Đại điện Tử Thần Điện.
Đêm hôm ấy, Tần Lệ trở về sau buổi dâng hương ở chùa Tướng Quốc, trong lòng nặng trĩu tâm sự. Hắn ở Ngự Thư Phòng phê duyệt nốt chồng tấu chương tích tụ, liền cảm thấy đầu óc váng vất, cơn buồn ngủ ập đến nên bèn đi nghỉ sớm.
Nửa đêm, gió thốc lên dữ dội. Tạ Lâm Xuyên nằm ngủ bên cạnh hắn, cảm nhận được người trong lòng cực kỳ bất an, vẻ mặt đầy thống khổ, giống như lại bị ác mộng ghìm chặt.
"Tần Lệ, Tần Lệ, tỉnh lại đi? Ngươi lại gặp ác mộng rồi sao?" Y ôm lấy hắn, ra sức lay mấy cái muốn gọi người tỉnh giấc. Thế nhưng lần này Tần Lệ cứ chìm sâu trong mê man, y đành phải truyền thái y gấp.
Mấy vị thái y vây quanh trong điện hội chẩn, song ai nấy đều bó tay, bởi lẽ Tần Lệ trông như chỉ đang ngủ say mà thôi.
Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt đôi mày, nhìn bát nước bùa trước mặt, trầm giọng hỏi: "Đây là thứ gì vậy?"
Lý Tam Bảo mặt mày méo xệch đáp: "Hôm nay bệ hạ đi dâng hương, lúc về có giấu trong người một lá bùa, cũng không nói để làm gì. Nghe đâu trước cửa chùa Tướng Quốc có đạo sĩ bán thứ này, bá tánh mua nhiều lắm. Trong dân gian thỉnh thoảng cũng có tục uống nước bùa, nhưng chưa từng nghe ai uống vào lại hôn mê bất tỉnh như bệ hạ cả."
Chân mày Tạ Lâm Xuyên càng nhíu chặt. Y biết Tần Lệ có phần tin vào những chuyện huyền học này, nhưng thứ này nhìn thế nào cũng thấy bất thường.
Là một linh hồn đến từ thời hiện đại, y vốn bài xích những trò bịp bợm, giả thần giả quỷ này, nhưng đồng thời lại không thể không liên tưởng đến việc bản thân mượn xác hoàn hồn rồi lại trùng sinh, rồi cả quẻ xăm nhân duyên từng bốc được... Sao cứ thấy có cảm giác tà môn thế nào ấy?
Hứa thái y hội chẩn xong, vẻ mặt nghiêm nghị bước ra khỏi gian trong. Ông bưng nửa bát nước bùa còn lại lên ngửi thử, sau đó thử độc, đưa tay vuốt râu suy ngẫm hồi lâu mới nói:
"Bản thân lá bùa vốn không có độc, nhưng chu sa dùng để vẽ bùa sau khi hòa vào nước thì tự nhiên sẽ mang theo chút độc tính. Chỉ là bệ hạ hẳn cũng chỉ uống vài ngụm, lượng hấp thụ không nhiều."
"Long thể bệ hạ tráng kiện, lại đang độ sung mãn, theo lý mà nói không đáng ngại. Người bình thường nếu uống phải thì nhiều lắm cũng chỉ đau bụng nôn mửa một trận là khỏi, chỉ là..."
Tạ Lâm Xuyên vừa định thở phào, nghe thấy hai chữ cuối thì tim lại treo ngược lên tận cổ: "Bệ hạ rốt cuộc vì sao lại hôn mê bất tỉnh? Dạo gần đây hắn liên tục gặp ác mộng, tinh thần sa sút, chắc chắn không đơn thuần là di chứng sau vụ chấn thương đầu lần trước, đúng không?"
Hứa thái y do dự một lát rồi đáp: "Vừa rồi hội chẩn, lão thần phát hiện độc tố còn sót lại từ mũi tên lần trước của bệ hạ dường như bị thứ này kích phát, đến bây giờ mới dẫn đến tình trạng hôn mê sâu. Lão thần hoài nghi những biểu hiện kỳ lạ mấy ngày qua của bệ hạ cũng có liên quan đến mũi tên độc ấy."
"Từ sau ngày hồi kinh, lão thần vẫn luôn tra cứu các điển tịch do tiền triều lưu lại trong Thái Y Thự. Trong một quyển sách ghi chép về bí dược của hoàng thất, lão thần vô tình đọc được vài dòng mô tả, dường như rất giống với tình trạng hiện giờ của bệ hạ."
"Trong sách có chép, tiền triều từng có một vị hoàng đế vì quá mức lao tâm chính sự mà lâu ngày không thể an giấc. Ngài ta bèn sai người tìm kiếm khắp nơi, điều chế ra một loại bí dược, vốn mong có thể quên đi sầu muộn để đổi lấy giấc ngủ ngon."
"Ai ngờ thuốc lại phản tác dụng. Thứ dược ấy chẳng những không xóa được ưu phiền, trái lại còn khiến người ta quên sạch những chuyện vui vẻ, chỉ giữ lại đau khổ và sầu muộn."
"Từ đó vị hoàng đế ấy ngày ngày chìm trong mộng mị dằng dặc, dần trở nên đãng trí, thần trí sa sút, ưu tư tích tụ trong lòng... cuối cùng ôm nỗi uất nghẹn mà băng hà."
Trong lòng Tạ Lâm Xuyên lập tức đánh thót một cái. Sao nghe thế nào cũng thấy giống với Vong Ưu Hoàn thế này?
Hứa thái y thở dài nói: "Đáng tiếc trong sách không hề ghi lại phương thuốc lẫn giải dược. Lão thần đối với thứ này gần như hoàn toàn mù mờ, không dám tùy tiện dùng thuốc lên người bệ hạ. Giờ lão thần phải lập tức quay về Thái Y Thự, xem thử còn tìm được biện pháp nào khác hay không. Bên này tạm thời cứ để các vị thái y khác chăm nom bệ hạ trước đã. Biết đâu ngủ qua một đêm, ngài ấy sẽ tự tỉnh lại."
"Ta biết rồi." Tạ Lâm Xuyên hít một hơi thật sâu, dặn dò Lý Tam Bảo: "Các ngươi ở đây chăm sóc bệ hạ cho chu toàn."
Lý Tam Bảo kinh ngạc nhìn y: "Đại nhân muốn đi đâu ạ?"
Tạ Lâm Xuyên không đáp, sắc mặt sa sầm bước nhanh rời đi.
※※※
Tạ Lâm Xuyên cưỡi lên con ngựa Xích Diễm mà Tần Lệ đã tặng cho y, chìa ra lệnh bài Xu mật sử, rời khỏi hoàng cung, phi thẳng đến phủ Thuận Vương.
Gió đêm lạnh thấu xương.
Y ngước nhìn tấm biển phủ Thuận Vương, xoay người xuống ngựa, dặn dò thân vệ Địch Dũng đi sau vài câu rồi một mình bước qua cánh cổng lớn.
Không ngờ sau khi Tạ Lâm Xuyên bước qua cửa phủ, ngoài một quản sự cùng vài tên gia bộc ra, cả phủ Thuận Vương rộng lớn hiện tại trở nên lạnh lẽo vắng tanh, gần như chẳng thấy bóng người nào.
Quản sự mặt mày ngơ ngác: "Tạ đại nhân, sao ngài lại đến vào đêm hôm khuya khoắt thế này? Điện hạ nhà ta..."
Tạ Lâm Xuyên gạt tên quản sự ra, đi thẳng vào nội đường, liền thấy Lý Tuyết Hoằng quần áo chỉnh tề từ phòng ngủ bước ra, hiện vẫn chưa ngủ.
"Lâm Xuyên?" Lý Tuyết Hoằng kinh ngạc nhìn y, ánh mắt lóe lên một tia sáng rồi vội rũ mi đổi giọng, "Tạ tướng quân, đêm muộn ghé thăm không biết có việc gì không? Vào nhà ngồi đi. Ngụy quản gia, dâng trà."
Lần trước hắn bị trúng tên trong mật đạo, lại bị Tần Lệ quất cho một trận roi đến thừa sống thiếu chết, suýt nữa thì đã bỏ mạng trong ngục tối. Sau đó Tạ Lâm Xuyên vì muốn đòi lại quyển Bách Quan Bí Lục nên mới khuyên Tần Lệ thả người ra, còn đưa cả thái y đến chẩn trị cho hắn.
Lý Tuyết Hoằng nay tuy giữ được mạng, nhưng càng lúc càng hao gầy. Hắn hiện giờ mặt mày nhợt nhạt, thân thể gầy gò đến mức như một bộ xương bệnh tật, ngay cả tóc mai cũng đã lấm tấm điểm bạc.
Tạ Lâm Xuyên chẳng buồn suy đoán tâm tư nhỏ nhen của đối phương, một tay giữ chặt cánh cửa, biểu cảm phẳng lặng, đi thẳng vào vấn đề: "Không cần đâu, ta không đến để uống trà. Đêm nay mạo muội quấy rầy, chỉ muốn yêu cầu điện hạ một thứ."
"Ồ?" Bước chân Lý Tuyết Hoằng định bước vào phòng bỗng khựng lại. Hắn quay người, nhìn y bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Lần trước Tạ tướng quân đã lấy đi Bách Quan Bí Lục rồi cơ mà. Ngươi bây giờ đã là hồng nhân trước mặt bệ hạ, ra vào chốn thâm cung như dạo sân nhà mình, thậm chí còn chung gối chung chăn với bệ hạ."
Giọng điệu của hắn mang theo vài phần châm biếm quái gở, tựa như rốt cuộc đã nhìn thấu sự thật rằng Tạ Lâm Xuyên đã hoàn toàn "ruồng bỏ" hắn để đầu quân cho Tần Lệ, không còn ôm ấp chút hy vọng nào nữa.
"Nếu muốn thứ gì, chẳng lẽ bệ hạ không thể ban thưởng cho ngươi sao? Cớ gì nửa đêm khuya khoắt lại chạy đến chỗ ta mà đòi?"
Tạ Lâm Xuyên liếc nhìn trái phải. Quản sự đã lui xuống từ lâu, bốn bề rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Chỉ có nơi chân trời xa thẳm là mây đen đang ùn ùn kéo tới, thi thoảng lại lóe lên vài tia chớp trắng bạc rạch ngang bầu trời.
Y tiến lên một bước, lặng lẽ nhìn vào gương mặt đầy trào phúng của Lý Tuyết Hoằng, giọng nói trầm thấp, không nhanh không chậm: "Thứ ta muốn là giải dược của Vong Ưu Hoàn, e là chỉ có điện hạ mới lấy ra được."
Đồng tử Lý Tuyết Hoằng co rụt lại, thân hình cứng đờ trong chớp mắt, rồi hắn lại hít một hơi sâu để thả lỏng, thậm chí còn nở một nụ cười với Tạ Lâm Xuyên.
Hắn nhìn y đầy thâm ý: "Tạ tướng quân sao lại biết đến thứ này? Đây là bí dược truyền đời của hoàng thất họ Lý, giá trị liên thành, há có thể tùy tiện trao vào tay kẻ khác."
Tạ Lâm Xuyên tiến lên một bước ép sát hắn, bóng người cao lớn lập tức phủ trùm lấy thân hình gầy gò của Lý Tuyết Hoằng trong khoảng tối. Đuôi mày y khẽ nhếch lên, giọng điệu vẫn bình thản vô cùng: "Thuận Vương điện hạ, chỗ ngươi không chỉ có giải dược của Vong Ưu Hoàn, mà còn có cả loại thuốc có thể giải trăm độc đúng không? Ta không phải đang thương lượng với ngươi, mà là đang yêu cầu điện hạ phải giao cho ta."
Đáy mắt Lý Tuyết Hoằng hiện một tia phức tạp. Hắn ngẩng đầu ngơ ngác nhìn y: "Tạ Lâm Xuyên, ta thật sự không hiểu nổi. Từ lúc ta tìm mọi cách cứu ngươi ra khỏi ngục, ban cho ngươi quyền cao chức trọng, tin tưởng ngươi hết mực, cho đến khi Tần Lệ ép ngươi vào cung, ta đã từng làm điều gì có lỗi với ngươi chưa?"
"Kẻ làm tổn thương ngươi, kẻ khiến ta và ngươi trở thành tù nhân, chẳng phải chính là Tần Lệ sao?"
"Đã đến nông nỗi này rồi, cớ sao ngươi còn quay sang giúp hắn, đối xử với ta lạnh lùng khắc nghiệt như vậy? Trước kia ngươi từng đối tốt với ta như thế, chẳng lẽ giữa chúng ta thật sự không còn sót lại chút tình nghĩa nào sao?"
Chân mày Tạ Lâm Xuyên từ từ nhíu lại, có phần thiếu kiên nhẫn. Y đè nén sự nôn nóng trong đáy lòng, lạnh lùng đáp: "Chính vì cái gọi là tình nghĩa ấy, ta mới năm lần bảy lượt cứu mạng ngươi, che chở cho ngươi trước mặt bệ hạ, xin bệ hạ xá tội để ngươi được ra khỏi ngục, còn tìm thái y chữa bệnh cho ngươi. Ngươi và ta đã sớm sòng phẳng rồi!"
Nếu không vì Lý Tuyết Hoằng của kiếp này chưa từng làm điều gì có lỗi với y, không thể đem ân oán của kiếp trước tính lên đầu hắn, thì hắn đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
"Còn về chuyện tình cảm... Ta chưa từng có bất kỳ ý nghĩ gì với ngươi, xin điện hạ đừng chấp mê bất ngộ nữa."
Lý Tuyết Hoằng nhìn y chằm chằm hồi lâu, rồi chậm rãi thở ra một hơi dài, tựa như cuối cùng cũng đã nghĩ thông điều gì đó. Hắn gật đầu bảo: "Được, giải dược ta có thể giao cho ngươi. Nhưng thuốc do ta đưa, ngươi dám tin sao?"
Tạ Lâm Xuyên nhàn nhạt đáp: "Không cần điện hạ phải bận tâm, ta tự có cách thử thuốc."
Lý Tuyết Hoằng thu lại chút căm hận vừa rồi, thần sắc thoáng chốc trở nên lạnh lẽo: "Tạ tướng quân, hay là chúng ta làm một cuộc giao dịch đi, ngươi thấy thế nào? Chỉ cần ngươi chịu đưa ta ra khỏi kinh thành, ta lập tức dâng cả giải dược lẫn phương thuốc cho ngươi."
Tạ Lâm Xuyên chau mày: "Cái gì? Không đời nào. Bệ hạ hứa không giết ngươi, lại còn giữ đãi ngộ Thuận Vương cho ngươi đã là sự nhân từ hiếm thấy rồi."
Lý Tuyết Hoằng cười lạnh nói: "Không giết ta? Ngươi chẳng lẽ không biết, thị vệ canh giữ phủ ta đã được lệnh rút sạch sẽ khỏi nơi đây, bên ngoài còn không biết đã bố trí bao nhiêu binh mã. Tình cảnh dị thường đến mức này, ta đâu phải kẻ mù mà không nhận ra? Chỉ sợ chẳng bao lâu nữa, thứ tìm đến trước mặt ta nếu không phải thích khách thì cũng là rượu độc."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên hơi trầm xuống. Chẳng lẽ Tần Lệ thật sự muốn giết Lý Tuyết Hoằng? Cũng không phải là không thể, dù sao giữ lại Lý Tuyết Hoằng hiện giờ cũng chẳng còn ích lợi gì nữa.
Lý Tuyết Hoằng dùng sức nắm chặt lấy tay y, khẩn thiết nói: "Lâm Xuyên, coi như ngươi cứu ta lần cuối cùng đi. Chỉ cần ngươi để ta an toàn rời khỏi kinh thành, ta sẽ mai danh ẩn tích, từ bỏ tên họ và thân phận hoàng tộc nhà họ Lý. Từ nay ta sẽ làm một thảo dân an phận thủ thường, sẽ không mưu toan đoạt lại ngôi vị hoàng đế, càng không đối đầu với Tần Lệ và ngươi nữa."
Tạ Lâm Xuyên chậm rãi gạt tay hắn ra, hờ hững đáp: "Thuận Vương điện hạ, việc này thứ cho ta lực bất tòng tâm. Bệ hạ xưa nay luôn trọng chữ tín, việc hắn có giết ngươi hay không chỉ là phỏng đoán của riêng ngươi mà thôi."
"Dù là thế nào đi nữa, đêm nay ngươi nhất định phải giao giải dược ra. Ngươi không có tư cách ra điều kiện với ta."
"Tốt, tốt, tốt lắm!" Lý Tuyết Hoằng bỗng chốc cười lớn mấy tiếng, trừng mắt nhìn y chòng chọc, ánh mắt hắn đen đặc, thần sắc trên mặt dần trở nên quái dị. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy nếu ta còn có thể nói cho ngươi biết, kiếp trước sau khi ngươi chết, Tần Lệ rốt cuộc có bị ta g**t ch*t hay không thì sao?"
Tạ Lâm Xuyên toàn thân chấn động, không thể tin nổi mà mở to hai mắt: "Ngươi nói cái gì?!"
Một tia chớp rạch ngang trời, xé toạc màn đêm tăm tối.
Tia chớp lóa mắt chiếu sáng gương mặt gần như dữ tợn của Lý Tuyết Hoằng: "Không ngờ tới đúng không Tạ Lâm Xuyên? Lần trước Tần Lệ quất roi rồi giam ta vào ngục, ta phát bệnh mấy ngày liền. Trong lúc đầu óc mê man nửa tỉnh nửa mơ, ta bắt đầu lờ mờ nhớ lại chút chuyện cũ năm xưa. Ta đoán chắc ngươi cũng đã nhớ lại, đúng không?"
Tạ Lâm Xuyên bàng hoàng nhìn hắn, trí óc xoay chuyển cực nhanh. Chẳng lẽ ngày đó y cùng Tần Lệ đi tuần tra doanh trại, bình thuốc nổ trên người gã Lạt ma Tố giáo, cùng mũi tên độc mà Tần Lệ trúng phải, đều là kiệt tác của Lý Tuyết Hoằng? Đám Tố giáo tà đạo kia có mối liên hệ với hắn?
Hay là hắn và Lý Phong Hạo đã âm thầm đạt thành một thỏa thuận hay nhận thức chung nào đó rồi?
Lý Tuyết Hoằng tự nói tự nghe: "Ta nói thật cho ngươi biết, độc của Vong Ưu Hoàn trước tiên sẽ khiến người ta trở nên đãng trí, từ từ quên đi những ký ức vui vẻ, rồi phóng đại những góc tối, nỗi sợ hãi và lòng căm hận trong lòng lên, thậm chí sinh ra ảo giác. Trúng độc càng sâu thì quên càng nhiều, cuối cùng sẽ quên sạch hết mọi thứ, không còn phiền não hay sầu lo gì nữa."
"Hiện tại Tần Lệ trúng độc còn nông, nhưng nếu không có giải dược, hắn vẫn sẽ dần quên đi những hồi ức vui vẻ với ngươi, cuối cùng trong lòng hắn chỉ còn lại sự ngờ vực và phẫn nộ dành cho ngươi mà thôi."
Lý Tuyết Hoằng tạm dừng một nhịp, nhìn thẳng vào đôi mắt ngày một u ám của Tạ Lâm Xuyên: "Trở nên giống hệt ngươi ở kiếp trước vậy. Đây chính là quả báo cho sự phản bội của ngươi đấy!"
"Lý Tuyết Hoằng... Ngươi đáng chết!" Đôi mắt Tạ Lâm Xuyên như phủ một lớp sương lạnh. Y đột ngột lao tới, nhanh như chớp vươn tay định nhắm thẳng vào yết hầu đối phương.
Nhưng Lý Tuyết Hoằng vốn đã đề phòng chiêu này của y, con dao găm sắc bén trong tay vung lên gạt phắt tay y ra, cơ quan kim độc giấu trong ống tay áo kia bắn mạnh ra, hắn liền thối lui mấy bước.
Tạ Lâm Xuyên nghiêng người suýt soát tránh được độc châm, ngoảnh đầu lại thì thấy Lý Tuyết Hoằng đang nhét một viên thuốc vào miệng, sắc mặt y trầm xuống: "Ngươi muốn tự sát?!"
Lý Tuyết Hoằng ngậm viên thuốc dưới lưỡi, nói: "Lâm Xuyên, nếu ta bảo ta hối hận rồi, ngươi có tin không? Ta thừa nhận kiếp trước là ta có lỗi với ngươi, không nên ra tay với ngươi, không nên lấy người nhà ngươi ra uy h**p. Nếu có cơ hội làm lại mọi thứ, ta sẽ không hại ngươi nữa..."
"Chỉ cần ngươi chịu cho ta một con đường sống, đưa ta ra khỏi kinh thành, ta không chỉ đưa hết giải dược cho ngươi, mà tất cả những gì ta biết ở kiếp trước cũng sẽ nói sạch cho ngươi nghe, bao gồm cả sống chết của Tần Lệ, cùng với những nội ứng khác của ta, ngươi thấy thế nào?"
"Nếu ngươi muốn trơ mắt nhìn ta chết ở đây, ta sẽ nuốt xuống thuốc độc ngay lập tức. Giải dược nằm trong tay tâm phúc của ta. Ta mà chết, ngươi có mà tìm đằng trời."
Gương mặt Tạ Lâm Xuyên lạnh lẽo thâm trầm, ánh mắt sắc lẹm ghim vào hắn: "Bây giờ nếu ngươi nói cho ta biết và giao giải dược ra, ta có thể hứa sẽ chừa cho ngươi một con đường sống."
Lý Tuyết Hoằng chậm rãi lắc đầu: "Ta không tin! Ta muốn chính tay ngươi đưa ta ra khỏi thành ngay bây giờ, ngoài thành sẽ có người tiếp ứng."
※※※
Mây đen dày đặc che khuất cả trăng sao, vòm trời xa xôi trong phút chốc lại nổ vang một tiếng sấm rền.
Trong không khí thoang thoảng hơi lạnh và ẩm ướt, ngoài Tử Thần Điện có mấy vị thái y cùng tiểu thái giám đang túc trực. Trong điện chính thì yên ắng như tờ, không ai dám làm phiền Tần Lệ nghỉ ngơi.
Bên trong màn trướng, Tần Lệ hai mắt nhắm nghiền, đôi mày nhíu chặt. Cho dù có đốt An Hồn Hương cũng chẳng thể xoa dịu được thần hồn đang bị ác mộng quấn thân.
Tần Lệ có cảm giác như bản thân biến thành một hồn ma cô độc, đi xuyên qua vô số mảnh ký ức vỡ vụn.
Hắn nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ vào lúc bỏ đi của Tạ Lâm Xuyên trước lồng hấp khổng lồ. Đêm đến khi y sốt cao đến mê sảng, trong miệng cứ lẩm bẩm đòi về nhà.
Hắn muốn đến gần, đưa tay v**t v* gương mặt đối phương, nhưng lại bị Tạ Lâm Xuyên cau mày vô thức gạt ra. Hắn đứng sững tại chỗ, cuối cùng chỉ có thể lẳng lặng ngồi ngoài hiên đợi y lui sốt tỉnh lại...
Trong căn phòng tối tăm, xích sắt vang lên tiếng loảng xoảng chói tai theo từng động tác giãy giụa.
Tần Lệ nhìn qua đôi mắt của "chính mình", thấy Tạ Lâm Xuyên bị hắn ghì chặt cổ tay, áp chế trên giường. Trên trán y nổi đầy gân xanh vì căm phẫn, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu mang theo oán hận lạnh lẽo cứa vào người hắn.
Tần Lệ cảm thấy chân tay mình đang lạnh đi, ngọn lửa giận dữ và d*c v*ng đang thiêu rụi lý trí. Lời chất vấn từ trên cao giáng xuống, nhưng âm cuối lại run rẩy: "Ngươi rõ ràng đã hứa sẽ thử bắt đầu lại với ta! Ta vừa thả ngươi ra, ngươi liền trở mặt không nhận người nữa sao?!"
"Nực cười!" Tạ Lâm Xuyên như thể nghe được chuyện khôi hài nhất thế gian, giận quá hóa cười, thốt ra từng chữ từng câu, cứ thế đâm thấu tim gan hắn, "Ta sao có thể 'bắt đầu' với một bạo quân như ngươi? Ta hận ngươi còn không kịp! Sao có thể chấp nhận ngươi!"
Ánh mắt cay độc mang theo hận ý sâu sắc đến nhường ấy của Tạ Lâm Xuyên, hắn chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Mọi chuyện lẽ ra không nên như thế này... Tại sao lại nhìn hắn bằng ánh mắt đó...
Lồng ngực như bị khoét thủng một lỗ hổng, để mặc mưa lạnh gió buốt gào thét xuyên qua. Một trận chua xót đau đớn lập tức dâng nghẹn nơi khóe mắt.
Tần Lệ nhìn thấy bản thân cắn mạnh vào cổ đối phương, để lại hai hàng dấu răng rỉ máu, mùi máu tanh lập tức lan tỏa. Xem chừng chỉ cần mạnh thêm vài phần nữa thôi là có thể đâm thủng cuống họng.
Hắn siết mạnh cằm Tạ Lâm Xuyên, ép y ngẩng đầu lên. Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, đôi mắt đỏ ngầu đến gần như hóa đen, cùng chất chứa thứ cố chấp sắc lạnh giống hệt nhau. "Tạ Lâm Xuyên, ta nên cắn chết ngươi mới phải..."
"Ngươi có thể nuốt lời, nhưng Tần Lệ ta thì không!"
"Ngươi chấp nhận cũng được, không chấp nhận cũng chẳng sao. Kiếp này ngươi đã định sẵn phải thuộc về ta! Cho dù có là hận, cũng phải là của ta!"
...
Cảm giác ngột ngạt dâng đến tận đỉnh đầu, cảnh tượng trước mắt lại lần nữa vỡ vụn. Đập vào mắt hắn giờ đây là một gian lao ngục lạnh lẽo âm u.
Tần Lệ bị thị vệ áp giải, quỳ một gối trên nền đá lạnh cứng. Lần này hai bên đổi vị trí cho nhau, biến thành Tạ Lâm Xuyên đứng từ trên cao cúi xuống nhìn hắn.
"Tần Lệ, thứ duy nhất mà ngươi nhận được, chỉ là kết cục ngày hôm nay mà thôi."
Tần Lệ cảm thấy lồng ngực mình đang chấn động dữ dội, cảm xúc phập phồng kịch liệt chực chờ phun trào.
Hóa ra y hạ độc hắn không phải vì để trốn chạy, mà là để giết hắn...
Mọi chuyện trong quá khứ hóa ra đều chỉ là dối trá! Nực cười thay, hắn lại cứ một mực cam tâm tình nguyện, tự lừa mình dối người!
Lý Tuyết Hoằng mang theo nụ cười nắm chắc phần thắng, dâng lên một thanh đoản đao: "Lâm Xuyên, nếu Tần Lệ đã rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, thì chẳng cần phí lời thêm nữa."
"Ngươi còn lời gì muốn nói nữa không?" Tạ Lâm Xuyên mặt không cảm xúc, nắm lấy đoản đao chỉ vào hắn. Y rũ mắt nhìn hắn, con ngươi đen kịt đến gần như chết lặng.
Đúng lúc ấy, một tiếng sấm long trời lở đất đột ngột nổ vang bên tai.
Cơn mưa tầm tã cuối cùng cũng phá tung tầng mây đen nặng nề, ào ạt trút xuống mặt đất.
Tất cả những hình ảnh kia đột ngột rời xa hắn. Dưới hàng mày nhíu chặt thành rãnh sâu, Tần Lệ cố sức mở to hai mắt. Đôi bàn tay hắn quờ quạng trong hư không mấy lượt, nhưng chẳng thể nắm bắt được gì.
Hắn như kẻ sắp chết đuối cố gắng hớp lấy từng ngụm khí lớn, rồi cuối cùng ngồi bật dậy khỏi giường.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, nỗi đau đớn xuyên thấu tim gan vừa rồi vẫn còn sót lại trong lồng ngực, theo từng nhịp tim mà âm ỉ nhói lên không dứt.
Tần Lệ ôm lấy trán, đầu óc tưởng chừng sắp nứt toác. Cứ hễ nhắm mắt lại, trước mắt lại lập tức hiện lên ánh mắt lạnh lẽo đầy hận thù của Tạ Lâm Xuyên, cùng với đoản đao sắc bén cuối cùng kia. Mũi đao lạnh ngắt gần trong gang tấc, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thẳng xuống.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tạ Lâm Xuyên... hạ độc hắn, phản bội hắn, lại còn muốn... g**t ch*t hắn?!