Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 51: Thích

Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ lau đi vệt nước trên sống mũi.

Tên Tần Lệ này, chẳng lẽ coi y thành thức ăn rồi sao?

Tần Lệ l**m một cái xong liền rụt người về, giữ khoảng cách hai bước chân với y. Hắn quỳ một chân, mười đầu ngón tay bấu chặt xuống đất, phần eo và xương cụt hơi võng xuống, cứ thế giương mắt nhìn thẳng vào y, không hề chớp mắt.

Đôi mắt đen kịt của hắn phản chiếu ánh nến âm u, đong đầy vẻ tò mò và hứng thú lộ rõ. Đầu lưỡi hắn l**m qua bờ môi dưới khô khốc, trông như đã lâu không được giọt nước nào thấm giọng, khóe miệng còn bong cả một lớp da khô rát.

Tạ Lâm Xuyên thử tiến lên một bước, giơ tay về phía hắn: "Bệ hạ, có nhận ra ta là ai không?"

Tần Lệ ban đầu còn cảnh giác liếc nhìn bàn tay kia, thấy đối phương cử động chậm rãi, chẳng có vẻ gì là muốn tấn công mới nghiêng mình ghé sát lại ngửi ngửi.

Cho đến khi Tạ Lâm Xuyên khẽ khàng chạm vào gò má Tần Lệ, bắt chước động tác hắn từng thích làm trước đây, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng m*n tr*n một bên mặt hắn.

Đôi mắt Tần Lệ khẽ mở to. Chẳng biết vì thấy mới lạ hay bộc phát từ sự dễ chịu, hắn cảm thụ được hơi ấm khô ráo từ ngón tay truyền đến, lần này không hề né tránh.

"Tần Lệ..." Y khẽ gọi một tiếng. Giọng y cố ý hạ thấp, trầm lắng mà đầy cuốn hút, hệt như dư âm tiếng đàn vừa dứt còn rung động trên dây.

Quả nhiên, y nhìn thấy vành tai Tần Lệ khẽ giật giật.

Tạ Lâm Xuyên nở một nụ cười đầy tự tin. Y vốn biết Tần Lệ thích nghe y gọi tên hắn như vậy, e là ngay cả bản thân bạo quân kia cũng chưa từng nhận ra thói quen nhỏ này của mình.

Mỗi bận ở trên giường, y đều ghé sát tai Tần Lệ, dùng chất giọng trầm khàn đầy mê hoặc này mà gọi tên hắn. Khi ấy Tần Lệ sẽ phấn khích đến độ chẳng kiềm chế nổi, chỉ muốn dán chặt cả người vào để quấn lấy y.

Tần Lệ nghiêng đầu, dụi dụi vào mu bàn tay Tạ Lâm Xuyên một cách đầy hưởng thụ.

Cuối cùng hắn cũng buông bỏ chút phòng bị, bước tới gần đối phương một bước, rồi chậm rãi đi quanh Tạ Lâm Xuyên một vòng. Hắn ngửi một lượt từ đầu đến chân y, như thể bấy giờ mới nhận định y là đồng loại, tạm thời cho phép y bước vào bờ cõi của mình.

Đứng ở cửa, Lý Tam Bảo cùng mấy vị thái y há hốc mồm nhìn nhau. Không ai ngờ nổi bệ hạ lại là một kẻ si tình đến thế.

Đã đến mức mất đi thần trí, tự coi mình là sói, quên hết tất thảy mọi người lẫn chính bản thân mình, vậy mà riêng người tình thì lại chẳng quên.

Nhiếp Đông đứng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, nói: "Bệ hạ chịu để Tạ đại nhân đến gần đã là chuyện tốt rồi, mau đem thức ăn với thuốc vừa sắc tới đây."

Hắn chắp tay hướng về phía Tạ Lâm Xuyên: "Tạ đại nhân, phiền ngài chăm sóc bệ hạ thật tốt. Với tình hình như thế này, bệ hạ thực sự không thể gặp ai. Bên ngoài ta đã sai thị vệ canh phòng cẩn mật, tuyệt đối không để lộ tin tức bệ hạ mất đi thần trí, bằng không thì hậu quả khôn lường."

Tạ Lâm Xuyên gật đầu: "Ta hiểu, nhưng chuyện đám Lạt ma Tố giáo tập kích lần này vẫn cần phải tra xét cho rõ."

Nhiếp Đông nghiêm mặt gật đầu: "Mạt tướng đã hạ lệnh khống chế toàn bộ Lạt ma Tố giáo ở phủ Trường Nhạc, ai thuộc giáo phái này trong quân cũng đều bị giam giữ riêng, các doanh trại khác thì ai ở nguyên chỗ nấy, không được đi lại tùy tiện."

"Nhưng nhìn từ kết quả tra khảo hiện tại, có lẽ là gián điệp do Lý Phong Hạo phái đến đã trà trộn vào nội bộ Tố giáo. Bản chất Tố giáo này vốn là một giáo phái dân gian từ tiền triều, lúc triều đình thu nhận cấm quân đầu hàng đã lơ là việc chọn lọc, mới khiến chúng có cơ hội mê hoặc quân sĩ."

"Còn trong quân có nội ứng khác hay không thì vẫn phải điều tra thêm, đợi bệ hạ tỉnh táo lại mới có thể định đoạt."

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, Vương công công đích thân bưng cơm canh cùng bát thuốc nóng hổi đi vào.

Thái y nếm thử một ngụm thuốc, xác nhận không có gì sai sót mới nói với Tạ Lâm Xuyên: "Tạ đại nhân, vết thương của ngài cũng để ta chẩn trị lại một phen xem sao."

Ông vừa bước về phía Tạ Lâm Xuyên được hai bước, Tần Lệ đang ở bên cạnh y lập tức cảnh giác cao độ. Hắn lại nhe răng, phát ra những tiếng gầm gừ trong họng để cảnh cáo thái y.

Vị thái y hoảng sợ. Lần này Tần Lệ không trực tiếp xông lên cắn xé, nhưng nửa thân trên hơi hạ thấp, hai gối rời mặt đất, cả người chắn trước mặt Tạ Lâm Xuyên. Hắn bày ra tư thế phòng bị và bảo vệ thức ăn, ngẩng cao đầu trừng trừng từng kẻ vừa tiến lại gần.

Thái y: "..." Cái mạng già sao mà khổ ghê, sao ông lại vớ phải vị chủ tử thế này cơ chứ!

Tạ Lâm Xuyên bất đắc dĩ thở dài, nói: "Đã có quân y chẩn trị cho ta rồi, chỉ là chút vết thương ngoài da thôi, không có gì đáng ngại, tĩnh dưỡng vài ngày là ổn."

Lúc vụ nổ xảy ra, Tần Lệ đã lao đến che chở cho y, bao bọc lấy y thật chặt, đến cả sau gáy cũng không quên ôm lấy. Trên người y ngoài mấy vết trầy xước và bầm dập do ngã ra thì nhiều nhất cũng chỉ là chút khó chịu, không có vấn đề gì lớn.

Ngược lại là Tần Lệ số nhọ này, chỗ nào không bị thương lại bị thương ngay phần đầu.

Thái y đành nói: "Nếu đã vậy, ta xin để lại hộp thuốc, đại nhân nhớ bôi thuốc đều đặn. Còn những vết trầy xước trên người bệ hạ nữa, đành phải làm phiền Tạ đại nhân vậy."

Tạ Lâm Xuyên gật đầu, bảo Lý Tam Bảo để đồ đạc lại, một mình y ở lại chăm sóc Tần Lệ.

Đợi những người khác lui ra, trong quân trướng lại khôi phục vẻ yên ắng, chỉ còn Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ bốn mắt nhìn nhau.

Không còn kẻ xâm nhập, Tần Lệ dần buông lỏng trạng thái phòng bị, chân mày hết cau lại, răng cũng chẳng nhe nữa, thần sắc dịu đi rõ thấy. Hắn ngồi bệt xuống đất theo tư thế như một chú cún nhỏ, lặng yên ngắm nhìn Tạ Lâm Xuyên với vẻ đầy hứng thú.

Tạ Lâm Xuyên bưng cơm canh và thuốc lại gần, cầm thìa múc một chút thuốc đưa lên môi nếm thử độ ấm, rồi mới đưa tới bên miệng Tần Lệ: "Bệ hạ, uống thuốc lúc còn nóng đi."

Tần Lệ ghé mũi ngửi thử, lập tức lộ ra vẻ mặt chê bai. Nhưng Tạ Lâm Xuyên làm gì chịu nuông chiều hắn? Y bấu lấy cằm hắn, kiên trì bón vào: "Uống mau. Uống thuốc mới nhanh khỏe được."

Tần Lệ bị ép nuốt một ngụm lớn, ngũ quan tức thì rúm ró lại, biến thành một khuôn mặt khổ sở như quả mướp đắng. Hắn liền "phì phì" hai tiếng, muốn nhổ ngụm thuốc kia ra.

Hắn sa sầm mặt, biểu cảm hằm hằm lườm nguýt Tạ Lâm Xuyên, vẻ bất mãn hiện rõ mồn một.

Tạ Lâm Xuyên hơi đau đầu day day thái dương, chẳng lẽ hắn thoái hóa thành đứa trẻ được sói nuôi thật rồi sao?

Y nheo mắt, ánh mắt thoáng dao động, tự mình bưng bát thuốc lên húp một ngụm.

Trước đôi mắt đang khẽ tròn xòe của Tần Lệ, y đỡ lấy sau gáy hắn, chẳng cho phép khước từ mà áp môi mình lên đôi môi hắn. Y cưỡng ép cạy mở hàm răng, truyền ngụm thuốc đắng ngắt vào khoang miệng hắn.

Tần Lệ ngẩn người ra, nhìn Tạ Lâm Xuyên đầy kinh ngạc. Một lúc sau hắn mới biết đường giơ tay quệt khóe miệng ướt át, rồi lại híp mắt tặc lưỡi vài cái, gương mặt hiện lên một vẻ phức tạp khó tả, vừa thấy đắng ngắt lại vừa như muốn nếm trải lại lần nữa.

Tạ Lâm Xuyên thấy mà buồn cười, giơ bát thuốc lên chậm rãi hỏi: "Muốn nữa không?"

Tần Lệ nghiêng đầu chớp chớp mắt, ánh nhìn đảo qua đảo lại giữa bát thuốc và đôi môi đỏ mọng của y. Cuối cùng, hắn rất thành thật mà ghé sát cái đầu lại gần.

Tạ Lâm Xuyên suýt chút nữa bật cười thành tiếng, hiếm khi thấy Tần Lệ có lúc ngoan ngoãn thế này.

Y đưa tay kéo Tần Lệ vào lòng, cứ bưng bát thuốc uống một ngụm, rồi lại cúi xuống hôn một cái.

Tần Lệ giãn ra chân mày, híp đôi mắt lại, hai tay ôm lấy eo y một cách vô cùng tự nhiên. Hắn ngửa cổ lên, đôi môi bị m*t mát đến mức đỏ mọng ươn ướt khẽ mấp máy, vừa ra sức nuốt vừa chờ đợi cái hôn tiếp theo.

Lúc này đây thuốc chẳng còn đắng, mặt chẳng còn nhăn, miệng cũng chẳng buồn nhổ ra nữa. Vành tai hắn phấn khích dựng đứng lên, bát thuốc cạn đáy luôn rồi mà xem chừng vẫn chưa bõ bèn gì.

"Hết rồi." Tạ Lâm Xuyên đặt bát không xuống, lại bưng cơm và thức ăn đẩy đến trước mặt hắn: "Ăn cơm thôi."

Tần Lệ lúc mất thần trí tuy tạm thời quên mất cách nói chuyện, nhưng lời nói thì đại khái vẫn hiểu được.

Ăn uống là bản năng, việc này chẳng cần Tạ Lâm Xuyên phải đút. Tần Lệ nhìn Tạ Lâm Xuyên cầm đũa gắp thức ăn, cũng học đòi cầm đũa lên. Ký ức cơ bắp khắc sâu trong cơ thể giúp hắn nhanh chóng nắm được bí quyết dùng đũa.

Hắn lùa một hồi lâu, vậy mà chỉ ăn phần thịt lẫn với cơm, còn đĩa rau xanh bên cạnh thì một cọng cũng chẳng thèm đụng tới. Gương mặt đầy vẻ ghét bỏ, kiên quyết không chịu "ăn cỏ".

"Sao lại còn kén ăn thế cơ chứ?" Tạ Lâm Xuyên chỉ vào đĩa rau nói: "Ăn cả cái này đi."

Tiện tay, y còn gắp mấy cọng rau mình không thích ăn bỏ vào đĩa của Tần Lệ.

Tần Lệ ngơ ngác nhìn y, rồi cúi đầu nhìn cọng cỏ vừa có thêm trong đĩa: "...?"

Tạ Lâm Xuyên cầm đũa vừa lắc đầu vừa lên tiếng trách cứ: "Ngươi nhìn ngươi xem, sói con mà kén ăn là sẽ ngốc đi đấy, rồi sẽ bị người ta bắt lấy đem đi thịt."

Y gắp một cọng rau đưa đến bên miệng Tần Lệ, ra lệnh: "Há mồm."

Tần Lệ theo bản năng nhíu mày một cái, dường như cảm thấy bản thân mới là thủ lĩnh mới phải. Nhưng nhìn biểu cảm cường thế cùng động tác không thể kháng cự của Tạ Lâm Xuyên, hắn đành miễn cưỡng ngậm lấy rồi nuốt vào bụng.

Tạ Lâm Xuyên thừa cơ đút thêm mấy miếng, Tần Lệ lại mím chặt môi, dù có thế nào cũng không chịu ăn nữa. Hắn ngược lại còn ghé đầu sát qua, đôi mắt sáng quắc nhìn y chăm chú.

Tạ Lâm Xuyên chậm rãi nhướng mày, xem ra cũng không ngốc lắm, còn biết đòi phần thưởng nữa cơ đấy.

Y mỉm cười, ghé môi hôn nhẹ lên khóe mắt hắn một cái.

Trầy trật mãi mới xong bữa cơm, Tần Lệ có vẻ mệt mỏi ngáp một cái thật dài.

Tạ Lâm Xuyên xách hộp thuốc lại, tìm lọ thuốc trị thương bên trong ra, rồi kéo Tần Lệ đang mơ màng buồn ngủ lại gần: "Cởi áo ra, ta bôi thuốc cho."

Tần Lệ lười nhác xoay người một cái, mặc cho Tạ Lâm Xuyên lột phăng y phục trên người mình. Hắn thậm chí còn dang rộng chân tay một cách đầy tự nhiên, một tay chống đầu, phô diễn trước mặt y những múi cơ săn chắc, mạnh mẽ cùng vóc dáng cân đối của mình.

Tạ Lâm Xuyên nhịn không được bật cười thành tiếng. Tần Lệ quên sạch mọi thứ, nhưng lại chẳng quên chuyện ăn uống và tán tỉnh - hai bản năng lớn khắc sâu vào xương tủy này.

Tầm này rồi mà còn không quên xòe đuôi khoe mẽ, thật là bái phục hắn.

Tạ Lâm Xuyên cúi đầu kiểm tra các vết thương trên người Tần Lệ. Vết thương do tên bắn trên tay hắn đã được thái y xử lý, còn bả vai, khuỷu tay và khớp gối đều có những vết trầy xước ở các mức độ khác nhau. May mà ngoài phần đầu ra, những chỗ khác đều là thương tích ngoài da.

Y rửa sạch tay, đổ chút thuốc bột ra, nhẹ nhàng bôi lên vết thương của Tần Lệ: "Có đau không?"

Tần Lệ rũ mắt, lặng yên và thuần phục nhìn y, sau đó khẽ chớp mắt, lắc đầu tỏ vẻ chẳng bận tâm. Hắn thậm chí còn ưỡn ngực vỗ vỗ mấy cái, cho y xem các vết sẹo lớn nhỏ trên người mình.

Tạ Lâm Xuyên bỗng nhớ lại hồi mới sống lại không lâu, lần đầu tiên vào cung bôi thuốc cho Tần Lệ, khi ấy hắn còn vắt óc tìm đủ cách để bắt bẻ y.

Giờ biến thành kẻ "câm" rồi, ngược lại lại ngoan ngoãn, thành thật đến lạ.

Tạ Lâm Xuyên giúp hắn băng bó xong bả vai và cánh tay, lại nâng đầu gối hắn lên. Y xoa thuốc rồi nhẹ nhàng lau đi những vệt máu và vết bầm tím trên đầu gối hắn, nhưng động tác lại mỗi lúc một chậm dần.

Y nhắm mắt lại, đè nén những hồi ức đang cuộn trào trong lòng, nhịn không được lại hỏi một câu: "Tần Lệ, ngươi có đau không?"

Tần Lệ ngẩn ra, vẫn lắc đầu đầy ngơ ngác. Tạ Lâm Xuyên im lặng chăm chú nhìn hắn một lát, khẽ thở ra một hơi, bỗng nhiên cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đầu gối đối phương.

Ánh mắt Tần Lệ bừng sáng. Hắn phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, xoay người nhào tới đè sầm Tạ Lâm Xuyên xuống đống chăn nệm. Cái đầu bù xù cứ rúc vào mặt vào cổ y, gần như là dùng cả tay lẫn chân bám chặt lấy y, vừa dụi vừa hôn lấy hôn để.

Tạ Lâm Xuyên chật vật mãi mới thoát khỏi móng vuốt của hắn, trong lòng thầm nghĩ, nếu tên này thực sự có một cái đuôi, e là lúc này đã vẫy tít thành cánh quạt rồi.

Bình thường Tần Lệ hay bận rộn chính sự nên không cảm thấy, giờ mất trí rồi, độ bám người quả thực đã tăng lên gấp bội.

Quay cuồng với Tần Lệ xong, Tạ Lâm Xuyên cũng toát một lớp mồ hôi. Y lại cởi y phục của mình ra, bắt đầu tự bôi thuốc.

Y được Tần Lệ ra sức che chở, trên người chỉ có khuỷu tay và bắp chân bị trầy xước đôi chút, cảm giác ù tai và chóng mặt giờ đã đỡ hơn nhiều.

Y xử lý xong vết thương ngoài da ở bắp chân, chợt cảm thấy khuỷu tay mình có một luồng xúc cảm ấm áp bao phủ, ở giữa truyền đến thứ gì đó nóng ấm mềm mại, đang tỉ mỉ l**m láp vết thương của y.

Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc quay đầu lại. Tần Lệ đang quỳ sấp trên giường, vục đầu l**m láp khuỷu tay y. Hắn dường như cực kỳ nhạy cảm với mùi máu tanh, cánh mũi phập phồng, cứ nhất quyết phải bôi lên đó một lớp nước bọt dày cộp mới chịu thôi.

Lúc Tạ Lâm Xuyên cúi đầu nhìn hắn, cái lưỡi của Tần Lệ còn chưa kịp rụt về, đôi mắt đen lánh mở to tròn xoe, ngước lên nhìn thẳng vào y.

Dáng vẻ hiện tại của hắn quả thực khác một trời một vực so với bộ dạng uy nghiêm, bệ vệ khi ngày thường đứng trước mặt thuộc hạ thi triển uy quyền đế vương, hệt như hai con người khác nhau.

Tạ Lâm Xuyên bỗng nở một nụ cười đầy tinh quái. Đợi y vẽ lại cảnh tượng này, rồi chờ đến lúc Tần Lệ khôi phục thần trí mà đem ra cho hắn xem... biểu cảm khi ấy của hắn nhất định sẽ đặc sắc lắm đây.

Chỉ tiếc là thời cổ đại không có điện thoại, bằng không đã có thể chụp lại cho hắn xem rồi.

Ngày hôm sau.

Thái y lại đến thỉnh mạch. Tần Lệ vốn đang lười biếng nằm rạp bên cạnh Tạ Lâm Xuyên, vừa trông thấy người ngoài, khí thế lười nhác trên người lập tức thay đổi hẳn. Hắn lại gồng chặt cơ bắp lên để đề phòng.

Tần Lệ đang định nhe răng gầm gừ, liền bị Tạ Lâm Xuyên vô cùng thuần thục giơ ngón tay kẹp chặt lấy mồm, tức thì biến thành một con vịt con.

"Không được nhe răng."

Hắn bây giờ lời cũng chẳng nói được, răng cũng không cho nhe, cuối cùng chỉ biết hạ thấp chân mày đầy vẻ hậm hực, trừng mắt nhìn Tạ Lâm Xuyên, rồi lại bất lực để y nắm lấy cánh tay kéo cổ tay ra.

Thái y và Lý Tam Bảo chứng kiến cảnh tượng này mà sợ đến mức cả người tê dại. Cái việc đại bất kính thế này mà cũng làm được sao?

Thái y bấm bụng bắt mạch xong, lại xem xét vết thương trên đầu Tần Lệ, khẽ thở phào nhẹ nhõm nói: "Thân thể bệ hạ tráng kiện, tạm thời không có gì đáng ngại. Cục bầm sau gáy cũng đã tan bớt đôi chút, nghĩ ngơi thêm ít ngày chắc sẽ chuyển biến tốt lên."

Tạ Lâm Xuyên gật đầu nói: "Nhưng giờ đến cả nói chuyện hắn cũng quên mất rồi."

Thái y vuốt râu nói: "Nói chuyện thì chắc là không quên đâu, có lẽ chỉ là tạm thời chưa quen phát ra tiếng thôi. Chỉ cần tìm lại được cảm giác phát âm là có thể mở miệng được."

Tạ Lâm Xuyên có chút động tâm. Y tiễn thái y ra ngoài rồi trở lại bên cạnh Tần Lệ. Hắn đang khoanh tay ngồi xếp bằng trên giường, cau mày nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên.

Cái biểu cảm hung hăng dữ tợn ấy khiến Tạ Lâm Xuyên suýt chút nữa ngỡ rằng hắn đã khôi phục thần trí. Chỉ là ngay khắc sau, Tần Lệ đã lao tới ngoạm một cái vào hõm cổ y như để trút giận.

Tạ Lâm Xuyên lắc đầu, kéo người ra, ngồi ngay ngắn bên mép giường, nghiêm chỉnh nói: "Bệ hạ, giờ ta dạy ngươi nói chuyện, mau chóng tìm lại cảm giác của con người đi. Ngươi không thể thật sự coi mình là sói được."

Tần Lệ nghiêng đầu nhìn y, nhướng một bên mày, không tỏ ý kiến gì.

Tạ Lâm Xuyên lại chậm rãi bồi thêm một câu: "Nếu ngươi học vừa nhanh vừa giỏi, ta sẽ thưởng cho ngươi."

Đôi mắt Tần Lệ chớp chớp, hơi sáng lên.

Tạ Lâm Xuyên bắt lấy một bàn tay của Tần Lệ, ấn lên yết hầu mình để hắn cảm nhận độ rung khi y nói chuyện: "Bệ hạ, tên của ngươi là Tần Lệ, đọc theo ta nào."

"Tần– Lệ–"

Y chậm rãi làm mẫu khẩu hình miệng. Tần Lệ vốn dĩ vô cùng quen thuộc với cái tên của mình, liền mở miệng phát ra những âm tiết tương tự: "Tần... Lệ."

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười: "Bệ hạ giỏi quá, đã biết đọc tên mình rồi cơ đấy."

Khóe miệng Tần Lệ nhếch lên thành hai đường cong nhỏ, cũng không còn cố ý mím chặt như ngày thường nữa. Nghe được khen, hắn lập tức đọc đi đọc lại thêm vài lần, rất nhanh đã đọc trơn tru tên của hai người.

Tạ Lâm Xuyên thấy hắn học nhanh như bay, trong lòng không khỏi nảy sinh chút ý nghĩ xấu xa. Cái kiểu Tần Lệ dễ bắt nạt lại không còn cứng miệng như thế này quả thực hiếm thấy.

Y hắng giọng một cái, lại nói: "Bệ hạ tiếp tục đọc theo ta, Tần Lệ–"

"Tần... Lệ."

"Tần Lệ là–"

"Tần... Lệ... là."

"Chó hư."

Tần Lệ: "Tần...?"

Hắn vừa thốt ra một âm tiết liền đột ngột ngừng bặt. Hắn nhướng mày, khẽ nheo mắt nhìn Tạ Lâm Xuyên đang nở nụ cười bất thiện, gương mặt hắn hiện rõ vẻ cạn lời.

Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên liếc hắn một cái. Không phải là mất thần trí rồi sao? Sao mà lại nhạy bén thế?

Chậc, thật là tiếc quá đi.

Tạ Lâm Xuyên ở bên cạnh Tần Lệ không rời nửa bước, chăm sóc ròng rã suốt mấy ngày trời. Tần Lệ cuối cùng cũng dần thoát khỏi thói quen bò bằng bốn chi của sói hoang, bắt đầu đứng thẳng mà đi lại, cũng đã có thể mở miệng biểu đạt được vài câu đơn giản.

Nhiếp Đông và thái y nhìn thấy Tần Lệ chuyển biến tốt rõ rệt thì đều thở phào nhẹ nhõm.

Tuy vẫn chưa hoàn toàn khôi phục thần trí, nhưng ít ra khi gặp thái y và những người khác, hắn không còn nhe răng trợn mắt đầy địch ý hay đòi cắn người như lúc đầu nữa.

Nhiều nhất hắn cũng chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh Tạ Lâm Xuyên, một tay vòng qua ôm lấy eo y, lười nhác dựa đầu vào vai y, mắt nhắm mắt mở. Đối với những người khác thì lạnh lùng thờ ơ, trông như chẳng có chút hứng thú, lười tới mức chẳng buồn để ý ai.

Đợi người ngoài lui ra hết, Tạ Lâm Xuyên dọn dẹp bát thuốc đã uống cạn. Tần Lệ từ phía sau vòng tay ôm lấy y, rúc đầu vào hõm vai y dụi tới dụi lui, trong miệng lầm bầm: "Đắng quá."

Đôi tay cũng chẳng chịu an phận mà sờ tới sờ lui khắp ngực và bụng y.

Tạ Lâm Xuyên liếc mắt một cái liền nhìn thấu chút tâm tư nhỏ nhặt này của Tần Lệ, bèn cười nói: "Thuốc đắng mới dã tật, bệ hạ ạ."

Tần Lệ từ phía sau thò cái đầu xù ra, tựa cằm lên vai y, dùng chóp mũi dụi dụi vào một bên cổ y: "Thuốc đắng, đi đường, nói chuyện."

"Ta làm hết rồi."

Hàng mi đen nhánh tựa lông vũ của Tần Lệ chớp chớp, đầu lưỡi l**m qua hàm răng: "Ta nghe lời ngươi. Ta muốn thưởng."

Nụ cười của Tạ Lâm Xuyên càng sâu thêm.

Trước đây y có bao giờ ngờ được rằng Tần Lệ lại có lúc nhiệt tình, thành thật thế này đâu. Giận dữ thì cắn người, vui vẻ thì đòi hôn đòi dụi, được khen ngợi thì đắc ý híp mắt lại, đòi phần thưởng một cách đầy lý lẽ thẳng thắn.

Tạ Lâm Xuyên quay đầu nhìn Tần Lệ, bắt gặp một đôi mắt sáng rực rỡ, tràn ngập nhiệt huyết ấm nồng.

Đây chính là thế giới nội tâm khi đã trút bỏ tất thảy mọi ngụy trang và vảy giáp của Tần Lệ, chân thành đỏ rực như lửa ấm.

Tạ Lâm Xuyên đăm đắm nhìn hắn một hồi, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: "Tần Lệ, ngươi có thích ta không?"

Tần Lệ ngẩn ra, đôi mắt kế đó híp lại thành vầng trăng non. Hắn rướn người lên hôn nhẹ vào khóe miệng y, thốt lên không chút đắn đo: "Thích!"

Trái tim Tạ Lâm Xuyên tức thì loạn nhịp, một luồng thỏa mãn ngập tràn niềm vui sướng trào dâng, không tài nào kiềm chế nổi. Y lại mở lời: "Vậy thì ngươi..."

Mới nói được hai chữ, y bỗng khựng lại.

Chữ ấy quá đỗi trịnh trọng, y nhất thời không biết phải thốt ra sao.

Đó là việc rộng mở tiếng lòng của mình mà không chút phòng bị, là bao dung lấy linh hồn người mình yêu mà chẳng màng gọt giũa nó.

Nếu như chính y còn chưa thể làm được, thì sao có thể đi đòi hỏi ở Tần Lệ?

Tần Lệ lại thò đầu qua húc húc y một cái, cố chấp cọ cọ: "Phần thưởng đâu?"

Tạ Lâm Xuyên ngẩng đầu lên, suy nghĩ một lát rồi ung dung cười nói: "Việc này ta chưa từng làm trước mặt ai đâu đấy, bệ hạ là người đầu tiên đấy nhé."

Đôi đồng tử của Tần Lệ tức thì lấp lánh vẻ rạng ngời, nhìn y đầy mong đợi.

Tạ Lâm Xuyên hắng giọng, ngẫm nghĩ một hồi về dáng vẻ Tần Lệ từng hát cho y nghe bên bờ hồ, cũng học đòi cất giọng ngân nga một điệu sơn ca.

Giọng y không được cao vút, vang vọng như Tần Lệ, nhưng chất giọng trầm ấm đầy sức hút, hát vô cùng nhập tâm.

Biểu cảm của Tần Lệ nghe vậy lại dần trở nên quái dị hẳn đi, nụ cười nơi khóe miệng từ từ đông cứng lại.

Ánh mắt hắn dáo dác nhìn quanh một hồi, cái vuốt đang ôm lấy Tạ Lâm Xuyên cũng lẳng lặng rụt về. Hắn vừa định quay người bỏ chạy liền bị Tạ Lâm Xuyên túm chặt lấy, chẳng nói chẳng rằng lôi tuột trở lại: "Chạy cái gì, còn chưa hát xong mà."

Tần Lệ bị y ấn lại, vành tai run lên bần bật, bị ép phải khép nép ngồi im tại chỗ.

Hắn lộ rõ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.

Chợt cảm thấy, đôi khi làm một con sói cũng thật là bất lực quá đi thôi.

Editor's note:

Ui, mấy chương nì đúng là một cục cute phô mai que (trước khi sóng gió tiếp theo ập tới) 🥰

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn