Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 57: Ảo giác

Tiết trời dần trở lạnh, những chiếc lá khô vàng úa rời khỏi cành cây trơ trụi, lảo đảo rơi xuống thảm cỏ đã ngả vàng.

Chuyến săn bắn du ngoạn mù thu của Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ rốt cuộc vẫn không thể thực hiện.

Lần trước ăn quả đắng ở thành Kỳ Sơn, Lý Phong Hạo đành thu hẹp tuyến phòng thủ, tích trữ lương thảo, nhìn qua là biết đang nung nấu ý định đợi sang năm sẽ ngóc đầu trở lại. Về phía Vương trữ Khương Nhu, cuộc chiến giành ngôi vị cũng bước sang hồi gay cấn nhất, thế nên đối phương tạm thời không còn hơi sức đâu mà quấy nhiễu biên cương.

Khoảng thời gian trống hiếm hoi không có xung đột này đã mang lại cho các bên một cơ hội ngắn ngủi để nghỉ ngơi và dưỡng sức.

Có điều, Tạ Lâm Xuyên thì lại phải quay cuồng tăng ca để chế tạo vũ khí mới, nhằm ứng phó với trận chiến có thể bùng nổ vào đầu xuân năm sau.

Tại trường bắn, ngọn gió hiu quạnh cuốn theo dải cát vàng, lướt qua những hàng mũi tên dựng đứng san sát nhau.

Tạ Lâm Xuyên diện một bộ ngân giáp giản dị gọn dàng, cổ tay áo bó chặt, để lộ một đoạn xương cổ tay góc cạnh rõ ràng. Trong tay y đang cầm một cây nỏ hạng nặng mới chế tạo.

Thân nỏ lấy phôi từ gỗ dâu núi trăm năm tuổi, toàn thân được mài nhẵn nhụi, bóng bẩy với những đường vân gỗ thẳng tắp và dày đặc. Để tránh trơn trượt khi cầm, mặt ngoài thân nỏ còn được bọc một lớp lụa sa họa tiết chìm và quấn thêm dây bảo vệ báng nỏ rất tỉ mỉ, mang lại cảm giác đầm tay. Hai đầu cánh nỏ hơi cong ngược về phía trước với độ cong hoàn hảo, vừa giúp tích tụ tối đa lực đàn hồi, vừa đảm bảo tầm bắn xa.

Khác với các loại nỏ hạng nặng thông thường, thân nỏ này được gắn thêm một vòng đạp bằng sắt kiên cố, phía trên còn thiết kế cả rãnh đặt tên và thước ngắm.

Tần Lệ nhìn cây nỏ nặng có kiểu dáng khá kỳ lạ này, đưa tay kéo thử dây cung thì kinh ngạc phát hiện ra rằng, ngay cả một người có lực cánh tay mạnh mẽ như hắn mà kéo còn thấy hơi chật vật thì huống chi là binh lính bình thường.

Hắn chỉ vào cái vòng đạp bên trên: "Đây là cái gì?"

"Là bàn đạp để binh sĩ dùng chân chịu lực." Tạ Lâm Xuyên giẫm lên vòng đạp, biểu diễn lại một lần quá trình lên dây nỏ.

"Khi eo, tay và chân cùng hợp lực để lên dây, lực kéo sẽ lớn hơn nhiều so với việc chỉ dùng hai tay. Tầm bắn của nó vượt xa loại nỏ cũ, khi kéo căng có thể bắn xa tới ba trăm bước. Tấm khiên hay giáp sắt thông thường chỉ cần một tên là bắn thủng. Hơn nữa, nỏ có thể giương sẵn dây để chờ lệnh, là món lợi khí tuyệt vời để giành thế chủ động."

Vừa nói, Tạ Lâm Xuyên vừa vững vàng nâng cây nỏ nặng đã lên tên xong lên, nhắm chuẩn vào một bộ giáp sắt thượng hạng cách đó trăm bước. Bựt một tiếng, mũi tên nỏ lao vút đi với tốc độ nhanh như chớp giật, mạnh mẽ xuyên thủng bộ giáp sắt rồi bay thẳng ra mặt sau. Thế nhưng đà bay vẫn chưa dứt, cuối cùng cắm phập vào bia gỗ phía sau.

Ánh mắt kinh ngạc của Tần Lệ chợt sáng ngời. Đám người Nhiếp Đông đứng xem xung quanh cũng lộ vẻ hân hoan, không nhịn được mà trầm trồ một tiếng "nỏ tốt!"

Đầu ngón tay Tạ Lâm Xuyên mân mê thân nỏ bóng loáng, giọng mang theo sự quả quyết: "Nếu kết hợp với mũi tên bằng thép, thì dù là khiên nặng hay giáp dày cỡ nào cũng bị bắn thủng."

Nhìn dáng vẻ tràn đầy tự tin của Tạ Lâm Xuyên, Tần Lệ không nhịn được bật cười: "Ồ? Lợi hại thế cơ à? Tên nó là gì?"

Tạ Lâm Xuyên đưa cây nỏ qua cho hắn: "Ừm, gọi là nỏ Khắc Địch đi. Bệ hạ có muốn thử chút không?"

Tần Lệ đang mặc bộ thường phục màu đen tuyền, hắn cởi bỏ chiếc áo khoác ống tay rộng vướng víu, lộ ra thân hình mạnh mẽ cân đối. Hắn đón lấy nỏ Khắc Địch rồi ước lượng thử trên tay, chỉ cảm thấy cầm lên rất nặng và trầm tay, vân gỗ trên cánh cung tinh xảo, chất liệu quả thực thượng hạng.

Nội thị bên cạnh đã sớm dâng lên mũi tên lông vũ. Tần Lệ đặt mũi tên vào rãnh, ánh mắt sắc lẹm ghim chặt vào bia giáp sắt cách đó trăm bước. Thị vệ xung quanh hết thảy đều nín thở, đến cả gió dường như cũng ngừng thổi trong giây lát chỉ để chờ đợi khoảnh khắc mũi tên xé gió lao đi.

Thế nhưng ngay vào giây phút dây cung bị căng đến cực hạn, một tiếng rắc chói tai bỗng nhiên vang lên. Miếng đồng cố định dây cung đột ngột vặn vẹo rồi gãy lìa!

Dây cung vốn được bện từ những sợi gân bò được chọn lọc kỹ lưỡng, lực đàn hồi cực kỳ hung mãnh. Cú bật ngược này khiến dây cung quất mạnh một phát vào mu bàn tay phải đang cầm nỏ của Tần Lệ, vang lên tiếng chát.

Tần Lệ buông lỏng tay, cây nỏ Khắc Địch rơi xuống đất, thân mũi tên cũng cắm chệch xuống nền cát.

"Bệ hạ!" Tạ Lâm Xuyên lập tức biến sắc, sải bước lao lên nắm chặt lấy cổ tay Tần Lệ.

Thị vệ xung quanh lập tức kinh hãi, vội vàng vây kín lại, lớn tiếng gọi y quan.

Tạ Lâm Xuyên không nói một lời, lật tay Tần Lệ lên để kiểm tra kỹ lưỡng, chỉ thấy trên mu bàn tay phải của hắn bị quất ra một vệt máu dài chừng một tấc, xung quanh bắt đầu sưng đỏ lên, đủ hiểu lực quất mạnh đến cỡ nào.

Bầu không khí nơi trường bắn bỗng chốc đông cứng lại, nhất thời chẳng ai dám ho he nửa lời, chỉ có thể lén lút đưa mắt liếc nhìn người vừa dâng nỏ là Tạ Lâm Xuyên.

Tần Lệ đảo mắt nhìn một vòng, giọng điệu dửng dưng: "Chút vết thương ngoài da thôi, có gì mà phải làm ầm lên thế."

Hắn vốn định bảo mấy chuyện bị thương trên chiến trường đối với hắn là chuyện cơm bữa, nhưng vừa nhìn thấy Tạ Lâm Xuyên đang cau mày, cẩn trọng nâng niu bàn tay mình, đầu ngón tay khẽ chạm vào rìa vết thương rồi nói: "Sao lại quất mạnh thế này, có đau lắm không? Chảy máu hết cả rồi..."

Tần Lệ khẽ nhướng mày, nuốt ngược lời định nói vào trong. Nghĩ đến những ngày tháng mất đi thần trí trong doanh trại, tròng mắt hắn đảo một vòng, cái miệng hay bướng bỉnh cuối cùng cũng chịu mềm xuống, chậm rãi đáp: "Ừm... cũng có hơi đau thật."

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày liếc hắn một cái. Trong lúc chờ y quan tới, y cúi đầu khẽ thổi một hơi vào vết thương, luồng khí mát rượi xua đi cái nóng rát đang châm chích: "Đã đỡ hơn chưa?"

Khóe miệng Tần Lệ hơi nhếch lên, lười biếng kéo dài giọng: "Chút thương tích nhỏ nhoi thế này mà Tạ đại nhân cũng cuống quýt lên thế à."

Tạ Lâm Xuyên nghiêm trang đáp: "Nỏ Khắc Địch là do vi thần dâng lên, làm tổn hại đến long thể của bệ hạ, vi thần khó thoái thác trách nhiệm của mình."

Tần Lệ bỗng cảm nhận được cảm giác vi diệu mỗi lần Tạ Lâm Xuyên bị cái thói cứng miệng của hắn làm cho nghẹn họng.

Chậc.

Đợi đến khi y quan lại gần xử lý vết thương, tầm mắt Tạ Lâm Xuyên lại dời về phía sợi dây cung đã đứt đoạn kia. Y nheo mắt, cúi người nhặt cây nỏ nặng lên.

Vết nứt trên miếng đồng cố định dây cung lởm chởm không đều, miếng đồng bị mài quá mỏng nên dẫn đến biến dạng, khiến việc cố định không chắc chắn. Ngặt nỗi cây nỏ nặng này lại cần một lực cực kỳ lớn mới có thể kéo căng nổi, nên mới sử dụng có vài lần mà miếng đồng đã bị gãy.

Cây nỏ nặng này được chế tạo từ quân nhu do Binh bộ cấp phát. Nếu sau này dùng loại nỏ này trang bị cho quân đội, lúc ra trận giết giặc mà dây cung đột ngột đứt phăng, chẳng phải là vô tình chôn vùi sinh mạng của vạn ngàn tướng sĩ hay sao.

Tạ Lâm Xuyên mân mê miếng đồng nhỏ bé chẳng mấy bắt mắt kia, nói: "Bệ hạ, thợ thủ công đúc cây nỏ này quá cẩu thả rồi, mài linh kiện mỏng dính thế này mới dẫn đến đứt gãy. Cần phải khiển trách Quân Khí Giám."

Cách đó không xa, Công bộ Thượng thư là Trương Thôi Hạo lập tức bước lên, lau mồ hôi hột nói: "Bệ hạ, thợ thủ công ở Quân Khí Giám đều nghiêm ngặt làm theo đúng yêu cầu của Tạ đại nhân mà chế tạo. Lần này chắc chỉ là ngoài ý muốn thôi, thần sẽ dựa vào quy củ của Quân Khí Giám mà xử lý."

Binh bộ Thượng thư là Mai Nhược Quang bấy giờ mới lên tiếng: "Thợ thủ công ở Quân Khí Giám toàn là những tay lão luyện kinh nghiệm đầy mình, sao có thể để xảy ra sai sót sơ đẳng như thế được? Theo ý thần, có khi là do tâm tư khéo léo của Tạ đại nhân vẫn còn thiếu sót, cải tiến chưa được thỏa đáng."

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười, thuận theo lời lão mà từ tốn nói: "Mai thượng thư nói có lý, có lẽ cây nỏ này quả thực vẫn còn chỗ cần sửa đổi. Chỉ là chẳng hay trong kho vũ khí còn bao nhiêu cung nỏ có vấn đề như thế này nữa. Ngày mai thần dự định sẽ kiểm kê lại kho một phen, tránh để sau này ra chiến trường lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn như hôm nay."

"Có điều kho vũ khí xưa nay vốn do Binh bộ quản lý, việc này e là phải nhờ Mai thượng thư phối hợp với thần rồi."

Mai Nhược Quang nghẹn họng một chút, không hiểu nổi Tạ Lâm Xuyên đang hăng say đổ vạ cho đám thợ thủ công Quân Khí Giám, sao giờ tự dưng lại bẻ lái sang Binh bộ của lão rồi?

Tần Lệ liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên một cái, bình thản gật đầu: "Cũng nên kiểm kê lại một lượt đi, kho vũ khí tạm thời niêm phong lại, giao cho ngươi tra xét."

Mai Nhược Quang thấy Tần Lệ đã lên tiếng, mí mắt không tự chủ được mà giật nảy một cái, cúi đầu không nói gì.

Kho vũ khí nằm ở phía tây của hoàng thành, xung quanh có cấm quân canh phòng nghiêm ngặt, đối diện kho là Quân Khí Giám, còn phía sườn bên cạnh lại chính là Chưởng Dã Thự - nơi chịu trách nhiệm quản lý những vật liệu như đồng sắt.

Tạ Lâm Xuyên tiếp nhận ý chỉ của Tần Lệ, cùng Binh bộ Thượng thư Mai Nhược Quang đi kiểm kê quân tư trong kho vũ khí. Mai Nhược Quang vừa mới rời khỏi trường bắn, còn chưa kịp leo lên xe ngựa nhà mình đã bị Tạ Lâm Xuyên cưỡng ép lôi đi, không dừng ngựa lấy một giây mà lao thẳng tới kho vũ khí.

Hai người vừa bước chân vào kho vũ khí, ngờ đâu cánh cổng lớn phía sau lưng đột ngột khép chặt. Hóa ra nơi này đã bị thân binh của Tạ Lâm Xuyên bao vây tầng tầng lớp lớp.

Mai Nhược Quang biến sắc, vừa kinh hãi vừa giận dữ, chỉ thẳng vào mũi Tạ Lâm Xuyên mà mắng: "Tạ đại nhân, ngươi có ý gì đây? Bản quan là mệnh quan triều đình, không có thánh chỉ của bệ hạ mà ngươi dám tự tiện giam giữ bản quan ở đây sao?"

Các quan viên và tiểu lại khác trong kho vũ khí nhìn đám binh lính được huấn luyện bài bản, tay lăm lăm binh đao trước mắt, ai nấy đều kinh ngạc và hoang mang.

"Mai đại nhân đừng vội. Ngươi đã quên mất mệnh lệnh ngày hôm nay của bệ hạ rồi sao? Kho vũ khí tạm thời niêm phong, mà đã niêm phong nghĩa là khóa chặt lại. Phàm là trong phạm vi của kho vũ khí, một con ruồi cũng đừng hòng bay ra ngoài. Đương nhiên là bao gồm cả con người."

Tạ Lâm Xuyên nhàn nhã ngồi trên công đường, phủi phủi vạt áo, cứ như thể y mới là chủ nhân của chốn này.

Ánh mắt Mai Nhược Quang đảo qua đảo lại một hồi, nghe xong lời này ngược lại trở nên trấn tĩnh hơn. Lão cười lạnh nói: "Tạ đại nhân đừng tưởng được bệ hạ sủng tín là có thể tác oai tác quái. Ngươi muốn tra xét thế nào thì tùy ý, nhưng dù gì cũng không thể nhốt tất cả mọi người ở đây, một ngày chưa tra ra kết quả là một ngày không thả người như thế chứ? Lỡ chậm trễ công vụ thì tính sao? Cho dù là bệ hạ thì cũng không thể làm xằng làm bậy như vậy được."

Tạ Lâm Xuyên nhàn nhạt cười nói: "Ba ngày, bản quan chỉ tra trong ba ngày. Nếu kết quả kiểm tra hết thảy đều bình thường, mọi người tự khắc sẽ bình an vô sự."

"Bình an vô sự?" Mai Nhược Quang hừ lạnh, "Ba ngày sau, nếu ngươi chẳng tra ra được gì, bản quan nhất định sẽ ở ngay trước triều đình vạch tội ngươi vì đã lạm dụng chức quyền, tự ý giam giữ trọng thần!"

"Dù cho bệ hạ có một lòng bao che đi chăng nữa, văn võ bá quan và Ngự Sử Đài cũng sẽ không dễ dàng buông tha ngươi đâu, ít nhất cũng phải cách chức về nhà đóng cửa suy ngẫm!"

Tạ Lâm Xuyên lắc đầu nói: "Mai đại nhân việc gì phải kích động thế, cái này sao gọi là giam giữ? Chẳng qua chỉ là phối hợp với bản quan làm việc mà thôi. Chưa kể, nếu Mai đại nhân cây ngay không sợ chết đứng thì việc gì phải để tâm đến ba ngày ở lại nơi này chứ?"

Mai Nhược Quang nheo mắt, nhìn toán thân binh đang bám sát rạt sau lưng mình: "Tạ đại nhân, mời."

Cho đến hoàng hôn, Tạ Lâm Xuyên dẫn người đi tuần tra một vòng trong kho, sai người khiêng từng hòm binh khí đủ các loại ra ngoài để kiểm đếm, ghi chép vào sổ sách rồi mới đem trả về chỗ cũ.

Trong thoáng chốc, cả kho vũ khí bị người khiêng kẻ vác, suýt chút nữa đã bị Tạ Lâm Xuyên lật tung lên hết.

Y lại lệnh cho tất cả quan lại trong kho, bao gồm cả Mai Nhược Quang, tập trung hết lại ở nội đường, đồng thời mang sổ sách tới để kiểm toán và đối chiếu. Bộ dạng sấm ra gió, mưa ra bão này của y cứ như thể phải quyết tâm đào tận gốc, trốc tận rễ mọi chuyện mới chịu thôi.

Trung thừa* kho vũ khí liếc nhìn gương mặt không chút cảm xúc của Mai Nhược Quang, vẻ mặt đầy khó xử.

(*) Trung thừa (中丞) là người trực tiếp quán xuyến việc sổ sách, kiểm kho, xuất nhập vũ khí và quản lý nhân viên cấp dưới. Trong khi đó, Chủ bộ (主簿) chính là người nắm rõ từng đường đi nước bước của sổ sách xuất nhập kho

"Sao thế? Bản quan phụng mệnh tra xét quân tư kho vũ khí, lẽ nào đến cuốn sổ sách mà cũng không được nhìn à?" Tạ Lâm Xuyên ngồi trên công đường, nâng chén trà lên cúi đầu nhấp một ngụm, đưa mắt nhìn trung thừa kho vũ khí cùng đám tiểu lại đứng sau lưng hắn ta.

Trung thừa tươi cười đáp: "Nào có chuyện không được nhìn chứ. Chỉ là việc đối chiếu sổ sách cần có thời gian. Hiện tại sắc trời cũng đã muộn rồi, hay là cứ để bọn hạ quan đêm nay đối chiếu thật kỹ càng, ngày mai dâng lên cho đại nhân thẩm duyệt, có được không ạ?"

Tạ Lâm Xuyên cười như không cười nhìn hắn ta: "Bản quan chỉ có thời gian ba ngày, sao có thể chậm trễ được? Người đông thì lực mạnh, cứ cùng nhau kiểm toán tại đây đi. Mai Thượng thư thấy thế nào?"

Trên mặt Mai Nhược Quang lại chẳng hề có lấy một tia hoảng hốt. Lão vuốt râu, vẻ mặt thản nhiên: "Cứ theo lời Tạ đại nhân mà làm, đem hết sổ sách lên đây. Nếu có một chỗ nào không khớp, bản quan sẽ là người đầu tiên không tha cho kẻ đó."

Lão cười lạnh nhìn Tạ Lâm Xuyên. Lão đã ngồi ở Binh bộ bao nhiêu năm nay, sổ sách kho vũ khí rõ mồn một, làm sao có thể để lại sơ hở lộ liễu thế này cho người ta nắm thóp được.

Trung thừa và chủ bộ đều là những tay cáo già đầy kinh nghiệm, mới có ba ngày ngắn ngủi thì Tạ Lâm Xuyên có thể nhìn ra được kẽ hở nào chứ?

Tạ Lâm Xuyên muốn mượn chuyện kho vũ khí để kiếm chuyện với lão nhằm báo thù riêng sao? Hừ, ba ngày sau xem ngươi tra ra được cái gì. Đến lúc đó kẻ bẽ mặt chính là cái tên ranh Tạ Lâm Xuyên nhà ngươi!

Nghĩ tới đây, sự kinh hãi và giận dữ lúc trước của Mai Nhược Quang hoàn toàn biến mất. Lão thả lỏng người, ung dung thưởng thức trà.

Tạ Lâm Xuyên cũng chẳng buồn đếm xỉa đến lão, tự ý sai người khua chiêng gõ trống kiểm kê quân nhu. Khi trông thấy có người đang khuân vác hũ thuốc nổ cỡ nhỏ mới được cải tiến, y đặc biệt dặn dò: "Dạo này thời tiết hanh khô, thuốc nổ trong kho vũ khí phải được cất giữ cẩn thận, tuyệt đối không được để xuất hiện mồi lửa."

Trung thừa vội vàng gật đầu, rụt cổ thấp xuống: "Tạ đại nhân cứ yên tâm, bọn hạ quan đã rõ."

Hai ngày cứ thế trôi qua, chớp mắt đã đến ngày thứ ba.

Mấy ngày nay Mai Nhược Quang cứ bị đám thân vệ do Tạ Lâm Xuyên phái tới bám đuôi không rời nửa bước, đến cả việc đi đại tiện cũng có người đứng canh bên cạnh, ban đêm ngủ trong sương phòng kho vũ khí cũng chẳng được yên giấc, bên người đến một kẻ hầu hạ cũng chẳng có.

Lòng lão sớm đã nghẹn một bụng lửa giận, chỉ chờ ngày lên triều sẽ đứng trước mặt bá quan mà lên án đối phương vì tội lấy việc công trả thù việc tư.

Thấy thời hạn ba ngày sắp sửa trôi qua, Tạ Lâm Xuyên quả nhiên vẫn chưa tìm ra manh mối gì từ đống sổ sách. Số lượng binh khí trong kho cũng rõ ràng mười mươi, hoàn toàn khớp với ghi chép.

Gương mặt Mai Nhược Quang ngày một đắc ý, có chút hả hê nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Tạ đại nhân tra xét thế nào rồi? Hay là tra thêm một ngày nữa đi?"

Tạ Lâm Xuyên trầm mặc một lát, nhàn nhạt nhìn lão: "Mai đại nhân vội cái gì? Chẳng phải vẫn còn đêm cuối cùng này sao."

"Hừ." Mai Nhược Quang cười một tiếng khinh miệt. Có tra thêm mấy đêm đi nữa thì kết cục vẫn thế thôi.

Đêm xuống, ánh sao ảm đạm, trăng mờ gió cao. Tiếng mõ cầm canh trên phố cũng dần dần xa khuất.

Trong hoàng cung, tại điện chính của Tử Thần Điện.

Tần Lệ dùng xong bữa tối, lại lật xem tấu chương thêm một lát. Bốn bề vắng vẻ quạnh hiu, dường như thiếu mất thứ gì đó.

Thỉnh thoảng có ngọn gió lạnh luồn qua khe cửa sổ, thổi bay lớp rèm sa mỏng manh, làm lay động ánh nến.

Lý Tam Bảo bưng một chén canh sâm nóng hổi bước vào, lại rũ một chiếc áo choàng lông cáo mới tinh ra, khom lưng nói: "Bệ hạ, đêm nay gió lớn, tiết trời chuyển lạnh rồi, xin ngài hãy giữ gìn long thể kẻo bị cảm lạnh."

Tần Lệ sờ vào cổ lông của chiếc áo choàng, vết thương do dây cung quất trúng trên mu bàn tay phải của hắn đã kết vảy, hiện tại đang mọc da non nên có chút ngứa ngáy.

Hắn nhíu mày hỏi: "Tạ Lâm Xuyên vẫn chưa hồi cung sao?"

Đây đã là lần thứ ba Lý Tam Bảo phải trả lời câu hỏi này trong đêm nay: "Tạ đại nhân vẫn đang ở kho vũ khí phía tây thành, nói là phải tra tận ba ngày, hôm nay chính là ngày thứ ba rồi ạ."

Tần Lệ liếc nhìn bóng cây lay động dữ dội theo tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ: "Trời lạnh thế này mà còn chưa chịu về, hắn ở kho vũ khí tra xét đến đâu rồi?"

Lý Tam Bảo đáp: "Tạ đại nhân niêm phong kho vũ khí, nhốt cả Mai đại nhân ở bên trong, hiện tại vẫn chưa thấy có tin tức gì truyền ra ngoài."

"Nghĩa là chẳng tra ra được gì rồi chứ gì?"

Ánh mắt Tần Lệ lộ vẻ nghi hoặc. Tạ Lâm Xuyên không phải kiểu người hành sự không có mục đích. Nếu y đã nhắm vào kho vũ khí thì hẳn phải có manh mối gì mới đúng.

"Trẫm đích thân đi xem xem." Hắn đứng dậy khỏi ghế, trước khi đi không quên mang theo chiếc áo choàng lông cáo mới tinh mềm mại kia.

Kho vũ khí phía tây thành.

Xe ngựa của Tần Lệ vừa mới giảm tốc độ khi tới gần kho vũ khí. Hắn đang ngồi trong xe nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi, ngón tay nhè nhẹ day day thái dương, đôi mày hiện lên vài phần mệt mỏi.

Mấy đêm nay khi đi ngủ, cũng không biết có phải vì trong lòng thiếu mất một người hay không mà thành ra không quen, giấc ngủ cứ chập chờn không yên.

Trong giấc mộng, vài hình ảnh hư ảo mông lung cứ thỉnh thoảng lại hiện ra, đến khi tỉnh dậy thì không thể chắp vá lại được manh mối, thành ra thời gian ngủ trưa ban ngày cũng kéo dài hơn.

Xe ngựa còn chưa kịp dừng hẳn, dưới bầu trời đêm tĩnh mịch bỗng nhiên bùng lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, dư chấn của tiếng nổ lớn lan ra xa tít tắp, khiến cả đám người xung quanh bừng tỉnh.

"Hộ giá! Bệ hạ cẩn thận!" Nhiếp Đông quát lớn một tiếng.

Đàn ngựa bị tiếng nổ đột ngột làm cho hoảng sợ, cất tiếng hí vang liên hồi. Toán Vũ Lâm Vệ xung quanh tức khắc căng cứng dây thần kinh, nhanh chóng lao lên bảo vệ xe ngựa.

Tần Lệ bỗng nhiên đẩy phăng cửa xe ra, đập vào mắt hắn là ngọn lửa ngùn ngụt cùng một làn khói mờ mịt đang bốc lên từ phía vũ kho.

Sắc mặt hắn chợt trầm xuống, đôi mắt bỗng trở nên đờ đẫn một cách khó hiểu. Trong đầu hắn bất chợt hiện lên một loạt hình ảnh quen thuộc đến kỳ lạ, cứ như thể kho vũ khí này trước đây đã từng phát nổ một lần.

Trước mắt hắn dường như nhìn thấy vô số thích khách không biết từ đâu lao ra, xông thẳng vào nội cung, điên cuồng chém giết với đám Vũ Lâm Vệ đang trở tay không kịp. Tiếng nổ ở kho vũ khí và hoàng môn, ngọn lửa cuồn cuộn ngút trời, tất cả đều diễn ra dưới bầu trời đêm y hệt thế này.

Trong ánh lửa kia, hắn dường như thấp thoáng nhìn thấy Lý Tuyết Hoằng, cùng một bóng hình vô cùng quen thuộc khác.

Kẻ đó... là ai?

"Tần Lệ, có phải thấy lạ lắm không, không biết người của ta từ đâu chui ra đúng không?" Bên tai thoang thoảng truyền đến giọng nói vặn vẹo của Lý Tuyết Hoằng.

"Là từ mật đạo ngay dưới mũi ngươi đấy. Ta và Lâm Xuyên đã ở chính nơi đó bàn mưu tính kế đối phó ngươi..."

"Ta đã sớm nói cho hắn biết về mật đạo này rồi, chỉ có ngươi là chẳng hay biết gì. Tần Lệ à, ngươi thật đáng thương..."

Tần Lệ đột ngột ôm chặt lấy trán, huyệt thái dương giật nảy thình thịch, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, đầu đau như muốn nứt ra.

Lý Tam Bảo cuống quýt đỡ lấy hắn: "Bệ hạ ngài sao thế? Khó chịu ở đâu ạ? Hay là chúng ta hồi cung nhé?"

Tần Lệ chợt bừng tỉnh, nhắm chặt mắt rồi lại mở ra, trước mặt là gương mặt lo lắng của Lý Tam Bảo, đằng xa là kho vũ khí đang chìm trong sự ồn ã náo loạn.

Tất thảy những ảo ảnh kia đều đã rút đi, như thể chưa từng tồn tại, như thể chỉ là một hồi ảo giác.

Tần Lệ nhíu chặt lông mày, mấy thứ lung tung rối loạn vừa rồi là cái gì thế này?

Tạ Lâm Xuyên chẳng phải đã bảo chuyện mật đạo là do y nghe lén được thôi sao?

Cấm quân canh giữ kho vũ khí trông thấy ngự giá của hoàng đế, vội vội vàng vàng chạy lên bái kiến: "Bệ hạ, vừa rồi hình như tường của kho vũ khí đột nhiên phát nổ. Tạ đại nhân đang tổ chức dập lửa, hiện tại hỏa hoạn đã được khống chế, tạm thời không có thương vong."

Tần Lệ chậm rãi thở ra một hơi: "Biết rồi."

Hắn sa sầm mặt mày, đột nhiên quay sang nhìn Nhiếp Đông: "Mật đạo của tiền triều trong cung có gì bất thường không?"

Nhiếp Đông ngẩn ra, không hiểu nổi vì sao bệ hạ lại nhắc đến chuyện mật đạo vào lúc này, nhưng hắn vẫn nghiêm mặt bẩm báo: "Xin bệ hạ cứ yên tâm, mật đạo đó đã bị lấp kín rồi. Mạt tướng đã đích thân kiểm tra, tuyệt đối không có gì bất thường."

Nghe thấy câu trả lời chắc nịch của Nhiếp Đông, Tần Lệ mới gắng gượng giãn chân mày, âm thầm thở nhẹ ra.

Vừa rồi quả nhiên chỉ là ảo giác của hắn.

Từ sau lần mất đi thần trí rồi bình phục lại tới nay, hắn thường xuyên tâm thần bất định, lẽ nào đây chính là chứng di chứng mà thái y từng nói? Hay là dạo này hắn mệt mỏi quá độ rồi?

Tần Lệ ấn ấn thái dương rồi lắc đầu, đè nén cảm giác khó chịu không thể lí giải kia xuống, dứt khoát nhảy xuống xe ngựa, sải bước về phía kho vũ khí.

"Bệ hạ, cẩn thận nguy hiểm." Lý Tam Bảo vội vàng dặn dò những người khác phụ giúp dập lửa, còn bản thân thì bám sát bên cạnh Tần Lệ.

Cấm quân canh giữ ngoài kho vũ khí thấy Tần Lệ tới thì lập tức mở toang cánh cổng.

"Xảy ra chuyện gì? Tạ Lâm Xuyên đâu?" Tần Lệ trầm mặt, đảo mắt nhìn một vòng, chỉ thấy thị vệ bên trong đang múc nước chữa cháy đâu vào đấy.

Dưới ánh lửa bập bùng, bóng dáng cao ráo của Tạ Lâm Xuyên từ trong vùng ngược sáng bước nhanh về phía hắn, dần dần hiện ra bộ quan phục màu xanh lam cắt may vừa vặn: "Sao bệ hạ lại đích thân tới đây?"

Tần Lệ nhìn bóng hình bước ra từ trong ánh lửa kia, ngẩn ngơ một lát, không tự chủ được mà bóp bóp mi tâm, cố gắng xua tan ảo ảnh quen thuộc cuối cùng vừa mới dấy lên kia.

"Ngươi... rốt cuộc là sao thế này? Không bị thương chứ?"

Tạ Lâm Xuyên tiến lên, gạt lọn tóc lòa xòa trên trán Tần Lệ, tay chạm phải tầng mồ hôi mịn, liền nhẹ nhàng lau đi cho hắn: "Bệ hạ lo lắng cho ta sao? Ta không sao đâu, bệ hạ yên tâm. Lửa không lớn, sẽ nhanh chóng được dập tắt thôi."

Tần Lệ bình tĩnh nhìn y trong chốc lát, sắc mặt vẫn khó coi như cũ, nhưng cũng không hỏi gì nhiều, chỉ chậm rãi gật đầu: "Thế thì tốt."

Tạ Lâm Xuyên thấy sắc môi hắn dường như có chút nhợt nhạt, khẽ cau mày: "Bệ hạ có phải không khỏe ở đâu không? Đêm nay chuyển lạnh, bên ngoài sương mù gió rét, hay là bệ hạ mau chóng hồi cung nghỉ ngơi đi, nơi này cứ giao cho ta."

Y đón lấy chiếc áo choàng lông cáo từ tay Lý Tam Bảo, đang định khoác lên người Tần Lệ thì lại bị hắn giữ tay lại, khoác ngược lên vai Tạ Lâm Xuyên.

Tần Lệ chậm rãi thắt lại dải lụa cho y, chân mày khẽ nhếch lên: "Trẫm đâu có sợ lạnh như ai kia."

Tạ Lâm Xuyên nắm lấy tay hắn, đầu ngón tay khẽ m*n tr*n qua vết thương đã kết vảy trên mu bàn tay phải của hắn, khẽ mỉm cười không nói gì.

"Bệ hạ!"

Mai Nhược Quang dẫn theo một đám lại viên kho vũ khí nổi giận đùng đùng bước tới, chỉ thẳng vào mặt Tạ Lâm Xuyên nói: "Bệ hạ, Tạ đại nhân vô cớ giữ chúng thần lại đây, ngày ngày phái người giám sát chặt chẽ, hành vi này chẳng khác nào giam cầm đại thần triều đình! Đã ba ngày liên tiếp trôi qua, chúng thần vẫn không thể hiểu nổi nguyên cớ!"

"Giờ đây hắn lại làm việc càng tắc trách, bảo quản thuốc nổ không chu toàn, dẫn đến kho vũ khí phát nổ cháy lớn, đồ dự trữ trong kho toàn là quân nhu trọng yếu, làm sao chịu nổi tổn thất lớn như thế này cơ chứ?"

"Tạ đại nhân lạm dụng chức quyền trước, làm việc tắc trách sau, bệ hạ lẽ nào vẫn muốn nhắm mắt làm ngơ, dung túng bao che sao? Nếu không xử lý, không chỉ vi thần không phục, mà toàn thể quan lại Binh bộ và kho vũ khí đều không phục!"

Tần Lệ nhíu mày, đôi mắt thâm trầm như mực. Hắn cau mày quét ánh mắt sắc lẹm qua gương mặt của đám đông, dừng lại một chút trên gương mặt xanh mét vì tức giận của Mai Nhược Quang.

Mai Nhược Quang bị ánh mắt sâu hoắm của hắn quét trúng, tim đập thót một cái. Mấy lời định thốt ra cửa miệng, ví dụ như định cáo lên Ngự Sử Đài và luận tội công khai, liền bị lão nuốt tọt vào trong họng.

Tần Lệ bất động thanh sắc nhìn sang Tạ Lâm Xuyên, chậm rãi mở miệng: "Mai thượng thư luận tội ngươi lạm dụng chức quyền và làm việc tắc trách, ngươi có lời nào biện bạch hay không?"

Tạ Lâm Xuyên không nhanh không chậm đáp: "Khởi bẩm bệ hạ, chuyện này thực chất còn có ẩn tình khác."

Không đợi Mai Nhược Quang kịp lộ ra vẻ kinh ngạc, y liền vỗ nhẹ hai chưởng: "Dẫn người lên đây."

Lát sau, thân vệ áp giải vài tên tiểu lại quỳ rạp trước mặt mọi người, phía sau còn khiêng tới mấy cái hòm lớn. Khi mở ra xem, bên trong chật ních những thỏi đồng đúc của Chưởng Dã Thự.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy mấy hòm đồng đúc kia, vẻ giận dữ trên mặt Mai Nhược Quang đột ngột chuyển thành kinh hãi, đầu ngón tay lão siết chặt lấy ống tay áo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tần Lệ nhướng mày: "Cái này là?"

Tạ Lâm Xuyên từ tốn giải thích: "Hồi bẩm bệ hạ, ban ngày vi thần kiểm kê kho vũ khí, sai người chuyển thuốc nổ từ kho chứa cũ sang phía đông. Khi đêm đến quả nhiên phát hiện có kẻ rắp tâm tạo ra vụ nổ ngoài ý muốn, ngờ đâu chúng lại vô tình đánh sập luôn cả bức tường viện của Chưởng Dã Thự phía đông, thần bèn phái người sang kho của Chưởng Dã Thự để kiểm tra."

"Không ngờ, chuyến kiểm tra này vô tình lại lòi ra vấn đề lớn từ số đồng đúc trong kho. Có tên tiểu lại đang nửa đêm lén lút tuồn đồng đúc của Chưởng Dã Thự ra ngoài, bị bắt tại trận."

Không ngờ? Vô tình lòi ra? Mai Nhược Quang lúc này còn gì mà không hiểu nữa. Đây rõ ràng là cái bẫy do Tạ Lâm Xuyên cố ý giăng ra!

Giam lỏng lão ở kho vũ khí, không cho lão có cơ hội trở tay hay truyền tin tức ra ngoài, cái gọi là kiểm kê quân tư chẳng qua chỉ là cái bình phong bày ra trước mắt để thu hút sự chú ý của người khác. Té ra mục tiêu thực sự lại là Chưởng Dã Thự.

Mấy tên tiểu lại bị bắt quả tang vẫn còn cứng đầu cứng cổ kêu oan: "Bệ hạ, đây chỉ là vì hao hụt lò đúc* thông thường nên xử lý theo thông lệ mà thôi... đồng đúc trong kho đâu có thiếu cân nào đâu ạ!"

(*) ý là hao hụt trong quá trình nấu đúc đồng á

"Hao hụt lò đúc?" Tạ Lâm Xuyên đưa mắt ra hiệu cho thân binh Địch Dũng đứng phía sau. Đối phương lập tức hiểu ý, tiến lên mở toang tất cả những chiếc hòm khiêng ra từ kho Chưởng Dã Thự.

Địch Dũng từ trong đó bốc ra vài thỏi đồng, ước lượng trên tay, rồi sai người khiêng chiếc cân đã chuẩn bị sẵn lên, cân ngay trước mặt mọi người. Mọi người nhìn thấy kết quả, trọng lượng rõ ràng có sự chênh lệch lớn.

"Bệ hạ xin hãy nhìn xem, đồng đúc trong nhà kho có pha lẫn một lượng nhỏ đồng tạp chất kém chất lượng, có thỏi thậm chí đã bắt đầu nổi gỉ xanh. Mà số 'hao hụt lò đúc' bị tuồn ra ngoài này lại toàn là loại đồng đỏ thượng hạng, màu sắc sáng loáng."

Ngón tay Tần Lệ quẹt qua thỏi đồng đúc có dính gỉ xanh kia, sắc mặt đen lại. Chuyện đến nước này rồi thì còn điều gì không hiểu nữa? Tiểu lại của Chưởng Dã Thự dám lén lút giở trò trên số đồng đúc, lấy hàng kém chất lượng tráo đổi hàng thượng hạng, sau đó buôn lậu đồng thượng hạng ra ngoài để kiếm lời!

Thảo nào lần trước nỏ Khắc Địch do Tạ Lâm Xuyên sai thợ chế tạo lại đột ngột đứt gãy. Đó không phải là do thợ mài linh kiện quá mỏng, mà là vì đã dùng phải số đồng pha tạp kém chất lượng này.

Tạ Lâm Xuyên lại đưa mắt ra hiệu, Địch Dũng tiếp tục nói: "Tạ đại nhân đã ra lệnh cho bọn thuộc hạ bí mật giám sát Chưởng Dã Thự, phát hiện có kẻ bên trong ăn cắp của công, lén lút vận chuyển số đồng hao hụt này xuống thuyền hàng ở ngoài thành."

"Thuộc hạ đã thăm dò suốt ba ngày nay mới lần mò ra số đồng đúc này được tuồn về mấy tiệm rèn trong thành. Bề ngoài thì chỉ làm nghề rèn đúc râu ria, thực chất bên trong lại ẩn giấu một xưởng đúc tiền lậu vô cùng kín kẽ. Chủ mưu đứng sau tên là Triệu Thường Tân, mà thúc phụ của hắn ta chính là quản gia trong phủ của Mai thượng thư đây."

"Mai thượng thư, thật không nhìn ra ngươi lại có đầu óc kinh doanh đến thế đấy? Làm cái chức Bộ binh Thượng thư này quả thực là thiệt thòi cho ngươi quá rồi."

Ánh mắt lạnh lùng của Tần Lệ dời sang gương mặt của Mai Nhược Quang, giọng điệu nghe chẳng mấy giận dữ, nhưng cái sự nhẹ nhàng bâng quơ ấy lại đè ép đến mức khiến Mai Nhược Quang suýt chút nữa không khom nổi lưng.

Mai Nhược Quang bịch một tiếng quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu: "Bệ hạ! Chuyện này thần hoàn toàn bị kẻ dưới che mắt! Thần thực sự không biết một chút gì cả! Xin bệ hạ minh xét!"

Tần Lệ phất tay, lạnh giọng nói: "Mai Nhược Quang dung túng cấp dưới ăn cắp của công, tham ô quân nhu. Lột bỏ quan phục quan mũ của hắn, cùng với các đồng đảng khác áp giải hắn vào thiên lao chờ thẩm vấn."

Xử lý xong vụ án của Mai Nhược Quang, Tần Lệ liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên một cái, mím môi, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi câu nào.

Tạ Lâm Xuyên thấy vẻ mệt mỏi trong mắt hắn, nhẹ nhàng sờ vào mu bàn tay hắn, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo hiếm thấy truyền đến từ đầu ngón tay của đối phương. Y hơi nhíu mày: "Bên ngoài trời lạnh, chúng ta hồi cung thôi."

※※※

Ngày hôm sau, tại thiên lao.

Vụ án Mai Nhược Quang dung túng cấp dưới tham ô quân nhu làm chấn động cả triều dã. Phủ doãn Kinh thành, Hình bộ và phủ Đình Úy ấn định ba ngày sau sẽ tiến hành hội thẩm đối với Mai Nhược Quang.

Từ sau khi Tạ Lâm Xuyên điều chuyển khỏi phủ Đình Úy, chức Đình Úy mới do Bùi Tuyên tiếp quản, là người từng nhậm chức ở Hình bộ lại có kinh nghiệm bên Ngự Sử Đài.

Một lần nữa đặt chân vào chốn ngục tù tối tăm không thấy ánh mặt trời này, Tạ Lâm Xuyên siết chặt chiếc áo choàng lông cáo trên người, hai tay đút trong ống tay áo, đăm đăm nhìn Mai Nhược Quang đang mặc bộ quần áo đơn bạc, tóc tai bù xù trong phòng giam.

Trên chiếc bàn thấp trước mặt lão bày một đĩa cơm rau, là loại cơm tù bình thường không thể bình thường hơn, không hề vì lão từng làm Thượng thư mà có bất kỳ sự ưu ái nào.

Gò má Mai Nhược Quang hóp lại, mới có một đêm không gặp mà trông lão cứ như già đi tận mười tuổi.

Lão vừa ăn cơm vừa ngước mắt nhìn Tạ Lâm Xuyên đang đứng trên cao nhìn xuống, khóe miệng giật giật, giễu cợt nói: "Ta vốn không hề sai người tới kho vũ khí phóng hỏa, rõ ràng là ngươi vì muốn có cái cớ để tra Chưởng Dã Thự nên mới gắp lửa bỏ tay người, cố tình gây chuyện. Tạ đại nhân nay địa vị cao ngất ngưỡng, cậy vào sự sủng ái của tân đế để báo thù riêng, lẽ nào không sợ ngày sau sẽ rước lấy sự nghi kỵ của bệ hạ sao?"

Tạ Lâm Xuyên thong thả nói: "Mai đại nhân ở Binh bộ làm ra trò tham ô này chắc cũng chẳng phải ngày một ngày hai đâu nhỉ? Lấy cái gọi là 'đồng hao hụt lò đúc' lén lút đem đi đúc tiền đồng để trục lợi, lẽ nào đó không phải là sự thật sao? Cái cớ liệu có quan trọng không?"

Mai Nhược Quang tùy tiện gắp một miếng rau bỏ vào miệng, hừ lạnh: "Ta chẳng biết cái gì hết, là tên quản gia trong phủ lén lút làm sau lưng ta, ta cùng lắm chỉ có tội không biết chọn người, quản lý không nghiêm. Cho dù ai tới thẩm vấn đi chăng nữa thì câu trả lời của ta vẫn vậy thôi. Cái gọi là "hình phạt không áp dụng với bậc đại phu"*, Tạ đại nhân lẽ nào còn muốn dùng hình với ta sao?"

(*) Lấy ý từ câu "Hình bất thượng đại phu" trong礼记 (Lễ Ký), ý chỉ các quan viên quý tộc thời xưa có đặc quyền không bị áp dụng nhục hình như dân thường.

Tạ Lâm Xuyên không nhanh không chậm từ trong ngực áo rút ra mấy tờ giấy, nói: "Mai đại nhân đừng quên, lần trước quyển Bách Quan Bí Lục mà Thuận Vương đưa cho ta là do chính tay ta dâng lên cho bệ hạ đấy. Ngươi lẽ nào lại nghĩ ta không tự sao chép lại một bản sao?"

"Mấy cái trò mèo này của ngươi tất thảy đều được ghi chép trên đó cả. Bằng không ta làm sao có thể lần theo dấu vết mà tóm gọn ngươi nhanh đến như vậy?"

"Nếu ngươi sắp chết đến nơi mà còn cứng miệng như thế này, thì đừng nói là mạng của ngươi, đến cả tính mạng của toàn thể gia quyến phủ nhà ngươi cũng khó lòng giữ nổi."

Sắc mặt Mai Nhược Quang tức khắc trở nên xanh mét, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lần trước bệ hạ đã đích thân hứa hẹn sẽ bỏ qua chuyện cũ!"

"Cái đó là đương nhiên rồi." Tạ Lâm Xuyên gật gật đầu, "Bệ hạ tất nhiên sẽ bỏ qua chuyện cũ, nhưng sau đó ngươi cũng có chịu thu tay đâu. Hơn nữa, người hứa hẹn là bệ hạ, chứ không phải ta."

Đáy mắt Mai Nhược Quang chằng chịt tia máu, trong cổ họng phát ra mấy tiếng th* d*c khùng khục: "Ngươi muốn thế nào?"

Tạ Lâm Xuyên nhếch lên khóe miệng, gương mặt lạnh lẽo: "Lá gan ngươi to thật đấy, lần trước bệ hạ đã nghiêm lệnh mà sau đó ngươi vẫn dám làm ra mấy trò này. Xem ra không chỉ có một mình ngươi là chủ mưu đâu nhỉ? Chắc chắn còn có kẻ hùn vốn với ngươi nữa, đúng không? Nói cho ta biết đi, đồng mưu của ngươi còn có ai?"

Kẻ "trung thần" trong miệng Lý Tuyết Hoằng ở kiếp trước rốt cuộc có phải là Mai Nhược Quang hay không?

Lão là Binh bộ Thượng thư, lại là lão thần tiền triều. Lý Tuyết Hoằng mưu phản thành công, nếu có sự trợ giúp của lão thì quả thực hợp tình hợp lý.

Mai Nhược Quang rõ ràng là có chút do dự. Ngay vào lúc Tạ Lâm Xuyên định tiếp tục vừa đấm vừa xoa, Mai Nhược Quang đột nhiên ôm chặt lấy bụng, cổ họng phát ra tiếng khục khặc đau đớn, vệt máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng.

Tạ Lâm Xuyên sắc mặt đại biến, lập tức lao lên móc họng lão: "Nôn ra! Mau nói cho ta biết là ai!"

Đáng tiếc là đã quá muộn. Lượng độc lão nuốt vào không hề nhỏ, đồng tử Mai Nhược Quang dại ra, há miệng th* d*c, nhưng một chữ cũng chẳng thốt lên nổi, chớp mắt đã trút hơi thở cuối cùng.

Tạ Lâm Xuyên liếc nhìn đĩa cơm rau kia, trong lòng tức khắc lạnh toát. Không ngờ nổi Mai Nhược Quang còn chưa đợi đến ngày tam nha hội thẩm*, mới qua có một đêm đã bị người ta hạ độc chết.

(*) Tam nha hội thẩm: Thông thường trong lịch sử sẽ gọi là "Tam ty hội thẩm" (Ba cơ quan tư pháp lớn nhất là Hình bộ, Đại Lý Tự, Đô Sát Viện cùng nhau thẩm lý các vụ án lớn). Tuy nhiên ở trong truyện thì tác giả dùng "Tam nha" để chỉ ba nha môn phá án là Phủ Doãn Kinh thành, Hình bộ và phủ Đình Úy.

Y đặt xác lão xuống, đứng dậy rời khỏi phòng giam sai người vào xử lý, ngờ đâu vừa bước chân ra khỏi cửa được hai bước đã chạm mặt ngay Tần Lệ cùng với Tần Vịnh Nghĩa và Ngôn Ngọc.

Nhìn thấy Mai Nhược Quang đã khí tuyệt thân vong trong phòng giam, trên mặt bọn họ đều lộ ra vẻ ngỡ ngàng như nhau.

Tần Lệ cau mày: "Chuyện gì thế này?"

Ngôn Ngọc tiến lên thăm dò hơi thở của Mai Nhược Quang, quẹt chút máu ở khóe miệng lão lên ngửi thử, âm thầm liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên một cái rồi nói: "Bệ hạ, Mai Nhược Quang đã chết vì trúng độc."

Ánh mắt Tần Lệ hơi trầm xuống, không nói gì. Tần Vịnh Nghĩa nhìn Tạ Lâm Xuyên, không mặn không nhạt nói: "Ai ai cũng biết Tạ đại nhân và Mai Nhược Quang có hiềm khích cũ, thực ra cứ đợi ba ngày nữa tam nha hội thẩm thì hắn ta cũng khó thoát khỏi cảnh tịch thu gia sản, chém đầu thị chúng. Tạ đại nhân cớ gì phải vội vàng như thế?"

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên sắc lẹm, bình tĩnh đáp: "Tần đại nhân lẽ nào đang ám chỉ ta là kẻ hạ độc Mai Nhược Quang sao?"

"Lời này ta đâu có nói." Tần Vịnh Nghĩa lắc đầu, "Có điều phàm là những kẻ có thù oán với Tạ đại nhân thì cái chết cứ luôn mờ mờ ám ám. Lần trước chết một Dương Khung, lần này lại tới lượt Mai Nhược Quang, thật khiến người ta khó lòng không nghĩ ngợi nhiều."

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày: "Đúng như lời ngươi nói đấy, ta việc gì phải nhọc công chạy tới đây giết một kẻ đã cầm chắc cái chết, tự rước lấy một thân tanh hôi làm gì? Ngày hôm nay ta tới đây chính là muốn hỏi xem Mai Nhược Quang có còn đồng đảng nào không, không ngờ kẻ đứng sau lại ra tay diệt khẩu nhanh đến thế."

Tần Vịnh Nghĩa liếc y một cái, thở dài nói: "Tạ đại nhân vì Mai Nhược Quang mà tốn công giăng ra một cái bẫy lớn thế này, hắn ta chết đi dễ dàng thế thì đúng là tội càng đáng muôn chết. Cơ mà nghe bảo đêm qua kho vũ khí phát nổ cháy lớn, tiếc thay cho bao nhiêu quân tư trong kho, dẫu cho Tạ đại nhân có muốn báo thù thì cũng không nên bắt kho vũ khí phải chịu tổn thất như thế chứ."

Nhiếp Đông đứng sau lưng Tần Vịnh Nghĩa lúc này lại khẽ khụ một tiếng, giọng ồm ồm nói: "Tần đại nhân có điều không biết rồi, Tạ đại nhân ngay từ ngày đầu đã thông báo cho mạt tướng, đem phần lớn quân tư trong kho vũ khí tạm thời di dời đi chỗ khác. Số bị ảnh hưởng chẳng qua chỉ là mấy cái hòm rỗng mà thôi."

Tần Vịnh Nghĩa há miệng th* d*c, nhất thời câm nín chẳng nói được lời nào.

"Đủ rồi. Chuyện này Tạ Lâm Xuyên có công không có tội, không cần nhắc lại nữa." Tần Lệ đưa mắt cảnh cáo nhìn Tần Vịnh Nghĩa một cái, kẻ sau tự biết mình lỡ lời, lập tức thức thời lui về phía sau, không nhiều lời nữa.

"Còn về chuyện Mai Nhược Quang trúng độc, giao cho Hình bộ và phủ Đình Úy tra rõ."

Đợi đến khi Tần Lệ dẫn Tạ Lâm Xuyên rời đi, Tần Vịnh Nghĩa tụt lại nửa bước, kéo tay Ngôn Ngọc thấp giọng nói: "Ngôn thừa tướng, ngươi có thấy bệ hạ thực sự quá mức sủng ái Tạ đại nhân rồi không. Cái này đâu phải điềm lành gì."

"Coi kìa, Tạ đại nhân thân là một tên hàng tướng mà nay đã leo lên chức Xu mật sử, ngang ngược giăng bẫy đại thần triều đình như vậy, cuối cùng người ta chết một cách mờ ám mà bệ hạ vẫn một mực thiên vị, sau này chẳng phải hắn sẽ cưỡi đầu cưỡi cổ ngươi và ta sao?"

Ngôn Ngọc vê vê chòm râu, nhìn thật sâu vào ánh mắt Tần Vịnh Nghĩa: "Nhưng việc nào ra việc nấy. Hành động này của Tạ đại nhân cũng là trừ hại cho triều đình, đâu có gì sai trái. Từ xưa đến nay có câu "con người luận việc làm chứ không luận tâm", bệ hạ cũng từng bảo văn võ khắp triều ai nấy đều có lòng riêng. Bệ h* th*n là bậc nhân quân còn chẳng trách tội, Tần đại nhân việc gì phải bận lòng."

Môi Tần Vịnh Nghĩa giật giật vài cái, hoàn toàn rơi vào im lặng.

※※※

Hoàng cung, Tử Thần Điện.

Trời đã về đêm, một trận mưa lạnh vừa mới dứt, ngoài cửa sổ tiếng gió rít gào từng hồi, lá rụng tiêu điều.

Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ đi suốt chặng đường về tới tẩm cung mà đôi bên chẳng nói với nhau lời nào.

Tần Lệ ngồi trên giường, đôi mắt sâu thẳm ghim chặt lên người Tạ Lâm Xuyên, trầm mặc không nói gì, cũng không rõ cảm xúc nơi đáy mắt hắn.

Tạ Lâm Xuyên chú ý tới thần sắc khác lạ của hắn, chậm rãi tiến lên, vén lọn tóc lòa xòa trước trán hắn ra, để lộ vầng trán trơn láng. Y cúi đầu chăm chú nhìn hắn, chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng: "Bệ hạ đang nghi ngờ ta giết Mai Nhược Quang sao?"

Chân mày Tần Lệ khẽ nhướng lên, chậm rãi lắc đầu: "Ngươi sao có thể làm ra cái chuyện vụng về như thế được."

Tạ Lâm Xuyên nhất thời không rõ mình nên vui mừng vì Tần Lệ tin tưởng y đến vậy, hay nên bất lực vì trong lòng hắn y luôn là cái hình tượng tâm cơ thâm sâu, mưu mô ngập tràn nữa đây.

"Vậy bệ hạ có lời gì muốn hỏi ta không?"

Tần Lệ khẽ cau mày rồi lại giãn ra. Hắn chẳng mảy may bận tâm đến sống chết của loại sâu mọt như Mai Nhược Quang, thế nhưng nỗi hoài nghi vô cớ kia không biết từ lúc nào cứ luôn quanh quẩn nơi đáy lòng, tựa như một dải bóng đen xua mãi không tan.

Nhưng nếu truy cứu kỹ càng, ngoại trừ mấy lời mộng mị chẳng thể xem là thật của Tạ Lâm Xuyên, cùng với vài hồi ảo giác như có như không của chính mình ra, thì quả thực hắn chẳng biết phải bắt đầu truy hỏi từ đâu.

Hắn một lần nữa lắc đầu nói: "Chuyện của Mai Nhược Quang trẫm không trách ngươi. Sau này đối với mấy loại chuyện như thế, ngươi có thể nói trước cho trẫm biết một tiếng."

Trong lòng Tạ Lâm Xuyên khẽ chấn động. Việc phát hiện ra dây cung bị đứt ở trường bắn chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, những kế hoạch nối tiếp sau đó đều là do y tùy cơ ứng biến ngay tại thời điểm đó, bởi vậy y không cách nào thông báo trước cho Tần Lệ được.

Ban đầu, y định nói vài lời đường mật để dỗ dành Tần Lệ, ví dụ như nói rằng tất cả những việc này là để tìm ra kẻ thủ ác đã làm tổn thương bàn tay của hắn, nhằm khiến hắn vui lòng.

Nhưng lời vừa đến cửa miệng lại bị Tạ Lâm Xuyên nuốt ngược trở lại.

Y chậm rãi hạ thấp thân người, một chân quỳ gối, ngồi xổm trước giường của Tần Lệ, nâng bàn tay phải đã kết vảy của hắn lên, đặt bên làn môi mình mà nhẹ nhàng m*n tr*n.

Y ngước mắt nhìn đăm đăm vào Tần Lệ không rời một giây, ánh mắt trong trẻo, giọng nói trầm thấp mà hòa hoãn: "Thực ra Tần Vịnh Nghĩa nói cũng không sai đâu, năm đó cái chết của Dương Khung đúng là do ta thiết kế, cố ý dẫn người tới giết, khiến hắn phải phơi xác ngay giữa phố."

"Mai Nhược Quang cũng là do ta cố tình mượn cớ dây cung đứt gãy để giăng bẫy hắn, thừa cơ vạch trần tội ác của hắn ra ánh sáng. Ngọn lửa ở kho vũ khí cũng là do ta sai người phóng hỏa, chỉ vì muốn danh chính ngôn thuận điều tra tệ nạn của Chưởng Dã Thự mà thôi."

"Ta cũng không có lí do cao đẹp gì cả. Ta chỉ đơn giản là muốn tự tay báo thù cho chính mình mà thôi."

Lồng ngực Tần Lệ chấn động mãnh liệt, ánh mắt hắn trầm xuống, nheo mắt lại, thẳng thắn đón nhận ánh mắt của y, giọng nói có phần khản đặc: "Lần trước trẫm chất vấn ngươi về cái chết của Dương Khung, ngươi còn sống chết không chịu thừa nhận kia mà, sao giờ lại dám nói rồi?"

Tạ Lâm Xuyên nắm lấy tay hắn, thò đầu lưỡi mềm mại ra, từng chút một l**m láp vết sẹo trên mu bàn tay ấy, ánh mắt vẫn ngước lên, dán vào mắt hắn một cách đầy bộc trực.

"Không chỉ bởi vì bọn họ đáng tội, mà điều quan trọng hơn chính là..."

Tạ Lâm Xuyên khựng lại một nhịp, bật cười khúc khích, khiến nốt ruồi son bên cánh mũi cũng khẽ lay động theo: "Ta chính là cậy vào việc bệ hạ sủng ái ta, cho nên mới tác oai tác quái vô pháp vô thiên như vậy. Bệ hạ dù có thế nào cũng sẽ tha thứ cho ta mà, đúng không?"

Trái tim Tần Lệ như bị ai bóp mạnh một cái, đột ngột lỡ mất hai nhịp đập, lại giống như bị sự thẳng thắn của đối phương châm ngòi cho một cụm lửa nóng rực đang chực cháy bừng.

"Cái đồ yêu nghiệt nhà ngươi!"

Hắn dùng lực kéo mạnh người sang, xoay người một cái đè phập y xuống giường, hung tợn ngậm chặt lấy đôi môi y mà ngấu nghiến: "Càng ngày càng cậy sủng sinh kiêu rồi!"

Tạ Lâm Xuyên dùng cả hai tay ôm chặt lấy hắn, đáp trả nụ hôn triền miên dây dưa khôn xiết kia.

Nếu trong tương lai có một ngày, y sẵn sàng dốc hết mọi can đảm, đem tất cả sự phản bội diễn ra trong cơn ác mộng kia kể cho Tần Lệ nghe, liệu Tần Lệ có mở lòng tha thứ cho y chăng?

Lồng ngực nóng bỏng của Tần Lệ cọ xát vào người y. Lớp y phục mỏng manh chẳng thể nào ngăn nổi nhiệt độ cơ thể đang không ngừng tăng cao.

"Trẫm... dĩ nhiên sẽ tha thứ cho ngươi..."

Môi răng dây dưa quấn quýt, nụ hôn càng lúc càng nồng đượm, song cũng khiến thứ cảm xúc không sao hóa giải nơi đáy lòng càng thêm chua xót.

Nếu trong tương lai có một ngày, Tạ Lâm Xuyên thực sự phản bội hắn như trong ảo giác kia, thì dù cho hắn có sở hữu ngàn vạn lớp vảy giáp kiên cố đi chăng nữa, trái tim vẫn sẽ biết đau.

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn