Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 46: Thu hoạch đầy mình

Tần Lệ ngẩn ra, ánh mắt khẽ động, nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Ý gì?"

Tạ Lâm Xuyên lại chẳng buồn giải thích nhiều: "Chỉ là nghĩa trên mặt chữ thôi."

"Thế nhưng tại sao?" Tần Lệ nhướng môi nở một nụ cười lưu manh, quyết bám riết không tha. Hắn vươn tay ôm lấy eo y, kéo tuột y vào lòng mình, ngón tay cách một lớp y phục bấu nhẹ lên khối cơ eo săn chắc, đầu ngón tay tinh nghịch xoa thành những vòng tròn nhỏ nơi hõm eo y.

Tạ Lâm Xuyên cười thầm. Eo của Tần Lệ nhạy cảm vô cùng, rất sợ nhột, nên hắn cứ suy bụng ta ra bụng người mà tưởng ai cũng thế.

Tạ Lâm Xuyên ung dung nói: "Bởi lẽ bệ hạ đã đoạt được long ỷ, gánh vác trọng trách giang sơn xã tắc, tự khắc phải làm một vị minh quân được vạn dân kính ngưỡng, thiên hạ ngợi ca. Sao có thể giống như thuở làm lục lâm thảo khấu lúc trước, chỉ biết nói chuyện nghĩa khí giang hồ chứ?"

Tần Lệ khựng bước, sải một bước dài chặn ngay trước mặt y, nheo mắt cười hừ một tiếng: "Trẫm là đang hỏi ngươi mà."

Hắn cố tình nhấn mạnh, đưa đầu lưỡi chạm nhẹ vào chữ cuối cùng.

"Mong trẫm làm minh quân đến thế, rốt cuộc là vì Tạ đại nhân trong lòng mang thiên hạ, nghiện làm hiền thần? Hay là vì trong lòng đặc biệt để tâm đến trẫm, lúc nào cũng vương vấn bóng hình trẫm đây?"

Tạ Lâm Xuyên hơi nhếch môi cười nhạt: "Bệ hạ tự đoán xem?"

Tần Lệ khẽ hếch cằm, ngón tay nhẹ nhàng vân vê, ánh mắt chớp động liên hồi, nụ cười biếng nhác mà đắc ý: "Trẫm thấy... cuối cùng thì mắt ngươi cũng hết mù rồi."

Không ngờ kẻ đường đường làm hoàng đế như hắn đây lại có khiếu làm thần y đến thế, y thuật chữa mù lòa quá mức cao siêu. Chẳng phải cuối cùng vẫn phải dựa dẫm vào hắn sao.

Nghĩ tới đây, nụ cười trên môi Tần Lệ càng ngoác rộng ra thêm.

Tạ Lâm Xuyên: "???"

Khóe miệng y giật giật, tức mình nói: "Bệ hạ nói gì đấy? Thị lực của ta tốt lắm, bệ hạ quên bẵng lần trước ta chỉ cần một mũi tên đã có thể bắn xuyên sáu đồng tiền xu rồi à?"

Cái gì mà hết mù chứ?

Tần Lệ xua xua tay, ý cười trên mặt không thuyên giảm, thuận miệng đáp: "Nhớ chứ, chắc mẩm là ngươi giở trò gian lận."

Tạ Lâm Xuyên: "......"

Được rồi, tuy rằng y có gian lận thật, nhưng sao qua cái miệng của tên Tần Lệ này lại nghe ngứa tai thế không biết.

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày liếc xéo hắn: "Sao nào, bệ hạ nghĩ ta không thể dựa vào bản lĩnh để thắng tên tiểu vương tử Khương Nhu kia à? Ngươi cứ nói xem ta có bắn thắng hắn ta không?"

Tần Lệ nghe y nói vậy thì nhịn không được mà bật cười. Cái máu ăn thua của tên Tạ Lâm Xuyên này cũng mạnh gớm, chẳng giống với vẻ ngoài bình thản ung dung, điềm đạm ít h*m m**n của y chút nào.

Biết đâu cái vẻ hờ hững cấm dục bên ngoài đều là diễn cả, chứ nội tâm thực chất lại tràn ngập d*c v*ng ngút ngàn chẳng hề kém cạnh gì hắn đâu.

Tần Lệ nén cười nhìn y, kéo dài giọng điệu lười nhác, thuận theo lời y mà gật đầu: "Tạ đại nhân đương nhiên là giỏi giang rồi, bản lĩnh đầy mình, thắng đến độ ai nấy đều tâm phục khẩu phục. Tài bắn cung của Tạ đại nhân cao siêu như thế, đâu chỉ bắn được sáu cái..."

Đầu lưỡi đỏ hồng của hắn nhanh như chớp l**m qua môi dưới, ánh mắt nhớp nháp đảo đi đảo lại trên người Tạ Lâm Xuyên, cười đầy ẩn ý: "Đến đêm xuống, còn có thể bắn được tận bảy cái cơ mà."

Tạ Lâm Xuyên: "............"

Tạ Lâm Xuyên sống ba đời, sau khi sống lại luôn tự phụ là kẻ mặt dày tâm đen, vậy mà cũng có lúc bị mấy lời phong tình suồng sã của Tần Lệ làm cho nóng bừng cả tai.

Tần Lệ dán mắt vào phản ứng của y, thấy y nghẹn họng không nói được lời nào thì không khỏi ha ha cười lớn.

Mỗi lần đấu khẩu với Tạ Lâm Xuyên, người chịu thiệt luôn là hắn, hiếm khi nào chiếm được thế thượng phong. Lần này rốt cuộc cũng để hắn kiếm chác lại đôi chút rồi.

Cái tên Tạ Lâm Xuyên này quả nhiên chỉ giỏi vờ vịt.

Tạ Lâm Xuyên câm nín nhìn hắn một hồi, khẽ nhếch môi cười hắt ra một tiếng: "Bệ hạ quên rồi sao, đêm hôm ấy có kẻ thua đến mức chân rã rời, giọng khản đặc không kêu thành tiếng kia mà?"

"Mới đó mà đã lành sẹo quên đau rồi, có cần vi thần giúp bệ hạ hồi tưởng lại thật kỹ, bệ hạ đã bị mũi tên của vi thần bắn cho tơi tả, vứt giáp đầu hàng thế nào không?"

Tần Lệ hừ nhẹ một tiếng, nhưng hắn không còn dễ trêu như mọi bận trước, ngược lại sau khi nếm mùi đời thì chẳng còn kiêng dè mặn nhạt gì nữa: "Lần đó là do trẫm sơ sẩy, lần sau trẫm sẽ không cho ngươi cơ hội nữa đâu."

Hắn ngả ngớn lấy tay quẹt nhẹ cằm Tạ Lâm Xuyên, nheo mắt cười lưu manh: "Lần sau trẫm nhất định sẽ 'yêu thương' ngươi cho thật tốt, khiến ngươi sướng đến mức phải cầu xin tha thứ."

Tạ Lâm Xuyên gạt phắt móng vuốt của hắn ra, bất đắc dĩ bảo: "Mấy lời huênh hoang của bệ hạ cứ để dành cho lần sau đi, đang bàn chính sự cơ mà."

Tần Lệ thu vén nụ cười, nhìn y: "Ngươi rốt cuộc có diệu kế gì?"

Tạ Lâm Xuyên nói: "Bệ hạ có sẵn lòng nghe theo ta không?"

Tần Lệ nhướng mày: "Nếu ngươi nói có lý, trẫm sẽ nghe theo ngươi."

※※※

Ngày kế tiếp, tại đại điện Tử Cực.

Triều đình hôm nay im ắng một cách lạ thường.

Ngày hôm qua, Thừa tướng Ngôn Ngọc cùng các trọng thần lũ lượt kéo đến Ngự Thư Phòng, khuyên gián hoàng đế đừng mở rộng vây cánh, bắt bớ tràn lan, thế nhưng đổi lại chỉ là một trận thịnh nộ mắng mỏ của Tần Lệ.

Tin tức này đã luồn lách qua đủ mọi ngả đường đến tai các triều thần, khiến chúng thần ai nấy đều sợ hãi. Thái độ của hoàng đế đã rõ như ban ngày, chính là muốn mượn cơ hội này, tìm một cái cớ đường hoàng để thanh trừng công khai!

Sợ rằng cứu tế lưu dân chỉ là cái mác, còn tịch thu tài sản để vỗ béo quốc khố mới là thật!

Mấy vị đại thần đã nhúng chàm hoặc có khả năng bị kéo xuống nước đêm qua gần như thức trắng đêm, trằn trọc mãi tới tận lúc hửng đông.

Đến giờ thượng triều, Tần Lệ ngồi chễm chệ trên long ỷ tại bậc thềm rồng, từ trên cao nhìn xuống đám đại thần. Ngón tay hắn miết nhẹ lên đầu rồng mạ vàng của tay vịn, nét mặt không rõ vui buồn, không ai đoán nổi trong lòng hắn đang tính toán điều gì.

Hắn càng bất động thanh sắc, lũ đại thần phía dưới càng hồn xiêu phách lạc, đến thở mạnh cũng không dám, bầu không khí trong đại điện Tử Cực gần như ngưng đọng.

Mãi cho đến khi Tạ Lâm Xuyên tiến lên một bước, giọng nói trầm ấm, vững chãi phá tan sự im lặng chết chóc khắp cả gian phòng: "Bệ hạ, thần có việc hệ trọng muốn tấu."

Tần Lệ rũ mắt liếc y một cái, nhạt giọng bảo: "Chuẩn tấu."

Các đại thần đồng loạt ngước mắt nhìn Tạ Lâm Xuyên, ai nấy căng tai gồng sức lắng nghe, vở kịch hay bắt đầu rồi!

Tạ Lâm Xuyên dâng lên một cuộn hồ sơ vụ án cùng một bản sớ tấu, dõng dạc nói: "Thần đã sai người thẩm tra đối chiếu, Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long ba năm trước đã nhận hối lộ mười vạn lượng bạc trắng, phán sai vụ án diệt môn ở phủ Lạc Xương, khiến kẻ vô tội bị xem như hung thủ phải chịu cực hình."

"Mà hung thủ thực sự đến nay vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thậm chí còn nhờ tiền mua quan chức, có được danh chức Huyện thừa cửu phẩm."

"Khổ chủ kêu oan không thấu, từng tìm đến nha môn Phủ doãn kinh thành đánh trống minh oan. Tin tức lọt đến tai Ngô đại nhân, hắn liền dập tắt chuyện này, đuổi khổ chủ ra khỏi kinh thành."

"Cũng vì vụ án này mà khổ chủ sa cơ thất thế, buộc phải bán sạch gia sản, phiêu bạt nhiều nơi. Nay người ấy đang ở trong lán tị nạn ngoài thành, vài ngày trước một lần nữa tìm đến nha môn kêu oan, nhờ vậy mới có bản khẩu cung này."

"Toàn bộ lời khai của những người liên quan đều ở trong hồ sơ, thần đã phái người đến phủ Lạc Xương vây bắt hung thủ, chẳng mấy ngày nữa sẽ bắt về quy án."

Trong ba vụ đại án mà Tạ Lâm Xuyên nắm trong tay, vụ án diệt môn oan uổng này có tình tiết nghiêm trọng nhất, ít ra hai vụ kia chưa đến mức chết người.

Tuy nhiên, y vẫn còn một điểm chưa nói ra trước mặt mọi ngưới. Khổ chủ kia đi theo dòng lưu dân đến kinh thành, quả thực có đến nha môn kêu oan, song trong tay ngay cả một tờ đơn kiện ra hồn cũng không có, nha môn đời nào thèm đoái hoài.

Thế nhưng chẳng quá hai ngày, vị khổ chủ này bỗng dưng có được một tờ đơn kiện cáo chi tiết, chứng cứ rành rành, cùng với hai vụ án lớn khác đồng loạt đệ lên Ngự Sử Đài. Đồng thời, đủ thứ tin đồn thất thiệt được thêu dệt cũng lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm trong kinh thành.

"Thần xin bệ hạ điều tra triệt để vụ án này! Bãi chức, trị tội, tịch thu gia sản của Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long vì tội lơ là chức trách, tham ô nhận hối lộ! Tất cả những kẻ liên quan đều phải chịu tội theo luật pháp!"

Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long vốn dĩ đã chịu tội tại nhà, hôm nay không lên triều.

Tạ Lâm Xuyên vừa dứt lời, đại điện Tử Cực lặng ngắt như tờ, nghe thấy bốn chữ "tịch thu gia sản" thì không ít kẻ run bắn cả người.

Một vụ án diệt môn oan uổng từ ba năm trước, số người dính líu đâu chỉ riêng một mình Hình bộ Thượng thư, mà cũng đã từng qua tay biết bao quan viên khác. Có kẻ còn ở triều đình, có người đã được điều sang địa phương khác.

Nay chuyện vỡ lở, Ngô Cẩm Long là kẻ đầu sỏ đáng tội chết đã đành, còn những người khác thì tính sao? Lại thêm hai vụ án kia còn dính líu không biết bao nhiêu quan viên quan lại.

Nếu thực sự tra đến cùng, số cựu thần chết trong trận thay triều đổi đại lần trước e là còn chẳng đông bằng số người dính án lần này.

Đám đại thần đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai rõ đây rốt cuộc là do Tạ Lâm Xuyên chí công vô tư, hay là mượn gió bẻ măng để trả thù riêng, hoặc cũng có thể chỉ đơn thuần là phụng mệnh bệ hạ mà hành sự.

Sau một lúc lâu, chỉ có Binh bộ Thượng thư Mai Nhược Quang đứng ra phản đối: "Thần phản đối! Chuyện này đã trôi qua ba năm, nay nhân chứng vật chứng chưa chắc đã còn chuẩn xác."

"Hơn nữa, vụ án này là án cũ của tiền triều, nay bệ hạ đã đăng cơ, Tạ đại nhân dù muốn dùng kiếm triều này chém quan triều trước, nhưng bệ hạ là vị vua khoan dung nhân hậu, khi đăng cơ từng đại xá thiên hạ. Giờ lại lôi vụ án cũ từ ba năm trước của tiền triều ra truy cứu, liệu có hợp tình hợp lý chăng?"

Lời này đánh trúng tim đen của biết bao cựu thần. Nếu cứ thế mà thanh trừng, có mấy ai dám vỗ ngực cam đoan bản thân hoàn toàn trong sạch?

Chẳng phải ngày ngày đều có một thanh đao sắc lơ lửng trên đầu họ, sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào sao?

Không đợi Tạ Lâm Xuyên lên tiếng, Ngự sử Bùi Tuyên đã nhanh nhảu phản bác: "Bất kể ai nắm quyền, tệ nạn tồn đọng lâu dài đều phải được quét sạch. Chẳng lẽ đổi thiên tử, thay quốc hiệu thì vụ án diệt môn này coi như không tồn tại sao?"

Khi các Ngự sử nhảy vào cuộc chiến, rất nhanh sau đó, điện đại vốn đang im ắng bỗng chốc biến thành cái chợ vỡ. Tiếng tranh cãi, quát tháo, sỉ vả lẫn nhau nổi lên không ngừng.

Đứng đầu văn quan là Thừa tướng Ngôn Ngọc nhíu chặt đôi mày, âm thầm quan sát Tạ Lâm Xuyên. Ông cứ ngỡ lần trước ở Ngự Thư Phòng, tên Tạ Lâm Xuyên này muốn khuyên can bệ hạ đừng bắt bớ tràn lan, giơ cao đánh khẽ.

Vậy mà giờ y đang nói cái gì thế kia? Giết một mình Ngô Cẩm Long còn chưa đủ, lại còn muốn bệ hạ tra xét tận gốc tất cả những kẻ liên can?

Chẳng lẽ tên này muốn thiên hạ đại loạn sao? Thừa biết làm vậy sẽ lung lay ngai vàng, thế mà còn xúi giục bệ hạ làm càn?!

Ngôn Ngọc vuốt râu, càng nghĩ càng thấy nghi hoặc.

Chưa đợi Ngôn Ngọc nghĩ ra đối sách gì để can ngăn hoàng đế, lại thấy Tạ Lâm Xuyên bước ra một lần nữa.

Các văn võ đại thần vừa rồi còn mải miết cãi vã nay đồng loạt im bặt, ai nấy như đối mặt với kẻ thù truyền kiếp mà nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao ráo ở chính giữa.

Dường như họ đã bị Tạ Lâm Xuyên làm cho kinh hồn bạt vía, chẳng biết y lại định giở cái trò quỷ gì nữa.

Tạ Lâm Xuyên mình mặc triều phục xanh thẫm, vóc dáng thẳng tắp như cây tùng, hai tay nâng một cuốn sổ bìa in hoa văn chìm, góc sổ đã hơi sờn rách, vững vàng bước đến dưới thềm rồng.

Y cất cao giọng nói: "Vài ngày trước, thần nhận được cuốn Bách Quan Bí Lục này, bên trên ghi chép rạch ròi những tội chứng th*m nh*ng, hãm hại, bao che của các quan viên tiền triều trước đây, trong đó có cả chuyện của Ngô Cẩm Long ngày hôm nay. Thần cả gan dâng lên, kính xin bệ hạ minh xét."

Ai từng nhận hối lộ, ai từng bao che, ai âm thầm kết bè kết cánh, ai từng buông lời oán hận thiên tử, từng nét bút, giấy trắng mực đen, rõ ràng mồn một.

Lời này vừa thốt ra chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, đại điện Tử Cực lập tức nổ tung như chảo dầu sôi.

Từ Thừa tướng Ngôn Ngọc, Tần Vịnh Nghĩa, Nhiếp Đông là những công thần triều mới cho đến Mai Nhược Quang, Bùi Tuyên là cựu thần tiền triều, không một ai không trợn tròn mắt nhìn y, sắc mặt kinh hãi tột độ.

Họ đoán được Tạ Lâm Xuyên sẽ ra đây khuấy nước chọc trời, nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới y lại có thể bày ra một bàn cờ lớn đến thế. Đây là muốn lật tung cả cái triều đình này lên hay sao?!

Mưu đồ gì đây?

Triều đường vốn trang nghiêm tột bậc, trong nháy mắt đã bị những tiếng tranh cãi eo éo lấp đầy.

Mấy vị trọng thần lão làng đứng hàng đầu sắc mặt biến đổi đột ngột, Mai Nhược Quang bật dậy, vạt áo quét qua thềm rồng, nghiêm giọng quát tháo: "Tạ Lâm Xuyên! Ngươi to gan lớn mật thật! Không bằng không chứng mà dám thêu dệt ra cuốn sổ này để bôi nhọ đồng liêu, rốt cuộc là có dã tâm gì?"

Lần này, ngay cả vị Ngự sử vốn tính tình ngay thẳng như Bùi Tuyên cũng không đứng về phía Tạ Lâm Xuyên nữa, chỉ cau mày đầy nghi hoặc nhìn y.

Tra xét Bách Quan Bí Lục? Chuyện này nghe mà rợn cả tóc gáy!

Chẳng lẽ Tạ Lâm Xuyên không biết việc vứt cuốn bí lục này ra trước mặt bá quan văn võ sẽ gây ra một trận cuồng phong tai họa chính trị khủng khiếp đến nhường nào sao?

Các quan viên khác mặt cắt không còn giọt máu, kẻ thì cúi đầu im lặng, người thì lén lút liếc dọc liếc ngang, chỉ sợ tên của mình bị cuốn vào trong đó.

Lại có vài quan viên trẻ tuổi hăng máu, đập mạnh hốt bản lên tiếng ủng hộ Tạ Lâm Xuyên, thẳng thắn bảo triều đình phải phân biệt đục trong, cần tra rõ tội chứng để chấn chỉnh giới quan trường.

Tiếng tranh cãi mỗi lúc một gay gắt, người thì sục sôi nhiệt huyết, kẻ thì trợn mắt căm phẫn.

Thậm chí có mấy vị lão thần tức đến mức run lẩy bẩy cả người, liên tục kêu "hoang đường", hận không thể tự mình xông lên làm một trận nâng cẳng chân hạ cẳng tay. Nhưng sực nhớ ra đối phương là một vị tướng quân võ nghệ cao cường, đành phải hậm hực từ bỏ ý định.

Trên bậc thềm rồng, Tần Lệ ngồi vững trên long ỷ, ánh mắt sáng như đuốc, bên môi thoáng hiện nụ cười mỉa mai không rõ ý vị. Hắn lặng lẽ quan sát muôn vàn sắc thái dưới thềm, đầu ngón tay khẽ gõ nhịp lên tay vịn.

Một lát sau, hắn đứng dậy khỏi long ỷ. Tiếng ồn ào nơi triều đường theo bước chân của hắn mà lắng xuống vài phần, song vẫn còn những tiếng bàn tán xầm xì chưa tiêu tan.

Ngôn Ngọc lập tức lên tiếng: "Bệ hạ, hành động này của Tạ đại nhân thật sự không ổn. Cuốn bí lục này thực giả chưa rõ, lai lịch bất minh, sao có thể nghe theo lời nói phiến diện của một mình Tạ đại nhân?"

Tần Vịnh Nghĩa lập tức phụ họa: "Thần cũng nghĩ như vậy."

Tạ Lâm Xuyên điềm nhiên đáp: "Cuốn Bách Quan Bí Lục này có nguồn gốc từ phủ Thuận Vương. Các vị đại nhân có thể không tin ta, nhưng không thể không tin Thuận Vương điện hạ."

Giờ phút này Lý Tuyết Hoằng đang ở trong phủ dưỡng thương, đương nhiên không thể thò mặt ra để bác bỏ việc y tự ý moi ra cái thóp của hắn.

Đám cựu thần nghe mà kinh hãi. Tạ Lâm Xuyên dĩ nhiên không thể tự tay bới ra đống thóp này, nhưng Tuyết Hoằng Thái tử thuở trước dù sao cũng là người kế thừa hoàng vị, biết đâu chừng từ thời tiên hoàng đã nắm giữ thứ này rồi.

Hắn đấu thắng được Tam hoàng tử Lý Phong Hạo, trong tay sao có thể không có điểm yếu của kẻ khác.

Lòng bán bán nghi của họ bấy giờ lại thêm ba phần tin tưởng.

Tần Lệ không tỏ thái độ gì, chỉ vào cuốn sổ trong tay Tạ Lâm Xuyên, nhạt giọng: "Dâng lên."

Theo bước chân hớt ha hớt hải đi lên đi xuống của Lý Tam Bảo, trong điện im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đèn sáp nổ lép bép. Tim của tất cả quan viên đều nhảy lên tận cổ họng, kẻ thì nín thở hoàn toàn, người thì mồ hôi hột rịn ra đầy trán.

Đến cả Tạ Lâm Xuyên cũng khẽ khom người, cúi đầu chờ đợi thánh ý.

Tần Lệ nhận lấy cuốn Bách Quan Bí Lục từ tay Lý Tam Bảo, tùy ý lật hai trang rồi gập lại.

Ánh mắt sắc lẹm của hắn chậm rãi quét qua đám quần thần, khiến bá quan run cầm cập, đồng loạt cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng.

Trong khoảnh khắc nhất thời, cả đại điện rơi vào cảnh im lặng đến mức một cây kim rơi cũng nghe tiếng.

Sau hồi lâu, Tần Lệ bỗng chốc bật cười một tiếng, chẳng thèm đếm xỉa đến những tâm tư hỗn loạn của đám đại thần, sai bảo Lý Tam Bảo: "Đi lấy chậu than lại đây."

Mọi người nghe vậy thì ngẩn người ra.

Mấy vị đại thần đầu óc nhạy bén tim bắt đầu đập loạn nhịp, không khỏi nhìn nhau, ai nấy đều vã mồ hôi hột vì căng thẳng.

Ngôn Ngọc sau phút ngỡ ngàng ngắn ngủi, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ. Khi thấy trên mặt Tạ Lâm Xuyên chẳng có lấy một nét kinh ngạc, ông lập tức thông suốt.

Ông thở phào nhẹ nhõm trong lòng, song lại thấy có chút hụt hẫng khó tả. Từ bao giờ mà sự tín nhiệm của bệ hạ dành cho Tạ Lâm Xuyên đã vượt xa một vị cựu thần đi theo phò tá gần mười năm trời như ông rồi?

Lát sau, Lý Tam Bảo dẫn theo hai tiểu thái giám khiêng một chậu than đồng lên trên bậc thềm rồng.

Bá quan văn võ nghển dài cổ nhìn lên. Tần Lệ tự tay lấy chiếc mồi lửa, ngay trước mặt tất cả các quan viên văn võ trong đại điện châm thẳng ngọn lửa vào dưới cuốn bí lục kia.

Ngọn lửa bùng lên, ánh lửa bập bùng lập tức soi rọi vào mắt của tất cả mọi người.

"Trẫm chưa từng đọc cuốn bí lục này." Giọng nói nghiêm nghị, lạnh lùng của Tần Lệ vang vọng khắp đại điện, "Trẫm cũng chẳng có hứng thú lật lại đống nợ cũ thối nát thời tiền triều của các ngươi."

"Nhưng chuyện đã được đưa tới mắt trẫm, trẫm không thể bỏ mặc. Dòng lưu dân kéo về kinh thành để kiếm miếng cơm manh áo kia, trẫm lại càng không thể ngó lơ."

Các trang giấy trong tay hắn quăn tít lại, cháy đen rụi. Một tờ, hai tờ, kéo theo vô số điểm yếu, chuyện mờ ám và tội chứng dày đặc bên trong, từng chút một biến thành tro bụi ngay trước mắt mọi người.

Tần Lệ ném cuốn sổ đã cháy rụi vào trong chậu than, ngọn lửa bùng lên l**m nốt những mảnh giấy cuối cùng. Tàn tro đen kịt bay lả tả theo gió, hắt lên gương mặt lúc tỏ lúc mờ của đám quần thần.

Cả điện chết lặng, không ai dám ho he, cũng chẳng ai dám nhúc nhích.

Tần Lệ tiện tay vứt chiếc mồi lửa vào chậu than, phủi phủi lớp tro chẳng hề tồn tại trên tay mình.

Hắn cười lạnh một tiếng, nghiêm mặt nói: "Hôm nay trẫm nói thẳng cho các ngươi biết, vụ án diệt môn oan uổng này, đáng xử thế nào thì xử thế ấy. Còn về những người khác, trẫm có thể tạm thời tha cho các ngươi một mạng."

"Nhưng trẫm phải nói rõ để mất lòng trước được lòng sau, sự khoan dung ngày hôm nay tuyệt đối không phải là dung túng. Sau ngày hôm nay, nếu còn quan viên nào dám ăn hối lộ, bao che tội phạm, kết bè kết cánh, bất kể là ai, chức tước cao thấp ra sao, trẫm nhất định sẽ dùng nghiêm hình trị tội, quyết không nương tay!"

Lời này vừa buông, tảng đá đè nặng trong lòng bá quan dưới thềm rốt cuộc cũng rơi xuống.

Đám quần thần như bừng tỉnh sau một giấc chiêm bao. Những vị quan mặt cắt không còn giọt máu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chẳng màng đến tấm lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, bọn họ đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng dập đầu rầm rầm chấn động tứ phía:

"Bệ hạ khoan hồng độ lượng! Chúng thần cảm tạ long ân bệ hạ! Nguyện thề chết trung thành với bệ hạ!"

Nghe tiếng tán tụng Tần Lệ vang lên không dứt khắp đại điện, Tạ Lâm Xuyên khẽ mỉm cười, bước ra lần thứ ba.

Mấy vị đại thần đứng cạnh y nhìn thấy cảnh này thì đầu óc muốn tê dại luôn, hận không thể ấn y trở về chỗ cũ.

Tạ Lâm Xuyên thong thả rút từ trong ngực ra một xấp ngân phiếu, ước chừng phải đến vạn lượng. Chờ tiếng ồn xung quanh dịu bớt, y tằng hắng một cái rồi nói: "Bệ hạ khoan dung thánh minh, thật là đại phúc của xã tắc. Thần thiết nghĩ, việc cứu tế lưu dân ngoài thành, cấp lương khô và lộ phí giúp họ hồi hương an cư lạc nghiệp là việc cấp bách trước mắt."

"Triều đình đang trong thời khắc gian nan, tài chính tạm thời chưa xoay xở kịp, thần nguyện quyên góp một phần của cải ngoài thân để đền đáp ân đức nhân từ của bệ hạ, chung tay vượt qua hoạn nạn này."

Ngàn vạn lần không ngờ tới, Tạ Lâm Xuyên chuyển đi chuyển lại, câu chuyện rốt cuộc lại quay về đề tài này.

Đám đại thần ngơ ngác nhìn nhau. Thừa tướng Ngôn Ngọc lại càng cạn lời, sao còn có thể không hiểu rằng hai kẻ này hóa ra đã thông đồng với nhau từ sớm.

Kẻ đấm người xoa, đang diễn tuồng hai mặt ở đây chứ đâu!

Mồi nhử đấy! Một cái mồi nhử to đùng luôn!

Tạ Lâm Xuyên đưa mắt lướt qua gương mặt xám xịt của Mai Nhược Quang, chậm rãi bảo: "Mai đại nhân, ngài xem, bệ hạ rộng lượng tha thứ cho tội lỗi của ngài– của các ngài như thế, lẽ nào đại nhân lại không muốn báo đáp ân điển của bệ hạ sao?"

Bị điểm mặt chỉ tên trước mặt mọi người, Mai Nhược Quang run bắn cả người. Cuốn sổ kia tuy đã bị thiêu rụi, nhưng tên Tạ Lâm Xuyên này đọc qua rồi mà! Có quỷ mới biết trên ấy có tên mình hay không.

Mai Nhược Quang cắn chặt răng, sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng. Cuối cùng lão đành phải làm ra vẻ cảm động đến rơi lệ, quỳ xuống dập đầu nói: "Thần nguyện quyên ra một vạn... à không, ba vạn lượng bạc để báo đáp long ân của bệ hạ! Góp sức san sẻ nỗi lo với triều đình!"

Ngôn Ngọc thầm nở nụ cười, ung dung bước lên nói: "Thần cũng nguyện góp chút lòng thành."

Đã có mấy vị đại thần đi đầu nôn ra tiền, những kẻ khác làm sao không hiểu được, đây đâu phải là tiền quyên góp, rõ ràng là tiền mua mạng của chính mình chứ đâu. Dẫu có xót xa đứt ruột đứt gan thì cũng phải lục tục lên tiếng hưởng ứng.

Nếu bỏ ra vài vạn lượng bạc mà giữ được cả gia sản lẫn cái mũ ô sa trên đầu thì xem ra vẫn còn hời chán. Còn hơn là chờ đến ngày bị xét nhà rồi tịch thu sạch sành sanh tài sản!

Nhìn lũ đại thần vốn chẳng biết trước giờ đã vơ vét được bao nhiêu lợi lộc kia đang vừa cắn răng vừa dâng tiền, lại vừa phải tạ ơn ân điển bao la của hoàng đế, Tần Lệ cố kìm nén biểu cảm, suýt chút nữa là phì cười thành tiếng.

Tạ tướng quân của hắn quả thực là một tên đầy mưu mô quỷ chước mà.

Tần Lệ rũ mắt liếc Tạ Lâm Xuyên một cái, ngồi lại vào long ỷ, cất giọng nói: "Trẫm biết tấm lòng báo quốc của các khanh vô cùng khẩn thiết, trẫm rất mực an lòng, có điều..."

Đám đại thần nghe vậy càng quỳ mọp xuống đất, cúi gằm mặt, chỉ sợ hai vị này lại bày ra trò quái quỷ gì nữa. Trái tim của họ thực sự không chịu nổi thêm kích động đâu.

Tần Lệ thay đổi giọng điệu, bỗng nhiên nói: "Trẫm cũng biết của cải của các khanh không phải từ trên trời rơi xuống, không thể hạch sách quá nhiều. Thế nên trẫm tính dùng thuế ruộng mùa thu năm nay làm vật thế chấp, lấy danh nghĩa của trẫm để vay một khoản tiền cứu trợ thiên tai từ các quan lại thân hào trong kinh thành."

"Tổng cộng một trăm vạn lượng, chia làm một trăm phần, mỗi phần một vạn lượng để góp vốn. Đợi đến khi thuế lương mùa thu chuyển về kinh, trẫm sẽ hoàn trả cả vốn lẫn lời, nhằm giải quyết vấn nạn ngặt nghèo trước mắt này."

Cái gì cơ? Hoàng đế đang... đích thân hỏi vay tiền họ?

Các quan viên trong điện kinh ngạc ngẩng đầu lên. Xưa nay chỉ nghe chuyện hoàng đế tịch biên gia sản đại thần, chứ hoàng đế đi vay tiền thần tử thì đúng là chuyện lạ mới nghe lần đầu.

Thậm chí lại còn có cả tiền lãi nữa chứ!

Nếu bị ép quyên tiền thì chẳng ai muốn bỏ ra nhiều, nhưng nếu là cho vay, lại có lãi cầm tay, thậm chí còn được làm chủ nợ của hoàng đế một phen, thì câu chuyện lại hoàn toàn khác!

Hộ bộ Thượng thư Thôi Tĩnh đảo mắt một vòng, trong lòng lập tức tính toán tinh tường. Dân gian vay mượn quan trọng nhất là chữ tín, đối với hoàng đế thì dĩ nhiên chẳng cần lo bò trắng răng. Đây hoàn toàn là món hời nắm chắc phần thắng.

Hắn lập tức giương giọng: "Bệ hạ, thần nguyện góp năm vạn lượng!"

Tần Lệ sửng sốt. Ban đầu khi Tạ Lâm Xuyên bàn với hắn kế hoạch này, Tần Lệ còn có chút bán tín bán nghi không biết vay một triệu lượng có quá nhiều hay không. Nào ngờ một vị đại thần mở miệng ra đã là năm vạn lượng.

Mấy vị "cựu thần ba triều" này rốt cuộc đã tích cóp được bao nhiêu của cải thế này?

"Bệ hạ! Thần cũng nguyện góp năm vạn lượng!" Mai Nhược Quang vội vàng lên tiếng theo. Cái bàn tính này đâu chỉ mình lão biết gõ, ai nấy đều thạo cả rồi.

Mai Nhược Quang chẳng thèm ham hố chút tiền lãi nhỏ nhặt kia, cái mà lão nhìn trúng chính là: đã là vay nợ thì ắt sẽ có giấy trắng mực đen làm bằng chứng.

Lão trở thành chủ nợ của hoàng đế, dẫu cho khoản tiền này sau này không cần trả lại đi chăng nữa, thì đó cũng là minh chứng cho việc lão từng "giúp đỡ" hoàng đế. Sau này Tần Lệ nếu có muốn lật lọng, lật lại nợ cũ để thanh trừng, thì tờ giấy nợ ngày hôm nay chính là bằng chứng cho lời hứa không truy cứu chuyện xưa mà chính miệng hắn thốt ra.

Nghĩ thông suốt điểm này, đám triều thần vừa nãy còn xót của vì bị ép quyên tiền bỗng chốc trở nên hăng hái hẳn lên, số tiền cứ thế tăng vọt lên vùn vụt.

Ngôn Ngọc và Tần Vịnh Nghĩa chứng kiến cảnh tượng này, vẻ mặt phức tạp muôn phần, không biết nên có cảm tưởng gì cho phải.

Nhiếp Đông đứng bên cạnh không hiểu mấy cái chuyện lắt léo vay mượn thuế má này, gãi gãi đầu, chỉ biết bệ hạ và Tạ đại nhân thực sự quá siêu phàm. Chẳng cần tịch thu tài sản mà các đại thần cứ tranh nhau dâng tiền lên, lại còn sợ nộp không đủ nhiều nữa chứ.

Tần Lệ ngồi trên long ỷ, nhìn cảnh đám đại thần thậm chí còn vì tranh giành chút phần hùn hạp ít ỏi mà cãi cọ với nhau đến đỏ mặt tía tai, không khỏi nghệch mặt ra đôi chút.

Tạ Lâm Xuyên dưới bậc thềm rồng ung dung ôm hốt bản, trên mặt không có lấy nét ngạc nhiên nào, chỉ khẽ nghiêng đầu nháy mắt với Tần Lệ một cái.

Phen này tiền gạo có rồi, tiếng thơm khoan dung cũng có luôn, sẵn tiện vặt được lông của Lý Tuyết Hoằng, lại còn tiện tay tống giam được một tên đối thủ.

Hôm nay đúng là thu hoạch đầy bồn đầy chậu mà!

※※※

Buổi lâm triều cuối cùng cũng kết thúc trong một tràng cãi vã nháo nhào.

Trở lại Ngự Thư Phòng, Tần Lệ vừa ngồi xuống sau án thư, còn chưa kịp mở miệng hỏi Tạ Lâm Xuyên đã thấy đối phương mang đến một xấp giấy trắng, bày ra trước mặt hắn.

Tần Lệ nhướng mày: "Cái này là để làm gì?"

Tạ Lâm Xuyên cầm thỏi mực lên mài giúp hắn, khẽ mỉm cười nói: "Hôm nay bệ hạ vay nợ của các đại thần, đương nhiên là xin bệ hạ viết giấy nợ rồi. Cái này mới là thứ họ thực sự bỏ tiền ra để có được."

"Giấy nợ? Ngươi muốn trẫm tự tay viết?" Tần Lệ nhìn xấp giấy trắng, chân mày cau chặt, "Để đám thuộc cấp viết rồi trẫm đóng ấn lên là được rồi."

Tạ Lâm Xuyên bảo: "Sao nào, bệ hạ chẳng lẽ lại không biết viết chữ sao." Đâu phải chưa từng phê duyệt tấu chương bao giờ.

Tần Lệ hiếm khi lộ vẻ lúng túng, có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Chữ của trẫm... không được đẹp cho lắm."

Với lại hắn cũng chỉ biết viết mấy chữ thường hay dùng mà thôi.

Tạ Lâm Xuyên nói: "Bệ hạ viết một tờ ta xem thử nào."

Tần Lệ lườm y một cái, cả khuôn mặt viết đầy hai chữ 'từ chối'. Cuối cùng, dưới ánh nhìn bất động như núi của Tạ Lâm Xuyên, hắn mím môi, vẫn buộc phải cầm bút lên, gượng gạo viết vài dòng.

"Thế nào?" Đã bảo là không đẹp rồi mà.

Tạ Lâm Xuyên nhận lấy tờ giấy, cúi đầu nhìn nhìn, nghiêm túc nhận xét: "Không phải là không đẹp."

Tần Lệ thoắt cái ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt: "Hả?"

Tạ Lâm Xuyên đâm một nhát chí mạng: "Mà là xấu tệ hại."

Tần Lệ nghiến răng: "..."

Lại xấc xược rồi!

"Bệ hạ đừng vội." Tạ Lâm Xuyên vòng ra sau lưng hắn, một tay đặt lên bờ vai hắn, tay phải khẽ khàng nắm lấy mu bàn tay đang cầm bút của hắn.

Y cúi người ghé sát bên tai Tần Lệ khẽ cười, giọng nói trầm ấm mà đầy vẻ tao nhã: "Để vi thần dạy ngài."

Tần Lệ nhướng mày, vành tai hơi động đậy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn