Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 53: Chó hư

Hai huynh đệ Nhiếp Đông và Nhiếp Tấn dấn gót trước sau tiến vào quân trướng. Lý Tam Bảo bưng khay trà cẩn thận đặt nhẹ lên chiếc bàn nhỏ cạnh ghế của Tần Lệ, rồi lẳng lặng lui ra ngoài.

Mấy vị võ tướng trầm mặc một lát, chẳng ai dám cả gan nhìn thẳng vào Tần Lệ, chỉ đành quỳ tại chỗ, lén lút nhấc mí mắt lên ngó hắn.

Sau một lúc lâu, Tần Vịnh Nghĩa vốn có mối quan hệ thân cận với Tần Lệ nhất mới mở lời trước: "Bệ hạ, thần và chư vị biết rõ việc đường đột đến đây quấy rầy bệ hạ dưỡng thương là đại tội, nhưng các tướng lĩnh cũng vì lo lắng cho an nguy của bệ hạ, quan tâm quá hóa loạn, xin bệ hạ chớ trách phạt."

Tạ Lâm Xuyên đứng ở một bên, vờ như vô tình đưa mắt nhìn sang Tần Lệ, khẽ nháy mắt một cái.

Tần Vịnh Nghĩa liền nghe thấy Tần Lệ lười nhát "ừm" một tiếng.

Tần Vịnh Nghĩa khẽ thở phào một hơi, ngẩng đầu lên hỏi tiếp: "Không biết long thể của bệ hạ nay đã vô sự rồi chứ ạ?"

Tạ Lâm Xuyên lại bất động thanh sắc nháy mắt ra hiệu.

Tần Lệ vẫn giữ nguyên dáng vẻ uy nghiêm không gợn chút sóng, đôi mắt thâm trầm nhìn vào Tần Vịnh Nghĩa, gật gật đầu: "Ừm."

Mấy vị võ tướng len lén trao đổi ánh mắt. Người thì trút được gánh nặng, kẻ lại lộ vẻ hồ nghi.

Tần Vịnh Nghĩa chăm chú quan sát sắc mặt Tần Lệ, nghi hoặc hỏi: "Nếu bệ hạ đã bình phục, sao bấy lâu nay lại trì hoãn không truyền triệu chúng thần?"

"Hôm qua Nhiếp thống lĩnh còn bảo long thể bệ hạ chưa hồi phục, khăng khăng cản đường chúng thần, đó có thực sự là thánh ý của bệ hạ không?"

Nhiếp Đông đứng sừng sững như một tòa tháp sắt ngay cửa doanh trướng, mặt không cảm xúc, chẳng buồn để tâm đến lời chất vấn của đối phương.

Tạ Lâm Xuyên lần này không nháy mắt nữa mà nhíu mày.

Khóe mặt của Tần Lệ liếc thấy y như vậy, hai đường mày kiếm của hắn cũng lập tức dựng ngược lên, nét mặt lộ rõ vẻ không vui.

Thấy hắn nhíu mày im lặng, bầu không khí trong quân trướng chợt ngưng đọng. Tần Vịnh Nghĩa cả người cứng đờ, đang định mở miệng nói vài câu để cứu vãn tình thế, thì lại nghe Tạ Lâm Xuyên lên tiếng:

"Bệ hạ hôm ấy bị thương, theo lời dặn của Hứa thái y phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, không muốn bị người ngoài quấy rầy. Hai ngày nay mới xem như bắt đầu khỏe lại. Bệ hạ muốn gặp ai, gặp khi nào, đương nhiên là do bệ hạ định đoạt, chẳng lẽ lại phải để Tần đại nhân làm chủ sao?"

"Tần đại nhân đã không phải thái y, tay chân thô vụng không thể chăm sóc người khác, truyền triệu Tần đại nhân thì có ích gì?"

Tần Vịnh Nghĩa ngẩn ra, thấy Tần Lệ vẫn im hơi lặng tiếng, bày ra bộ dạng thiếu kiên nhẫn, hắn bèn vội vàng cúi đầu chắp tay: "Thần tuyệt đối không có ý này, chỉ vì nhất thời nóng vội, xin bệ hạ chớ trách. Nếu bệ hạ đã không có việc gì, chúng thần liền an tâm."

"Hôm nay thần tới đây còn có một việc muốn bẩm báo. Đám thích khách Lạt ma đều đã đền tội, Tố giáo Lạt ma ở phủ Trường Nhạc đã bị nhổ tận gốc. Trong đám người này có mật thám của Lý Phong Hạo trà trộn vào, chúng chiếm cứ phủ Trường Nhạc, cố ý tiếp cận quân doanh để làm lung lạc binh lính tầng dưới, chính là chờ đợi thời cơ để tác loạn."

"Về phần Tố giáo kia, thần và Nhiếp Tấn đại nhân đã bắt tay vào xử lý, sẽ dựa theo sự phân phó của bệ hạ mà rà soát lại từng doanh trại, thanh trừng toàn bộ tín đồ Tố giáo ra khỏi quân đội, tương lai tuyệt đối không cho phép có giáo phái nào trà trộn vào trong quân nữa, mong bệ hạ yên lòng."

Tần Lệ giãn chân mày ra, lại thêm một tiếng "ừm" không mặn không nhạt, xem như tán thành.

Tần Vịnh Nghĩa liếc nhìn Tần Lệ một cái với vẻ mặt kỳ quái. Bọn họ bẩm báo dông dài nãy giờ, sao bệ hạ lần nào cũng chỉ "ừm" một tiếng thế kia?

Bên cạnh hắn, vị tướng quân của doanh thứ năm là Tần Ninh, cũng giống như Nhiếp Đông, hai tay còn quấn băng gạc dày cộp, rõ ràng cũng bị thương trong lúc thích khách hành thích ở buổi pháp sự hôm đó.

Từ lúc bước chân vào quân trướng, tầm mắt Tần Ninh cứ đảo qua đảo lại giữa Tần Lệ, Tạ Lâm Xuyên và Nhiếp Đông, âm thầm quan sát Tần Lệ.

Hắn cứ thấy bệ hạ hình như có chỗ nào đó không ổn, lời nói quá ít, lại chẳng hề nổi trận lôi đình, không hề giống với vị bệ hạ trong ký ức chút nào.

Tần Ninh âm thầm cắn răng, chợt gạt bỏ ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bước lên trước một bước, chắp tay bảo:

"Bệ hạ, mạt tướng xin cả gan hỏi thêm một câu, bệ hạ liệu có bị kẻ nào khống chế hay uy h**p không? Ở đây có Tần đại nhân cùng đông đảo tướng lĩnh chúng thần, lại có đại quân trong doanh làm hậu thuẫn, tất cả chúng thần sẽ đảm bảo bệ hạ an toàn vô sự."

Lời này vừa thốt ra, toàn bộ quân trướng bỗng chốc rơi vào khoảng lặng chết chóc.

Chẳng riêng gì Tần Vịnh Nghĩa, đến cả mấy vị tướng quân khác cũng biến sắc, nhìn Tần Ninh bằng ánh mắt kinh hãi tột độ.

Tạ Lâm Xuyên dường như đã dự liệu trước điều này từ lâu, khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh.

Sắc mặt Tần Lệ lập tức trầm xuống, đôi mắt đen thẫm khẽ nheo lại. Hắn ngồi thẳng dậy khỏi lưng ghế, khí thế uể oải ban nãy lập tức biến đổi hoàn toàn: "Hỗn láo!"

Bàn tay hắn vỗ mạnh một phát lên thành ghế, phát ra một tiếng vang trầm đục, dội thẳng vào lòng khiến chúng tướng run rẩy.

Tần Vịnh Nghĩa quay đầu trừng Tần Ninh một cái, trầm giọng quát lớn: "Tần tướng quân, ngươi ăn nói xằng bậy gì đấy? Đừng tưởng lần này ngươi vì bệ hạ chắn thích khách mà bị thương thì có thể ăn nói không lựa lời ở trước mặt mọi người! Còn không mau lui xuống!"

Tần Ninh thở hắt ra một hơi dài, chẳng dám ngẩng đầu lên nữa, lập tức quỳ sụp xuống chịu tội: "Là mạt tướng lỡ lời, xin bệ hạ thứ tội."

Tần Lệ nâng cằm, giáng ánh mắt lạnh lẽo mà thâm sâu nhìn hắn, không tỏ ý kiến gì.

Bầu không khí nhất thời lặng ngắt và ngượng ngập. Mãi đến khi Lý Tam Bảo bưng thuốc cùng cơm nước tiến vào, Tạ Lâm Xuyên mới nhận lấy chén thuốc, nhàn nhạt cất lời: "Bệ hạ, đã đến giờ uống thuốc và dùng bữa rồi."

Tần Lệ liếc y một cái, rồi lại chậm rãi tựa người vào lưng ghế, giọng điệu cũng dịu xuống, thờ ơ nói: "Các ngươi lui xuống hết đi."

Mọi người như được đại xá, thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi đồng thanh cáo lui.

Ngoài quân trướng, vài vị tướng quân ghé tai nhau bàn tán một phen, sau đó ai về doanh nấy, duy chỉ có Tần Vịnh Nghĩa kéo Tần Ninh ra một góc.

Tần Vịnh Nghĩa nhíu mày nhìn hắn: "Sao vừa rồi ngươi lại lớn mật đến thế? Một câu nói thôi đã đắc tội với tất cả mọi người."

Tần Ninh vội vàng cúi đầu: "Mạt tướng cũng chỉ vì lo nghĩ cho an nguy của bệ hạ, cẩn tắc vô ưu mà thôi."

Tần Vịnh Nghĩa nhìn cánh tay quấn băng gạc dày cộp của hắn, gật đầu: "Ngày xảy ra chuyện, ngươi là kẻ có phản ứng nhanh nhất để ngăn cản thích khách. Đợi bệ hạ bình phục, ta nhất định sẽ thỉnh công hộ giá cho ngươi."

Tần Ninh bảo: "Mạt tướng không thể bảo vệ tốt cho bệ hạ, thẹn không dám nhận. Nếu năm xưa không có đại nhân tiến cử mạt tướng trước mặt bệ hạ, e là đến nay vẫn chỉ là một gã Giáo úy. Ơn đề bạt của đại nhân, mạt tướng khắc cốt ghi tâm."

"Ngươi là em vợ của ta, nói những lời này làm gì cho khách sáo." Tần Vịnh Nghĩa mân mê chiếc nhẫn mã não trên ngón tay cái, nở một nụ cười đầy thâm ý bảo: "Sau này làm việc phải cẩn trọng, lo mà thống lĩnh binh mã cho tốt, vì bệ hạ mà tận trung."

"Mạt tướng đã rõ."

※※※

Trong quân trướng.

Đợi chúng tướng rời đi, Nhiếp Đông kinh ngạc nhìn Tần Lệ đang ngồi trên ghế, phấn chấn hỏi: "Bệ hạ có phải đã khôi phục thần trí rồi không?"

Tần Lệ lại trở về cái dáng vẻ thờ ơ dửng dưng kia, hắn đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt lướt qua người Nhiếp Đông rồi chẳng buồn dừng lại, cuối cùng đóng đinh trên người Tạ Lâm Xuyên, đôi mày giãn ra, khóe môi lười nhác nhếch lên một nụ cười: "Thế nào?"

Nhiếp Đông thất vọng mà thở dài: "Bệ hạ vẫn chưa tỉnh táo lại à... Ta còn tưởng..."

Hắn nhỏ giọng lầm bầm: "Rõ ràng bệ hạ vừa rồi chẳng khác gì lúc trước cả."

Nhiếp Tấn đứng phía sau giật giật góc áo hắn: "Đừng làm phiền bệ hạ dùng thuốc nghỉ ngơi, chúng ta lui ra trước đi."

Trong nháy mắt, quân trướng chỉ còn lại Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên.

Đôi tay săn chắc mạnh mẽ của Tần Lệ vòng qua ôm chặt lấy eo y, từng chút từng chút siết lại. Lòng bàn tay nóng rực của hắn áp vào lưng y, cách một lớp y phục nhè nhẹ m*n tr*n xương bả vai nhô lên, ấn y vào lòng mình.

Má kề sát má, chậm rãi cọ qua cọ lại, giọng hắn kéo dài thườn thượt: "Ngươi dạy gì, ta làm theo hết rồi. Phần thưởng đâu?"

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, ánh mắt đầy vi diệu cúi xuống nhìn hắn: "Biểu hiện vừa rồi của bệ hạ quả thực tốt đến mức khiến người ta kinh ngạc, suýt nữa đến cả ta cũng bị lừa, cứ ngỡ bệ hạ đã khôi phục thần trí rồi cơ đấy."

Tần Lệ vẫn ôm khư khư lấy y, hàng mi dày rậm chớp chớp, khóe môi hơi nhếch lên.

Tạ Lâm Xuyên thong thả v**t v* mái tóc xoăn bờm xờm của Tần Lệ: "Bệ hạ muốn phần thưởng gì đây?"

Tần Lệ đã chờ câu này từ lâu. Hắn bỗng dưng nắm chặt lấy cánh tay Tạ Lâm Xuyên, kéo y ngồi ngược trở lại chiếc ghế, bắt y ngồi ngay trên đùi mình.

Một tay Tần Lệ ôm chặt y vào lòng, tay kia tóm chặt hai cổ tay y, giữ chặt ra sau lưng không cho y cử động, trông chẳng khác nào một gã tướng cướp vùng núi đang cưỡng đoạt "áp trại phu nhân" của mình.

压寨媳妇 (Áp trại phu nhân): vợ của tướng cướp/trùm thổ phỉ (bị cướp lên núi làm phu nhân)

Xem ra dù biến thành cái gì cũng không quên sơ tâm.

Đôi môi nóng bỏng của Tần Lệ không chờ nổi nữa mà áp sát vào, hôn từ gáy lên đến vành tai, ngậm lấy d** tai y rồi cắn nhẹ một phát, mập mờ bảo: "Không cho ngươi cử động."

Tạ Lâm Xuyên buồn cười nhìn hắn, hiếm khi ngoan ngoãn ngồi trên người hắn, bất động để mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.

Bàn tay đầy vết chai sần của Tần Lệ mân mê rồi nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt y, triền miên dây dưa cùng y trong một nụ hôn sâu. Rõ ràng đã nếm qua đôi môi này đến mòn vẹt, đến cả vân môi cũng có thể dùng đầu lưỡi mà họa lại rõ mười mươi, vậy mà hắn vẫn tham lam tựa như con sói đói ăn mãi không no.

Bàn tay kia du ngoạn trên người Tạ Lâm Xuyên, chẳng mấy chốc đã kéo lỏng vạt áo, thò vào m*n tr*n khuôn ngực rắn rỏi cùng múi bụng rõ ràng của y. Nhưng dù hắn có v**t v* thế nào cũng tựa như muối bỏ biển, chỉ càng khơi dậy thêm lòng tham không đáy.

Tạ Lâm Xuyên khẽ th* d*c, ghé sát tai hắn trầm giọng bảo: "Bệ hạ đã sướng đủ chưa?"

Tần Lệ tặc lưỡi, ánh mắt đen kịt dán chặt vào người y, vừa định nói gì đó, bỗng nhiên ánh mắt lóe lên, lại hơi nghiêng đầu đi, nháy mắt với y một cái: "Chưa đủ."

Hắn lại vùi đầu vào hõm vai đối phương, chậm rãi dụi dụi. đ** l*** **t *t tựa như chiếc móc nhỏ khều nhẹ vào yết hầu y.

Ngay sau đó, hắn liền cảm nhận được một luồng rung động nhè nhẹ nơi yết hầu đối phương. Thế là Tần Lệ như được tiếp thêm lòng can đảm, lập tức ra sức hôn càng thêm hăng hái.

Tạ Lâm Xuyên bật cười một tiếng, thong thả bảo: "Bệ hạ tiếp tục học tập đi. Học nói chuyện xong rồi, hôm nay còn học được cách thị uy với cấp dưới, giờ thì nên học sang cái khác rồi."

Tần Lệ lưu luyến ngẩng đầu lên, nhướng mày liếc y một cái, song bàn tay vẫn không chịu rút ra khỏi vạt áo y.

Tạ Lâm Xuyên quay đầu nhìn đống tấu chương còn sót lại trên án thư, nhếch môi: "Bệ hạ còn nhiều việc chưa làm xong đâu, đã đến lúc phải học viết chữ rồi."

Lời vừa dứt, y liền cảm nhận được các thớ cơ trên người Tần Lệ bỗng chốc gồng chặt rồi cứng đờ.

Tạ Lâm Xuyên thầm cười khổ trong lòng, nhẹ nhàng tránh đi, đôi tay liền tìm lại tự do. Y nắm lấy tay Tần Lệ kéo hắn ra, chỉnh đốn lại vạt áo của mình, chậm rãi hỏi: "Bệ hạ hôm nay cảm thấy thế nào? Có nhớ ra được chút gì chưa?"

Tần Lệ chớp chớp mắt nhìn y, im lặng không nói.

"Không có sao?" Tạ Lâm Xuyên bưng chén thuốc vẫn còn vương hơi ấm đến, "Nếu không có thì phải tiếp tục uống thuốc."

Tần Lệ lập tức quay ngoắt mặt đi, lại nhướng đuôi mắt liếc xéo y, ánh mắt dời từ chén thuốc sang đôi môi đỏ mọng của y, hơi kéo dài âm điệu: "Đắng lắm."

"Ồ." Tạ Lâm Xuyên thu trọn chút tâm tư nhỏ nhặt kia của hắn vào đáy mắt, cười bảo, "Không uống thuốc thì ăn cơm vậy."

Ánh mắt Tần Lệ chẳng rõ là thất vọng hay trút được gánh nặng, song lại thấy Tạ Lâm Xuyên bưng mâm cơm tới, cầm đũa tỉ mỉ gạt bỏ xương cá, gắp miếng thịt cá béo ngậy mềm mại, chấm chút giấm gừng rồi bỏ vào bát Tần Lệ.

"Bệ hạ ăn đi."

Khóe miệng Tần Lệ không sao kiềm chế nổi mà nhếch lên một góc, rồi lại cố ra sức mím chặt lại, cúi đầu vui vẻ ăn cơm.

Thấy hắn ăn vừa đủ rồi, Tạ Lâm Xuyên lại đẩy đĩa rau xanh tới trước mặt hắn, cười híp mắt bảo: "Quân doanh không so được với cung đình, không có nhiều sơn hào hải vị đâu, bệ hạ chịu khó chút vậy."

Tần Lệ liếc nhìn đĩa rau như đống cỏ kia thì chẳng hề có ý định động đũa, chỉ chăm chú nhìn Tạ Lâm Xuyên mà không nói lời nào.

Tạ Lâm Xuyên cầm đũa nhưng không có ý định đút cho hắn ăn như mọi ngày, bèn nhích lại gần hắn hơn một chút, cười bảo: "Bệ hạ vừa kén ăn lại vừa sợ đắng, vậy..."

Y cúi người ghé sát tai Tần Lệ, giọng nói đầy nam tính, trầm thấp mang theo hương vị dụ dỗ: "Có muốn vi thần đút cho bệ hạ ăn thứ khác không?"

Tần Lệ khựng lại, tầm nhìn dán chặt vào ánh mắt tràn ngập ý cười xấu xa của Tạ Lâm Xuyên, chân mày khẽ động, chớp chớp mắt hỏi: "Ăn gì?"

Nụ cười nơi khóe môi Tạ Lâm Xuyên càng thêm đậm.

Y nắm lấy tay Tần Lệ kéo vào lòng mình, rồi dắt ngược xuống dưới, quả nhiên nhìn thấy dưới mái tóc bạc kia, đôi tai hắn bắt đầu nóng bừng, đỏ ửng cả lên.

Chó hư thích nói dối này, phải trừng phạt mới được.

Một lúc lâu sau.

Lý Tam Bảo đến dâng trà, vừa bước vào quân trướng đã ngửi thấy bên trong không biết từ bao giờ đã đốt Long Diên Hương.

Bệ hạ chẳng phải từ trước đến nay không ưa dùng xông hương sao? Lý Tam Bảo đầy thắc mắc đặt chén Vũ Tiền Long Tỉnh mới pha xuống bàn.

Tần Lệ đang uể oải tựa người vào ghế, khóe mắt vẫn còn vương chút ửng hồng chưa tan hết, hai chân tách ra, vạt áo có phần xốc xếch mà mở toang, mái tóc bạc rũ rượi trên vai.

Hắn bưng chén trà lên, chẳng buồn nhấm nháp thưởng thức, thay vào đó ực một hơi nuốt xuống một ngụm lớn, rồi lại ngửa đầu lên để súc miệng.

Lý Tam Bảo nhìn hắn, tỏ vẻ muốn nói lại thôi, ánh mắt ông càng lúc càng đầy nghi hoặc. Bệ hạ chẳng phải thích uống Vũ Tiền Long Tỉnh nhất sao? Hay là chê lửa đun chưa tới?

"Tạ đại nhân..." Ông quay đầu nhìn sang Tạ Lâm Xuyên ở bên cạnh. Đối phương lúc này đang tựa bên bàn, ra vẻ nghiêm chỉnh lật xem xấp tấu chương mới chuyển tới.

Tạ Lâm Xuyên ngước mắt thoáng nhìn sang, khóe môi ngậm ý cười, giọng nói vương chút khản đặc đầy thỏa thuê: "Pha thêm ít trà đi, bệ hạ kén ăn lắm, cái này không ăn cái kia không uống, chỉ chuộng mỗi món này thôi."

Lý Tam Bảo không mảy may nghi ngờ, gật đầu bảo: "Thế để nô tài đi pha thêm ấm nữa."

Tần Lệ suýt chút nữa sặc ngụm trà, giơ tay quệt đi vệt nước nơi khóe môi, nhướng mày lườm y một phát.

Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn, cười mà không nói gì.

※※※

Đêm đã về khuya, quân doanh ngoại trừ toán quân tuần tra cùng những đống lửa trại rực cháy thì cũng dần chìm vào tĩnh lặng.

Trong doanh trại của doanh thứ năm, Tần Ninh đang đi tới đi lui trong trướng, chân mày thắt lại, chẳng hề có lấy nửa vẻ buồn ngủ.

Một lát sau, tiếng bước chân của phó tướng vang lên bên ngoài. Đối phương vén rèm bước vào, vội vã như lửa đốt dâng lên một gói giấy, mở ra xem thì bên trong là ít tàn thuốc đen kịt.

"Tướng quân." Tên phó tướng l**m l**m bờ môi khô khốc, thần sắc khá căng thẳng, rõ ràng chỉ có hai người bọn họ nhưng cũng theo bản năng hạ thấp giọng xuống.

"Vừa rồi ta tận mắt nhìn thấy thái giám thân cận bên người bệ hạ là Lý công công, nửa đêm canh ba một mình lén lén lút lút ra phía sau chôn mấy bã thuốc này. Đợi hắn đi rồi, ta liền đào đống này lên."

Tần Ninh ngẩn ra, cũng tự giác hạ thấp giọng theo: "Đã hỏi qua quân y chưa?"

"Hỏi rồi." Phó tướng gật đầu, nuốt nước bọt, "Trong bã có tàn thuốc của Dương Kim Hoa. Thứ này có độc tố, mấy đơn thuốc thông thường không bao giờ dùng đến loại thuốc này. Quân y bảo rồi, những loại thuốc bên trong toàn là công dụng an thần định hồn, rõ ràng là dùng để trị chứng rối loạn tâm thần!"

"Dương Kim Hoa? Chứng rối loạn tâm thần?" Tần Ninh trong lòng kinh hãi, sắc mặt đột nhiên thay đổi liên tục.

Đây quả thực là chuyện động trời! Chứng rối loạn tâm thần đâu phải những loại bệnh cảm mạo phong hàn thông thường? Ai mà biết được liệu có khôi phục được thần trí hay không, hoặc phải mất bao lâu mới hồi phục.

Bọn họ có thể chờ, chứ Lý Phong Hạo và Khương Nhu có chịu chờ không?

Bệ hạ đến một phi tử còn chẳng có, lại càng không có lấy một đứa con! Lỡ đâu cứ mãi không khỏi thì tính sao đây?

Hắn đón lấy đống bã thuốc rồi ngửi ngửi, đi qua đi lại vài bước, ánh mắt đảo liên hồi.

Lý Tam Bảo phải che mắt người ngoài lén lút đổ bã thuốc thế này, chỉ có hai lời giải thích.

Một là bệ hạ bị người ta hạ độc trong thuốc để khống chế, hai là bệ hạ không những không bình phục mà còn bị thương tổn đến não bộ, mắc chứng rối loạn tâm thần, thần trí không tỉnh táo, không còn khả năng xử lý triều chính và hội kiến đại thần như bình thường!

Nghĩ đến đây, Tần Ninh bừng tỉnh đại ngộ. Thảo nào Nhiếp Đông và Tạ Lâm Xuyên lại ra sức giấu giếm, không cho bọn họ đi gặp bệ hạ, hóa ra chính là sợ lộ sơ hở.

Tên phó tướng lo lắng sốt ruột nói: "Tướng quân, Tần đại nhân những ngày qua phụng mệnh bệ hạ điều tra Tố giáo trong quân, tất cả đều phải bị trục xuất ra ngoài. Thế nhưng Tố giáo ở doanh thứ năm chúng ta là đông người nhất, đều là từ lúc thu biên đám cấm quân của tiền triều mà truyền tới đây."

"Bây giờ Nhiếp Tấn cùng vị Vương công công kia đang cầm sổ sách ghi danh từng quân sĩ, rà soát từng người một. E là chuyện chúng ta khai khống quân công với ăn chặn lương bổng sắp sửa bị phát giác rồi."

"Chuyện khó giải quyết hơn chính là mấy gã thích khách Lạt ma kia, Lạt ma của Tố giáo chẳng phải là những kẻ thương người thích làm điều thiện sao? Sao tự dưng lại có thích khách trà trộn vào chứ? Hành thích là đại tội, bây giờ mấy tên đáng chết kia bị nổ chết banh xác rồi, chúng ta có trăm cái miệng cũng chẳng phân trần nổi."

Bởi lẽ trong doanh thứ năm, binh sĩ tín phụng Tố giáo là đông nhất, cũng là bên đi lại gần gũi nhất với các Lạt ma của Tố giáo. Mấy lần thỉnh Lạt ma qua làm pháp sự siêu độ vong hồn đều là do Tần Ninh đích thân phê chuẩn, lần này cũng không ngoại lệ.

Tần Ninh bực bội vò đầu bứt tai mấy phát, sắc mặt âm trầm. Hắn ban đầu cũng không phải hoàn toàn không phát hiện điểm khả nghi của mấy gã Lạt ma này.

Chỉ là nghĩ đến việc hoàng đế lần trước công khai đọc danh sách công huân để phát thưởng bạc, có thể đối phương đã nảy sinh lòng nghi kỵ với mình, hắn bèn nảy ra một tối kiến, cố ý để cho bọn thích khách thuận lợi trà trộn vào bên trong.

Một khi phát hiện chúng có dị động, hắn sẽ lập tức xông lên cứu giá, chỉ cần băm vằm mấy gã Lạt ma ngay tại trận, sẵn tiện vì bảo vệ bệ hạ mà chịu chút thương tích là có thể lấy công chuộc tội.

Dù sao thì công lao nào lớn bằng cứu giá? Cho dù sau này bị bệ hạ phát hiện chuyện ăn chặn lương quân, nể tình lần này cũng sẽ chẳng làm gì hắn.

Thế nhưng hắn vạn lần không ngờ tới, mấy gã Lạt ma trói gà không chặt này lại tàng trữ thứ vũ khí có uy lực kinh hồn đến thế, quả thực là chuyện nghe lần đầu.

Hắn lúc ấy quả thực đã xông lên, ngặt nỗi bệ hạ không để hắn cứu, bị Tạ Lâm Xuyên giành trước một bước, thích khách cũng chẳng đợi hắn ra tay đã tự phát nổ chết tươi.

Mọi người xung quanh đều bị thương, khiến vết thương nhỏ nơi cánh tay hắn cũng trở nên vô thưởng vô phạt, đúng là xôi hỏng bỏng không!

Tần Ninh cắn răng một cái, trầm giọng bảo: "Đừng hoảng loạn, chúng ta chỉ cần phao tin bệ hạ trúng độc thần trí không tỉnh táo ra ngoài, rồi đổ vạ lên đầu Nhiếp Đông và Tạ Lâm Xuyên là được."

"Đợi phía Lý Phong Hạo hay tin về cơ hội trời ban này, nhất định sẽ phái binh tới thăm dò tấn công. Một khi xảy ra chiến sự, lại càng không thể ở thời điểm mấu chốt mà đi thanh toán mấy chuyện cỏn con này, ngược lại còn phải ra sức trấn an chúng ta."

Tần Ninh càng phân tích càng thấy nước cờ hiểm hóc này của mình có xác suất thành công cực lớn.

Nếu có thể đánh lui được Lý Phong Hạo, chính mình cũng có thể ghi công lớn để lấy công chuộc tội. Nếu bệ hạ quả thực bệnh tình nguy kịch, để Lý Phong Hạo đắc thủ, thì điều đó chứng tỏ khí vận Tần Lệ đã cạn, hắn sẵn tiện đổi chủ luôn.

Hắn cân nhắc đi cân nhắc lại, cuối cùng hạ quyết tâm, túm lấy tai tên phó tướng ghé sát thì thầm một hồi.

Ba ngày sau.

Kể từ khi Tần Lệ lộ diện trước mặt các tướng lĩnh, những lời đồn thổi rùm beng trong doanh trại liền bị chặn đứng, ba ngày tiếp theo yên ả đến mức có phần bất thường.

Về phần những lời đồn đại bệ hạ trúng độc chẳng rõ từ đâu lại lan truyền ra, không ai dám bàn tán công khai, thế nhưng những suy đoán ngầm thì cứ liên tục kéo tới không dứt.

Trong quân doanh tựa như đang dồn nén một trận giông bão sắp sửa ập đến, lính canh xung quanh quân trướng của Tần Lệ hình như ngày một đông đảo, binh sĩ tuần tra cũng ngày càng dày đặc.

Màn đêm nặng nề buông xuống, vòm trời đen như mực đổ sụp xuống không gian quân doanh, đến cả những ngôi sao cũng bị mây đen che lấp kín mít, chỉ còn lại những ngọn đuốc thưa thớt lay động trong doanh, soi bóng người lúc tỏ lúc mờ.

Đến nửa đêm về sáng, phía ngoài quân doanh cách chưa đầy một dặm thấp thoáng vẳng lại tiếng chấn động vụn vặt cùng tiếng binh khí cọ xát vào nhau, tựa như có một toán binh mã tiền phong nhỏ, mượn bóng đêm che chở để lén lút tập kích doanh trại, mưu đồ đánh cho đối phương không kịp trở tay.

Những con chiến mã này đều được bọc móng kỹ càng, động tĩnh không lớn, thế nhưng Tần Ninh vốn đang một lòng chờ đợi thời khắc này, đâu dám chợp mắt lấy một giây, ngay lập tức đã đánh hơi thấy điều bất thường.

"Người của Lý Phong Hạo cuối cùng cũng tới rồi!"

Hắn nghe thấy dị động ngoài trướng, lập tức mặc giáp rút kiếm bước ra khỏi doanh trướng.

Chẳng bao lâu sau, theo đợt tập kích cưỡi ngựa xông thẳng vào doanh trại của quân địch, từng cụm đuốc lần lượt được thắp lên. Những mũi tên tẩm dầu hỏa bắt đầu phóng bắn khắp nơi, quân doanh vốn đang im lìm trong tích tắc bùng lên những tiếng la hét ồn ào.

Tần Ninh lẳng lặng không một tiếng động, tuốt kiếm chém chết hai gã kỵ binh xui xẻo lạc đường, gương mặt hắn hiện lên vẻ hưng phấn, xách cái đầu người đầm đìa máu, dẫn theo thân vệ thân tín bước nhanh tới trước quân trướng của ngự giá.

Ai ngờ hắn còn chưa kịp dẫn người nghênh tiếp mũi nhọn quân địch để bày tỏ lòng trung thành với Tần Lệ, thì từ bóng tối, hai bên quân doanh bỗng chốc bùng nổ tiếng hét giết vang trời!

Từng toán Thiết Giáp Vệ đông nghìn nghịt như thủy triều đen tràn ra, tiếng chiến mã hí vang rạch nát màn đêm.

Đám Thiết Giáp Vệ này kéo đến quân doanh từ bao giờ vậy?!

Tần Ninh mặt mày sửng sốt, đụng ngay phải Tần Lệ đang vận một bộ giáp đen tuyền uy nghiêm. Hắn đang cưỡi hãn huyết bảo mã màu trắng, chống kiếm đứng trước trận, rõ ràng đã đợi sẵn ở đây từ lâu để ôm cây bắt thỏ.

Tạ Lâm Xuyên thì cưỡi Xích Diễm màu đen, tay cầm cây trường thương đứng ngang hàng với hắn. Cánh tay thon dài y khẽ nâng lên, mũi giáo chỉ chếch xuống đất, gương mặt tuấn lãng trầm ngâm nghiêm nghị.

Mặt mày Tần Lệ lạnh thấu xương, không hề có chút dáng vẻ của kẻ thần trí không tỉnh táo. Tầm nhìn hắn xẹt qua Tần Ninh, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai lạnh lẽo, rồi lập tức thu hồi ánh mắt.

Nơi đáy mắt hắn tôi luyện một luồng sát ý sắc lạnh, giơ tay vung kiếm, giọng nói thâm trầm: "Kẻ nào dám xâm phạm quân doanh, một tên cũng không bỏ sót!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn