Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 45: Dưa non ép chín

Tạ Lâm Xuyên nghĩ đến chuyện kiếp trước, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng. Giả sử Tần Lệ thực sự là kẻ máu lạnh vô tình thì đâu đến nỗi bại trong tay Lý Tuyết Hoằng.

Y cùng Tần Lệ đi tiếp một đoạn, phía dưới lán phát cháo bỗng truyền đến một trận náo loạn. Hai người nhìn nhau, lập tức sải bước đi xuống tháp canh.

Trước lán cháo nơi cửa thành có đầy những lưu dân mặt vàng da bọc xương đang chen chúc với nhau. Mùi cháo loãng thoang thoảng trong không khí cũng không thể khỏa lấp sự đói khát và nỗi hoang mang đang bủa vây bốn bề.

Một đám người đang xúm lại một chỗ, xô đẩy cự cãi om sòm. Mấy binh lính của Tuần phòng doanh gần đó đang vác trường thương đi tới để duy trì trật tự.

Chính giữa đám đông là một đứa nhóc chừng tám chín tuổi, quần áo rách rưới, tóc tai xơ xác như cỏ úa, mặt mũi lấm lem bùn đất đang bị bốn năm tên lưu dân bao vây ở giữa, vừa xô đẩy vừa quát tháo.

Đứa trẻ kia vóc dáng gầy gò nhỏ thó, cánh tay ốm nhom tưởng như chỉ cần vặn một cái là gãy, vậy mà nó vẫn bướng bỉnh nghếch cổ chịu đòn chứ nhất quyết không chịu thua. Bàn tay nó đang ghì chặt nửa mẩu bánh ngô đang gặm dở, tay kia ôm khư khư thứ gì đó giấu trong lòng, răng cắn chặt, ánh mắt vừa quật cường vừa đầy vẻ hoảng hốt.

"Cái thằng ranh con từ đâu chui ra thế, dám chen ngang cướp cháo à!"

"Phải đấy! Bọn ta xếp hàng cả nửa canh giờ rồi, còn ngươi thì giỏi lắm, dám xông thẳng vào đây cướp giật!"

Tiếng quát tháo vang lên tứ phía. Có kẻ đưa tay định giật lấy thứ đồ trong ngực đứa trẻ kia, nó cuống cuồng vung tay loạn xạ, túm lấy cánh tay gã kia cắn mạnh một cái, liền bị gã tát một cái thật mạnh đến mức ngã nhào ra đất, mắt thấy sắp sửa hứng chịu một trận đòn hội đồng tơi tả.

"Dừng tay." Tần Lệ nhíu mày. Giọng hắn không cao nhưng mang theo uy nghiêm không thể cưỡng lại, sức xuyên thấu cực mạnh, tức thì át đi mọi âm thanh huyên náo xung quanh.

Lần xuất cung này hắn cố ý mặc thường phục, mái tóc bạc đặc trưng được búi gọn ra sau đầu, lại dùng một lớp vải quấn quanh.

Đám lưu dân xung quanh thấy hai người ăn vận sang trọng, khí độ bất phàm, rõ ràng là người làm quan, lại nhìn khí trường bức người quanh thân Tần Lệ, họ lập tức biết điều rụt tay lại, lùi về sau vài bước, không dám hé răng nửa lời.

Đúng lúc này, một vị Giáo úy của Tuần phòng doanh mặc áo xám, hông đeo trường đao rảo bước đi tới. Vừa nhìn thấy Tần Lệ, sắc mặt hắn ta biến đổi ngay lập tức, đang định quỳ xuống hành lễ thì đã bị Tần Lệ phẩy tay ngắt lời.

"Có chuyện gì? Nói thẳng."

Vị Giáo úy Tuần phòng doanh cung kính chắp tay, cúi đầu đáp: "Bẩm báo... đại nhân, tiểu tử này hôm nay đã tới nhận ba bát cháo rồi, bị người ta phát hiện nên đánh đuổi ra ngoài. Vừa rồi lại thừa dịp người ta không để ý xông vào cướp, còn nhân lúc hỗn loạn cướp luôn bánh ngô của lán cháo. Đó là phần ăn để phát cho tráng đinh được chiêu mộ để tu sửa thành, những người lưu dân bất bình nên muốn dạy dỗ tiểu tử này một trận."

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên dời xuống bàn chân trần trầy trụa của đứa nhóc, rồi lại nhìn sang Tần Lệ, chỉ thấy chân mày hắn khẽ nhíu lại, giọng điệu lạnh tanh: "Đem đồ cướp được trả lại đi."

Thân hình đứa nhỏ cứng đờ, nó càng siết chặt mẩu bánh ngô hơn, đáy mắt nhen nhóm tia lửa phẫn nộ, cắn môi trừng mắt nhìn Tần Lệ.

Tần Lệ tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống nó, giọng nói không hề dịu đi, vẫn lạnh lùng bảo: "Trong thời cuộc này ai nấy đều gian nan, người ta dựa vào cái gì mà phải nhường nhịn ngươi, thương hại ngươi chỉ vì ngươi nhỏ yếu?"

"Lũ làm quan các người tên nào tên nấy đều ăn no rửng mỡ, chỉ biết đứng đây nói lời vô dụng!" Đứa nhỏ đột nhiên bùng nổ, giọng nói khản đặc, trong tiếng khóc nghẹn ngào bật ra lời lẽ đầy phẫn uất, "Các người có màng sống chết của bọn ta đâu, dựa vào cái gì mà quản ta có cướp đồ ăn hay không! Cháo quan phủ phát ít đến chẳng đủ nhét kẽ răng, không cướp thì chờ chết à!"

Nó đột ngột ngẩng phắt đầu lên, nước mắt hòa lẫn bùn đất lăn dài trên má, song chẳng hề chùn bước, hệt như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Tạ Lâm Xuyên đứng một bên liếc nhìn Tần Lệ, không hề can thiệp.

Tần Lệ nhìn đôi mắt đỏ hoe của đứa nhỏ, lặng lẽ từ bên hông rút ra một đồng tiền xu rồi kẹp giữa hai đầu ngón tay. Giọng điệu hắn vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng lại nhen nhóm vài phần thâm ý:

"Nếu ngươi có bản lĩnh thì cướp lấy đồng tiền này từ tay ta, rồi đi tìm vị Giáo úy này, bảo hắn tìm cho ngươi một công việc. Bỏ sức lực ra mà đổi lấy miếng ăn, từ này khỏi phải đi cướp giật, cũng không cần nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống."

"Còn nếu ngươi cướp không nổi, thì cứ nằm đó mà trách bản thân vô dụng, có chết đói cũng đáng đời."

Đứa nhỏ ngẩn ra, ngơ ngác nhìn đồng tiền trong tay Tần Lệ, rồi lại nhìn vóc dáng cao lớn mạnh mẽ của hắn. Khoảnh khắc sau, nỗi căm hờn nơi đáy mắt dần bị sự quyết tuyệt thay thế.

Nó hít sâu một hơi, đột ngột bạt mạng lao về phía trước, thân hình nhỏ bé mang theo một luồng sức lực như quyết liều chết, dùng cả hai tay để giật lấy đồng tiền kẹp giữa ngón tay Tần Lệ.

Tần Lệ hơi nghiêng người, cố ý thả chậm động tác, mặc cho đối phương ở trước người mình ra sức vồ chụp lôi kéo. Cánh tay hắn không nặng không nhẹ thúc một cái, đẩy nó ngã ra đất.

Đứa nhỏ thở hồng hộc, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi dày đặc, hai tay dính đầy bùn đất. Thế nhưng bất kể có bị ngã bao nhiêu lần đi nữa, nó vẫn kiên cường bò dậy.

Thừa dịp Tần Lệ giơ tay lên, nó đột ngột nhảy vọt lên một cái, dùng cả tay lẫn chân bám chặt lấy Tần Lệ như đỉa đói, há mồm ngoạm một phát thật mạnh vào ngón tay hắn.

Bất kể Tần Lệ có đẩy có xách thế nào, đứa nhỏ thà chết cũng không nhả ra, gần như dốc hết sức bình sinh, cắn đến mức bật cả máu tươi.

Tần Lệ nheo mắt, cười khẩy một tiếng, bóp lấy gáy nó rồi phẩy mạnh một tay.

Đứa trẻ bị đẩy ngã lăn ra trên đất, ngã đến mức mặt mày lấm lem tro bụi, trông vô cùng chật vật. Thế nhưng nó lại mặt mày hớn hở, từ trong miệng nhổ ra đồng tiền xu, siết chặt rồi giơ cao lên: "Ta thắng rồi! Là của ta!"

Vài giọt máu theo ngón tay của Tần Lệ uốn lượn lăn xuống, rồi bị hắn tùy ý lau đi. Mấy quân sĩ Tuần phòng doanh đứng ở bên cạnh nhìn mà kinh hồn bạt vía. Long thể bị tổn thương thế này có tính là bọn họ hộ giá không chu toàn không đây?

Đám lưu dân lảng vảng gần đó thấy đứa nhỏ này vì một miếng ăn mà ngay cả quan binh cũng dám cắn, đành phải hậm hực tản đi.

"Cầm lấy tiền, đi tìm Giáo úy." Tần Lệ thu tay về, giọng điệu vẫn phẳng lặng như tờ.

Đứa nhỏ nhìn Tần Lệ một cái, rồi lại nhìn đồng tiền trong lòng bàn tay, không nói nửa lời, quay người chạy phắt đến bên cạnh vị Giáo úy, lí nhí nói mấy câu.

Vị Giáo úy sao lại không hiểu ý của hoàng đế cho được? Hắn liền sắp xếp cho nó một công việc thu dọn tạp vật, hứa hẹn mỗi ngày làm xong việc sẽ cho nó thêm một bát cháo kèm hai mẩu bánh ngô.

Dù chỉ là khuân vác đồ đạc lặt vặt, song đối với thân hình nhỏ thó của nó mà nói thì cũng chẳng hề nhẹ nhàng gì. Đứa nhỏ nhận lấy phần lương khô, cẩn thận từng li từng tí nhét vào trong ngực, bước đi về phía miếu Thổ Địa ở ngoài thành.

Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ đưa mắt nhìn nhau, lặng lẽ bám theo.

Hai người bước theo đứa nhỏ đến tận miếu Thổ Địa, ghé mắt qua khung cửa sổ mục nát nhìn vào bên trong. Chỉ thấy nơi góc miếu có hai đứa trẻ nhỏ hơn đang cuộn tròn vào nhau, một trai một gái chừng năm sáu tuổi. Quần áo trên người bọn chúng còn rách nát hơn cả đứa trẻ kia, đang mở to đôi mắt tròn xoe, tràn đầy mong ngóng nhìn nó.

Đứa nhỏ bước nhanh tới, cẩn thận lôi bát cháo và hai mẩu bánh ngô giấu trong ngực ra, đem bánh ngô chấm vào nước cháo cho mềm đi, rồi vô cùng cẩn thận mà bẻ vụn ra, đút từng chút một cho hai đứa em của mình.

Đợi bọn chúng ăn gần xong, đứa nhỏ mới vục mặt vào bát cháo l**m sạch sẽ chút nước còn sót lại, đến cả vụn bánh dính trên đầu ngón tay cũng l**m sạch sành sanh, bấy giờ mới xoa xoa cái bụng, ríu rít nói chuyện phiếm.

Tạ Lâm Xuyên chứng kiến cảnh này, khẽ mỉm cười: "Bệ hạ cất công đi theo đến tận đây, chẳng lẽ là vì trong lòng thấy không nỡ sao?"

Tần Lệ khoanh hai tay dựa vào khung cửa, lười biếng liếc y một cái, từ mũi hừ lạnh một tiếng: "Cái thiên hạ này mỗi ngày có biết bao nhiêu đứa nhãi ranh chết đói, trẫm có cái gì mà không nỡ?"

"Ồ. Ta còn tưởng bệ hạ thấy đứa trẻ này có cái tính bướng bỉnh y hệt ngươi, nên muốn nhận nuôi nó cơ đấy."

Tần Lệ nhướng mày, đưa tay nhéo nhẹ vào má y một phát, hạ giọng bảo: "Lại to gan rồi."

Hắn dời tầm mắt trở lại trong miếu, nhàn nhạt nói: "Trẫm còn lâu mới thèm nhận nuôi cái loại nhãi ranh này."

Tạ Lâm Xuyên cong khóe môi: "Bệ hạ vừa rồi đã muốn giúp đứa trẻ một tay, sao không hành động thẳng thắn luôn đi? Đồ ăn nó cướp được thì cứ cho nó là xong, việc gì phải đi một vòng lớn đóng vai kẻ ác làm gì. Ngón tay bị cắn rách cả rồi mà cũng chẳng thấy đứa nhỏ kia nói lấy một lời đa tạ."

Nếu đổi lại là y, có lẽ y sẽ lựa lời an ủi đứa trẻ kia một hồi, cho nó ăn một bữa no nê, rồi tìm một công việc cho nó. Dù sao cũng chỉ cần phất tay một cái là xong.

Đã để y bắt gặp thì cũng coi như một đoạn duyên phận, đứa trẻ còn nhỏ thế kia, đương nhiên không thể để nó chết đói ngay trước mắt mình.

"Trẫm cần gì lời cảm kích của nhãi ranh đó." Tần Lệ cười nhạo một tiếng, rồi chậm rãi thu lại nụ cười, nheo mắt bảo, "Trên đời này kẻ khốn khổ không nơi nương tựa nhiều vô số kể, không phải ai cũng xứng đáng nhận được sự bố thí. Nếu nó thực sự có bản lĩnh không bị tóm được thì cứ mặc xác nó."

"Dựa núi núi lở, dựa nước nước chảy. Yếu đuối chính là tội của nó. Người xung quanh sẽ đố kỵ, sẽ cướp đoạt, sẽ bắt nạt nó. Nếu nó muốn sống sót, muốn sống cho ra hồn thì phải tự mình đi tranh đi cướp, phải dốc ra cái sự kiên quyết liều chết dù chỉ vì một bát cháo."

"Không ai có thể che chở cho nó cả đời, ngoại trừ chính bản thân nó."

Tạ Lâm Xuyên không kìm được thầm cảm thán một tiếng.

Tên Tần Lệ này giống như một con trai mình đầy gai nhọn.

Nhìn từ xa thì cứng ngắc lạnh lẽo, lỡ chạm tay vào còn bị cứa đau. Nhưng nếu có ai có thể cạy được lớp vỏ của hắn ra, thì bên trong lại mềm mại và ấm nóng đến bất ngờ.

Thế mà Tần Lệ lần trước còn dám mở miệng chê y lòng dạ quá mềm yếu? Kẻ không nỡ nhẫn tâm, không buông bỏ được tình nghĩa rõ ràng luôn là chính Tần Lệ hắn.

Y nhìn đăm đăm vào Tần Lệ, từ tốn nói: "Cho nên bệ hạ làm bất cứ việc gì, cũng đều phải 'đi tranh đi cướp' cho bằng được?"

Tần Lệ nhìn ngược lại y, một tay chắp sau lưng, khóe môi chậm rãi nhoẻn lên một nụ cười đắc ý: "Thì đã sao nào?"

"Trẫm ghét nhất là cái lũ suốt ngày oán trời trách đất, tự oán tự buông xuôi. Nếu có bản lĩnh thì món bảo vật gì mình muốn mà chẳng thể đoạt được về tay?"

Hắn khinh bạc nâng cằm Tạ Lâm Xuyên lên, dùng đầu ngón trỏ gãi gãi, rướn người lại gần y, khẽ nhướng đuôi mắt, hạ giọng cười trầm thấp: "Trẫm biết trong lòng ngươi chắc chắn oán hận trẫm cưỡng đoạt ngươi vào cung, lại còn bất mãn vì trẫm dùng cường quyền với ngươi, ngày đêm đều nung nấu ý định rời khỏi hoàng cung này."

Mí mắt Tạ Lâm Xuyên giật nảy một cái. Đang yên đang lành bàn chuyện chính sự, sao tự nhiên lại bẻ lái sang chuyện này rồi?

"Nhưng thế thì đã sao?" Tần Lệ trưng ra cái bộ mặt chẳng biết xấu hổ là gì, còn lấy làm vinh hạnh, hừ lạnh, "Giờ ngươi chẳng phải cũng thuộc về trẫm rồi đó sao? Cướp được ngươi chính là bản lĩnh của trẫm, tóm lại là đừng hòng chạy thoát."

Dưa non ép chín không ngọt thì đã sao? Không ngọt thì cùng lắm chấm đường mà ăn!

Tạ Lâm Xuyên: "..."

Nếu là kiếp trước nghe thấy cái luận điệu ăn cướp mà còn ngông cuồng này, y nhất định sẽ tức lộn ruột, chỉ thẳng vào mũi Tần Lệ mà mắng hắn một trận.

Còn giờ đây, không biết có phải đã quen tai rồi hay không, Tạ Lâm Xuyên không những không vì thế mà nổi giận, ngược lại còn thấy cái bộ dạng tự tin thái quá, tràn trề chí khí này của Tần Lệ thật sự là vô cùng... Ngứa đòn.

Khóe mắt Tạ Lâm Xuyên giật giật, không nhịn được sờ sờ sống mũi.

Đời trai thẳng của y xem ra đã thực sự một đi không trở lại rồi. Tất cả đều tại Tần Lệ cả!

Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn đắm đăm, ánh mắt lóe lên tia sáng, đột ngột hỏi: "Bệ hạ thuở nhỏ lớn lên trong bầy sói, sau đó làm thế nào mà trở về được? Sao lại biến thành lưu dân, rồi làm sao chiêu binh mãi mã thảo phạt thiên hạ?"

Kiếp trước Tần Lệ thi thoảng sẽ hé môi đôi ba câu, nhưng lời lẽ đều mập mờ, không chịu nói nhiều. Cộng thêm việc Tạ Lâm Xuyên hiếm khi chủ động hỏi, nên việc Tần Lệ rốt cuộc đã trải qua những gì, y cũng chẳng biết được bao nhiêu.

Tần Lệ ngẩn ra, dường như không ngờ Tạ Lâm Xuyên sẽ đột nhiên nảy sinh hứng thú với quá khứ của hắn. Hắn lập tức ngoảnh mặt đi, tránh né ánh mắt y, đưa tay gãi đầu gãi tai.

"Ngươi hỏi cái này làm gì? Trời không còn sớm nữa, nên hồi cung rồi."

Tạ Lâm Xuyên thấy hắn đánh trống lảng, bèn tiến lên một bước chặn đường hắn: "Ta cũng chỉ là quan tâm bệ hạ thôi, không được sao? Bệ hạ phải chăng có nỗi niềm khó nói?"

Nếu như Tạ Lâm Xuyên quan tâm hắn ở những chuyện khác, Tần Lệ chắc chắn trong lòng sướng điên lên được. Có điều chuyện này thì xin miễn đi.

Tần Lệ bực dọc bảo: "Trẫm chẳng có gì để nói cả, chỉ có ngươi là to gan thôi."

Tạ Lâm Xuyên là bậc thế gia quý công tử văn võ song toàn, phong thái và cốt cách thanh cao, còn quá khứ của Tần Lệ hắn thì như một con chó hoang bên lề đường.

Khoảng cách của hai người chẳng khác nào là vầng trăng sáng trên trời với đốm đom đóm dưới đất. Có nói ra, nếu không phải chuốc lấy sự coi thường thì cũng là ánh mắt thương hại, có cái gì hay ho mà nói đâu!

Tạ Lâm Xuyên lại hỏi: "Vậy bệ hạ vì sao muốn làm hoàng đế?"

Tần Lệ nhướng mày, giọng điệu hiển nhiên bảo: "Cái này còn phải hỏi sao? Kẻ nào mà chẳng muốn làm hoàng đế? Tất nhiên là muốn cái gì có cái đó, nắm quyền sát sinh trong tay, được vạn dân kính ngưỡng, không ai dám cãi lời trẫm..."

Hắn nói đến đây bỗng khựng lại, liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên một cái, lí nhí lầm bầm một câu: "Ngoại trừ cái đồ gan to bằng trời nhà ngươi."

Tạ Lâm Xuyên nhàn nhạt cười bảo: "Nhưng bây giờ bệ hạ chắc cũng đã hiểu, ngai vàng hoàng đế này thực ra cũng chẳng dễ ngồi như vậy."

Tần Lệ khẽ cau mày, nghĩ đến bài toán hóc búa trước mắt, nhất thời không hé môi.

Tạ Lâm Xuyên thầm thở dài trong lòng. Kỳ thực Tần Lệ đối với bá tánh mà nói chưa chắc đã không phải là một vị minh quân. Chỉ là thời gian tại vị của hắn còn quá ngắn, xuất thân bần hàn, tính khí bộc trực táo bạo, lại không có ai chỉ dạy cho hắn.

Y bỗng nhiên nghĩ, thực ra việc phò tá Tần Lệ còn mang lại cảm giác thành tựu lớn hơn nhiều so với người có thân phận như Lý Tuyết Hoằng.

Tần Lệ càng có nhiều khiếm khuyết, thì sự tồn tại của y mới càng có giá trị.

※※※

Vài ngày sau.

Ba xấp hồ sơ đại án liên quan đến việc các quan viên cốt cán trong triều vì tư lợi mà làm trái pháp luật, tham ô nhận hối lộ đã được đưa lên bàn của phủ Đình Úy.

Lần lượt là Hộ bộ Thượng thư Thôi Tĩnh dung túng cho cháu ngoại chiếm đoạt trăm mẫu ruộng dâu, Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long nhận mười vạn lượng bạc trắng, xử oan cho một kẻ thế thân trong vụ án diệt môn, còn có đại án gian lận khoa cử do Lễ bộ chủ trì ba năm trước, thậm chí còn liên lụy tới nhiều vị Ngự sử của Ngự Sử Đài.

Sức ảnh hưởng tiêu cực đằng sau ba vụ đại án này thậm chí vượt xa vụ xung đột giữa đoàn sứ giả Khương Nhu và Giáo úy Nhiếp Tấn mấy tháng trước, đến mức cả Hình bộ gần như không một ai dám tiếp nhận, cuối cùng lấy cớ liên quan tới Hình bộ Thượng thư mà lại đùn đẩy sang cho phủ Đình Úy.

Tạ Lâm Xuyên ngồi trước bàn, đem ba xấp hồ sơ xem xét kỹ lưỡng một lượt, ngón tay nhẹ nhàng day day thái dương, hơi nhíu mày.

Y trước đó đã đoán được Tần Lệ định thanh trừng một số tham quan tiền triều, phát động hình phạt tịch thu gia sản để nhanh chóng gom góp tiền gạo.

Thế nhưng mấy vụ án này, tuy nói là chứng cứ rành rành, nhưng thời gian vụ án đều là từ hai ba năm trước. Hay nói cách khác, đây đều là những vụ án cũ thời tiền triều.

Cho dù Tần Lệ có ý đồ thanh lọc th*m nh*ng đi nữa, thì chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi thế này, đám người bên dưới làm sao có thể thay hắn thu thập được tận tường những vụ án và bằng chứng từ mấy năm trước?

Rõ ràng là có kẻ đã nắm thóp những việc này từ lâu, mượn cơ hội này để đưa dao vào tay Tần Lệ.

Ý đồ muốn một vố lật đổ ba vị Thượng thư, thậm chí còn kéo theo mấy vị Ngự sử của Ngự Sử Đài, đây quả thật là một nước cờ lớn.

Những người này đều là cựu thần của tiền triều, môn sinh và phe cánh trải khắp triều dã.

Có thể tưởng tượng được, nếu Tần Lệ bày ra tư thế tát nước làm sạch giới quan lại, từ đám đại thần triều đình này mà tiếp tục tra cứu đến cùng để nhổ cỏ tận gốc rút dây động rừng, thì không biết sẽ dấy lên cơn sóng gió kinh hoàng đến nhường nào!

Đám người này lẽ nào có thể ngoan ngoãn ngồi chờ lưỡi đao của Tần Lệ vung xuống sao? Nói không chừng sẽ lập tức nghĩ đủ trăm phương ngàn kế đâm lén một nhát sau lưng Tần Lệ, rồi quay về làm trung thần của nhà họ Lý.

Kẻ đứng sau này rõ ràng là đang rắp tâm hại người.

Tạ Lâm Xuyên ngẫm nghĩ một lát, thấy hiện tại chỉ có một người duy nhất có năng lực và động cơ làm chuyện này, chính là Lý Tuyết Hoằng – kẻ đang nắm giữ cuốn bí lục ghi chép chuyện dơ bẩn của các quan viên tiền triều.

Hắn trước đó bị Tần Lệ đánh mấy roi, chịu trọng thương, hiện tại vẫn đang bị giam trong thiên lao, việc này nhiều khả năng là do đám tâm phúc dưới trướng thay hắn hành sự.

Tạ Lâm Xuyên suy tính kỹ càng một phen, đem hồ sơ cất gọn lại, bước thẳng về phía Ngự Thư Phòng.

Khi y tìm đến chỗ Tần Lệ, bọn người Ngôn Ngọc và Tần Vịnh Nghĩa cũng vừa khéo từ Ngự Thư Phòng rời khỏi. Sắc mặt bọn họ ai nấy cũng đều khó coi, rõ ràng là can gián không thành, quân thần không thể đạt được tiếng nói chung.

Tần Lệ vừa mới bốc hỏa một trận, đang sầm mặt gạch gạch xóa xóa trên bản tấu chương do Hình bộ trình lên. Lý Tam Bảo thì đang nơm nóp lo sợ ngồi xổm dưới đất nhặt nhạnh những tờ tấu chương rơi vãi khắp nơi.

"Bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên lên tiếng, "Ta đồng tình với cách nói của Ngôn Thừa tướng, việc này nên hoãn lại chứ không nên nóng vội."

"Ngươi nói cái gì?" Tần Lệ đột ngột ngẩng phắt đầu lên, nheo mắt nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên, "Ngươi cũng đến để khuyên trẫm nhẹ tay tha bổng cho lũ tội thần này sao?"

Hắn đứng bật dậy, từ sau án thư vòng ra ngoài, đi tới trước mặt Tạ Lâm Xuyên, cau chặt mày, nét mặt lạnh lùng: "Ngươi quên mất ngày đó chúng ta đứng trên tường thành nhìn thấy cảnh tượng gì, và cả đứa trẻ trong ngôi miếu hoang kia rồi sao? Nếu không phải lũ gian thần phản nghịch làm trái pháp luật này nhiều như lông trâu, thì thiên hạ này làm sao có nhiều người phải chịu cảnh tha hương ly tán đến thế?"

Hắn đập mạnh bản tấu chương trong tay một phát, đè thấp chân mày: "Chẳng lẽ những kẻ này không đáng chết sao?"

Tạ Lâm Xuyên khựng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đan xen giữa sát ý và phẫn nộ của hắn, gật đầu bảo: "Đương nhiên là đáng chết, nhưng tuyệt đối không phải là lúc này, càng không phải là tất cả."

"Đợi sau này khi hoàng vị của bệ hạ đã vững vàng, mở khoa thi chọn lựa hiền tài, tiền gạo sung túc, giải quyết xong loạn đảng của Lý Phong Hạo, thì khi ấy đám người đó sẽ giống như cá thịt trên thớt, lúc bấy giờ mới thong thả thanh toán bọn chúng cũng chưa muộn."

Tần Lệ dần thu lại vẻ giận dữ, trầm giọng bảo: "Trẫm đương nhiên hiểu rõ, nhưng những người ngoài kinh thành kia còn có thể đợi được bao lâu?"

Tạ Lâm Xuyên nói: "Ta chính là vì việc này mà đến. Ta hy vọng bệ hạ có thể chấp thuận thả Thuận vương điện hạ ra khỏi đại lao."

Tần Lệ ngẩn ra, ngọn lửa giận vừa mới tạm lắng xuống xem chừng lại sắp bùng lên ngùn ngụt.

Hắn vừa định mở miệng, Tạ Lâm Xuyên đã sớm dự liệu trước, ra tay nhanh như chớp đưa hai ngón tay ra kẹp chặt lấy miệng hắn.

Tần Lệ trong một thoáng lơ là đã bị cắt ngang thế trận, lời chất vấn tuôn đến cửa miệng bỗng chốc nghẹn lại nơi kẽ răng, chỉ có thể phát ra hai tiếng "hừm hừm" nghẹn ngào, trợn tròn đôi mắt nhìn y với vẻ không thể tin nổi.

"Bệ hạ, nghe ta nói đã." Ngón tay Tạ Lâm Xuyên bất di bất dịch kẹp chặt lấy hắn, "Thuận vương điện hạ đang giữ một thứ đồ. Thứ đó có thể giúp bệ hạ giải quyết mối lo cấp bách này."

Tần Lệ gạt phắt tay y ra, bực bội bảo: "Ngươi nói cái thứ kho báu tiền triều chết dẫm kia sao? Thứ đó có tồn tại hay không còn chưa biết. Trừ phi dùng trọng hình tra khảo, bằng không thì Lý Tuyết Hoằng đời nào chịu khai."

Hắn liếc xéo Tạ Lâm Xuyên một cái, cười lạnh một tiếng, đầy ác ý nói: "Ngươi mà nỡ dùng trọng hình tra khảo cựu chủ của ngươi sao? Cái thân xác bèo bọt ấy của hắn, ước chừng chống đỡ không được bao lâu là xuống gặp Diêm Vương luôn rồi."

"Không, thứ ta nói đến là một cuốn sổ ghi chép tội chứng của các quan viên trọng yếu thời tiền triều."

Tần Lệ lộ vẻ hoài nghi: "Cái gì?"

※※※

Đang giữa mùa hè, thế nhưng đại lao dưới lòng đất lại không hề có chút hơi nóng. Bốn bề lạnh lẽo thấu xương lại ẩm thấp vô cùng, trong không khí vương vất một mùi hôi hám mục nát mà dính nhớp.

Tạ Lâm Xuyên trước khi bước vào đã khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng màu đen trên mình để ngăn hơi lạnh ẩm ướt của địa lao thấm vào người.

Lý Tuyết Hoằng sau khi bị Tần Lệ trong cơn thịnh nộ cho ăn một trận roi, tuy còn giữ được tính mạng, nhưng bộ dạng hiện tại của hắn vô cùng chật vật. Những vết thương loang lổ cùng vệt máu từ mũi tên nơi bả vai dính chặt vào da thịt. Bộ dạng ấy nào còn chút phong thái tiêu sái của ngày xưa.

Tạ Lâm Xuyên đứng trước mặt hắn, ánh mắt bình thản nhìn xuống hắn nói: "Thuận Vương điện hạ, lẽ nào ngươi thực sự muốn tiếp tục chôn chân tại nơi này sao? Không có thái y chẩn trị, cứ kéo dài thế này, biết đâu chừng thực sự sẽ lâm bệnh mà chết. Chỉ cần ngươi giao thứ ta muốn ra đây, ta sẽ lập tức xin bệ hạ thả ngươi về vương phủ."

Sắc mặt Lý Tuyết Hoằng trắng bệch, cả người gầy đi rõ thấy, trông vô cùng yếu ớt, tưởng chừng chỉ cần một ngọn gió thổi qua là có thể thổi bay hắn.

Hắn ngẩng đầu nhìn đối phương, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì, hồi lâu sau mới cúi đầu ho khù khụ vài tiếng: "Ta đã nói rồi, không có kho báu tiền triều gì cả, từ sớm đã bị Lý Phong Hạo vơ vét sạch sẽ rồi."

Tạ Lâm Xuyên không hề ngạc nhiên, Lý Tuyết Hoằng đâu có ngu. Khoảnh khắc mà hắn bị vắt kiệt toàn bộ giá trị lợi dụng, ước chừng cũng là ngày hắn thực sự phải "bệnh chết".

"Còn về quyển bí lục mà ngươi muốn, quả thực đang nằm trong tay ta. Ngươi nếu muốn, ta có thể giao ra cho ngươi. Ta chỉ có một câu duy nhất muốn hỏi ngươi."

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày.

Lý Tuyết Hoằng nhìn thẳng vào đôi mắt y, cố sức ngồi ngay ngắn lại, cực kỳ không cam lòng mà truy vấn: "Lâm Xuyên, ngươi thực sự đã theo Tần Lệ rồi sao? Hắn rốt cuộc đã hứa hẹn cho ngươi những lợi lộc gì?"

Tạ Lâm Xuyên khựng lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt: "Lợi lộc?"

Y không đáp lời, chỉ vẫy tay gọi thái y đứng chực bên ngoài vào để chữa trị cho hắn, liếc nhìn Lý Tuyết Hoằng một cái, cũng chẳng rõ là đang nói với ai, trầm giọng bảo: "Lần này cũng trả lại cho ngươi."

"Nói chuyện phiếm đủ chưa?" Giọng nói đầy vẻ không vui của Tần Lệ bỗng chốc vang lên ở phía sau, sắc mặt sa sầm bước tới, "Đã giao kèo là chỉ nói chuyện trong một tách trà thôi mà."

Tạ Lâm Xuyên quay người bước về phía Tần Lệ, thấy trên người hắn chỉ mặc mỗi chiếc áo mùa hè mỏng manh trong Ngự Thư Phòng kia, liền tùy tay cởi chiếc áo choàng trên người mình ra, khoác lên vai hắn, vuốt qua lồng ngực hắn, nhàn nhạt bảo: "Trong ngục vừa bẩn lại vừa lạnh, chúng ta trở về thôi, bệ hạ."

Tần Lệ ngẩn ra, cúi đầu nhìn chiếc áo choàng trên người mình, ánh mắt vừa rồi còn hừng hực tia lửa giận thoắt cái đã trở nên vi diệu.

Hắn liếc nhìn Lý Tuyết Hoằng đang hoàn toàn cứng đờ tại chỗ. Biểu cảm đối phương hoảng hốt như vừa hứng chịu một đòn đả kích chí mạng, khiến Tần Lệ bấy giờ vô cùng khoái chí mà nở nụ cười rộng toác.

Mãi cho đến khi hai người rời khỏi đại lao, đón lấy ánh dương ấm áp sau giờ Ngọ, Tần Lệ vẫn không hề có ý định cởi chiếc áo choàng kia xuống.

Hắn nhìn Tạ Lâm Xuyên, hỏi: "Ngươi lấy được cuốn sổ tội chứng kia, chẳng lẽ định thuận theo những lời ghi chép trên đó mà phá án sao?"

Tạ Lâm Xuyên chẳng phải trước đó còn mở miệng khuyên hắn chớ nên nóng vội thanh trừng đó sao?

Tạ Lâm Xuyên khẽ mỉm cười: "Dĩ nhiên là không phải rồi, thứ đó còn có công dụng khác."

Bước chân y khựng lại, nhìn Tần Lệ, đầy thâm ý nói: "Ta không hy vọng bệ hạ chỉ làm một kẻ đồ tể."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn