Trước khi Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ rời đi, đám cháy tại lán tị nạn của lưu dân đã được dập tắt, mấy tên mật thám cũng đã bị bắt.
Bọn chúng vốn trà trộn vào trong dòng người tị nạn. Bất kể triều đình có chịu dang tay cứu trợ đám lưu dân này hay không, mục đích duy nhất của chúng là mượn gió bẻ măng để khơi mào bạo loạn.
Nếu theo quy trình xử lý nạn dân của tiền triều, mỗi lần có việc là các đại thần trong triều lại đùn đẩy, cãi cọ hồi lâu, rồi mới bất đắc dĩ ban xuống chút cứu tế. Khi thì là cho mấy bát cháo loãng như nước lã, khi thì dùng biện pháp đơn giản mà thô bạo: sai binh lính tới ngăn chặn, mạnh bạo xua đuổi lưu dân sang các châu phủ khác.
Một khi triều đình chọn cách điều binh trấn áp, thời cơ của chúng sẽ tới. Dù là phao tin đồn nhảm hay là gây náo loạn, chúng luôn có cách để kích động đám lưu dân đã dồn vào đường cùng này nổi loạn, thậm chí là đánh thẳng vào kinh thành.
Tuy rằng đám ô hợp này chắc chắn sẽ chuốc lấy thất bại, nhưng chỉ cần xảy ra một cuộc đổ máu quy mô lớn, lời đồn đại về việc tân quân tàn bạo bất nhân sẽ giống như ngọn gió không thể bắt giữ, không chỗ nào không lọt, hễ thấy khe hở là chui vào.
Mà kẻ đứng sau giật dây – Tam hoàng tử Lý Phong Hạo, tự nhiên sẽ danh chính ngôn thuận trở thành nghĩa quân dẹp loạn cứu quốc, tru diệt bạo quân bất nhân, khôi phục giang sơn gấm vóc.
Chờ đến khi Đại vương tử Khương Nhu giành được quyền chủ đạo, hai bên kết thành đồng minh cùng nhau giáp công Đại Diệu, một lần nữa kéo giang sơn vào vũng bùn chiến tranh, khi ấy đại nghiệp thành công chỉ là chuyện sớm muộn.
Chỉ tiếc là chúng có nằm mơ cũng không ngờ tới, phản ứng của tân triều lần này lại thần tốc đến thế. Lương thực cứu tế ban xuống vô cùng dồi dào, ngay cả việc quản lý nạn dân cũng vô cùng ngăn nắp và bài bản.
Đám lưu dân kia ban ngày làm công kiếm sống, được ăn hai bữa cháo kèm lương khô, về sau thậm chí còn được thêm cả dưa muối cho đỡ nhạt miệng, lại còn có cả tiền công để dành dụm làm lộ phí hồi hương.
Ban ngày làm lụng đến kiệt lực, thức ăn và tiền nong nhận về trao tay mỗi ngày, đến tối chỉ việc chui vào lán trại ngủ khò khò, luôn ngóng trông ngày gom đủ lộ phí để hồi hương, họ lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi mà đi gây hấn sinh sự?
Nhìn lưu dân ngày một thưa thớt, đám mật thám ẩn nấp trong đám đông sốt ruột đến mức không còn kế gì khả thi. Dưới áp lực đè nặng, chúng đành phải nghĩ ra hạ sách phóng hỏa, ý đồ gây ra bạo loạn.
Nhưng xui xẻo thay, chúng lại đụng ngay lúc Tạ Lâm Xuyên có mặt ở đó.
Ngay từ lúc sai người dựng lán trại, y đã cho chuẩn bị sẵn không ít lu nước lớn, còn cho đào một con mương thoát nước nhỏ nối liền với sông hộ thành. Xung quanh đó còn cho dựng các chòi canh hỏa hoạn tạm thời, mỗi ngày đều phái binh sĩ của Tuần phòng doanh chia làm ba ca, thay phiên nhau canh gác nghiêm ngặt.
Một khi phát hiện có khói lửa nổi lên, những chiếc chiêng đồng lân cận sẽ lập tức được gõ vang để cảnh báo.
Ngọn lửa bốc lên tuy nhanh nhưng dập tắt cũng nhanh. Tuy ai nấy đều bị khói hun cho mặt mũi lấm lem tro bụi, nhưng may mắn là không phải chịu tổn thất quá lớn.
※※※
Chiếc xe ngựa đang lăn bánh hồi cung trên con đường xóc nảy.
Tần Lệ kể từ cái ôm siết vừa nãy cho đến lúc ngồi vào trong xe ngựa, suốt dọc đường đều chìm đắm trong một loại cảm xúc trầm uất, đè nén, im lặng đến mức không giống hắn ngày thường chút nào.
Hắn vẫn khoác trên người bộ y phục ướt sũng vì bị nước dội khi nãy, tựa người vào góc xe ngựa. Mái tóc bạc ướt sũng bết lại, từng lọn dính bên má, thi thoảng còn nhỏ giọt tí tách.
Hắn khoanh hai tay trước ngực, chân mày nhíu chặt, nét mặt âm trầm, ánh mắt chăm chăm nhìn vào một điểm vô định trong khoảng không, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.
Tạ Lâm Xuyên lấy một bộ y phục sạch đắp lên người hắn, lại cầm chiếc khăn giúp hắn lau đi những giọt nước trên tóc.
"Bệ hạ, hay là cởi bộ đồ ướt này ra trước đi. Ban đêm gió lạnh lắm, cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn."
Tần Lệ chậm chạp dời tầm mắt qua, buồn bực bảo: "Chỉ là một xô nước thôi, thân hình trẫm cường tráng lắm."
Hắn liếc Tạ Lâm Xuyên một cái, giữa chân mày vẫn hằn sâu một nếp nhăn, không vui nói: "Ngươi đường đường là một Đình Úy, có việc gì mà phải đích thân nhúng tay vào? Đám thuộc hạ bên dưới toàn ăn không ngồi rồi à?"
Tạ Lâm Xuyên thầm cười một tiếng. Lẽ nào lúc nãy Tần Lệ nhất thời bị dọa đến ngốc nên chưa kịp phản ứng, giờ về đến đây mới bắt đầu biết xù lông à?
Y nhích lại ngồi gần Tần Lệ hơn một chút, vốc lấy một lọn tóc còn ướt của hắn cùng khăn vải, chậm rãi vắt khô, nhàn nhạt cười nói: "Ta chỉ là tiện đường ở đó, thấy cháy nên vào giúp một tay thôi. Đám thuộc hạ cũng đang bận rộn dập lửa mà, ta đâu thể trơ mắt đứng nhìn mà không làm gì?"
Không đợi Tần Lệ lên tiếng , y đã ghé sát tai hắn, ngón tay thon dài nhẹ nhàng búng lên vành tai Tần Lệ một cái, hỏi ngược lại: "Vậy bệ hạ thì sao? Đường đường là thiên tử chí tôn, sao lúc nãy còn tự dội một thân nước, định đích thân lao vào cứu người làm gì?"
"Trẫm đó là..." Tần Lệ há hốc mồm, nhất thời nghẹn lời. Hắn không thể nói là do bản thân lúc ấy nhất thời đầu óc trống rỗng, chưa kịp nghĩ ngợi gì mà đôi chân đã tự động cất bước lao vào trong biển lửa.
Tạ Lâm Xuyên lại không hề có ý định buông tha cho hắn: "Lúc nãy bệ hạ nghĩ gì thế? Tưởng là ta sắp chết rồi sao? Nên mới cuống cuồng lên như vậy?"
Hơi thở Tần Lệ nghẹn lại, hắn nhíu chặt mày, giọng trầm xuống: "Ngươi có biết thế nào là cái mồm quạ đen không? Không được nhắc tới chữ đó!"
Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ cong khóe môi: "Bệ hạ yên tâm, người ta thường bảo tai họa lưu lại ngàn năm, ta không dễ chết như vậy đâu..."
Tần Lệ bực bội giơ tay bịt chặt miệng y lại, gắt gỏng bảo: "Ngươi còn nói nữa!"
Tạ Lâm Xuyên nắm lấy mu bàn tay hắn, từ từ kéo ra, đôi mắt đen láy như mực lẳng lặng nhìn hắn: "Bệ hạ tại sao lại sợ ta xảy ra chuyện đến thế? Thậm chí không tiếc thân mình mà dấn chân vào hiểm cảnh?"
Tần Lệ thấy y hỏi một câu vô nghĩa như vậy thì lông mày dựng ngược lên, ánh mắt đầy vẻ cáu bẳn lườm y: "Hỏi thừa! Ngươi là bạn đời của trẫm, trẫm sao có thể trơ mắt nhìn ngươi–"
Hắn phanh gấp ở chữ cuối cùng, thập phần khó chịu mà nuốt ngược nó vào trong cổ họng.
Tạ Lâm Xuyên nghiêng người áp sát hắn, một tay chống lên thành xe, giam đối phương vào trong vòng tay không lối thoát của mình, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm con mồi sắp sửa lọt vào lòng bàn tay: "Bạn đời? Chỉ đơn giản là vậy thôi sao?"
"Lần trước bệ hạ có nói, ngủ với nhau rồi thì là quan hệ bạn đời, vậy thì..." Y dừng lại một chút, hỏi ra một câu đại nghịch bất đạo: "Chỉ cần là kẻ từng leo lên long sàng của bệ hạ, đều sẽ được bệ hạ coi là bạn đời sao?"
Sắc mặt Tần Lệ lập tức biến đổi.
Hắn siết chặt nắm đấm, chậm rãi buông hai cánh tay đang khoanh trước ngực xuống, đuôi mày đè thấp, ngọn lửa giận như giông bão tích tụ nơi đáy mắt. Hắn hít vào một hơi gấp gáp: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi có ý gì? Có biết mình đang nói cái gì không? Ngươi dám chất vấn trẫm?"
Tạ Lâm Xuyên biết rõ câu nói mang đầy tính khiêu khích này khi thốt ra nhất định sẽ chọc giận Tần Lệ.
Nhưng y vẫn muốn chính tai nghe được đáp án từ tận đáy lòng hắn, dù cho y cũng không rõ chính mình rốt cuộc muốn nghe câu trả lời như thế nào.
Câu hỏi của y không chỉ là dành cho Tần Lệ của hiện tại, mà còn là cho Tần Lệ của kiếp trước.
Ngủ với nhau rồi, xảy ra quan hệ rồi, sau đó thì sao nữa?
Chỉ vì một đêm hoang đường mê muội và nhập nhằng năm đó, mà hai người nhất định phải trói buộc bên nhau trọn đời sao?
Tạ Lâm Xuyên nhìn thẳng vào ánh mắt tức giận của Tần Lệ, gần như bức bách hỏi: "Ta muốn nghe chính miệng bệ hạ nói, tại sao bệ hạ lại coi ta là bạn đời, tại sao lại lấy thân mình che chở ta?"
Rèm cửa sổ thi thoảng lại bị gió đêm thổi tung một góc, đung đưa theo nhịp xóc nảy của cỗ xe ngựa. Vệt ánh trăng mờ ảo hắt vào, rọi lên khuôn mặt lúc mờ lúc tỏ của Tần Lệ.
Ngôn từ đôi khi là thứ vô dụng nhất trên đời. Bao nhiêu lời thề non hẹn biển đều có thể dễ dàng bị bóp nát, tựa như hoa bồ công anh gặp gió là tan.
Nhưng đôi khi, nó lại sắc bén hơn bất kỳ đao kiếm giáo mác nào, có thể dễ dàng rạch toạc lớp vảy giáp kiên cố nhất để chạm vào n** m*m m** nhất của con tim.
Trong một khoảnh khắc, Tần Lệ có cảm giác như trái tim mình đang tr*n tr** phơi bày ra ngoài. Một nỗi hoang mang, trống trải không thứ gì che chắn vây hãm lấy hắn.
Hắn chưa bao giờ trải qua cảm giác này, liền theo bản năng mà lảng tránh, không muốn nghĩ sâu thêm.
Hắn nheo hai mắt lại, gườm gườm nhìn Tạ Lâm Xuyên, lồng ngực phập phồng dữ dội, giọng lạnh căm: "Ngươi còn dám hỏi câu này? Ngươi đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế với trẫm, đến nước này rồi mà còn dám tới đây hỏi tại sao?"
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi đừng có được nước lấn tới! Ngươi là thần tử, trẫm mới là hoàng đế. Ngươi đã là người của trẫm rồi, còn muốn trẫm phải chứng minh cái gì cho ngươi nữa sao?"
Hắn thật sự không hiểu Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc đang rối rắm cái nỗi gì. Ngủ cũng đã ngủ rồi, đương nhiên là phu thê chứ sao? Hắn cũng đâu có nói là sẽ nạp phi vào hậu cung? Đám mỹ nhân Khương Nhu gửi tới lần trước cũng đã bị hắn đuổi sạch đi còn gì. Tạ Lâm Xuyên vậy mà còn dám nghi ngờ hắn?
Làm như hắn là loại quỷ đói háo sắc lắm không bằng!
Tần Lệ càng nghĩ càng tức, cười lạnh nói: "Ngươi tưởng thiên hạ này còn có kẻ thứ hai gan to bằng trời như ngươi, dám đè đầu cưỡi cổ trẫm chắc?"
Tạ Lâm Xuyên vừa nhìn ánh mắt hắn là biết Tần Lệ chưa bao giờ nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ tình cảm giữa hai người bọn họ.
Nói không chừng đến cả cái khái niệm còn chẳng có.
Logic của hắn thẳng đuột đến mức khiến người ta tức điên: nhìn trúng rồi thì bắt về tổ, ngủ qua rồi thì là người của hắn, bất kể là dùng hình thức nào.
Ban đầu Tạ Lâm Xuyên còn chắc chắn rằng Tần Lệ thích y, thậm chí là yêu y. Nhưng bây giờ nghĩ lại, y không khỏi có chút hoài nghi. Đừng nói tên Tần Lệ này thật ra lại có chấp niệm kỳ quái gì với "đêm đầu tiên" đấy nhé?
Người cổ đại chẳng phải phần lớn đều rất đặt nặng vấn đề trinh tiết sao?
Tạ Lâm Xuyên nhìn Tần Lệ bằng ánh mắt thay đổi khôn lường. Đừng nói tên này thật sự cho rằng vì hai người đã trao "lần đầu" cho nhau, nên mới mặc định họ là "phu thê", từ đó phải có trách nhiệm với nhau đấy nhé?
Tạ Lâm Xuyên im lặng, không tiếp tục gặng hỏi nữa, còn Tần Lệ thì vẫn phừng phừng lửa giận nhìn chằm chằm y.
Mãi cho đến khi xe ngựa về tới hoàng cung, hai người một trước một sau trở về tẩm điện. Ai nấy đều ôm ấp tâm sự riêng, nhất thời chẳng ai buồn mở miệng.
Kẽo kẹt một tiếng, cửa phòng khép lại.
Tạ Lâm Xuyên cởi dải thắt lưng đẫm nước ra, đang định thay y phục, vừa mở miệng: "Bệ hạ, mau thay đồ ướt ra–"
Y còn chưa kịp nói dứt câu, đột nhiên bị một luồng lực đạo khổng lồ từ phía sau đẩy mạnh một cái, trở tay không kịp mà ngã nhào xuống giường gấm.
Toàn bộ trọng lượng cơ thể Tần Lệ lập tức đè ép lên, bắt chước hệt như cái cách y từng làm ở Ngự Thư Phòng ngày ấy, bẻ ngoặt hai tay y ra sau lưng, trên tay cầm sẵn một dải lụa gấm dẻo dai, nhanh như cắt trói tay phải của Tạ Lâm Xuyên vào đầu giường.
Tạ Lâm Xuyên nhất thời không phòng bị mà ăn một quả đắng, liền ra sức xoay đầu lại: "Bệ hạ, vừa mới dập lửa xong, ngươi không lo nghỉ ngơi đi mà còn bày trò gì thế?"
Tần Lệ lại tiếp tục trói tay trái của y, nhắc tới chuyện này là lửa giận trong lòng hắn lại bốc lên: "Ngươi còn có mặt mũi mà nói à! Trẫm vừa nghe tin ngươi kẹt trong đám cháy là lập tức lao đi cứu ngươi. Còn ngươi thì hay rồi, chẳng những không lo tạ ơn, ngược lại còn dám chất vấn trẫm lên giường với kẻ khác?!"
"Ngươi là muốn chọc tức chết trẫm mới chịu có phải không!"
"Ta nói ngươi ngủ với người khác bao giờ?" Tạ Lâm Xuyên bị hắn thúc đầu gối tì chặt lấy hông và thắt lưng, nhất thời không tìm được điểm phát lực, bàn tay trái còn lại vẫn ra sức giãy giụa.
Tần Lệ lần này thực sự là tức đến phát điên rồi. Hai tay hắn giữ chặt lấy cánh tay Tạ Lâm Xuyên, lật người y lại, dứt khoát trói nốt luôn tay trái.
Hai cánh tay Tạ Lâm Xuyên đều bị dải lụa treo trên đầu giường, hai chân cũng bị Tần Lệ giữ chặt đến mức không thể nhúc nhích.
Sắc mặt y hoàn toàn tối sầm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Y nhíu chặt lông mày, ngay cả tôn xưng cũng dẹp luôn: "Tần Lệ! Đừng quậy nữa!"
"Ai quậy?" Tần Lệ hừ lạnh một tiếng, cũng chẳng thèm để ý chuyện Tạ Lâm Xuyên gọi thẳng tên húy của mình. Dải lụa gấm này là hắn đã chuẩn bị từ sớm, chỉ chờ có cơ hội là đem ra dùng trên người y ngay.
Cuối cùng cũng chiếm được thế thượng phong một lần, Tần Lệ nhìn Tạ Lâm Xuyên đang bị mình đè chặt không thể nhúc nhích, tâm trạng bỗng chốc phấn chấn hẳn, vươn tay sờ chạm gò má y.
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi cũng có ngày hôm nay. Trẫm đã bảo từ trước rồi, lần sau nhất định phải yêu thương ngươi cho thật tốt. Lần này trẫm đã chuẩn bị chu toàn, tuyệt đối không có chuyện lật thuyền trong mương nữa đâu."
Tần Lệ lột phăng bộ y phục ướt sũng ra, lộ ra khuôn ngực rộng và vòng eo thon gọn cùng những múi cơ săn chắc.
Hắn chống tay bên tai Tạ Lâm Xuyên, một tay nâng cằm y lên, cúi người áp sát, đầu lưỡi tràn ngập ý vị ám muội mà l**m l**m bờ môi dưới. Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa nốt ruồi son nơi sống mũi và đôi môi y, đầy vẻ cợt nhả mà ấn mạnh về phía trước.
"Tạ Lâm Xuyên, thế nào? Đêm nay trẫm phải đòi lại cả vốn lẫn lời trên người ngươi, để xem ngươi còn dám mỉa mai trẫm chỉ biết mạnh miệng nữa hay không."
Cảm nhận được sức nóng quen thuộc đang áp mạnh tới, mi mắt Tạ Lâm Xuyên giật nảy một cái, lông mày nhíu chặt.
Tình cảnh và tư thế này như khơi dậy những mảng ký ức dơ bẩn chôn giấu nơi sâu thẳm tâm can y.
Y vốn tưởng mình đã sắp quên sạch rồi, vậy mà Tần Lệ cứ thích ép y phải nhớ lại.
"Tần Lệ, buông ta ra." Sắc mặt Tạ Lâm Xuyên ngày một âm trầm, cảm giác đau nhói từ sâu trong đại não lại ập đến, khiến hai bên thái dương giật liên hồi, từng dây thần kinh như bị kéo căng đến đau buốt.
Tần Lệ cười rộ một cách hung tợn và đắc ý: "Trẫm thích nhất là nhìn thấy bộ dạng này của ngươi, rõ ràng là phản kháng không nổi mà lại quyết không chịu thua, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn để trẫm muốn làm gì thì làm."
Chỉ cần nghĩ đến việc gương mặt này sắp sửa bị d*c v*ng nhuộm đỏ, lộ ra vẻ mê loạn mà hắn hằng tơ tưởng bấy lâu nay, hắn đã thấy toàn thân nóng ran như sắp nổ tung, k*ch th*ch đến phát điên.
Tần Lệ không kiên nhẫn nổi nữa, lập tức cúi đầu hôn y, nhiệt tình mà vội vã l**m m*t nốt ruồi son đỏ thắm kia, đôi môi nóng bỏng hôn khắp hai mắt y, cho đến khi mí mắt y run rẩy.
Hắn lại di chuyển xuống ngấu nghiến lấy bờ môi y. Hai người mỗi lần hôn nhau đều giống như đánh trận, đ** l*** **t *t tấc đất tất tranh, cho đến khi chút không khí ít ỏi bị hơi thở rực nóng lấp đầy, hô hấp dồn dập đến mức dù thiếu dưỡng khí cũng quyết không chịu lùi lại nửa bước.
"Tạ Lâm Xuyên... Lâm Xuyên..." Tần Lệ mới hôn một lát mà đã nóng đến không chịu nổi, g*m c*n lung tung lên cổ và xương quai xanh của y.
Trong một khoảnh khắc, Tạ Lâm Xuyên cứ ngỡ như mình đã quay trở lại kiếp trước.
Y đang bị Tần Lệ dùng xích sắt khóa chặt, vừa nói những lời th* t*c nhục nhã y, vừa có ý định giở trò c**ng b*c.
Mặc dù lý trí đang không ngừng nhắc nhở y rằng y đã sống lại rồi, mọi thứ đã đổi thay, y đối với Tần Lệ của hiện tại cũng không bài xích đến thế.
Nhưng nơi sâu thẳm trong não bộ luôn có một giọng nói tràn ngập oán hận đang gào thét: "Ngươi quên hắn đã sỉ nhục ngươi, cưỡng ép ngươi thế nào rồi sao?! Ngươi vậy mà lại tha thứ cho hắn?!"
"Ngươi phải căm ghét hắn! Báo thù hắn!"
Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt lông mày, cảm giác trong đầu có thứ gì đó đang quấy đảo điên cuồng, những cảm xúc tiêu cực đột ngột ập tới như muốn xé xác y làm nửa.
"Tạ Lâm Xuyên? Tạ Lâm Xuyên!" Tần Lệ nhẹ nhàng vỗ vỗ lên má y, nhíu mày nhìn y chằm chằm. Khi chạm vào vầng trán đầy mồ hôi lạnh của y, hắn giật thót cả mình: "Ngươi làm sao vậy?"
Tạ Lâm Xuyên chật vật định thần lại, hồi lâu sau ánh mắt mới có tiêu cự nhìn rõ khuôn mặt Tần Lệ.
Chậm rãi chớp mắt vài cái, y mới phát hiện ra mình đã đổ một tầng mồ hôi lạnh, hai bên cổ tay nổi đầy gân xanh, thần sắc thậm chí có chút vặn vẹo dữ tợn.
Một bên dải lụa gấm đã bị y dùng sức xé rách từ lúc nào.
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, đây không phải xích sắt nên y mới có thể vùng vẫy thoát ra được.
Tần Lệ vốn đang nằm trên người y nay chống tay ngồi dậy, có chút chột dạ lấy móng vuốt khều khều y một cái, giọng khô khốc bảo: "Ngươi bày ra cái bộ mặt đó làm gì? Cũng có phải con gái nhà lành chưa xuất giá đâu... Lần trước ngươi chẳng phải cũng trói trẫm làm liền mấy hiệp đó sao?"
Hắn nhìn sắc mặt lạnh lẽo của đối phương, nhỏ giọng làu bàu: "Cho trẫm trói lại một lần thì có làm sao? Đồ nhỏ mọn..."
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt, tự tay cởi nốt dải lụa còn lại ra, đột ngột dùng lực đẩy mạnh một cái, lật người đè Tần Lệ xuống dưới, khóa chặt tay chân hắn lại.
Chát một tiếng, thanh âm giòn giã đàn hồi vang lên rõ mồn một trong không gian chật hẹp.
Tạ Lâm Xuyên không hề nương tay, lưu lại một mảng dấu tay đỏ ửng rõ rệt.
Tần Lệ gần như co rụt người lại như con tôm luộc, lập tức vươn tay muốn chộp lấy tay y, hai lỗ tai đỏ bừng, chẳng rõ là vì tức hay vì thẹn: "Tạ Lâm Xuyên! Ngươi đủ rồi đấy! Phạm thượng đến nghiện rồi có phải không–"
Nửa câu sau của hắn đột ngột nghẹn lại trong cổ họng sau khi chạm phải đôi mắt đen ngòm như mực của Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên bóp chặt lấy cằm hắn, ghim chặt người hắn vào trong chăn nệm, cúi đầu nhìn mảng da thịt đang ửng đỏ kia.
"Sao lúc nãy bệ hạ không tiếp tục đi? Lúc trói ta, chỗ này không phải là hưng phấn lắm sao? Bệ hạ lúc nãy nói thế nào ấy nhỉ, hửm?"
Tạ Lâm Xuyên chậm rãi kéo dài giọng, nhướng cao đuôi mắt phượng dài hẹp, dùng tư thế của bề trên nhìn xuống hắn, lặp lại y nguyên lời Tần Lệ:
"Thích nhất là nhìn thấy bộ dạng này của ngươi, rõ ràng là phản kháng không nổi, lại nhất quyết không chịu thua, cuối cùng chỉ đành ngoan ngoãn để ta muốn làm gì thì làm. Đúng không?"
Tần Lệ nhìn chằm chằm gương mặt y, yết hầu không tự chủ được mà trượt lên trượt xuống, bị y m*n tr*n đến mức cơ bụng thít chặt, dần dà tìm lại được cảm giác hưng phấn.
Tạ Lâm Xuyên chăm chú quan sát biểu cảm của Tần Lệ, liếc mắt nhìn xuống phía dưới, khóe môi kéo ra một nụ cười như có như không, cúi đầu cắn mạnh lên bên cổ hắn, cảm thụ nhịp mạch đập dồn dập dưới răng mình: "Bệ hạ thích chơi cái trò c**ng b*c này đến thế sao? Có phải cũng rất thích bị người ta đem trò này dùng lên thân mình không?"
Y cứ ngỡ sau khi trùng sinh, mình đã dần buông bỏ được những chuyện kiếp trước. Nhưng hóa ra những bóng ma tâm lý đó vẫn luôn ẩn nấp nơi góc khuất sâu nhất trong lòng y.
Chỉ là bình thường bị lý trí đè nén xuống nên không nhìn thấy tăm hơi, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc nó đã hoàn toàn biến mất, chỉ cần kích động nhẹ một chút là lại ngoi dậy.
Tạ Lâm Xuyên trầm thấp thở hắt ra một hơi, hung tợn ngậm lấy bờ môi hắn mà cắn xé, cho đến khi ngửi thấy một mùi tanh ngọt của máu.
Y thô bạo bóp lấy b** ng*c đầy đặn của Tần Lệ, những vết thương cũ đã lành lặn để lại những vệt màu đỏ sẫm nông sâu khác nhau, nay lại bị những dấu tay thô bạo mới tinh đè lên.
Một luồng d*c v*ng u ám muốn ngược đãi đối phương liên tục cuộn trào. Hơi thở y ngày một nặng nề, đôi mắt tối tăm.
Tất cả đều tại Tần Lệ cả, tên chó hư b**n th** này!
Tần Lệ bị nụ hôn của y ấn sâu vào trong chăn gấm, tầm mắt tối đen không nhìn thấy gì, chỉ có thể ôm chặt lấy cổ y, những tiếng nức nở, r*n r* nghẹn ngào không ngừng tràn ra khỏi kẽ môi ẩm ướt.
"Tạ Lâm Xuyên..." Tần Lệ chân mày xoắn chặt, th* d*c liên tục, không khí xung quanh ngày một loãng, cảm giác đại não sắp sửa cạn sạch không khí. "Ngươi, ngươi đừng cọ xát nữa!"
Cuối cùng hắn đột ngột ngẩng đầu lên, chịu không nổi nữa mà há mồm cắn mạnh vào bả vai Tạ Lâm Xuyên.
Một lúc lâu sau, Tần Lệ ôm lấy eo y bình ổn lại nhịp thở, mái tóc đẫm mồ hôi dính bết vào gò má, bị hắn tùy ý gạt sang một bên.
Khuôn mặt nóng rực của hắn lười nhác cọ cọ vào cổ Tạ Lâm Xuyên, giọng điệu khàn đặc đến không ra hơi: "Ngươi làm cái gì mà... nổi giận đùng đùng thế..."
Hắn đường đường là một hoàng đế bị Tạ Lâm Xuyên lấy roi ngựa quất vào chỗ đó, phía sau còn bị đánh cho mấy trận liền, thế mà hắn còn chẳng nỡ thực sự nổi cáu với y.
Tần Lệ không cam lòng hừ hừ hai tiếng: "Ngươi nhất định không chịu cho trẫm ở trên chỉ một lần thôi sao?"
Ngón tay Tạ Lâm Xuyên luồn vào giữa những kẽ tóc hắn, vô thức v**t v* làn tóc bạc mượt mà. Khi nghe thấy lời này, năm ngón tay y siết lại, kéo tóc Tần Lệ khiến hắn ngước lên một chút, ánh mắt phức tạp của y ngưng tụ trên gương mặt hắn, chậm rãi mở lời:
"Tần Lệ, ta từ trước đến nay chưa từng thích nam nhân."
Giọng y trầm khàn, vẫn còn mang theo dư vị ái dục chưa tan hết.
Tần Lệ ngẩn ra, ánh mắt đang đắm chìm trong đê mê đột nhiên tỉnh táo lại, chân mày lập tức nhíu chặt, sắc mặt cũng trở nên khó coi: "Ngươi... có ý gì?"
Ngủ với hắn hết lần này đến lần khác, giờ lại đến nói với hắn câu này? Giường còn chưa kịp bước xuống đã muốn trở mặt phủi tay không nhận nợ rồi sao?
"Ý ta là." Tạ Lâm Xuyên thở hắt ra, cau mày chăm chú nhìn hắn, "Ta không thích bị ngươi trói lại rồi dùng cường quyền ép buộc."
Tần Lệ nghẹn lời, bờ môi mấp máy, có chút chột dạ né tránh ánh mắt y, nhỏ giọng phân bua: "Đó chẳng phải là... ngươi tình ta nguyện, chỉ thêm tí tình thú thôi sao? Dù sao ngủ cũng đã ngủ rồi... Nói cứ như trẫm cưỡng đoạt dân nữ nhà lành không bằng."
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt lại, cười lạnh một tiếng: "Bệ hạ chẳng phải thích nhất trò cưỡng đoạt sao? Đều là dùng cường quyền để cưỡng ép thì có gì khác nhau đâu? Lẽ nào bệ hạ lúc này lại đột nhiên biết đến hai chữ 'đạo đức' rồi?"
Tần Lệ cười nhạo: "Cái đó sao mà giống nhau được? Nam nhân bắt nạt nữ tử yếu đuối mới gọi là cậy mạnh h**p yếu. Ngươi là một đấng nam nhi, võ nghệ đầy mình, ngươi không biết phản kháng à? Ai thua thì người đó nhận kèo dưới thôi."
"Trẫm đúng là chẳng có cái thứ đạo đức rách nát đó, trẫm chẳng qua chỉ muốn hù dọa ngươi một chút thôi. Trẫm đường đường là một hoàng đế, nếu để người ngoài biết bị ngươi đè ở dưới thân, thể diện của trẫm biết giấu vào đâu hả?"
Tần Lệ dòm ngó sắc mặt Tạ Lâm Xuyên, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tính khí gì mà lớn thế, làm ta giật cả mình..."
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn, im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Nếu bệ hạ lấy xích sắt khóa ta lại, ta không cách nào vùng vẫy thoát ra được thì sao?
Tần Lệ ngẩn người, không kìm được đưa tay gãi gãi đầu: "Đã bảo là hù dọa ngươi thôi mà, ngươi nếu thật sự sống chết không muốn thì ta còn có thể làm gì được ngươi chứ?"
Lỡ y cứ mở mồm ra là "thà chết chứ không chịu nhục" rồi tự tử thật thì hắn biết tính sao đây?
Hắn khó khăn lắm mới cướp được người về, chết như vậy thì hắn làm sao nỡ.
"Hù dọa ta?" Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn, có chút nghiến răng nghiến lợi.
"Hỏi thừa." Tần Lệ chẳng những không biết ngượng, ngược lại còn tự kéo khóe miệng mình lên, nhe ra hai chiếc răng nanh khác hẳn người thường cho Tạ Lâm Xuyên xem. Hai chiếc răng trái phải được mài vô cùng sắc nhọn, hệt như răng sói.
"Trẫm đã nói với ngươi rồi, thuở nhỏ trẫm lớn lên trong đàn sói, có thói quen mài sắc răng nanh để săn bắt con mồi."
Tần Lệ chậm rãi nói: "Nếu trẫm thực sự không muốn, vào cái đêm ngươi lần đầu tiên mạo phạm trẫm, trẫm đã có thể trực tiếp cắn đứt cổ họng ngươi rồi. Chẳng qua là trẫm nhất thời mềm lòng nên mới để ngươi đắc thủ thôi..."
Tạ Lâm Xuyên khựng lại, vô cùng chậm chạp mà chớp chớp mắt.
Y cứ ngỡ cái đêm hỗn loạn như dã thú ở kiếp trước kia, Tần Lệ bị mình xâm phạm nhất định là phải chịu nỗi nhục nhã cực kỳ lớn.
Thế nên hắn mới xích y lại để tàn nhẫn trả thù, rồi sau đó việc hai người căm ghét lẫn nhau là điều hiển nhiên...
Chưa từng nghĩ tới rằng, Tần Lệ lúc đó hóa ra lại đang dung túng cho y.
Tần Lệ thấy y lại nhìn mình mà thẫn thờ, ánh mắt đối phương ngập tràn thứ cảm xúc phức tạp mà hắn không thể hiểu nổi, vừa như chợt tỉnh ngộ, lại vừa như đang hoài niệm.
Hắn không nhịn được nhíu chặt mày: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi rốt cuộc đang nghĩ tới kẻ nào thế hả!"
Đã bao nhiêu lần rồi! Nhìn một cái là biết không phải đang nghĩ đến hắn.
Tạ Lâm Xuyên lấy lại tinh thần, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Bệ hạ, ngươi không thể bình thường một chút được sao?"
Tần Lệ cười nhạo: "Bình thường? Nếu trẫm mà bình thường thì giờ này ngươi có thể nằm trên cái long sàng này chắc?"
Tạ Lâm Xuyên: "......"
Tần Lệ nhìn vẻ mặt không nỡ nhìn thẳng của y, nhất thời bó tay, đành phải hạ giọng dỗ dành: "Trẫm hứa sau này không dùng biện pháp mạnh bạo nữa là được chứ gì, ngươi đừng..."
Hắn khựng lại một chút, bờ môi có chút không tự nhiên mấp máy, nhìn y rồi nhỏ giọng nói: "Ngươi đừng hận ta nữa..."
Hắn từng đoán được trong lòng Tạ Lâm Xuyên có hận hắn, lúc đó hắn chỉ nghĩ là vì Lý Tuyết Hoằng.
Nhưng vào khoảnh khắc vừa rồi, hắn nhìn thấy tia hận ý mang theo vẻ mê ly bộc phát ra từ trong mắt Tạ Lâm Xuyên. Tuy chỉ là thoáng qua, nhưng đã đủ để khiến hắn kinh hồn bạt vía, cảm giác ấy nghẹt thở đến mức khó lòng chịu đựng nổi.
Tạ Lâm Xuyên im lặng một lúc lâu, giữa khoảng giường nệm quá đỗi yên tĩnh, Tần Lệ có thể nghe rõ mồn một tiếng nuốt nước bọt của chính mình.
Trong lòng hắn dần nhen nhóm sự bồn chồn bất an, chân mày đè thấp xuống, ghé mũi tới cọ cọ vào gò má y một cách thăm dò, thấy đối phương không có phản ứng gì thì lại khẽ khàng mổ nhẹ lên khóe môi y.
Cho đến khi bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp, tựa như một tiếng thở dài nhẹ nhõm của Tạ Lâm Xuyên: "Tần Lệ, ta đã sớm không còn hận ngươi nữa rồi..."
Chóp tai đang dựng đứng của Tần Lệ đột nhiên khẽ run lên, đầy vẻ kinh ngạc lẫn mui mừng mà ngẩng đầu lên nhìn biểu cảm của y.
Dường như hắn còn muốn hỏi thêm một câu gì đó, bờ môi hơi hé mở, nhưng rốt cuộc vẫn không hỏi thành lời.
Cuối cùng hắn chỉ dùng lực ôm chặt lấy thắt lưng và tấm lưng y, khuôn ngực nóng rực dán chặt vào đối phương, giọng khàn đặc bảo: "Tạ Lâm Xuyên, thời gian còn sớm lắm..."
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt lại, rũ mắt nhìn xuống, trong tầm mắt đều là b** ng*c ngập tràn dấu vết hoan lạc của Tần Lệ, hai điểm đỏ thẫm hai bên vô cùng hút mắt.
Chậc, lại quyến rũ y rồi!
Y xốc chăn lên, lập tức chui tọt vào bên trong.