Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 58: Bùa vãng sinh

Ngày mưa lạnh thấu xương, bên ngoài cửa sổ gió mưa gào thét dữ dội, từng làn khí lạnh buốt giá theo khe hở của màn trướng thẩm thấu vào bên trong.

Tần Lệ nhắm nghiền hai mắt, đôi môi mím chặt, chìm vào giấc ngủ không hề an ổn trên chiếc giường mềm, một lần nữa bị cơn ác mộng vây hãm...

Xung quanh vẫn là gian nội điện quen thuộc, đồ vật bày biện y hệt như thường ngày, thế nhưng Tần Lệ lại luôn cảm thấy có vài phần xa lạ.

"Bệ hạ sao không ăn? Là do món bánh táo đỏ của ta làm không hợp khẩu vị của bệ hạ sao?" Bên tai đột ngột truyền đến một chất giọng quen thuộc, trầm thấp, mang theo ý cười khe khẽ.

Tần Lệ có chút chậm chạp quay đầu lại, liền nhìn thấy Tạ Lâm Xuyên đang đứng ngay bên cạnh mình, trên tay bưng một đĩa điểm tâm tinh xảo đặt xuống chiếc bàn trà trước mặt hắn.

Dung mạo của y vẫn tuấn mỹ như mọi khi, bên khóe môi mang theo một nụ cười vừa vặn. Khi y cố ý lấy lòng người khác, ngay cả cái ngữ điệu khẽ nhếch lên một chút thôi cũng khiến người ta cảm thấy như tắm trong gió xuân, hoàn toàn khác biệt một trời một vực so với dáng vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày. Thế nhưng nụ cười ấy lại giống như bị ngăn cách bởi một lớp màn sương mỏng, mông lung đến mức không chân thực.

Lạnh lùng xa cách? Tần Lệ có chút hoảng hốt, tại sao hắn lại cảm thấy Tạ Lâm Xuyên đáng lẽ ra phải lạnh lùng xa cách?

Hắn cúi đầu nhìn xuống đĩa điểm tâm kia, món bánh táo vừa mới ra lò vẫn còn vương lại mùi hương ngọt ngào, nóng ấm. Lớp vỏ bánh giòn rụm, phần nhân bên trong là mứt táo mịn màng, thơm nồng.

"Ngươi hôm nay bị sao thế? Ngươi mà lại tự mình xuống bếp làm điểm tâm cho trẫm à?" Tần Lệ nghe thấy giọng nói của chính mình cất lên, trong đó còn mang theo vài phần kinh ngạc và vui sướng.

Nhưng hắn cớ gì phải kinh ngạc hay vui sướng chứ? Tạ Lâm Xuyên rõ ràng còn từng nấu cả mì trường thọ cho hắn ăn nữa kia mà.

Tạ Lâm Xuyên cầm một miếng bánh táo lên, đút tới bên môi hắn. Một luồng hương táo ngọt ngào, thơm nức len lỏi vào đầu mũi.

Hầu kết Tần Lệ khẽ chuyển động, ngay khi vừa định há miệng ăn vào, mũi hắn bỗng nhiên chun lại. Trong cái mùi hương ngọt ngào đậm đà kia, ẩn giấu mùi vị đặc trưng độc nhất vô nhị của Dương Kim Hoa.

Thuở nhỏ khi còn phải sinh tồn với đàn sói nơi hoang dã, hắn từng ăn nhầm phải thứ này một lần. Khi đó hắn chỉ có thể nằm liệt tại chỗ, tứ chi bủn rủn vô lực không thể nhúc nhích, ròng rã suốt một ngày một đêm mới gượng dậy nổi.

Tần Lệ lập tức ngẩn ra, ngước mắt lên nhìn thẳng vào Tạ Lâm Xuyên.

Đôi ngươi của y thẳm sâu như mực: "Đây là lần đầu tiên ta xuống bếp đấy, tay nghề vẫn còn kém lắm, chắc là không ngon rồi. Bệ hạ không thích thì thôi vậy."

Nói xong, y liền thả miếng điểm tâm ngược trở lại đĩa, định bưng cả đĩa bánh đi.

"Khoan đã..." Tần Lệ đưa tay bóp lấy cổ tay y, siết chặt, bỗng thoáng nhìn thấy trên ngón tay đối phương có một nốt phồng rộp nhỏ hơi ửng đỏ.

Ngón tay Tạ Lâm Xuyên khẽ co lại, mỉm cười nói: "Lúc nấu bánh táo không cẩn thận bị nước sôi bắn trúng thôi, không có gì đâu. Khiến bệ hạ chê cười rồi."

Khóe môi Tần Lệ mấp máy, ánh nhìn vẫn xoáy chặt vào mắt đối phương: "Tại sao... ngươi lại nghĩ đến chuyện làm điểm tâm cho trẫm?"

Hắn nghe giọng nói của mình thản nhiên và nhẹ nhàng, nhưng có thứ gì đó trong lồng ngực bỗng cuộn trào dữ dội, như vực sâu vạn trượng dưới lòng biển tĩnh lặng, chỉ trong một khoảnh khắc gần như nhấn chìm cả ý thức hắn.

Tại sao lại hạ dược vào trong điểm tâm để lừa gạt hắn?

Tại sao bỏ ra bao tâm sức như thế, chỉ để rời xa hắn?

Tại sao... không thể thích hắn?

Một luồng cảm giác chua xót xa lạ từ sâu trong cổ họng trào dâng, nghẹn ứ đến mức lồng ngực âm ỉ phát đau. Cảm giác đắng chát tột cùng kia dường như thuộc về hắn, nhưng lại không hoàn toàn là của hắn.

Tạ Lâm Xuyên hơi ngoảnh mặt đi, tầm mắt dời đi một thoáng rồi lại dời trở về. Ngón tay đang bưng đĩa bánh của y vô thức siết chặt lại, không rõ là vì đang căng thẳng hay đang do dự: "Ta... trước đây luôn đối xử không tốt với bệ hạ, cho nên..."

Khóe môi Tần Lệ nở một nụ cười nhạt không thành tiếng, hàng mi hắn rũ xuống: "Cho nên muốn... đối tốt với ta lần cuối cùng?"

Hai chữ "cuối cùng" được hắn thốt ra vô cùng nhẹ bẫng. Hắn nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng thở dài thườn thượt, giống như đã trút bỏ được gánh nặng, lại giống như bất lực, lại giống như đã hạ quyết tâm.

Thế rồi, hắn bỗng nắm chặt lấy bàn tay của Tạ Lâm Xuyên, từng chút từng chút một đưa miếng bánh táo kia vào trong miệng mình. Bàn tay Tạ Lâm Xuyên bỗng nhiên cứng đờ: "Bệ hạ..."

Tần Lệ cảm nhận được sự do dự và động tác lôi kéo truyền đến từ trong tay. Hắn không nhịn được mà ngước mắt nhìn về phía y một lần nữa. Tạ Lâm Xuyên mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt ra lời nào.

Tần Lệ chậm rãi nhai nuốt, đem toàn bộ số điểm tâm kia ăn sạch không còn một mảnh, cho đến khi cảnh tượng trước mắt dần sụp đổ, một lần nữa bị bóng tối vô biên nuốt chửng, cho đến khi những xúc cảm cuộn trào mãnh liệt kia hoàn toàn dìm chết nhận thức của hắn từ đỉnh đầu.

Vào khoảnh khắc rơi vào bóng tối mênh mang, hắn dường như nghe thấy có ai đó kề tai hỏi khẽ: "Tần Lệ, ngươi có hối hận không?"

Hối hận? Hắn chỉ là có chút không cam lòng, có chút không thể buông bỏ mà thôi.

......

Ý thức tan biến hoàn toàn, cho đến khi mở mắt ra lần nữa, Tần Lệ lại phát hiện hai tay mình đã bị xích sắt trói chặt, bản thân đang bị giam trong ngục tối.

Mấy tên cai ngục đang cầm những chiếc roi da còn vương vệt máu, cảm giác đau đớn rát bỏng trên da thịt dù đã bị mộng cảnh bào mòn đi một lớp, nhưng cơn đau vẫn rõ mồn một.

Tần Lệ nhíu chặt lông mày, cố sức mở ra hàng mi mỏi mệt, lọt vào mắt hắn lại chính là kẻ mà hắn không muốn nhìn thấy nhất: Lý Tuyết Hoằng.

Đối phương đang mặc một bộ cẩm bào trắng ngần tinh tươm, tương phản hoàn toàn với một Tần Lệ đầy vẻ chật vật, toàn thân nhuốm máu tanh.

"Không ngờ tới đúng không Tần Lệ, rằng ngươi cũng có ngày rơi vào tay ta?" Khóe môi Lý Tuyết Hoằng cong lên nụ cười của kẻ chiến thắng.

Tần Lệ híp mắt, lạnh tanh nhìn hắn, khản giọng cất tiếng: "Tạ Lâm Xuyên đâu?"

Lý Tuyết Hoằng cười khẩy một tiếng: "Đến nông nỗi này rồi mà ngươi vẫn còn nhớ thương hắn sao? Đừng bảo là ngươi vẫn còn trông mong hắn tới cứu ngươi đấy nhé?"

Lý Tuyết Hoằng áp sát lại gần Tần Lệ, túm lấy tóc hắn giật mạnh: "Tần Lệ, ngươi đừng tự lừa mình dối người nữa. Trong lòng Tạ Lâm Xuyên chưa từng thích ngươi, dù chỉ một chút! Từ đầu đến cuối, người hắn bảo vệ là ta, người mà hắn một lòng hướng về cũng là ta."

"Hắn hận ngươi thấu xương vì đã bắt hắn vào cung, cầm tù, cưỡng ép và sỉ nhục hắn! Hắn là một đại tướng quân, sao có thể nhẫn nhục chịu đựng làm sủng vật của ngươi?"

Từng câu từng chữ của Lý Tuyết Hoằng như những chiếc đinh nhọn, găm thật sâu vào lồng ngực Tần Lệ, khiến máu tươi chảy đầm đìa.

Thiên lao lạnh lẽo như một hầm băng, gió lạnh không biết từ đâu lùa tới, khoan vào tứ chi, mang theo cái lạnh thấu xương tủy.

"Những lần hắn đối tốt với ngươi hết thảy đều là lừa gạt ngươi, hắn chỉ muốn trốn chạy khỏi ngươi, trốn khỏi hoàng cung này mà thôi. Nếu không thì sao hắn có thể tuyệt tình hạ dược ngươi, khiến ngươi rơi vào tay ta như thế?"

Bị kiềm chế bởi mộng cảnh, lồng ngực Tần Lệ phập phồng dữ dội, đôi mắt vì căm giận tột cùng mà đỏ quạch, hai tay không ngừng ra sức giãy giụa. Cái thứ tạp chủng Lý Tuyết Hoằng này đang nói bậy bạ gì thế! Toàn là lời chó má!

Chân mày kiếm của hắn nhíu lại thành một đường rãnh sâu, hắn nghe thấy tiếng cười lạnh của chính mình vang lên: "Ta không tin, ngươi gạt ta! Hắn đã hứa sẽ thử bắt đầu lại với ta..."

Lý Tuyết Hoằng khẽ cười: "Đó chẳng qua chỉ là thủ đoạn để hắn lấy lòng tin của ngươi mà thôi. Tần Lệ, ngươi thật quá đáng thương, lại quá ngây thơ. Nếu ngươi giao ngọc tỷ và binh phù ra đây, ta sẽ ban cho ngươi một cái chết nhanh gọn, bằng không ở đây có nhiều hình pháp như vậy, ngươi còn muốn tiếp tục nếm trải hết tất cả sao?"

Tần Lệ nhổ ra một ngụm máu, giọng khản đặc đến tợn: "Hừ, ta mà thèm sợ những thủ đoạn này của ngươi sao? Muốn có ngọc tỷ và binh phù, trừ phi cho ta gặp Tạ Lâm Xuyên, ta muốn chính tai nghe hắn nói."

......

Tần Lệ có cảm tưởng như mình đang bị bó chặt trong một cái kén dày cộp, hắn cố sức xé toang từng sợi tơ đang cuộn quanh người, những thứ ấy như đang muốn kéo ghì hắn xuống vực sâu tăm tối.

"Tần Lệ, Tần Lệ?" Những tiếng gọi truyền từ xa lại gần, nhãn cầu dưới mi mắt Tần Lệ đảo nhanh liên tục. Hắn đột ngột mở bừng mắt ra, ánh sáng cùng đôi mắt ngập tràn lo lắng của Tạ Lâm Xuyên đồng thời thu vào đáy mắt.

Tần Lệ rốt cuộc cũng thoát khỏi cơn ác mộng vây hãm, sau lưng vã ra một tầng mồ hôi lạnh. Đôi đồng tử còn chưa lấy lại tiêu cự khẽ chớp chớp, muộn màng dừng lại trên gương mặt của Tạ Lâm Xuyên: "... Tạ Lâm Xuyên?"

Tạ Lâm Xuyên ôm lấy Tần Lệ, gạt đi những lọn tóc mai bết dính bên má hắn, lòng bàn tay khô ráo dịu dàng lau đi lớp mồ hôi nhớp nháp trên trán hắn.

"Gặp phải ác mộng sao?" Y chưa từng nhìn thấy Tần Lệ lộ ra biểu cảm gần như dữ tợn, vặn vẹo đến thế bao giờ.

Tần Lệ túm chặt lấy vạt áo y, sau đó lại đổi thành ôm ghì lấy eo y thật chặt, dường như chỉ có tư thế ôm nhau khắn khít như vậy mới có thể mang lại cho hắn cảm giác an toàn.

Cho đến khi nhiệt độ cơ thể ấm áp xuyên qua lớp y phục truyền đến, hắn mới từ từ tìm lại được giọng nói của mình, khàn nghẹn đến mức khó nghe.

"Là gặp ác mộng..." Tần Lệ thở hắt ra một hơi dài.

Tạ Lâm Xuyên cau mày hỏi: "Ngươi mơ thấy gì thế?"

Tần Lệ há miệng th* d*c, bất thình lình muốn lao đến chất vấn Tạ Lâm Xuyên xem liệu y có cùng Lý Tuyết Hoằng hợp mưu phản bội hắn hay không. Thế nhưng lời thốt ra khỏi đầu môi lại biến thành: "Trẫm... không nhớ rõ nữa..."

Tạ Lâm Xuyên v**t v* mái tóc bạc của hắn, cúi đầu đặt một nụ hôn trấn an lên má hắn: "Ta thấy dạo này sắc mặt người có chút uể oải, không có tinh thần, hôm nay giấc ngủ trưa cũng quá dài rồi. Có cần gọi Hứa thái y tới bắt mạch xem sao không, hay là trận bệnh lần trước vẫn chưa trị dứt?"

Tần Lệ ôm lấy cổ y, chôn đầu vào hõm vai y rồi hít một hơi thật sâu, rốt cuộc cũng tìm lại được chút cảm giác yên ổn: "Không cần đâu, trưa ngủ gật nên mới mơ một giấc thôi mà. Có thế mà đã đòi réo thái y thì còn ra thể thống gì nữa, trẫm nào có yếu ớt đến mức đó."

Tạ Lâm Xuyên đỡ hắn ngồi dậy, thấy hắn khoác thêm lớp áo ngoài chuẩn bị đi xử lý chính sự thì lên tiếng: "Ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi thêm đi."

"Hôm nay ngủ trưa quá giờ rồi, không phê duyệt xong tấu chương cho nhanh thì lại phải dây dưa tới tận nửa đêm." Tần Lệ day day thái dương rồi ngồi sau án thư, rồi lại thấy Tạ Lâm Xuyên bưng một đĩa bánh ngọt đi tới.

Hắn sững người, ánh mắt hoảng hốt trong thoáng chốc: "Đây là..."

"Đây là bánh củ mài mứt mơ. Củ mài hấp chín rồi đem đi nghiền mịn, bên trên rưới nước sốt nấu từ quả mơ ngọt." Tạ Lâm Xuyên đặt đĩa bánh xuống bàn, dùng đũa gắp một miếng đưa tới bên môi Tần Lệ.

"Bánh củ mài giúp điều hòa tì vị, bổ khí dưỡng huyết. Bệ hạ dạo này tinh thần không tốt, ăn món này là hợp nhất. Ta đã thử làm mấy đĩa liền rồi, đây là mẻ thành công nhất đấy, bệ hạ nếm thử xem?"

Ban đầu y vốn định làm món bánh việt quất cơ. Đáng tiếc là ở đây lại không có quả việt quất.

Miếng bánh trước mắt ấm áp, tỏa ra hương thơm thanh khiết cùng làn khói nóng hổi nghi ngút. Đồng tử Tần Lệ hơi co rút, ngước mắt nhìn Tạ Lâm Xuyên. Tại sao những cảnh tượng nhìn thấy trong giấc mộng lại thật sự diễn ra ngoài đời thực như vậy?

Đó thực sự chỉ là một cơn ác mộng thôi sao? Hay là một điềm báo nào đó từ cõi u minh?

Tần Lệ khẽ động đậy cánh mũi. Lần này trong bánh rõ ràng không hề có bất kỳ mùi vị lạ thường nào, xem ra là hắn đã quá đa nghi rồi.

"Sao ngươi tự dưng lại nghĩ đến chuyện làm điểm tâm cho trẫm?" Hắn há miệng đón lấy miếng bánh từ đôi đũa của Tạ Lâm Xuyên, vị ngọt thanh và mềm dẻo tan trên đầu lưỡi. Cũng không biết Tạ Lâm Xuyên đã phải thử nghiệm biết bao nhiêu lần mới làm ra được, quả thực rất ngon miệng.

Tạ Lâm Xuyên im lặng một lát, không biết là đang nhớ tới điều gì, y mỉm cười ôn hòa đáp: "Không có gì, chỉ là muốn đối xử tốt hơn với bệ hạ mà thôi."

Tần Lệ bỗng nhiên khựng lại, hàng mi hạ thấp chớp một cái.

Luồng cảm giác không thể gọi tên trong giấc mộng kia đột ngột cuộn trào lên, giống như có một nỗi đắng chát chưa từng cảm nhận được đang thức tỉnh trong ký ức, vừa lóe lên đã vụt tắt trong nháy mắt.

Đến khi muốn truy cứu kỹ càng thì đã chẳng còn vết tích.

Ngày hôm sau.

Tại điện phụ của Tử Thần Điện.

Cảnh Châu đang thu dọn quần áo tư trang của Tạ Lâm Xuyên, cùng với đủ thứ phần thưởng lặt vặt mà Tần Lệ từng ban cho.

"Tướng quân, sau này ngài dời hẳn vào điện chính ở luôn rồi ạ?"

Trời cũng sắp sửa sang đông rồi, Tạ Lâm Xuyên lục tìm chiếc bình sưởi tay từ trong tủ ra, tùy ý gật đầu: "Ừm, sau này không ở điện phụ nữa."

Dạo gần đây y luôn cảm thấy tinh thần Tần Lệ không được tốt lắm, chất lượng giấc ngủ cũng có vẻ sa sút, thường xuyên quên mất một vài chuyện nhỏ nhặt, phải cần y nhắc nhở thì mới nhớ ra. Bảo Hứa thái y tới chẩn mạch thì cũng không tra ra được nguyên nhân gì cụ thể, dường như chỉ là di chứng do tổn thương não bộ lần trước cộng với việc lao lực vì chính vụ mà thành.

Vì thế nên Tạ Lâm Xuyên quyết định không ở điện phụ nữa, trực tiếp mà đường hoàng dời thẳng vào tẩm cung của Tần Lệ mà ở. Đêm đến nếu Tần Lệ có lại rơi vào ác mộng thì y cũng thuận tiện chăm sóc, toát ra vài phần phong thái của một vị Hoàng hậu chính cung.

Nếu là ở kiếp trước, y nhất định sẽ để tâm đến những lời dị nghị của đám đại thần tiền triều và những lời đồn đại khó nghe trong dân gian. Nhưng hiện tại, y lại vô cùng thản nhiên, đã sớm chẳng còn màng tới những hư danh kia nữa.

Hoài nghi sủng phi, thấu hiểu sủng phi, trở thành sủng phi, chỉ cần một Tần Lệ là đủ.

Giờ mà có kẻ nào dám cả gan chất vấn y là kẻ nịnh thần lấy sắc hầu vua, Tạ Lâm Xuyên ắt hẳn sẽ chỉ nhướng mắt, cười lạnh rồi đáp trả: Ồ, thế thì đã sao nào? Có ghen ăn tức ở với y thì cũng vô dụng thôi nhé.

Cảnh Châu đem những bức tranh Tạ Lâm Xuyên từng vẽ và những tờ giấy luyện chữ đã được thu dọn gọn gàng đóng hộp để mang đi cùng, sau đó mở một chiếc hộp đỏ ra nhìn, ngạc nhiên nói: "Tướng quân, đây là Kim Ti Nhuyễn Giáp do bệ hạ ban thưởng ạ? Sao ngài không mặc trên người?"

Tạ Lâm Xuyên thuận miệng đáp: "Ở trong hoàng cung chứ có phải ra chiến trường đâu, mặc vào làm gì, cứ cất đi trước đã."

Mặc cái đó buổi tối cởi ra phiền phức chết đi được.

Cảnh Châu không nhịn được cười lớn: "Thế thì tốt quá rồi, tướng quân sau này có muốn dùng khổ nhục kế thì cũng không cần phải hộ thân bằng hai miếng đồng kia nữa, đeo cái đó trên người vừa cộm vừa vướng. Lần trước ở đại điển tế trời, ngài đâu biết lúc thuộc hạ bắn mũi tên đó về phía ngài đã căng thẳng đến mức nào đâu, chỉ sợ bắn chệch một ly thôi là coi như xong. Dù sao bệ hạ bây giờ cũng tin tưởng ngài như vậy rồi, loại chuyện này về sau không cần phải làm nữa..."

Bàn tay đang thu dọn bản vẽ vũ khí của Tạ Lâm Xuyên khựng lại, y quay đầu nói: "Chuyện này sau này tuyệt đối không được nhắc lại nữa."

Cảnh Châu biết mình lỡ lời, áy náy tự vả vào miệng một cái, vội vàng gật đầu lia lịa.

Bên ngoài cửa.

Hôm nay là ngày cuối cùng của Pháp hội Phật quang tại chùa Tướng Quốc. Lần trước khi Tần Lệ ở Tạ phủ có nghe Tạ Lâm Xuyên nhắc tới, nên cũng nảy ra ý định muốn đi thắp hương bái Phật.

Vốn dĩ hắn muốn gọi Tạ Lâm Xuyên cùng đi với mình, thế nhưng những lời Cảnh Châu nói trong phòng đúng lúc này lại lọt vào tai hắn. Bàn tay đang định đẩy cửa của Tần Lệ bỗng nhiên cứng đờ.

Đôi mắt hắn hơi trợn to, theo bản năng suýt chút nữa đã hung hăng đẩy phăng cánh cửa kia ra, nổi trận lôi đình mà chất vấn Tạ Lâm Xuyên.

Bên tai đột nhiên lại văng vẳng tiếng nói như thực như mơ trong giấc mộng kia:

"Những lần hắn đối tốt với ngươi hết thảy đều là lừa gạt ngươi, hắn chỉ muốn trốn chạy khỏi ngươi, trốn khỏi hoàng cung này."

"Đó chẳng qua chỉ là thủ đoạn để hắn lấy lòng tin của ngươi mà thôi. Tần Lệ, ngươi thật quá đáng thương, lại quá ngây thơ..."

Rốt cuộc bên nào mới là sự thật, bên nào mới là mộng cảnh? Tần Lệ ôm lấy trán, nhất thời không còn phân biệt nổi nữa.

Cánh cửa kia giống như có sức nặng ngàn cân, đè nén khiến người ta gần như không thể thở nổi. Tần Lệ dường như không còn chút sức lực nào để đẩy nó ra, hai bàn tay hắn siết chặt lại thành nắm đấm, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.

Tạ Lâm Xuyên... rốt cuộc câu nào của ngươi mới là thật, câu nào mới là giả đây?

Là y hết lần này đến lần khác lừa gạt hắn, hay là chính hắn bấy lâu nay vẫn luôn tự dệt nên một giấc mộng đẹp để tự lừa mình dối người?

Hắn nhìn đăm đăm vào cánh cửa đang đóng chặt kia, cứ như thể bên trong đang ẩn giấu một con ác quỷ mang tên "chân tướng". Hắn chậm rãi lùi lại hai bước, không phát ra một tiếng động nào, im lặng xoay người rời đi.

※※※

Chùa Tướng Quốc.

Tần Lệ thay một bộ thường phục đến chùa Tướng Quốc dâng hương, bên người chỉ dẫn theo Lý Tam Bảo và Nhiếp Đông, còn đám thị vệ thì được lệnh đứng đợi ở đằng xa bên ngoài cổng chùa.

Trong ngôi chùa, tiếng tụng kinh thanh u ngân vang, tiếng chuông chùa thỉnh thoảng từ xa vọng lại. Tần Lệ đi vòng qua cây cổ thụ trăm năm kết duyên, bước vào trong miếu. Hắn ngẩng đầu nhìn bức tượng Phật mạ vàng uy nghiêm trang trọng, ngắm nhìn hồi lâu mới đón lấy ống xăm từ tay Lý Tam Bảo.

Sắc mặt hắn trầm lắng, khép lại hai mắt đứng trước Phật đài, lắc ống xăm trong tay, tâm trí lại hiện lên gương mặt của Tạ Lâm Xuyên. Gương mặt của quá khứ, của hiện tại, của trong mộng, vô số gương mặt chồng chéo lên nhau.

Lạch cạch một tiếng, một thẻ xăm dài từ trong ống rơi xuống đất. Tần Lệ khom lưng nhặt lên, do dự trong chớp mắt. Hắn không lật nó ra xem ngay lập tức, mà lại giống như cách Tạ Lâm Xuyên hay làm, trước tiên dùng phần đệm ngón tay chậm rãi miết theo dòng chữ khắc trên đầu thẻ xăm.

Chỉ có vỏn vẹn bốn chữ, hắn lật thẻ xăm lại–

Bích Lạc Hoàng Tuyền. (Cùng trời cuối đất.)

Tần Lệ khựng lại, chân mày cau chặt. Ý gì đây? Nhìn qua đã thấy không phải từ ngữ tốt lành gì rồi.

Hắn cầm thẻ xăm nhìn sang vị trụ trì Hoằng Viên đại sư đang yên lặng cung kính đứng hầu bên cạnh, hỏi: "Hoằng Viên đại sư, ngài là vị cao tăng đắc đạo đã nhập thiền cảnh ba mươi năm, có thể giải thích cho trẫm nghe quẻ xăm này có ý nghĩa gì hay không?"

Hoằng Viên đại sư cúi đầu hỏi: "Không biết trong lòng bệ hạ đang mong cầu điều gì?"

Tần Lệ ngẫm nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: "Mộng. Trẫm dường như mơ thấy một vài... giấc mơ nhìn qua rất giống với hiện thực, nhưng tạm thời vẫn chưa xảy ra. Trẫm muốn biết, người bạn lữ thân cận nhất bên cạnh trẫm liệu có phản bội trẫm hay không? Trẫm giữ lại mạng sống cho Thuận Vương, liệu có gây ra đại họa phản nghịch hay không?"

Hoằng Viên đại sư im lặng một hồi, thấp giọng niệm một câu Phật hiệu, nghiêm nghị nói: "Ý bệ hạ là, ngài đã từng mơ thấy những giấc mơ tiên tri, và trong mơ lại xảy ra những chuyện khiến lòng ngài lo âu, có đúng không?"

Tần Lệ nhìn sâu vào mắt ông, gật gật đầu.

Hoằng Viên đại sư thở dài một tiếng nói: "Bệ hạ là quý mệnh thiên tử, trên người có dị tượng cũng không phải chuyện lạ. Thế nhưng mộng mị suy cho cùng vẫn chỉ là hư cảnh. Ba ngàn thế giới vốn dĩ vô cùng vô tận, điều khiến bệ hạ lo âu chẳng qua cũng chỉ là một khả năng trong vô vàn khả năng của ba ngàn thế giới ấy, chưa chắc sẽ thực sự phát sinh."

"Bích lạc hoàng tuyền, vừa có thể chỉ âm dương cách biệt, nhưng cũng có thể chỉ tấm chân tình sắt son không bao giờ đổi thay."

"Cái gọi là một niệm thành ma, một niệm thành Phật, chỉ cần tâm chí bệ hạ đủ kiên định, tâm niệm đủ mạnh, thì hư cảnh không thể quấy nhiễu được ngài. Con đường phía trước nên đi về đâu, thực chất đều nằm trong một ý niệm của bệ hạ mà thôi."

Tần Lệ đứng lặng hồi lâu, không biết là đang suy nghĩ điều gì. Một lúc sau hắn mới chậm rãi gật đầu: "Lời đại sư nói, trẫm đã thụ giáo."

Hắn nắm chặt thẻ xăm trong tay, vừa mới bước chân qua ngưỡng cửa thì lại thấy Tần Vịnh Nghĩa đang đứng đợi sẵn ở bên ngoài.

Tần Lệ nhướng mày: "Sao ngươi lại ở đây?"

Tần Vịnh Nghĩa theo thói quen xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay cái, cười nói: "Hôm nay là ngày cuối cùng của Pháp hội Phật Quang, vi thần đưa thê nhi trong nhà cùng tới dâng hương. Vừa rồi vô tình chú ý thấy Nhiếp Đông ở đây, đoán chừng là bệ hạ ngự giá tới, cho nên mới đến đây thỉnh an."

Tần Lệ liếc mắt nhìn chiếc nhẫn trên ngón cái của hắn. Chiếc nhẫn ngọc mã não đỏ sẫm dạo trước không biết từ lúc nào lại được đổi thành một chiếc nhẫn vàng nạm ngọc vô cùng xa xỉ.

Hắn không nói gì thêm, nhấc bước đi ra ngoài.

Tần Vịnh Nghĩa hộ tống bên cạnh hắn, thấp giọng hỏi: "Bệ hạ có phải đang lo lắng về chuyện của Thuận Vương không? Vi thần nguyện thay bệ hạ phân ưu."

Tần Lệ đưa ánh mắt khó dò ra cảm xúc mà nhìn hắn: "Nói."

Tần Vịnh Nghĩa đáp: "Thực ra để Thuận Vương sống bây giờ cũng chẳng còn tác dụng gì, giữ lại chỉ rước thêm tai họa. Trước kia không giết hắn là vì cần mượn hắn để trấn an đám hàng thần trong triều, phô diễn lòng nhân đức của bệ hạ trước mặt thiên hạ để danh chính ngôn thuận đăng cơ, khiến cho tên Lý Phong Hạo kia không có cớ đường hoàng để khởi binh. Thế nhưng hiện tại bệ hạ đăng cơ đã gần một năm rồi, tình thế không còn giống như trước."

"Giờ đây mưa thuận gió hòa, văn võ cả triều đều kính phục, thiên hạ bá tánh cũng đã sớm công nhận bệ hạ là vị tân quân mới, lòng không còn hướng về nhà họ Lý nữa. Hà tất phải giữ lại mạng sống cho Thuận Vương?"

Bước chân Tần Lệ khựng lại, biểu cảm không rõ vui giận: "Trẫm đã từng hứa chỉ cần hắn an phận thì sẽ không giết hắn."

Tần Vịnh Nghĩa nói: "Chuyện này dễ thôi. Hay là bệ hạ cứ cho người tung tin đồn ra ngoài, nói rằng Thuận Vương cấu kết với Lý Phong Hạo mưu đồ bất chính, chuẩn bị đem hắn ra xử quyết, để xem có kẻ nào đến cứu hắn hay không. Nếu như có, vừa khéo có thể một mẻ hốt gọn rồi diệt sạch bọn chúng. Còn nếu như không có, cũng có thể dụ người của Lý Phong Hạo lộ diện."

"Chuyện này cứ việc giao cho vi thần lo liệu."

Tần Lệ trầm ngâm không nói, dường như có chút đắn đo.

Trước kia hắn bằng lòng giữ lại mạng sống cho Lý Tuyết Hoằng, ngoại trừ những lý do bề mặt kia, thì còn là vì chút lòng đố kỵ, ghen ghét sâu kín không tiện nói cho người khác biết.

Thế nhưng hiện tại Tạ Lâm Xuyên đã hoàn toàn thuộc về hắn, Lý Tuyết Hoằng đã hoàn toàn biến thành con chó bại trận bên lề đường. Sự sống chết của hắn đã không còn quan trọng nữa.

Cứ theo như lời Tần Vịnh Nghĩa nói, giết quách hắn đi cho rảnh nợ, như vậy sẽ không còn phải lo cơn ác mộng kia biến thành hiện thực.

Chỉ là... nếu Tạ Lâm Xuyên lại đi cứu hắn thì sao?

Tần Lệ vừa đi ra ngoài cổng chùa vừa cúi đầu suy tư. Phía trước bỗng truyền đến tiếng huyên náo, hắn ngẩng đầu nhìn lại thì thấy bên ngoài chùa Tướng Quốc có một tên đạo sĩ đang mượn dòng người đông đúc của Pháp hội Phật Quang để bày một cái sạp nhỏ bán bùa chú, xung quanh có không ít người đến vây xem.

Tần Lệ vốn không định để tâm, vừa chuẩn bị bước lên xe ngựa, lại nghe thấy tiếng rao lớn của tên đạo sĩ kia truyền lại: "Bùa Thái Tuế hóa giải vận hạn, bùa Bình An giữ nhà cửa yên vui, bùa Chiêu Tài tiền vô như nước, bùa Vãng Sinh khám phá quá khứ tương lai!"

Tần Lệ cau mày liếc nhìn một cái. Tần Vịnh Nghĩa chú ý thấy tầm mắt của hắn, liền móc từ trong ống tay áo ra vài lá bùa, thuận miệng nói: "Vi thần trên đường tới đây, thê tử có đi cầu một vài lá bùa, thực chất cũng chỉ là những trò vặt vãnh để tìm kiếm cảm giác an tâm mà thôi, không lẽ bệ hạ cũng có hứng thú sao?"

Tần Lệ vốn định lắc đầu, thế nhưng khóe mắt lại thoáng thấy một lá bùa Vãng Sinh nằm lạc lõng giữa một đống bùa Chiêu Tài. Hắn rõ ràng chưa từng đi cầu mấy thứ bùa chú của đạo môn này bao giờ, thế nhưng khi nhìn vào những đường nét hoa văn trên đó, hắn lại có cảm giác quen mắt một cách kỳ lạ.

Tần Vịnh Nghĩa đem lá bùa Vãng Sinh đưa tới trước mặt hắn, mỉm cười nói: "Thần ngày trước khi điều tra Tố Giáo, từng nghe nói đám Lạt ma của Tố Giáo có một loại tà pháp."

"Chỉ cần lấy một giọt máu nhỏ lên bùa Vãng Sinh, sau đó uống nước bùa vào, người nào có duyên pháp thì có lẽ có thể nhìn thấy được quá khứ tương lai, thậm chí là kiếp trước kiếp này. Nếu là kẻ có chấp niệm sâu nặng, ngày ngày dùng máu của chính mình để vẽ bùa, lấy máu nuôi hồn, sau bảy bảy bốn mươi chín ngày, thậm chí còn có thể chiêu gọi vong hồn quay về."

Tần Lệ chậm rãi nhíu chặt lông mày, ngón tay miết nhẹ qua lớp chu sa trên lá bùa Vãng Sinh, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: "Hoang đường."

Ngự Thư Phòng.

Từ chùa Tướng Quốc trở về cung, tâm trạng Tần Lệ từ đầu đến cuối luôn bất định. Trong lòng hắn vừa vướng bận về cây thẻ xăm có ngụ ý không mấy tốt lành kia, lại vừa suy nghĩ về lời đề nghị của Tần Vịnh Nghĩa, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại móc lá bùa Vãng Sinh kia ra.

Lá bùa được vẽ bằng mực chu sa đỏ rực, dường như khơi gợi lên một vài viễn cảnh không mấy rõ ràng, cứ như thể hắn đã từng thực sự vẽ qua vậy.

Thật sự chỉ là chuyện hoang đường sao?

Tần Lệ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào lá bùa hồi lâu, sau đó bảo Lý Tam Bảo bưng tới một bát nước sạch. Hắn hạ quyết tâm, cắn rách đầu ngón tay, nặn ra vài giọt máu tươi nhỏ xuống lá bùa, để chúng hòa tan vào trong nước.

Nhìn vệt máu đỏ loang lổ tan ra, hắn mặt không cảm xúc, ngửa đầu uống cạn bát nước bùa.

...

Chú thích:

Bích lạc hoàng tuyền là thành ngữ gốc Hán,bắt nguồn từ bài thơ "Trường Hận Ca" của Bạch Cư Dị thời nhà Đường.

Câu thơ gốc là: "Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền" (Trên tìm đến tận trời xanh, dưới lùng xuống tận suối vàng), miêu tả nỗi nhớ thương và hành trình vua Đường Minh Hoàng tìm kiếm linh hồn Dương Quý Phi sau khi bà qua đời.

Cụm từ này thường mang một trong hai ý nghĩa: hoặc là sinh ly tử biệt, hai ngả cách trở, hoặc là thề nguyện thủy chung, đi cùng nhau đến tận cùng trời cuối đất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn