động tác tung cánh của chú vẹt nhỏ. Dáng vẻ lông xù vừa đáng yêu vừa ngây ngô ấy được tái hiện một cách sống động trên trang giấy.
Tạ Lâm Xuyên chấn động ngẩng đầu nhìn hắn: "Bức họa này của bệ hạ không phải là tìm người vẽ thay đấy chứ?"
Tần Lệ hừ một tiếng từ lỗ mũi: "Trong Ngự Thư Phòng chỉ có hai ta, trẫm biết đi đâu tìm người vẽ thay?"
Tạ Lâm Xuyên càng kinh ngạc hơn: "Bệ hạ vậy mà biết vẽ tả thực?"
Tần Lệ đầy đắc ý hất cằm, nheo mắt hừ hừ hai tiếng: "Trẫm còn biết vẽ người nữa cơ."
Tạ Lâm Xuyên bị nụ cười tự tin của hắn làm cho há hốc. Nghĩ đến việc bản thân từng có lúc cho rằng Tần Lệ không học vấn không nghề nghiệp, trong bụng chẳng có bao nhiêu chữ nghĩa, đến việc vẽ bậy chưa chắc đã biết, giờ đây y hoàn toàn câm nín luôn rồi.
Trong lòng không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Y dù gì cũng là người ở kiếp trước bị nhốt trong phòng, ngồi khổ luyện "kỹ năng hội họa" rất lâu đấy.
Tần Lệ từ giá sách phía sau lấy ra một chiếc hộp gỗ tử đàn, mở ra lấy một cuộn tranh đặt ở trên cùng, rồi trải rộng trên án thư.
Một bức tranh khắc họa tướng quân thúc ngựa chầm chậm mở ra trước mắt Tạ Lâm Xuyên.
Y lập tức trợn tròn hai mắt. Đường nét bức tranh này vô cùng giản dị, chi tiết không hề phong phú, xung quanh cũng chẳng có bất kỳ bối cảnh nào. Nó chỉ đơn giản là một vị tướng quân mặc giáp trụ ngồi trên lưng ngựa mà thôi, thế nhưng lại mang một cảm giác chuyển động mạnh mẽ như sắp tràn ra khỏi trang giấy.
Vị tướng quân trong tranh chỉ là một bóng lưng, tay nắm dây cương. Khi sắp thúc ngựa rời đi, người ấy bỗng ngoái đầu nhìn người ngoài tranh một cái, rồi dừng lại, vĩnh viễn bị đóng khung trong bức họa.
Tạ Lâm Xuyên ngẩn người, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* từng nét mực. Y không biết Tần Lệ đã vẽ bức tranh này với tâm tình thế nào, vào thời khắc nào. Chỉ là khi ngắm nó, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác bùi ngùi.
"Hóa ra tài hội họa của bệ hạ lại xuất sắc như vậy, sao trước kia không nói cho ta biết?"
Tần Lệ im lặng một lát, nhàn nhạt nói: "Trẫm thuở nhỏ cũng từng được dạy vỡ lòng, chỉ là chưa từng đến học đường đàng hoàng, cho nên thỉnh thoảng mới vẽ bậy trên bãi cát bên ngoài tư thục. Hơn nữa, thực ra cũng không phải trước kia đã vẽ đẹp..."
Lời phía sau của hắn chưa dứt, nhưng Tạ Lâm Xuyên đã hiểu. Là ở kiếp trước, sau khi Tạ Lâm Xuyên qua đời, thời gian vẽ tranh của hắn mới nhiều lên. Có lẽ Tần Lệ của quá khứ đã vẽ đi vẽ lại bức tranh này rất nhiều lần, cho nên mới có thể thuần thục đến thế, từng nét từng vạch đều lột tả trọn vẹn thần thái và động tác của y.
Trong lòng Tạ Lâm Xuyên khẽ động, y cầm bút lông lên, ở khoảng trống trên bức họa viết thêm vài hàng chữ nhỏ. Ngọn bút tung hoành như nước chảy mây trôi, chỉ cần một mạch là viết xong.
Tần Lệ tò mò cúi đầu nhìn, trên đó viết rằng: "Giữa biển người kiếm tìm bóng ai trăm ngả. Chợt ngoảnh đầu, nhìn thấy người đứng đó nơi đèn lụi lửa tàn."
Tần Lệ ngẩn ra, nhìn câu từ trước mắt rồi lại nhìn Tạ Lâm Xuyên, ngoác miệng cười: "Tìm giữa biển người... ngươi tìm trẫm?"
Tạ Lâm Xuyên vừa định khen Tần Lệ thông minh một câu, lại nghe đối phương lắc đầu nói: "Câu này không đúng."
Tạ Lâm Xuyên: "Chỗ nào không đúng?"
Tần Lệ dùng giọng điệu đương nhiên mà nói: "Ngươi vốn chẳng cần phải nhọc công tìm trẫm làm gì, trẫm lúc nào mà không ở ngay bên cạnh ngươi."
"Hơn nữa, trẫm cớ gì phải đứng ở nơi đèn lụi lửa tàn gì gì đó chứ. Trẫm chỉ có thể đứng ở nơi hiển hách nhất của đại điện Tử Cực, đón nhận sự bái lạy của vạn người."
Tạ Lâm Xuyên im lặng một lát, không nhịn được mà bật cười: "Bệ hạ nói phải lắm."
Y nghiêng người ôm lấy eo Tần Lệ, thấp giọng nói: "Ta cũng có một món quà muốn tặng bệ hạ."
Chóp tai Tần Lệ lập tức vểnh lên: "Quà gì thế?"
"Buổi tối rồi đưa."
Tần Lệ nheo mắt nhìn y, nhỏ giọng cằn nhằn: "Thứ gì mà thần bí thế, giờ còn không cho xem?"
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười: "Bí mật."
Màn đêm còn chưa hoàn toàn buông xuống, Tần Lệ đã kéo Tạ Lâm Xuyên trở về tẩm cung, đưa tay ra hùng hổ ép hỏi: "Quà của trẫm đâu?"
Tạ Lâm Xuyên từ trong tủ lấy ra một hộp gỗ dài bằng cánh tay. Lúc di chuyển, bên trong còn phát ra tiếng leng keng giòn giã. Tần Lệ không đợi được nữa, lập tức giật lấy mở ra xem.
Bên trong thì ra là một sợi xích bằng vàng ròng. Mắt xích hơi dày, hai đầu có hai chiếc vòng vàng, kích thước vừa vặn có thể khóa chặt cổ tay người.
Còn có mấy sợi xích vàng mảnh với đủ loại kiểu dáng, trông giống vòng cổ và lắc tay, còn có một loại hai đầu mang kẹp nhỏ, cũng chẳng biết đeo vào đâu. Ngoại trừ xích sắt ra thì mấy thứ này không hề có chìa khóa, khóa bấm trên vòng vàng có thể tự mình mở ra được.
Tần Lệ trợn to hai mắt, tầm mắt từ xích vàng trong hộp dời đi, khiếp đảm nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên: "Ngươi... ngươi không phải không thích xiềng xích sao?"
Vây mà lại sai người đúc loại đồ vật này, bộ mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?
Tạ Lâm Xuyên thong thả lấy sợi xích vàng dày nhất ra khỏi hộp, một đầu tự nhiên khóa vào cổ tay mình, đầu còn lại giơ lên lắc lắc trước mắt Tần Lệ.
"Buổi tối đi ngủ, nếu ai đó lại gặp ác mộng, ta sẽ phạt người đó đeo mấy thứ này."
Tần Lệ chộp lấy chiếc vòng vàng kia, nhanh chóng đeo vào cổ tay mình rồi ngắm nghía phải trái. Kích thước đúng là vừa khít, giống như một chiếc vòng tay vàng, bên trên thậm chí còn điêu khắc hoa văn hình rồng tinh xảo, sợi xích ở giữa thậm chí còn có thể điều chỉnh độ dài ngắn, xem ra khá là đẹp mắt.
Hắn dò xét Tạ Lâm Xuyên: "Ngươi chẳng phải ghét nhất bị xích sắt khóa lại sao?" Hắn còn nhớ rõ lần trước chẳng qua chỉ dùng dải lụa buộc y một lần thôi mà Tạ Lâm Xuyên đã lập tức vùng vẫy kháng cự, phản ứng lớn đến mức suýt dọa hắn nhảy dựng.
Tạ Lâm Xuyên túm lấy cánh tay đối phương, Tần Lệ liền bị y kéo ngã nhào trên giường. Y tùy ý búng búng sợi xích vàng đung đưa giữa hai người, cười nói: "Người ta thường nói, ngã ở đâu thì phải đứng lên ở đó."
"Bây giờ ta cũng không ghét nó đến thế nữa."
Chỉ cần đeo đủ lâu, tự khắc sẽ quen thôi.
Đặc biệt là đầu bên kia của sợi xích còn trói buộc lấy Tần Lệ. Nghĩ đến việc ban đêm hắn bị dập đến thảm thương, muốn trốn cũng trốn không thoát, chỉ có thể ngậm lấy xích vàng nức nở cầu xin y, trên người toàn những món đồ chơi của y, không ngừng kêu lên tiếng leng keng. Tận sâu trong lòng Tạ Lâm Xuyên liền có những ý nghĩ xấu xa đen tối đang âm thầm ngoi đầu.
Chậc, thực ra thì cũng không đen tối đến thế đâu... Chỉ là h*m m**n khống chế của y giờ mạnh hơn một chút xíu mà thôi. Dù gì cũng không thể trách y được, tất cả đều là tại Tần Lệ quyến rũ y trước.
Hai người vừa chạm vào giường liền hôn lấy nhau. Tần Lệ thở hổn hển, ôm eo đối phương. Nụ hôn quấn quýt đang lúc khó nới khó rời, còn chưa kịp hoàn hồn, hắn đã mơ mơ màng màng bị đeo lên một đống xích vàng. Tiếng va chạm giòn giã vang vọng giữa giường nệm, vang lên tiếng leng keng linh kinh vô cùng vui tai.
Tần Lệ cúi đầu nhìn nhìn tay chân và lồng ngực mình, chính giữa ngực có một sợi vừa vặn phác họa ra hình dáng v*m ng*c nở nang đầy đặn. Hắn bỗng dưng cảm thấy có chỗ nào đó quái quái.
Hắn lại ngẩng đầu nhìn Tạ Lâm Xuyên. Đối phương đang nở một nụ cười trông ngây thơ vô hại biết bao, trên tay còn cầm một sợi xích có hai cái kẹp nhỏ.
Tuy biết có vài kẻ cứ thích đắp lên người đống vàng bạc châu báu để khoe mẽ sự giàu sang, nhưng đống xích vàng Tạ Lâm Xuyên tặng rõ ràng không mang cái ý tứ đó. Hắn đường đường là một hoàng đế, ở trên giường mà đeo mấy thứ này thì có ổn không vậy?
Tần Lệ nheo mắt lại: "Tại sao chỉ có trẫm đeo? Sao ngươi không đeo?"
Tạ Lâm Xuyên đã sớm nghĩ ra một lý do thoái thác cực hay, nghiêm túc nói: "Dĩ nhiên là để xích bệ hạ lại, phòng hờ bệ hạ bỏ trốn?"
Tần Lệ ngẩn ra: "Hả?"
Tạ Lâm Xuyên ũ rũ nói: "Bệ hạ là hoàng đế, cái gọi là hậu cung ba nghìn giai lệ, biết đâu chừng một ngày nào đó ngươi lại rước một đống phi tần về, ta sao có thể không tranh thủ lúc này mà trói chặt bệ hạ lại cho được?"
Y giật giật sợi xích nơi cổ tay, kéo hắn sát vào lòng mình.
"Trẫm làm sao có thể cưới người khác được chứ...?" Tần Lệ thoạt đầu ngơ ngác, kế đó nhịn không được mà bật cười thành tiếng. Hắn cười đến mức run cả người, cuối cùng dứt khoát ưỡn ngực, chộp lấy cái kẹp trong tay đối phương ấn thẳng lên người mình.
"Vậy ngươi cứ việc xích thêm vài sợi đi." Tần Lệ cố ý rướn người sát lại, đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m qua vành môi dưới, "Ngươi nếu thích, chỗ đó cũng xích lại luôn đi. Trẫm da dày thịt béo, chẳng ngán mấy cái trò vặt này của ngươi đâu."
Tạ Lâm Xuyên: "...?"
Cứ mỗi khi y thỉnh thoảng tự trách bản thân có hơi hư hỏng, thì đều bị cái sự dâm dật của tên thổ phỉ Tần Lệ này làm cho sốc toàn tập, sau đó bị lép vế hoàn toàn, khiến y trông cứ như một khuê nữ thuần khiết vậy.
Cái kẹp nhỏ cuối cùng cũng được gắn lên, sợi xích lắc lư ở giữa bị Tạ Lâm Xuyên cong ngón búng một phát. Tần Lệ vốn dĩ nhạy cảm, sau vành tai bấy giờ lập tức lan tràn một mảng đỏ ửng.
Hai người đều ôm ấp những tâm tư nhỏ nhen đầy mật ngọt, trong tiếng xích vàng va nhau lanh lảnh, họ ôm chặt lấy nhau rồi cùng ngã nhào xuống lớp chăn nệm mềm mại...
※※※
Lại một năm giao thừa cận kề, tuyết rơi báo điềm lành, mưa thuận gió hòa.
Tân vương Nhã Nhĩ Tư Lan của Khương Nhu tuân thủ hứa hẹn, đem chiến mã và lông thú cùng các đặc sản khác làm tiền bồi thường chiến tranh gửi đến kinh thành. Giao thương nơi biên ải một lần nữa khôi phục trở về trạng thái bình thường, dần dà lấy lại dáng vẻ hưng thịnh phồn vinh.
Kể từ sau khi Lý Phong Hạo bị đưa ra trị tội theo đúng quốc pháp và tội chứng giết cha sát vua của Lý Tuyết Hoằng được phơi bày trước khắp bàn dân thiên hạ, đại bản doanh cũ của vương triều nhà họ Lý tại vùng Thượng Nguyên và Thục Trung đã không còn lấy một thế lực chống đối nào ra hồn nữa.
Đại quân của Nhiếp Đông vừa tràn đến, các nơi vừa mới thấy bóng đã vội vã đầu hàng. Đến đây, mảnh đất cát cứ cuối cùng của Trung Nguyên hoàn toàn rơi vào lòng bàn tay kiểm soát của Tần Lệ.
Ngự Thư Phòng.
"Cái gì? Bệ hạ dự định lập Tạ đại nhân làm... làm... Hoàng hậu?!" Thừa tướng Ngôn Ngọc kinh hãi trợn tròn hai mắt, suýt chút nữa là nhổ đứt cả râu mình.
Tần Lệ ngồi trên chiếc ghế hồng mộc sau án thư, đầy hứng thú dõi theo ông. Không ngờ vị thừa tướng nghiêm túc ít cười ít nói này cũng có lúc thất kinh đến mức ăn nói lắp ba lắp bắp.
"Không được không được, chuyện này sao có thể chấp nhận được? Từ cổ chí kim làm gì có chuyện hoàng đế lập nam tử làm hậu, hơn nữa còn là trọng thần trong triều, nắm giữ binh cơ đại sự, như vậy thì còn ra thể thống gì nữa? Ra thể thống gì nữa chứ!"
Tần Lệ dùng ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai, đầy vẻ bất cần: "Chỉ là một cái danh phận thôi mà, trước kia thế nào thì sau này vẫn thế ấy, có gì khác biệt đâu."
Ngôn Ngọc khổ tâm khuyên can: "Khác biệt lớn lắm chứ! Khoan hẵng nói đến việc Tạ đại nhân là trọng thần triều đình. Ngài ấy rõ ràng là một nam tử, làm sao có thể sinh cơ lập nghiệp, sinh con nối dõi cho bệ hạ được chứ?"
"Chuyện đó à," Tần Lệ nghiêm túc nói, "Trẫm đã cân nhắc kỹ rồi. Trẫm sẽ từ trong số những cô nhi của các tướng sĩ vong trận, lựa chọn một người kế vị thích hợp."
Thực ra từ kiếp trước, sau khi Tạ Lâm Xuyên qua đời, hắn đã bắt đầu lưu tâm tìm kiếm một người kế vị thích hợp. Sau cùng cũng tìm được một đứa trẻ thông minh lại ngoan ngoãn mà nuôi dưỡng bên cạnh. Hiện tại hắn đã sai người đi tìm đứa bé đó, năm nay vừa mới tròn ba tuổi. Đối phương còn đang ở độ tuổi ngây thơ non nớt nhất, hắn và Tạ Lâm Xuyên sẽ có rất nhiều thời gian để rèn giũa nó.
Tạ Lâm Xuyên còn kiến nghị Tần Lệ mở một lớp học dành cho cô nhi, đem những đứa trẻ có tố chất xuất chúng vào đó nuôi dạy. Việc này vừa có thể trấn an những binh sĩ trong quân, thu phục lòng người, lại vừa có thể đào tạo ra nguồn nhân tài dự bị.
Ngôn Ngọc thấy Tần Lệ đến cả chuyện người kế thừa cũng đã suy xét xong xuôi, hoàn toàn không còn gì để nói.
Mấy ngày sau, Tần Lệ liền sai người khiêng những rương hòm lớn nhỏ vào Tử Thần Điện. Mở nắp ra xem, bên trong toàn bộ đều là vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc, vật tế tự và những thứ làm từ ngọc. Gian sảnh rộng lớn của Tử Thần Điện suýt chút nữa là bị lấp cho chật ních, những ánh vàng trắng rực rỡ phát ra từ châu báu khiến người ta nhìn đến hoa cả mắt.
Trên bàn cũng chất đầy các loại hộp quà, bên trong đều là đủ loại khế ước ruộng đất, cùng biết bao vật phẩm cát tường muôn hình vạn trạng.
Nổi bật nhất chính là phượng ấn* cực lớn đặt ở chính giữa kia, minh chứng cho quyền chung hưởng giang sơn của y.
(*) Phượng ấn là một loại phượng khắc cổ đại, đại diện cho hoàng hậu, giống như ngọc tỷ của hoàng đế
Tạ Lâm Xuyên bốc một vốc trân châu Đông Hải lên tay tung tung thử, dở khóc dở cười nhìn Tần Lệ: "Bệ hạ làm cái gì thế này? Ngươi định dọn sạch cả quốc khố mang qua đây luôn à?"
Tần Lệ chẳng mảy may để tâm đáp: "Bấy nhiêu đây thì thấm tháp vào đâu, trẫm còn sai người chở xe, ngựa cùng thêm nhiều sính lễ nữa tới Tạ phủ rồi, giờ này chắc đã tới nơi rồi. Ngươi nếu dùng không hết thì cứ đưa cho Tạ lão phu nhân và đệ muội của ngươi."
Tạ Lâm Xuyên nhớ Tần Lệ từng nói, thành thân hạ sính lễ thì phải cho thật đủ đầy, ruộng đất nhà cửa không thiếu thứ gì, phải có cưới hỏi đàng hoàng, bằng không thì chẳng khác nào là lũ phụ tình miệng trơn lông lốc chuyên đi lừa gạt nữ nhi nhà người ta.
Không ngờ Tần Lệ lại chấp nhặt chuyện này đến thế, dù cho hai người đã tiến triển đến mức này rồi, hắn vẫn muốn "cưới hỏi đàng hoàng" để cho y một danh phận.
Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Bệ hạ, chúng ta ở bên nhau là tốt rồi, đâu cần phải làm những chuyện hoang đường trước mặt văn võ bá quan và bá tánh thiên hạ làm gì."
Tần Lệ lần này lại quyết không chịu nghe theo y, hắn nghiêm túc bảo: "Chút chuyện này mà gọi là hoang đường sao? Trẫm vốn mang danh là 'bạo quân', có làm xằng làm bậy một chút thì đã làm sao, ai quản được trẫm?"
"Có danh phận phu thê này rồi, từ nay về sau sẽ không còn ai dám nhục mạ ngươi là nam sủng dùng sắc hầu vua nữa. Thành thân xong, ngươi cũng không cần phải bị gò bó ở nơi hậu cung, cứ ra vào như thường ngày là được."
"Mấy kẻ chỉ biết hưởng thụ mà không chịu cho danh phận, không thèm cưới xin đàng hoàng thì đều là một lũ khốn nạn chỉ thèm khát thân xác người ta thôi."
"Mà trẫm thì khác hẳn."
Tạ Lâm Xuyên có chút buồn cười nhìn hắn: "Ồ? Bệ hạ không thèm khát thân xác ta sao?"
Tần Lệ đầy đắc ý nheo mắt lại, ánh mắt đầy vẻ gian tà soi mói Tạ Lâm Xuyên từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu, khí thế hào hùng đáp: "Trẫm thèm hết."
Tạ Lâm Xuyên: "..." Y biết ngay miệng chó không mọc được ngà voi mà.
Y rút một tờ hôn thư màu đỏ thắm trên bàn mở ra xem, bên trên không đề tên người làm mối, ngày cưới cũng để trống, ở chính giữa có viết mấy chữ lớn với nét chữ rõ ràng "Vĩnh kết đồng tâm, bách niên hảo hợp". Phía sau là họ tên cùng ngày tháng năm sinh của Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên, được viết chỉnh tề từng nét một.
Chữ viết này nói về độ thanh nhã thì chưa tới, nhưng nét bút lại vô cùng gân guốc, lực đi thấu cả mặt giấy, tựa như muốn đem lời thề khắc sâu vào lòng tờ thư vậy.
Tạ Lâm Xuyên miết nhẹ lên nét chữ trên đó, cười nói: "Chữ của bệ hạ tiến bộ nhanh thật đấy, lén lút sau lưng ta luyện tập không ít lần rồi phải không?"
Tần Lệ có chút ngượng ngùng dời tầm mắt đi chỗ khác, gãi gãi đầu: "Cũng không có bao nhiêu."
"Không có bao nhiêu là bao nhiêu?"
Tần Lệ bực bội nhỏ giọng lầm bầm: "Thì cũng chỉ viết vài chục tờ thôi chứ mấy, mãi mới chọn được một tờ trông coi được chút..."
Trong tâm trí Tạ Lâm Xuyên chợt hiện lên hình ảnh Tần Lệ ngồi thui thủi trong Ngự Thư Phòng, vò đầu bứt tai cặm cụi viết hôn thư với vẻ mặt đầy rầu rĩ, khóe môi y khẽ cong lên.
Y mang bút mực lại, dứt khoát viết thêm vài chữ vào khoảng trống ở giữa: "Bạch đầu chi ước, tử sinh khiết khoát" (Hẹn ước bạc đầu, sống chết có nhau).
Hơi thở nóng rực từ phía sau áp lên, Tần Lệ dùng lực ôm chặt lấy người, hôn lên gáy y: "Tạ tướng quân bằng lòng thành thân với trẫm rồi?"
Tạ Lâm Xuyên nghiêng đầu đáp lại nụ hôn của hắn, cười khẽ: "Bệ hạ tình thâm nghĩa trọng như vậy, vi thần há lại nhẫn tâm phụ lòng?"
Tần Lệ siết chặt vòng tay, hơi thở dồn dập làm sâu thêm nụ hôn quấn quýt này: "Trẫm sẽ không nạp bất kỳ phi tần nào khác, ngươi từ nay về sau cũng đừng hòng cưới ai khác."
Tạ Lâm Xuyên gạt mớ tóc lòa xòa trước trán hắn ra, trán chạm trán, mũi kề mũi: "Chúng ta đời đời kiếp kiếp đều ở bên nhau, không bao giờ chia lìa nữa. Kẻ nào nuốt lời kẻ đó là..."
Y khựng lại, đổi một từ khác: "Đồ rùa con."
Tần Lệ bị y chọc cười, giọng trầm khàn đáp: "Phải, kẻ nào nuốt lời kẻ đó là đồ rùa con."
※※※
Vào ngày mùng một Tết, trời còn tờ mờ sáng, trong hoàng cung đã đèn đuốc nối dài không dứt.
Đến khi sắc trời dần tỏ, mặt trời vừa nhô lên, ánh vàng rải xuống lớp ngói lưu ly, phản chiếu rực rỡ, lung linh như dòng ánh sáng chảy tràn.
Trên bậc thềm rồng của đại điện Tử Cực, tiếng chuông vàng ngọc khánh lần lượt ngân vang, các bá quan sớm đã theo phẩm cấp mà đứng nghiêm trang từ trước.
Trong buổi đại triều hội này, Tần Lệ chính thức tuyên bố sắc lập Tạ Lâm Xuyên làm hậu. Văn võ bá quan tuy sớm đã biết có ngày hôm nay, nhưng khi chính tai nghe thấy Lý Tam Bảo dõng dạc tuyên đọc thánh chỉ, rồi tận mắt chứng kiến Tần Lệ dắt tay Tạ Lâm Xuyên chậm rãi bước lên bậc thềm rồng, trong lòng các vị đại thần vẫn không khỏi khiếp sợ, rồi cuối cùng dần hóa thành một sự bất lực đến điếng người.
Những chuyện xảy ra trước đây như lúc nào cũng nhắc nhở họ rằng: hai vị chủ tử này chẳng có ai là hạng vừa cả, thôi thì đành bấm bụng mà chấp nhận vậy.
Tần Lệ khoác trên mình bộ triều phục cổn long mười hai chương văn, thắt đai ngọc, đầu đội mũ miện lưu châu, cùng với Tạ Lâm Xuyên cũng đang vận một bộ y phục lộng lẫy tương xứng, từng bước từng bước tiến lên thềm rồng.
Dưới bậc thềm, tất cả bá quan đồng loạt cúi người quỳ lạy chúc mừng: "Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế–"
Tiếng tung hô tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, vang động thấu cả tầng mây.
Tần Lệ vốn dĩ muốn giống như mọi vị hoàng đế lập hậu khác, tổ chức một đại lễ sắc phong thật long trọng trước mặt các văn võ bá quan cùng toàn thể bá tánh kinh thành.
Thế nhưng Tạ Lâm Xuyên kiên quyết không chịu. Tần Lệ nghĩ đi nghĩ lại, thấy mấy cái nghi lễ rườm rà phiền phức đó quả thực cũng không hợp với hai người họ. Nguyên một ngày hành lễ xong xuôi mệt rã rời cả người, lỡ mà đến đêm không còn sức động phòng thì biết tính sao?
Hai người bàn bạc một hồi, quyết định bắt chước theo lối cưới gả của bá tánh nơi nhân gian, thành th*n d*** sự chúc phúc của người thân, bằng hữu là đủ.
Tạ phủ.
Trong ngoài Tạ phủ sớm đã chăng đèn kết hoa rộn ràng, tấm thảm đỏ rực trải dài từ cổng chính thẳng vào tới chính sảnh. Ngoài sân viện, hòm xiểng sính lễ chất đống chen chúc không còn chỗ chứa, đám gia nhân vẫn đang ra sức kiểm đếm.
Bên trong chính sảnh, đèn nến sáng trưng như ban ngày, hai bên là đôi nến long phụng được thắp cao, ánh lửa ấm áp hắt lên, khiến cả gian phòng tràn ngập không khí hỷ sự rộn ràng.
Cả Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ đều khoác áo gấm đỏ thẫm, đai ngọc thắt ngang lưng. Hai nam tử, một người vóc dáng hiên ngang, thanh tú, một người khí thế kiêu hùng, dũng mãnh, khi đứng song song trước hỷ đường không khỏi toát lên cảm giác hài hòa và xứng đôi vừa lứa.
Khách khứa trong sảnh không nhiều nhưng lại hòa thuận vui vẻ. Đứng dưới thềm là mấy vị tâm phúc đại thần của Tần Lệ, như huynh đệ nhà họ Nhiếp, Ngôn Ngọc và Lý Tam Bảo cùng với những người khác. So với sự ngổn ngang trăm mối tơ vò của Thừa tướng Ngôn Ngọc, huynh đệ nhà họ Nhiếp lại không cảm thấy chuyện bệ hạ cùng Tạ đại nhân thành thân có gì đáng để kinh ngạc, lúc này chỉ biết hớn hở ra sức vỗ tay rầm rầm.
Tạ lão phu nhân ngồi ở vị trí trên cao trong chính sảnh, nụ cười chất chứa bao nỗi niềm cảm khái xen lẫn sự an lòng. Tạ Ánh Sơn và Tạ Vân ngồi bên cạnh thì lại càng kích động đến mức phải liên tục gạt nước mắt.
Những năm trước, người đời ai nấy đều đàm tiếu Tạ Lâm Xuyên phản bội cựu chủ, vì vinh hoa phú quý mà bám víu hoàng đế, leo lên long sàng dùng sắc hầu vua, khiến cho Tạ phủ cũng phải chịu không ít lời khinh miệt xem thường của người đời. Nào có ai nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay?
Đường đường là hoàng đế, là vị vua đứng đầu một nước, vậy mà lại chiêu cáo thiên hạ để thành thân cùng Tạ Lâm Xuyên.
Giờ lành vừa đến, tiếng nhạc hỷ bỗng chốc vang lên rộn rã, tiếng kèn sáo lảnh lót, tiếng trống chiêng rộn ràng, chấn động đến mức những dải lụa đỏ treo khắp viện như cũng nhẹ nhàng lay động theo.
Tiếng xướng theo đó vang lên: "Nhất bái thiên địa––"
"Nhị bái cao đường––"
"Phu thê đối bái––"
Hai người mỉm cười nhìn nhau một cái, nét mặt mang theo vẻ trịnh trọng, cùng nhau cúi người hành lễ, kính xin đất trời làm chứng, nguyện nhật nguyệt soi tỏ, mối lương duyên này mãi mãi vững bền.
"Lễ thành, đưa vào động phòng––"
Hai người vững bước trên thảm đỏ, dưới sự vây quanh của mọi người mà từng bước tiến về phía hậu đường.
Người nhà Tạ phủ cùng quan khách đều bị Lý Tam Bảo cùng mấy tiểu thái giám giữ chân lại bên ngoài để uống rượu mừng. Phòng ngủ của Tạ Lâm Xuyên nhờ thế mà giữ được vẻ yên tĩnh ấm áp, không có ai dám đến quấy rầy.
Tần Lệ suốt cả buổi tối không tự chủ được mà cứ ngoác miệng cười. Rõ ràng không uống một giọt rượu nào, nhưng lúc này khi ngắm nhìn nến đỏ màn loan, hắn lại mang theo chút dáng vẻ chuếnh choáng như say.
Tạ Lâm Xuyên ôm lấy hắn ngồi trên giường, đặt một nụ hôn lên khóe mắt hắn, nhìn biểu cảm của Tần Lệ mà không nhịn được cười thành tiếng: "Còn chưa bắt đầu động phòng nữa mà. Bệ hạ hiện tại trưng ra vẻ ngốc nghếch này hơi sớm rồi đấy."
Tần Lệ từ trong lỗ mũi hừ một tiếng, nhéo nhéo gò má y, lười biếng nói: "Bảo ai ngốc đấy hả? To gan gớm nhỉ."
Hắn bèn ôm lấy eo Tạ Lâm Xuyên, lại không giống như bình thường nôn nóng ngã nhào xuống giường, mà thật tỉ mỉ và dịu dàng hôn nhẹ lên giữa chân mày và đôi mắt y.
"Hôm nay là ngày vui vẻ nhất của trẫm ở đời này."
Tạ Lâm Xuyên cong khóe môi: "Thành thân với ta vui vẻ đến thế sao? Nghi lễ bái đường thành thân quan trọng đến vậy à?"
Tần Lệ gật gật đầu, lại chậm rãi lắc lắc đầu, cười nói: "Hôm nay, trẫm rốt cuộc cũng đã có một mái nhà rồi."
Từ biệt những ngày tháng quá khứ bị xem như cỏ rác, bị vứt bỏ như chó hoang, từ nay về sau miễn khỏi nỗi sợ hãi, miễn khỏi những khổ đau, miễn khỏi cảnh lưu lạc bơ vơ. Những ngày tháng sau này, hắn sẽ không còn phải cô độc một mình nữa.
Trong lòng Tạ Lâm Xuyên chấn động, y dùng hết sức lực ôm chặt lấy hắn vào lòng.
Tần Lệ lúc này lại từ trong tay áo mò ra một thẻ xăm, đặt vào tay Tạ Lâm Xuyên: "Thẻ xăm này là trẫm cầu được ở chùa Tướng Quốc, là xăm nhân duyên. Trẫm cứ cảm thấy mình nên tặng thêm cho ngươi chút gì đó, nhưng dù có đem tặng nhiều vàng bạc châu báu hơn nữa thì cũng chẳng có gì đáng trân quý, phượng ấn đối với ngươi mà nói cũng không quan trọng đến thế."
"Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là đem cái này tặng cho ngươi." Tần Lệ khàn giọng nói, "Trụ trì nói, nó tượng trưng cho việc sống chết không sờn lòng."
Tạ Lâm Xuyên lật ra xem, bên trên khắc mấy chữ nhỏ: Bích lạc hoàng tuyền (Cùng trời cuối đất).
Một chiếc xăm nhỏ bé chẳng đáng bao nhiêu tiền, song lại là lời thề sắt son của Tần Lệ dành cho y.
Y ngỡ ngàng nhìn Tần Lệ, chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức đứng dậy đi đến bên giá sách lục lọi một hồi. Lúc quay trở lại, trên tay y đã có thêm một thẻ xăm nhân duyên giống như đúc.
Tần Lệ đón lấy, chậm rãi đọc thành tiếng: "Mạc thất mạc vong..." (Đừng đánh mất, chớ lãng quên).
Tạ Lâm Xuyên hôn lên nơi giữa chân mày hắn, cười nói: "Vậy ta cũng đem thẻ xăm này tặng cho ngươi."
Làm lời thề vĩnh viễn không bao giờ phụ nhau.
Ánh nến đỏ lay động, phản chiếu một đôi bóng đang nồng nàn quấn quýt.
Trong tay họ, hai thẻ nhân duyên chồng lên nhau, khẽ rơi xuống giường.
Giang sơn có thể đổi thay, năm tháng có thể phai tàn.
Dẫu là cùng trời hay cuối đất, đừng đánh mất, chớ lãng quên.
【KẾT THÚC CHÍNH TRUYỆN 】
Editor's note:
Xong chính truyện rồiiii. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng truyện và bình luận nhiệt tình nhaaa. Có cảm nghĩ gì cứ comment thoải mái nhén ^^
Còn mấy chương ngoại truyện nữa nên sẽ không chia tay 2 bạn ngay đâu. Cơ mà mình sẽ không làm 2 chương ngoại truyện cuối cùng. Không có lôi gì cả nhé, chỉ là vì cái trope sentinel x guide mình chưa đọc bao giờ nên làm biếng edit thôi =)) Đọc sơ qua thấy 2 bạn cũng vẫn ngọt ngào ngốc xít như thường hà.