Bóng tà dương lặn khuất, sắc trời tối dần.
Trong đại doanh nhà họ Lý, vài ánh lửa lác đác hắt lên cổng viên môn*. Khắp nơi đều là giáp trụ vấy máu và binh khí gãy gập. Ngay cả tiếng bước chân của đám lính tuần tra cũng phảng phất vẻ bất an và khẩn trương.
(*)辕门 (viên môn) là cổng chính của doanh trại quân đội thời cổ. -Nguồn: Zim Dictionary
Phía bên trong đại trướng, bầu không khí im lìm đến nghẹt thở. Các tướng lĩnh mặt mày xanh mét tụ lại một chỗ, đăm đăm nhìn nhau chẳng ai nói một lời, chỉ có tiếng th* d*c từng đợt vang lên.
Lý Phong Hạo lúc này chỉ còn lại độc một con mắt, gã sa sầm mặt quét mắt qua đám đông, giọng lạnh tanh: "Không phải mật thám đã cam đoan Tần Lệ dẫn binh lên phía Bắc đánh Khương Nhu rồi sao? Cớ gì hắn ta lại đột ngột xuất hiện ở thành Nhân Xuyên?"
Vốn tưởng lần này có thể thừa cơ đục nước béo cò, gã mới hạ quyết tâm cho toàn quân nhanh chóng tập kích bất ngờ, thậm chí chẳng tiếc chia bớt quân sang tấn công thành Kỳ Sơn.
Giờ thì hay rồi, miếng hời chẳng thấy đâu, ngược lại vì binh lực bị chia năm xẻ bảy cộng thêm tin tức sai lệch mà bị đánh cho trở tay không kịp.
"Điện hạ chớ vội." Bàng Cẩn ôm cánh tay bị thương tiến lên một bước thưa, "Đây rõ ràng là kế sách nghi binh của Tần Lệ. Hắn ta đến vào thời điểm thật khéo, nhưng trong đó cũng đầy rẫy hiểm họa."
Thấy ánh mắt của Lý Phong Hạo cùng các tướng lĩnh khác đều đổ dồn vào mình, Bàng Cẩn ngẫm nghĩ một lát rồi phân tích: "Tần Lệ dẫn tinh binh vượt đường xa ngàn dặm tới đây, muốn giấu giếm được tai mắt khắp nơi thì binh lực trong tay hắn ta chắc chắn không nhiều. Bằng không, đoàn quân rầm rộ như thế làm sao qua mắt được mọi người?"
"Nhìn vào tình hình chiến sự hôm nay mà xem, đội binh mà hắn mang theo cùng lắm cũng không quá ba vạn người, hơn nữa có khả năng cao đó chính là từ doanh Thiết Giáp Vệ của hắn."
"Chỉ cần nhân mã bên thành Kỳ Sơn kịp thời rút về đây, chúng ta xét về binh lực vẫn chiếm thế thượng phong, việc gì phải sợ Tần Lệ!"
"Hiểm họa thứ hai chính là Khương Nhu. Tần Lệ đã đem hết tinh nhuệ đến đây, rõ ràng là muốn đánh nhanh thắng nhanh, bằng không chiến sự nếu cứ lằng nhằng kéo dài mãi, thì một khi đại quân Khương Nhu đi trước một bước tràn xuống phía Nam, Tần Lệ lâm vào tình thế hai bên đều thọ địch, cục diện sẽ nhanh chóng sụp đổ ngay!"
Lời phân tích của Bàng Cẩn có lý có lẽ, mắt Lý Phong Hạo chợt sáng lên. Tính toán thời gian, nếu bên thành Kỳ Sơn tiến triển thuận lợi thì nhiều nhất là một ngày nữa quân gã sẽ về tới.
"Bàng tướng quân nói chí phải, chỉ cần dùng kế trì hoãn, lợi thế vẫn thuộc về chúng ta!"
※※※
Thành Nhân Xuyên.
Trái ngược hẳn với bầu không khí ảm đạm trong đại doanh họ Lý, kể từ khi Tần Lệ dẫn theo lá đại kỳ đen viền vàng tiến vào thành, mọi vẻ uể oải đè nặng lên quân sĩ suốt những ngày qua đều bị quét sạch. Sĩ khí trong thành nay bừng bừng dâng cao.
Nơi Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên tạm trú là phủ tri châu ở ngay trung tâm thành. Bốn phía đều có Thiết Giáp Vệ giáp trụ nghiêm chỉnh đang canh giữ. Còn trong thính đường, các tướng lĩnh đang tụ họp lại, người nào người nấy thần sắc rạng ngời.
Thủ tướng thành Nhân Xuyên là Ân Cao Dương lúc này đã băng bó chiếc tai bị thương. Ông chẳng màng đến những vết thương khác trên người còn đang rỉ máu, cười lớn một tràng, giọng vang như chuông đồng: "May mà bệ hạ đến kịp lúc, bằng không thứ mạt tướng mất đi không chỉ có mỗi một bên tai này đâu!"
Tần Lệ thở dài, sai người ban ghế, trầm giọng nói: " Ân tướng quân mang trọng thương vẫn kiên cường thủ thành, không để tên lão Tam nhà họ Lý kia chiếm được chút hời nào, trẫm đều biết cả. Trận này Ân tướng quân đã lập được công đầu, cứ yên tâm tịnh dưỡng, việc thủ thành trẫm tự có sắp xếp."
Ân Cao Dương nghe được lời này mới thở phào một hơi, lại ho khan vài tiếng, người hơi lảo đảo, được phó tướng vội vàng đỡ ngồi xuống.
Tạ Lâm Xuyên nhìn Ân Cao Dương. Kiếp trước Tần Lệ quả thực đã dẫn quân chủ lực lên phía Bắc nghênh chiến Khương Nhu, Lý Phong Hạo cũng thừa cơ dấy binh tứ phía. Vì binh lực thiếu hụt, vùng thành trì rộng lớn phủ Trường Nhạc bị Lý Phong Hạo thừa thế chiếm mất, vị Ân tướng quân này đã thà chết không lui, cầm chân Lý Phong Hạo ròng rã nửa tháng trời, cuối cùng hy sinh ngay trên đầu thành.
Sau đó Tần Lệ dẫn binh về cứu viện, lấy lại được những thành trì này, nhưng vị lão tướng đã khuất thì không thể sống dậy được nữa. Việc ấy khiến Tần Lệ u uất một thời gian dài, thường xuyên ngồi bên cửa sổ lải nhải nhắc về mấy chuyện xưa thuở khi hắn mới khởi nghĩa cùng các lão tướng.
Y lúc này mới muộn màng nhận ra, khi ấy Tần Lệ ngoài miệng tuy chẳng nói gì, nhưng trong lòng vẫn luôn tự trách mình.
Tần Vịnh Nghĩa cùng mấy vị tướng lĩnh khác tán tụng vài câu xong, gã không nhịn được lên tiếng hỏi: "Bệ hạ chẳng phải đã tuyên bố trong triều là sẽ ngự giá thân chinh lên phía Bắc, rồi lệnh cho vi thần mang một vạn viện quân đến đây giúp thủ thành sao, sao ngài lại đột ngột thay đổi ý định? Chẳng lẽ tình hình bên Khương Nhu có biến?"
Tần Lệ một tay chắp sau lưng, nhàn nhạt cười một tiếng: "Trẫm đã giao phòng tuyến phía Bắc và binh quyền cho Nhiếp Đông, chỉ dẫn theo ba vạn quân Thiết Giáp Vệ ngày đêm không nghỉ chạy tới đây."
"Nếu không tung tin trẫm lên phía Bắc, lại để người nghĩa đệ là ngươi thay trẫm đi trước một bước, thì làm sao khiến Lý Phong Hạo tin rằng trẫm thực sự đã mang binh sang hướng Bắc cơ chứ?"
"Nếu hắn ta không đinh ninh rằng hậu phương của trẫm trống trải, thì làm sao chịu cam lòng từ bỏ cái địa lợi tuyệt vời ở Thục Trung để dốc toàn quân ra khỏi Thục Trung mà đánh thành Nhân Xuyên? Hắn nếu cứ tiếp tục co đầu rụt cổ ở Thục Trung, đợi đến lúc trẫm cùng Tap Tang quyết chiến một trận sinh tử mới bất thình lình thò đầu ra đâm lén một nhát, khi đó trẫm mới phải thật sự đau đầu đấy."
Tần Lệ vỗ vỗ vai Tần Vịnh Nghĩa, cười nói: "Lần này ngươi đem viện binh xuất hiện ở thành Nhân Xuyên đúng hẹn, dụ được hắn ta ra khỏi Thục Trung, tính cho ngươi một công lao."
Tần Vịnh Nghĩa há hốc mồm, cúi đầu chắp tay: "Bệ hạ anh minh."
Gã kín đáo liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên đang đứng bên cạnh. Đối phương lúc này đang bưng chén trà nhấp một ngụm, làn khói nóng lượn lờ bốc lên che khuất đi ánh mắt thâm sâu dưới làn tóc mái.
Những lời Lý Tuyết Hoằng nói trước khi chết rốt cuộc là thật hay giả? Chẳng lẽ thực sự không phải do Tạ Lâm Xuyên xúi giục sao?
Lỡ như bệ hạ không đến kịp lúc, chẳng phải gã đã biến thành mồi nhử rồi sao?
Tần Vịnh Nghĩa sa sầm mặt mày, cụp mắt xuống, ngẫm nghĩ một lát rồi lại nói: "Bệ hạ, Lý Phong Hạo hôm nay tuy bị đánh lui nhưng lực lượng cốt lõi vẫn còn. Hai hôm trước hắn ta chia binh đi đánh thành Kỳ Sơn, có lẽ trong vòng hai ngày này viện binh sẽ rút về, tới lúc đó hai ngả tụ lại một chỗ, binh lực của đối phương gấp đôi bên ta, nếu cứ kéo dài thế này thì vô cùng bất lợi."
Ân Cao Dương vốn đã ôm một bụng bực tức, lúc bấy giờ liền chủ động đứng bật dậy xin đi giết giặc: "Bệ hạ, xin hãy để mạt tướng dẫn người đi cướp doanh!"
Tần Lệ nhìn dải băng gạc còn đang rỉ máu của ông, ánh mắt quét qua Tần Vịnh Nghĩa và Nhiếp Tấn đang cụt một tay, mà mấy vị tướng lĩnh khác cũng đã thủ thành nhiều ngày, mặt mày lộ rõ vẻ mỏi mệt. Nhất thời Tần Lệ có chút do dự chưa mở lời.
Tạ Lâm Xuyên bỗng dưng lên tiếng: "Bệ hạ, các vị Ân tướng quân đã thủ thành nhiều ngày, nay lại mang trọng thương, không nên xuất chiến. Thần dưỡng sức đã lâu, nguyện dẫn binh đêm tối tập kích đại doanh, chỉ cần bệ hạ cho thần năm ngàn tinh binh là đủ."
Tần Lệ quay đầu nhìn y một cái, chân mày lập tức nhíu chặt. Ngay từ đầu hắn đã không muốn mang y theo cũng vì thừa biết sẽ có những lúc như thế này.
"Ngươi..."
Dù cho trong lòng hắn trăm ngàn lần không muốn để Tạ Lâm Xuyên đi cầm quân, nhưng lúc này quả thực không có ai thích hợp hơn y.
Ánh mắt Tần Vịnh Nghĩa khẽ lóe lên, gã nói: "Bệ hạ, Tạ đại nhân xưa nay kiêu dũng thiện chiến, trận thành Kỳ Sơn lần trước cũng giành được chiến thắng vô cùng đẹp mắt. Lần này cũng nhất định có thể đánh tan doanh địch, bệ hạ cứ việc đợi tin mừng của Tạ đại nhân là được."
Ân Cao Dương cũng vuốt râu gật đầu: "Bản lĩnh của Tạ đại nhân, mạt tướng cũng vô cùng khâm phục. Lần này có thể đánh cho lũ ranh con nhà họ Lý kia tè ra quần mà chạy, cũng nhờ có mấy thứ pháo hỏa dược kia, nếu có nhiều thêm chút nữa thì tốt biết mấy."
Tần Lệ cau mày suy nghĩ một lát, cuối cùng đành phải gật đầu ưng thuận: "Được rồi, trẫm chia cho ngươi năm ngàn nhân mã từ Thiết Giáp Vệ, chuyến đi này rất nguy hiểm, ngươi... cần phải cẩn thận."
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn thật sâu, chỉ buông gọn hai chữ: "Yên tâm."
※※※
Tàn mây nuốt chửng vệt ánh trăng cuối cùng, sắc trời tối đen như mực.
Cánh đồng hoang cách thành Nhân Xuyên mấy chục dặm chìm vào màn đêm đặc quánh không thể xua tan, chỉ còn lại tiếng gió đêm cuốn theo những ngọn cỏ khô xào xạc tràn qua.
Tạ Lâm Xuyên khoác trên mình bộ giáp trụ màu xám thép, đứng ở ngay vị trí đầu tiên của đội ngũ. Tay phải y ghì chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt đen tựa mực xuyên qua màn đêm, đăm đăm nhìn về phía đại doanh nhà họ Lý đèn lửa thưa thớt phía trước.
Năm ngàn tinh binh phía sau y đều là những tay cự phách bậc nhất trong doanh thân vệ của Tần Lệ, dày dạn kinh nghiệm, kỷ luật nghiêm minh. Lúc này tất cả đều im phăng phắc. Chiến mã đều bị bịt miệng, móng ngựa bọc vải mềm, đến cả tiếng giáp trụ va chạm lách cách cũng bị đè nén xuống mức tối đa.
Cả đội ngũ tựa như một con thú hoang hung tợn đang rình rập trong đêm tối, lặng lẽ áp sát về phía đại doanh nhà họ Lý.
Cách đại doanh chừng hai dặm, y giơ tay ra hiệu cho toàn quân dừng bước, thân hình hơi nghiêng, thấp giọng truyền lệnh cho thân vệ Địch Dũng bên cạnh.
Toán quân tiên phong lập tức tản ra, lặng lẽ như tờ tiến về phía tháp canh. Tiếng lưỡi dao bén ngót tuốt khỏi bao thoáng qua trong chớp mắt, lính canh gác còn chưa kịp thốt lên tiếng kêu kinh hãi nào đã mềm nhũn đổ sụp xuống đất.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên chợt lạnh đi, cổ tay vung mạnh xuống, phát ra ám hiệu đột kích. Năm ngàn Thiết Giáp Vệ tức thì từ trong bóng tối xông ra, không thèm kiềm chế tiếng động nữa, thúc chiến mã lao rầm rập vào đại doanh.
Chẳng mấy chốc, tiếng hò hét giết chóc bất thình lình xé toạc màn đêm thanh vắng, tiếng vó ngựa dậm đất cuồn cuộn lao đến, đại doanh vốn đang yên ắng bỗng chốc rơi vào cơn hỗn loạn tơi bời.
Những hũ hỏa dược mang theo trên người họ được ném ra khắp nơi, một chuỗi tiếng nổ chấn động cả trời đất vang lên.
Ánh lửa bừng lên hừng hực, tiếng binh khí va nhau leng keng, tiếng la hét thảm thiết, tiếng gầm giết hòa lẫn vào nhau.
Trong làn khói đặc quánh, ánh mắt Tạ Lâm Xuyên vẫn trầm tĩnh, cưỡi trên lưng Xích Diễm đi đầu. Trường thương trong tay y lóe lên ánh sáng bạc lạnh lẽo, bắp thịt nổi cuồn cuộn trên cánh tay nhấp nhô như núi. Những nơi y đi qua gần như chẳng ai địch nổi. Phó tướng Địch Dũng hộ vệ bên sườn y, giữa vòng vây đâm thọc của tinh binh, vậy mà lại có thể mở ra một con đường máu dẫn thẳng tới trướng trung quân.
Ngay vào khoảnh khắc y suýt chút nữa đã dẫn đám đông đột phá vào trung quân, hai bên chiến hào tối tăm và cánh rừng rậm sau lều bỗng chốc có vô số bó đuốc dày đặc bừng sáng.
Tiếng trống trận đột ngột vang lên, hòa lẫn với trận mưa tên xé gió cùng tiếng xông pha giết chóc, đồng loạt ập về phía nhân mã của Tạ Lâm Xuyên.
Bàng Cẩn mình mặc giáp trụ cưỡi trên lưng ngựa, một thanh trường đao trong tay lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh lửa: "Ta đã biết ngay đêm nay nhất định có kẻ đột kích doanh mà. Xích Tiêu tướng quân, Bàng mỗ đợi ngươi đã lâu, lâu ngày không gặp!"
Tạ Lâm Xuyên múa một đường trường thương, gạt phăng mấy mũi tên đang bay tới. Đám thân vệ Địch Dũng ai nấy mặt mày biến sắc, đồng loạt giơ khiên trong tay lên, tiến bước chắn trước người chủ tướng.
"Tướng quân cẩn thận! Có mai phục!"
Tạ Lâm Xuyên ghì chặt dây cương, sừng sững đứng đó không chút lung lay, chân mày nét mặt chẳng có lấy một tia hoảng hốt, ngược lại còn nở nụ cười lạnh lùng thoáng qua: "Bàng Cẩn, sao ngươi biết kẻ đến sẽ là ta?"
"Đợi ngươi xuống điện Diêm Vương mà đi hỏi Diêm Vương gia ấy!" Bàng Cẩn cười lạnh, cánh tay vung lên, đám phục binh dưới trướng gào rống vây kín lấy họ.
Trong chớp mắt, bốn phương tám hướng đều vang dội tiếng reo giết thấu trời.
Giữa ánh lửa hung bạo, Tạ Lâm Xuyên kéo dây cương, trở tay tung một đường thương để gạt phăng tên lính địch đang áp sát, trầm giọng truyền lệnh, giọng nói vững vàng xuyên qua mớ âm thanh hỗn tạp: "Chớ có hoảng loạn, thu hẹp trận hình, theo ta rút lui!"
Y tiên phong quay đầu ngựa, dưới sự yểm hộ của thân vệ vừa đánh vừa lui.
Nhìn thấy những hũ hỏa dược từ Tạ Lâm Xuyên ném ra phía sau càng lúc càng thưa thớt, quân trận của y không ngừng co cụm lại, cái khí thế nghênh ngang của đối phương khi xông xáo vào doanh trại giờ đã bay biến sạch sẽ.
Bàng Cẩn cười lớn hai tiếng, thúc chiến mã tiến lên: "Bao vây chúng cho bản tướng! Tên oắt con nhà ngươi chỉ có năm ngàn người mà cũng dám xông vào đại doanh trung quân ta!"
Thanh trường đao trong tay hắn chém phăng một binh lính không kịp rút lui, trên mặt lộ ra nụ cười âm hiểm: "Bắn tên lửa! Đêm nay buộc phải lấy mạng Tạ Lâm Xuyên! Giết hết đám người này cho ta, một mống cũng không chừa!"
Hắn vừa dứt lời, từng loạt mưa tên bừng bừng lửa đỏ đồng loạt bắn thẳng về phía thuộc hạ của Tạ Lâm Xuyên. Tiếng mũi tên va chan chát vào khiên và giáp trụ vang lên không ngớt, không khí nồng nặc mùi khét lẹt của khói độc.
Năm ngàn tinh binh do y thống lĩnh tất thảy đều là quân tinh nhuệ, lúc này dưới vòng vây của mấy vạn quân địch tuy gắng gượng giữ được thế không loạn, nhưng rốt cuộc hai nắm đấm chẳng địch nổi bốn tay, thế bại dần lộ ra.
"Theo ta rút về!" Chân mày Tạ Lâm Xuyên hạ thấp, nghiêm nghị truyền lệnh.
Năm ngàn binh mã hứng chịu trận mưa tên như trút nước, nghiến răng mở đường máu xông ra khỏi đại doanh. Dưới sự truy đuổi của mấy vạn quân địch, đội hình phía đuôi quân y giữa màn đêm dần trở nên tán loạn rối rắm.
"Lao ra ngoài!" Giọng nói trầm ấm, vang dội của Tạ Lâm Xuyên truyền đi thật xa. Y cầm thương tự mình dẫn theo thân binh nghênh chiến ở phía sau, kéo dài thêm thời gian cho lực lượng cốt lõi rút lui.
Nhìn đám bại binh này chỉ còn thiếu một chút nữa là bị bao vây tiêu diệt sạch sẽ, Bàng Cẩn lập tức đích thân dẫn ba vạn quân tinh nhuệ chủ lực ra khỏi hang ổ, gào rống đuổi giết đám binh mã đang tháo chạy, cắn chặt không buông phía sau Tạ Lâm Xuyên.
Cứ cho là những kẻ khác có chạy thoát đi chăng nữa, thì việc lấy được đầu Tạ Lâm Xuyên, vị Xích Tiêu tướng quân từng lừng lẫy uy danh này, cũng là một đại công có thể khiến sĩ khí trong doanh tăng ngút trời!
Dưới móng ngựa dồn dập của kỵ binh, quãng đường truy đuổi ba năm dặm chốc cái đã qua.
Trong đêm đen mịt mùng cực kỳ khó phân biệt phương hướng. Nhân mã của Tạ Lâm Xuyên dường như đã rơi vào cảnh hoảng loạn đến mức không biết nhìn đường, chỉ biết cắm đầu tháo chạy. Bất giác, cả đoàn càng lúc càng chệch khỏi hướng thành Nhân Xuyên, lao thẳng về phía một con đường khác.
Bàng Cẩn ánh mắt nóng rực, ở phía sau đuổi cùng giết tận không rời. Tạ Lâm Xuyên nghe thấy tiếng truy binh phía sau càng lúc càng gần, tay siết chặt dây cương, ánh mắt sắc lẹm.
Cho đến khi toàn bộ binh mã của Bàng Cẩn đều đặt chân vào một vùng đất trũng, y đột ngột ghì cương dừng ngựa. Y giơ cao một ngọn cờ lệnh trong tay, hung hăng phất xuống, nghiêm giọng quát lớn: "Châm lửa! Bắn tên!"
Ngay tức khắc, từ sâu dưới lòng đất truyền đến những tiếng nổ trầm đục. Hỏa dược được chôn sẵn dưới đất liên tiếp nổ tung, ánh lửa bốc lên ngùn ngụt thấu trời!
Đất đá vụn nát hòa lẫn với ngọn lửa dữ dội quét thẳng vào đám quân địch trong trận, khiến người ngã ngựa đổ. Bên tai Bàng Cẩn chợt vang lên một tràng ù tai nhức óc, dạ dày dâng lên một cơn buồn nôn lộn gan lộn ruột.
Con chiến mã hắn đang cưỡi bỗng chốc kinh hãi, chổng ngược vó trước điên cuồng hí dài, suýt chút nữa đã hất văng hắn xuống đất.
"Cái gì–"
Kế ngay sau đó, trên hai sườn núi dốc cao, từng chùm đuốc lớn thi nhau bừng sáng. Toán cung thủ mai phục đã lâu đồng loạt giơ cao nỏ Khắc Địch, những trận mưa tên dày đặc như trút nước đổ ập xuống, đâm xuyên giáp trụ, xé rách cuống họng. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng khóc than đầy oán hận trong thoáng chốc đã nuốt chửng cả tiếng gầm rú của quân truy đuổi.
"Tạ Lâm Xuyên!" Tin tức cướp doanh là giả, giả vờ thua để dụ địch mới là thật! Trúng kế rồi!
Đôi mắt đỏ rực của Bàng Cẩn lúc này gần như muốn rỉ máu. Quân tiên phong phía trước của Bàng Cẩn bị quân doanh phía sau xô đẩy giẫm đạp, quân phía sau lại bị cơn bão tên ép cho chết gí, hoàn toàn rơi vào cảnh tiến lui đều không xong.
Bên kia, đám "bại binh" chạy phía sau Tạ Lâm Xuyên bấy giờ đã nhanh chóng lấy lại trận hình. Tai chiến mã của bọn họ sớm đã được nhét chặt các búi bông, lại còn đeo bịt mắt, nên vẫn miễn cưỡng giữ được vẻ bình tĩnh.
Do thời gian gấp gáp, hỏa dược chôn xuống đất cũng không nhiều lắm, nhưng một đợt chấn động ngắn ngủi vừa rồi cũng đã đủ khiến quân địch kinh hồn bạt vía.
Tạ Lâm Xuyên quay đầu ngựa, trường kiếm chỉ thẳng vào trận địa tan tác của quân địch. Năm ngàn tinh binh phía sau y lập tức chấn chỉnh lại đội hình, thân phận thợ săn và con mồi trong chớp mắt liền thay đổi đảo điên, họ khí thế ngút trời lao vào giữa trận.
Ngay lúc này đây.
Trên cánh đồng bát ngát nằm giữa thành Nhân Xuyên và đại doanh nhà họ Lý.
Đội quân Thiết Giáp Vệ đã chỉnh đốn trang bị xong xuôi từ lâu, tay lăm lăm trường đao, khoác lên lớp giáp trụ đầy nghiêm nghị, do đích thân Tần Lệ dẫn đầu. Nhiếp Tấn đứng ở bên cạnh đốc chiến, còn những tướng lĩnh còn lại ai nấy đều dốc hết sức trâu bò, muốn lập được công lao ngay trước mặt hoàng đế.
Giữa những chiếc bóng đen cao lớn đứng im lìm trang nghiêm, Tần Lệ ngước đầu nhìn sắc trời một cái. Ánh trăng mờ ảo hiện tại đang lúc ẩn lúc hiện giữa những tầng mây. Nơi chân trời phía đông đã lờ mờ hiện lên một vệt màu xanh xám, báo hiệu bình minh sắp sửa ló dạng.
"Chúng tướng nghe lệnh." Tần Lệ tuốt bảo kiếm đầu rồng ngang hông ra khỏi vỏ, ánh mắt thâm trầm mà lẫm liệt, "Trước lúc trời sáng, san phẳng đại doanh!"
Theo một cái vung tay của hắn, biển người ngựa đen kịt tựa như làn sóng triều dâng lên cuồn cuộn, khí thế như rồng rắn lao thẳng về phía đại doanh nhà họ Lý.
Đến khi nghe thấy tiếng vó ngựa ù ù lao tới, Lý Phong Hạo còn đang ở trong trướng trung quân liền đứng dậy nhìn xung quanh, theo bản năng còn tưởng là Bàng Cẩn đã bao vây tiêu diệt xong năm ngàn người của Tạ Lâm Xuyên mà đắc thắng trở về doanh.
Ai ngờ kẻ đến chẳng phải là binh mã nhà mình, ngược lại chính là Tần Lệ thừa lúc trời còn chưa sáng đột ngột phát động tiến công ồ ạt.
Đám thám tử hay lui tới đưa tin đều đã bị giết sạch từ trước, cả doanh trại sau một đêm ròng rã bị tập kích và mai phục chẳng được nghỉ ngơi lấy một giây nào, tất cả đều đã mỏi mệt rã rời. Chợt nghe quân địch kéo đến, bọn chúng chỉ đành vội vã cầm vũ khí ra ứng chiến.
Ngặt nỗi ba vạn quân tinh nhuệ nhất dưới trướng Lý Phong Hạo đã theo Bàng Cẩn đi đuổi bắt Tạ Lâm Xuyên, hai vạn người đi đánh thành Kỳ Sơn bấy giờ vẫn chưa kịp rút về, hiện tại chính là lúc doanh trại phòng bị trống trải nhất.
Đống lửa trại bị lật nhào, tên lửa trút xuống như mưa sa, ánh lửa ngút trời soi rọi doanh trại sáng rực như ban ngày, tiếng khóc la cùng tiếng chém giết vang vọng cả đêm đen.
Chiến sự giằng co cho đến tận lúc tảng sáng, ánh bình minh nhuốm sắc máu đỏ rực, lan cả một khoảng chiến trường.
Phía bên kia, Bàng Cẩn sau khi bị mai phục đã hứng trọn một mớ hỏa dược cùng nỏ hạng nặng, bấy giờ cả người ngợm đẫm máu, lại còn cụt mất một cánh tay. Dưới sự hộ tống liều mạng của thân vệ, hắn dắt theo vài ngàn nhân mã còn sót lại tháo chạy về hướng này.
Những kẻ khác nếu không bỏ mạng nơi vùng đất trũng kia thì cũng đã lạc mất phương hướng khi đang hoảng loạn tháo chạy giữa đêm đen, cuối cùng bị Tạ Lâm Xuyên dẫn quân bám sát gót đuổi giết suốt dọc đường, chỉ còn trơ lại vài ngàn tàn binh bại tướng.
Nào có ngờ, khi Bàng Cẩn cuống cuồng chạy về tới đại doanh, thứ đón chào hắn không phải là đồng đội ra tiếp ứng, ngược lại là một đống hoang tàn đổ nát gần như bị thiêu rụi hoàn toàn, cùng với quân Thiết Giáp Vệ đang như chẻ tre đuổi giết tàn quân!
Lực lượng cốt lõi của Lý Phong Hạo, trong những đợt bị ép chia cắt liên tiếp đã hoàn toàn tan tác, các doanh lũy trong đại doanh tất thảy đều thất thủ, lương thảo quân nhu bị đốt sạch, đến ngay cả cây cờ lệnh tượng trưng cho uy nghi của chủ soái cũng bị vứt bỏ tại vũng máu loang lổ.
Chờ đến khi khói súng dần dần tản đi, tàn quân nhà họ Lý sớm đã chẳng còn lấy tia chiến ý nào, thi nhau vứt giáp bỏ khiên, kẻ thì tháo chạy, người thì đầu hàng.
Một đêm đại thắng, thật khiến lòng người sảng khoái biết bao!
Binh sĩ bắt đầu dọn dẹp chiến trường, cuộc tiến công kéo dài ròng rã suốt một ngày một đêm đã khiến các tướng lĩnh mệt nhoài, nhưng niềm phấn khích của chiến thắng vẫn làm cho mặt mày ai nấy đều nhuộm màu đỏ hồng.
Chẳng mấy chốc, Nhiếp Tấn đã vội vã áp giải một tướng địch đang mặc giáp trụ của chủ soái tới.
Kẻ kia cụt một tay, một bên tay áo trống rỗng, trên khuôn mặt đầy bùn đất cùng vết máu lem nhem có đeo một chiếc che mắt bằng da, khi tháo ra xem thử thì thấy đây không phải là Lý Phong Hạo, mà là Bàng Cẩn.
Nhiếp Tấn thưa: "Khởi bẩm bệ hạ, tên này đã đổi y phục với Lý Phong Hạo để che chở cho hắn ta chạy trốn, bị chúng ta tóm được. Mạt tướng đã phái người đi truy bắt Lý Phong Hạo rồi, hắn đã bị thương, quyết không để hắn chạy thoát."
Tần Lệ ngồi trên lưng ngựa nhìn xuống Bàng Cẩn một cái, lạnh lùng bảo: "Ngươi xem ra cũng trung thành và tận tụy đấy, có điều chủ tử nhà ngươi vận số đã tận rồi. Trên đường xuống hoàng tuyền, hai người các ngươi có thể tiếp tục làm quân thần với nhau."
Bàng Cẩn mặt mày xám ngoét quỳ sụp dưới đất, bờ môi mấp máy, ánh mắt tràn ngập vẻ bại trận, cuối cùng đến một lời cũng chẳng thốt lên nổi.
Gió lạnh từng trận thổi qua, trong không khí phảng phất mùi gỗ cháy cùng mùi tử thi khét lẹt.
Dưới ngọn cờ lệnh, Tần Lệ giáp trụ chỉnh tề cưỡi trên lưng ngựa, đôi mày kiếm dựng ngược, tay phải theo thói quen cứ lặp đi lặp lại việc mân mê đầu rồng trên thanh bảo kiếm bên hông, tầm mắt không ngừng quét qua quét lại giữa chiến trường và hướng phía ngoài doanh trại.
Cho đến khi tận mắt nhìn thấy mấy ngàn quân Thiết Giáp Vệ bám sát theo sau đi tới, cùng với Tạ Lâm Xuyên được thân vệ hộ tống ở chính giữa, Tần Lệ mới trút được một hơi thở phào, tảng đá đè nặng trong lòng chậm rãi rơi xuống.
Từ đằng xa, Tạ Lâm Xuyên trông thấy ngọn cờ phướn cùng bóng hình quen thuộc dưới bóng cờ, đồng tử y hơi chấn động. Hai chân y nhanh chóng kẹp vào bụng ngựa, vung roi, thúc ngựa lao vun vút về phía người ấy.
Vóc dáng thon dài của y nhấp nhô theo từng nhịp sải bước của chiến mã, bộ giáp trụ lạnh lùng tựa như được ánh ban mai mạ lên một lớp áo choàng vàng nhạt. Trường thương trong tay đẫm máu, mái tóc đen nhánh hiển hiện dưới chiếc mũ giáp tung bay theo ngọn gió bắc gầm rú.
Vừa vặn là lúc rạng đông, trăng chưa kịp lặn, mặt trời chưa kịp ló.
Sắc máu cùng màu xám thép đan cài vào nhau tạo nên những gam màu đầy sức xung kích, rơi trọn vào đáy mắt Tần Lệ. Những ngọn núi đen thẫm cùng vùng đồng hoang xám xanh ở phía sau Tạ Lâm Xuyên đều lùi xa dần.
Vào khoảnh khắc ấy, tầm nhìn như bị nén lại đến cực hạn. Cả khung cảnh trước mắt phai màu, chỉ còn lại hai sắc trắng đen. Giữa đất trời mênh mang rộng lớn, dường như chỉ còn Tạ Lâm Xuyên là một nét màu tươi sáng duy nhất, đơn thương độc mã, đang phi ngựa về phía hắn.
Tần Lệ chăm chú nhìn bóng dáng Tạ Lâm Xuyên đang ngày một đến gần. Dù đã chứng kiến cảnh này bao nhiêu lần, lồng ngực hắn vẫn không kìm được mà dậy lên những nhịp đập rộn ràng.
Tạ Lâm Xuyên từng hỏi hắn cớ sao lại cướp y vào cung, là vì tiếc tài hay là ham sắc.
Tần Lệ khi ấy không trả lời được.
Hắn chỉ biết rằng cảm giác rung động vào khoảnh khắc ấy tràn ngập cõi lòng, đến mức không sao có thể diễn tả bằng lời. Tựa như vầng trăng sáng trên trời trùng hợp rơi tõm vào lòng hắn, vừa vặn đến lạ.
Đó mà gọi là cướp sao? Chẳng qua chỉ là trăng tình cờ rơi đầy lòng bàn tay hắn, rồi được hắn mang về mà thôi.
Tần Lệ theo thói quen đưa đầu lưỡi ra l**m l**m bờ môi dưới khô khốc, nhưng chẳng cách nào làm ẩm nổi cuống họng đang khát cháy của mình.
Hắn không kìm được thúc ngựa tiến lên. Hai người gần như đồng thời tung mình xuống ngựa.
"Tần– Bệ hạ!" Y vừa thốt ra một âm tiết đã vội sửa miệng, nhìn Tần Lệ trong bộ giáp đen tuyền bước những bước dài như bay về phía mình, y không kìm được mà cong môi nở một nụ cười.
Tần Lệ nhìn vào nụ cười đong đầy ánh mắt y, mỗi một bước chân như nện thẳng vào trái tim. Gương mặt tuấn tú trước mắt nay đã phủ một tầng phong trần sau chặng đường gấp gáp, chỉ có nốt ruồi son nơi sống mũi vẫn rực rỡ như thuở nào.
Hắn muốn hôn lên gương mặt và bờ môi ấy biết bao, muốn cởi phăng bộ giáp vướng víu kia, muốn được m*n tr*n làn da nóng rực bên dưới. Luồng d*c v*ng bất thình lình trỗi dậy, cuộn trào trong lồng ngực, mỗi tấc ý chí trong người đều đang điên cuồng gào thét, khát khao một cái ôm và những cuộc dây dưa bất tận.
Tần Lệ nặng nề thở ra một luồng khí trầm đục, cuối cùng chỉ biết túm chặt lấy cổ tay của đối phương, ánh mắt nóng bỏng họa lại từng tấc da thịt trên mặt y, giọng khản đặc: "Có bị thương chỗ nào không?"
"Bệ hạ yên tâm, ta không sao. Sao bệ hạ lại tự mình đến đây?" Chẳng phải đã nói sẽ ở lại trong thành tọa trấn sao?
Tạ Lâm Xuyên vừa trải qua một đêm chiến đấu kịch liệt. Sau khi xuống ngựa, sắc mặt y vẫn hồng hào, lồng ngực còn hơi phập phồng vì thở gấp, nhưng đôi mắt lại sáng rực mà chăm chú nhìn Tần Lệ.
"Trận chiến này vô cùng trọng đại, đương nhiên trẫm phải tới đốc chiến rồi." Tần Lệ chậm rãi đáp, nắm lấy hai bàn tay của đối phương săm soi thật kỹ lưỡng, quả nhiên trông thấy trên đầu ngón tay có mấy vết rách đang rướm máu.
Tần Lệ nhíu chặt đôi mày, giữ lấy ngón tay y rồi kề sát bên môi mình, cúi đầu ngậm vào trong miệng mà l**m láp hai cái. Chiếc lưỡi nóng ẩm cuốn đi vệt máu kia, để lại một sợi tơ bạc lấp lánh.
"Bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên rút ngón tay về, chạm lên bờ môi khô khốc của mình, chậm rãi nói, "Xung quanh còn có người đấy."
Tần Lệ hừ nhẹ một tiếng, chứ nếu không có người ở đây thì hắn đã l*t s*ch quần áo của tên này ra rồi.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, hắn lại bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Tạ Lâm Xuyên đang nhìn mình bằng một ánh nhìn đầy ý vị.
Tần Lệ nhướng mày. Ánh mắt kiểu này hắn đã quen thuộc lắm rồi, bởi vì chính hắn cũng thường hay nhìn y với ý đồ xấu xa như thế.
Hắn theo thói quen đưa tay véo nhẹ má y một cái: "Gì mà nhìn trẫm kiểu đó? Ngươi đang tính toán cái gì trong đầu đấy?"
Tạ Lâm Xuyên thu hồi tầm mắt, ung dung bảo: "Chẳng nghĩ gì cả."
Đầu ngón tay Tần Lệ m*n tr*n khóe môi y, hừ cười: "Bắt buộc phải nói. Ngươi đã từng bảo là không lừa trẫm nữa mà."
Tạ Lâm Xuyên híp mắt. Chà, con chó hư Tần Lệ này sao dạo này thông minh ra thế nhỉ? Lại còn học được cách dùng lời này để chỉnh y nữa cơ đấy.
Giọng nói y càng lúc càng trầm xuống, hơi mỉm cười: "Bệ hạ thực sự muốn biết sao?"
Tần Lệ thúc giục: "Nói mau."
Tạ Lâm Xuyên cúi người ghé sát vào bên tai hắn, bật cười trầm thấp: "Vi thần muốn cùng bệ hạ cưỡi ngựa."
Tần Tệ đầy vẻ nghi hoặc mà nhướng mày: "Có thế thôi à?"
Đối phương lại hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà hờ hững bảo: "Bệ hạ cưỡi ngựa, ta cưỡi bệ hạ."
"..." Chóp tai Tần Lệ chợt giật nảy một cái, luồng nóng rực trong thoáng chốc đã lan tràn lên khắp cả hai tai. Không biết là hắn đang liên tưởng đến cảnh tượng nào mà gương mặt tuấn tú với đường nét góc cạnh kia cứ thế đỏ ửng lên.
Tần Lệ dồn dập th* d*c hai tiếng, giơ tay định tóm lấy Tạ Lâm Xuyên, thế nhưng y đã nhanh nhẹn nhấc chân né tránh, gương mặt nghiêm trang lắc lắc đầu: "Chính sự quan trọng hơn, bệ hạ đừng quậy nữa."
Tần Lệ cười lạnh: "Tối nay trẫm sẽ tính sổ với ngươi!"
Tạ Lâm Xuyên rất ư là vô tội chớp chớp mắt nhìn hắn. Rõ ràng là con chó hư Tần Lệ này cố ý quyến rũ y trước, sao có thể trách y được chứ?