Đánh hạ được thành Kỳ Sơn, Tần Lệ liền phái một vị lão tướng điềm tĩnh lão luyện khác trong quân để thủ thành. Thế lực của Lý Phong Hạo bên kia bị ép tới mức phải co cụm và rút bớt về vùng thành Phòng Châu. Con đường tất yếu dẫn vào đất Thục Trung được canh gác chặt chẽ bấy lâu nay cuối cùng cũng bị đục ra một khe hở.
Nhiếp Đông đem tất cả những tệ nạn cùng thói hư tật xấu tích tụ đã lâu trong quân doanh lần lượt dâng lên tấu sớ. Thủ cấp của Tần Ninh cũng được chuyền đi khắp các doanh trại để bêu đầu răn chúng.
Tần Lệ lại thẳng tay lôi tất cả những quân sĩ và tướng lĩnh lén lút đánh bạc, gọi kỹ nữ, hay ăn chặn quân lương ra xử lý nghiêm theo quân pháp. Tất cả những kẻ có dính dáng đến bè lũ Tố giáo cũng bị thanh lọc sạch sẽ khỏi quân doanh.
Một cuộc đại thanh trừng với quy mô lớn đến nhường này, lại diễn ra ngay sau chuỗi thắng lợi liên tiếp, nên uy thế ngút trời, gần như chẳng vấp phải chút cản trở nào, khiến tướng sĩ các doanh trại không ai không dè sợ.
Dọn dẹp xong xuôi đống tàn cuộc, Tần Lệ cùng Tạ Lâm Xuyên nương theo sự hộ tống của ba ngàn Thiết Giáp Vệ, khởi hành hồi kinh.
Hoàng cung. Tiết trời bấy giờ đã chuyển sang cuối thu. Ngọn gió thu xào xạc cuốn theo những chiếc lá vàng úa tả tơi bay lượn khắp không trung.
Bên trong điện chính của Tử Thần Điện, Tần Lệ dùng xong buổi trưa lại phê duyệt tấu chương thêm một lát. Sau khi để Hứa thái y vào thỉnh mạch, lúc này hắn đang chợp mắt ngủ trưa.
Tạ Lâm Xuyên tiễn Hứa thái y bước ra ngoài. Thấy xung quanh không có người, y liền kéo ông vào một góc khuất, thấp giọng hỏi: "Lần trước bệ hạ bị thương ở phần đầu, lại trúng phải tên độc, nay đã hoàn toàn bình phục chưa?"
Hứa thái y vuốt vê chòm râu mấy cái, nói: "Xem qua mạch tượng thì long thể của bệ hạ vô cùng tráng kiện, đã không còn gì đáng ngại. Vết sưng bầm sau gáy cũng đã tiêu tan, thần trí sáng suốt, hẳn là đã bình phục hoàn toàn rồi."
Tạ Lâm Xuyên nghe thái y nói như thế, cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, lại hỏi thêm: "Dạo gần đây ta thấy bệ hạ dường như bắt đầu có thói quen ngủ trưa, thời gian ngủ cũng kéo dài ra, liệu có vấn đề gì không?"
Hứa thái y hỏi lại: "Ngoại trừ việc ngủ nhiều hơn, bệ hạ còn có biểu hiện gì khác thường không?"
Tạ Lâm Xuyên ngẫm nghĩ một hồi, hình như cũng chẳng có gì lạ. Chẳng qua là lúc trừng trị tệ nạn trong quân thì cực kỳ tàn khốc, lúc hồi kinh khi quở trách đám đại thần trên triều thì tính khí có phần hung dữ, thường xuyên mắng nhiếc các thần tử đến vuốt mặt không kịp, khiến ai mỗi khi lâm triều đều nơm nớp lo sợ.
Thế nhưng tính khí ấy của Tần Lệ xưa nay vốn thế, thành ra cũng chẳng tính là điều gì quá khác thường.
Thấy y lắc đầu, Hứa thái y trầm ngâm một lát rồi bảo: "Bệ hạ ngày đêm lo toan chính sự, lâu ngày mệt mỏi tích tụ, ngủ trưa nhiều cũng là lẽ thường tình. Hoặc có thể là do lần trước bị thương ở đầu còn sót lại chút di chứng, thần hồn chưa ổn định, vốn dĩ cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều hơn."
"Còn về phần độc tố từ mũi tên lần trước bệ hạ trúng phải, khi bắt mạch quả thực không thấy có gì bất ổn. Có lẽ do lượng độc trúng phải không nhiều, đã sớm bài tiết ra khỏi cơ thể. Thường ngày long thể của bệ hạ vẫn luôn khỏe mạnh, cho dù trong người còn vương chút độc tàn thì hiện tại xem ra cũng không có gì đáng ngại, ít nhất là không nguy hại đến tính mạng. Xin hãy để lão phu về phủ nghiên cứu thêm."
"Tạ đại nhân có lẽ là vì quan tâm quá hóa loạn mà thôi, không cần phải quá mức lo âu."
Tạ Lâm Xuyên gật gật đầu, bấy giờ mới thật sự yên lòng.
※※※
Kỳ thi mùa thu đầu tiên kể từ khi Tần Lệ đăng cơ đã kết thúc một cách tốt đẹp. Nhằm bổ sung nhân tài cho triều đình, nhanh chóng lấp đầy những vị trí còn bỏ trống, số lượng sĩ tử thi đỗ lần này tăng lên tới tận ba mươi phần trăm.
Trên đường đến Khánh An, số lượng người đổ về bảng vàng thi đình đông như trẩy hội, ai nấy đều nghểnh cổ nhón chân mong chờ.
Cuối cùng, khi tấm bảng vàng được dán ngay ngắn lên bức tường bình phong của trường thi, viên thái giám bắt đầu cất giọng xướng tên. Người đỗ đầu Trạng nguyên không ai khác chính là Tạ Ánh Sơn của Tạ phủ. Đứng ngay sau là Bảng nhãn và Thám hoa, cũng đều là những bậc nhân tài tuấn tú. Trong thoáng chốc, tiếng bàn tán xôn xao vang lên như sấm.
Tạ Ánh Sơn trút được gánh nặng trong lòng, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Trên mặt vừa mới nhen nhóm chút vui mừng, thì các sĩ tử khác đã réo gọi tên cậu mà ríu rít chúc mừng không ngớt.
Toi rồi! Tạ Ánh Sơn còn chưa kịp lách người bỏ trốn, đám gia đinh của các nhà quyền quý đứng chờ sẵn từ sớm đã xông lên vây quanh cậu. Ống tay áo cậu bị túm chặt đến mức nhăn nhúm, suýt chút nữa là bị người ta khiêng đi.
Tiếng hò hét, tiếng lôi kéo, tiếng dỗ dành ngon ngọt hòa lẫn vào nhau thành một mảnh hỗn độn.
Tạ Ánh Sơn chật vật lắm mới thoát khỏi móng vuốt của đám gia đinh, chạy thục mạng về tới Tạ phủ, ngay đến chiếc mũ quan trên đầu cũng bị giật phăng xuống từ đời nào.
Vừa mới bước chân vào cửa, cậu đã thấy Tạ Lâm Xuyên cùng muội muội Tạ Vân đang vây quanh tổ mẫu nói nói cười cười. Trên bàn bày biện đủ loại chai lọ rực rỡ sắc màu, nhìn kỹ lại thì ra là những chiếc bình lưu ly nửa trong suốt nửa mờ phủ sương, muôn màu muôn vẻ, trông rất đẹp mắt.
"Đại ca, huynh đã về rồi!" Tạ Ánh Sơn bước chân thoăn thoắt chạy vào sảnh đường.
"Trạng nguyên lang của chúng ta đã về rồi đấy à." Tạ Lâm Xuyên hơi mỉm cười.
Tạ Ánh Sơn đỏ mặt, ngượng nghịu gãi gãi đầu: "Ơ, mọi người đều biết cả rồi sao? Đệ còn đang tính tự miệng mình báo tin vui này cho cả nhà cơ đấy."
Tạ Vân lắc lắc tấm danh thiếp trong tay: "Người ta đã đến xướng tên từ sớm rồi, đại ca còn ban thưởng cho họ không ít tiền bạc nữa."
Tạ lão phu nhân dang tay ôm chặt Tạ Ánh Sơn vào lòng, xúc động đến mức nước mắt già nua lã chã rơi: "Phủ họ Tạ chúng ta cuối cùng cũng có được một vị Trạng nguyên rồi! Mai này xuống dưới chín suối, cũng có thể diện để đối mặt với phụ mẫu các con rồi."
"Tổ mẫu!"
Tạ Lâm Xuyên âm thầm mỉm cười. Tuy nói là bài thi ở kỳ thi đình được rọc phách giấu tên, nhưng đến khi trình lên trước mặt hoàng đế thì họ tên quê quán sớm đã được mở ra rồi, thậm chí đến cả chân dung cũng có đủ. Mười vị trí đứng đầu hết thảy đều dựa vào sở thích của Tần Lệ cùng thân phận và tướng mạo của ứng viên mà điểm chọn.
Cái tên Tần Lệ kia chữ nghĩa chẳng có bao nhiêu, làm sao phân biệt được văn chương hay dở thế nào. Bài văn của những người khác đa phần đều hoa mỹ rỗng tuếch, viết những lời chung chung về đạo trị quốc bình thiên hạ, duy chỉ có Tạ Ánh Sơn vốn xuất thân từ dòng dõi võ tướng, nên cả bài văn đều xoay quanh về những sách lược quân sự, nói có sách mách có chứng, cực kỳ hợp ý Tần Lệ.
Huống hồ cậu lại là đệ đệ ruột của Tạ Lâm Xuyên, Tần Lệ chẳng thèm nghĩ ngợi lấy nửa giây, vung bút một phát định luôn danh hiệu Trạng nguyên.
Tạ Ánh Sơn cầm lấy một chiếc bình lưu ly màu xanh lam sẫm, ngón tay búng nhẹ lên thân bình, vang lên một tiếngboonggiòn giã. Cậu lắc lắc mấy cái, bên trong đựng đầy chất lỏng, từ miệng bình tỏa ra một làn hương thơm ngào ngạt, tinh tế mà thanh nhã.
Cậu hít hít mũi: "Đây là thứ gì thế? Lại có thể nhìn thấu được làn nước bên trong. Thơm quá, giống như mùi hoa nhài vậy."
Tạ Vân hì hì cười một tiếng, mở chiếc bình lưu ly ra, đổ một chút nước hoa nhài thoa lên mu bàn tay của nhị ca: "Cái này chính là dùng hoa nhài cùng các loại hoa lá, hương liệu khác chưng cất và ngưng tụ mà thành, gọi là nước hoa dạng lỏng."
"Đại ca dạy muội đấy. Cửa hàng hương liệu mua lại lần trước bây giờ chuyên bán loại nước hoa này, còn có cả các loại mùi hương khác nữa. Lần này mới thay sang mấy chiếc bình lưu ly nung này, mới bày ra có mấy ngày mà người ta đã tranh nhau mua đến mức sạch hàng rồi! Còn có mấy vị phu nhân, tiểu thư nhà quan lớn phái quản sự đến tận phủ chúng ta để tìm mua đấy. Nhị ca huynh cứ một mực chuyên tâm đèn sách thi cử nên đâu có màng đến mấy chuyện vặt vãnh này."
"Thảo nào dạo gần đây trong nhà cứ liên tục nhận được bái thiếp." Tạ Ánh Sơn ngửi ngửi, quả nhiên có một mùi hương ngọt ngào, thanh nhã, khác hẳn với mùi hương xông hay các túi thơm thông thường.
Chẳng biết đại ca học được mấy thứ đồ hiếm lạ này ở đâu nữa.
Tạ Vân đặt chai nước hoa xuống, khoác lấy cánh tay Tạ Lâm Xuyên mà lắc lắc: "Phải rồi đại ca, mấy ngày nay chùa Tướng Quốc đang tổ chức Pháp hội Phật quang. Pháp hội này cứ ba năm mới có một lần, có các bậc cao tăng đắc đạo đến giảng thiền cho hương khách nghe, nổi tiếng lắm đấy."
"Ở đó còn có thể cầu xin xăm bói toán, thắp hương trả nguyện, người đi đông nghịt luôn. Hay là chúng ta cũng đến đó góp vui đi, huynh khó khăn lắm mới được xuất cung một ngày, coi như là đi du ngoạn ngày thu vậy!"
Tạ Ánh Sơn cũng hớn hở phụ họa: "Thế thì tốt quá, hôm nay bảng vàng định danh, vừa khéo đến đó để tạ lễ trả nguyện."
Tạ Lâm Xuyên thực ra không có chút hứng thú nào với mấy trò bói toán xin xăm huyền học này, nhưng ngày thường quả thực y rất ít khi được gặp gỡ hai đệ muội. Hôm nay nhị đệ đỗ đạt cao, đang tràn ngập hứng khởi, nhìn trời thấy thời gian vẫn còn sớm, y liền gật đầu: "Vậy thì đi sớm về sớm."
Cả nhóm vừa mới bước chân ra khỏi đại môn Tạ phủ, suýt chút nữa đã đâm sầm vào một nam tử đang vội vã đi tới.
"Tiết An, ngươi còn đến Tạ phủ chúng ta làm gì nữa?" Tạ Vân nhướng đôi mày thanh tú lên, đưa mắt nhìn Tiết An từ đầu đến chân hai lượt, "Hôn ước của chúng ta đã hủy bỏ từ lâu rồi, Tạ phủ không chào đón ngươi."
Chỉ thấy đám gia đinh phía sau Tiết An đang khiêng một tràng dài những hộp quà sính lễ màu đỏ thắm. Trên mặt Tiết An nặn ra vẻ tươi cười, hướng về phía ba huynh đệ Tạ Lâm Xuyên cung kính chắp tay thi lễ nói: "Tạ đại nhân, nhị công tử, tam tiểu thư, tiểu nhân hôm nay mạo muội tới cửa, một là để chúc mừng nhị công tử đỗ đầu Trạng nguyên, hai là vì sự l* m*ng lần trước mà đến để tạ lỗi với tam tiểu thư, mong tam tiểu thư không so đo hiềm khích trước đây, ba là–"
"Không có ba bốn gì hết!" Tạ Vân lạnh lùng cười mỉa một tiếng.
Tiết An vội phân trần: "Tạ Vân, lần trước là lỗi tại ta, ta hiểu lầm Tạ đại nhân, cứ ngỡ Tạ đại nhân là... khụ khụ, càng không nên hồ đồ hủy bỏ hôn ước. Tạ đại nhân nay đã quý hiển nắm giữ chức Xu mật sử, hai nhà chúng ta môn đăng hộ đối. Tạ Vân, chúng ta là thanh mai trúc mã từ nhỏ đã quen biết nhau rồi, nàng không thể cho ta thêm một cơ hội nữa sao?"
Tạ Lâm Xuyên dửng dưng liếc nhìn đối phương một cái, không lên tiếng, ánh mắt lại dời sang người Tạ Vân.
Bấy lâu nay tự mình đứng ra quán xuyến cửa hàng nước hoa, Tạ Vân tự khắc đã tôi luyện được cái khí chất của một vị bà chủ đương gia lập nghiệp, lại có hai người ca ca chống lưng phía sau, nàng làm gì phải sợ.
Tạ Vân chỉ tay thẳng vào mũi Tiết An, chiếc khăn trong tay hất mạnh một phát: "Môn đăng hộ đối? Ta khinh! Ai môn đăng hộ đối với nhà ngươi? Đại ca ta là dựa vào công lao thực thụ, được thánh thượng đích thân phong chức Xu mật sử, nhị ca ta là Trạng nguyên đích thân được thánh thượng điểm chọn, ta là chưởng quầy của hương dược cục Vân Ký, còn tên chỉ biết hưởng lộc của tổ tiên mà chơi bời lêu lổng như ngươi thì lấy tư cách gì mà đòi đăng với đối?"
"Người muốn đến Tạ phủ cầu thân xếp hàng từ cửa phủ dài đến tận phố Chu Tước, đến lượt cái thứ tiểu nhân hám lợi như ngươi lên tiếng chắc? Người đâu, đem tên này đuổi ra ngoài cho bổn tiểu thư!"
Tạ Ánh Sơn ha ha cười lớn: "Tam muội nói chí phải."
Tạ Lâm Xuyên dùng ánh mắt ra hiệu cho Địch Dũng phía sau. Địch Dũng vốn đã hầm hè xoa xoa tay chờ sẵn từ lâu, không nói hai lời tiến lên xách tên Tiết An vóc dáng mảnh khảnh kia lên như xách gà con, một quăng một đá, khiến gã lăn lông lốc xuống bậc thang.
Tiết An ngã nhào một cú sấp mặt chó ngay giữa bàn phố, chuốc lấy một trận cười nhạo của đám hàng xóm láng giềng thích hóng hớt xung quanh, cuối cùng chỉ biết muối mặt dắt đám gia đinh lủi mất.
Khi mấy huynh đệ ngồi xe ngựa đến chùa Tướng Quốc, nhìn biển người tấp nập trước mắt, Tạ Lâm Xuyên bỗng nhiên nảy sinh cảm giác hoảng hốt giống như đang đi tham quan khu du lịch vào ngày lễ Tết ở hậu thế vậy.
"Thật là náo nhiệt!" Tạ Vân nay đã trút được cơn uất nghẹn khi đuổi cổ tên Tiết An không có mắt kia đi, tâm trạng hiện tại tốt vô cùng, kéo tay hai vị ca ca đi tuốt vào sâu trong dòng người.
"Đây là cây bồ đề nhân duyên, nghe nói đã có cả trăm năm lịch sử rồi, xin xăm cầu nhân duyên ở đây là linh nghiệm nhất đấy!" Tạ Vân chỉ tay vào một cây bồ đề cổ thụ to lớn phải bốn năm người ôm mới xuể, kéo Tạ Lâm Xuyên bước vào trong ngôi miếu thờ đối diện cây bồ đề.
Tạ Vân thành kính quỳ sụp trước tấm bồ đoàn, tay lắc ống xăm, miệng lẩm bẩm. Khó khăn lắm mới lắc rơi ra được một chiếc xăm, nàng đang tính cúi người nhặt lên thì suýt chút nữa đã bị đám hương khách chen chúc dẫm phải chân.
Một vạt áo rộng thùng thình bất thình lình buông xuống trước mặt nàng, nhặt chiếc xăm nhân duyên ấy lên rồi chìa ra trước mặt nàng. Tạ Vân ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt là một vị thư sinh dung mạo tuấn tú.
"Cô nương, xăm của nàng."
"Dương Lê An, sao ngươi lại ở nơi này?" Tạ Ánh Sơn kinh ngạc thốt lên, liền giới thiệu với hai người, "Đây là đồng môn của ta, vị Dương công tử đỗ Thám hoa trong kỳ thi đình lần này."
Dương Lê An sửng sốt, có phần luống cuống chắp tay hành lễ: "Tạ huynh, Tạ đại nhân, Tạ tiểu thư."
Tạ Vân nghe xong lời này thì nhịn không được bật cười một tiếng: "Có gì đâu mà đa tạ nhiều thế."
Tạ Vân nhìn vị Thám hoa lang đang ngơ ngác như ngỗng mà chớp chớp mắt trước mặt, đón lấy chiếc xăm nhân duyên cúi đầu nhìn xuống, trên đó có khắc một câu: "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ".(Chỉ cần có duyên, dẫu cách trở nghìn trùng rồi cũng sẽ gặp lại.)
Tạ Lâm Xuyên nhìn tam muội mình, rồi lại nhìn vị Thám hoa mọt sách kia, trong lòng thầm tặc lưỡi một tiếng. Chiếc xăm nhân duyên này được khai quang thật rồi à, sao lại linh nghiệm thế này?
Một kẻ vốn chẳng mấy tin vào mấy chuyện huyền học như Tạ Lâm Xuyên chứng kiến cảnh này cũng không khỏi dao động đôi phần. Y cũng chọn lấy một tấm bồ đoàn mà quỳ xuống, cầm ống xăm lắc lư một hồi lâu, trong lòng không tự chủ được mà hiện lên gương mặt ngạo nghễ, kiêu căng của Tần Lệ, cuối cùng cũng làm rơi ra một cây xăm.
Tạ Lâm Xuyên nhặt lên, trước tiên dùng ngón tay miết nhẹ qua đầu xăm, trên đó chỉ khắc vỏn vẹn bốn chữ. Y lật ngược lại để nhìn kỹ – Mạc thất mạc vong.(Đừng đánh mất, chớ lãng quên.)
"Mạc thất mạc vong?" Tạ Lâm Xuyên lẩm bẩm lặp lại một lần, bờ môi khẽ giật giật.
Không biết vì lẽ gì, khoảnh khắc nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng y bỗng phảng phất một nỗi niềm ngổn ngang.
Đây là vận mệnh trong cõi u minh đang nhắc nhở y sao?
Đừng đánh mất, chớ lãng quên.
Thế nhưng kiếp trước vì cớ gì y lại lãng quên đi những ký ức tươi đẹp cùng Tần Lệ. Lẽ nào là do đã uống phải thứ thuốc Vong Ưu Hoàn kia chăng?
Chẳng biết cái thứ quái quỷ này có thuốc giải hay không nữa.
Tạ Lâm Xuyên do dự trong thoáng chốc. Lý Tuyết Hoằng đời này vẫn còn ở yên trong phủ Thuận Vương, ngoại trừ lần trước gặp mặt mật thám của Lý Phong Hạo trong mật đạo ra thì hiện tại vẫn chưa thấy hắn có hành vi bất thường gì.
Lấy chuyện kiếp trước ra gặng hỏi hắn thì cũng chẳng biết phải mở lời thế nào, chưa kể nếu y lén đi tìm Lý Tuyết Hoằng, vạn nhất để Tần Lệ đánh hơi thấy, e là hắn lại nổi trận lôi đình mất.
Y thở dài một tiếng, có lẽ cứ từ từ rồi bản thân sẽ nhớ ra tất cả mọi chuyện thôi.
Tạ Lâm Xuyên nắm chặt chiếc xăm nhân duyên ấy trong tay, suốt dọc đường trở về phủ lòng vẫn luôn đầy ắp tâm sự.
Khi mấy huynh đệ họ trở về đến Tạ phủ thì trời đã ngả bóng hoàng hôn.
Quản gia của Tạ phủ vừa trông thấy y đã hớt hải chạy lên bẩm báo: "Đại nhân, bệ hạ tới rồi."
Tạ Lâm Xuyên sửng sốt: "Tới từ lúc nào?"
"Buổi chiều ngày hôm nay ạ, tới cũng được một lúc lâu rồi. Nghe nói đại nhân sẽ nhanh chóng trở về nên bệ hạ đang ngồi đợi ở trong thư phòng."
Bên trong thư phòng Tạ phủ, Tần Lệ đang chán chường lật xem mấy cuốn sách xếp san sát nhau trên giá sách.
Trên giá sách của Tạ Lâm Xuyên, ngoại trừ mấy cuốn Tứ thư Ngũ kinh, lịch sử truyện ký thường thấy, thì hết thảy đều là các loại binh thư.
Ngồi đợi Tạ Lâm Xuyên suốt mấy canh giờ liền, Tần Lệ rỗi việc đến mức phát chán, gần như đem từng món đồ chơi nhỏ trong thư phòng, từng cuốn sách trên bàn lật giở qua một lượt.
Khổ nỗi cái thư phòng này của Tạ Lâm Xuyên quả thực sạch sẽ, tẻ nhạt vô cùng, ngay đến một bức xuân cung đồ* cũng chẳng thấy đâu. Lại thêm việc lâu ngày không có người ở, nên nơi đây không lưu lại quá nhiều dấu vết riêng biệt thuộc về Tạ Lâm Xuyên.
(*)Xuân cung đồ: pỏn thời xưa
Tần Lệ tùy ý lật xem trên giá sách một hồi, bỗng nhiên làm rơi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Mở ra xem thử, bên trong đựng ấn tín thời Tạ Lâm Xuyên còn làm tướng quân tiền triều, lại còn kẹp theo mấy bức thư tay.
Tần Lệ lập tức phấn chấn hẳn lên, hoàn toàn không có cái khái niệm gọi là giữ gìn sự riêng tư của người khác, thuận tay mở ngay một bức ra xem. Trên phong thư không đề tên họ người gửi, đến khi giũ tờ giấy thư ra, nơi ký tên lại đóng tư ấn của Lý Tuyết Hoằng.
Tần Lệ thoắt cái nhíu chặt chân mày, rất muốn xé nát bức thư ngay tại chỗ rồi vứt đi cho khuất mắt. Hắn do dự một lát, rốt cuộc vẫn nhịn không được mà mở ra đọc.
Nội dung trên thư đại khái đều viết về việc Tạ Lâm Xuyên bị hãm hại, còn Lý Tuyết Hoằng hắn đã phải lao tâm khổ tứ, bôn ba khắp nơi để cầu tình cho y thế nào, cứu vớt y khỏi cảnh khốn cùng ra sao.
Trên mỗi trang giấy đều viết đầy những lời quan tâm đầy buồn nôn của Lý Tuyết Hoằng, nào là coi Tạ Lâm Xuyên là tri kỷ tâm giao, ngày đêm mong nhớ.
Lại còn có cả đoạn gặng hỏi Tạ Lâm Xuyên về sách lược quân sự để đối phó với quân Diệu Vương, hứa hẹn với y mai này khi dẹp yên quân Diệu Vương, nhất định hắn sẽ giúp y phong hầu bái tướng, đứng đầu quần thần.
Mấy cái lời lẽ thâm tình tha thiết ấy, có cạy hết đống mực trong bụng Tần Lệ ra cũng chẳng rặn nổi một câu như thế.
Hắn cứ đọc được một dòng là đầu óc lại ong ong một trận, tức hộc máu lật xem cho bằng hết mấy bức thư cũ. Đến khi nhìn thấy xấp giấy luyện chữ bên dưới không hề có thư hồi âm của Tạ Lâm Xuyên, hắn mới miễn cưỡng bình ổn lại tâm trạng bực dọc tột cùng của mình.
Tần Lệ lật mở tờ giấy luyện chữ đầu tiên lên xem – Nguyện tương yêu hạ kiếm, trực vi trảm Lâu Lan.(Nguyện đem kiếm dắt ngang lưng, quyết thề chặt đầu Lâu Lan)
Đáy mắt Tần Lệ trong khoảnh khắc ấy trầm xuống, cơn thịnh nộ bốc lên ngùn ngụt. Nguyện vì ai? Muốn chém ai?
Hắn không thể nén xuống lửa giận được nữa, thẳng tay xé toạc mấy bức thư cũ kia thành trăm mảnh vụn, rơi lả tả khắp trên án thư.
Tần Lệ sầm mặt thở hắt ra một luồng khí nóng, đưa ngón tay bấu chặt lấy huyệt thái dương mà day day, cảm giác hai bên thái dương đang giật lên từng hồi đau nhói.
Hắn nện bước đi vòng quanh án thư một lượt. Khi đã lấy lại được vài phần bình tĩnh, hắn lại tự thấy cơn thịnh nộ này của mình bộc phát hết sức vô lý.
Tạ Lâm Xuyên lúc trước luôn mang lòng dạ sắt son, một mực trung thành với tên cựu chủ kia, chẳng phải bản thân hắn đã biết rõ từ lâu rồi sao? Cớ gì cứ phải nhìn mấy bức thư cũ mà tự rước bực vào thân?
Tần Lệ gắng gượng đè nén sát khí vô cớ ấy xuống. Nghe thấy bên ngoài như vang lên tiếng bước chân quen thuộc, biết ngay vị chủ nhân của thư phòng đã trở về.
Bước chân hắn khựng lại, liếc mắt nhìn đống giấy vụn bị mình xé nát trên bàn, nhíu mày tặc lưỡi một tiếng, vội vàng vơ đống giấy vụn ấy gom lại một chỗ, vo tròn thành một quả cầu giấy.
Thừa lúc Tạ Lâm Xuyên còn chưa đẩy cửa bước vào, hắn nhanh tay gạt quả cầu giấy xuống đất, thẳng chân đá một phát lọt thỏm vào trong giỏ rác, hủy thi diệt tích.
Đến khi Tạ Lâm Xuyên đẩy cửa bước vào, chiếc hộp gỗ sớm đã được đặt về vị trí cũ, trên án thư sạch sẽ tinh tươm. Tần Lệ đang ngồi trên ghế dựa, lười nhác lật xem mấy quyển thoại bản chí quái của y.
Tạ Lâm Xuyên không mảy may nghi ngờ, lên tiếng hỏi: "Bệ hạ, hôm nay sao lại tới đây?"
Tần Lệ nhướng mí mắt liếc nhìn y một cái, nhíu mày bảo: "Trẫm còn chưa hỏi ngươi đấy, sao lại tự ý xuất cung?"
Tạ Lâm Xuyên sửng sốt: "Chẳng phải bệ hạ đã hứa cứ bảy ngày thì cho ta được về nhà ở một ngày sao?"
Tần Lệ chậm chạp chớp chớp mắt mấy cái. Hắn có hứa thế hả? Nhớ kỹ lại một hồi, hình như quả thực có chuyện như thế thật.
Hắn không thèm so đo chuyện này nữa, đặt thoại bản xuống, tiến đến gần Tạ Lâm Xuyên ngửi ngửi một hồi, ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng: "Ngươi đi đâu về đấy?"
Tạ Lâm Xuyên đáp: "Dẫn người nhà đến chùa Tướng Quốc thắp hương, sẵn tiện du ngoạn tiết thu."
Lại còn tiện tay cầu được một chiếc xăm nhân duyên, xem ra cũng khá linh nghiệm, chỉ là không biết đến khi nào mới có thể nhặt nhạnh lại toàn bộ ký ức cùng những chi tiết liên quan đến Tần Lệ kiếp trước đây...
"Du ngoạn tiết thu sao?" Sự chú ý của Tần Lệ vốn dĩ đang đặt trên mấy bức thư cũ lập tức bị hai chữ "du ngoạn" kéo phăng đi mất. Hắn đứng bật dậy khỏi chiếc ghế, vòng ra phía sau lưng Tạ Lâm Xuyên, vươn tay ôm lấy vòng eo của y, bảo: "Chúng ta còn chưa từng đi du ngoạn tiết thu cùng nhau lần nào đâu đấy. Mùa này vừa vặn thích hợp để đi săn, ngươi có muốn đi săn gấu đen một chuyến không?"
Kể từ lúc rút được chiếc xăm "đừng đánh mất chớ lãng quên" ở chùa Tướng Quốc, trong lòng Tạ Lâm Xuyên luôn thường hay lơ đãng mà nghĩ ngợi về những chuyện cũ kiếp trước.
Nghe Tần Lệ nhắc đến chuyện đi săn gấu đen, y liền nhớ đến lần cãi vã kia của hai người, chẳng kịp suy nghĩ kỹ càng đã thuận miệng thốt lên: "Lần đi săn gấu đó, chẳng phải ngươi đã bảo từ nay về sau không bao giờ đi săn nữa rồi sao..."
Lời mới nói được một nửa, Tạ Lâm Xuyên đột ngột ngậm miệng, trong lòng thầm kêu một tiếng "toi rồi", sao lại bất cẩn đem chuyện kiếp trước kiếp sau lộn tùng phèo lên thế này.
Y vừa ngước mắt lên, quả nhiên đụng phải đôi mắt đen kịt đang từ từ trầm xuống của Tần Lệ.
Tần Lệ nheo hai mắt lại, nhìn đăm đăm vào y không chớp lấy một cái: "Trẫm dẫn ngươi đi săn hồi nào, lại còn săn cả gấu đen?"
Tạ Lâm Xuyên im lặng một lát, dời tầm mắt sang chỗ khác rồi bảo: "À, không có gì. Là ta nhớ nhầm."
"Nhớ nhầm?" Tần Lệ nghi hoặc dựng ngược đôi mày, "Ngươi đi săn gấu với kẻ nào mà lại có thể nhớ nhầm sang trẫm được?"
Tạ Lâm Xuyên bất động thanh sắc đáp: "Chắc là đi cùng bọn người Ánh Sơn thôi."
Đầu óc y quay cuồng như chong chóng, nỗ lực tìm cách xem làm sao để lấp l**m cho tròn cái lần lỡ lời này.
Thế nhưng Tần Lệ chỉ chăm chú nhìn y một lát, ánh mắt dò xét mang theo ý nghĩa không thể thấu, rồi lại im lặng thu hồi tầm mắt, kỳ lạ là không tiếp tục truy vấn nữa.
Tạ Lâm Xuyên bấy giờ mới âm thầm thở phào một cái.
Đợi lúc dùng xong bữa tối tại Tạ phủ thì trời đã về khuya, cả hai đều không hồi cung nữa, dứt khoát ở lại Tạ phủ, nghỉ ngơi ngay tại phòng ngủ của Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên bỗng nhớ tới lần trước Tần Lệ lưu lại Tạ phủ, hai người lúc bấy giờ còn đang đấu trí với nhau, dò xét nông sâu lẫn nhau. Tần Lệ khi đó nằm trên chiếc giường của y mà đến cả y phục cũng chẳng dám cởi ra, chỉ sợ giữa đêm hôm khuya khoắt bị y thọc cho một đao.
Không ngờ chưa đầy một năm trôi qua, hai người lại cùng nằm trên một chiếc giường như trước, vẫn là đấu trí với nhau, thăm dò nông sâu lẫn nhau, chẳng qua là giờ đổi thành 'đấu' cái khác, 'dò nông sâu' kiểu khác mà thôi.
Bên trong màn trướng, tiếng th* d*c dần vơi đi, Tạ Lâm Xuyên ôm lấy vòng eo của Tần Lệ chìm vào giấc ngủ sâu.
Có lẽ do ban ngày nghĩ ngợi quá nhiều nên ban đêm dễ nằm mộng, hoặc có lẽ là do chịu sự tác động của chiếc xăm nhân duyên kia, trong lòng y cứ luôn canh cánh về những ký ức khi xưa. Thành ra trong giấc nồng đêm nay, y lại một lần nữa quay về kiếp trước.
Chỉ là giấc mơ hiện về lại chẳng phải ký ức vui vẻ gì, mà là từng màn, từng cảnh trước lúc y lâm chung.
Tần Lệ nằm trong lòng y thì tuy đã nhắm lại hai mắt từ lâu, nhưng cứ trằn trọc trở mình mãi mà không tài nào chợp mắt nổi.
Nơi sâu thẳm trong tâm trí dường như có tiếng ồn ào huyên náo vang vọng không thôi, lúc thì rõ mồm một, khi thì lại mờ mịt hỗn độn, khiến hắn nhức đầu kinh khủng.
Lúc thì nghĩ đến mấy bức thư cũ bị mình xé nát, chốc thì lại nghĩ tới câu "chặt đầu Lâu Lan", khi thì lại nghĩ tới chuyện Tạ Lâm Xuyên râu ông nọ cắm cằm bà kia về chuyện đi săn gấu đen.
Trong đêm tới, ánh trăng loang lổ từ ô cửa sổ hắt xéo vào trong phòng, bị tấm màn trướng che khuất mất một nửa. Ranh giới mong manh giữa sáng và tối kéo thành một vệt bóng dài dằng dặc chắn ngang giữa hai người.
Tần Lệ trở mình, nương theo vệt ánh trăng ảm đạm này để nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của Tạ Lâm Xuyên.
Hắn vươn tay ra, giống như lần trước khi nằm ở nơi này, muốn chạm vào gương mặt đối phương. Thế nhưng khi đầu ngón tay sắp sửa chạm vào làn da mịn màng ấy, hắn lại thấy Tạ Lâm Xuyên trong giấc mộng khẽ mấp máy bờ môi, như thể đang nói mớ.
Tần Lệ hơi ngẩng ra một lúc, nhịn không được mà ghé sát lại gần thêm vài phân, nín thở lắng nghe.
Tạ Lâm Xuyên không biết là đang gặp phải cơn ác mộng tồi tệ nào, chân mày nhíu chặt lại, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt vừa lộ vẻ đau đớn vừa đan xen nỗi giằng xé khôn nguôi. Tiếng nói mớ của y đứt quãng, loáng thoáng chỉ có thể nghe thấy vài từ ngữ vụn vặt:
"...... Phản bội ngươi......"
"Mất đi ngai vàng...... Không hận ta...... Sao......"
"Ta...... Hối hận rồi......"
Khoảnh khắc nghe rõ mấy câu này, Tần Lệ đột nhiên biến sắc, trong lòng chợt dấy lên một trận sóng gió kinh hoàng.
Phản bội ai? Ai mất đi ngai vàng? Hối hận cái gì?
Thân nhiệt của Tần Lệ xưa nay vốn cao hơn người thường, vậy mà lúc này đang nằm trong chăn ấm nệm êm, thế mà chân tay hắn bỗng chốc lạnh toát, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi lạnh mỏng dính.
Sắc mặt Tần Lệ khó coi đến cùng cực, cơn thịnh nộ tích tụ từ ban ngày lại một lần nữa cuộn trào nơi đáy mắt. Hắn đột ngột xoay người ngồi bật dậy, lay tỉnh Tạ Lâm Xuyên khỏi giấc mộng: "Tạ Lâm Xuyên! Ngươi tỉnh dậy cho trẫm!"
Những hình ảnh của cơn ác mộng kiếp trước trong tâm trí Tạ Lâm Xuyên nhanh chóng lùi xa. Bên tai vang lên chất giọng trầm thấp khàn khàn của Tần Lệ, y mơ màng mở mắt ra, dưới ánh trăng tối tăm, thấp thoáng nhìn thấy một đôi mắt đang ngập tràn lửa giận.
Mộng cảnh và hiện thực đan chéo nơi đáy mắt.
Tạ Lâm Xuyên có phần hoang mang nhìn hắn, ý thức vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái hỗn độn.
Là Tần Lệ sao...
"Ngươi...... Chưa chết sao?"
Ánh mắt Tần Lệ ngay khoảnh khắc ấy thay đổi hoàn toàn, không dám tin vào tai mình. Trái tim hắn bỗng chốc rơi xuống tận cùng vực thẳm, sắc mặt vốn đã khó coi nay lại càng thêm phần âm u lạnh lẽo: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi nhìn cho thật kỹ vào đôi mắt trẫm xem nào, ngươi rốt cuộc–"
Hắn dùng lực bóp chặt lấy cằm Tạ Lâm Xuyên, nheo hai mắt lại ép y phải nhìn thẳng vào mình: "Ngươi rốt cuộc coi trẫm thành kẻ nào? Trong lòng ngươi rốt cuộc đang tơ tưởng đến ai?"
"Là gã tiện nhân họ Lý kia, hay là cái kẻ từng đi săn gấu cùng ngươi?"
Hơi thở nóng rực phả lên mặt, Tạ Lâm Xuyên thoắt cái tỉnh táo hẳn lên. Y mấp máy môi, nhìn Tần Lệ đang cố nhẫn nhịn cơn thịnh nộ ngút trời trước mặt mình, nhất thời chẳng biết phải đáp lời thế nào.
Hôm nay bị sao thế này? Hết nói mớ lại đến lỡ miệng, lại còn bị Tần Lệ nghe không sót một chữ.
Xăm nhân duyên gì chứ, là khắc tinh của y thì có!
Tạ Lâm Xuyên hít một hơi sâu để nhặt nhạnh lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, vươn tay nắm lấy mu bàn tay Tần Lệ, nhíu mày bảo: "Không phải Thuận Vương..."
Tần Lệ cười lạnh một tiếng, tư duy lúc này vô cùng minh mẫn: "Ồ? Xem ra quả thực còn có một kẻ khác."
Tạ Lâm Xuyên nghẹn lời, đột nhiên có cảm giác bất lực của kẻ ngậm bồ hòn làm ngọt: "Không có ai khác cả, vừa rồi ta chỉ gặp ác mộng thôi, ngươi đừng suy nghĩ nhiều."
Ánh mắt thâm trầm của Tần Lệ dán chặt vào y: "Nếu chỉ là ác mộng, vừa rồi ngươi đã thẳng thắn nói ra, chứ không phải vội vàng phủ nhận không phải tên họ Lý kia. Ngươi rõ ràng là đang giấu giếm!"
Mí mắt Tạ Lâm Xuyên giật giật mấy cái, sao cái tên Tần Lệ này cứ vào những thời điểm khó xử lại trở nên nhạy bén một cách xuất thần như vậy chứ?
Y thở dài một tiếng: "Ta... Ta chỉ là mơ thấy ngươi thôi, ngươi phải tin ta."
Tần Lệ cười nhạo: "Ý của ngươi là, ngươi mơ thấy ngươi phản bội trẫm, hại trẫm mất đi ngai vàng?"
Tim Tạ Lâm Xuyên bỗng thắt lại, giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy, lỡ nhịp mất hai hồi. Y theo bản năng lảng tránh ánh nhìn của đối phương, dời tầm mắt đi nơi khác.
Tần Lệ nhìn thấy ánh mắt trốn tránh của y, trái tim hắn gần như chìm xuống đáy vực, luồng cảm xúc đen tối u uất nơi đáy mắt suýt chút nữa tràn bờ, nhưng lại bị hắn gượng gạo đè nén xuống.
"Tần Lệ..." Tạ Lâm Xuyên cảm thấy bản thân nên nói thêm điều gì đó, nhưng lại chẳng biết phải thốt nên lời nào, đành phải nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của hắn, rướn người tới, dịu dàng đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe mắt hắn.
"Ta chỉ là gặp phải ác mộng thôi, ta lại mộng du rồi, không có lừa gạt ngươi đâu, ngươi phải tin ta."
Bờ môi Tần Lệ khẽ mấp máy. Hắn nhìn sâu vào Tạ Lâm Xuyên một cái, rồi lại rũ mắt. Cuối cùng, đôi mắt ấy khô khốc ngưng tụ lại, như rặng đá ngầm trơ trọi lộ ra khi thủy triều rút cạn.
Kẻ lừa đảo! Đại lừa đảo!
Lần trước cũng ở chính căn phòng này, trên chiếc giường này, y dùng cái cớ mộng du để lấp l**m cho qua chuyện với hắn. Bây giờ vẫn là bài cũ soạn lại, ngay đến cả cái cớ cũng chẳng thèm bịa lấy một cái mới cho ra hồn hơn!
Lồng ngực Tần Lệ phập phồng gấp gáp hai nhịp, bờ môi mấp máy, nhưng rốt cuộc không truy hỏi thêm nữa. Ánh mắt đen thẫm của hắn như ngọn pháo hoa bị dội một gáo nước lạnh làm cho tắt ngấm.
Hắn vươn hai cánh tay mạnh mẽ ôm siết lấy đối phương vào lòng mình, rồi lại ngã nhào trở lại trên giường.