Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 50: Chấn động

Đây không phải lần đầu Tần Lệ được Tạ Lâm Xuyên chủ động hôn môi. Nhưng chẳng hiểu sao, rõ ràng chỉ là một cái chạm môi phớt nhẹ, không hề nhuốm chút d*c v*ng, vậy mà lại như khắc vào tận tim gan.

Lớp da trên mí mắt mỏng manh cảm nhận rõ đôi môi ấm áp của y, bỏng rẫy đến mức khiến hàng mi hắn khẽ run lên.

Trong lồng ngực, nhịp tim va loạn tứ phía. Tiếng máu chảy cuồn cuộn va vào màng nhĩ.

"Tạ Lâm Xuyên..." Tần Lệ siết chặt hai tay quanh eo y, hai mắt nhắm nghiền, không còn vẻ vồn vã muốn hôn đáp trả như mọi khi. Hắn cứ thế dùng hốc mắt ra sức cọ xát vào làn môi đối phương.

Bị ngăn cách bởi một lớp mí mắt mỏng, tròng mắt phía dưới dường như lại càng cảm nhận rõ ràng hơn hình dáng bờ môi y.

Lồng ngực áp sát vào nhau khẽ rung lên theo tiếng phì cười: "Bệ hạ, ngươi học được chiêu dùng mắt để hôn từ bao giờ thế?"

Tần Lệ ngẩng đầu lên, cắn một phát không nhẹ không nặng vào môi y, lại vươn đầu lưỡi l**m nhẹ một cái, giọng khản đặc cười hừ một tiếng: "Trẫm muốn hôn ngươi thế nào thì hôn thế nấy."

Tạ Lâm Xuyên bật cười, cái thói quen này có khác gì một con sói con đâu cơ chứ.

Y v**t v* khuôn ngực sực hơi nóng vì phơi nắng của Tần Lệ, chăm chú nhìn vào đôi mắt hắn.

Ngẫm nghĩ kỹ lại, kiếp này Tần Lệ đối xử với y thực sự rất tốt. Ngoại trừ việc không cho y rời cung ra, thì hắn gần như đáp ứng mọi yêu cầu của y. Nói hắn bảo sao nghe nấy cũng chẳng ngoa.

Nếu cứ đem những oán hận và định kiến của kiếp trước mà bắt hắn phải gánh chịu, thì quả thật có phần bất công cho hắn.

Đôi mắt Tạ Lâm Xuyên thâm thúy, ánh nhìn xa xăm, trông thì giống như đang dõi theo hắn chăm chú, song lại cứ như thể đang thả hồn tận phương trời nao, không biết đang suy tư điều gì.

Tần Lệ từ từ nhướng mày, cái cảm giác này lại đến nữa rồi. Cứ như y đang thông qua hắn để hoài niệm về một ai đó khác vậy.

Hắn bất mãn bóp lấy cằm Tạ Lâm Xuyên, cắn một cái vào chóp mũi y, ép y phải hoàn hồn. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm y đầy vẻ nghi hoặc: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi thành thật khai với trẫm xem, ngoài tên Lý Tuyết Hoằng kia ra, ngươi còn người tình cũ nào khác nữa không?"

Tạ Lâm Xuyên: "?"

Cái mạch não của Tần Lệ rốt cuộc làm sao mà nhảy phóc sang đề tài này được hay vậy?

Tạ Lâm Xuyên dở khóc dở cười: "Ta đào đâu ra tình cũ chứ?"

Cái tên Tần Lệ này không phải là có thú vui thích bị cắm sừng đấy chứ? Hay là mắc chứng cuồng NTR linh tinh gì đó?

Nhưng xét theo bản năng độc chiếm lãnh địa và lòng hiếu thắng cao ngút trời của hắn, chuyện này xem ra cũng không khả thi cho lắm.

Tần Lệ nhướng mày: "Thật sự không có? Ngươi đừng hòng lừa trẫm."

Tạ Lâm Xuyên nhấn mạnh từng chữ: "Thật sự không có. Ta chỉ có duy nhất bệ hạ thôi."

Như thể bị câu nói này làm cho mát lòng mát dạ, khóe môi Tần Lệ từ từ giương lên. Hắn buông cằm y ra, dùng ngón trỏ khều nựng mấy cái: "Được rồi, trẫm lại tin ngươi thêm một lần. Ngươi mà dám lừa gạt trẫm thì trẫm tuyệt đối không tha cho ngươi đâu!"

Lừa gạt ư? Thế thì nhiều không đếm xuể rồi...

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên có chút lập lòe, đột nhiên hỏi: "Nếu ta thật sự lừa bệ hạ, bệ hạ định làm thế nào để không tha cho ta đây?"

Tần Lệ lập tức dựng ngược lông mày: "Trẫm biết ngay là ngươi vẫn còn tên tình nhân cũ nào đó mà!"

Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Không phải. Ta chỉ lấy ví dụ thế thôi, đang giả dụ ấy mà."

Tần Lệ híp mắt nhìn y, chầm chậm để lộ ra chiếc răng nanh nhọn hoắt, hừ hừ bảo: "Ngươi mà dám phản bội trẫm, trẫm sẽ xử tử tên gian phu kia trước, rồi mới cắn chết ngươi sau!"

Hắn sững lại một chút, nhướng cao chân mày rồi nhấn mạnh: "h**p trước giết sau!"

Tạ Lâm Xuyên: "..."

Y thầm lắc đầu trong bụng. Cái miệng Tần Lệ đúng là cái thứ gạt người. Kiếp trước hắn đã bị y lừa lọc đến ra nông nỗi thế rồi, nhưng cuối cùng chẳng phải hắn vẫn mủi lòng đó sao.

Y nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thâm sâu, chợt có chút hiểu ra tại sao hắn lại nghiện buông lời tàn nhẫn đến thế. Trái tim thì mềm xèo như viên kẹo dẻo, nếu miệng mà không cứng thêm chút nữa thì chẳng phải đã bị người ta lừa cho đến chết từ lâu rồi sao.

Tạ Lâm Xuyên xoa xoa mái tóc bị nắng hun, vừa mềm vừa rực nức hơi ấm của Tần Lệ, thở dài một tiếng: "Không lừa ngươi đâu."

Tần Lệ túm lấy tay y kéo xuống, nheo mắt bảo: "Lại xấc xược rồi, đầu của trẫm mà ngươi cũng dám xoa à." Có khác gì xoa đầu chó con đâu chứ.

Tạ Lâm Xuyên hơi mỉm cười: "Vi thần đến cả mông rồng cũng sờ qua rồi, sờ chút tóc của bệ hạ thì có là gì?"

Tần Lệ suýt chút nữa bị chính nước miếng của mình làm cho sặc chết, hai tai đỏ lựng lên vì nghẹn. Hắn chỉ tay vào mũi y, hồi lâu mới rặn ra được một câu qua kẽ răng: "Da mặt ngươi càng lúc càng dày rồi đấy!"

"Còn bảo là người đọc sách nữa chứ, thật chẳng biết liêm sỉ là gì!"

Tạ Lâm Xuyên cười đáp: "Xem ra dạo này bệ hạ chăm chỉ đọc sách nhiều rồi, đến cả hai chữ 'liêm sỉ' cũng biết đến cơ đấy? Đúng là đứa trẻ dễ dạy."

"Trẫm có biết gì đâu." Tần Lệ rướn người tới, ngậm lấy một bên cổ y mà m*t mát, một bàn tay luồn xuống đùi y v**t v*, cách lớp y phục mà m*n tr*n qua lại, cười trầm thấp đầy gian tà, "Ngươi dạy lại trẫm xem nào."

"Chậc."

※※※

Tần Lệ tùy ý đi tuần tra trong doanh trại hai ngày, gần như đã gặp qua một lượt từ hàng tướng lĩnh cấp cao cho đến sĩ quan trung cấp. Trong lúc đó, số bạc triều đình áp tải tới để ban thưởng cho quân sĩ rốt cuộc cũng được đưa đến.

Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên ngồi trong quân trướng, hai huynh đệ Nhiếp Đông cùng Tần Vịnh Nghĩa đều túc trực một bên.

Năm vị tướng quân cùng các phó tướng của họ, tổng cộng chừng mười mấy người, đang đứng ở cửa với vẻ mặt đầy mong mỏi lẫn thấp thỏm.

Từng rương từng rương bạc nén vừa đúc xong xếp chồng lên nhau đầy ăm ắp, đang được người quản sổ sách trong quân cùng Vương công công phối hợp kiểm kê. Những thỏi bạc mới toanh, sáng loá chất thành ngọn núi nhỏ trong rương, rọi sáng cả gian quân trướng thô sơ, khiến không gian trở nên lộng lẫy, nguy nga hơn hẳn.

Lát sau, Vương công công chắp tay: "Bệ hạ, đã kiểm đếm xong xuôi. Tổng cộng có ba mươi vạn lạng bạc, không thiếu một đồng."

Không ngờ lần ban thưởng này lại hậu hĩnh đến thế!

Đám tướng lĩnh đồng loạt nuốt nước miếng ực một cái, ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. Lần ban thưởng quy mô lớn cách đây gần nhất chính là đợt luận công ban thưởng sau khi đánh hạ được kinh thành.

"Ừm, biết rồi." Tần Lệ đang cầm lật xem cuốn danh sách những binh lính có công trạng.

Theo lệ thường, số bạc thưởng này đại khái sẽ dựa vào thâm niên, công lao hoặc quy mô quân số dưới trướng, do đích thân Tần Lệ phát xuống cho mấy vị tướng quân cùng đám Giáo úy cấp trung của họ.

Sau đó sẽ là một màn quân thần bày tỏ tấm lòng quen thuộc, rồi tiến vào phần tiệc tùng rượu chè ai nấy đều thích, vua tôi cùng chung vui một trận. Cuối cùng mới do Giáo úy quân quan các doanh tiếp tục đem số bạc thưởng chia về tay mình mà tiếp tục phát xuống dưới.

Mỗi một lần phát bạc thưởng như vậy đều là một cơ hội để bề trên ban phát ân huệ xuống dưới.

Tần Lệ lật xem cuốn sổ công trạng một lúc, đang định theo quy củ trước đây mà phát tiền.

Tạ Lâm Xuyên lại chợt đứng dậy nói với hắn: "Bệ hạ, nếu đã cất công đích thân đến doanh trại khao thưởng tam quân, chi bằng trực tiếp ra đài chỉ huy bên ngoài. Đích thân bệ hạ phát bạc thưởng cho binh lính, sẵn tiện xướng tên trong cuốn sổ công trạng này lên, như vậy mới có thể khích lệ sĩ khí."

Tần Lệ ngước mắt nhìn y với vẻ kinh ngạc, trong nháy mắt đã hiểu ra ý đồ, trầm ngâm một lát.

Tần Vịnh Nghĩa đứng bên cạnh hắn sửng sốt nhìn sang, lên tiếng: "Bệ hạ nay đã là thiên tử, không còn chỉ là vị nguyên soái của một cánh quân như xưa nữa. Đâu cần chuyện gì cũng phải đích thân làm lấy."

"Hơn nữa, nếu gạt các vị tướng lĩnh sang một bên, sẽ khiến người bên dưới nghĩ rằng bệ hạ có ý ghẻ lạnh bọn họ, điều này không tốt cho lòng người. Chi bằng cứ theo quy củ, đợi ngày sau dẹp sạch tàn dư của Lý Phong Hạo, bệ hạ mới hẵng đích thân khao thưởng tam quân cũng chưa muộn."

Tần Lệ nhìn hắn một cái thật sâu, cười bảo: "Trẫm mà có ý ghẻ lạnh thì đâu rảnh rỗi mà tự mình đến đây?"

"Thế này đi, trẫm sẽ thưởng ngay tại đài chỉ huy bên ngoài, cho đám quân quan có tên trong danh sách lên nhận tiền thưởng, sẵn tiện cho họ được nở mày nở mặt trước toàn thể quân sĩ. Sau đó cứ theo quy củ cũ, ai về doanh nấy tự phát bạc thưởng cho binh lính dưới trướng là được."

Thấy Tần Lệ chọn một phương án vẹn cả đôi đường, Tần Vịnh Nghĩa cũng không nói thêm gì nữa, gật đầu: "Bệ hạ thánh minh."

Đám tướng lĩnh đứng ở cửa quân trướng nhìn nhau, ai dám hé răng phản đối nửa lời, lập tức lùi xuống tập hợp binh mã.

Chẳng mấy chốc, phần lớn binh lính trong doanh đã hội tụ đông đủ nơi bãi tập dưới đài chỉ huy. Nghe tin hoàng đế sắp đích thân ban thưởng, tiếng reo hò thảo luận náo nhiệt suýt chút nữa làm lật tung cả doanh trại.

Đám người Tần Lệ ngồi trên đài chỉ huy, phóng tầm mắt nhìn xuống đội hình ngay ngắn và mặt mày rạng rỡ của binh lính phía dưới, không khỏi mỉm cười gật đầu.

Hắn vỗ tay hai cái, ra lệnh cho người khiêng các rương bạc lên rồi dốc ngược rương đổ ra ngoài. Những thỏi bạc mới tinh kêu loảng xoảng tuôn xuống, chất thành một ngọn núi nhỏ ngay trên đài. Sắc bạc trắng xóa phản chiếu dưới ánh mặt trời rọi ra thứ ánh sáng lóa mắt.

"Hôm nay trẫm ban thưởng cho đại quân, phàm là ai được ghi danh trong sổ công trạng này đều có thể lãnh thêm từ mười đến ba mươi lạng bạc công huân."

"Những người còn lại mỗi người một lạng bạc, tất cả đều có phần, không sót bất kỳ ai! Tối nay còn có yến tiệc ban xuống, người người đều được ăn thịt!"

Màn khoe của này đem lại hiệu quả thị giác cực kỳ chấn động. Còn có chuyện gì khiến người ta khoái chí hơn việc được phát tiền ăn thịt chứ? Gần như ngay lập tức, tiếng hô vạn tuế như sóng xô vách đá đã vang dội khắp nơi.

Các tướng lĩnh trên đài cũng đồng loạt nở nụ cười rạng rỡ.

Lý Tam Bảo tay bưng cuốn sổ công trạng, từ cao xuống thấp mà xướng tên từng người một. Mỗi khi đọc đến một cái tên, lại có một binh lính lập công hăm hở bước ra khỏi đám đông, đón nhận vô vàn ánh mắt ghen tị nóng rát của mọi người đổ dồn vào mình.

Đến khi bước lên đài chỉ huy, quỳ sụp trước mặt thiên tử, ai nấy đều kích động đến đỏ gay cả mặt, cắm đầu xuống đất chẳng dám ngẩng lên, tay chân lóng ngóng không biết giấu vào đâu cho phải.

Mãi đến khi mấy thỏi bạc dày cộm, nặng trịch được trao vào tay, họ mới lắp ba lắp bắp tạ ơn, ôm túi bạc còn vương hơi ấm mà bủn rủn tay chân bước xuống đài.

Ngay lúc bầu không khí đang càng lúc càng nóng lên, Lý Tam Bảo lật sang một trang mới, xướng lên một cái tên: "Công huân hạng ba, Thường Quý–"

Đám người bên dưới nhìn dáo dác qua lại, nhưng không thấy một ai lên đài nhận bạc thưởng.

Lý Tam Bảo lại cao giọng đọc thêm hai bận, vậy mà đối phương vẫn bặt vô âm tín.

Tạ Lâm Xuyên liếc nhìn Tần Lệ ngồi ở chính giữa, thấy hắn khẽ nhíu mày, giữ im lặng không lên tiếng.

Ở phía bên kia, phó tướng đứng sau lưng tướng quân doanh thứ năm là Tần Ninh ghé sát vào tai hắn, thấp giọng nói mấy câu.

Tần Ninh nhíu mày, nét mặt sa sầm phẩy tay một cái, lập tức bước lên phía trước thưa với Tần Lệ: "Khởi bẩm bệ hạ, Thường Quý này là một binh sĩ trong doanh của mạt tướng. Trước đây hắn chiến đấu vô cùng dũng mãnh, lập được chiến công, đáng tiếc bản thân cũng bị thương nặng."

"Mấy ngày trước vết thương trở nặng, hắn đã không qua khỏi. Có lẽ người bên dưới chưa kịp bẩm báo lên mạt tướng, cho nên trong danh sách vẫn chưa gạch tên đi. Mạt tướng sẽ đem số bạc này làm tang phí gửi về cho thân nhân của hắn."

Sắc mặt Tần Lệ chẳng rõ vui buồn, tầm mắt dừng lại trên người Tần Ninh. Một lát sau, hắn khẽ gật đầu bảo: "Kẻ dưới có chút sơ suất cũng là chuyện thường tình, Tần tướng quân suy nghĩ chu toàn như vậy, trẫm cũng an tâm rồi."

Tần Ninh thở phào nhẹ nhõm, vội vã quỳ rạp xuống đất tạ ơn: "Mạt tướng được đích thân bệ hạ ban họ, nếu chút việc mọn này còn làm không xong, chẳng phải là thẹn với ân điển của bệ hạ hay sao!"

Tần Lệ cười nhạt một tiếng, không đáp lời.

Một khúc nhạc đệm nho nhỏ nhanh chóng bị niềm phấn khích từ số bạc thưởng khỏa lấp mất. Buổi lễ ban thưởng long trọng mãi đến hoàng hôn mới chính thức hạ màn.

Tần Lệ lại cùng các tướng lĩnh uống rượu tiệc tùng đến tận khi trời tối mịt mới giải tán nghỉ ngơi.

Bên trong quân trướng của doanh thứ năm, Tần Ninh chống nạnh đi tới đi lui trong trướng. Tên phó tướng của hắn lén lút bước vào, xoa xoa đôi bàn tay hớn hở cười bảo: "Tướng quân, số bạc thưởng còn dư hôm nay, doanh của chúng ta đã chia chác được hẳn hơn ba vạn lượng."

Tần Ninh chau mày: "Chút lợi nhỏ như đầu ruồi thôi. Bệ hạ đang ở đây thì ai dám giở trò."

Tên phó tướng lo sốt vó hỏi: "Những chuyện kia... liệu bệ hạ có sinh nghi không?"

Tần Ninh đầu tiên là lắc đầu, sau đó lại nhíu chặt mày, phẩy phẩy tay: "Ta làm sao biết được? Chỉ là... dựa theo tính khí trước đây của bệ hạ, nếu biết thì đáng lý ra sẽ không giữ im lặng mãi thế đâu."

Phó tướng nhịn không được oán giận nói: "Tất cả là tại tên Tạ đại nhân kia. Nếu không phải tại hắn ta đề nghị thì bệ hạ đã chẳng đem cuốn sổ công trạng ra đọc oang oang trước mặt mọi người. Đã vậy còn nói rõ mồn một mức tiền thưởng của từng người nữa chứ. Giờ thì hay rồi, nếu không phát đủ, vạn nhất chuyện này vỡ lở đến chỗ bệ hạ thì sợ là khó mà dọn dẹp cho êm xuôi được."

Nhắc đến Tạ Lâm Xuyên, sắc mặt Tần Ninh cũng chẳng lấy gì làm dễ chịu: "Hừ. Bệ hạ đi tuần tra quân doanh mà cũng phải dẫn theo hắn ta cho bằng được, mang tới để ấm giường chắc?"

Hắn lại hỏi: "Lễ pháp sự cầu siêu ngày mai chuẩn bị đến đâu rồi? Lần này bệ hạ đích thân tham dự, tuyệt đối không được xảy ra bất kỳ sơ sót nào."

Tên phó tướng vỗ ngực đôm đốp cam đoan: "Tướng quân cứ yên tâm, đều là mấy tên Lạt ma quen mặt trong Tố giáo cả. Mấy đợt làm phép trước đó cũng đều mời bọn họ, sẽ không có vấn đề gì đâu."

Ánh mắt Tần Ninh thoáng dao động một lát, gật đầu không nói gì thêm.

※※※

Sáng sớm hôm sau, lớp mây dày đặc che khuất cả ánh bình minh, làn sương mù bảng lảng bao phủ khắp doanh trại.

Chính giữa bãi tập đã sớm dọn ra một khoảng đất trống rộng rãi, những lá cờ phướn bằng vải xanh tung bay phần phật trước gió, trên mặt viết tám chữ mực đen "Siêu độ anh hồn, sớm về cực lạc".

Dưới cờ phướn có đặt một bàn thờ dài, trên bàn thờ bày biện nến chay, nhang vòng, ngũ cốc và hoa quả, bên cạnh xếp một xấp giấy tiền vàng mã dày cộm.

Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên cùng đám võ tướng đứng trước bàn thờ tế, tất cả đều nghiêm trang chờ đợi.

Binh lính đứng thành hàng ngũ chỉnh tề ở tít đằng xa quanh bãi tập, lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng gió rít hòa lẫn tiếng nến cháy lách tách.

Ba gã Lạt ma mình khoác trang phục màu hồng chậm rãi rảo bước vào pháp trường.

Gã Lạt ma dẫn đầu tay cầm Phật trượng, bước chân ổn định. Hai tên còn lại người cầm chuông dẫn hồn, kẻ cầm bùa vãng sinh. Tiếng chuông khua nhẹ, âm thanh thanh thoát xuyên qua màn sương sớm, vang vọng ra mãi tận đằng xa.

Tần Lệ vừa nhìn thấy ba gã Lạt ma kia, chân mày lập tức nhíu chặt lại, lộ rõ vẻ không vui: "Sao đại lễ siêu độ lại không mời cao tăng, ngược lại đi rước mấy tên Lạt ma này về làm gì?"

Nhiếp Tấn bước lên thưa: "Bệ hạ, đây là Lạt ma của Tố giáo. Những người này quanh năm suốt tháng đều quanh quẩn ở phủ Trường Nhạc, lại còn viết thư gửi về nhà miễn phí cho đám binh lính bên dưới, rất được đám quân sĩ tầng lớp thấp kính trọng. Mấy bận làm phép trước đây cũng đều do bọn họ đảm nhiệm, mọi người đều đã quen mắt rồi."

Tần Lệ nghe thấy hai chữ Tố giáo thì càng thêm khó chịu, ngoảnh đầu lại dặn dò: "Lần này thì bỏ đi, lần sau chỉ được phép tới chùa Tướng Quốc mời đắc đạo cao tăng về lập đàn làm phép. Còn cái giáo phái Tố giáo kia nữa, phải nghĩ cách mà dọn dẹp sạch sẽ bọn họ đi. Trong quân ngũ tuyệt đối không cho phép bất kỳ giáo phái nào tồn tại!"

Nhiếp Tấn cùng Tần Vịnh Nghĩa nhìn nhau một cái, đồng thanh trầm giọng đáp: "Tuân lệnh."

Tạ Lâm Xuyên nghe Tần Lệ chỉ đích danh muốn tìm chùa Tướng Quốc, không khỏi nhướng mày, hạ thấp giọng hỏi: "Bệ hạ còn tin vào mấy chuyện này sao?"

Tần Lệ ngoảnh lại liếc y một cái, bảo: "Cũng không hẳn là tin sái cổ, nhưng cũng chẳng bài xích hoàn toàn. Có những chuyện thà tin là có còn hơn không. Chỉ là so với đám giáo phái hỗn tạp ngoài kia, thì mấy ngôi cổ tự hương khói hưng thịnh và đạo hạnh cao thâm như chùa Tướng Quốc vẫn đáng tin hơn nhiều."

Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, hèn gì Tần Lệ lúc nào cũng kiêng kị việc nhắc đến chữ 'chết'. Kiếp trước thỉnh thoảng hắn cũng hay đến chùa Tướng Quốc dâng hương cầu nguyện.

Có điều y cũng chẳng có tư cách gì để trách cứ chuyện Tần Lệ tin vào chuyện tâm linh cả. Suy cho cùng, chính bản thân y đã sống tới ba kiếp rồi, còn ai có thể "tâm linh" hơn y được nữa chứ.

Mà nói đi cũng phải nói lại, tại sao y lại được trùng sinh nhỉ? Câu hỏi này e rằng vĩnh viễn không có lời giải đáp.

"Lập đàn–" Gã Lạt ma đi đầu khẽ quát một tiếng, chất giọng dày dặn mà trầm hùng, phảng phất chút lòng thương xót.

Dứt lời, nhang vòng hai bên bàn thờ đồng loạt được thắp lên. Làn khói xanh lượn lờ bay thẳng lên không trung, hòa vào làn sương cát quấn quýt lấy lá phướn xanh.

Mấy gã Lạt ma cùng lúc đồng thanh tụng niệm kinh văn vãng sinh, ngữ điệu trầm buồn mà nghiêm nghị. Chuông dẫn hồn khua nhẹ kêu leng keng theo từng bước chân làm phép, tựa như đang kêu gọi những linh hồn cô độc đang vất vưởng nơi sa trường chiến địa.

Gã Lạt ma cứa ngón tay mình để trích máu, nhỏ một giọt máu tươi lên tờ bùa có viết chú vãng sinh.

Gã dùng máu làm vật dẫn để gọi vong hồn về, rồi ném vào chậu lửa đốt đi. Ngọn lửa hung tàn l**m láp tờ bùa giấy, hóa thành tro tàn bay rợp trời.

Tần Lệ cùng Tạ Lâm Xuyên không ai nói năng gì nữa, chỉ lặng lẽ thu lại mọi cảm xúc, cùng mọi người im lặng dõi theo cảnh tượng này.

Lễ pháp sự tiến vào bước cuối cùng, gã Lạt ma mặc áo hồng đi đầu tiến lên phía trước, hai tay dâng một bó nhang lớn tới trước mặt Tần Lệ: "Xin bệ hạ lấy thân phận thiên tử, đích thân dâng hương cho các vong hồn, tụng niệm kinh văn trấn hồn vãng sinh."

Tần Lệ bước lên đài tế đón lấy nén hương lớn, đang định thắp lên thì lại thấy gã Lạt ma đặt một hũ rượu niêm phong kỹ càng lên bàn thờ.

Gã Lạt ma nhận ra tầm mắt của hắn, hiền từ mỉm cười bảo: "Bệ hạ, đây là rượu vãng sinh chuẩn bị cho các vong hồn dưới suối vàng, xin bệ hạ thắp nhang trấn hồn."

Trong mỗi buổi pháp sự đều phải rưới rượu vãng sinh xuống đất.

Tần Lệ ban đầu không mảy may nghi ngờ, song cánh mũi hắn lúc này lại khẽ hếch lên, bàn tay đang định thắp nhang bỗng nhiên khựng lại giữa chừng. Sao mũi hắn lại không ngửi thấy chút mùi rượu nào thế này?

Ngược lại lại có một mùi vị là lạ, dị hợm, cho dù cách một lớp hũ niêm phong kín mít vẫn cứ xộc thẳng vào cái khoang mũi nhạy cảm hơn người thường gấp bội của hắn.

Vẻ mặt Tần Lệ chợt trầm xuống, lập tức vứt phăng nén hương trấn hồn trong tay đi, tuốt phăng thanh bảo kiếm đầu rồng ở bên hông ra. Trước muôn vàn ánh mắt kinh hoàng sững sờ của mọi người, hắn vung một kiếm chém bay hũ "rượu vãng sinh" kia xuống đất!

Xoảng một tiếng, hũ rượu vỡ tan tành, một mảng bột màu đen lớn bắn tung tóe, văng đầy lên người Tần Lệ và gã Lạt ma.

Một mùi lưu huỳnh nồng nặc lập tức bốc lên.

Tạ Lâm Xuyên đứng dưới đài tế, trong nháy mắt mặt cắt không còn giọt máu. Đồng tử y đột ngột co rút lại. Thuốc nổ?! Thời điểm này mà đã có thuốc nổ rồi sao?!

Chiến trường kiếp trước của y rõ ràng chưa từng xuất hiện vũ khí thuốc nổ bao giờ. Chỉ có lần duy nhất, cũng là lần cuối cùng khi y lật đổ Tần Lệ xuống khỏi ngai vàng, mới đem ra xài một lần để phá nổ cổng hoàng thành, chống lại quân Ngự Lâm cứu giá mà thôi.

Tạ Lâm Xuyên đè nén làn sóng kinh hoàng đang cuộn trào trong lòng, cơ thể theo bản năng nhanh như chớp lao vọt lên kéo Tần Lệ lại. Các võ tướng và thị vệ xung quanh kinh hãi tột độ cũng đồng loạt xông lên hộ giá.

Tần Lệ một kiếm chém nát hũ thuốc nổ, đôi mắt đen sắc lẹm như dao chĩa thẳng mũi kiếm đâm về phía gã Lạt ma đang biến sắc kia.

Nào ngờ gã Lạt ma kia lại chẳng hề né tránh, ngay khoảnh khắc thanh bảo kiếm đâm xuyên qua da thịt, bàn tay gã như móng vuốt sắt, mạnh mẽ tóm chặt lấy cổ tay Tần Lệ.

Chẳng màng tới máu tươi chảy đầm đìa, gã chộp lấy một ngọn nến, gương mặt hiện lên một vẻ cuồng nhiệt, điên dại, thậm chí là sùng kính: "Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục! Tiêu diệt bạo chúa, khôi phục–"

"Tần Lệ!"

"Bệ hạ!"

Tạ Lâm Xuyên nhanh hơn đám đông một bước. Y lao tới, dồn mười phần công lực tung một cước đá văng gã Lạt ma ra xa.

Đối phương lập tức ngã nhào xuống đất, buộc phải buông lỏng Tần Lệ ra, song lại để lộ một vòng treo hũ nhỏ quấn quanh thắt lưng dưới lớp áo ngoài, mỗi một cái hũ đều có một sợi dây ngòi nổ.

Mặt Tần Lệ lạnh tanh, thanh bảo kiếm trong tay không chút do dự phóng thẳng ra ngoài, một kiếm chém đứt lìa bàn tay phải đang cầm chân nến định châm ngòi nổ của gã Lạt ma!

Thế nhưng hai gã Lạt ma còn lại ngay lúc này cũng điên cuồng giật phăng áo ngoài ra, lộ ra những cái hũ chứa đầy thuốc nổ quấn quanh người, hoàn toàn là lối tập kích liều chết. Kèm theo đó là một loạt cung tên ngắn tẩm độc từ ống tay áo xanh lè bắn thẳng về phía Tần Lệ như mưa sa!

Đám người Nhiếp Đông định liều mạng lao ra đỡ lấy làn mũi tên độc kia, nhưng không kịp nữa rồi!

Uỳnh uỳnh uỳnh!

Kể từ ngày trùng sinh tới nay, cảm giác khủng hoảng cận kề cái chết bỗng chốc bao trùm xuống đầu y một lần nữa.

Mọi chuyện hết thảy đều diễn ra trong chớp mắt, mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn tiếng nổ chấn động đất trời vang lên đùng đoàng ngay trên đài tế!

Tạ Lâm Xuyên chỉ còn kịp ôm chặt lấy Tần Lệ, cố hết sức bình sinh ngã nhào xuống dưới đài tế mà tránh né.

"Tạ Lâm Xuyên!"

Hai bên tai Tạ Lâm Xuyên vang lên tiếng ù ù nhức óc, hoàn toàn chẳng nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Trong tầm mắt nhạt nhòa, y nhìn thấy khuôn miệng Tần Lệ đang gào thét gọi tên mình, hai tay ôm ghì lấy y, dùng tấm thân vững chãi của hắn mà bao bọc lấy y vào lòng.

Hai người ôm chặt lấy nhau thành một khối, dưới sức ép của luồng dưỡng khí nổ văng ra mà lăn lộn mấy vòng trên đất mới dừng lại được.

Tạ Lâm Xuyên cắn răng chịu đựng cảm giác buồn nôn, lợm giọng do khí huyết cuộn trào, chống tay ngồi dậy xem xét tình hình Tần Lệ.

Tần Lệ đã hôn mê bất tỉnh nhân sự, trên cánh tay vẫn còn cắm một mũi tên ngắn tẩm độc!

"Tần Lệ!" Tim Tạ Lâm Xuyên lập tức chùng xuống, vươn tay bế thốc hắn lên. Khi lòng bàn tay y đỡ lấy đầu hắn, lại chạm phải một mảng ẩm nóng mà dính dớp.

Là máu.

Trái tim như bị ai đó bóp mạnh một cái, cảm giác ngạt thở do tim lỡ nhịp ùa về, đồng tử y đột ngột co rút: "Tần Lệ–"

※※※

Buổi pháp sự ấy đã dấy lên một trận sóng gió kinh hoàng như cơn địa chấn trong doanh trại.

Tất cả Lạt ma của Tố giáo thảy đều bị nổ chết banh xác, đài tế hoàn toàn sụp đổ. Cũng may là nồng độ thuốc nổ kia không được tinh khiết cho lắm, uy lực có hạn, những người xung quanh chỉ bị ảnh hưởng vạ lây mà bị thương chứ không có ai mất mạng tại chỗ.

Doanh trại hoàn toàn thiết lập lệnh giới nghiêm, bầu không khí rơi vào khoảng lặng chết chóc trước khi giông bão ập xuống. Tất cả những Lạt ma thuộc Tố giáo có qua lại với quân đội ở phủ Trường Nhạc thảy đều bị tống giam vào ngục tối. Đám quân sĩ gia nhập Tố giáo trong quân lại càng im như thóc, run bần bật vì sợ hãi.

Đêm xuống, bên trong quân trướng đèn đuốc sáng trưng.

Tạ Lâm Xuyên tỉnh dậy sau cơn hôn mê, chẳng màng tới sự khó chịu nơi màng nhĩ, lập tức lật chăn ngồi dậy bước xuống giường.

Tiểu thái giám hầu hạ y đặt đồ ăn xuống: "Tạ đại nhân, quân y bảo ngài phải nằm trên giường tĩnh dưỡng."

Tạ Lâm Xuyên túm chặt lấy hắn, nhíu mày hỏi: "Bệ hạ sao rồi? Đã tỉnh chưa?"

Vẻ mặt tên tiểu thái giám trông cổ quái vô cùng, như thể có phần khiếp sợ mà nuốt ực nước miếng một cái, ngập ngừng bảo: "Bệ hạ đã tỉnh rồi... chỉ là..."

Tạ Lâm Xuyên nghe tin Tần Lệ đã tỉnh, tảng đá trong lòng lập tức được đặt xuống, nhưng khi thấy tiểu thái giám cứ ấp a ấp úng, tim y lại treo ngược trở lên: "Chỉ là làm sao?"

Tiểu thái giám lắp bắp đáp: "Bệ hạ ngài ấy, hình như... điên rồi!"

Đầu óc Tạ Lâm Xuyên ong lên một tiếng, mất hết mấy giây vẫn chưa kịp tiêu hóa câu này.

Y lập tức gạt hắn sang một bên, bước nhanh về phía soái trướng của Tần Lệ.

Trước cửa có mấy tiểu thái giám đang bưng chậu nước ra ra vào vào, hai đội thị vệ canh gác nghiêm ngặt bên ngoài.

Nhiếp Đông cũng túc trực ở cửa, hai tay cùng trán đều quấn băng gạc dày cộm, rõ ràng cũng bị thương không nhẹ, vẻ mặt sốt ruột đi tới đi lui.

Tạ Lâm Xuyên vừa đi tới gần, liền nghe thấy bên trong soái trướng vang lên một loạt tiếng loảng xoảng đập phá đồ đạc. Ngay sau đó, thái y đi theo hầu cùng Lý Tam Bảo đều bị tống cổ ra ngoài.

Trên cổ và mu bàn tay của hai người bọn họ có mấy vết cào cấu rõ mồn một.

Lý Tam Bảo mồ hôi nhễ nhại, vừa nhìn thấy y thì cứ như nhìn thấy cứu tinh: "Tạ đại nhân, ngài tới rồi! Vết thương của ngài không sao chứ?"

Tạ Lâm Xuyên bắt lấy thái y hỏi: "Bệ hạ thế nào rồi? Có tỉnh táo không?"

Thái y thở dài một tiếng, bất lực bảo: "Bệ hạ bị va đập ở vùng đầu dẫn đến máu bầm ở sau não, tạng phủ cũng bị chấn thương. Mũi tên độc trên cánh tay lão phu đã nhổ ra rồi."

"Lão phu đã cho bệ hạ dùng thuốc giải độc thông thường. Cũng may là bệ hạ long thể tráng kiện, tạm thời không lo ngại về tính mạng."

"Có điều thứ độc bệ hạ trúng phải vô cùng hiếm thấy. Lão phu từ trước tới nay chưa từng gặp bao giờ, hiện tại vẫn chưa thể xác định rõ đó là loại độc gì. Thuốc thông thường e là vô thưởng vô phạt. Ôi, đáng tiếc là tất cả kẻ hạ độc đều bị nổ chết rồi..."

Tạ Lâm Xuyên nghe thấy mấy chữ không nguy hiểm đến tính mạng thì lòng mới xem như nhẹ nhõm được đôi chút: "Hiện tại bệ hạ thế nào rồi? Sao các người không ở bên trong túc trực chăm sóc?"

Lý Tam Bảo bắt lấy tay y, lau mồ hôi hột bảo: "Tạ đại nhân, lát nữa ngài vào trong chớ có kinh hãi. Không phải bọn ta không muốn ở bên trong hầu hạ, chỉ là bệ hạ... ngài ấy hiện tại thần trí không được tỉnh táo cho lắm, hình như là, hình như là–"

"Là cái gì?" Tạ Lâm Xuyên chau mày, "Thôi bỏ đi, tự ta vào xem sao."

Y vừa nhấc bức rèm quân trướng lên, ánh nến bên trong đã bị dập tắt đi mất mấy ngọn.

Trong khoảng không tối tăm mù mịt, lờ mờ thấy có một bóng đen đang nằm bò ở góc giường bệnh.

Chân mày Tạ Lâm Xuyên càng lúc càng siết chặt lại thành một đường rãnh sâu, thử mở lời hướng về phía bóng đen kia: "Bệ hạ, là ta đây."

Y vừa bước lên phía trước hai bước, bóng đen kia lại phát ra một tiếng gầm gừ mang tính cảnh cáo.

Tạ Lâm Xuyên giật mình, khựng lại tại chỗ. Dưới ánh nến tù mù, Tần Lệ gần như bốn chân chạm đất, rạp người xuống ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào y, giống như đang cảnh cáo kẻ thù xâm phạm lãnh địa của mình.

Mái tóc bạc rối bời rũ xuống sau lưng hắn, khuôn mặt anh tuấn lúc này ngập tràn sát khí hung tợn. Bờ môi hắn hé mở, như đang thị uy với bọn họ mà nhe răng, để lộ ra chiếc răng nanh vô cùng sắc nhọn kia.

Quả thực chẳng khác nào một con sói cô độc đang khoác lên mình lớp da người.

"Tần Lệ..." Đồng tử Tạ Lâm Xuyên run rẩy, không thể tin được mà trợn tròn mắt.

Trong nháy mắt, tâm trí y thoáng hiện qua mấy phân cảnh lộn xộn, gần như không thể nắm bắt được. Thứ duy nhất có thể nhớ ra được lại chính là cảnh Tần Lệ nhe răng nanh về phía y, muốn vồ lấy mà cắn xé y.

Đầu óc Tạ Lâm Xuyên có chút hỗn loạn, chuyện này lẽ nào cũng là chuyện đã từng trải qua ở kiếp trước sao?

Thái y lo lắng nuốt nước bọt một cái, hạ thấp giọng bảo: "Bệ hạ hiện tại tạm thời mất đi thần trí, hình như cứ ngỡ bản thân là một con sói. Có lẽ phải đợi vết thương ở đầu lành lặn mới khôi phục lại được..."

Lý Tam Bảo suýt chút nữa thì khóc thét: "Bọn ta hễ cứ lại gần là bệ hạ lại ra tay tấn công, thuốc ngài ấy cũng không chịu uống, chuyện này biết tính làm sao bây giờ đây? Nếu đồn ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa!"

Tạ Lâm Xuyên cưỡng ép đè nén nỗi bất an và lo âu xuống, định thần lại, từng bước chân chậm rãi mà kiên định tiếp tục tiến về phía Tần Lệ.

Một bước, hai bước.

Toàn bộ cơ bắp trên người Tần Lệ căng cứng lại, đôi mắt sắc lẹm như mắt sói nhìn chằm chằm vào y, một lần nữa phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.

"Tần Lệ, là ta, Tạ Lâm Xuyên đây." Tạ Lâm Xuyên dừng lại ở vị trí cách hắn chừng ba bước chân, hạ thấp người xuống, chầm chậm quỳ một gối dưới đất, hướng về phía hắn mà chìa ra một bàn tay, "Ta không làm hại ngươi đâu, lại đây đi."

Tần Lệ nghiêng đầu nhìn y hồi lâu, cực kỳ chậm rãi bò về phía y hai bước, từ từ để lộ ra chiếc răng nanh nhọn hoắt.

Mấy người đứng ở cửa lập tức treo quả tim lên tận cổ họng. Nhiếp Đông nhịn không được lên tiếng: "Tạ đại nhân, thế này nguy hiểm quá!"

Lý Tam Bảo cũng cuống quýt: "Tạ đại nhân, bệ hạ hiện tại không có lý trí đâu, hay là ngài cứ lánh đi trước rồi tính sau vậy."

Tạ Lâm Xuyên chậm rãi lắc đầu, vẫn kiên định chìa tay ra với hắn. Nếu quả thực đây là chuyện kiếp trước y từng trải qua, y dám chắc Tần Lệ nhất định sẽ không làm tổn thương y!

Tần Lệ thấy hắn không có động tĩnh gì, lại tiến lên phía trước nửa bước, cánh mũi khẽ phập phồng, như thể đang hít hà mùi vị gì đó.

Hồi lâu sau, có lẽ là ngửi thấy mùi hương quen thuộc, giải trừ được tín hiệu nguy hiểm, ánh mắt hắn liền có sự thay đổi tinh tế. Không còn nhe răng nữa, chân mày hung tợn cũng dịu đi đôi chút, hắn thử thò cái vuốt ra khều khều vào mặt Tạ Lâm Xuyên một cái.

Tạ Lâm Xuyên chăm chú nhìn hắn, khóe môi từ từ nở một nụ cười hiền hòa.

Tần Lệ nhìn nụ cười của y thì thoáng ngẩn người ra một chốc, chầm chậm chớp chớp hàng mi, rướn sát lại gần thêm chút nữa, chóp mũi gần như chạm khít vào mặt đối phương.

Thấy Tạ Lâm Xuyên trước sau vẫn không có bất kỳ hành động nào, yết hầu Tần Lệ khẽ chuyển động, thò đầu lưỡi đỏ thắm ra, nhanh như chớp l**m một cái lên nốt ruồi son bên cạnh sống mũi y.

Tạ Lâm Xuyên bất thình lình bị nếm thử một miếng: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn