Lệnh vừa dứt, toán Thiết Giáp Vệ bên cạnh Tần Lệ lập tức như hổ dữ xuống núi, dốc toàn sức xông lên.
Giữa màn đêm thăm thẳm, vô số cây đuốc cùng lửa trại được thắp lên, soi rọi cả doanh trại sáng rực tựa ban ngày.
Những mũi tên châm lửa xé toạc không trung, tiếng hò hét giết địch quyện chặt cùng tiếng binh đao va vào nhau loảng xoảng, vang vọng đến tận nơi xa.
Tướng lĩnh dưới trướng nhà họ Lý thừa cơ đêm tối lẻn vào tập kích doanh trại lần này tên gọi Từ Phong. Gã vốn dĩ trấn giữ thành Kỳ Sơn nằm giữa phủ Trường Nhạc và đường Thục Trung.
Nơi ấy binh lực không tính là đông, nhưng địa thế lại hiểm trở, dễ thủ khó công, xưa nay luôn là con đường tất yếu để tiến vào Thục Trung. Nếu nắm giữ được thành Kỳ Sơn thì xem như đã nắm chắc thế thượng phong, tiến có thể công, lui có thể thủ.
Từ Phong nhận được mật báo, nghe phong phanh hoàng đế Đại Diệu là Tần Lệ đích thân đến phủ Trường Nhạc để khao thưởng quân sĩ kiêm tuần tra doanh trại, trong lòng gã liền nảy ra ý định chơi liều mà đánh úp một phen.
Khốn nỗi binh lực đối phương quá đỗi hùng hậu, phòng thủ lại nghiêm ngặt. Ba ngàn quân trong tay gã nếu chọn cách đối đầu trực diện thì chỉ tổ nộp mạng cho đối phương sỉa răng.
Thế nhưng, gã nằm mơ cũng không ngờ tới, quân cờ ngầm mà Tố giáo cài cắm từ lâu nay lại lập được kỳ công, khiến Tần Lệ trọng thương, thậm chí còn rộ lên tin đồn hắn đã mắc chứng rối loạn tâm thần.
Cổ nhân có câu: trời ban mà không lấy ắt sẽ chuốc lấy tai ương.
Cơ hội quý hiếm đến nhường này, lẽ nào lại nhắm mắt làm ngơ.
Thừa dịp đêm đen gió lớn, Từ Phong điểm hai ngàn tinh binh theo gã rời khỏi thành đánh lén, chỉ để lại một ngàn người ở lại giữ thành.
Gã dẫn theo binh mã thuận lợi mò mẫm trong bóng tối, tiếp cận doanh trại Đại Diệu. Vận khí của gã phải nói là tốt đến kỳ lạ, dọc đường chẳng hề đụng phải một tên lính trinh sát nào.
Ngay khoảnh khắc vừa đột kích vào doanh trại, những mũi tên lửa bên gã mang theo đồng loạt trút xuống như mưa, quả nhiên đã khiến doanh trại phe địch trở tay không kịp, lâm vào hỗn loạn.
Nào ngờ, đến khi Từ Phong thống lĩnh toàn bộ quân mã rầm rộ vọt thẳng vào đại quân doanh của Tần Lệ, gã lại đụng phải một toán Thiết Giáp Vệ đông đảo, vũ trang đến tận răng.
Cảnh tượng ấy chẳng khác nào bùn cát đâm sầm vào đê đập, suýt chút nữa là tan xương nát thịt.
Từ Phong kinh hãi. Cho dù quân Diệu Vương có ngày đêm ôm giáo ngủ, luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu đi nữa, thì cũng chẳng đến mức giữa đêm hôm khuya khoắt thế này mà người nào người nấy đều giáp trụ chỉnh tề, ngay đến chiến mã cũng cưỡi sẵn như thế. Đây rõ ràng là một trận mai phục đã được chuẩn bị từ lâu, chỉ chờ gã dẫn quân chui đầu vào rọ!
Từ Phong nghiến chặt răng, gào rách cả họng ra lệnh rút quân, tiếng còi thúc quân trong miệng vang lên dồn dập, nhưng tất cả đều bị nuốt chửng hoàn toàn trong tiếng chém giết rung trời.
Chỉ trong nháy mắt, hai ngàn quân mã theo Từ Phong đi đánh úp đã bị toán Thiết Giáp Vệ cùng cánh quân vây bọc bên ngoài giết hơn phân nửa.
Chỉ còn sót lại chưa đầy tám trăm tàn binh bại tướng, theo chân Từ Phong hoảng hốt tháo chạy.
Gã cậy vào sức tàn, múa may ngọn trường thương trong tay kín kẽ đến nước tạt không lọt. Thấy rõ ràng sắp sửa thoát khỏi đại quân doanh, cắt đuôi được toán Thiết Giáp Vệ phía sau, thì bỗng một mũi tên phá giáp từ xa xé gió lao đến, xuyên thủng qua tấm giáp của chiến mã.
Từ Phong không khỏi kinh hãi. Giáp chiến mã của gã vốn dĩ dày nặng, ngoại trừ nỏ hạng nặng bắn ở cự ly gần, gã chưa từng thấy loại cung tên nào không cần nhắm vào chỗ hiểm mà vẫn có thể tùy tiện bắn thủng trọng giáp dễ như bỡn thế này.
Chiến mã dưới háng đau đớn hí dài, chổng ngược hai vó trước lên trời. Còn chưa đợi gã kịp đổi ngựa, từ góc xéo đã có một ngọn trường thương mang theo luồng khí lạnh lẽo tột cùng, không chút lưu tình đâm tới một phát, hất tung gã ngã nhào khỏi lưng ngựa.
Từ Phong gắng gượng giơ đao chống đỡ, cánh tay bị cú đánh làm cho tê dại. Gã ngẩng đầu lên, nương theo ánh lửa bập bùng để nhìn rõ mặt kẻ thù.
Chỉ thấy dưới ánh trăng, một nam tử vóc dáng thon dài, tay cầm trường thương, sau lưng đeo một cánh cung nặng trịch đang dẫn đầu một đội tinh nhuệ từ cánh sườn vòng tới chặn giết.
Trường thương vung vẩy tới đâu là máu tươi bắn tung tóe tới đó, phàm là kẻ nào cả gan ngáng đường y, tất thảy đều bị một thương hất văng.
Chẳng quá một canh giờ, chút tàn binh ít ỏi còn sót lại của Từ Phong đã bị đối phương thu dọn sạch sẽ. Ngay cả bản thân Từ Phong cũng bị ném chỏng gọng trên mặt đất, trường đao tuột khỏi tay, vô số mũi kiếm lưỡi đao kề sát cổ gã.
Đến khi bị người ta trói gô áp giải ra trước trận, Từ Phong vẫn còn ngơ ngác, đầu óc lùng bùng choáng váng.
Gã ngẩng đầu, ánh trăng rọi sáng mái tóc bạc trắng của người đàn ông đang ngồi trên lưng chiến mã cao lớn. Hắn đang đeo mặt nạ bảo hộ giáp sắt, chỉ để lộ đôi mắt đen lạnh lùng, ngạo nghễ, từ trên cao nhìn xuống gã.
Sắc mặt Từ Phong thoắt cái trắng bệch. Chẳng phải bảo hoàng đế Đại Diệu đã trọng thương đến mức thần trí mê muội rồi sao, cớ sao lại xuất hiện ở nơi này?
Bị lừa rồi!
Màn đêm vẫn chưa tan hết, mùi máu tươi tràn ngập khắp doanh trại. Tạ Lâm Xuyên tay xách ngọn trường thương còn vương máu nóng thúc ngựa trở về bên cạnh Tần Lệ, nói: "Bệ hạ, quân địch tập kích doanh trại đêm nay đã bị bắt gọn không sót một tên, tù binh có hơn sáu trăm người, số còn lại đều đã đền mạng."
"Tốt lắm." Tần Lệ ngửi thấy mùi máu tươi trên người y, khẽ nhíu mày lại nhưng không nói thêm gì, ánh mắt một lần nữa dời sang Tần Ninh đang ở bên cạnh.
Hắn và đám thân vệ của mình đã bị Thiết Giáp Vệ khống chế từ lâu, hai tay bị bẻ quặt ra sau, quỳ trên mặt đất.
Tần Lệ nheo mắt, lạnh lùng lên tiếng: "Người người đều xông ra giết địch, vì sao chỉ có ngươi cứ lén lút lảng vảng trước quân trướng của trẫm?"
Tần Ninh cứng cổ thở hắt ra một hơi: "Bệ hạ, mạt tướng nghe thấy tiếng địch tập kích nên lập tức dẫn người tới cứu giá. Một lòng lo lắng cho an nguy của bệ hạ thì có gì sai, cớ sao bệ hạ lại đối xử với mạt tướng như thế này?"
"Cứu giá? Còn ở đó mà xảo biện." Tần Lệ hờ hững nhìn hắn, ánh mắt bình thản như thể mọi chuyện đều nằm trong dự tính.
Tần Ninh ra sức giãy giụa, khiến gói bã thuốc từ trong ngực áo rơi ra, phô bày trước mặt các tướng lĩnh. Hắn cất cao giọng nói: "Bệ hạ có biết, chén thuốc mà họ dâng cho bệ hạ uống mỗi ngày có tẩm độc Dương Kim Hoa không! Đây chính là chứng cứ mà mạt tướng đã tìm được!"
Khoảnh khắc bắt gặp Tần Lệ mình khoác chiến giáp ngồi trên lưng ngựa, hắn đã thừa hiểu Tần Lệ sớm đã bình phục từ lâu. Thế nhưng chuyện đã đến nước này, hắn chỉ còn cách cắn răng khăng khăng bản thân tới đây là để cứu giá, cho dù không có công lao thì cũng là vì quan tâm quá hóa loạn mà thôi.
Ai ngờ Tần Lệ cười lạnh một tiếng: "Đồ ngu xuẩn. Nếu không được trẫm bày mưu tính kế, Lý Tam Bảo khi đổ bã thuốc lại có thể sơ hở đến mức vừa vặn lọt vào mắt các ngươi sao? Trẫm chính là muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào đang giở trò mèo sau lưng trẫm, thừa dịp trẫm dưỡng thương không thể quản lý quân vụ mà chơi trò dối trên lừa dưới, phản chủ cầu vinh."
Ngay từ ngày đầu tiên tới quân doanh khao thưởng binh sĩ, hắn đã ra lệnh cho Nhiếp Tấn và Vương công công âm thầm điều tra tệ nạn trong quân.
Thế nhưng hai người này dù sao vẫn quá ư lộ liễu, cộng thêm uy nghi của thiên tử đích thân ngự giá, lũ sâu mọt và phản đồ trốn trong bóng tối kia làm gì có gan hành sự ngay dưới mí mắt hắn?
Chỉ có những lúc hắn trọng thương không khỏi, rắn mất đầu, trong doanh trại tin đồn thất thiệt bủa vây khiến lòng người hoang mang tột độ, khi ấy lũ tiểu nhân núp bóng sau lưng mới chịu lần lượt nhảy ra rồi tự chui đầu vào lưới.
Vào buổi sáng khi các tướng lĩnh kéo tới cầu kiến hôm ấy, vừa tỉnh giấc là hắn đã hoàn toàn khôi phục thần trí, chẳng qua là có lòng muốn giả bệnh thêm vài ngày mà thôi.
Nghe xong những lời này, Tần Ninh đờ người, đôi mắt trợn ngược lên vì không dám tin vào tai mình. Trên đời này sao lại có kiểu hoàng đế như thế chứ, lừa gạt kẻ địch thì thôi đi, ngay cả người nhà mình mà cũng đem ra chơi trò tâm kế.
Thảo nào hắn cứ thắc mắc mãi, đám Thiết Giáp Vệ này từ đâu chui ra, hóa ra người ta đã sớm mai phục ở gần đây từ lâu, nếu không phải để đối phó với đội tiên phong của Lý Phong Hạo thì cũng là để trấn áp những cuộc binh biến có thể xảy ra trong quân.
Mấy vị tướng lĩnh khác sững sờ mất một lúc, đưa mắt nhìn nhau. Ai mà ngờ được bệ hạ lại chơi trò giả bệnh này trước mặt họ, chẳng biết đã diễn bao lâu rồi nữa. Thật may là hôm vào quân trướng diện kiến thánh thượng, bọn họ còn biết khắc chế, không mở miệng nói lời nào quá trớn.
Tần Vịnh Nghĩa nhíu mày, chán ghét liếc nhìn Tần Ninh mặt mày đã xám ngoét như tro tàn, rồi chắp tay hướng về phía Tần Lệ bẩm: "Bệ hạ dùng cách dụ rắn ra khỏi hang quả là diệu kế, có điều làm vậy cũng khiến lòng quân hoang mang lo sợ. Sao bệ hạ không bàn bạc trước với mọi người, để trong lòng chúng thần còn có chuẩn bị."
Tạ Lâm Xuyên thong thả lau sạch vệt máu còn bám trên mũi thương, nhướng mày, cười nhạt nói: "Muốn lừa được địch, trước tiên phải lừa được người nhà mình, có phải vậy không bệ hạ?"
Tần Lệ im lặng nhìn y một cái, rồi dời tầm mắt sang nơi khác, không hé răng một lời.
Tần Ninh vẫn muốn giãy giụa đến hơi thở cuối cùng: "Mạt tướng chỉ là một phút hồ đồ mới đánh mất phương hướng, xin bệ hạ nhìn vào... nhìn vào chút công lao hãn mã thuở trước mà tha cho mạt tướng lần này! Mạt tướng nhất định sẽ cải tà quy chính, làm trâu làm ngựa cho bệ hạ!"
Tần Lệ lười nhác phất tay, dùng ánh mắt ra hiệu cho Nhiếp Tấn.
Nhiếp Tấn lập tức dâng lên cuốn sổ ghi chép quân công cùng sổ sách kiểm tra lương quân đã thu thập đầy đủ từ trước, mở ra trước mặt Tần Ninh.
Nhiếp Tấn trầm giọng nói: "Khai khống quân công, tham ô quân lương, móc nối với Tố giáo, nhận lễ vật cung phụng của Tố giáo, món nào tội nào cũng đều có tên ngươi, ngươi còn gì để ngụy biện nữa không!"
Tần Ninh mồ hôi vã ra như tắm, cả người gần như khuỵu xuống, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng mà nhìn về phía Tần Vịnh Nghĩa.
Tần Vịnh Nghĩa trầm ngâm một lát, rồi bước tới một bước: "Bệ hạ."
"Sao nào? Ngươi định cầu tình cho gã em vợ tội đáng muôn chết này của ngươi đấy à?" Tần Lệ nheo hai mắt lại, lạnh lùng dán chặt mắt vào đối phương.
Tần Vịnh Nghĩa lắc đầu, ngược lại từ tay thuộc hạ lấy ra một quyển đơn trạng dâng lên: "Khởi bẩm bệ hạ, thần phụng mệnh thanh tra các tín đồ Tố giáo trong quân, còn phát hiện ra kẻ này cả gan dung túng cho phó tướng chiếm đoạt ruộng đất màu mỡ của bá tánh. Chính vì kẻ này là em vợ của thần, thần càng không thể vì việc riêng mà làm trái pháp luật, vì vậy định bụng sẽ đại nghĩa diệt thân, không dám để bệ hạ phải bận tâm vì chuyện này."
"Tất cả đều do thần quản lý lỏng lẻo, dạy dỗ không nghiêm mới sinh ra tai họa này, xin bệ hạ giáng tội!"
Tần Ninh mặt mày kinh ngạc, chỉ tay vào hắn, nhất thời nghẹn họng: "Tần Vịnh Nghĩa! Ngươi..."
Tần Vịnh Nghĩa chẳng thèm đoái hoài tới hắn, tiếp tục hướng Tần Lệ tạ tội: "Bệ hạ, thần nguyện ý dâng lên một nửa gia tài để bù đắp tổn thất cho những binh sĩ bị tham ô lương bổng cùng những người dân bị chiếm đoạt ruộng đất. Còn về loại phản đồ ti tiện này, xin bệ hạ lập tức hạ lệnh xử tử để răn đe cảnh cáo"
Nói đến đây, hắn mới cúi đầu nhìn Tần Ninh một cái, nói: "Chỉ khẩn cầu bệ hạ đừng vạ lây đến bên nhà vợ của thần, bọn họ đều bị bịt mắt che tai, hoàn toàn không biết gì cả."
Tần Lệ nhìn vào hắn một cái thật sâu, híp mắt. Ngoại trừ huynh đệ nhà họ Nhiếp và quân sư Ngôn Ngọc, Tần Vịnh Nghĩa cũng được coi là một trong những thuộc hạ theo hắn lâu năm nhất.
Năm đó ở trong sơn trại, hắn được chủ trại nhận làm nghĩa tử, Tần Vịnh Nghĩa là một nghĩa tử khác. Nhờ vào mối quan hệ này, hai người xem như huynh đệ kết nghĩa.
Về sau, tên nghĩa phụ kia vì muốn giữ mạng sống cho mình đã đem nghĩa tử ra làm mồi nhử. Chính hắn đã dẫn theo Tần Vịnh Nghĩa mở ra một con đường máu mới có thể sống sót trở về. Sau này, Tần Vịnh Nghĩa vì muốn tỏ lòng đền ơn đáp nghĩa đã từ bỏ cả họ tộc của mình, đổi sang họ Tần theo hắn.
Nghĩ đến những ngày tháng đồng cam cộng khổ năm xưa, Tần Lệ thở ra một hơi, đè nén cơn giận xuống, nói: "Thôi được rồi, nếu ngươi đã có lòng đại nghĩa diệt thân, chuyện này trẫm tự khắc sẽ không liên lụy đến nhà vợ ngươi."
Tần Vịnh Nghĩa còn chưa kịp tạ ơn, lại nghe giọng điệu lạnh lùng của Tần Lệ vang lên: "Nhưng ngươi là người tiến cử Tần Ninh, tội quản lý lỏng lẻo và sơ suất không tra xét, trẫm không thể dung thứ."
"Sau khi hồi kinh, vị trí Xu mật sử còn trống sẽ do Tạ Lâm Xuyên đảm nhiệm, ngươi hãy tự kiểm điểm lại lỗi lầm ngày hôm nay."
Trong lòng Tần Vịnh Nghĩa bỗng chốc trầm xuống, ngạc nhiên ngẩng đầu: "Bệ hạ, Tạ đại nhân hắn là..."
Lời mới nói được một nửa, hắn đã đụng phải đôi mắt đen kịt của Tần Lệ. Đối phương từ từ dựng ngược chân mày lên: "Ngươi còn có dị nghị?"
Tần Vịnh Nghĩa hít sâu một hơi, hắn quá hiểu tính cách của Tần Lệ, một khi đã nói ra lời này nghĩa là đã chốt hạ quyết định, không một ai có thể xoay chuyển nữa.
Tần Vịnh Nghĩa vốn là Xu mật phó sử, đáng lý ra cái ghế đó sớm muộn gì cũng thuộc về hắn, không ngờ vào đúng thời điểm mấu chốt này lại bị Tần Ninh kéo xuống vũng bùn lầy.
Hắn lắc đầu, nặn ra một nụ cười hướng về phía Tạ Lâm Xuyên, cúi đầu chắp tay nói: "Tạ đại nhân thời gian qua hộ giá có công, đêm nay lại anh dũng vô song, bắt sống được tướng địch, thần đâu dám có dị nghị gì. Xin chúc mừng Tạ đại nhân."
Các tướng lĩnh xung quanh xôn xao một hồi. Những ánh mắt hâm mộ, ghen tức, đố kỵ đều âm thầm đổ dồn lên người Tạ Lâm Xuyên.
Kẻ có mắt đều nhìn ra cái danh "kẻ đi cửa sau" này, nhưng một khi bệ hạ đã sủng ái và tin cậy đến mức ấy thì ai dám mở miệng nửa lời?
Tạ Lâm Xuyên có đôi chút bất ngờ liếc nhìn Tần Lệ một cái. Xu mật sử đã là trọng thần dưới một người trên vạn người chỉ đứng sau Thừa tướng, mấu chốt là chức vị này còn cho phép một văn thần nắm quyền điều binh.
Y cứ ngỡ đời này Tần Lệ tuyệt đối không bao giờ để y nắm binh quyền nữa, nên bản thân cũng đã từ bỏ ý định tranh giành vinh quang ở phương diện này, chỉ cần ở trên triều đình làm một vị quyền thần là đủ rồi.
Không ngờ, Tần Lệ lại cam lòng trao chiếc ghế này cho y. Nếu là ở kiếp trước, đây quả thực là điều xa xỉ y có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Tần Lệ tính tình vốn đa nghi, luôn thiếu cảm giác an toàn, mà y cũng đâu khác gì?
Từ trước đến nay y dốc hết tâm tư sức lực để đổi lấy lòng tin, giành giật quyền lực, chẳng qua là vì không muốn lặp lại những ngày tháng làm chim lồng cá chậu mà thôi.
Trong lòng Tạ Lâm Xuyên khẽ gợn sóng, tầm mắt vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Tần Lệ. Đối phương đeo mặt nạ nên không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấp thoáng thấy nơi đuôi mắt khẽ nhướng lên một đường cong mỏng manh.
Có điều lúc này chẳng phải thời điểm thích hợp để tâm tình. Y nhảy xuống lưng ngựa, bước lên phía trước nói: "Đa tạ bệ hạ ân điển. Bệ hạ đã ban cho thần chức Xu mật sử, thần còn có một kiến nghị, xin bệ hạ chuẩn tấu."
Tần Lệ ngạc nhiên nhướng mày: "Nói trẫm nghe xem nào."
Khóe môi Tạ Lâm Xuyên khẽ nhếch lên, nơi đáy mắt bộc phát ra một tia sắc lẹm, chỉ tay vào Từ Phong đang bị trói gô nói: "Kẻ này chính là thủ tướng trấn giữ thành Kỳ Sơn. Hắn ta đã đem hai ngàn binh mã tới đây đánh úp doanh trại, binh lực lưu thủ trong thành chắc chắn không quá một ngàn người."
"Hơn nữa đêm nay vẫn chưa qua đi, trong thành Kỳ Sơn nhất định vẫn chưa hay biết chuyện Từ Phong bại trận bị bắt. Chi bằng chúng ta thừa lúc địch không phòng bị, cải trang thành toán quân đánh úp của hắn ta để lừa mở cửa thành, đánh cho chúng một trận trở tay không kịp."
"Xin bệ hạ cấp cho thần một ngàn binh mã, thần nguyện vì bệ hạ chiếm giự thành Kỳ Sơn mà không cần tốn một giọt máu!"
Tần Lệ nghe mà trong lòng khẽ động, ánh mắt đảo quanh một vòng trên người đối phương, vẫn có vài phần do dự: "Ngươi muốn đích thân đi sao?"
Nhiếp Đông cũng bước lên tán đồng nói: "Mạt tướng cũng cho rằng kiến nghị của Tạ đại nhân rất hay, cơ hội này có một không hai. Nếu còn chần chừ, đợi đến hừng đông, thành Kỳ Sơn nhất định sẽ đánh hơi thấy điểm bất thường. Mà thành Phòng Châu đối diện bên kia lại cách đó không xa, bất cứ lúc nào cũng có thể điều binh tiếp viện, đến lúc ấy thì đã muộn rồi."
Tạ Lâm Xuyên ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt Tần Lệ: "Bệ hạ không tin tưởng thần sao?"
Tần Lệ im lặng một hồi lâu, ánh mắt không ngừng lay động, vẫn chưa mở miệng đồng ý.
Tạ Lâm Xuyên có chút thất vọng. Ngay khi y chuẩn bị đổi ý xin Tần Lệ phái người khác đi, thì dường như nghe thấy một tiếng thở dài vô cùng khẽ khàng.
Ánh mắt Tần Lệ trở nên kiên định, rốt cuộc cũng gật đầu một cái: "Bảo Nhiếp Đông điều động hai ngàn quân tinh nhuệ trong toán Thiết Giáp Vệ giao cho ngươi."
Tạ Lâm Xuyên sửng sốt. Hắn vậy mà lại trao cho y tận hai ngàn người, lại còn là đội thân vệ trực thuộc quyền quản lý của Tần Lệ.
Nhiếp Đông do dự nhíu mày nói: "Bệ hạ, Thiết Giáp Vệ chúng ta tổng cộng chỉ mang theo ba ngàn người, nếu chỉ để lại một ngàn người hộ vệ bệ hạ, e là..."
Tần Lệ phất tay cắt ngang lời hắn, đè thấp chân mày. Hắn nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên, trầm giọng nói: "Nhớ kỹ, phải đi nhanh về nhanh. Nếu như đến hừng đông mà ngươi vẫn chưa trở về, trẫm sẽ đích thân dẫn quân công thành."
Các tướng lĩnh xung quanh mặt mày biến sắc: "Bệ hạ!"
Đôi mắt đen láy như điểm sơn của Tạ Lâm Xuyên khẽ chấn động, y hít sâu một hơi, dứt khoát bật ra một chữ: "Được."
Y quay đầu nhìn sang tướng địch bị bắt là Từ Phong, nói: "Ngươi nghe thấy rồi chứ? Nếu ngươi chịu hợp tác, ta có thể thuyết phục bệ hạ chừa cho ngươi một con đường sống. Có lẽ ngươi cũng nhận ra ta rồi. Bệ hạ vốn khoan hồng độ lượng, chỉ cần là hàng thần cam tâm tình nguyện quy thuận, bệ hạ từ trước đến nay luôn hậu đãi."
Từ Phong nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên một lát, ánh mắt lại dời sang Tần Lệ đang ngồi trên lưng chiến mã cao lớn, giọng nghèn nghẹn nói: "Tạ tướng quân, mạt tướng đương nhiên nhận ra. Không ngờ vị Xích Tiêu tướng quân lừng lẫy một thời, nay lại trở thành trọng thần của triều đại mới, thật đúng là sự đời khó lường. Xem ra thủ đoạn thu phục lòng người của Diệu Đế bệ hạ quả thực có vài phần bản lĩnh."
Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ trong lòng, cái bản lĩnh này e là không hợp với ngươi đâu.
"Ta lấy cái gì để tin các ngươi sẽ không qua cầu rút ván?"
Tạ Lâm Xuyên thản nhiên nói: "Ai ai cũng biết bệ hạ khoan dung độ lượng, một lời đáng giá nghìn vàng. Bệ hạ chưa từng giết một vị hàng thần nào, Thuận Vương điện hạ hiện giờ chẳng phải vẫn đang bình an vô sự ở trong phủ Thuận Vương tại kinh thành hưởng phúc an nhàn đó sao. Đó chính là minh chứng rõ ràng nhất."
Tần Lệ nghe đến cái tên này liền bực bội giật giật lỗ tai, lạnh lùng nói: "Từ Phong, ngươi không có tư cách ra điều kiện trước mặt trẫm. Hoặc là đầu hàng, hoặc là chết ngay bây giờ!"
"Nếu đêm nay ngươi lập được công, trẫm có thể xá miễn tội chết cho ngươi, quân vô hí ngôn. Cho dù không có ngươi, trẫm vẫn có thể tùy tiện lôi một tên trong đám tù binh ra, cũng như nhau cả thôi."
Trong đầu Từ Phong diễn ra một trận đấu tranh kịch liệt. Binh mã đã mất sạch, bản thân cũng bị bắt sống, gã còn có thể làm được gì nữa đây?
Cuối cùng, gã vẫn không chống lại được bản năng cầu sinh, nhuệ khí thoắt cái tan biến sạch sẽ. Gã thở dài một tiếng, bất lực gật đầu: "Xin nghe theo sự sắp đặt của bệ hạ và Tạ đại nhân."
Một lát sau, Nhiếp Đông đã điều động xong quân mã. Tạ Lâm Xuyên lệnh cho toàn bộ Thiết Giáp Vệ thay sang y giáp của quân địch, tịch thu cờ hiệu của phe địch, áp giải Từ Phong. Cánh quân hai ngàn người tranh thủ lúc đêm tàn bắt đầu lên đường, hành quân thần tốc nhắm thẳng hướng thành Kỳ Sơn mà đi.
※※※
Con đường này là tuyến đường chính ngắn nhất để tiến vào đường Thục Trung, hai bên trái phải đều có núi non trùng điệp liền kề.
Thành Kỳ Sơn và thành Phòng Châu đối diện được xây dựng nương theo vách núi ở hai bên đại lộ, tạo thành thế gọng kìm từ xa hỗ trợ lẫn nhau. Một khi chiến sự nổ ra, hai thành có thể cùng trấn giữ yếu đạo, đồng thời chi viện cho nhau bất cứ lúc nào.
Nếu đại quân tiến công theo lối thông thường, e rằng không tổn thất quân số gấp mấy lần thì tuyệt đối không thể đánh hạ được nơi này.
Tạ Lâm Xuyên thống lĩnh toán Thiết Giáp Vệ của Tần Lệ, lặng lẽ tiếp cận dưới chân tòa thành trì dễ thủ khó công kia khi ánh bình minh còn chưa kịp hé rạng.
Trong thành vắng lặng không một tiếng động, chính là lúc con người ta chìm vào giấc say nhất.
Tần Lệ giao cho y hai ngàn binh mã, Tạ Lâm Xuyên đặc biệt cắt cử năm trăm người đợi sẵn ở lưng chừng núi để nhìn tín hiệu mà tiếp ứng, bản thân chỉ dẫn theo một ngàn năm trăm người còn lại tiến về phía cửa thành.
Dẫu sao Từ Phong cũng chỉ mang theo hai ngàn người đi đánh úp doanh trại, dù có giành được "đại thắng" mà lại nguyên vẹn trở về thì thật là vô lý hết sức.
Từ đằng xa, Tạ Lâm Xuyên sai người giương cao cờ hiệu của Từ Phong, thúc ngựa đi trước đi sau áp sát cửa thành.
Quân phòng thủ trên đầu thành nhìn thấy cờ hiệu, lại nhận ra tướng giữ thành nhà mình, nỗi lo canh cánh trong lòng thoắt cái vơi đi một nửa, song vẫn tận chức tận trách phái thân binh trực đêm ngồi giỏ treo thả xuống dưới để kiểm tra thân phận.
Tạ Lâm Xuyên bám sát ngay sau Từ Phong, trong ống tay áo là một lưỡi găm bén ngót áp vào thắt lưng gã, được chiếc áo choàng khéo léo che đậy, giữa đêm đen kịt chẳng thể nhìn ra manh mối gì.
Từ Phong cắn răng, cố gắng ngó lơ lưỡi dao sắc lạnh sau lưng, nhẫn nại đáp lại mật hiệu ngày hôm nay với lính canh phòng.
"Từ tướng quân, chẳng lẽ quân ta đã thắng rồi sao?"
Từ Phong hừ lạnh một tiếng: "Nói nhảm! Không chỉ thắng lớn mà còn bắt sống được một viên đại tướng nữa đấy! Khiêng người lên đây!"
Vừa dứt lời, mấy tên thân binh cúi đầu đeo mặt nạ phía sau gã liền khiêng một tù binh bị trói gô tới, chính là Tần Ninh đang bị trói chặt như khúc giò.
Miệng hắn cũng bị nhét giẻ kín mít, nửa chữ cũng chẳng thốt lên lời, chỉ có thể trợn ngược mắt kêu hự hự. Bộ dạng giãy giụa đến đỏ gay cả mặt mũi thế này, nhìn một cái là biết ngay đã phải nếm mùi đau khổ thật sự, không phải đang diễn kịch.
Tên thân binh thấy quả nhiên là tướng lĩnh dưới trướng quân địch, lập tức mừng rỡ ra mặt: "Tướng quân lợi hại! Đây đúng là đại công!"
Hắn không mảy may nghi ngờ, lập tức bẩm báo với thủ tướng trên đầu thành, buông cầu treo, mở toang cửa thành.
Ngay khoảnh khắc Tạ Lâm Xuyên đi theo Từ Phong dẫn theo đại đội nhân mã phía sau, nương theo cầu treo tiến vào trong thành, thì biến cố thình lình giáng xuống–
Từ Phong sau khi đặt chân vào trong thành, mắt thấy phía trước chính là toán thân binh nhà mình đang tới tiếp ứng, gã bỗng nhiên dùng sức đẩy mạnh Tạ Lâm Xuyên một phát, cả người lăn lộn một vòng ngay tại chỗ, miệng gào to: "Địch tập kích! Mau đóng cửa thành lại!"
Chỉ cần đặt chân vào địa bàn của mình rồi, ai lại thèm chịu sự uy h**p của kẻ thù nữa chứ?
Khóe môi Từ Phong hiện lên một nụ cười lạnh thấu xương, có trách thì trách Tạ Lâm Xuyên quá đỗi ngây thơ. Dưới trướng Tần Lệ có biết bao nhiêu đại tướng công thần, làm gì có chỗ cho một tên tướng lĩnh tiên phong quèn như gã chen chân?
Không thấy cái gã Tần Ninh số đen đủi kia sao? Chẳng qua chỉ là khai sai chút quân công, ăn chặn tí lương quân, chiếm vài mẫu ruộng đất thôi mà lão công thần đã theo bệ hạ bấy lâu nay như hắn ta cũng bị mang đi chém đầu đấy thôi?
Theo chân Tần Lệ thì chỉ có húp nước luộc sống qua ngày!
Từ Phong hét lớn một tiếng làm kinh động cả bốn phía, quân phòng thủ xung quanh đồng loạt giật nảy mình.
Thế nhưng trên gương mặt Tạ Lâm Xuyên lại chẳng hề gợn lên một chút hoảng loạn vì mưu kế bị đổ bể. Y chỉ cười lạnh nheo hai mắt lại, từ trên lưng ngựa ung dung lấy ra một cái bình kín nút chỉ bằng bàn tay.
Không một chút do dự, y dùng đá lửa thắp sáng rồi ném thẳng về phía Từ Phong đang lồm cồm bò toài dưới đất!
Làm gì có cái đạo lý lũ giặc bản địa đều đã đi trước một bước mà dùng tới hỏa dược, còn y – một kẻ xuyên không từ thời hiện đại tới – lại không biết dùng cơ chứ?
Kể từ sau lần bị tập kích trước, y đã sai người chuẩn bị không ít hỏa dược. Độ tinh khiết của hỏa dược trong cái bình của y có thể còn cao hơn hẳn thứ đồ trong tay mấy gã Lạt ma lần trước nhiều.
Đoành!
Ánh lửa của vụ nổ hệt như màn pháo hoa rực rỡ giữa đêm đen, tiếng nổ vang trời khiến toàn bộ quân phòng thủ xung quanh rơi vào trạng thái ngớ ngẩn và kinh hoàng tột độ trong phút chốc.
Nương theo tín hiệu vô cùng rõ ràng này, toán Thiết Giáp Vệ phía sau y lập tức tuốt gươm khỏi vỏ, xé toạc lớp ngụy trang, vung đao lao thẳng vào trong thành.
Trước tiên là chém sạch quân giữ cửa thành, khống chế trục quay cầu treo, tiếp sau đó là liên tục ném những bình hỏa dược đen ngòm về phía toán quân phòng thủ đang rầm rộ kéo tới phía trước.
Do độ kín của bình chưa thật sự hoàn hảo nên sức sát thương của loại hỏa dược này còn có hạn, cùng lắm chỉ có thể gây thương tích trong phạm vi năm mét. Thế nhưng tiếng nổ lớn vang rền bốn phía vẫn khiến thành Kỳ Sơn phải rúng động ba cái, tiếng chiến mã hí vang không dứt.
Từ Phong bị nổ banh xác ngay tại chỗ làm hai khúc, trên gương mặt đầy máu thịt be bét vẫn còn ngưng đọng nỗi kinh hoàng và sững sờ.
Đám thân vệ lao tới cứu gã kinh hồn khiếp vía, mắt thấy cửa thành đã hoàn toàn bị nhân mã của Tạ Lâm Xuyên khống chế, năm trăm người túc trực ở lưng chừng núi cũng vừa vặn ập tới chi viện vào ngay lúc này.
Chưa đầy một ngàn quân phòng thủ trong tình cảnh trở tay không kịp như họ thì làm sao có thể là đối thủ? Chút ý chí kháng cự vừa mới nhen nhóm lên đã bị dẫm nát một cách tàn nhẫn.
Tòa thành trì phòng thủ kiên cố này, cứ như thế bị chiếm giữ một cách êm thấm, gần như chẳng tốn một giọt máu.
Đến khi thành Phòng Châu ở ngọn núi đối diện phát giác ra khói lửa của thành Kỳ Sơn, vội vã phái quân chi viện chạy như bay tới chân thành thì trên đầu thành đã đổi sang cờ hiệu của quân Đại Diệu, cửa thành đóng chặt, mưa tên trút xuống như trút nước.
Quân chi viện đến muộn một bước đành lỡ mất thời cơ, thấy công thành vô vọng, chỉ có thể trố mắt nhìn cửa thành đóng im ỉm mà oán hận nghiến răng. Giằng co thêm một lát, bọn chúng đành bất lực khua chiêng thu quân, xám xịt thối lui.
※※※
Doanh trại quân Đại Diệu.
Tạ Lâm Xuyên sai người bắn pháo hiệu báo tin đã thành công, để một ngàn Thiết Giáp Vệ ở lại trấn giữ thành Kỳ Sơn, bản thân dẫn theo số nhân mã còn lại chạy về.
Khi y trở về doanh trại nhà mình thì trời đã sáng rõ từ lâu, ánh ban mai mờ ảo xuyên qua màn sương sớm, vương vãi trên những tấm quân trướng.
Tạ Lâm Xuyên cởi bỏ bộ chiến giáp nặng nề còn vương mùi máu, vừa bước chân vào quân trướng của Tần Lệ đã thấy đối phương vẫn mặc giáp trụ chỉnh tề ngồi trên tấm bồ đoàn phía sau chiếc bàn thấp, đôi mày trầm ngâm, khẽ khàng lau chùi thanh bảo kiếm đầu rồng.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo phủ lên một tầng đỏ sẫm âm u như đã uống no máu tươi.
Nghe thấy tiếng động, Tần Lệ đột ngột ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, vẻ hung bạo thâm trầm nơi đáy mắt hắn rốt cuộc cũng từ từ tan biến, đôi mày nghiêm nghị dần dãn ra.
Hắn lập tức đặt thanh kiếm đầu rồng xuống, sải bước dài tiến về phía Tạ Lâm Xuyên, tùy tiện giật lấy chiếc mũ giáp còn vương sắc máu trong tay y ném sang một bên. Hắn bấu chặt lấy cằm y, hung hãn rướn người tới, ngậm lấy bờ môi y mà cắn một phát thật mạnh.
"Ngươi về trễ rồi!"
Tạ Lâm Xuyên nương theo lớp chiến giáp lạnh ngắt của hắn, từ dưới vạt áo lùa tay vào bên trong.
"Bệ hạ đây là đang lo lắng ta không trở về được, hay là..." Tạ Lâm Xuyên khẽ mỉm cười, áp sát tai hắn hỏi bằng chất giọng trầm thấp, "lo lắng ta cứ thế một đi không trở lại?"