Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 55: Giọng nói

Nghe vậy, mí mắt Tần Lệ lập tức giật nảy, chân mày kiếm dựng ngược, từ trong mũi hừ ra một luồng hơi thô bạo: "Trẫm sao phải thèm lo đến cái đó. Thiết Giáp Vệ giao cho ngươi đều là thân vệ trực thuộc đi theo trẫm chinh chiến nhiều năm, ai nấy đều thiện chiến vô song, lấy một địch mười là chuyện thường tình, đối với trẫm trung thành và tận tụy. Bọn họ đều đã an gia lạc nghiệp ở kinh thành, tuyệt đối không có khả năng phản bội trẫm."

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày: "Bệ hạ nói lời này, nghe cứ như thể ta sẽ phản bội bệ hạ không bằng."

Tần Lệ nheo mắt nhìn y, hừ cười một tiếng: "Ngươi? Cái kẻ xem việc phạm thượng là cơm bữa như ngươi thì còn có cái gì mà không dám làm?"

Nói xong, hắn bắt lấy bàn tay đang sờ nắn đến quen đường thuộc lối của Tạ Lâm Xuyên.

Hắn nhéo cằm Tạ Lâm Xuyên nâng lên, nhìn trái ngó phải: "Ngươi chỉ cần có nửa hành động khác thường, hoặc là dám giữa đường đào tẩu, trẫm sẽ lập tức đem ngươi trói gô bắt trở về."

Tạ Lâm Xuyên nhìn ngắm bộ giáp trụ hoàn chỉnh trên người Tần Lệ từ trên xuống dưới, chính là bộ đồ đêm qua, khẽ cười nói: "Giáp trụ của bệ hạ cả đêm rồi vẫn chưa cởi ra nhỉ. Không lẽ từ sau khi ta đi, bệ hạ luôn ngồi ở đây chờ ta sao?"

Tần Lệ nhướng đuôi mắt, hai tay khoanh trước ngực, lười nhác nói: "Vị trí địa lý của thành Kỳ Sơn quan trọng như thế, trẫm đương nhiên là đang chờ tin báo thắng."

"Chờ tin báo thắng?" Tạ Lâm Xuyên đi vòng qua bên bàn nhặt lên thanh bảo kiếm đầu rồng của Tần Lệ. Thân kiếm được lau chùi sạch sẽ không một hạt bụi, "Ta còn tưởng bệ hạ đợi mãi không thấy ta trở về, lo lắng đến không chịu nổi, định xách kiếm đi cứu ta cơ đấy."

Tần Lệ cười rộ lên: "Cứu ngươi? Thủ tướng của thành Kỳ Sơn nếu có thể tóm được con hồ ly vừa muộn tao* vừa xấu xa đầy mưu hèn kế bẩn như ngươi, thế thì trẫm phải nhìn Lý Phong Hạo bằng con mắt khác rồi."

(*) Muộn tao = tsundere. Ý là mấy chương trước đã chú thích rồi, cơ mà có từ nào thuần Việt thay thế hong ta

Tạ Lâm Xuyên: "Ồ? Bệ hạ nếu đã yên tâm về ta như thế, sao vẫn thức trắng cả đêm không hề chợp mắt nghỉ ngơi vậy?"

Tần Lệ tức giận nói: "Đêm qua xảy ra chuyện lớn như thế ai mà ngủ cho được?" Từ ngày bắt Tạ Lâm Xuyên vào cung đến nay, hắn chưa từng để y chạy đi xa như vậy bao giờ.

"Ồ." Tạ Lâm Xuyên bình tĩnh gật đầu, "Thì ra bệ hạ nhớ ta đến mức ngủ không được."

Tần Lệ nghiến răng: "..." Cái tên này da mặt ngày càng dày rồi.

Tạ Lâm Xuyên như hiểu được hắn đang nghĩ gì, mỉm cười một tiếng: "Cái đó gọi là "gần mực thì đen". Cũng là do ở cùng bệ hạ lâu ngày, nên tự nhiên học hỏi từ bệ hạ được vài phần."

Sắc mặt Tần Lệ tối sầm lại: "Tên đáng ghét nhà ngươi có phải lại đang vòng vo mắng trẫm không?"

Tạ Lâm Xuyên nghĩ nghĩ, đổi sang một cụm khác: "Thế thì gần đèn thì sáng."

Khóe miệng Tần Lệ giật giật: "Có cái gì khác nhau đâu!"

Tần Lệ nghiêng người, ghé sát vào bên cổ y, chóp mũi động đậy khẽ ngửi ngửi, quả nhiên ngửi thấy một mùi máu tanh, lập tức nhíu chặt lông mày: "Mau c** q**n áo ra để trẫm xem xem."

Tạ Lâm Xuyên nói: "Bệ hạ yên tâm, không phải máu của ta, ta không có bị thương."

Tần Lệ nhướng chân mày, tròng mắt đảo liên hồi: "Thế thì cũng phải thay quần áo chứ, không thể mang theo bộ dạng này mà dự quân nghị được."

Tạ Lâm Xuyên liếc hắn một cái, cười mà không nói, ngay trước mặt Tần Lệ bắt đầu c** q**n áo. Vừa mới để trần nửa thân trên, quả nhiên có một lồng ngực nóng rực lập tức dán sát vào tấm lưng y , tuy đối phương đang mang giáp trụ mát lạnh cũng không ngăn cản được nhiệt độ bỗng chốc tăng vọt.

Bàn tay mang theo vết chai dày của Tần Lệ từ sau lưng vòng qua, chậm rãi sờ lên cơ ngực săn chắc mạnh mẽ của y. v*m ng*c rộng lớn, vững chãi mà thon gọn, chẳng chút thô kệch.

Hắn bắt chước theo những gì Tạ Lâm Xuyên thường làm với mình, tỉ mỉ vân vê từng đường nét cơ bắp rõ ràng.

Sờ nửa ngày trời mà không thấy Tạ Lâm Xuyên có phản ứng gì đặc biệt, hắn nghiêng đầu nhướng mày đầy nghi hoặc, nhìn y một cái.

Tạ Lâm Xuyên thầm cười trong bụng. Tần Lệ lại bắt đầu suy bụng ta ra bụng người rồi. Một gã trai thẳng bị sờ chỗ đó thì làm sao mà có phản ứng gì cho được?

Y nghiêng mặt sang, thong thả nói: "Không phải ai cũng đều có thiên phú dị bẩm giống như bệ hạ đâu."

Toàn thân đều là vùng nhạy cảm.

"Chậc." Tần Lệ lại không nản chí, bàn tay lại sán xuống phía dưới, sờ sờ khối cơ bụng và vòng eo săn chắc của y.

Những múi bụng phân tách rõ ràng phập phồng co rụt theo từng nhịp thở, khối cơ eo thon gọn lại ngập tràn lực bộc phát. Tần Lệ vòng hai cánh tay thon dài của mình khóa chặt lấy y, lưu luyến không rời nơi đường eo thắt lại.

Hiện tại trông y mới ngoan ngoãn làm sao, vậy mà cứ tối đến thì lại hung dữ vô cùng.

Hắn vùi mặt vào hõm vai Tạ Lâm Xuyên, chóp mũi vương hơi lạnh nhẹ nhàng cọ lên bên cổ y, bờ môi và đ** l*** **t *t m*t ra hết dấu hồng này đến dấu hồng khác, dùng răng nhẹ nhàng nghiền mài, chạm vào mạch đập nơi huyết quản đang cuồn cuộn nảy động.

Tạ Lâm Xuyên nắm lấy mu bàn tay hắn: "Bệ hạ sờ có vui không?"

Tần Lệ l**m l**m môi, nở một nụ cười lưu manh: "Trẫm sờ áp trại phu nhân* của trẫm là chuyện thiên kinh nghĩa địa, sao nào?"

(*)压寨媳妇 (Áp trại phu nhân): vợ của tướng cướp/trùm thổ phỉ (bị cướp lên núi làm phu nhân)

Đây là thứ hắn đáng được hưởng.

Tạ Lâm Xuyên buồn cười nhìn hắn: "Bệ hạ làm thổ phỉ đến nghiện rồi à? Hay là giả bệnh vờ mất trí nhớ đến nghiện luôn rồi?"

Làm ơn giữ chút tự giác của một vị hoàng đế đi chứ.

"Ngươi hứa với trẫm trước khi trời sáng sẽ trở về, hiện tại rõ ràng đã muộn mất một canh giờ." Lòng bàn tay Tần Lệ đã mon men đến lãnh địa nguy hiểm, "Ngươi lại phạm vào tội khi quân rồi, ngươi nói xem trẫm nên phạt ngươi thế nào đây?"

Tạ Lâm Xuyên cúi đầu cười thầm một tiếng: "Hóa ra bệ hạ suốt cả đêm qua đã ngồi đong đếm từng canh giờ sau khi ta rời đi sao? Vừa rồi chẳng phải bảo là đang đợi tin báo thắng à?"

Tần Lệ hừ một tiếng, chẳng buồn cãi. Hắn rút ra một tay giữ lấy cằm y, xoay y qua chỗ khác để hôn hít.

Tần Lệ càng lúc càng dùng lực mạnh hơn. Dù có hôn thế nào, v**t v* ra sao cũng không đủ, tựa như muốn khảm người vào trong tận xương tủy cốt nhục mới chịu thôi.

Những lời nói đứt quãng từ khe hở giữa môi răng gắn bó, mang theo tiếng th* d*c dồn dập tràn ra: "Doanh trại nhiều tướng lĩnh như vậy... Sao cứ nhất định phải là ngươi đi..."

Ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn không tốt sao? Hại hắn một chốc lo lắng y bị thương, một chốc lại lo y bỏ trốn!

"Ngươi không thể an phận thủ thường một chút được à!"

Tạ Lâm Xuyên xoay người lại, đem tay hắn kéo xuống, đầu gối hơi nâng lên chống vào rìa thư án, giữ chặt lấy gáy Tần Lệ, hung hăng cắn môi hắn một phát.

Đôi mắt đen như điểm mực của y nhìn chăm chú đối phương, chậm rãi cong lên một nụ cười: "Bệ hạ đừng quên, ta cũng là một vị tướng quân đấy."

Bộ giáp trụ này của Tần Lệ thật sự vướng víu quá. Y một tay chống trên mép bàn, một tay giữ lấy bên cổ đối phương, ngậm lấy d** tai hắn mà tỉ mẩn l**m hôn, giọng điệu khàn khàn trầm thấp mang theo sự dụ dỗ nồng đậm: "Bệ hạ chẳng phải chính là thích nhìn bộ dạng ta cưỡi trên lưng ngựa, tuốt kiếm giương cung, nên mới đem ta cướp về cung sao, hửm?"

Hồi tưởng lại lần đầu tiên y và Tần Lệ gặp nhau ở cửa thành, nhớ lại ánh mắt tr*n tr** kia của Tần Lệ.

Chậc.

Tần Lệ nhịp thở trì trệ, đôi mắt đen trong nháy mắt trở nên dính nhớp thâm trầm, vành tai bị ngậm lấy vô cùng nhạy cảm mà khẽ run rẩy một cái, trong luồng khí mập mờ thổi qua nhanh chóng bùng lên nhiệt độ nóng ran.

Hắn âm thầm cắn răng, cái tên Tạ Lâm Xuyên đáng chết này lại quyến rũ hắn rồi!

Tạ Lâm Xuyên cụp mắt liếc hắn một cái, lồng ngực rung lên một trận cười: "Bệ hạ đã một đêm không chợp mắt rồi mà còn tinh lực dồi dào như thế sao?"

Tần Lệ hung dữ lườm y một cái, ôm lấy cổ y muốn xoay người đè y xuống để hôn, trong cổ họng tràn ra tiếng th* d*c trầm đục: "Trẫm biết phải phạt ngươi thế nào rồi. Trẫm muốn ở trên lưng ngựa khiến ngươi phải khóc cha gọi mẹ!"

Nghĩ đến khung cảnh kịch liệt kia, dòng máu sôi sục của tiểu thiên tử suýt nữa thì chảy ngược.

Tạ Lâm Xuyên nhịn không được cười một tiếng, ấn lấy giáp trụ của hắn đẩy người ra, thong thả nhặt lên quần áo sạch sẽ mặc vào: "Bệ hạ, đừng quên quân nghị là quan trọng, mấy vị tướng quân còn đang đợi bệ hạ kìa."

Tần Lệ híp mắt, dần bình ổn nhịp thở rồi cười lạnh: "Rửa cho sạch sẽ rồi đợi đấy cho trẫm, buổi tối trẫm lại đến tính sổ với ngươi."

Tạ Lâm Xuyên ở bên tai hắn thấp giọng cười một tiếng: "Vừa khéo vi thần cũng muốn đàm đạo với bệ hạ một chút. Bàn về chuyện bệ hạ giả bệnh lừa gạt vi thần."

Tần Lệ cứng đờ, dời ánh mắt đi, ho nhẹ một tiếng nói: "Bảo Lý Tam Bảo gọi bọn họ qua đây nghị sự."

※※※

Trong quân trướng, hai huynh đệ Nhiếp Đông và Tần Vịnh Nghĩa, cùng với tướng lĩnh của mấy doanh trại lục tục có mặt đông đủ.

Trên mặt đất đặt hai chiếc hộp gỗ hình vuông, cùng với cờ hiệu của bộ hạ Từ Phong tại thành Kỳ Sơn, trong hộp gỗ kia rõ ràng là hai thủ cấp chết không nhắm mắt của Từ Phong và Tần Ninh.

Tạ Lâm Xuyên đem toàn bộ quá trình dùng kế lừa đoạt thành trì báo cáo chi tiết lại một lượt cho mọi người nghe, rồi lại sai người dâng lên một phần quân nhu và lương thực thu hoạch được từ thành Kỳ Sơn.

"Đám viện quân được phái tới từ thành Phòng Châu thấy tình thế không ổn nên lập tức rút lui, không có giao chiến. Hiện tại thành Kỳ Sơn có một nghìn Thiết Giáp Vệ lưu lại thủ thành, xin bệ hạ phái binh và thủ tướng tiến đến tiếp quản."

Tận mắt nhìn thấy công trạng to lớn với chứng cứ chắc nịch như vậy, ánh mắt của các vị tướng quân nhìn Tạ Lâm Xuyên trong nháy mắt liền thay đổi.

Cái gọi là "văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị", thứ mà nơi quân doanh này coi trọng nhất chính là thực lực và công huân.

Ngày hôm trước Tạ Lâm Xuyên còn là một kẻ dựa vào danh nghĩa của tiền triều và mối quan hệ "đi cửa sau" mà được bệ hạ sủng tín, nhìn chung không có mấy ai đặt y vào mắt. Hôm nay y liền trở thành đại công thần chỉ trong một đêm chém rụng tướng địch, không cần tốn binh đao mà thành công hạ gục được một tòa thành trì trọng yếu.

Thái độ của tướng quân doanh thứ nhất Ân Cao Dương đối với Tạ Lâm Xuyên đã lập tức hòa nhã hơn không ít, ôm quyền hớn hở cười nói: "Tạ đại nhân có dũng có mưu, quả quyết thiện chiến, tuổi còn trẻ đã có thủ đoạn như thế, mạt tướng bội phục!"

"Không uổng công tên Từ Phong này chết dưới tay Tạ đại nhân, đúng là chết không oan."

Vị tướng lĩnh doanh thứ hai Minh Hải ở bên cạnh hắn thở dài nói: "Chúng ta giờ đều già cả rồi, phải trông cậy vào lớp trẻ thôi, khó trách bệ hạ lại coi trọng đến thế."

Tần Lệ ngồi ở vị trí trung tâm đang cúi đầu uống trà, nghe thấy tiếng bàn tán của mọi người, khóe môi ngậm nụ cười, nâng cằm nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên.

Tạ Lâm Xuyên vẻ mặt rụt rè đón nhận tầm mắt của hắn.

Tần Lệ trong lòng hừ cười. Cứ giả vờ tiếp đi, khen một câu nữa là lên tận trời xanh luôn rồi. À không, không khen cũng đã muốn lên tận trời rồi.

Tầm mắt của Tần Vịnh Nghĩa từ thủ cấp trắng bệch của Tần Ninh chậm rãi dời đi, cũng hướng Tạ Lâm Xuyên cười nói: "Không hổ danh là Xích Tiêu tướng quân năm xưa."

Hắn lắc đầu cảm khái nói: "Năm đó nếu không phải vị lão hoàng đế triều Cảnh kia ngu ngốc vô năng, nghe lời gièm pha của kẻ tiểu nhân, tước đi binh quyền của Tạ tướng quân, áp giải về kinh chịu thẩm, chỉ e là quân Diệu Vương của chúng ta có đối đầu cũng khó lòng chiếm được chút hời nào, làm sao có được cảnh phong quang như ngày hôm nay."

Trong trướng nhất thời im bặt, Tần Lệ hơi nhíu mày, thản nhiên nói: "Chuyện trước kia không cần phải nhắc lại nữa."

Tạ Lâm Xuyên thong thả đáp: "Tần đại nhân nói có lý, nếu không có bệ hạ khéo trọng dụng người, nguyện ý phá cách đề bạt, thần sao có được ngày hôm nay?"

Một toán tướng lĩnh sôi nổi phụ họa: "Tạ đại nhân nói không sai, chim khôn lựa cành mà đậu, vẫn là bệ hạ anh minh."

Tần Lệ giãn chân mày, khóe môi nhếch lên một cái, lại chậm rãi tựa trở về ghế. Xem như tên Tạ Lâm Xuyên đáng ghét này vẫn còn có lương tâm.

※※※

Vào đêm. Tiết trời thu oi bức chưa qua, gió đêm nhiễm chút khí khô nóng, thổi động rèm lều của doanh trại.

Trong quân trướng, Tạ Lâm Xuyên cúi đầu nhìn một chiếc hộp gỗ màu đỏ sẫm đặt trước mặt Tần Lệ: "Bệ hạ tặng cho ta?"

Tần Lệ một tay chắp sau lưng, hếch hếch cằm, mỉm cười nói: "Tạ tướng quân lập được đại công, trẫm đương nhiên phải ban thưởng cho ngươi rồi. Mở ra xem đi."

Tạ Lâm Xuyên mở hộp gỗ ra, một dải sắc ánh kim đập vào mắt, y kinh ngạc nhướng mày: "Kim ti nhuyễn giáp?"

(*)金丝软甲 (Kim ti nhuyễn giáp) là một loại áo giáp mềm trong truyền thuyết, được đan dệt từ tơ vàng hoặc các sợi kim loại siêu bền.

Y nhấc bộ nhuyễn giáp nhẹ tênh trong hộp lên, sợi vàng cùng sợi tơ tằm, sợi gấm thượng hạng đan xen thành vân kết mịn màng, xúc cảm dẻo dai mềm mượt, nhìn một cái là biết trân phẩm do những thợ thủ công tài nghệ thượng thừa mài giũa.

"Thế nào?" Tần Lệ nhìn y, ngón tay lướt qua rìa bộ nhuyễn giáp, trên mặt mang theo nụ cười rụt rè, và cả vẻ tự đắc khó giấu nơi đáy mắt, "Thích không? Trẫm cũng có một chiếc, từng vô số lần cứu mạng trẫm."

Tạ Lâm Xuyên gật đầu nói: "Nhẹ tựa lông hồng, đao thương bất nhập, quả là bảo vật hiếm thấy."

Sau này có Kim ti nhuyễn giáp, y không cần dùng đến hai miếng gương đồng hộ tâm rách nát kia nữa rồi.

Thấy y đặt nhuyễn giáp trở lại trong hộp, Tần Lệ hỏi: "Ngươi không mặc thử sao?"

Tạ Lâm Xuyên thong thả liếc hắn một cái: "Bệ hạ thật sự muốn ta thử ngay bây giờ sao? Mặc vào thì không tiện cởi ra đâu đấy."

Tần Lệ khựng lại, ánh mắt trong nháy mắt trầm xuống, chậm rãi nhướng đuôi mắt, đầu lưỡi theo bản năng l**m qua môi dưới. Tầm mắt hắn dần trở nên hưng phấn, quét Tạ Lâm Xuyên từ đầu đến chân, rồi lại từ chân quét lên đầu.

Hắn một phát túm lấy cánh tay Tạ Lâm Xuyên kéo y ngồi lên đùi mình. Hồi nãy mới sướng có một lúc thì sao mà đủ.

Tạ Lâm Xuyên lần này lại không chịu thuận theo, ngược lại cúi người thuận thế ấn hắn vào đệm dựa lưng ghế, nâng một bên đầu gối tì lên rìa ghế, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống hắn.

Y cúi người, giọng điệu và động tác đều là vẻ thong dong tự tại: "Bệ hạ, chiến sự cũng kết thúc rồi, kẻ phản đồ cũng đã đền tội. Có phải chúng ta nên tính toán cho thật kỹ cái khoản nợ bệ hạ giả bệnh hay không?"

"Bệ hạ rõ ràng đã khôi phục thần trí, giấu giếm người khác thì thôi đi, vậy mà đến cả ta cũng giấu. Cố ý giả điên giả dại, chẳng lẽ đến cả ta bệ hạ cũng không tin tưởng sao?"

Tần Lệ bị ép thành hình chữ đại (大), bị hai cánh tay của y giam cầm trên lưng ghế, cằm bị đối phương bóp nâng lên, đầu tựa vào đệm mềm. Ánh mắt hắn không ngừng né tránh cái nhìn bức người của y, đảo qua đảo lại một hồi.

Sau đó hắn lại lý sự hùng hồn: "Không giấu giếm người xung quanh trước thì làm sao giấu được kẻ địch, nếu trẫm không có chiêu này, Lý Phong Hạo sao có thể cắn câu, thành Kỳ Sơn sao có thể thuận lợi rơi vào tay chúng ta?"

Tạ Lâm Xuyên ghé sát lại gần hắn. Tần Lệ nhìn chằm chằm vào nốt ruồi son bên sống mũi y, yết hầu trượt một cái, liền nhoài đầu ra muốn hôn, lại bị Tạ Lâm Xuyên nhéo cằm ấn trở về.

Bàn tay còn lại của y vén tà áo hắn ra, cười như không cười nói: "Ồ? Thế chuyện Lý Tam Bảo đổ bã thuốc cũng là do bệ hạ bày mưu đặt kế. Xem ra Lý công công mới là người bên gối chân chính của bệ hạ nhỉ."

Tần Lệ ngẩn ngơ, nghe thấy lời này suýt chút nữa là cười sặc sụa, chút chột dạ kia lập tức tan biến, lại trở về dáng vẻ kiêu ngạo thường trực: "Lý Tam Bảo? Tạ tướng quân nói lời này nghe sao mà chua chát thế nhỉ? Đừng bảo là đang ghen đấy nhé?"

Toàn thân hắn cười đến phát run, cơ bụng cười đến cứng ngắc. Cuối cùng hắn cũng nghe được lời ghen tuông của Tạ Lâm Xuyên rồi, cơ mà người ta dù gì cũng là một thái giám mà!

Tạ Lâm Xuyên nhếch một bên khóe miệng, lực đạo trên tay nặng thêm vài phần, ở bên tai hắn ác liệt cười nói: "Bệ hạ có giỏi thì cười to hơn chút xem nào?"

Tần Lệ rất nhanh không cười nổi nữa, lỗ tai đột nhiên run lên, như chịu phải sự k*ch th*ch gì đó, vệt hồng lan rực từ d** tai nóng ran kéo dài xuống tận cổ.

Hai tay hắn dùng sức bấu chặt bả vai và gáy đối phương, ngửa đầu hung hăng ngậm lấy đôi môi Tạ Lâm Xuyên, đầu lưỡi đỏ rực mạnh mẽ nghiền qua môi răng y, mơ hồ bảo: "Ngươi rõ ràng biết trẫm thần trí không tỉnh táo, còn lừa gạt trẫm ăn ngươi..."

Đầu lưỡi Tần Lệ giống như bị bỏng một cái, đột ngột thụt trở về, nheo hai mắt hừ hừ hai tiếng: "Rõ ràng là cố ý bắt nạt trẫm!"

Tạ Lâm Xuyên khẽ cười một tiếng: "Ta thấy bệ hạ khi ấy bị đút ăn rất vui vẻ đấy chứ."

"Bệ hạ cố ý ở trước mặt ta giả ngu, không phải là để hưởng thụ ta hầu hạ bệ hạ sao? Bệ hạ to xác như thế này rồi mà còn không biết xấu hổ đóng giả làm trẻ con, bắt ta cơm bưng nước rót, gạt xương cá đút thuốc đút cơm cho bệ hạ, rất sướng có phải không?"

Trong lòng Tần Lệ sướng rơn hừ một tiếng, đương nhiên là sướng rồi. Nhưng vẫn chưa sướng đủ. Nếu không phải cái tên Tần Ninh chết dẫm kia ngồi không yên, hắn còn muốn giả vờ thêm mấy ngày nữa cơ.

Hiếm khi Tạ Lâm Xuyên nói gì nghe nấy với hắn như vậy, có phúc mà không hưởng thì đúng là kẻ ngốc.

Nghĩ đến đây, Tần Lệ ngược lại có chút không vui c*n v** c* y một cái: "Cái tên đáng ghét nhà ngươi dựa vào cái gì mà đối xử tốt với tên ngốc như thế? Trẫm vừa khôi phục là lập tức nhào vào bắt nạt trẫm!"

Tạ Lâm Xuyên hơ một tiếng, nhướng mày: "Bắt nạt kẻ ngốc làm sao thú vị bằng bắt nạt bệ hạ?"

Tần Lệ nghiến răng: "..." Đến giả vờ cũng không thèm giả vờ nữa rồi chứ gì!

Hắn nheo nheo mắt, hừ lạnh bảo: "Ngươi từ khi nào biết trẫm khôi phục thần trí?"

Tạ Lâm Xuyên tràn đầy hứng thú mà trêu đùa tiểu thiên tử đang vô cùng ngang tàng kia: "Bệ hạ đoán xem?"

Tần Lệ tặc lưỡi một tiếng, liếc xéo y: "Chẳng lẽ ngươi sớm đã đoán ra, cố ý lừa gạt trẫm chứ gì!"

"Học từ bệ hạ cả thôi."

Tần Lệ há miệng đang định mở lời, lại bị một nụ hôn sâu nóng bỏng chặn đứng ngay chính diện, cả người hắn bị dí chặt vào trong lớp đệm ghế mềm mại.

Hắn chỉ còn biết ôm chặt lấy cổ và bờ vai tấm lưng của Tạ Lâm Xuyên, chết chìm trong những động tác vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng mà giãy giụa trong tuyệt vọng.

Nửa ngày sau, hắn th* d*c hai hơi, ngón tay luồn vào trong mái tóc của Tạ Lâm Xuyên, giật giật y một cái, giọng điệu khản đặc mang theo sự không thỏa mãn nồng đậm: "Đừng ở chỗ này, vào bên trong đi."

Hai người kéo kéo đẩy đẩy nhau, sau đó ngã nhào vào trong chăn gấm mềm mại.

Tần Lệ ưỡn lồng ngực nóng rực áp sát vào Tạ Lâm Xuyên, cách lớp y phục mỏng manh cũng không ngăn được sự cọ xát đầy nhiệt tình.

Trong làn thở bỏng rát cùng môi răng quấn quýt, không khí xung quanh dường như đều bị ngọn lửa bùng cháy thiêu rụi, xâm lấn từng tấc từng phân.

Dù họ đã từng trải qua vô số nụ hôn nồng nàn kịch liệt, cảm giác triền miên đắm đuối vẫn cứ khiến lòng người nóng rực, mặt đỏ tim đập khó lòng kiềm chế.

"Tạ Lâm Xuyên..." Ánh mắt Tần Lệ gần như mất đi tiêu cự, ngửa cổ lên cọ cọ lấy y.

Tạ Lâm Xuyên cúi người, ở bên tai hắn thấp giọng cười nói: "Bệ hạ có còn nhớ, ngày đó bệ hạ chính miệng thừa nhận thích ta không."

Trong nháy mắt, y cảm nhận được cơ bắp của Tần Lệ đang bao bọc lấy mình thít chặt một cái, ánh mắt Tần Lệ đảo liên hồi, vành tai ửng hồng, quyết không chịu nhìn y: "...Có sao?"

Tạ Lâm Xuyên thong thả nói: "Nếu bệ hạ đã quên, ta không ngại giúp bệ hạ hồi tưởng lại."

Đuôi mắt Tần Lệ gần như bị ép ra vệt đỏ sẫm, hắn dùng lực giữ chặt cổ tay đối phương, đột ngột lật một cái, đè lên người đối phương.

Nụ hôn hung dữ và mạnh bạo rơi xuống mắt, sống mũi và môi y. Đồng tử Tần Lệ bùng lên vẻ hung hãn, nheo đôi mắt cười gằn nói: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi cũng bắt buộc phải thích trẫm!"

Tạ Lâm Xuyên cười thầm một tiếng, nốt ruồi son trên sống mũi run lên bần bật, đuôi mắt nhướng lên như một chiếc móc câu: "Bệ hạ bá đạo như vậy, vi thần đâu dám không tuân mệnh?"

Chân mày Tần Lệ lập tức giãn ra, đáy mắt nhuốm đầy ý cười. Lần này, hắn không còn giống như những lần trước dồn hết sức lực tranh giành vị trí thượng phong nữa, ngược lại nghiêng người nằm sấp xuống bên cạnh.

Thấy Tạ Lâm Xuyên ngẩn người, hắn nâng cằm, lười nhác liếc đối phương: "Ngươi chẳng phải thích nhất tư thế này sao? Còn không mau qua đây."

Tạ Lâm Xuyên chống ở bên người hắn, cúi đầu hôn nhè nhẹ lên khóe mắt hắn: "Bệ hạ làm sao biết?"

Tần Lệ ngẩn ra, hình như Tạ Lâm Xuyên đúng là chưa từng nói qua thật.

Hắn khẽ hừ một tiếng, nén ý cười: "Ngươi mà cầu xin trẫm, trẫm liền cho ngươi sung sướng."

Tạ Lâm Xuyên túm lấy hõm eo lõm xuống của đối phương, nhướng mày không nói gì. Tần Lệ rất nhanh sau đó liền chẳng thể thốt lên lời, suýt chút nữa là mất đi phương hướng trong từng đợt sóng triền miên của những nụ hôn sâu.

Tần Lệ đan chặt năm ngón tay vào tay Tạ Lâm Xuyên. Vào khoảnh khắc đầu óc hóa thành mảnh trống rỗng, hắn dường như nghe thấy giọng nói từ nơi cực kỳ xa xôi vọng lại bên tai:

"Tần Lệ, ngươi có từng thấy ta cúi đầu van xin ngươi bao giờ chưa?"

"Tần Lệ, ngươi quả thật rất nực cười, cũng rất đáng hận."

Tần Lệ hé mở đôi mắt mê ly, vừa quay đầu lại đã thấy khuôn mặt tuấn tú quen thuộc của Tạ Lâm Xuyên đang phóng đại ngay trước mắt.

Là ai đang nói chuyện? Tạ Lâm Xuyên ư...

"Bệ hạ, ngươi làm sao vậy?" Tạ Lâm Xuyên gạt mớ tóc mái của hắn ra, lộ ra vầng trán lấm tấm mồ hôi mỏng, "Phát ngốc cái gì thế?"

Tần Lệ đột nhiên bừng tỉnh, quay người ôm chầm lấy y, cắn một phát thật mạnh vào bên cổ đối phương, hung tợn nói: "Ngươi không được lừa ta! Ngươi trước kia bất luận có chuyện gì, ta đều không muốn truy cứu nữa, nhưng ngươi không được lừa gạt ta!"

"Nếu bị ta phát hiện ngươi lừa ta, ta cho dù làm quỷ cũng phải từ địa ngục bò trở về quấn lấy ngươi!"

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, có chút không rõ nguyên do mà nhìn hắn, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đặt một nụ hôn lên mi tâm hắn: "Ta sẽ không lừa bệ hạ đâu."

Tần Lệ dường như lúc này mới thở phào một hơi, ôm lấy y rồi ngã trở về chăn đệm, mãi cho đến khi sức cùng lực kiệt mới chìm vào giấc ngủ sâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn