Đêm lạnh sương dày, mưa buốt gió gào.
Loại thời tiết thế này, thích hợp nhất là cùng người thương rúc vào trong chiếc chăn ấm áp mà đánh một giấc thật ngon.
Chiến sự với Khương Nhu đã kết thúc, thế lực nhà họ Lý bị nhổ tận gốc, sức khỏe Tần Lệ cũng không có vấn đề gì, từng tảng đá lớn đè nặng lồng ngực Tạ Lâm Xuyên bấy lâu nay rốt cuộc cũng được trút sạch.
Y hoàn toàn thả lỏng tâm trí, tựa sát vào cánh tay nóng hổi của Tần Lệ, nhanh chóng chìm vào mộng đẹp, ngủ rất chi là say sưa.
Nửa đêm, Tần Lệ nằm trên giường gối đầu nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, cứ trằn trọc trở mình mãi mà chẳng thể chợp mắt.
Ký ức của hai kiếp cứ thế đan cài, chồng chéo vào nhau, khiến hắn thường xuyên không thể phân định rõ đâu là mộng đâu là thực, đâu là kiếp trước đâu là kiếp này.
Những lúc như thế, hắn lại theo bản năng tìm kiếm Tạ Lâm Xuyên, như thể y chính là chiếc neo định vị nơi giao thoa của hai dòng số mệnh.
Ánh trăng len lỏi qua khe hở của tầng mây, xuyên qua màn mưa rồi hắt vào khung cửa sổ.
Tần Lệ nghiêng đầu, mượn chút ánh trăng mờ ảo này mà ngắm nhìn Tạ Lâm Xuyên. Chẳng rõ đối phương đang mơ thấy mộng đẹp gì mà nét mặt trông yên bình đến lạ, khóe môi thậm chí còn hơi nhen nhóm một độ cong nhàn nhạt.
Tần Lệ nhẹ nhàng m*n tr*n vầng trán y, những ngón tay lướt nhẹ qua xương mày rồi dọc xuống sống mũi.
Da thịt ấm áp, nhịp thở đều đặn, chứng tỏ y đang sống sờ sờ bên cạnh hắn, chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới. Giấc ngủ y yên bình, chẳng có chút phòng bị hay bất an nào.
Hắn không cần phải dùng xích sắt hay bất cứ thứ gì khác để trói buộc đôi tay y, y vẫn có thể vui lòng và tự nguyện lưu lại bên cạnh hắn. Hễ y trở mình một cái là sẽ dính chặt lên người hắn như một lẽ tự nhiên.
Còn hắn thì chỉ cần vươn tay ra là có thể dễ dàng ôm trọn người vào lòng.
Giống hệt như lúc này, Tạ Lâm Xuyên dù đang chìm trong giấc mộng cũng theo bản năng mà tìm kiếm nguồn nhiệt để xáp lại gần hắn. Y nghiêng người, tay chân đồng thời gác qua, đầu cũng rúc vào hõm vai hắn một cách vô cùng tự nhiên.
Khuôn ngực hắn thậm chí còn cảm nhận được rõ mồn một hơi ấm từ lòng bàn tay của đối phương.
Đơn giản biết bao, đương nhiên biết nhường nào, hạnh phúc đến mức khiến cõi lòng người ta không khỏi dâng lên một vị chua xót.
Cứ như thể tất thảy những điều này sinh ra là để dành cho hắn vậy. Ngày trước hắn vẫn luôn tự phụ nghĩ thế, nhưng kể từ khi chắp vá lại từng mẩu ký ức của kiếp trước, hắn lại bắt đầu dao động.
Trên đời làm gì có cái gọi là "sinh ra đã được hưởng"? Chẳng qua là sau khi bôn ba trèo đèo lội suối, đi hết một vòng luân hồi mới có thể tìm lại được điều đã mất mà thôi.
Giống hệt như quẻ xăm nhân duyên mà hắn từng bốc được năm nào: Bích lạc hoàng tuyền - Cùng trời cuối đất.
Lúc ấy hắn còn chưa thấu rõ ngụ ý trong đó, mãi đến tận hôm nay mới bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra giữa hai người bọn họ thực sự từng bị ngăn cách bởi hai ngả đất trời.
Tần Lệ nằm trên giường, gần như chẳng dám nhúc nhích lấy một ly, cứ thế đăm đăm nhìn gương mặt say ngủ của Tạ Lâm Xuyên, cứ như chỉ cần động đậy chút thôi là giấc mộng đẹp này sẽ tan thành mây khói.
Rốt cuộc thì bên nào mới là mộng cảnh đây?
Vào khoảnh khắc hắn trúng độc rồi lún sâu vào cơn ác mộng dai dẳng kia, hắn đã từng lặp đi lặp lại câu hỏi này.
Giờ đây hắn đột nhiên nhận ra rằng: so với việc bị giam hãm trong cơn ác mộng, thì điều đáng sợ hơn cả là sau khi bừng tỉnh mới phát hiện những cơn ác mộng ấy hết thảy đều là sự thật từng diễn ra.
Khi ký ức bị hỗn loạn, nó sẽ khiến người ta nảy sinh một thứ cảm giác mất trọng lượng, vạn vật xung quanh bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, mơ hồ như không có thật.
Tần Lệ khẽ siết chặt vòng tay thêm đôi chút, đỡ lấy gáy Tạ Lâm Xuyên rồi ấn nhẹ vào lòng mình, cằm cọ nhẹ lên vầng trán y.
Vẫn là thứ mùi hương quen thuộc ấy: khô ráo, ấm áp khiến người ta an lòng.
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng nặng hạt, rơi bôm bốp vào khung cửa. Không khí ngày một trở nên ẩm ướt, hơi ẩm quyện theo cơn gió lạnh lùa qua khe cửa mà len lỏi vào phòng.
Trên người rõ ràng đang đắp tấm chăn dày cộm, thế nhưng Tần Lệ lại cảm giác nơi lòng bàn chân bỗng dấy lên một luồng khí lạnh ngắt vô cớ.
Hắn chậm rãi co gối lên, áp lòng bàn tay vào đó, toan dùng hơi ấm để xoa dịu cái đầu gối lạnh ngắt kia từng chút một.
Mãi cho đến khi đầu gối được sưởi đến mức nóng lên, Tần Lệ mới giật mình bừng tỉnh. Thực chất bắp chân hắn chẳng hề lạnh, mà đầu gối hiện tại của hắn cũng chưa từng phải chịu vết bỏng rát do quỳ trên lớp than hồng nào.
Tần Lệ khẽ khàng dịch tay chân Tạ Lâm Xuyên ra, vén lên một góc chăn rồi chậm rãi ngồi dậy. Một cánh tay của hắn tùy ý gác lên chiếc đầu gối đang co lại của mình, bàn tay còn lại lặng lẽ v**t v* đỉnh đầu Tạ Lâm Xuyên.
Mãi cho đến sau nửa đêm, cơn mưa gió càng lúc càng dữ dội, từ những hạt lất phất chuyển thành làn mưa tầm tã. Sấm rền chớp giật gào thét ngoài mái hiên, bóng cây chập chờn in lên khung cửa sổ, trông như đám vong hồn dưới dòng Minh Hà đang khóc than ai oán.
Tần Lệ hơi nhíu mày, tém lại góc chăn cho Tạ Lâm Xuyên. Bản thân hắn thì chẳng ngán đám "vong hồn" này, hắn chỉ là không ưa cái thứ âm thanh ồn ã ấy, sợ nó sẽ quấy nhiễu giấc ngủ say của đối phương.
Chẳng rõ có phải do tiếng sấm mưa quá lớn, hay vì trong lòng đột ngột thiếu vắng đi một chiếc lò sưởi di động, mí mắt Tạ Lâm Xuyên khẽ động đậy rồi mơ màng tỉnh giấc.
Y theo bản năng quờ quạng bên cạnh để tìm kiếm đối phương, nhưng lại vớt được một khoảng trống, chỉ còn sót lại chút hơi ấm chẳng mấy rõ ràng.
Tạ Lâm Xuyên giật mình tỉnh hẳn, hoàn toàn mở to hai mắt. Lọt vào tầm nhìn y lúc này là một bóng người đang ngồi tựa vào thành giường, một chân co lên, đầu hơi nghiêng, ánh mắt chẳng rõ buồn vui đang đăm đăm giương ra ngoài cửa sổ, như đang xuyên qua khoảng không hư vô mà đắm đuối nhìn vào thứ gì đó trong bóng đêm mịt mùng.
Gương mặt nghiêng của Tần Lệ mang một vẻ trầm lắng, đôi mắt tối mịt thâm sâu. Quanh thân hắn được bao bọc bởi một thứ cảm giác cô tịch khó lòng gọi tên, hệt như một con sói cô độc dưới bóng trăng tàn.
Không biết vì cớ gì, trái tim Tạ Lâm Xuyên khẽ thắt lại một chút. Y chưa từng thấy Tần Lệ lộ ra dáng vẻ này bao giờ. Tựa như cô quạnh, tựa như lạc lõng bâng khuâng, như vừa mới trở về từ một nơi rất xa, lại như kẻ lạc lối chẳng biết phải đi đâu về đâu.
Y còn chưa kịp mở miệng gọi hắn một tiếng, Tần Lệ vốn nhạy bén lúc này đã quay đầu lại.
Ngay sau đó là một nụ hôn dồn dập và độc đoán ập xuống, quyện theo làn hơi thở nồng đượm và thô ráp ôm trọn lấy bờ môi y.
Trong bóng tối, Tần Lệ dùng hai tay nâng lấy gương mặt y, nụ hôn nện xuống vừa vội vàng vừa hung hãn, tựa như cuồng phong bão táp trút lên bờ môi, chân mày, sống mũi và cả mi mắt.
Hắn lại tách một tay luồn vào trong vạt áo y, mò mẫm một hồi. Cuối cùng, bàn tay ấy dừng lại nơi lồng ngực bên trái của y. Năm ngón tay khẽ khum lại, ôm hờ lấy vị trí ấy, mãi đến khi lòng bàn tay nóng rực xuyên qua lớp da thịt, cảm nhận được nhịp tim đang đập dưới lồng ngực y mới thôi.
Tạ Lâm Xuyên vòng tay ôm lấy cổ hắn, những ngón tay luồn vào mái tóc bạc xoăn tự nhiên của hắn để v**t v*, mang theo động tác trấn an mà lún sâu vào nụ hôn dính dấp ẩm ướt này. Một lúc lâu sau, hai người mới thở hổn hển tách nhau ra.
"Sao nửa đêm nửa hôm ngươi lại không ngủ?"
"Sao lại tỉnh rồi? Tiếng sấm bên ngoài lớn quá làm ngươi thức giấc à?"
Giọng của hai người gần như đồng thời cất lên.
Tạ Lâm Xuyên rũ mắt liếc nhìn bàn tay đang ngao du nơi lồng ngực mình, nhướng mày: "Không phải, ta nằm mơ thấy có chó hư đang giở trò lưu manh, thế nên mới tỉnh dậy để bắt chó."
Tần Lệ bật ra tiếng cười trầm đục, bàn tay nương theo rãnh cơ ngực của y trượt dài xuống dưới, vết chai sần thô ráp nơi lòng bàn tay ma sát vào múi bụng đang co thắt lại. Hắn cúi đầu cắn nhẹ khóe môi y, mập mờ bảo: "Ngươi chẳng khoái bỏ xừ ra còn gì? Chỉ mỗi ngươi được phép giở trò thôi chắc?"
Hắn đổ rạp cả người xuống, chui tọt trở lại vào trong chăn, ôm chặt lấy Tạ Lâm Xuyên rồi càng sờ càng hăng máu. Thứ cảm giác u mất mát bao trùm lấy hắn khi nãy chỉ trong nháy mắt đã tan biến không còn tăm hơi, giống như hắn đã tìm lại được chiếc neo định vị của mình ngay tại ranh giới nhòe nhoẹt giữa thực tại và ký ức.
Tạ Lâm Xuyên đời nào chịu để mình chịu thiệt, y trở tay nhéo hắn một cái rõ đau. Quả nhiên cảm nhận được ai kia toàn thân run lên bần bật, rồi lại vờ như không có chuyện gì xảy ra mà cố tình ưỡn ngực lên.
Tạ Lâm Xuyên nghiêm túc lý sự: "Chuyện đó sao mà giống nhau cho được? Vi thần đây là hầu hạ bệ hạ, sao có thể gọi là giở trò lưu manh? Hơn nữa..."
Y khựng lại một chốc, khóe môi vén lên: "Ta làm sao mà có được cái lồng ngực rộng rãi, hải nạp bách xuyên* như bệ hạ được?"
Tần Lệ từ cánh mũi hừ nhẹ một tiếng: "Đừng có khinh trẫm ít học, ngươi là đang muốn nói trẫm 'hữu dung nãi đại'* đúng không?"
(**) Hải nạp bách xuyên, hữu dung đại nãi: Biển lớn dung nạp trăm sông, lòng dạ phải rộng lượng bao dung thì mới trở nên vĩ đại được
Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc chớp chớp mắt: "Bệ hạ vậy mà cũng biết câu đó à?"
"Ý gì đấy?" Tần Lệ tức giận trợn trắng mắt, "Trẫm còn biết câu 'hữu dung nãi đại' ấy trích từ Thượng Thư nữa kìa."
Lần này thì Tạ Lâm Xuyên thực sự kinh ngạc rồi. Từ bao giờ mà chó hư kiêm thổ phỉ nhà y lại biết đọc cả Thượng Thư thế này!
Tần Lệ nhìn đôi mắt trợn to của y thì càng lúc càng thấy bực mình: "Làm cái gì mà trợn mắt hốc mồm ra thế kia? Trẫm trông vô học đến thế à? Trẫm có phải là không biết chữ đâu..."
Lời nói đến nửa chừng, hắn đột ngột im bặt. Hắn bỗng nhớ ra, đống sách vở này đều là ở kiếp trước sau khi Tạ Lâm Xuyên bỏ hắn mà đi, hắn cô quạnh suốt những tháng ngày dài đằng đẵng, bèn đem toàn bộ tâm trí đặt vào chuyện triều chính. Khi phê duyệt xong tấu chương thì lại lôi sách ra đọc, hết quyển này đến quyển khác, mãi cho đến khi mệt mỏi rã rời mới chịu rời khỏi Ngự Thư Phòng để quay về tẩm điện nghỉ ngơi.
Nghĩ đến đây, thần sắc trên mặt Tần Lệ nhạt đi. Hắn vùi đầu vào hõm vai Tạ Lâm Xuyên, không nói gì thêm nữa.
Tạ Lâm Xuyên chỉ cho rằng hắn đang không vui vì chuyện học vấn, bèn rút tay ra xoa xoa mái tóc bạc bờm xờm của hắn, kề sát bên tai hắn thầm thì: "Bệ hạ dạo này tiến bộ nhiều lắm rồi, xem ra công cuộc dạy học của vi thần cũng có thành quả đấy chứ. Sau này mà còn có kẻ nào dám lấy chuyện này ra để đàm tiếu, vi thần sẽ là người đầu tiên đứng ra mắng nhiếc tên đó."
Ừm, còn phải cảm ơn công lao của cây roi ngựa mà Vương trữ Khương Nhu gửi tới nữa.
Tần Lệ nhịn không được bật cười, bảo: "Ngươi đang dỗ con nít đấy à?"
Lực tay của hắn mỗi lúc một lớn, lại lười biếng kéo dài giọng: "Bên trên rộng hay không rộng cũng chẳng sao cả..."
Hắn huých Tạ Lâm Xuyên một cái, cười trầm thấp: "Chỗ dưới này 'rộng' là được rồi."
Tạ Lâm Xuyên: "?"
Cái từ này có thể xài kiểu đó được hả? Khi nãy y vừa mới khen hắn có tiến bộ xong mà.
Tần Lệ túm lấy bàn tay của y lướt qua múi bụng của mình, ước lượng một chút rồi bảo: "Rộng đến tận nơi này rồi này."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên trong phút chốc tối sầm lại, y tặc lưỡi một tiếng rồi lật người một cái đè hắn xuống. Y há mồm ngậm lấy phần yết hầu của hắn, đầu lưỡi hết lần này đến lần khác l**m m*t lấy cái độ cong đang trượt lên xuống kia, mập mờ nói: "Chó hư nửa đêm không ngủ, lại cố tình đi quyến rũ ta đấy à?"
Tần Lệ dùng hai tay ôm chặt lấy lưng y, lồng ngực chấn động bật ra tiếng cười, rồi bèn ưỡn ngực lên một cái: "Ngươi bảo xem?"
Răng của Tạ Lâm Xuyên nhẹ nhàng ngậm lấy một mẩu da thịt nhỏ bên cổ hắn mà l**m láp: "Ta bảo là... Nơi này thanh tịnh lắm, bệ hạ có kêu lớn tiếng thêm chút nữa cũng chẳng có ai nghe thấy đâu."
Bàn tay Tần Lệ ở sau lưng y ra sức bấu víu, những ngón tay như đếm qua từng đốt xương sống của y. Cả hai trao nhau một nụ hôn nồng nhiệt và triền miên.
Thứ cảm giác đói khát ấy lại một lần nữa trào dâng mãnh liệt. Đôi ngươi hắn trở nên thâm sâu, hai ngọn lửa tối tăm bùng lên nơi đáy mắt, dù có chìm sâu hơn trong nụ hôn này cũng không sao thỏa lấp được khát khao của hắn nữa.
Tạ Lâm Xuyên th* d*c hai tiếng, thẳng tay vớ lấy tấm chăn trùm lên đầu của hai người. Cả thế giới trong tức khắc chìm vào khoảng tối mịt mùng.
Ngoài cửa sổ, tiếng gió mưa vẫn vang vọng. Ánh trăng dịu dàng rải xuống giường gối, chỉ soi ra cụm bóng hình đang không ngừng cựa quậy dưới lớp chăn.
Chẳng rõ đã qua bao lâu, những tiếng nhớp nháp vốn bị tiếng mưa át đi bấy giờ cũng dần lắng xuống. Dưới lớp chăn nóng hầm hập cuối cùng cũng tản ra một luồng hơi ấm.
Hai người lần này đã thực sự mệt rã rời. Tạ Lâm Xuyên vòng tay ôm lấy phần eo tr*n tr** của Tần Lệ, chóp mũi cọ cọ vào vành tai hắn: "Sao bây giờ không còn thấy bệ hạ gào mồm đòi nằm trên nữa rồi?"
Giọng nói khản đặc của Tần Lệ đượm vẻ mệt mỏi xen lẫn sự lười biếng, hắn liếc xéo y một cái đầy ẩn ý, nhàn nhạt bảo: "Ngươi đã không khoái thì chuyện đó còn gì là thú vị nữa. Huống chi trẫm lớn tuổi hơn ngươi, nhường ngươi một chút cũng là điều nên làm."
"Nhường ta sao? Bệ hạ ngày trước đâu có nói như thế." Tạ Lâm Xuyên híp mắt. Không đúng nha, cái này không giống phong cách của Tần Lệ chút nào.
Đây mà là tên chó hư thổ phỉ vốn luôn lấy chuyện ép uổng cưỡng đoạt làm niềm kiêu hãnh đấy à? Chắc mặt trời mọc đằng Tây mất rồi.
Tần Lệ chỉ trầm giọng cười một tiếng, rồi lại đưa tay nhào nặn gò má Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên cũng chẳng buồn truy cứu đến cùng, cánh tay siết chặt thêm đôi chút, lại hỏi: "Người vẫn chưa nói cho ta biết, khi nãy vì sao không ngủ? Đang suy nghĩ cái gì thế?"
Tần Lệ v**t v* mu bàn tay y, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nghĩ về ngươi..."
"Nghĩ về ta cái gì chứ?" Tạ Lâm Xuyên hôn hôn lên vành tai hắn, dùng tông giọng trầm ấm, từ tính mà hắn ưa thích nhất để cười trêu: "Ta chẳng phải đang nằm sờ sờ ở đây sao?"
Tần Lệ mấp máy bờ môi, một lúc lâu sau vẫn không đáp lời.
Hắn nghĩ, đôi khi con người ta đúng là hèn hạ. Càng được Tạ Lâm Xuyên đối đãi bằng sự dịu dàng trìu mến, càng được cùng y sống những ngày tháng thoải mái vui vẻ, thì sâu trong cõi lòng hắn lại càng dâng lên một nỗi chua xót và bâng khuâng không sao gọi tên được.
Hắn đáng lý ra phải hận Lý Tuyết Hoằng. Nếu không phải vì hắn ta nhúng tay phá hoại, làm gì có chuyện sinh ly tử biệt đau thấu tâm can đến nhường ấy.
Thế nên ở kiếp trước sau khi lật ngược thế cờ, Tần Lệ đã thẳng tay chặt đứt hai tay hai chân của Lý Tuyết Hoằng để tra tấn hắn ta, mãi cho đến khi hắn ta chảy cạn giọt máu cuối cùng mới thôi. Tần Lệ thậm chí còn tìm tới một tên đạo sĩ hạ huyết chú lên hồn phách của Lý Tuyết Hoằng, khiến hắn ta dẫu có đầu thai chuyển kiếp cũng không được chết tử tế.
Nhưng chuyện đã đến nước này rồi, hắn lại không thể tự lừa mình dối người mà đem hết thảy mọi tội lỗi đổ lên đầu Lý Tuyết Hoằng được nữa.
Dù cho kiếp trước lúc hắn và Tạ Lâm Xuyên sống chung hòa thuận nhất, hắn cũng chưa từng được chứng kiến dáng vẻ chân thực nhất đằng sau tấm giáp sắt lạnh lẽo của y.
Hắn chưa từng thấy nụ cười nghịch ngợm ranh ma của y, chưa từng nghe y rót những lời đường mật vào tai, càng chưa từng được thưởng thức giọng hát độc nhất vô nhị của y. Thậm chí ngay cả những bức họa kiếp trước của y đa phần đều đầy vẻ u uất, hỗn loạn.
Ba năm ấy, nụ cười xuất hiện trên gương mặt Tạ Lâm Xuyên cộng gộp lại, e rằng còn không nhiều bằng những ngày hai người cùng ở trong căn nhà tranh của kiếp này.
Hắn nhớ lại Tạ Lâm Xuyên từng bảo, y đã không còn hận hắn nữa.
Lại nhớ đến lần khi hắn mất đi thần trí, Tạ Lâm Xuyên từng cúi đầu hôn lên đầu gối của hắn.
Vào cái đêm mưa tầm tã ấy, y đã bảo y cũng yêu hắn.
Nhưng Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc là vì cớ gì mà yêu hắn? Là vì cái quỳ quyết tuyệt trên đống than hồng kia khiến y lay động, hay là cảm thấy bản thân hắn ở kiếp này tốt hơn hắn ở kiếp trước?
Hắn biết rõ chuyện này thực chất chẳng có gì đáng để so sánh cả, nhưng hắn vẫn không kìm được mà đem ra cân đo. Hắn khao khát có được câu trả lời, nhưng lại sợ hãi phải nghe thấy đáp án.
Tần Lệ ôm chặt lấy y, nhắm nghiền hai mắt, vờ như bản thân đã ngủ say, rốt cuộc vẫn không dám mở miệng hỏi thành lời.
Hắn xưa nay luôn tự xưng là kẻ kiệt ngạo cuồng vọng, mắt cao hơn đầu, không ngờ cũng có lúc nhát gan và ủy mị đến thế.
Thôi thì hiện tại như thế này cũng tốt lắm rồi, hắn nên biết thỏa mãn mới phải.
※※※
Vào buổi chiều ánh nắng rực rỡ.
Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên đã ở lại căn nhà tranh ở thị trấn Nhạn Hồi hơn năm ngày trời.
Suốt năm ngày ấy, hai người sống những tháng ngày vô cùng nhàn nhã. Sáng sớm thức dậy cho gà ăn, bổ củi, rồi cùng nhau ra chợ phiên dạo một vòng. Uống canh cá đến ngán rồi thì lại đem mấy con cá câu được đi đổi với nhà nông lấy một con bồ câu non về hầm.
Buổi chiều thi thoảng sẽ cùng nhau đánh một giấc trưa, hoặc rủ nhau ra ngoài câu cá, ngắm cảnh du ngoạn quanh vùng. Chơi mệt rồi thì lại quay về nghỉ ngơi, nghe Tạ Lâm Xuyên nghêu ngao một khúc tình ca giúp Tần Lệ giải khuây.
Những lúc như thế, Tần Lệ rất hiếm khi lên tiếng, chỉ ngồi chành bành ở một bên, cười như không cười nghiêng đầu nhìn y, để cho Tạ Lâm Xuyên hát hò đến thỏa chí tang bồng mới thôi. Mãi khi tối đến, Tần Lệ mới lại ôm lấy người ta mà đòi hỏi một chút "bồi thường".
Do diện mạo của hai người quá mức xuất chúng, cộng thêm mái tóc bạc kia của Tần Lệ thực sự quá sức bắt mắt, thế nên thậm chí còn có bà mai mò tới tận cửa định bụng mai mối cho hai người, liền bị Tần Lệ sa sầm mặt mũi mất kiên nhẫn mà đuổi thẳng cổ ra ngoài.
Nhẩm tính ngày tháng, áng chừng cũng đến lúc phải quay trở về thành Bắc Lăng rồi.
Ánh nắng buổi chiều xiên qua khung cửa sổ, lặng lẽ rải rác trên sàn nhà.
Tần Lệ ghé vào đầu giường, thân trên tr*n tr**, để lộ tấm lưng rắn rỏi phủ màu lúa mạch nhạt. Nhìn từ phía sau, từ bờ vai rộng dày cho đến đường eo thon gọn, trông hệt như một khối hình tam giác ngược hoàn mỹ.
Đầu hắn gối lên chiếc gối mềm, lười biếng ngáp một cái rõ dài, mắt lim dim sắp ngủ. Một lúc lâu sau, hắn mới ngoảnh đầu lại hỏi: "Ngươi xong chưa vậy?"
"Sắp xong ngay đây."
Tạ Lâm Xuyên ngồi ở một bên, cúi thấp người, trên tay cầm một cây bút lông sói mua được trên trấn, đang nổi hứng bừng bừng mà tha hồ múa bút phóng mực trên tấm lưng của Tần Lệ.
Một lát sau, Tạ Lâm Xuyên gác bút xuống, phồng má thổi thổi cho mấy vệt mực tươi mau khô, vô cùng vừa ý mà ngắm nghía thành quả của mình một phen, nở nụ cười rạng rỡ: "Xong rồi, bệ hạ có thể ngồi dậy rồi."
"Gương đồng đâu? Cho trẫm xem thử nào."
Tần Lệ ở trần bò dậy, hướng về phía gương đồng xoay người một cái, rồi lại ngoảnh đầu ngó nghiêng.
Tuy rằng trước lúc đồng ý cho Tạ Lâm Xuyên vẽ, hắn đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho việc trên lưng mình xuất hiện mấy cái hình thù bôi bác nực cười rồi. Thế nhưng khi nhìn thấy mấy cái họa tiết kỳ kỳ quái quái trong gương đồng, khóe môi hắn vẫn không khỏi giật giật, sắc mặt đen như đáy nồi.
Từ phần cuối xương sống kéo dài ra mấy đường cong nguệch ngoạc loạn cào cào, bên trên lại phân nhánh ra mấy cái đường vòng cung nhỏ đứt quãng.
Tần Lệ quan sát nửa ngày, suýt muốn nhìn thủng luôn cái gương đồng mà vẫn chẳng thể nhìn ra Tạ Lâm Xuyên đang vẽ cái thứ của nợ gì.
Hắn nghiêm mặt quay đầu nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Cái gì đây hả? Cỏ đuôi chó à? Hay là cái chổi lông gà?"
Làm gì có ai vẽ cái thứ này lên lưng người khác cơ chứ?
Lần này thì đến lượt mặt Tạ Lâm Xuyên thành đáy nồi. Y mím môi, gằn từng chữ một đáp: "Là đuôi sói, đuôi, sói!" Cái gì mà cỏ đuôi chó với chổi lông gà chứ hả!
Tần Lệ: "......."
Tần Lệ bất lực mà thở dài não nề một tiếng: "Đuôi sói là phải chúc xuống dưới chứ."
Tạ Lâm Xuyên cầm cây bút lông hướng về phía bên dưới của hắn mà ướm thử, cong lên khóe môi: "Bệ hạ nếu như tình nguyện để ta vẽ lên mông rồng, thì chuyện đó cũng được thôi."
Tần Lệ: "..." Biết thế khi nãy chẳng thèm lắm mồm làm chi.
Hắn cũng chẳng buồn lau đi cái tác phẩm trừu tượng của Tạ Lâm Xuyên, cứ thế khoác đại tấm áo vào. Một đôi bàn tay từ phía sau vươn tới ôm trọn lấy vòng eo của Tần Lệ, nhéo nhéo phần cơ eo nhạy cảm của hắn.
Tạ Lâm Xuyên tựa cằm vào vai hắn, cười tủm tỉm: "Bệ hạ trước đây đâu có chịu cho ta vẽ vời lên người đâu, sao giờ lại chịu rồi?"
Động tác thắt nút áo của Tần Lệ khựng lại một nhịp, nhỏ đến mức khó lòng phát giác, rồi lại vờ như không có chuyện gì mà đáp: "Trẫm muốn đối xử tốt với ngươi một chút không được sao?"
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra một chốc, rồi bật cười: "Bệ hạ xưa nay vẫn luôn đối xử rất tốt với ta mà."
Tần Lệ nghiêng mặt sang, đặt lên môi y một nụ hôn phớt không đượm chút nh*c d*c, chẳng nói lời nào.
. . .