Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 49: Tim đập

Cái nóng gay gắt của ngày hè vơi dần, ngoảnh đi ngoảnh lại trời đã sang mùa thu vàng rực.

Ngoại trừ một vài quận huyện chịu thiên tai, phần lớn các châu phủ đều chìm trong niềm vui mùa màng bội thu.

Theo từng đoàn thuyền chở thóc lúa và tô thuế mùa thu men theo dòng kinh đào tiến vào kinh thành, số quốc trái mà Tần Lệ ban hành trước đó cũng được thu hồi thuận lợi. Điều này đã đặt nền móng vững chắc cho làn sóng tín nhiệm đầu tiên của bá quan và phú thương dành cho triều đình mới. Khắp kinh thành đâu đâu cũng đầy vẻ hân hoan thịnh vượng.

Giữa lúc ấy, tin tức Khương Nhu vương băng hà cũng truyền đến kinh thành.

Đại vương tử Tạp Tang và Vương trữ Nhã Nhĩ Tư Lan lao vào giai đoạn tranh quyền đoạt vị gay gắt, vương đình Khương Nhu gần như bị chia cắt thành hai phe phái phân chia rạch ròi, tạm thời không ai có thể áp đảo hoàn toàn đối phương, lại càng chẳng còn tâm trí đâu mà khiêu khích Đại Diệu.

Biên cương nhờ vậy mà có được một thời kỳ hòa bình, yên ổn ngắn ngủi. Thành Sa Châu vốn là nơi tập kết của các khu chợ giao thương giờ đây dần trở nên nhộn nhịp, khách thương lui tới không dứt.

Ngự Thư Phòng.

Tạ Lâm Xuyên to gan lớn mật đến mức tự kê cho mình một chiếc bàn nhỏ ngay trong Ngự Thư Phòng, còn đường hoàng nói là để hầu hạ Tần Lệ đọc sách luyện chữ, xung phong làm bạn đọc.

Trong lòng Tần Lệ sướng rơn, lập tức vui vẻ đồng ý.

Hắn dùng ánh mắt đắc ý liếc xéo Tạ Lâm Xuyên, tặc lưỡi châm chọc: "Không ngờ Tạ đại nhân trông thế mà cũng muộn tao* gớm. Cái này có phải gọi là một khắc cũng không rời trẫm được không?"

(*) Muộn tao (闷骚) = tsundere, ngoài lạnh trong nóng

Tạ Lâm Xuyên nghe vậy chỉ khẽ mỉm cười, tùy tay cầm cây roi ngựa vàng kim lên búng nhẹ: "Vi thần chẳng qua chỉ là muốn tận lòng hoàn thành nghĩa vụ giám sát bệ hạ học tập mà thôi."

Tần Lệ chăm chăm nhìn cây roi ngựa kia, chẳng biết lại nhớ tới chuyện gì, màvành tai khẽ run lên một cái. Hắn mím môi ngồi thụp xuống ghế, nhìn Tạ Lâm Xuyên ôm tới một chồng sách sử và tập sao chép chữ, lòng bỗng dâng lên một nỗi im lặng khó tả.

Trên đời này còn có chuyện gì tàn ác hơn việc ép một gã thổ phỉ mù chữ phải ngồi đọc sách?

Đó chính là kẻ ngồi bên cạnh còn vừa nhâm nhi mứt hoa quả bánh ngọt, vừa nhàn nhã đọc thoại bản.

Tần Lệ hung tợn lườm y mấy cái, rồi bắt đầu chuỗi ngày làm hoàng đế vô cùng phong phú: buổi sáng lên triều xử lý chính sự, buổi chiều có Tạ Lâm Xuyên bầu bạn đọc sách luyện chữ.

Chiều hôm đó, Tần Lệ đang xem mật báo khẩn từ Thục Trung gửi tới, tay cầm bút chu sa thỉnh thoảng phê lên vài chữ.

Tạ Lâm Xuyên ngồi cách hắn không xa sau chiếc bàn dài, trước mặt trải sẵn một tờ giấy tuyên. Y từ tốn mài mực, nhấc bút nghiêm túc vẽ vẽ vời vời trên giấy. Ánh mắt y tập trung cao độ, đến mức ngay cả đĩa mứt thanh mai bên cạnh cũng chẳng màng đụng đến một viên.

Tần Lệ xem được một nửa thì cười lạnh một tiếng: "Đại vương tử Khương Nhu Tạp Tang cứ mãi không tranh được vương quyền, tên Lý Phong Hạo này sắp ngồi không yên được nữa rồi."

Tạ Lâm Xuyên ngẩng đầu lên, nhíu mày hỏi: "Hắn xuất binh tấn công các châu phủ lân cận rồi sao?"

"Chưa, nhưng chắc cũng sớm thôi." Tần Lệ đặt mật báo xuống, lười nhác liếc y một cái, "Có một tin tốt và một tin xấu, ngươi muốn nghe tin nào trước?"

Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn, ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Tin tốt trước đi."

Tần Lệ để lộ một nụ cười đắc ý: "Cái tên đó cứ năm lần bảy lượt gửi thích khách tới cho trẫm, trẫm đương nhiên phải có qua có lại, gửi tặng hắn một món đại lễ chứ."

Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên nhìn hắn: "Chẳng lẽ người của bệ hạ đã thành công rồi sao? Lý Phong Hạo hẳn là vẫn chưa chết chứ?"

Tần Lệ cười đầy trào phúng: "Coi như hắn mạng lớn, không chết. Nhưng nghe đâu bị phế mất một con mắt, giờ đã biến thành hoàng tử độc nhãn rồi, ha ha!"

Tạ Lâm Xuyên khẽ nhếch môi, cũng không mấy bất ngờ. Kiếp trước Lý Phong Hạo cũng bị mật thám do Tần Lệ phái tới đâm mù một mắt, tức tới mức giậm chân kêu trời.

Vốn dĩ các hoàng tử thuộc hoàng tộc nhà họ Lý ai nấy đều có diện mạo ngọc thụ lâm phong. Hơn nữa khi lập Thái tử, lão hoàng đế thường sẽ cân nhắc đến thể diện và độ lành lặn của thân thể, thế nên hoàng tử tàn tật chưa bao giờ nằm trong phạm vi suy xét để thừa kế ngai vàng.

Lý Phong Hạo mất đi một mắt, tuy không ảnh hưởng đến việc gã tiếp tục chiêu binh mãi mã để tạo phản, nhưng đứng trước mặt Lý Tuyết Hoằng rốt cuộc vẫn thấp hơn một bậc.

Kiếp trước, Lý Tuyết Hoằng thành công bắt sống được Tần Lệ, lại dùng kho báu trong tay mình để lôi kéo một lượng lớn "trung thần". Không ít thuộc hạ dưới trướng Lý Phong Hạo thấy Lý Tuyết Hoằng cao tay hơn một bậc nên cũng dần ngả mũ hướng về phía hắn.

Chỉ là không biết kiếp trước sau khi y chết đi, Lý Tuyết Hoằng rốt cuộc có ra tay g**t ch*t Tần Lệ hay không.

Nghĩ đến đây, Tạ Lâm Xuyên bất chợt ấn mạnh vào nơi g*** h** ch*n mày. Khi đó lòng y đã nguội lạnh, trái phải đều là bước đường cùng nên y một lòng chỉ muốn chết cho thật nhanh, không muốn nợ Tần Lệ một cái quỳ gối chịu nhục kia, thế nên mới chủ động chọn cho mình một cách kết liễu.

Trong tuyệt cảnh như thế, cho dù Tần Lệ có giữ lại quân bài nào đi chăng nữa, e rằng cũng khó lòng lật ngược thế cờ từ tay Lý Tuyết Hoằng.

Nhưng chẳng hiểu sao, y luôn cảm thấy với sức sống kiên cường như cỏ dại của Tần Lệ, hắn dường như không phải kẻ yểu mệnh.

Tạ Lâm Xuyên lại lắc đầu thở dài. Cứ trăn trở mãi về những chuyện này làm gì chứ? Đều là chuyện của kiếp trước rồi.

Làm người thì phải nhìn về phía trước, thôi thì cứ coi như vừa tỉnh lại sau một giấc mộng dài dằng dặc. Hiện thực trước mắt mới là cuộc sống chân chính.

Tạ Lâm Xuyên ngẩng đầu nhìn Tần Lệ, hỏi tiếp: "Vậy còn tin xấu?"

Tần Lệ từ sau án thư bước tới trước mặt y, quơ quơ mật báo trong tay, cười hừ một tiếng: "Thực ra cũng chẳng tính là tin xấu gì. Mật báo từ thám tử ở Thục Trung truyền về báo rằng Lý Phong Hạo dạo gần đây động thái liên miên, đang ráo riết tập kết binh mã, tích trữ lương thảo."

Tạ Lâm Xuyên trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Xem ra hắn không đợi nổi màn giáp công hai mặt với Khương Nhu nữa rồi. Từ khi bệ hạ đăng cơ tới nay, triều đình ngày một thuận buồm xuôi gió, năm nay mùa màng lại bội thu. Lòng dân vốn luôn hướng về sự ổn định. Chỉ cần tiếp tục vững vàng thế này, bệ hạ cho dù chẳng cần làm gì, cứ duy trì thế đối đầu tiêu hao với hắn, ưu thế của chúng ta sẽ ngày càng lớn."

"Đến lúc đó, cả thiên hạ đều công nhận bệ hạ là chân long thiên tử, tên họ Lý kia chỉ là châu chấu cuối thu mà thôi. Lý Phong Hạo cho dù có thể dựa vào địa thế đặc thù của Thục Trung để cát cứ vài năm đi nữa, thì chung quy cũng chẳng thể làm nên trò trống gì, sớm muộn cũng chuốc lấy bại vong."

Tần Lệ nhếch môi: "Trẫm cũng có ý nghĩ như vậy, thế nên mới không vội điều động đại quân tiến đánh Thục Trung. Lấy sức nhàn chống sức mỏi, ngồi đợi hắn tự dẫn xác đến mới là thượng sách."

Hắn đưa tay nhéo nhéo chút thịt mềm trên má Tạ Lâm Xuyên, chậm rãi cười nói: "Vẫn là người đọc sách các ngươi nói chuyện êm tai."

Hắn hạ mắt nhìn xuống thứ mà Tạ Lâm Xuyên vẽ trên giấy, chân mày tức khắc nhíu lại, lộ vẻ nghi hoặc.

Tờ thứ nhất vẽ một con lừa đang ra sức kéo cối xay, trên đầu có một củ cà rốt treo lơ lửng, trong miệng dường như còn ngậm một bức thư hay cuốn sổ gì đó không rõ.

Tờ thứ hai vẽ một con vật trông như con chó nhỏ, đang vô cùng hớn hở nhổng mông chạy nhảy, phía trên mông còn in rõ hai dấu bàn tay.

"Ngươi vẽ cái đống bùi nhùi gì thế này?" Như sực hiểu ra điều gì, mặt Tần Lệ đen thui, "Ngươi có phải đang lén lút chửi trẫm là chó không?"

Bàn tay đang định thu lại bức họa của Tạ Lâm Xuyên khựng lại, y không nhịn được mà nhấn mạnh: "Đấy không phải là chó, là sói." Mắt nhìn kiểu gì thế không biết.

Tần Lệ: "..."

Tần Lệ cạn lời một hồi: "Ngươi bảo hầu trẫm đọc sách, hóa ra chính là thế này đây à?"

Tạ Lâm Xuyên ho nhẹ một tiếng, đánh trống lảng sang chuyện khác: "Bệ hạ xem xong mật thư rồi thì định tính thế nào đây?"

Tần Lệ lườm y một cái, không thèm so đo chuyện vặt vãnh này nữa, bảo: "Đã chuẩn bị nghênh chiến thì phải theo quy củ trước đây của quân Diệu Vương. Trẫm với tư cách là nguyên soái phải đích thân tới doanh trại khao thưởng tam quân, khích lệ sĩ khí."

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày: "Đấy là chuyện ngày trước khi còn ở trong quân, giờ đây bệ hạ đã đăng cơ làm hoàng đế rồi, còn cần thiết phải đích thân đi một chuyến sao? Chi bằng phái một vị khâm sai đi thay."

Tần Lệ lắc đầu nói: "Trẫm ở kinh thành đã quá lâu rồi, có một số việc phải tận mắt chứng kiến mới yên tâm được. Ngươi đi cùng trẫm."

Hắn làm sao có thể để Tạ Lâm Xuyên rời khỏi tầm mắt của mình? Chưa kể Lý Tuyết Hoằng vẫn còn sống sờ sờ ở ngoài kia.

Tạ Lâm Xuyên nghiền ngẫm một hồi, vậy mà trong đầu không thể nhớ ra nổi một chút ký ức nào về chuyến đi này.

Lẽ nào kiếp trước Tần Lệ không mang y theo?

Không phải chứ.

Y gật đầu: "Ta đi cùng bệ hạ."

※※※

Thục Trung vốn nằm trong vùng bồn địa, hai con đèo thông hướng Trung Nguyên đều thuộc dạng dễ thủ khó công. Châu phủ giáp ranh nối liền với con đường này tên là Trường Nhạc, cũng là nơi quân Diệu Vương đóng giữ trọng binh.

Nửa tháng sau, Tần Lệ cải trang gọn nhẹ mang theo bọn Nhiếp Đông, Tần Vịnh Nghĩa cùng vài vị võ tướng tâm phúc, cùng Tạ Lâm Xuyên hành quân tới phủ Trường Nhạc. Số bạc khao thưởng do hắn chuẩn bị thì được quan binh áp tải theo đường quan lộ, đã đến phủ Trường Nhạc từ sớm.

Lần này Tần Lệ mặc thường phục, cải trang để tuần tra doanh trại nên không đánh động đến quá nhiều người. Mãi cho đến khi đoàn người họ đặt chân đến doanh trại, mấy viên đại tướng vừa nhận được tin mới quýnh quáng chạy ra nghênh đón.

"Mạt tướng Ân Cao Dương, Minh Hải, Hạ Hầu Kính, Khúc Dương Bình, Tần Ninh, khấu kiến thánh thượng! Thánh thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Nhìn năm vị đại tướng trước mặt, Tần Lệ lộ ra nét mặt ôn hòa mỉm cười, nâng tay lên: "Đều bình thân cả đi. Đừng đứng ngoài này chịu gió nữa, vào trong rồi nói chuyện."

"Vâng, xin mời thánh thượng–"

Tần Lệ vừa đi vừa ghé sát tai Tạ Lâm Xuyên, thấp giọng giới thiệu: "Ba vị tướng quân Ân Cao Dương, Minh Hải, Hạ Hầu Kính đều là những bộ hạ cũ đã đi theo trẫm nhiều năm. Hai vị còn lại mới lập được chiến công, vừa được đề bạt gần đây. Năm người bọn họ mỗi người chưởng quản một doanh, mỗi doanh có khoảng một đến hai vạn mã binh."

Tạ Lâm Xuyên khẽ gật đầu. Tên của mấy người này nghe khá xa lạ, chỉ có người cuối cùng là Tần Ninh thì y dường như có chút ấn tượng, hình như đã nghe thấy ở đâu đó rồi.

Ánh mắt y lướt qua mấy vị tướng lĩnh thô kệch, rồi dừng lại trên người có dáng vóc cao gầy cuối cùng. Phần da thịt lộ ra ngoài của hắn hằn rõ những vệt sương gió của những năm tháng dãi dầu, tuổi tác trông chừng ngoài ba mươi, sở hữu gương mặt chữ điền.

Người đó dường như cũng chú ý tới ánh mắt đánh giá của Tạ Lâm Xuyên. Đối phương quay đầu nhìn y một cái, khóe môi kéo lên một nụ cười gượng gạo, coi như đáp lễ.

Mọi người ổn định chỗ ngồi trong quân trướng.

Tần Lệ ngồi nghiêm chỉnh ở vị trí chủ tọa, đến khi nghe xong năm vị tướng lĩnh lần lượt báo cáo chức trách, hắn mới đứng dậy, nở nụ cười khích lệ: "Chư vị đều vất vả rồi, Lý Phong Hạo cũng không phải là hạng người dễ đối phó. Trẫm lần này tới đây có mang theo bạc thưởng để khao quân, cho các huynh đệ được ăn no uống say vài bữa. Sau này nếu lập được chiến công, diệt trừ Lý Phong Hạo, ít nhất cũng sẽ được phong quan ban tước. Kẻ nào lập được đại công, trẫm tuyệt đối không tiếc trọng thưởng."

Năm vị tướng lĩnh ai nấy đều hớn hở ra mặt, đồng loạt quỳ xuống tạ ơn, hô vang vạn tuế.

Tần Lệ tạm thời cho mấy người họ lui ra, một mình ngồi trong trướng thong thả hớp trà. Lúc này đây trong quân trướng chỉ còn lại hắn và Tạ Lâm Xuyên.

Chẳng mấy chốc, đệ đệ của Nhiếp Đông là Nhiếp Tấn cùng người quen cũ của Tạ Lâm Xuyên là Vương công công cùng nhau vén rèm bước vào.

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên rơi trên ống tay áo trống trải của Nhiếp Tấn. Đây là cánh tay đối phương đã mất sau khi bị người Khương Nhu ép mua ép bán, rồi vu oan cho tội giết người lần trước.

Tuy rằng kẻ thủ ác cũng đã bị Vương trữ Khương Nhu là Nhã Nhĩ Tư Lan chặt đi một tay, nhưng tay của Nhiếp Tấn thì không thể mọc lại được. Hiện tại hắn được Tần Lệ phái đi cùng Vương công công làm giám quân.

Nhiếp Tấn hành lễ báo cáo: "Khởi bẩm bệ hạ, mạt tướng và Vương công công những ngày qua đã âm thầm điều tra quân kỷ trong năm đại quân doanh, đã phát hiện được đôi điều."

Tần Lệ trước mặt các thần tử khác luôn giữ vẻ uy nghiêm tột bậc. Hắn mặc một bộ quân phục tay áo bó sát màu đen tuyền, vẻ mặt nghiêm nghị ngồi ngay ngắn trên ghế, nhìn chằm chằm Nhiếp Tấn, buông ra một câu lệnh ngắn gọn: "Nói rõ sự tình."

Nhiếp Tấn và Vương công công nhìn nhau một cái, rồi liền dứt khoát thưa: "Các doanh nhìn chung đều giữ được kỷ luật chỉnh tề, tập luyện cần mẫn, nhưng mạt tướng lại tra ra có tình trạng đánh bạc và lén lút gọi kỹ nữ. Số vụ bị Vương công công đích thân bắt quả tang đã có mấy vụ rồi."

Đám nghĩa quân xuất thân từ thổ phỉ vốn dĩ luôn khó lòng cưỡng lại sự cám dỗ của tiền tài và sắc dục. Đặc biệt là ở doanh thứ năm còn có không ít cựu cấm quân đầu hàng từ tiền triều được sáp nhập vào.

Tần Lệ dường như không mấy bất ngờ về điều này, bưng chén trà lên nhấp một ngụm, thản nhiên nói: "Nói tiếp đi."

Nhiếp Tấn lưỡng lự trong giây lát, từ trong ngực móc ra một quyển danh sách, tiến lên nói: "Ngoài ra còn có tình trạng bớt xén quân lương của binh sĩ lâu lâu vẫn phát sinh."

Tần Lệ nghe tới đây, bàn tay đang bưng trà khựng lại, đặt mạnh chén xuống bàn, nhận lấy cuốn sổ lật xem, chân mày dần nhíu chặt.

Bớt xén quân lương, nói khó nghe chính là hút máu binh sĩ.

Quân lương triều đình cấp xuống, theo lý phải dựa vào quân hàm và chức vị mà phân phát xuống các cấp. Nhưng trên thực tế, ai mà chẳng có lòng riêng? Đám người ấy liều mạng nơi chiến trường, đổ máu lập công để trèo lên vị trí đầu lĩnh, chẳng phải cuối cùng cũng là vì muốn thăng quan phát tài sao?

Thế là từ tướng quân cho đến Giáo úy cấp trung, tầng tầng lớp lớp đều bòn rút một ít, cuối cùng số tiền rơi được vào tay người lính quèn mà còn giữ được sáu phần thì đã xem như cấp trên vô cùng có lương tâm rồi.

Theo cách trị quân trước đây của Tần Lệ, phần xén bớt của tướng quan đại khái luôn được khống chế ở mức khoảng ba phần, trang bị giáp trụ gần như không bao giờ bị tham ô, thưởng phạt phân minh nhanh chóng, cơm ăn áo mặc được phân phát chu toàn hết mức có thể. Thế nên, cuộc sống của binh lính ở tầng đáy cũng coi như dễ thở.

Vậy mà cuốn sổ sách trong tay Tần Lệ lúc này, có những tướng lĩnh cấp trung dám cả gan xén bớt đến tận sáu phần!

Nhiếp Tấn nói tiếp: "Trước đây dường như cũng có binh lính cấp dưới từng vì chuyện này mà làm loạn, nhưng cuối cùng đều bị đè xuống, không giải quyết được gì."

Tạ Lâm Xuyên thì chẳng mấy ngạc nhiên, không hổ danh là quân phiệt đời cũ. Có điều quân Diệu Vương của Tần Lệ có tỷ lệ trang bị giáp trụ cực cao, Tần Lệ hễ vớ được tiền là đều ưu tiên đổ hết vào quân lương và trang bị cho đám người này. Thành ra ngay cả binh lính quèn ở tầng đáy cũng có phần ăn, lập công là có thể thăng quan, binh lính đương nhiên cũng sẽ liều chết giết địch.

Tần Lệ nheo hai mắt lại, cười lạnh một tiếng: "Trẫm biết rồi, còn gì khác nữa không?"

Nhiếp Tấn lần này không lên tiếng, liếc mắt nhìn Vương công công một cái. Vương công công cẩn trọng bẩm báo: "Nô tài và Nhiếp tướng quân còn phát hiện, trong quân dường như có sự xuất hiện của Tố giáo, là truyền vào từ lúc thu nhận cấm quân của tiền triều sang đây. Quân sĩ gia nhập giáo phái này chỉ ăn chay chứ không ăn thịt, một lòng tín ngưỡng Vãng Sanh Phật, hơn nữa ngay cả quân quan cấp trung cũng có người tham gia."

Chân mày Tần Lệ xoắn chặt, sắc mặt âm trầm: "Trong quân sao có thể cho phép giáo phái tồn tại?"

Nhiếp Tấn căng thẳng thưa: "Những người này số lượng không tính là nhiều. Hơn nữa bọn họ chỉ là ăn chay mà thôi, vẫn chưa vi phạm quân kỷ. Còn về chuyện tin thần phật, cái này thật sự rất khó cấm đoán."

Chẳng lẽ lại đi đuổi những binh lính chỉ ăn chay ra khỏi doanh, còn về chuyện tin Phật thì lại càng nhiều vô kể. Chẳng qua bọn họ chỉ thành kính khi cần siêu độ vong hồn mà thôi, còn ngày thường thì vẫn là thành tâm với quân lương hơn.

"Vài ngày tới, trong doanh sẽ tổ chức một buổi pháp sự để siêu độ cho vong hồn các quân sĩ đã vong trận, đưa họ về miền cực lạc. Bệ hạ lần này có muốn đích thân tham gia pháp sự, dâng hương cầu nguyện hay không ạ?"

"Biết rồi." Tần Lệ lần này lại không tỏ vẻ phản đối. Việc siêu độ vong hồn nơi trận mạc hầu như sau mỗi trận đánh đều phải tiến hành, nhằm an định lòng người.

Sau giờ Ngọ, ánh mặt trời ấm áp.

Tạ Lâm Xuyên hiếm khi có được khoảng thời gian tự do rảo bước trong quân doanh.

Binh lính trong doanh trại đa phần đều còn trẻ. Ngoại trừ những quân sĩ đi tuần tra, nếu không ở trong giờ luyện tập thì hầu hết mọi người đều c** tr*n, tụ tập ở các hố cát hoặc sân tập để chơi mấy trò giải trí đơn giản.

Lọt vào mắt y lúc này toàn là những chàng trai trẻ trung bừng bừng sức sống. Tạ Lâm Xuyên đi lại giữa đám đông, có cảm giác như mình đang quay trở về sân thể dục náo nhiệt thời đại học.

Phía sân tập cách đó không xa, vừa lúc có hai đội binh lính đang chơi mã cầu.

Tạ Lâm Xuyên tràn đầy hứng thú dừng chân theo dõi. Từ khi xuyên không về cổ đại đến nay, y đã đánh mất phần lớn các hoạt động giải trí của thời hiện đại. Kiếp trước bị giam cầm suốt thời gian dài, việc duy nhất y có thể làm gần như chỉ còn luyện chữ và vẽ tranh, ngày tháng vô vị lại tẻ nhạt.

Hồi mới xuyên thành Tạ tướng quân, y cũng thường xuyên xem người ta đánh mã cầu. Nhìn những con người đầy mồ hôi đang thỏa sức tung hành trên lưng ngựa, vừa có sự phối hợp ăn ý của đồng đội, vừa là sự so kè về sức mạnh lẫn kỹ xảo, đây quả là một môn giải trí có tính thưởng thức cao lại tràn đầy nhiệt huyết.

Chỉ tiếc là Tạ Lâm Xuyên tuy rằng kỹ thuật cưỡi ngựa không tồi, nhưng dường như lại chẳng hề có thiên phú với môn mã cầu này.

Nghĩ lại kiếp trước, lần duy nhất y đánh bóng vào gôn, thì cái gôn đó lại là gôn ở nhà mình.

Nhưng bản thân y quyết không bao giờ chịu thừa nhận, lúc nào cũng khăng khăng đổ lỗi cho cây gậy đánh cầu không thuận tay, hoặc trách khung gôn bé tẹo. Hệt như lúc y vẽ tranh vậy, luôn nghĩ là do người khác không biết thưởng thức tài nghệ cao siêu của y.

Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh xem một lúc, không kìm được cảm giác ngứa ngáy tay chân.

Vừa lúc nhìn thấy một vị binh lính không cẩn thận ngã từ trên lưng ngựa xuống hố cát, y lập tức bước tới ân cần đỡ đối phương dậy, xách cổ áo sau của cậu ta, đưa người sang rìa hố cát để nghỉ ngơi.

Tạ Lâm Xuyên nở nụ cười ấm áp: "Nhìn kìa, chân ngươi bị trật rồi, để ta vào thay ngươi một lát nhé."

Binh lính: "Hả? Ta đâu có..."

Lời còn chưa dứt, Tạ Lâm Xuyên đã giật lấy chiếc mặt nạ bảo hộ đội lên đầu, xoay người nhảy phốc lên lưng ngựa, vung cây gậy nhỏ, th*c m*nh vào bụng ngựa gia nhập cuộc chiến.

Quả mã cầu to khoảng bằng hai bàn tay, bị gậy đuổi theo nên liên tục lăn lộn trên hố cát.

Tạ Lâm Xuyên dẫn đầu xông lên phía trước, dễ dàng bỏ lại đám đối thủ đang lao tới tranh cầu phía sau. Y siết chặt cán gậy rồi vung tay đánh mạnh, quả cầu lập tức bay vút lên không trung. Bộ đồ ôm sát người phác họa rõ bờ vai rộng cùng vòng eo thon gọn đầy thanh nhã của y, mà động tác vung gậy cũng dứt khoát mạnh mẽ vô cùng.

Thế rồi y trơ mắt nhìn quả cầu kia xoay tít mù trên không trung, cho đến khi vạch ra một đường vòng cung kỳ quặc, đập bộp một phát thẳng vào mông con ngựa của đồng đội phe mình.

Khiến con ngựa kia dựng ngược hai vó lên hí dài một tiếng, suýt chút nữa đã hất văng binh lính trên lưng xuống đất.

"Chậc..." Tạ Lâm Xuyên cúi đầu nhìn nhìn cây gậy trong tay, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, "Quả cầu này chắc chắn có vấn đề."

Đột nhiên, bên sườn y có một bóng ngựa đạp gió lướt qua, cuốn theo một trận gió cát mịt mù làm Tạ Lâm Xuyên phải nheo mắt lại.

Người đó mặc một bộ đồ đen với tay áo bó sát, đầu tóc được bao bọc kín mít sau chiếc mặt nạ bảo hộ, chỉ để lộ ra một đôi mắt đen nhánh.

Hắn dùng hai chân kẹp chặt bụng ngựa, bắp thịt trên cánh tay đang cầm gậy gồng lên cuồn cuộn thành những đường nét rắn rỏi, thân trên hơi đổ về trước. Tư thế cưỡi trên lưng ngựa của đối phương nhấp nhô theo nhịp phi nước đại của chiến mã, vững chãi tựa núi non.

Chỉ thấy hắn ung dung vung gậy, trực tiếp chặn được quả cầu giữa không trung, rồi bất ngờ ghìm ngựa xoay gậy phản kích. Quả cầu lập tức vọt qua đỉnh đầu mọi người, bộp một tiếng, rơi chuẩn xác ngay bên chân ngựa của Tạ Lâm Xuyên.

Tạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt, lập tức vung gậy lùa cầu phi về phía khung gôn.

Người kia cũng thúc ngựa chạy theo cùng lúc, không nhanh không chậm ở bên cạnh y mà hộ tống. Cây gậy đánh cầu trong tay hắn múa may vô cùng linh hoạt. Bất kỳ đối thủ nào dám tiến lại gần, nếu không bị hắn gõ văng gậy thì cũng bị ngựa của hắn húc dạt ra, hệt như một hắc kỵ sĩ đang dốc lòng hộ giá bảo vệ.

Tạ Lâm Xuyên vô cùng thuận lợi dẫn cầu tới sát khung gôn, nhẹ nhàng vung gậy một phát.

Bốp một tiếng, cầu đập trúng thành khung gôn, thế là bị bật ngược trở về.

Tạ Lâm Xuyên: "?" Quả cầu này 100% có vấn đề!

Phía sau truyền đến tiếng cười trầm thấp kìm nén của người nọ. Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, một lần nữa gạt quả cầu trở lại.

Vừa lúc y đang định hạ gậy lần hai, người đó liền vươn cây gậy của mình tới, tì sát vào gậy của y rồi nhẹ nhàng đẩy về phía trước một cái. Quả mã cầu lăn lông lốc vài vòng, rồi lọt lưới!

Tạ Lâm Xuyên tháo mặt nạ bảo hộ rồi quay đầu lại. Người nọ cũng lột mặt nạ ra, để lộ một mái tóc bạc xoăn tự nhiên, dưới ánh mặt trời phản chiếu sắc vàng trắng dịu nhẹ.

Tần Lệ ngồi cao trên lưng ngựa, tay cầm gậy tùy ý múa vài đường đẹp mắt, mang theo nụ cười lười nhác nhìn y: "Chúc mừng Tạ đại nhân một gậy lọt lưới."

Tạ Lâm Xuyên cười nói: "Không ngờ bệ hạ ngoài việc biết vật lộn ra, đánh mã cầu cũng giỏi thế này cơ à?"

Khóe miệng Tần Lệ lập tức ngoác rộng thêm chút nữa. Hắn thúc ngựa tiến lên để sóng đôi với y, sau đó giẫm lên bàn đạp ngựa. Với động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, hắn trực tiếp xoay người nhảy sang ngồi phía sau lưng Tạ Lâm Xuyên.

Hai người cùng cưỡi chung một ngựa, Tần Lệ một tay ôm chặt lấy thắt lưng y, cằm tựa lên vai y, tay phải nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay đang cầm gậy của Tạ Lâm Xuyên, cười nhẹ: "Trẫm còn biết nhiều thứ lắm, đừng có xem thường trẫm. Nếu ngươi thích, trẫm dạy cho ngươi."

Vừa nói, hắn vừa nắm tay Tạ Lâm Xuyên dẫn y vung gậy, một lần nữa đánh quả cầu đi. Quả cầu lúc lăn lúc bật, còn hai người thì vẫn luôn thúc ngựa bám theo không rời.

Ngay khoảnh khắc ấy, Tạ Lâm Xuyên dường như có linh tính mách bảo, trong tâm trí bỗng hiện lên một đoạn hình ảnh vô cùng quen thuộc.

Tần Lệ cũng đã từng ôm y như thế này, phi ngựa nước đại, dẫn y đi đánh mã cầu.

Tim Tạ Lâm Xuyên hẫng một nhịp, không nhịn được mà quay đầu lại nhìn hắn.

Đôi mắt đen nhánh của Tần Lệ híp lại thành vầng trăng khuyết xinh đẹp. Thấy y quay đầu, hắn liền nhẹ nhàng dùng chóp mũi cọ cọ vào gò má y, bờ môi ấm áp đặt một nụ hôn khẽ khàng lên vành tai y.

"Vui không? Tướng quân của trẫm."

Bên tai lại lọt vào một câu nói quen thuộc đến lạ.

Giờ khắc này, Tạ Lâm Xuyên gần như có thể chắc chắn rằng, kiếp trước Tần Lệ đã từng dạy y đánh mã cầu, vậy mà y lại quên sạch.

Rốt cuộc là chuyện từ bao giờ?

Dường như tất cả những ký ức vui vẻ đều đã bốc hơi mất, thứ còn sót lại trong trí nhớ y chỉ có sự tàn bạo của đối phương, cùng với nỗi oán hận khôn nguôi mà y dành cho hắn.

Rõ ràng Tần Lệ vốn không phải là một bạo quân như thế.

"Tần Lệ..." Chân mày Tạ Lâm Xuyên xoắn chặt, ánh mắt đầy phức tạp. Y trước giờ vẫn luôn không tài nào lý giải nào, kiếp trước Tần Lệ cớ sao lại đem lòng yêu y. Rõ ràng bản thân y đối với hắn luôn thô bạo lại lạnh lùng, chưa từng cho hắn sắc mặt tốt bao giờ.

Hóa ra vấn đề không chỉ nằm ở tính cách cộc cằn của Tần Lệ, mà còn có cả ký ức của chính y nữa. Chẳng lẽ mối quan hệ giữa họ từng có lúc vô cùng hòa hợp sao?

Cẩn thận ngẫm lại, kiếp trước họ đã ở bên nhau tận ba năm trời. Ngoại trừ những ký ức chung đụng tồi tệ kia ra, dường như quả thực có không ít khoảng trống trắng xóa mà y không tài nào nhớ nổi.

Y cứ ngỡ chỉ là thời gian trôi qua quá lâu nên bản thân mới quên đi những chuỗi ngày tẻ nhạt vô vị kia.

Hai người cưỡi ngựa phi nước đại suốt dọc đường đi. Những ngọn gió rít gào lướt qua, thổi tung mái tóc dài của cả hai, từng sợi từng lọn quấn quýt lấy nhau không rời.

Tần Lệ một tay ôm lấy y, một tay siết chặt dây cương. Hiếm khi trộm được nửa ngày thảnh thơi giữa cuộc đời bận rộn, hắn quyết định đưa y phi ngựa tới bờ hồ gần quân doanh.

Tà dương dát vàng, vệt sáng màu kim nhảy nhót trên mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn óng ánh.

Suốt hai kiếp người, Tạ Lâm Xuyên hiếm khi có được khoảnh khắc thư thái để thưởng thức cảnh non sông hữu tình thế này, đặc biệt lại còn cưỡi chung một ngựa với Tần Lệ.

Y thoát ra khỏi mớ ký ức hỗn độn chưa có lời giải kia, hơi quay đầu lại, bắt gặp Tần Lệ cũng đang chăm chú nhìn y.

Tạ Lâm Xuyên thong thả hỏi: "Bệ hạ ngoại trừ vật lộn và đánh mã cầu ra, còn có tuyệt chiêu hay sở trường gì nữa không?"

Tần Lệ nhìn y một lúc, ấy vậy mà lại lộ ra vẻ xấu hổ hiếm thấy, ngập ngừng bảo: "Cũng chẳng tính là tuyệt chiêu gì, ngươi không được cười trẫm đâu đấy, bằng không trẫm sẽ cho ngươi biết tay ngay."

Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, y vốn dĩ đã 'biết tay' nhiều lần rồi.

Y cứ ngỡ Tần Lệ định biểu diễn cho y xem mấy bài quyền trong quân hay bơi lội tự do đòi hỏi thể lực các kiểu.

Nào ngờ Tần Lệ cứ thế ôm y trên lưng ngựa, hắng giọng một cái, hơi ngẩng cao cổ, hướng về phía rặng núi trùng điệp như bức tranh thủy mặc cùng mặt hồ yên ả phía xa, cất tiếng hát một khúc sơn ca mộc mạc mà du dương:

"Dây quấn cây, cây quấn lấy dây. Dòng suối trong veo lượn quanh gốc đá này. Mây trời lờ lững theo làn gió nhẹ. Non xanh chẳng úa, nước tình chẳng vơi."

Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên chăm chú nhìn hắn. Giọng hát của Tần Lệ vừa hào sảng vừa mộc mạc, làn điệu ngân dài đầy dư vị, không hề có chút kiểu cách gượng ép. Ánh chiều đỏ rực nơi chân trời hắt lên sườn mặt hắn, hun đúc nên một thân nhiệt huyết phóng khoáng rực lửa.

Giữa khoảng núi hồ bao la, tiếng ca lảnh lót không ngừng vọng lại.

Tần Lệ hát được nửa khúc thì dường như quên mất lời phía sau, bèn quay đầu sang nhìn y. Thấy Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ chăm chú nhìn mình không nói lời nào, Tần Lệ khẽ ho một tiếng, quay đi chỗ khác: "Thế nào?"

Tạ Lâm Xuyên chậm rãi chớp mắt một cái, hơi nghiêng người sang, áp tay lên lồng ngực trái của Tần Lệ, cảm nhận thật kỹ nhịp đập mạnh mẽ, dồn dập dưới lòng bàn tay mình.

Thình thịch, thình thịchthình thịch.

Khóe môi y cong lên, nở nụ cười như có như không: "Bệ hạ giọng lớn thật đấy."

Tần Lệ liếc xéo y, nhỏ giọng lầm bầm: "Chẳng phải ngươi bảo trẫm bình thường một chút sao?"

Hàng mi của hắn vừa dày vừa cong vút, tựa như hai chiếc bàn chải nhỏ bằng lông quạ, khóe miệng lúc nào cũng vương chút nụ cười đắc ý, nhưng giờ lại mím môi tỏ vẻ rụt rè không thèm lên tiếng nữa.

Tạ Lâm Xuyên cũng rất biết điều mà chiều theo tâm lí hắn: "Bệ hạ thật lợi hại."

Vành tai Tần Lệ lập tức động đậy, đôi mắt cũng cười rộ lên theo.

Có lẽ do ánh nắng buổi chiều quá đỗi chói chang, thứ ánh sáng ấy như tràn ra từ đáy mắt hắn, soi đến lòng người cũng nóng ran theo.

Cho đến khi đôi môi mềm mại tựa lông vũ khẽ đáp xuống đôi mắt Tần Lệ, Tạ Lâm Xuyên mới muộn màng chợt nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Chắc không lớn tiếng đến mức ấy đâu, y nghĩ bụng. Cùng lắm chỉ hơi lớn chút xíu thôi mà.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn