Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 47: Đừng bỏ hắn lại

Tần Lệ cố ghìm lại khóe môi đang chực rướn lên, lười biếng hỏi: "Tạ đại nhân định dạy trẫm thế nào đây?"

Khi còn nhỏ được ông giáo thu lưu, hắn cũng từng học lỏm được vài năm vỡ lòng. Có điều so với việc đọc sách viết chữ, hắn lại chuộng giơ đao múa kiếm hơn. Bản thân ông giáo năm đó vốn cũng chỉ tính nhận nuôi một đứa trẻ có sức vóc để đỡ đần việc nặng nên không hề dụng tâm dạy dỗ.

Về sau, hắn lăn lê bò lết, từ dạo làm thảo khấu kết bè kết đảng cho đến ngày gia nhập quân khởi nghĩa, đi theo quân sư Ngôn Ngọc học binh pháp mưu lược. Hắn đối với việc luyện chữ xưa nay chưa từng có lấy một phân kiên nhẫn, trước sau như một vẫn giữ lý lẽ: đủ dùng là được.

Chữ nghĩa rồng bay phượng múa thì có ích gì? Hắn có đi thi Trạng Nguyên đâu?

Tần Lệ của những năm tháng ấy đâu thể ngờ được rằng, có ngày mình làm hoàng đế rồi mà vẫn bị người ta cầm tay uốn nắn từng nét bút thế này.

Tờ giấy trắng tinh được chặn giấy ép phẳng, hương mực quyện cùng hương trà thoang thoảng lan tỏa khắp không gian.

Tay trái Tạ Lâm Xuyên vòng qua vai Tần Lệ, tay phải nắm chặt lấy bàn tay đang cầm bút của hắn. Tay y vững như bàn thạch, ống tay áo hẹp ôm gọn đường nét từ cánh tay đến cổ tay hơi nâng lên, phác họa nên một đường cong lưu loát mà tao nhã.

Tần Lệ dán mắt vào khúc cổ tay trắng ngần lộ ra ngoài một chút kia, rồi nhìn bàn tay ấy dắt díu tay hắn, nhẹ nhàng, uyển chuyển viết xuống mặt giấy hai chữ nhỏ: Tần Lệ.

Là tên của hắn.

Tần Lệ cong môi, sao trước đây hắn không nhận ra tên của mình viết lên lại có thể thuận mắt đến nhường này nhỉ?

"Tạ đại nhân viết tên trẫm thuần thục đến thế, phỏng chừng là đã luyện qua không biết bao nhiêu lần rồi?"

Tần Lệ hơi nghiêng đầu, chóp mũi gần như dính chặt vào bên má Tạ Lâm Xuyên. Ánh mắt hắn trượt qua bờ môi hồng hào cùng đường viền hàm sắc sảo của y, rồi dừng lại nơi chiếc cổ thanh mảnh.

Dấu vết mờ ám từng lưu lại nơi đó nay đã phai mất. Tần Lệ khẽ khàng nuốt nước bọt, chiếc răng nanh bỗng dưng ngứa ngáy đến lạ. Hắn thèm được nếm lại làn da ấm áp, mịn màng cùng nhịp mạch căng tràn sức sống nơi ấy. Thèm để lại chút vết tích để một lần nữa đánh dấu bờ cõi vốn dĩ thuộc về riêng mình.

Bàn tay phải của Tạ Lâm Xuyên khựng lại một nhịp. Y từ nhỏ đã lớn lên trong võ quán của cha mẹ, thuở bé từng luyện qua không ít thư pháp. Sau khi xuyên không, để hòa nhập vào chốn triều đường, y lại càng bị ép buộc phải khổ luyện chữ nghĩa suốt một thời gian dài.

Sau này, trong quãng thời gian bị Tần Lệ giam lỏng, mỗi ngày ngoài việc viết viết vẽ vẽ và đọc sách ra thì thực sự chẳng có việc gì để làm.

Luyện chữ có thể tịnh tâm. Đó là cách duy nhất giúp y tự giải tỏa khỏi những cảm xúc nóng nảy và oán hận khi ấy.

Cái tên "Tần Lệ" này y quả thực đã viết đi viết lại vô số lần, chỉ là tâm cảnh lúc bấy giờ chẳng mấy vui vẻ gì cho cam.

Tạ Lâm Xuyên vừa định mở lời, bên cổ bỗng dưng bị một cánh môi nóng bỏng bất thình lình áp lên.

Cái hôn lần này của Tần Lệ không còn thô bạo như những lần trước. Hắn vươn đầu lưỡi rà rẫm l**m láp trên yết hầu y, trong mấy chốc lại ngậm lấy một mảng da thịt mà m*t mát, răng nhè nhẹ gặm nghiến.

Như thể đang nhấm nháp một miếng bánh ngon lành khó khăn lắm mới có được, lại chẳng nỡ ăn hết sạch vào bụng nên đành phải l**m láp từng chút, từng chút một.

Yết hầu Tạ Lâm Xuyên bị hắn l**m đến phát ngứa, bàn tay y run lên, một giọt mực từ đầu ngòi bút chệch hướng rơi xuống, trùng hợp chấm vào ngay phía trên chữ "Tần".

Tần Lệ càng hôn càng hăng máu, chóp mũi hơi lạnh cứ cọ tới cọ lui trên má y. Vì nhấm nháp không bõ dính răng nên liền chuyển sang ngấu nghiến, sau đó dời lên đôi môi y mà ra sức m*t mát, ch**c l*** *m **t luồn lách cạy mở hàm răng y.

Mấy lọn tóc bạc xoăn xoăn của hắn cứ như có như không quẹt nhẹ lên da thịt, hơi ấm cơ thể quyện cùng hơi thở dồn dập nồng đượm phả vào mặt y.

Tạ Lâm Xuyên bất chợt nắm lấy cằm hắn: "Bệ hạ, lúc luyện chữ phải chuyên tâm."

Ngón tay y dùng lực, từ từ xoay đầu của Tần Lệ về lại vị trí cũ, bắt hắn phải dán mắt vào tờ giấy trên án thư.

Tần Lệ luyến tiếc dời tầm mắt, uể oải bảo: "Trẫm đang rất chuyên tâm đây."

Chuyện này đâu thể trách hắn được. Ai bảo Tạ Lâm Xuyên cứ thích kề sát rạt để quyến rũ hắn làm chi. Cái cổ dâng tận miệng thế kia, chẳng phải là để cho hắn cắn hay sao?

Tạ Lâm Xuyên nhìn giọt mực làm hỏng mất tờ giấy trắng, chân mày khẽ cau lại rồi nhanh chóng giãn ra, bên môi hé lộ một nụ cười xấu xa. Y tiếp tục nắm lấy tay Tần Lệ, quẹt thêm vài nét nguệch ngoạc lên vết mực loang.

"Cái gì đây? Đây đâu phải là chữ?" Tần Lệ dán mắt vào cái hình vẽ đơn giản phía trên tên mình, khó hiểu cau mày.

Trông như một khóm cỏ dại lộn xộn.

Tạ Lâm Xuyên thản nhiên mỉm cười: "Đây là cỏ."

Sắc mặt Tần Lệ thoáng chút quái dị: "Chữ 'Thảo' đâu có viết như thế này, sao ngươi tự dưng lại giở trò vẽ vời vậy?"

Mà cái tài hội họa của y thì trước sau như một, vẫn khiến người ta một lời khó diễn tả hết.

Sao lại có kẻ viết chữ thì đẹp đẽ thanh thoát, mà khi vẽ tranh lại nham nhở đến mức này cơ chứ?

Tạ Lâm Xuyên cười không đáp, cúi đầu liếc Tần Lệ một cái đầy ẩn ý. Những mưu mô đen tối trong bụng y cứ thế sục sôi ùng ục.

Cái tên thủ lĩnh thổ phỉ cả bụng chẳng có lấy một giọt chữ nghĩa như Tần Lệ này, dùng cách của giới văn nhân để trêu chọc hắn xem ra cũng có cái thú riêng.

Tần Lệ cúi đầu, không nhìn thấy vẻ mỉa mai trong mắt y. Hắn chăm chăm nhìn mấy nét vẽ kia mà ngẫm nghĩ một hồi, sắc mặt bỗng chốc tối sầm lại. Hắn quăng phắt cây bút xuống, bật dậy khỏi ghế, túm lấy Tạ Lâm Xuyên rồi ép cả người y xuống mặt bàn.

"Tạ Lâm Xuyên ngươi giỏi lắm! Bày đủ trò để châm chọc trẫm đấy hả?"

Tạ Lâm Xuyên từ dưới nhìn ngược lên hắn, chớp chớp mắt. Châm chọc? Hình như đâu có đâu ta?

Tần Lệ cười lạnh, nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi vẽ một bãi cỏ chễm chệ trên đầu trẫm, chẳng phải là đang bảo trẫm bị cắm sừng sao!"

Tưởng hắn nhìn không ra chắc!

Tạ Lâm Xuyên: "...?"

Oan uổng quá đi, y thực sự không có ý đó mà.

Tần Lệ ghì chặt bả vai y, khóe môi nhếch lên một nụ cười hung tợn: "Ngươi lúc nào cũng xấc xược như thế, trẫm phải phạt ngươi một trận ra trò mới được..."

Lời còn chưa dứt, hắn đã vội vã cúi người ngậm lấy đôi môi y, nụ hôn nóng bỏng phủ lên môi y, lồng ngực phập phồng theo hơi thở dồn dập va chan chát vào nhau, nhiệt độ mùa hè bỗng chốc càng hừng hực lửa nóng.

Tần Lệ hôn rất vội vàng, hận không thể khắc khảm ấn ký của mình lên từng tấc da thịt lướt qua.

Mũi hai người chạm vào nhau, một tay Tạ Lâm Xuyên áp lên sau gáy hắn, ngón tay luồn vào mái tóc hắn. Những lọn tóc bạc xoăn mượt mà như một dải lụa là bóng bẩy.

Cách lớp y phục, lòng bàn tay nóng như lửa của Tần Lệ m*n tr*n khắp thân thể y, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn đều vừa vặn đến độ hoàn hảo, không quá thô kệch mà lại tràn trề sức bật dẻo dai.

"Tạ Lâm Xuyên..." Tần Lệ s* s**ng khắp nơi, luyến tiếc không muốn rời tay. Hơi thở hắn hổn hển, vội vã muốn luồn tay vào dưới vạt áo y.

Tạ Lâm Xuyên véo một cái thật mạnh vào hõm eo hắn, rồi trượt tay ra phía sau hắn mà nhéo thêm một cái. Mảng thịt nơi ấy mềm mại nần nẫn, chạm vào vô cùng sướng tay.

Sắc mặt Tần Lệ khẽ biến đổi, theo phản xạ tự nhiên gồng cứng cơ đùi lại. Tạ Lâm Xuyên thừa cơ uốn gối th*c m*nh tách hắn ra, đột ngột lật người một cái, ghì chặt lấy lưng Tần Lệ, hai người thoắt cái đã đổi vị trí cho nhau.

Hai tay Tần Lệ bị bẻ ngoặt ra sau, cằm tì lên án thư, ngay dưới mắt hắn chính là cái tên của mình cùng với khóm cỏ dại đang bay phấp phới trên đầu kia.

"Tạ Lâm Xuyên!" Hắn hổn hển th* d*c, muốn quay đầu lại nhưng bị đối phương đè chặt không sao nhúc nhích nổi. Hắn bèn cau mày gầm lên đầy dữ tợn, "Cái đồ to gan lớn mật nhà ngươi, lại muốn phạm thượng nữa đấy à? Mau buông trẫm ra!"

Tạ Lâm Xuyên thúc gối lên đè chặt lấy hắn, cúi người ghé sát tai hắn, nở nụ cười trầm thấp bảo: "Đã bảo với bệ hạ rồi, luyện chữ thì phải chuyên tâm. Trong lòng bệ hạ đang tơ tưởng cái gì thế kia? Bây giờ vẫn là thanh thiên bạch nhật mà đã muốn giở trò dâm ô giữa ban ngày rồi sao?"

Bép một tiếng, thanh âm giòn giã lại vô cùng đàn hồi.

Đôi tai Tần Lệ từ từ ửng lên một vệt đỏ hồng, ngậm đắng nuốt cay nghiến răng: "Ngươi đúng là cái đồ..."

Đầu óc hắn nghĩ ngợi nát nước một hồi, vậy mà chẳng rặn nổi một câu hăm dọa nào cho có sức nặng.

Tạ Lâm Xuyên đánh xong một cái, bàn tay vẫn không dời đi, chầm chậm nhào nặn nơi ấy như thể đang nhào bột: "Bệ hạ có muốn tử tế luyện chữ nữa không đây? Hay là muốn vi thần hầu hạ ngài chơi đùa một tí?"

Dẫu cho Tần Lệ đã nếm mùi đời, da mặt dày lên không ít, song vẫn bị những lời ám chỉ ngả ngớn kia làm chotoàn thân căng cứng, vành tai khẽ run rẩy.

"Trẫm sẽ tử tế luyện chữ, ngươi buông trẫm ra trước đã!"

Tạ Lâm Xuyên nhìn đôi mắt đen ngòm của Tần Lệ đang gườm gườm nhìn mình, tràn đầy vẻ bất kham. Trong đầu hắn đang tính toán đống suy nghĩ đen tối gì thì khỏi nói cũng biết.

Y cúi đầu mỉm cười, tùy ý nhặt cây roi ngựa vàng kim do bộ tộc Khương Nhu tiến cống ở góc bàn lên, nhẹ nhàng nâng cằm Tần Lệ: "Bệ hạ, xem ra vi thần buộc phải dùng chút biện pháp mạnh với bệ hạ rồi. Bằng không thì đống giấy này biết viết đến tháng năm nào mới xong đây."

Tần Lệ tức thì cảnh giác liếc xéo y: "Ngươi định làm gì? Bây giờ vẫn là ban ngày ban mặt đấy!"

Rốt cuộc là kẻ nào muốn giở trò dâm ô giữa ban ngày đây hả??

Yết hầu hắn trượt lên trượt xuống, theo bản năng đưa mắt ngó nghiêng xung quanh. Cũng may là đám người Lý Tam Bảo đã sớm bị hắn tống cổ ra ngoài từ trước rồi.

Tạ Lâm Xuyên nhịn không được bật cười: "Bệ hạ tưởng ta định làm gì nào?"

Y ấn Tần Lệ ngồi tựa vào ghế. Tần Lệ còn chưa kịp thấp thỏm bao lâu, bỗng nhiên cảm thấy da đầu căng chật. Một búi tóc bạc của hắn đã bị Tạ Lâm Xuyên túm chặt lấy, dùng một sợi dây chẳng rõ loại gì buộc vào lưng ghế, ép hắn phải ngồi thẳng tắp lưng lên, lại không cách nào rời khỏi ghế ngồi, đến cái đầu cũng khó mà chuyển động.

Tần Lệ cạn lời một hồi: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi là lông cánh đủ đầy rồi, muốn leo lên đầu trẫm ngồi luôn đấy à!"

Gớm thật, dám làm càn ngay trên đầu thiên tử!

Tạ Lâm Xuyên điều chỉnh lại vị trí của chiếc ghế, nhét cây bút lông vào tay Tần Lệ rồi nắm lấy tay hắn, vô cùng nghiêm túc dắt díu hắn tiếp tục viết tên của mình.

"Bệ hạ, dù cho giấy nợ không cần ngươi đích thân viết, thì ít ra chữ ký cũng phải cho ra hồn chứ. Số quốc trái này tương lai chỉ có tăng chứ không có giảm, phải mang ra ngoài bán cho dân chúng đấy. Nếu truyền ra ngoài, để người ta nhìn thấy cái chữ như cua bò giun dế của bệ hạ thì khó coi biết nhường nào."

Khóe miệng Tần Lệ giật giật, nheo lại đôi mắt, từ kẽ răng nặn ra mấy chữ: "Chữ ai như cua bò hả!"

"Cứ thế này. Cổ tay đừng gồng quá, thả lỏng ra một chút." Tạ Lâm Xuyên vui vẻ thoải mái chỉ bảo hắn, thế là viết hết sạch một tờ giấy lớn.

Tần Lệ bị trói tóc nên khó mà nhúc nhích, Tạ Lâm Xuyên lại cứ dính sát rạt ngay bên cạnh, lại còn bắt hắn phải làm kiếp thầy tu, nhìn được mà chẳng xơi được, ngược lại bị ép buộc phải viết chữ.

Hai mắt hắn như muốn bốc hỏa, trong bụng đã vạch sẵn một trăm tư thế trói chặt Tạ Lâm Xuyên lại để tha hồ làm càn. Lần tới để hắn tóm được cơ hội, nhất định phải khiến cái tên này ở trên giường khóc lóc van xin.

"Được rồi, bệ hạ tự mình viết một chữ xem sao." Tạ Lâm Xuyên đứng thẳng người lên, khoanh hai tay trước ngực.

Tần Lệ biếng nhác nâng mi mắt liếc y một cái, nghĩ nghĩ một chút rồi gắng sức viết được một chữ "Tần" trông cũng khá là ra dáng. Thế nhưng đến chữ thứ hai thì lại ngựa quen đường cũ, quay về cái thói quen nét chữ bay tứ tung như trước.

"Chậc. Bệ hạ không phải là cố tình đấy chứ? Không chịu tử tế viết chữ, là muốn chịu phạt phải không?"

Tạ Lâm Xuyên giũ cây roi ngựa ra, phần đuôi roi quấn vào cổ tay mình, chỉ chừa lại một đoạn ngắn ngủn nắm trong tay, sau đó dùng đầu bằng da của roi ngựa quất lên khuôn ngực đang buộc phải rướn thẳng của Tần Lệ, không nặng không nhẹ.

Cách một lớp y phục nhưng lại vô cùng chuẩn xác, lướt qua trúng phóc điểm nhạy cảm nhất.

Toàn thân trên của Tần Lệ run bắn lên một cái, không thể tin nổi mà trợn trừng mắt nhìn y, rồi trân trối cảm nhận một luồng tê dại, ngứa ngáy từ trước ngực lan ra khắp da thịt, khiến cả người hắn bứt rứt phát điên lên được.

Có đánh chết hắn cũng không ngờ tới, cây roi ngựa do Khương Nhu tiến cống lại có cái công dụng oái oăm thế này!

"Tạ, Lâm, Xuyên! Ngươi dám!!" Tần Lệ suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi, "Cái gan chó nhà ngươi lớn thật đấy, đừng cậy trẫm nhường nhịn ngươi mà được đằng chân lân đằng đầu, bắt nạt người quá đáng!"

Không, là bắt nạt vua quá đáng mới đúng.

Tạ Lâm Xuyên mân mê cây roi ngựa trong tay, ung dung tự tại bảo: "Vi thần là đang giúp bệ hạ tiến bộ kia mà. Bệ hạ đừng phụ tấm lòng băn khoăn khổ cực của vi thần mới phải."

Tần Lệ nheo mắt, hừ lạnh một tiếng: "Ngươi thèm làm thế này từ lâu rồi đúng không? Bề ngoài thì tỏ vẻ đạo mạo đàng hoàng, thực chất trong bụng lúc nào cũng tính toán xem làm thế nào để hành hạ trẫm chứ gì?"

Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc không kìm được khẽ bật cười thành tiếng: "Bệ hạ anh minh."

Tần Lệ nghiến răng: "..." Vậy mà còn dám thừa nhận!!

Tạ Lâm Xuyên dùng roi ngựa khẽ khều cổ tay của Tần Lệ đang nâng lên một chút, thấm thía bảo: "Bệ hạ mau viết cho tử tế đi."

Tần Lệ nhướng mày, dường như nếm ra được chút tư vị khác lạ, tròng mắt đen ngòm đảo qua đảo lại: "Viết đẹp thì có được thưởng gì không?"

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười: "Viết đẹp đi rồi hẵng tính."

Tần Lệ hừ nhẹ một tiếng, tầm mắt lại rơi vào mặt giấy, đầu ngòi bút thấm đẫm mực, loẹt xoẹt viết xuống ba chữ lớn, sau đó đầy khiêu khích ngước mắt nhìn y: "Thế nào?"

Tạ Lâm Xuyên chăm chú nhìn kỹ, ánh mắt trong thoáng chốc trở nên vô cùng vi diệu.

Trên mặt giấy có thêm ba chữ: Tạ Lâm Xuyên. Từng đường từng nét dù chưa đến mức tuyệt mỹ, song thế chữ ngay ngắn lại cứng cáp vô cùng.

Tạ Lâm Xuyên cười bảo: "Bệ hạ sao lại viết tên của ta? Ừm... Quả thực không tệ, chẳng lẽ lại lén lút luyện tập không biết bao nhiêu lần rồi?"

Tần Lệ không thèm tỏ vẻ ngượng ngùng nữa, dõng dạc cười nhạo: "Trẫm mà thèm làm chuyện lén lút à? Mỗi lần trẫm viết tên ngươi, đều là đang nghĩ xem nên dùng tư thế nào để đè ngươi ra đ*."

Tạ Lâm Xuyên: "..." Cái tên hoàng đế thảo khấu thô bỉ này, thật đáng ăn đòn!

Y tức mình chìa xấp giấy còn lại ra trước mặt Tần Lệ: "Bệ hạ mau viết đi."

Tần Lệ chộp lấy cổ tay y, kéo tuột y vào lòng mình, chớp chớp mắt nhìn y, bên môi nở một nụ cười lưu manh: "Trẫm viết cực nhọc đến thế, Tạ đại nhân liệu có nên có chút biểu hiện gì không?"

Môi Tạ Lâm Xuyên chậm rãi cong lên một nụ cười nhạt, dưới ánh nhìn tràn trề mong đợi của Tần Lệ, y ghé sát lại gần hắn, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên khóe mắt hắn.

Cái hôn nhẹ tựa lông hồng này chẳng khác nào chuồn chuồn đạp nước, vậy mà lại đánh trúng ngay vào tim Tần Lệ, khiến nó run lên bần bật.

Chưa đợi Tần Lệ hé miệng định hôn trả, lại nghe Tạ Lâm Xuyên cười trầm một tiếng, thong thả bảo: "Quên chưa nói cho bệ hạ hay, cái khóm cỏ dại trên đầu bệ hạ ấy, lúc vi thần vẽ nó, trong bụng vi thần đúng là có ý nghĩ về bệ hạ giống như bệ hạ nghĩ về vi thần vậy."

*Chú thích: từ "Cỏ" (Thảo - 草) đồng âm với 操 có nghĩa là "đ*/ch*ch", nên dân mạng thường dùng 草 để né kiểm duyệt hay giảm độ thô. Bạn Tạ vẽ khóm cỏ đè trên tên Tần Lệ là ngầm tuyên bố muốn đè bạn Tần ra đ* =))))

Tần Lệ ngớ ra một loáng, chợt hiểu ra, sắc mặt thoắt đen rồi lại thoắt đỏ.

Hay cho một Tạ Lâm Xuyên! Còn mặt dày hơn cả hắn nữa!

Hắn quăng phắt cây bút định vồ lấy y, song lại quên mất tóc mình vẫn còn bị buộc vào lưng ghế, oái lên một tiếng đau đớn rồi lại ngã nhào trở về.

Tạ Lâm Xuyên rũ mắt nhìn hắn, đôi mắt phượng dài hẹp từ từ cong lại thành hai vệt mảnh: "Hừ."

※※※

Trong ba đại án làm rúng động cả triều dã, Tần Lệ đặc biệt chú ý đến vụ án diệt môn oan khuất mà Tạ Lâm Xuyên đích thân theo đuổi điều tra.

Nguyên Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long bị tịch thu tài sản, tống giam vào ngục tối. Trong phủ hắn kiểm kê ra được số bạc mặt, vàng thỏi vàng miếng, châu báu ngọc ngà trị giá vượt quá hai triệu lượng, lại thêm vô số trân bảo và tranh cổ, khế ước ruộng đất, cửa tiệm, nhà cửa, tổng giá trị nhiều không kể xiết, thậm chí có thể sánh ngang với hơn một năm thu chi ngân sách của tiền triều.

Tạ Lâm Xuyên nhìn tờ biên bản tịch thu tài sản mà không khỏi tặc lưỡi. Chẳng trách người ta cứ bảo biện pháp kiếm tiền nhanh nhất của hoàng đế chính là tịch thu gia sản. Phen này sung vào công quỹ, thu hoạch trực tiếp còn cao hơn gấp đôi so với khoản trăm vạn lượng quốc trái kia.

Chỉ tiếc là trò này đối với triều đình hiện tại chỉ có thể làm một lần chứ không thể có lần thứ hai, cốt để làm một gáo nước lạnh răn đe, khiến đám quần thần hiểu rõ cái ngai vàng kia thực sự đã đổi sang một vị chủ tử không hề dễ dắt mũi.

Sau này nếu còn kẻ nào muốn giở cái thói lừa trên gạt dưới, bè lũ xu nịnh như thời tiền triều, thì đừng trách tân quân trở mặt vô tình.

Còn về hai vụ án kia, xét thấy chưa đến mức chết người, Tạ Lâm Xuyên cũng không dồn người ta vào chân tường, chỉ trừng trị kẻ đầu sỏ, tạm thời không vạ lây đến những người khác.

Hộ bộ Thượng thư Thôi Tĩnh vừa quyên tiền lại vừa mua quốc trái, nôn ra một khoản bạc lớn, trầy trật lắm mới giữ được cái mạng già cùng gia sản. Có điều chức Thượng thư Hộ bộ chắc chắn là không giữ nổi nữa rồi, đành phải ngậm ngùi sửa soạn hành trang về hưu sớm.

Kể từ ngày hoàng đế công khai đề xuất chuyện vay tiền cứu tế của đám quan lại thân hào giàu có trong kinh thành ngay giữa triều đường, không đến vài ngày, chuyện này đã lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm kinh thành, trở thành đề tài bàn tán xôn xao nhất của dân chúng lúc trà dư tửu hậu.

"Không ngờ vị bệ hạ này của chúng ta lại có thể dẹp bỏ thể diện mà đi vay bạc của trăm quan cơ đấy? Lại còn chịu trả cả tiền lãi nữa chứ?"

"Nghe đâu chỉ cần bỏ ra một vạn lượng bạc là mua được một tờ trái phiếu có chữ ký và con dấu của đích thân thánh thượng, ờ... Hình như gọi là trái phiếu thì phải?"

"Hỡi ôi, một vạn lượng đâu phải là món tiền nhỏ đâu!"

"Cái này thì các ngươi chưa biết rồi, nghe nói trong triều có kẻ tranh được một tờ trái phiếu, mang về nhà lén lút bán trao tay, một vạn lượng mà hét giá lên tận năm vạn lượng đấy!"

"Uầy, đối với hạng thường dân như chúng ta thì dĩ nhiên đó là món tiền cả đời chưa từng thấy qua, nhưng kinh thành này là nơi dưới chân thiên tử cơ mà. Đừng nói là bỏ ra một vạn lượng để được làm chủ nợ của hoàng đế, dẫu cho có tốn mười vạn lượng để mua một bức thư pháp có chữ ký của đích thân ngài ấy mang về nhà, đóng khung trưng trong nhà, thì cũng đủ để làm bảo vật gia truyền rồi."

Khắp đầu đường góc phố bàn tán sôi nổi, khó giấu được sự nhiệt tình của đám hào phú kinh thành dành cho khoản quốc trái này.

Quan lại trong triều chung quy vẫn có tâm lý e dè giữ mạng, song đám phú hộ giàu nứt đố đổ vách phía dưới kia thì lại khác. Phần lớn họ cả đời chẳng được diện kiến hoàng đế lấy một lần, đối với thiên tử luôn có một niềm tôn kính và hướng vọng sâu sắc đến khó hiểu.

Để có được một tờ giấy nợ do chính tay hoàng đế đặt bút viết, khắp nơi đều là đám hào phú chạy vạy nhờ vả các mối quan hệ. Trên thị trường chợ đen hễ lọt ra một tờ giấy nợ nào thì đều bị đẩy giá lên cao ngất trời, được gọi là "Ngự bút tiền".

Chỉ nghe cái tên thôi đã thấy cát tường may mắn lắm rồi. Họ chẳng thèm màng đến chút tiền lãi ít ỏi kia, chỉ cốt mang về nhà khoe khoang rồi truyền đời, để được hưởng cái phúc khí to lớn bằng trời ấy.

※※※

Phía ngoài thành, tại lán tị nạn của lưu dân.

Trước lán phát cháo, những người tị nạn vừa trải qua một ngày làm lụng kiệt lực, hiện tại đang xếp thành những hàng dài, chờ đợi nhận khẩu phần ăn.

Mặt trời sắp lặn xuống núi, cái oi nồng chưa tan hẳn của ngày hè quyện cùng hương cháo thoang thoảng lan tỏa khắp không trung. Đám đông vẫn nháo nhác, dưới sự giám sát của các quân quan Tuần phòng doanh mới tạm thời giữ được trật tự.

Kể từ lần Tần Lệ ban bố khoản quốc trái cứu tế một trăm vạn lượng bạc đến nay đã trôi qua hơn nửa tháng.

Quy mô của lán phát cháo đã mở rộng hơn gấp đôi so với trước. Lán trại dành cho người tị nạn tạm trú san sát nối liền thành từng dải, những tấm vải bạt trắng muốt khổng lồ phủ trên nóc lán, được cố định chặt chẽ bằng những chiếc cọc gỗ vạt nhọn cắm sâu xuống lòng đất, tạm thời che mưa chắn gió cho mọi người.

Nhân lần lấy công thay cứu tế này, những mảng tường thành bị tàn phá do khói lửa chiến tranh ngoài kinh thành đã được tu sửa lại.

Tạ Lâm Xuyên đặc biệt sai thợ thủ công đúc ra mấy bộ ròng rọc treo để vận chuyển đá tảng, sau đó từ trong đám người tị nạn chiêu mộ một toán người chuyên trách việc sửa sang lại các tuyến đường chạy ngoài thành.

Những ngày phát cháo cứu tế cứ thế trôi qua, người tị nạn đã thưa thớt dần theo từng ngày. Phần lớn mọi người dựa vào việc làm lụng và số tiền cứu tế do triều đình phát cho mà tích cóp đủ lương khô lẫn lộ phí để lên đường hồi hương.

Việc quản lý người tị nạn vốn dĩ không thuộc phạm vi chức trách của phủ Đình Úy. Thế nhưng lần này từ việc xử lý các vụ án quan lại th*m nh*ng cho đến chuyện đốt sạch Bách Quan Bí Lục, ban bố quốc trái cùng một chuỗi các biện pháp ngầm khác, tất cả đều do một tay y đề xuất và đứng sau thao túng.

Mà các quan viên khác thì sợ những vụ án lớn này vạ lây đến thân mình, né tránh còn chẳng kịp. Thế nên việc thu xếp dọn dẹp tàn cuộc cho người tị nạn đương nhiên cũng rơi thẳng xuống đầu Tạ Lâm Xuyên.

Để y tiện bề thu xếp cho lưu dân, Tần Lệ thậm chí còn gạt phắt mọi lời phản đối, điều động cả Tuần phòng doanh trong kinh thành về dưới quyền cai quản của y. Điều này xét ra cũng có tiền lệ thời tiền triều để noi theo. Có điều phủ Đình Úy lúc trước quyền thế ngập trời, lại còn nắm trọng trách bảo vệ an ninh cho nội đình, kẻ ngồi vào vị trí này không một ai không phải là bậc đại quyền thần trong triều.

Nghe tin về chuyện này, Thừa tướng Ngôn Ngọc đã có một trận tranh cãi nảy lửa với Tần Lệ.

"Bệ hạ, Tạ đại nhân mình đầy nghi vấn, lời lẽ trước sau bất nhất, lại là hàng thần của tiền triều, có nhiều dây dưa với Thuận Vương, sao bệ hạ lại có thể giao Tuần phòng doanh cho ngài ta quản lý được cơ chứ? Vạn nhất ngài ta nảy sinh lòng phản trắc, hậu quả thật không dám tưởng tượng!"

Tần Lệ ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế trong Ngự Thư Phòng, chẳng mấy để tâm: "Nếu trong triều có vị đại thần nào có được một nửa bản lĩnh của hắn, đứng ra cam đoan với trẫm là giải quyết ổn thỏa được chừng ấy việc, thì trẫm cũng sẵn sàng giao cho kẻ đó!"

Ngôn Ngọc ngẩn ra: "Chuyện này..."

Tần Lệ đứng bật dậy: "Văn võ bá quan trong triều có bao nhiêu kẻ là hàng thần? Người ta thường bảo đã nghi thì không dùng, đã dùng thì không nghi. Trẫm đăng cơ lâu như vậy rồi, ai lập công lớn nhất, ai có bản lĩnh, ai ngồi không ăn bám, trẫm đều thấy rõ."

"Đã muốn hắn làm việc thì hà cớ gì cứ phải đề phòng nọ kia? Đến con lừa còn phải cho nó củ cà rốt nữa, huống chi là con người."

"Qua các triều đại, những hoàng đế thu nạp hàng tướng, thậm chí không tước đi binh quyền mà lại cho phép họ tiếp tục cầm quân ra trận nhiều không kể xiết. Đây chẳng qua chỉ là một cái Tuần phòng doanh nhỏ nhoi để tiện bề thu xếp cho người tị nạn mà thôi, Thừa tướng hà tất phải nhằm vào một mình Tạ Lâm Xuyên như thế?"

Tần Lệ cau mày, lộ vẻ giận dữ: "Hơn nữa, trẫm chiêu hàng hắn chẳng phải là vì coi trọng hắn sao. Hắn ở chỗ lão hoàng đế tiền triều bị ngờ vực đủ đường, suýt chút nữa thì chết oan chết uổng, chẳng phải là vì lão hoàng đế kia hôn muội vô năng sao."

"Nếu trẫm cũng đem lòng ngờ vực mà không trọng dụng, há chẳng phải cũng giống hệt hạng hôn quân nhu nhược ấy? Tạ Lâm Xuyên lại dựa vào cái gì để toàn tâm toàn ý trung thành với trẫm đây?"

Ngôn Ngọc bất lực lắc đầu: "Tạ đại nhân quả thực năng lực xuất chúng, bệ hạ độ lượng bao dung, biết nhìn người mà dùng. Nếu bệ hạ đã tin tưởng ngài ta đến thế thì thần cũng chẳng còn gì để nói."

Ông thầm thở dài một tiếng. Đám hàng tướng kia có thèm nằm cạnh hoàng đế mà thủ thỉ bên gối đâu, cũng chẳng có tên nào từng làm người tình cũ của hoàng đế tiền triều cả, dĩ nhiên là sao cũng được rồi!

Vị bệ hạ nhà mình nói năng thì đạo lý rành rành, nhưng chẳng phải cũng chỉ vì người tình trong mắt hóa Tây Thi sao?

Nghĩ tới đây, Ngôn Ngọc lại không kìm được thở dài thêm một tiếng. Cầu mong sao Tạ Lâm Xuyên thực lòng đầu quân cho bệ hạ.

Đúng lúc này, Lý Tam Bảo vội vàng chạy vào báo cáo: "Khởi bẩm bệ hạ, phía ngoài thành có tin báo về, lán trại của lưu dân đột ngột bốc cháy dữ dội, dường như có mật thám trà trộn trong đám người tị nạn cố ý phóng hỏa gây bạo loạn..."

Sắc mặt Tần Lệ biến đổi, trầm giọng hỏi: "Tạ Lâm Xuyên đâu?"

Lý Tam Bảo lau mồ hôi lạnh, nuốt nước bọt bảo: "Tạ đại nhân ngài ấy... Ngài ấy vẫn còn ở ngoài đó."

Ánh mắt Tần Lệ như cơn giông tố sắp sửa ập đến, lập tức tối sầm. Hắn đẩy Lý Tam Bảo ra, sải những bước dài rời khỏi Ngự Thư Phòng.

Khi hắn cưỡi trên lưng con hãn huyết bảo mã do bộ tộc Khương Nhu tiến cống, vội vã dẫn theo người ngựa chạy đến doanh trại lưu dân ngoài thành, ngọn lửa nơi lán trại đang là lúc hung hãn nhất.

Trời đã tối đen như mực, những chiếc lán tre nứa dựng tạm bợ dẫu đã làm công tác phòng hỏa, song giữa tiết trời hè khô hanh vẫn dễ bén lửa vô cùng. Vô số người đang xách xô múc nước, cuống cuồng chạy đi dập lửa.

Tần Lệ tung người xuống ngựa, đôi đồng tử ngập tràn phẫn nộ phản chiếu ánh lửa bập bùng, khắp nơi đều chẳng thấy bóng dáng Tạ Lâm Xuyên đâu.

"Tạ Lâm Xuyên! Tạ Lâm Xuyên–"

Mãi cho đến khi chợt nghe thấy có kẻ gào lên một tiếng: "Mau dập lửa đi! Tạ đại nhân vẫn còn ở bên trong!"

Hơi thở Tần Lệ nghẹn lại, đồng tử đột ngột co rút, hắn tóm chặt lấy cổ áo kẻ kia: "Ngươi bảo ai đang ở bên trong?"

Người nọ nhìn thấy một mái tóc bạc cùng vị hoàng đế đầy sát khí đằng đằng thì sợ đến mức nói năng lắp bắp: "Thần... Thần bảo là Tạ... Tạ đại nhân ạ–"

Tần Lệ đẩy phắt hắn ra, giật lấy xô nước trong tay hắn, chẳng nói chẳng rằng dội từ đầu xuống chân mình, sải đôi chân dài định lao thẳng vào trong chiếc lán đang ngùn ngụt lửa cháy.

Lý Tam Bảo và Nhiếp Đông suýt chút nữa thì sợ đến hồn xiêu phách lạc, hai người một trái một phải ghì chặt lấy hai tay Tần Lệ, sống chết ôm chặt không buông.

"Bệ hạ, mạt tướng đã sai người vào trong tìm Tạ đại nhân rồi, sẽ sớm tìm thấy thôi! Thân thể bệ hạ là vạn kim chi khu, tuyệt đối không được đặt chân vào nơi ấy!"

Nét mặt Tần Lệ âm u như đêm giông bão, vừa gầm lên vừa dốc hết sức bình sinh hất văng hai người ra: "Buông ra! Lỡ hắn đang ở bên trong thì làm sao bây giờ?!"

Càng có thêm nhiều thị vệ đồng loạt chắn ngang trước mặt hắn, tay chân ôm chặt lấy chân hắn, liều mạng đẩy Tần Lệ ra ngoài, bằng bất cứ giá nào cũng không thể để hắn dấn thân vào hiểm nguy.

Cho đến khi một viên quan cứu hỏa cõng ra một nam tử mặc quan bào xanh thẫm, người nọ đã hoàn toàn hôn mê, mặt mũi bị khói đen hun đến đen kịt, gần như không còn nhận rõ dung mạo, song vóc dáng thì lại giống hệt Tạ Lâm Xuyên.

Khoảnh khắc Tần Lệ nhìn thấy người nọ, nét mặt hắn thoáng chút vặn vẹo và dữ tợn.

Thình thịch, thình thịch. Lồng ngực đập điên cuồng, tiếng tim đập mạnh mẽ gần như lấn át hết thảy những tạp âm hỗn loạn xung quanh.

Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hơi thở ngược lại càng thêm nghẹn ứ. Hắn ra sức đẩy từng kẻ đang bấu víu trên người mình ra, lao về phía người nọ.

Khi chỉ còn cách nửa bước chân, hắn bỗng đột ngột khựng lại. Tần Lệ cứng đờ đưa tay ra, muốn xoay bả vai người nọ lại để nhìn cho rõ khuôn mặt, đầu óc trống rỗng, bàn tay chìa ra giữa không trung lại cứng đờ không dám chạm vào.

Lỡ như thực sự là...

Yết hầu Tần Lệ khẽ run lên, dốc hết can đảm chìa tay ra.

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ phía sau lưng: "Bệ hạ, sao ngươi lại ở nơi này?!"

Tần Lệ không kịp chuẩn bị, đột ngột quay đầu lại. Tạ Lâm Xuyên trên mình khoác một chiếc áo choàng ướt sũng một nửa, trong tay xách xô nước, nét mặt đầy vẻ kinh ngạc nhìn hắn.

"Ngươi..." Tần Lệ mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của chính mình. Trái tim trong lòng rơi bịch xuống đất, phát ra một tiếng động trầm đục.

Hắn bước đến trước mặt Tạ Lâm Xuyên, ánh mắt lập lòe nén xuống cơn phẫn nộ, sắc mặt u ám tột cùng.

Tạ Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt hắn là biết Tần Lệ lại nổi trận lôi đình rồi. Còn chưa nghĩ ra cách nào để dỗ dành đối phương, thì Tần Lệ bỗng dưng tiến lên dùng sức ôm chặt lấy eo y, hơi thở nóng hổi cùng khuôn mặt rúc sâu vào hõm vai y.

Tạ Lâm Xuyên không khỏi sửng sốt. Cái con rồng phun lửa Tần Lệ này lần này vậy mà lại kìm nén được, không hề nổi trận lôi đình sao?

Hai cánh tay Tần Lệ ôm chặt lấy y, khàn giọng lầm bầm nói một câu gì đó.

Giọng hắn cực thấp, nhanh đến mức suýt chút nữa là không nghe rõ.

Nhưng Tạ Lâm Xuyên vẫn bắt trọn được.

Hắn bảo, đừng bỏ hắn lại một mình.

Tạ Lâm Xuyên bất chợt lặng người, tâm trí bỗng không kìm được mà nhớ lại khoảnh khắc trước khi y chết ở kiếp trước, nhớ về đôi mắt đỏ ngầu gần như điên dại ấy.

Bỗng nhiên muộn màng nhận ra rằng, y đã từng bỏ hắn lại một lần rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn