Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 52: Bánh ngọt

Quả nhiên thứ nóng đến bỏng người của Tần Lệ không chỉ có mỗi lồng ngực.

---

Bóng đêm sâu thẳm.

Đội ngũ tuần tra cầm đuốc đi xa dần. Ngọn gió thu hiu hắt thổi qua, rồi bị lớp rèm lều quân trướng dày cộp chắn lại bên ngoài, không thể lọt vào nửa phân.

Ánh nến từ lâu đã tắt, trong trướng tối om đến mức giơ tay không thấy năm ngón. Tạ Lâm Xuyên nằm bên cạnh Tần Lệ, hơi thở y kéo dài nhưng ổn định, lúc này đã chìm sâu vào giấc điệp.

Giấc mơ lần này chân thực đến lạ lùng, y cứ ngỡ như mình vừa quay về kiếp trước.

Một đoạn ký ức tưởng chừng đã vùi sâu trong quên lãng bỗng dưng thức giấc nơi góc khuất, rồi những hình ảnh ấy cứ thế tuôn về.

Khi đó, không lâu sau khi tận mắt chứng kiến hình phạt "hấp người" tàn khốc mà Tần Lệ dùng để thị uy trước quần thần, y rơi vào trận sốt cao, cơn bệnh dây dưa không dứt. Cứ mãi quẩn quanh nơi cung cấm khiến lòng y bức bối không vui, ngày ngày chỉ biết vùi đầu luyện chữ, trước dăm ba lần dỗ dành vụng về của Tần Lệ đều tỏ ra hờ hững thờ ơ.

Tần Lệ dường như cũng chút hối hận, nhưng lại chẳng thể hạ mình giải thích, thế nên bèn đưa y ra vùng ngoại thành săn bắn. Sau đó, không ngờ hai người lại vì một con gấu mà một lần nữa tranh chấp kịch liệt.

Hắn ngoài miệng dữ dằn mắng mỏ "có đau mới biết sợ", vậy mà đến đêm, đợi Tạ Lâm Xuyên say ngủ, hắn lại lén lút mò sang, tỉ mẩn xem xét vết thương trên tay y.

Giữa cơn nửa tỉnh nửa mê, Tạ Lâm Xuyên mông lung cảm nhận được một bóng người luôn cận kề bên cạnh, nhè nhẹ m*n tr*n cổ tay mình.

Khi ấy, Đại Diệu và Khương Nhu hòa đàm bất thành, đám dư đảng tạo phản của Lý Phong Hạo ở Thục Trung lại liên tiếp rục rịch binh đao. Tần Lệ đích thân đi tuần tra phòng tuyến, khao thưởng cho quân sĩ, sẵn tiện mang y theo cùng, để y có một khoảng thời gian rời cung giải sầu, hít thở khí trời.

Khó khăn lắm mới rời khỏi kinh thành, thoát khỏi chiếc lồng giam vàng son nơi cung cấm, Tạ Lâm Xuyên cuối cùng cũng có cơ hội tận hưởng ngọn gió ngập tràn bờ bãi, nghe tiếng hô vang rộn rã nghiêm trang trên bãi tập. Khi bước đi dưới ánh nắng chan hòa, đâu đâu cũng đầy hơi thở sức sống cùng với những giọt mồ hôi tự do rơi rụng.

Được vạt nắng ấm áp tự do bao phủ, nên dù sau lưng vẫn có tiểu thái giám và thị vệ bám đuôi, mà y cũng chẳng thể rời nửa bước khỏi quân doanh, nhưng nét rạng ngời trên mặt y vẫn hiển hiện.

Y thậm chí còn chủ động bắt chuyện với Tần Lệ. Vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng khôn xiết, có phần như được ban ơn trên gương mặt hắn lúc ấy, cứ thế hiện lên ngày một rõ nét trong giấc mộng.

Thấy y thích xem đánh mã cầu, Tần Lệ lập tức hạ lệnh tổ chức ngay một trận đấu mua vui trong doanh trại.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi trở thành tù binh dưới tay Tần Lệ, Tạ Lâm Xuyên được tự tại phóng ngựa gạt cầu. Y đội chiếc mũ che kín mặt, không một ai hay biết thân phận thật sự của y, chỉ đơn thuần coi y như một tên quân sĩ bình thường.

Mọi thứ như quay về những ngày tháng tự do tự tại và vui vẻ thuở trước. Y vung gậy trong tay, như muốn trút hết thảy nỗi niềm u uất đè nặng nơi lồng ngực vào quả cầu trên sân.

Sau khi y vô tình đánh trúng đồng đội hai lần liên tiếp, Tần Lệ cũng đội mũ che mặt dấn thân vào cuộc chơi.

Hắn chơi mã cầu rất điêu luyện, nhưng lần này hiếm khi không tranh giành ánh hào quang, mà chỉ lẳng lặng hộ vệ bên người Tạ Lâm Xuyên, mớm cầu cho y, chặn đứng đối thủ, tự tay chỉ dẫn y từng li từng tí.

Tạ Lâm Xuyên đã có một ngày chơi bời thỏa chí, từ đánh mã cầu, phi ngựa bắn cung, cho đến tỉ thí đấu vật. Y lại trở về làm một Tạ tướng quân phóng khoáng, tự tại thuở nào.

Khoảnh khắc gạt mũ lau mồ hôi, y thoáng thấy gương mặt vương nét cười của Tần Lệ. Đó là vẻ dịu dàng và chuyên chú hiếm hoi sau khi đã thu lại thói cao ngạo thường ngày.

Đến tối, trong doanh bùng lên đống lửa trại rực hồng. Trong quân vốn không có cao lương mỹ vị gì. Tần Lệ không biết đã săn từ đâu về cho Tạ Lâm Xuyên một con cừu, mặt mày hắn lúc ấy hếch lên đầy đắc ý, bảo rằng đây là món ăn hoang dã béo bở nhất vùng này.

Hắn tự tay làm sạch con cừu, gác lên đống lửa, rắc gia vị cùng ớt bột lên trên. Mỡ nhỏ xuống than hồng kêu xèo xèo liên tục, mùi thịt nướng cháy thơm lừng, dù là trong giấc mộng cũng như phảng phất ở đâu đây.

Hắn thảy cho Tạ Lâm Xuyên một túi rượu, dùng dao găm xẻ một tảng đùi cừu chín tới, hai tay xuýt xoa thổi cho bớt nóng rồi mới đưa sang cho y.

Hai người ngồi tựa bên ánh lửa, uống rượu ăn thịt nướng, trên đầu là bầu trời sao bao la vạn dặm, xa xa vẳng lại tiếng quân sĩ nghêu ngao hát khúc ca quê nhà. Tần Lệ cũng hòa giọng theo điệu hát, hào sảng mà vang vọng.

Ký ức cuối cùng của đêm hôm ấy đọng lại bên tảng thịt cừu cùng túi rượu nồng.

Chẳng mấy ngày sau, Tần Lệ lại hứng chịu một đợt ám sát từ gian tế, đó là đòn trả thù của Lý Phong Hạo cho con mắt bị đâm mù của gã.

Tần Lệ ôm chặt Tạ Lâm Xuyên vào lòng, không trúng mũi tên nào, nhưng đầu hắn lại chẳng may đập mạnh vào đá tảng, tạm thời mất đi thần trí, thoái hóa thành dáng vẻ của một đứa trẻ lớn lên cùng bầy sói.

Hắn rạp người xuống thấp, nhe nanh giương vuốt, cọc cằn hung bạo, cào bị thương tất cả những ai có ý định đến gần.

Các thái y đều bó tay hết cách. Tạ Lâm Xuyên nhìn Tần Lệ như vậy, lòng dâng lên chút cảm động lẫn áy náy, bèn quyết định tự mình chăm sóc hắn.

Tần Lệ quả nhiên lao thẳng về phía y, dùng cả tay lẫn chân xô y ngã nhào xuống đất, ngoác miệng lộ ra chiếc răng nanh sắc nhọn.

Tạ Lâm Xuyên gồng chặt từng thớ cơ trên người, chuẩn bị sẵn tư thế sẽ đánh một trận sống mái với Tần Lệ. Ngay khi y siết chặt nắm đấm, định bụng đánh trả thì Tần Lệ lại cúi đầu, vừa ngửi vừa húc vào người y, trong họng không ngừng phát ra tiếng gầm gừ ư ử.

Hắn không làm tổn thương y, lại càng không mở miệng cắn, chỉ thò lưỡi l**m l**m nốt ruồi son của y, thậm chí còn đẩy phần thức ăn được mang đến tới trước mặt, nhường cho y cùng ăn.

Tạ Lâm Xuyên bị hắn dọa cho mồ hôi vã ra như tắm, mãi đến khắc này mới hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.

Y không rõ vì sao Tần Lệ lại duy chỉ không tấn công mình, nhưng Tần Lệ trước mắt lúc này không còn tùy tiện dùng cực hình giết người, cũng không còn nói những lời cay độc tổn thương y, lại càng không cầm tù h**p bức y nữa.

Tần Lệ chẳng biết nói năng gì nhưng lại ngoan ngoãn vô ngần, thậm chí quấn người đến mức có phần đáng yêu, cứ thích dựa dẫm vào sự vỗ về của y.

Y giơ tay xoa xoa đầu hắn, hắn liền ngước đầu lên dụi dụi. Khi phát hiện tay Tạ Lâm Xuyên có vết thương, hắn liền chộp lấy cổ tay y mà l**m lên một lớp nước dãi.

Tạ Lâm Xuyên bị hắn cọ đến phát ngứa, bật cười hỏi: "Là ngươi đang chăm sóc ta đấy à?"

Tần Lệ nửa hiểu nửa không, chỉ ôm chặt y vào lòng rồi vò vò đầu y trong một tư thế chở che tuyệt đối.

Tần Lệ khi trở về cốt cách của loài "sói" đã thu lại toàn bộ gai nhọn trên mình, tựa như một con trai bị cạy mở lớp vỏ bọc bên ngoài.

Tạ Lâm Xuyên cứ thế bầu bạn ở bên hắn, cùng hắn dưỡng thương, dạy hắn tập đi, học nói.

Thân phận "kẻ bề trên và tù nhân" của hai người cứ thế đảo ngược chỉ sau một đêm, trải qua một khoảng thời gian sinh hoạt dưỡng thương, nơi thế giới hai người vô cùng hòa hợp...

Giấc mộng phai dần, Tạ Lâm Xuyên mơ màng cảm nhận được luồng hơi nóng hầm hập, bên người tựa như đốt một đống lửa lớn, hun cho y bức bối khắp thân mình.

Cho đến khi nóng nực đến mức vã mồ hôi, Tạ Lâm Xuyên mới nhập nhẹm tỉnh giấc. Thân hình to lớn của Tần Lệ đang ôm choàng lấy y, bắp đùi gác lên người y, lồng ngực nóng rực áp sát, vầng trán vùi sâu nơi hõm cổ y, hơi thở nóng bỏng khiến nhiệt độ xung quanh như tăng lên mấy phần.

Tạ Lâm Xuyên chậm rãi chớp chớp mắt, quay đầu nhìn Tần Lệ đang ngủ say sưa. Trải nghiệm tương đồng, con người y hệt, hai khoảng không gian thời gian đan cài hỗn loạn.

Nhất thời y chẳng thể phân định đâu là kiếp trước đâu là đời này, rốt cuộc bên nào mới là mộng mị.

Cảm giác vui vẻ ấm áp trong mơ chân thực biết bao.

Hóa ra, kiếp trước y đối với Tần Lệ cũng có tình cảm, ít nhất thì tuyệt đối không chỉ có hận thù.

Y từng chạm đến trái tim nồng cháy, chân thành của Tần Lệ, song sau này lại tự tay đánh mất nó.

Tần Lệ lúc ấy đã nghĩ về y thế nào? Phải chăng nghĩ y lúc nóng lúc lạnh, đùa bỡn chân tình của hắn? Rõ ràng từng dịu dàng đối đãi hắn, rồi cuối cùng lại trở mặt vô tình, bắt tay cùng Lý Tuyết Hoằng phản bội hắn?

Hay lại nghĩ bấy lâu nay y luôn lừa gạt hắn chỉ để báo thù hắn vì đã diệt vong triều đình nhà họ Lý, báo thù mối hận cưỡng đoạt ép uổng, rồi cướp lại ngai vàng từ tay hắn, dâng lên cho vị cựu chủ "yêu dấu" của mình?

Chưa bàn đến việc Tần Lệ nghĩ ra sao, kiếp trước bản thân y vào lúc cuối đời chẳng phải cũng ôm tâm tư trốn chạy khỏi giam cầm và báo oán hắn đó sao?

Tạ Lâm Xuyên chậm rãi ngồi dậy, một tay day trán, dòng suy nghĩ tựa như mớ bòng bong không lối thoát, đến cả việc Tần Lệ ngủ bên cạnh đã tỉnh giấc từ lúc nào y cũng chẳng hề hay biết.

Tần Lệ uể oải ngáp một cái, ngồi dậy bên cạnh y, dùng đôi mắt lờ mờ ngái ngủ ghé đầu nhìn y chăm chú.

Lại thấy ánh mắt Tạ Lâm Xuyên có phần chậm chạp dời sang ánh mắt mình, tựa như đang thẫn thờ, trong đáy mắt lan tỏa thứ cảm xúc phức tạp mà hắn không sao thấu nổi.

Không rõ là y đang nghĩ ngợi điều gì, hay đang nhớ nhung về ai?

Tần Lệ khẽ nhíu mày, hạ thấp chân mày đầy vẻ không vui. Hắn chẳng nói chẳng rằng dang tay ôm chầm lấy người, bàn tay đè chặt gáy Tạ Lâm Xuyên, dùng lực ấn mạnh y vào khuôn ngực tr*n tr** nóng bỏng của mình.

Bằng một cái ôm trọn vẹn, bao bọc từ mọi phía, hắn thu trọn Tạ Lâm Xuyên vào lồng ngực rộng lớn của mình.

Tạ Lâm Xuyên không kịp đề phòng, cả khuôn mặt vùi vào ngực Tần Lệ, hai bên má suýt chút nữa bị khối cơ ngực nảy nở kia ép cho xẹp lép, không khí bị đẩy hết ra ngoài, hít vào khoang mũi toàn là mùi hương của Tần Lệ.

Tạ Lâm Xuyên suýt thì nghẹt thở. Khi chóp mũi chạm phải một hạt tròn đỏ sẫm, y tức khắc ngẩn ngơ một hồi.

Cái tên Tần Lệ này, không lẽ lại coi y như bản thân hắn thuở nhỏ, giống như con sói mẹ năm xưa ngậm Tần Lệ về hang nuôi dưỡng, nên giờ cũng muốn bú mớm y đấy chứ?

Nghĩ đến khả năng này, mặt Tạ Lâm Xuyên đờ ra như bị sét đánh, đen sì như đáy nồi.

Tạ Lâm Xuyên bấu chặt lấy hông hắn, phải ra sức giãy giụa lắm mới thoát được nửa cái đầu ra khỏi vòng ôm nghẹt thở kia, mở miệng hít vài ngụm không khí.

Y híp mắt lườm Tần Lệ, mặt mũi nghiêm nghị: "Ngươi làm cái gì thế hả? Ta có phải sói con của ngươi đâu!"

Y thuận tiện bóp một phát lên cơ ngực của Tần Lệ, tặc lưỡi một tiếng: "Vả lại ngươi làm gì có sữa."

Tần Lệ bối rối nhìn y một cái, lại cúi đầu nhìn lại chính mình.

Hắn lại ôm ghì lấy người, áp má vào mà dụi dụi, khẳng định một câu chắc nịch và kiên định vô cùng: "Vợ ta!"

Tạ Lâm Xuyên: "............"

Cái đồ chó hư thiếu đòn này, rõ ràng là "chồng" chứ bộ.

Y liếc mắt đi chỗ khác, khẽ thở dài. Thôi vậy, dù sao cũng đỡ hơn làm sói con.

Tần Lệ dang chân tay dài ngoằng quấn lấy y, mặt vùi bên hõm vai y mà dụi tới dụi lui, theo bản năng mà há miệng hôn lên cổ và xương quai xanh của y, m*t ra từng dấu hằn đỏ hồng.

Thân nhiệt cao hơn người thường của hắn giống như một lò sưởi nhỏ áp sát vào y, lớp da mỏng manh chẳng tài nào chắn nổi cái nóng hừng hực ấy.

Tạ Lâm Xuyên bị hắn vừa hôn vừa l**m, nóng đến phát bực. Y túm lấy mái tóc xoăn bờm xờm của Tần Lệ, lập tức chạm phải một ánh mắt đen thẫm mà dính nhớp.

Tần Lệ thò đầu lưỡi l**m l**m môi dưới, hưng phấn dựng tai lên: "Giao ph–"

Hắn vừa thốt ra một chữ, Tạ Lâm Xuyên đã lập tức bóp chặt lấy miệng hắn. Yết hầu y khẽ trượt một cái, cũng th* d*c mà trầm giọng bảo: "Bây giờ thì không được."

Tần Lệ trợn tròn mắt, trông tủi thân vô cùng.

Y liếc mắt nhìn xuống dưới, quả nhiên thứ nóng đến bỏng người của Tần Lệ không chỉ có mỗi lồng ngực.

"Ngươi đang dưỡng bệnh đấy bệ hạ à, phải biết khắc chế chút đi."

Tạ Lâm Xuyên tóm lấy tiểu thiên tử đang ngẩng đầu kia, buông miệng hắn ra, nhè nhẹ v**t v* mái tóc xoăn màu bạc của Tần Lệ: "Ngoan nào, nghỉ ngơi cho tốt."

Dù sao Tần Lệ bây giờ đang mất trí, nếu bắt nạt hắn chẳng phải là phạm pháp sao.

Tạ Lâm Xuyên thong thả nghĩ bụng. Đợi Tần Lệ bình phục rồi, nhất định phải bắt hắn đền đáp xứng đáng cho công lao chăm bẵm nhọc nhằn này mới được.

※※※

Hôm sau.

Tần Lệ đêm qua hứng thú bừng bừng mà quấn lấy Tạ Lâm Xuyên, nháo nhào suốt nửa đêm. Lúc này hắn đang ghé người vào Tạ Lâm Xuyên, mí mắt sụp xuống vì buồn ngủ, tỏ vẻ muốn ngủ bù.

Tạ Lâm Xuyên ngồi bên mép giường, một tay lật xem tấu chương mà Tần Lệ không thể xử lý, một tay v**t v* mái tóc bạc của hắn.

Mái tóc xoăn mượt mà như dải lụa ánh lên thứ ánh sáng ấm áp, năm ngón tay y luồn vào kẽ tóc, thế rồi rảnh rỗi sinh nông nổi, y gom tóc hắn vào lòng bàn tay mà chải hết lượt này đến lượt khác.

Đợi đến khi Tần Lệ vươn vai uể oải bò dậy, bỗng nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu mình có gì đó sai sai. Hắn giơ tay lên sờ sờ, bèn chạm ngay phải hai bím tóc đuôi tôm lớn ở hai bên, vểnh ngược lên đầy ngạo nghễ.

Tần Lệ: "..."

Tạ Lâm Xuyên ho nhẹ một tiếng, dời tầm mắt đi nơi khác, giả bộ vô cùng nghiêm túc mà lật xem tấu chương, thản nhiên bảo: "Thế nào, trông cũng đẹp đấy chứ?"

Tần Lệ nheo nheo mắt, nhướng mày nhìn y nửa ngày, cuối cùng bất lực thở dài một tiếng thườn thượt, lại lẳng lặng nằm bò trở về, nhắm mắt lại, coi như không thấy gì.

Tạ Lâm Xuyên trong lòng thầm buồn cười. Tần Lệ bị bắt nạt mà không xù lông, thật là chuyện lạ bốn phương nha.

Y lại nghịch ngợm bím tóc nhỏ của Tần Lệ thêm một lát, chìm đắm trong vùng trời nghệ thuật mới không tài nào dứt ra được. Sực nhớ tới thái y sắp sửa qua thỉnh mạch, đành phải tạm thời buông tha cho mái tóc của hắn, giúp hắn búi lại cho gọn gàng.

Tần Lệ đã quen với việc mỗi ngày có thái y đến bắt mạch, vẫn co một chân ngồi trên giường, vẻ mặt thờ ơ tựa vào người Tạ Lâm Xuyên.

Thái y xem xét kỹ lưỡng cho hắn một lượt, ánh mắt lẳng lặng đảo quanh hai người một vòng, rồi nói một lời đầy thâm ý: "Bệnh tình này của bệ hạ tuy đang chuyển biến tốt, nhưng vẫn có khả năng tái phát, cần phải tĩnh dưỡng nhiều, tốt nhất là không nên hành phòng sự."

Tần Lệ chẳng chút ngượng ngùng mà ưỡn ngực lên, ôm lấy eo Tạ Lâm Xuyên kéo sát y vào lòng mình, nhướng cằm liếc thái y một cái.

Mí mắt Tạ Lâm Xuyên giật giật. Thật là oan uổng thấu trời. Rõ ràng là cái tên Tần Lệ này đêm nào cũng ôm y vừa hôn vừa dụi, y còn đang nhịn đến nổ đom đóm mắt đây, biết đi đâu mà phân trần bây giờ?

Đợi thái y lải nhải dặn dò một hồi, từ bên ngoài truyền vào giọng nói to lớn và vang dội của Nhiếp Đông muốn cầu kiến.

Đến khi hắn vén rèm bước vào, nhìn kỹ trạng thái của Tần Lệ, thấy thần sắc đối phương lạnh nhạt và bình lặng, trước tiên là thở phào một tiếng, rồi lại nhíu chặt mày lo lắng nói:

"Hôm làm pháp sự trước mắt bao người, ai nấy đều thấy bệ hạ bị thương hôn mê. Bệ hạ lâu ngày không lộ diện, lòng quân trong doanh trại đã bắt đầu dao động không yên. Bên ngoài đã bắt đầu có lời đồn bệ hạ trọng thương nguy kịch."

"Mặc dù ta đã thay bệ hạ hạ lệnh cho binh mã các doanh không được đi lại tùy tiện, nhưng cũng chỉ trấn áp được một thời gian ngắn. Mấy vị tướng quân khác đang ngày càng bất mãn, lại thêm tên nghĩa đệ của bệ hạ là Tần đại nhân cũng khăng khăng đòi cầu kiến bệ hạ để xác thực tình trạng long thể."

Nhiếp Đông do dự một chút, nói với Tạ Lâm Xuyên: "Ta không có lý do gì để ngăn cản yêu cầu này của họ. Giờ mà cứ tiếp tục cưỡng ép trấn áp thì chỉ khiến họ càng nghi ngờ bệ hạ gặp chuyện chẳng lành, đang bị chúng ta cách ly trong ngoài."

"Cứ như vậy, bệnh tình của bệ hạ e là không giấu giếm nổi nữa. Phía bên Lý Phong Hạo vẫn luôn hành động mấy trò lặt vặt. Vào thời điểm mấu chốt này, lỡ mà tin tức lọt ra ngoài, để chúng phát hiện ra điều bất thường của bệ hạ, e là chúng sẽ lập tức dấy binh tấn công quy mô lớn, khi đó thì đại sự hỏng bét!"

Tạ Lâm Xuyên nhú mày, ánh mắt trở nên nghiêm nghị. Cứ ngồi chờ đợi thế này quả thực không phải kế hay.

Thái y vuốt râu nói: "Thần có một phương thuốc, là một liều thuốc mạnh, có thể thử xem. Chỉ là có một loại thuốc trong đó có rủi ro nhất định, nhiều nhất chỉ được dùng vài thang chứ không thể dùng lâu dài. Nếu cách này cũng không xong, thì chỉ còn cách đợi bệ hạ tự mình bình phục dần thôi."

Đến khi thuốc mới sắc xong bưng lên, Tạ Lâm Xuyên đỡ lấy chén thuốc, tự mình nhấp thử một ngụm nhỏ để thử nhiệt độ, múc một muỗng thổi thổi rồi đưa tới bên môi Tần Lệ.

Ai ngờ cánh mũi nhạy bén của Tần Lệ khẽ động đậy, đôi lông mày nhíu chặt lại, sắt mặt trầm xuống. Hắn thẳng tay gạt phắt muỗng thuốc bắc ra, trầm giọng nói: "Có độc!"

Hắn nhanh như cắt giật lấy chén thuốc trong tay Tạ Lâm Xuyên đặt sang một bên, cũng không cho y uống nốt.

"Có độc?!"

Mọi người tức khắc kinh hãi, Lý Tam Bảo lập tức mồ hôi đầm đìa kêu toáng lên: "Thuốc là tự tay ta sắc theo đúng đơn thuốc, dọc đường không hề qua tay người thứ hai, tuyệt đối không có vấn đề!"

Ánh mắt sắc lẹm của Tạ Lâm Xuyên ép thẳng về phía thái y: "Rốt cuộc ngươi đã cho bệ hạ uống thuốc gì!"

Đầu gối của thái y nhũn ra, suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất. Ông bưng chén thuốc lên tự mình nếm thử một ngụm, vội vàng rút đơn thuốc ra thanh minh:

"Thuốc thang không có vấn đề, chỉ là bên trong có chút Dương Kim Hoa, dùng lượng nhỏ làm thuốc thì có thể an thần tỉnh não, nhưng dùng nhiều thì chính là độc, sẽ khiến cơ bắp tê liệt, thậm chí lâm vào hôn mê. Bởi thế ta mới bảo đây là liều thuốc mạnh, chỉ có thể dùng ngắn ngày trong vài hôm, không thể dùng nhiều."

Dương Kim Hoa? Tạ Lâm Xuyên khựng lại, cái tên này y quen thuộc vô cùng, chính là hương liệu thuốc chính để bào chế Nhuyễn Cốt Tán.

Không ngờ, đi một vòng luẩn quẩn đến đời này, y suýt chút nữa lại tự tay đút thứ ấy cho Tần Lệ ăn.

Tạ Lâm Xuyên chợt cảm thấy kinh hãi.

Hóa ra mũi của Tần Lệ ngửi ra được mùi của Dương Kim Hoa, hắn biết rõ công dụng của Dương Kim Hoa!

Vậy mà hắn vẫn ăn, vẫn lựa chọn nuốt xuống!

Khi ấy y lừa gạt Tần Lệ, bảo là mình tự tay làm bánh ngọt. Nào ngờ bên trong bánh sớm đã bị y lén trộn Nhuyễn Cốt Tán, rồi đút cho hắn ăn từng miếng một.

Khi đó, y một lòng chỉ nghĩ làm sao để dùng thuốc hạ gục Tần Lệ và khống chế hắn, rồi lợi dụng mật đạo cùng thuốc nổ, cùng với những quân cờ và binh mã khác trong tay Lý Tuyết Hoằng, nội ứng ngoại hợp mà chiếm giữ hoàng cung.

Lại chẳng hề mảy may lưu ý đến nét bất thường nhỏ nhặt trên biểu cảm Tần Lệ lúc ấy, cùng với cảm xúc không rõ buồn vui trong đáy mắt hắn.

Tạ Lâm Xuyên nhíu mày nhìn trân trân vào Tần Lệ. Hắn đã biết rõ bánh có vấn đề, cớ sao vẫn ăn?

Phải chăng Tần Lệ nhìn ra ý đồ muốn trốn chạy khỏi hoàng cung của y, cuối cùng quyết định dừng việc dày vò nhau, chọn cách buông tay, cố tình để y rời đi?

Chỉ là không ngờ y lại cấu kết với Lý Tuyết Hoằng để trả thù hắn, đến mức cuối cùng lật thuyền trong mương?

Tạ Lâm Xuyên bỗng chốc rất muốn bổ đầu Tần Lệ ra xem bên trong rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Tâm trí y hiện tại là một mớ suy nghĩ hỗn độn, gỡ mãi không ra. Đúng lúc này, ngoài trướng trại lại truyền đến một trận la hét ầm ĩ.

Nhiếp Đông bước ra ngoài xem xét tình hình. Ngoài quân trướng, mấy vị tướng quân cùng phó tướng của các doanh và Tần Vịnh Nghĩa mặt mày nghiêm nghị vây quanh bên ngoài, bị đám thị vệ canh gác chặn lại, tiếng tranh chấp ngày một lớn hơn.

Nhìn thấy Nhiếp Đông, Tần Vịnh Nghĩa lập tức chĩa mũi dùi vào hắn, sa sầm mặt quát lớn: "Nhiếp thống lĩnh, ngươi và ta dù sao cũng giao tình ngần ấy năm, một lòng theo bệ hạ nếm mật nằm gai mới đi đến ngày hôm nay. Bệ hạ rốt cuộc là có chuyện gì? Rốt cuộc có bình an hay không? Chẳng lẽ đến cả ta ngươi cũng muốn giấu giếm sao!"

Mấy vị tướng quân khác cũng đầy phẫn nộ: "Từ ngày bệ hạ trọng thương hôn mê đến tận hôm nay, một chút tin tức cũng không có, cũng chẳng cho chúng ta gặp mặt một lần, rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ bệ hạ cứ hôn mê mãi đến giờ hay sao?"

"Nhiếp thống lĩnh thì thôi không bàn đến, nhưng dựa vào cái gì mà cái tên hàng thần họ Tạ kia cũng được ở bên trong? Bệ hạ lại không chịu gặp chúng ta? Đây là cái lý lẽ gì thế này?"

"Bệ hạ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói cho rõ ràng đi chứ, sốt ruột chết đi được!"

Nghĩ sâu xa hơn, vạn nhất thực sự xảy ra điều bất trắc, bệ hạ đến một người kế vị cũng chẳng có.

Khi ấy triều đình mới chẳng phải sẽ lập tức tan đàn xẻ nghé sao? Thế thì họ cũng tiêu đời theo.

Nhiếp Đông nghe mà da đầu tê dại. Hắn vốn không giỏi xử lý cục diện thế này, chỉ có thể ồm ồm bảo: "Bệ hạ rất khỏe mạnh, chỉ là long thể chưa hồi phục, còn cần tĩnh dưỡng thêm. Không có truyền triệu của bệ hạ, không ai được phép quấy rầy! Chư vị xin về cho."

Các tướng lĩnh càng thêm nghi ngờ, sao có thể chịu nghe theo. Thế là bọn họ nháo nhào gào thét hôm nay nhất định phải gặp Tần Lệ cho bằng được, nếu không sẽ cắm cọc ở cửa không đi nữa.

Đúng lúc này, Tạ Lâm Xuyên vén rèm trướng, thong dong bước ra ngoài.

Y lướt mắt nhìn đám người đang nhốn nháo, sắc mặt trầm tư, lên tiếng nói lớn: "Chư vị tướng quân, bệ hạ mới dùng thuốc xong, vừa chợp mắt, đang cần thanh tịnh. Các người ở cửa ồn ào khóc lóc thế này, là muốn bệ hạ không thể an tâm tĩnh dưỡng sao?"

Tần Vịnh Nghĩa nhíu mày một cái. Hắn biết rõ Tần Lệ sủng ái và tín nhiệm Tạ Lâm Xuyên đến nhường nào, bèn nhất thời không lên tiếng nữa.

Tần Ninh của doanh thứ năm bước lên trước một bước, chỉ thẳng vào y bảo: "Tạ đình úy, lời này của ngươi có ý gì? Việc chúng ta quan tâm bệ hạ lẽ nào lại là sai sao? Các người giấu giếm bệ hạ để cáo mượn oai hùm, ta còn nghi ngờ ngươi đang bắt cóc bệ hạ, cách ly trong ngoài ấy chứ!"

Tạ Lâm Xuyên một tay chắp sau lưng, nheo đôi mắt liếc hắn ta một cái, thản nhiên cười bảo: "Lời này bản quan đâu dám nhận. Bệ hạ hiện tại đã nghỉ ngơi, các người muốn yết kiến thì đợi ngày mai hãy đến, chứ không phải đứng ở đây la hét ầm ĩ."

Nhiếp Đông nhíu mày, nhìn y với vẻ muốn nói lại thôi, song cuối cùng vẫn im lặng.

Các tướng lĩnh khác nhìn nhau một hồi, thấy Tạ Lâm Xuyên đã hứa hẹn ngày mai có thể diện thánh, họ cũng không dám làm phiền thêm, ôm quyền tạm thời giải tán.

Người vừa đi, Nhiếp Đông liền vội vàng bước lên hỏi: "Tạ đại nhân, sao lại nhận lời cho họ gặp bệ hạ thế? Vạn nhất ngày mai bệ hạ vẫn chưa tỉnh táo thì tính sao bây giờ?"

Tạ Lâm Xuyên thở dài lắc đầu: "Chuyện này kéo dài cũng không phải cách, không phải ngày mai thì cũng là ngày kia, bệ hạ vẫn phải xuất hiện trước mặt mọi người thì mới trấn an lòng quân được."

Y trở vào trong trướng, bưng chén thuốc trước đó lên, vừa dỗ dành vừa hôn hít để xoa dịu Tần Lệ, trầy trật lắm mới bắt hắn uống hết thuốc.

Y xoa xoa lọn tóc của Tần Lệ, ánh mắt lập lòe: "Bệ hạ, ngày mai võ tướng yết kiến. Mọi chuyện phải nghe theo ta, ngươi hiểu chưa?"

Tần Lệ nghiêng đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn y đăm đăm.

Sáng sớm hôm sau, trời sáng rõ.

Ánh ban mai mờ ảo xuyên qua màn sương sớm, vẩy xuống ngôi doanh trại đang dần náo nhiệt.

Lý Tam Bảo tự mình bưng bữa sáng nóng hổi vào trong.

Tần Lệ tùy ý vuốt lại mái tóc xoăn rối bời, bò dậy khỏi giường, lười biếng dang rộng hai tay, mặc cho Tạ Lâm Xuyên giúp hắn thay y phục.

Tạ Lâm Xuyên vừa thắt đai lưng cho hắn vừa dặn dò: "Lát nữa đám người kia vào, bất luận họ nói cái gì, bệ hạ cũng không được mở miệng nói lời nào khác. Cứ nhìn tay và hành động của ta, làm theo những gì tối qua ta dạy ngươi, biết chưa?"

Tần Lệ liếc y một cái, khẽ nhếch khóe môi với y, gật gật đầu.

Tần Vịnh Nghĩa cùng mấy vị tướng lĩnh khác đã đi tới đi lui chờ đợi trước quân trướng từ lâu.

Ngồi đợi mãi, Lý Tam Bảo mới vén rèm trướng lên, truyền khẩu dụ của bệ hạ triệu chúng tướng vào yết kiến. Mấy người họ liền vực dậy tinh thần, nối đuôi nhau bước vào.

Vừa bước vào trong, đã thấy Tần Lệ ngồi hiên ngang trên vị trí chủ tọa, hai chân tùy ý bắt chéo, một tay chống bên má, khẽ nâng cằm lên. Tạ Lâm Xuyên bất động thanh sắc đứng bên cạnh hắn.

Đôi mắt Tần Lệ híp lại đầy lười nhác, con ngươi đen thẫm quét qua, nhìn họ với vẻ không rõ vui giận.

Mấy vị tướng quân lập tức thắt tim lại, nuốt nước bọt ực một cái, nhìn nhau, rồi cuối cùng đánh bạo bước lên quỳ xuống hành lễ thỉnh an.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Bạn Tạ: tiện tay hãm hại Tần Lệ mọi lúc mọi nơi (1/1)

Bạn Tần: (Nạn nhân độc quyền duy nhất)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn