Từ lời kể của Hứa thái y, Tạ Lâm Xuyên biết được sau khi Lý Tuyết Hoằng uống thuốc giải, ngoại trừ việc ngủ nhiều ra thì không có phản ứng gì bất thường. Y cân nhắc tới lui, vẫn quyết định tự mình thử thuốc trước rồi mới đưa cho Tần Lệ.
Liên tiếp hai ngày trôi qua, mãi đến khi binh mã của Tần Lệ quét sạch tàn quân bại trận của Lý Phong Hạo, Tạ Lâm Xuyên vẫn không thấy cơ thể mình có biến chuyển gì rõ ràng.
Y vân vê chiếc lọ sứ đựng giải dược, không khỏi nhướng mày. Thứ này thật sự có tác dụng sao? Chẳng lẽ Lý Tuyết Hoằng cố ý lừa gạt y?
Mãi đến đêm thứ ba, Tạ Lâm Xuyên lên giường từ sớm, rúc vào chăn ấm, ôm Tần Lệ chìm vào giấc nồng.
Nửa đêm, từng đợt gió lạnh ngoài cửa sổ quất vào khung cửa, hơi thở dài của y dần trở nên dồn dập, mơ hồ chìm nổi giữa tầng tầng mộng mị.
Vô số mảnh vỡ ký ức vụn nát ùa về. Y như một linh hồn cô độc phiêu dạt trong cõi mộng thực hư lẫn lộn, tưởng chừng như đã quay trở lại kiếp trước.
Hồi ức tựa đèn kéo quân lướt qua trước mắt, mọi thăng trầm cảm xúc cuộn trào dồn dập.
Tạ Lâm Xuyên lờ mờ cảm thấy mình đang bị xóc nảy trên lưng ngựa, cơn đau sau lưng mỗi lúc một dữ dội. Trong phút chốc, mộng cảnh hóa thành hiện thực.
Bên tai gió lộng rít gào, y gắng gượng mở mắt. Lọt vào tầm nhìn là mái tóc bạc tung bay cùng tấm lưng rộng lớn của Tần Lệ. Y đang tựa trên lưng hắn, được hắn mang theo thúc ngựa phi nước đại, dường như đang bị kẻ nào đó truy sát.
Ánh tà dương từng chút một chìm xuống, bóng cây quanh đó chập chờn lay động, con đường phía trước càng lúc càng hẹp và hẻo lánh.
Cuối cùng, hai người bị một con sông nhỏ không sâu không cạn chắn ngang lối đi, đành dừng lại bên bờ.
Con ngựa khịt mũi một tiếng, phì phò thở ra làn hơi trắng xóa. Tần Lệ ngồi trên ngựa quay đầu nhìn lại y một cái, chạm phải ánh mắt trầm tĩnh của Tạ Lâm Xuyên, cánh mũi hắn khẽ động, như vừa trút đi một gánh nặng: "Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi à?"
Tần Lệ xuống ngựa trước, vươn hai tay về phía y: "Lại đây, trẫm bế ngươi xuống."
Tạ Lâm Xuyên cảm thấy cơ thể hơi rã rời, nhưng vẫn theo bản năng lắc đầu: "Ta tự xuống được."
Khoảnh khắc y xoay người xuống ngựa đã động phải vết thương sau lưng, cơn đau âm ỉ dấy lên, kéo theo một lớp mồ hôi lạnh. Ngay lập tức, có một đôi tay đã vững vàng đỡ lấy y.
Thân nhiệt Tần Lệ vốn cao, trong cái mùa gió lạnh tiêu điều thế này lại càng giống như một lò sưởi nhỏ. Vòng tay vừa ấm áp vừa rộng lớn ấy mang đến cho người ta một cảm giác an ổn và đáng tin cậy khó tả.
"Đã bị thương mà còn thích thể hiện. Đợi vết thương lành rồi, trẫm không ngại để ngươi thể hiện trên long sàng đâu." Tần Lệ nở một nụ cười hết sức lưu manh, ánh mắt tuy suồng sã ngả ngớn, nhưng động tác dìu lấy vai y lại nhẹ nhàng và tỉ mỉ vô cùng.
Tạ Lâm Xuyên khựng lại. Ký ức của hai kiếp chồng chéo lên nhau, mang theo một nỗi bàng hoàng rối rắm.
Y nhất thời không biết mình nên nổi giận vì cái miệng trơ trẽn của Tần Lệ, hay là nên đảo khách thành chủ, khiến con chó hư thích giả làm sói đuôi to này xấu hổ một phen.
Sau lưng truyền đến từng cơn đau dinh dính mà lạnh buốt, Tạ Lâm Xuyên quay đầu lại, phát hiện trên lưng mình đang cắm một mũi tên gãy.
Thân tên đã bị chặt đứt, chỉ còn lại mũi tên chưa kịp rút ra, mới cử động nhẹ là vết thương lại rỉ máu.
Máu thấm đỏ y phục, Tạ Lâm Xuyên đau đến vã mồ hôi lạnh. Y nhíu mày, chậm rãi nhớ lại tình cảnh hiện tại.
Y trước đó theo Tần Lệ đi tuần tra quân doanh. Tần Lệ dưới sự chăm sóc của y đã thoát khỏi trạng thái con sói cô độc mất đi lý trí. Sau đó hắn cùng Tạ Lâm Xuyên đánh mã cầu, đua ngựa.
Hai người đã trải qua một đoạn thời gian bầu bạn yên bình, vô tư lự nhất.
Tần Lệ vừa hồi phục sức khỏe chưa lâu thì đưa y trở về kinh thành.
Lý Phong Hạo không hề tập kích quân doanh, nhưng lại thừa lúc bọn họ đang ở trên đường về kinh mà phái một nhóm thích khách quy mô lớn đến mai phục. Tần Lệ vốn cải trang vi hành nên số lượng hộ vệ mang theo không nhiều, mà thích khách thì lại quá đông.
Đôi bên chém giết kịch liệt. Trong cơn hỗn chiến, quân họ ít không địch nổi nhiều, bị thích khách chia cắt.
Lần này người trúng tên không phải Tần Lệ, mà là Tạ Lâm Xuyên.
Tần Lệ đưa y leo đại lên một con ngựa, vừa đánh vừa lui, dưới sự truy đuổi của thích khách mà thất lạc khỏi đám thị vệ.
Ráng chiều nơi chân trời dần nhuốm màu xanh thẫm, màn đêm sắp sửa buông xuống, cơn gió bắc rét lạnh thổi qua bờ sông, cuốn lên những gợn sóng xiết.
Tạ Lâm Xuyên ngồi bên bờ sông bấu chặt lấy vai, th* d*c nặng nề. Dưới những cơn gió lạnh, y chỉ cảm thấy máu trong người dường như đang cạn kiệt.
Đầu óc Tạ Lâm Xuyên lúc bấy giờ có chút mụ mị. Y theo bản năng thu lại năm ngón tay, nắm chặt lấy lớp vải trên cánh tay, cái lạnh thấu xương từ tận xương tủy truyền ra.
Chẳng lẽ... di chứng sợ lạnh sau trận sốt cao ngày đó trong ngục lại tái phát rồi sao?
Tần Lệ dắt ngựa định thử độ nông sâu của dòng sông, không ngờ con ngựa kia chẳng biết có phải chê nước sông quá lạnh hay không, đột nhiên điên cuồng giậm vó bên bờ, sống chết không chịu xuống nước.
Thấy trời đã muộn, thích khách có thể đuổi kịp bất cứ lúc nào, Tần Lệ đành cau mày, từ bỏ việc cưỡi ngựa lội sông mà quay trở lại bờ.
Thấy sắc mặt Tạ Lâm Xuyên trắng bệch, hắn sờ lên trán y, quả nhiên nóng hầm hập.
"Chết tiệt, lẽ nào mũi tên này có độc?" Sắc mặt Tần Lệ âm u, vòng ra sau lưng kiểm tra vết tên bắn. Vết máu nay đã đông lại thành màu nâu sẫm.
"Tạ Lâm Xuyên, chúng ta phải qua sông ngay lập tức, nếu không thì thích khách phía sau sẽ đuổi tới nơi." Tần Lệ trầm giọng nói, quay đầu nhìn lại, dứt khoát hạ quyết tâm đá con ngựa kia một phát để đuổi nó đi nhằm tránh để lại dấu vết.
Hắn lại tiến đến trước mặt Tạ Lâm Xuyên, quay lưng lại với y rồi ngồi xổm xuống, nghiêng đầu trầm giọng bảo: "Lên đi, trẫm cõng ngươi qua."
"Ngươi... ngươi muốn cõng ta?" Tạ Lâm Xuyên khó khăn mở mắt ra, thấy Tần Lệ gạt mái tóc bạc xoăn về một bên cổ, để lộ tấm lưng rắn chắc rộng mở.
"Bớt nói nhảm đi, giờ phút này mà còn màng quy củ gì nữa. Đều là nam nhi đại trượng phu cả, đừng có mà làm bộ làm tịch nữa!"
Tần Lệ cũng không cho y kỳ kèo gì thêm nữa, hai tay luồn vào khoeo chân y, dùng lưng xốc ngực y lên.
"Tay ôm lấy cổ ta cho chặt vào. Nước lạnh thế này, ngươi lại đang mang thương tích, nếu để ướt sũng cả người mà giữa rừng hoang ngõ vắng không tìm thấy đại phu thì dù không chết cũng phải lột mất một lớp da."
Tạ Lâm Xuyên vòng hai tay trước ngực Tần Lệ, cằm tựa lên vai hắn, hơi thở nóng rực phả vào hõm vai, cảm nhận rõ từng bước chân Tần Lệ cõng mình lội qua dòng sông nhỏ.
Sông không sâu, chỉ đến đùi Tần Lệ, chỗ sâu nhất cũng chưa quá thắt lưng.
Nước sông chảy xiết, nhưng bước chân của Tần Lệ thì lại vô cùng vững vàng.
Thỉnh thoảng hắn lại nghiêng người nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên, làn môi khô khốc lướt qua trán y, miệng không ngừng lảm nhảm: "Sắp tới bờ bên kia rồi, ngươi ôm chặt chút nữa đi... Ta thấy bên kia có khói bếp, chắc chắn có nhà dân cư ngụ..."
"Buổi tối còn chưa được ăn cơm, bụng có đói không? Lát nữa ta kiếm con thỏ rừng về nướng cho ngươi ăn nhé?"
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi tỉnh táo chút đi, đừng có mà ngủ thiếp đi đấy!"
Trong giấc mộng, tứ chi y rã rời, vết thương sau lưng tê dại, ý thức u mê. Thế nhưng, y lại cảm nhận cực kỳ rõ ràng hơi ấm và sự vững chãi từ tấm lưng Tần Lệ, tựa như thực thể duy nhất trong cõi mộng hư ảo này.
Y mở miệng, phát hiện cơ thể này không phát ra tiếng được, nhưng từng câu từng chữ của Tần Lệ đều lọt vào tai y rõ mồn một.
Mới đầu là những lời tán gẫu vờ như thoải mái, về sau thấy mí mắt y mỗi lúc một nặng trĩu, tiếng gọi của hắn càng trở nên cấp thiết, hơi thở cũng bắt đầu trở nên nặng nề.
Tạ Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng của Tần Lệ, muốn cười một cái, nhưng khi cảm nhận được hơi thở dồn dập và lớp quần áo ướt sũng lạnh ngắt của hắn, y chẳng thể cười nổi nữa.
Chẳng biết bao lâu sau, Tần Lệ mang theo hơi nước lạnh buốt trên người, cõng y tìm được một ngôi miếu hoang trên núi rồi mới đặt người xuống.
Trời đã tối mịt, gió đêm gào thét ngoài ngôi miếu hoang.
Tần Lệ nhặt củi khô nhóm lửa, cởi bộ y phục ướt sũng ra hong cho khô, để trần nửa thân trên, chỉ còn mặc một chiếc quần dài.
Hắn quả nhiên săn được một con thỏ rừng, chặt một cành cây xiên qua rồi gác lên lửa nướng. Hương thịt thơm phức và mỡ chảy xèo xèo lan tỏa trong làn gió lạnh.
Nhiệt độ xung quanh dần ấm lên, Tạ Lâm Xuyên nghiêng mình tựa bên đống lửa, bị mùi thịt thơm lừng dẫn dụ mà mở mắt ra. Vừa ngước nhìn đã thấy Tần Lệ đang ngồi xổm bên đống lửa, một tay khều củi, một tay nướng thỏ.
Tấm lưng căng thẳng của hắn hiện lên những đường cong mượt mà và mạnh mẽ. Cơ bắp nơi cánh tay theo từng động tác mà căng giãn lên xuống, vòng eo rắn rỏi và dẻo dai thắt gọn nơi cạp quần.
Đống lửa thỉnh thoảng vang lên những tiếng lách tách giòn giã, ánh lửa soi sáng bóng lưng hắn, trải dài trên mặt đất.
"Ngươi tỉnh rồi à?" Tần Lệ cầm miếng thịt thỏ đã nướng chín, quỳ thụp xuống trước mặt Tạ Lâm Xuyên, lại sờ sờ trán y, nhíu mày, "Đầu mũi tên sau lưng ngươi phải rút ra sớm đi, lỡ mà có độc thì khốn."
Hắn dùng con dao găm mang theo bên mình xẻo một miếng thịt đùi nhỏ, đưa lên miệng thổi thổi hơi nóng, rồi mới đút tới bên môi Tạ Lâm Xuyên: "Ăn trước đi, ăn no rồi mới có sức."
Tạ Lâm Xuyên ngậm vào miệng chầm chậm nhai nuốt. Chẳng có hương vị gì mấy, nhưng mùi thịt thơm phức kia lại khiến người ta rất có cảm giác thèm ăn.
Tần Lệ chạm vào ngón tay và sống lưng y, lạnh buốt đến tợn. Hắn bèn dứt khoát kéo cả người y vào lòng mà đút ăn. Lồng ngực tr*n tr** kia khi ôm lấy y dường như còn nóng hơn cả đống lửa đang cháy rực.
Tần Lệ nuốt miếng thịt thỏ, lẩm bà lẩm bẩm: "Trẫm ghét nhất là nhìn thấy cái bộ dạng bệnh tật này của ngươi. Cái khí thế lúc ngươi dám cãi lại trẫm đâu mất rồi?"
Tạ Lâm Xuyên bất lực nhìn hắn, tư thế này thật sự khiến y không quen chút nào: "Bệ hạ, ngươi không nghĩ là ta sắp chết đấy chứ? Chút vết thương nhỏ này chưa giết ta được đâu... chỉ là bệnh cũ đột nhiên phát tác thôi, ngủ một đêm mai sẽ ổn."
"Xùy xùy! Ngươi có thể không nhắc tới cái từ đó được không?" Tần Lệ khó chịu trợn trừng mắt. Đợi Tạ Lâm Xuyên ăn xong, Tần Lệ cởi áo y ra, để lộ bờ vai vấy đầy máu cùng vết thương dữ tợn, trên làn da trắng ngần của y càng thêm nổi bật đến chói mắt.
Tần Lệ nhíu chặt mày, vươn ngón tay định chạm vào nhưng lại không nỡ, giọng khàn khàn: "Sẽ xong nhanh thôi, ngươi chịu khó chút. Đau thì cứ kêu lên, ở đây không có ai nghe thấy đâu."
Tạ Lâm Xuyên khàn giọng cười: "Trên người bệ hạ có biết bao vết sẹo, vậy mà lại để ý đến đầu mũi tên cỏn con thế này sao?"
Tần Lệ hừ một tiếng qua mũi: "Cái loại da non thịt mịn như ngươi sao so được với trẫm?"
Năm xưa, những vết thương hắn từng hứng chịu trên chiến trường nhiều không đếm xuể, dao găm khoét vào thịt cũng chẳng thèm chớp mắt. Vậy mà giờ đây khi đối diện với Tạ Lâm Xuyên, hắn lại ngần ngừ mãi không dám xuống tay.
Vết thương trên người y, so với thương tích trên người hắn thì làm sao có thể giống nhau được? Đó không phải là vết thương bình thường, cũng không phải cái đau bình thường.
Tạ Lâm Xuyên ngoái đầu nhìn hắn, thấy sắc mặt Tần Lệ xanh mét, ánh mắt dán chặt vào lưng mình, căng thẳng như thể đang đối mặt với đại địch, môi cứ l**m l**m liên hồi, y không nhịn được cảm thấy buồn cười.
"Bệ hạ không phải bảo sẽ xong nhanh sao? Bệ hạ không sợ trời không sợ đất, vậy mà cũng có lúc cuống cuồng như thế này?"
"Ai cuống cuồng chứ! Nơi rừng rú hoang vu thế này, trẫm chẳng còn hơi sức đâu mà đào cái hố chôn ngươi."
Tần Lệ chẳng biết tìm đâu ra một nắm thảo dược, nhai nát trong miệng. Ánh mắt hắn trầm xuống, hít sâu một hơi, cổ tay dùng lực. Con dao găm sắc bén rạch qua da thịt, khẽ khều một cái, đầu mũi tên vấy máu cạch một tiếng rơi xuống đất.
Máu tươi theo đó trào ra. Tần Lệ nhanh tay đắp lớp thảo dược nhầy ướt lên vết thương, rồi xé ống tay áo băng bó lại cho y. Toàn bộ động tác gọn gàng, thuần thục như nước chảy mây trôi.
Tạ Lâm Xuyên nhíu mày rên nhẹ một tiếng, trán lấm tấm mồ hôi, cuối cùng thở hắt ra một hơi dài.
Tần Lệ cũng thở phào theo. Hắn né vết thương của y ra, tiện tay lột luôn đôi giày ướt sũng của y đặt sang một bên để hong lửa. Sau đó hắn xắn ống quần của y lên, để lộ đôi chân lạnh ngắt như sắt.
Dù được Tần Lệ cõng qua sông, nhưng chân y vẫn bị nước lạnh thấm ướt.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lộ vẻ vi diệu nhìn hắn: "Bệ hạ định làm gì?"
"Tạ tướng quân chưa từng nghe câu 'bệnh từ chân mà ra' mà người già vẫn hay nói sao?" Tần Lệ lười nhác nhìn y. Miệng thì nói vậy, nhưng giữa đêm đông giá rét, chính hắn lại để trần nửa thân trên như chẳng hề hấn gì.
Hắn xếp bằng ngồi bên đống lửa, ôm lấy eo Tạ Lâm Xuyên, đỡ lấy trọng lượng thân thể y. Hắn giúp y co chân lại, rồi nhẹ nhàng đặt cả đôi chân ấy vào lòng mình, sau đó lấy áo ngoài đã hong khô đắp lên người y.
Hơi ấm từ cơ thể và nhiệt lượng từ đống lửa lan ra, sưởi ấm từ lòng bàn chân đi khắp toàn thân. Gió lạnh gào thét ngoài miếu hoang đều bị vòng tay Tần Lệ ngăn lại bên ngoài, không thể chạm đến dù chỉ một sợi tóc mai của y.
Tạ Lâm Xuyên ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt Tần Lệ. Đôi mắt đen thẳm ấy của hắn đầy vẻ chăm chú và tĩnh lặng.
Hóa ra Tần Lệ cũng từng đối xử với y dịu dàng như thế, vậy mà y lại quên mất. Quên sạch đến mức trong mắt và trong lòng chỉ còn sót lại hình ảnh hung bạo nhất của đối phương.
"Nhìn trẫm như thế làm gì?" Tần Lệ bị nhìn chằm chằm như vậy, dù da mặt có dày đến đâu cũng không khỏi cảm thấy hơi ngượng ngùng. Hắn đưa tay che mắt y lại, khô khốc nói: "Tạ Lâm Xuyên, trẫm là hoàng đế... Được trẫm hầu hạ thế này, ngươi là người đầu tiên đấy."
Hắn lại hung hăng bồi thêm: "Không cho nhìn. Về nhà là phải quên đi ngay, nghe rõ chưa?"
Tạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt dưới lòng bàn tay khô ráp của hắn, lông mi lướt qua lòng bàn tay tựa như lông vũ, mang theo cảm giác ngứa ngáy.
Lồng ngực y rung lên một tràng cười khẽ: "Bệ hạ thật sự muốn ta quên đi sao?"
Tần Lệ bị câu nói chặn họng, thở hổn hển hai tiếng rồi quay mặt đi, tay gạt gạt mấy cành củi trong đống lửa. Một lúc lâu sau, hắn mới nói bằng chất giọng cực nhỏ: "Ngươi có thể nào chỉ nhớ đêm nay mà quên đi cái lồng hấp kia không?"
Câu nói nhẹ đến mức như đang tự lẩm bẩm với chính mình, nhưng Tạ Lâm Xuyên vẫn nghe rõ.
Trong lòng y khẽ chấn động. Hóa ra Tần Lệ cũng từng hối hận...
Trong sâu thẳm mộng cảnh dường như truyền đến cảm giác sụp đổ khe khẽ. Tạ Lâm Xuyên thảng thốt nghĩ rằng, y luôn ghi nhớ cái lồng hấp đó, nhưng lại chỉ quên mất đêm nay.
Tần Lệ cũng không nói gì thêm nữa, chỉ ôm chặt y vào lòng để sưởi ấm cho nhau.
Tạ Lâm Xuyên tựa vào vai hắn, sau lưng truyền đến cơn đau âm ỉ. Tần Lệ cúi đầu nhìn những giọt mồ hôi trên trán y, nhíu mày, có vẻ lúng túng: "Đau lắm sao? Nơi hoang vu thế này cũng chẳng còn cách nào khác..."
Hắn vụng về đưa tay vuốt nhẹ tóc y, dùng cằm mình cọ lên trán y, lau đi những giọt mồ hôi li ti, nặn nát óc cũng chẳng nghĩ ra được lời an ủi nào.
Cuối cùng hắn cũng hết cách, đành hắng giọng, rồi khẽ ngân nga một khúc sơn ca không tên.
Trong đêm lạnh tĩnh mịch, được bao bọc trong vòng tay nóng rực ấy, tiếng ngân nga của hắn chậm rãi mà dịu dàng, một cảm giác bình yên và ấm áp từ người hắn lan tỏa.
Tạ Lâm Xuyên chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày, mình sẽ cảm nhận được loại cảm giác này từ Tần Lệ.
Ngoài cửa miếu, vầng trăng sáng nghiêng soi xuống ngôi miếu hoang. Ánh trăng hòa cùng ánh lửa phản chiếu trong đáy mắt Tần Lệ, nửa là dịu dàng như nước, nửa là nhiệt thành như lửa.
Đuôi mắt chân mày hắn đều giãn ra, che giấu đi thứ tình cảm khó thốt nên lời, chóp mũi cọ nhẹ vào thái dương y: "Tạ Lâm Xuyên... tên Lý Tuyết Hoằng chết tiệt kia chẳng cho ngươi được gì cả, chỉ có ta mới cho được thôi."
Hắn khựng lại, thấp giọng nói: "Về sau, nếu ta không nhốt ngươi nữa, ngươi... ngươi có muốn thử bắt đầu lại với ta không?"
Giọng hắn khàn đặc mà trầm thấp, chỉ có chút run rẩy ở cuối câu là để lộ sự căng thẳng.
Tạ Lâm Xuyên sững sờ. Câu nói này dường như mở ra một cánh cửa, ký ức như triều dâng cuồn cuộn ập đến, một niềm xúc động nghẹn ngào dâng đầy.
Y thấy mình khẽ gật đầu trong một hơi thở dài không thành tiếng. Thấy khuôn mặt Tần Lệ gần như bừng sáng vì niềm vui sướng tột độ, đôi mắt hắn cũng sáng rực chăm chăm nhìn y không rời, trong đó phản chiếu đầy hình bóng của chính y.
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi hứa với ta rồi đấy, không được nuốt lời đâu, nếu không thì ta sẽ–"
Tần Lệ ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng hung tợn véo lấy má y, đôi mày kiếm dựng ngược, để lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn: "Nếu ngươi dám nuốt lời, hoặc dám lừa ta, ta sẽ cắn chết ngươi!"
"Tần Lệ..." Tạ Lâm Xuyên ngơ ngẩn nhìn hắn, trong lồng ngực trào dâng một luồng khí nóng hổi, hòa cùng tình cảm cuộn trào của hai kiếp người.
Hóa ra y từng đồng ý. Y đối với Tần Lệ là có tình cảm...
"Sao ngươi không nói gì?" Tần Lệ cúi đầu dùng chóp mũi hích hích lấy y, nheo mắt nhìn chằm chằm vào mắt y, không nhịn được mà xác nhận lần nữa: "Đừng có mà lừa ta... ta sẽ tin thật đấy..."
"Tạ Lâm Xuyên, đừng lừa ta!"
"Ngươi rõ ràng đã hứa sẽ thử bắt đầu lại với ta! Ta vừa mới thả ngươi ra, ngươi liền trở mặt không nhận người nữa sao?!"
"Tạ Lâm Xuyên! Nếu ngươi còn dám lừa ta, hoặc là đừng để ta phát hiện, hoặc là hãy g**t ch*t ta trước lúc đó đi!"
Cảm giác rung chuyển và sụp đổ lan từ rìa mộng cảnh. Tầm mắt Tạ Lâm Xuyên dần mờ đi, bóng dáng Tần Lệ cũng ngày một xa xôi, nhưng những thanh âm đan xen chồng chéo lại vang lên rõ mồn một bên tai.
Thay vào đó là những cảm xúc dâng trào mãnh liệt, một cơn đau âm ỉ không rõ từ đâu lan ra, thấm sâu vào tận đáy linh hồn. Đó không phải đến từ vết thương sau lưng, mà từ chính trái tim đang run rẩy co thắt của y.
Tần Lệ...
Y phải nói thế nào cho hắn biết đây, rằng y không hề lừa hắn!
......
"Tạ Lâm Xuyên! Tạ Lâm Xuyên! Ngươi tỉnh lại đi!"
Từ một nơi rất xa dường như có người đang gấp gáp gọi y. Tạ Lâm Xuyên muốn đáp lại, nhưng mí mắt nặng trĩu, trước mắt tối sầm, dù cố gắng thế nào cũng không thể mở ra.
"Hứa thái y, hắn đã hôn mê gần cả ngày rồi, sao giờ vẫn chưa tỉnh?"
Là giọng nói đang kìm nén cơn giận của Tần Lệ. Không cần nhìn mặt cũng tưởng tượng ra được đôi mày kiếm đang dựng ngược và đôi mắt đang trợn trừng của hắn.
Hứa thái y gắng gượng trấn an: "Bệ hạ chớ nóng vội. Tạ đại nhân chắc là muốn thử thuốc nên mới tự mình uống thuốc giải của Vong Ưu Hoàn..."
"Cái gì?! Hắn thử thuốc gì cơ? Thứ đó mà có thể uống bừa được sao?" Một tràng âm thanh lảng xoảng vang lên, giống như ai đó vì đứng dậy quá nhanh mà va phải đồ đạc gì đó.
Hứa thái y vội nói: "Bệ hạ cứ yên tâm, thứ thuốc giải đó Lý Tuyết Hoằng cũng từng uống qua, hẳn là không có độc đâu ạ. Chỉ là khi uống dễ rơi vào trạng thái ngủ say, có lẽ dược tính của Tạ đại nhân phát tác nên mới chìm vào hôn mê. Lão thần đã bắt mạch cho ngài ấy rồi, mạch tượng ổn định, chắc không có gì đáng ngại. Nhiều nhất là một hai ngày nữa sẽ tỉnh lại."
"Bệ hạ, quân tình khẩn cấp đến từ phương Bắc! Đại hoàng tử Khương Nhu là Tạp Tang đã dẫn quân Nam hạ vào ba ngày trước, tính toán thời gian thì chắc giờ đã bắt đầu tấn công cửa ải Bắc Lăng rồi!"
Giọng nói này nghe có vẻ quen thuộc, dường như là Nhiếp Tấn.
"Quả nhiên đến nhanh thật." Giọng Tần Lệ đột nhiên trầm xuống, "Tin tức có chính xác không? Nhiếp Đông nói thế nào?"
"Đại ca nói Bắc Lăng tạm thời có thể cầm cự được nửa tháng, nhưng binh lực thiếu hụt trầm trọng, chỉ có thể bị động phòng thủ, cần đại quân nhanh chóng Bắc thượng chi viện."
Tần Lệ thở dài: "Trẫm biết rồi, các ngươi chuẩn bị đại quân khởi hành trước đi, ngay hôm nay xuất phát. Trong thời gian nửa tháng, nếu chúng ta hành quân gấp thì vẫn kịp tới đó."
Nhiếp Tấn khựng lại, ngập ngừng hỏi: "Vậy còn Tạ đại nhân?"
Tần Lệ im lặng một lát mới trầm giọng nói: "Để hắn ở đây nghỉ ngơi cũng tốt. Lưu lại năm ngàn quân Thiết Giáp Vệ trấn thủ thành Nhân Xuyên, đợi hắn tỉnh lại thì bảo hắn ở yên đây, đừng có mà chạy lung tung."
Hắn vốn chẳng muốn Tạ Lâm Xuyên theo mình ra chiến trường. Lần này coi như đỡ mất công y dùng đủ chiêu trò để khiến hắn mủi lòng.
Nhiếp Tấn kinh ngạc, giọng nói lộ rõ vẻ sửng sốt: "Thiết Giáp Vệ? Vậy còn bên cạnh bệ hạ..."
"Không sao, đám viện binh điều tới phòng bị Lý Phong Hạo trước đó trẫm sẽ mang đi hết."
Tạ Lâm Xuyên nhíu mày. Y rất muốn đưa tay kéo ống tay áo hắn, nhưng một ngón tay cũng không nhấc nổi.
Đừng bỏ y lại ở đây một mình...
Tiếng bước chân của những người trong phòng lần lượt rời đi rồi khuất hẳn. Một lúc lâu sau, y cảm giác có người ngồi xuống bên giường, bàn tay v**t v* đỉnh đầu và gò má mình, những lọn tóc rũ xuống khiến má y hơi ngứa.
Một đôi môi nóng rực hạ xuống, hôn lên giữa chân mày y, rồi dày đặc lướt qua mí mắt, cọ qua sống mũi, cuối cùng hơi thở nặng nề liên tiếp quấn lấy, l**m hôn đôi môi y.
Thấy Tạ Lâm Xuyên vẫn chưa tỉnh lại, Tần Lệ đành phải thôi, cuối cùng khẽ hôn một cái lên khóe môi y.
"Tạ Lâm Xuyên, ở đây chờ trẫm." Giọng nói trầm thấp mang theo nỗi lưu luyến nồng đậm: "Trẫm sẽ băm tên Tạp Tang đó thành hai đoạn, chôn trong lớp đất vàng ngoài biên quan."
"Đợi trẫm thắng trận trở về đón ngươi, từ nay về sau chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa nữa, có được không?"
Tần Lệ cười khẽ hai tiếng, lồng ngực đang dán chặt truyền đến sự rung động nhè nhẹ: "Ngươi không phản đối, trẫm coi như ngươi đồng ý rồi nhé."
"Hứa với trẫm rồi là không được nuốt lời đâu, kẻ nào nuốt lời kẻ đó là chó con!"
Tần Lệ... hãy mang ta đi cùng ngươi... chúng ta hiện tại đừng rời xa nhau...
Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt mày. Y rất muốn hét lên, nhưng dẫu thế nào cũng không phát ra được âm thanh.
"Sao ngươi nhíu mày chặt thế? Lẽ nào đang gặp ác mộng?"
Tần Lệ vén những sợi tóc mái lòa xòa trên trán y, nhẹ nhàng vuốt qua đôi mày đang nhíu lại, đầu ngón tay chai sạn chậm rãi lướt qua nốt ruồi đỏ trên sống mũi.
Hắn cúi đầu, vùi cả khuôn mặt vào hõm vai y, chóp mũi vương hơi lạnh cọ vào cổ y.
"Đừng gặp ác mộng nữa. Thay vào đó hãy mơ về ta nhiều vào."
Hắn khẽ thở dài, giọng khàn khàn mang theo nỗi quyến luyến vô tận, khẽ thốt ra những lời tình tứ chỉ khi không có ai nghe thấy mới dám giãi bày.
"Những ngày ta không có ở đây, tạm thời cho phép ta ở trong mộng thay ta yêu ngươi, hỡi tướng quân của ta..."
Nguồn nhiệt đột nhiên biến mất, trước ngực chỉ còn lại làn không khí lạnh lẽo.
Một tiếng két vang lên, cánh cửa mở ra rồi khép lại. Tần Lệ sải bước rời đi, tiếng bước chân nặng nề mà vững chãi theo đó biến mất hoàn toàn.
※※※
Đợi đến khi Tạ Lâm Xuyên hoàn toàn tỉnh lại từ những giấc mơ hỗn loạn đã là buổi sáng ngày thứ ba.
Mặt trời đã đứng bóng, đại quân Bắc thượng của Tần Lệ hành quân gấp gáp, chẳng biết lúc này đã đi đến nơi nào.
"Tạ đại nhân, ngài còn thấy chỗ nào không khỏe không?" Không chỉ có năm ngàn tinh binh, ngay cả Hứa thái y theo quân cũng được Tần Lệ để lại trông nom y.
"Ta không sao." Tạ Lâm Xuyên x** n*n thái dương. Lúc vừa mở mắt, những ký ức đã khôi phục hoàn toàn liền ập tới khiến y hơi choáng váng.
Nhưng cơn đau âm ỉ trong đầu do hồi ức gây ra lúc trước cuối cùng đã biến mất. Lúc này đây, cả người y có một cảm giác thanh tỉnh như mây tan thấy ánh mặt trời.
Hứa thái y sau khi bắt mạch xong, xác nhận không có gì đáng ngại mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm: "Tạ đại nhân cũng quá liều lĩnh rồi, sao có thể tự mình thử thuốc bừa bãi như vậy chứ?"
Ngộ nhỡ có mệnh hệ gì, với tính khí của bệ hạ, cái đầu của ông e là khó mà giữ nổi.
"Đa tạ Hứa thái y." Tạ Lâm Xuyên không nói gì thêm, nghỉ ngơi một lát rồi nói: "Hứa thái y, phiền ngài thu dọn một chút, lập tức theo ta dẫn quân Bắc thượng hội quân với bệ hạ."
Hứa thái y ngập ngừng: "Nhưng bệ hạ trước khi đi đã dặn đại nhân ở lại thành Nhân Xuyên kia mà..."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên trầm tĩnh, giọng điệu kiên quyết không cho phép phản kháng: "Bệ hạ nếu đã không có mặt, xét về quan chức thì ở đây ta là cao nhất, đương nhiên mọi chuyện cũng sẽ do ta quyết định."
"Hả?" Hứa thái y sững sờ, thế này có đúng không nhỉ?
Y đứng bật dậy, nắm chặt lấy ngọn trường thương dựng trên giá vũ khí, ngón tay chậm rãi vuốt qua mũi thương sắc lạnh.
Con chó hư Tần Lệ này dám bỏ y lại một mình mà chạy mất. Đợi bị y bắt được... hừ!