Tần Lệ khăng khăng triệu thái y tới chẩn trị cho Tạ Lâm Xuyên, kết quả cuối cùng lại là thân thể y hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ là có chút lao lực thiếu ngủ cộng thêm suy nghĩ quá độ mà thôi.
Thái y lén liếc nhìn hai người một cái, khéo léo dặn dò chuyện phòng the chớ nên quá mức thường xuyên, để lại một thang thuốc an thần trợ giấc rồi lặng lẽ cáo lui.
Tạ Lâm Xuyên im lặng sờ sờ sống mũi, mới có một đêm như vậy thôi mà, cũng đâu đến nỗi gọi là "quá mức thường xuyên"... đâu nhỉ?
Cái chứng nhức đầu này của y, có lẽ không phải do bản thân thể xác này có vấn đề, mà là nguồn cơn từ ký ức kiếp trước. Dường như có một đoạn ký ức bị khuyết thiếu, thế nên đến cả thái y cũng không thể chẩn đoán ra bệnh trạng.
Chẳng lẽ lại có liên quan tới Lý Tuyết Hoằng và thứ thuốc Vong Ưu Hoàn kia của hắn?
Nhưng kiếp trước rõ ràng y đâu có uống? Kiếp này y và Lý Tuyết Hoằng đã đường ai nấy đi, không biết có thể từ miệng hắn mà cạy ra được bí mật nào không.
Tạ Lâm Xuyên khẽ cau mày, ngồi trên giường nhỏ cúi đầu trầm tư.
Tần Lệ bước tới ngồi sát bên cạnh y, bả vai thúc vào bả vai y, vươn tay nắm lấy mu bàn tay y, thản nhiên nhét tọt vào trong vạt áo mình để m*n tr*n, mắt thì liếc xéo y một cái.
"Ngươi nhìn ngươi xem, trong lòng suốt ngày nghĩ ngợi lung tung cái gì thế?"
Tạ Lâm Xuyên nghiêng mặt lườm hắn một cái, khóe môi giật giật, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng phải đều tại cái tên nhà ngươi gây chuyện mà ra sao?
Tần Lệ giống như một gã chồng mới cưới được vợ, cứ lải nhải cằn nhằn: "Câu nói của tiền nhân quả không sai, phường đồ tể lắm kẻ trượng nghĩa, loại đọc sách lắm kẻ phụ tình."
Tạ Lâm Xuyên ngẩn người: "?" Cái gì mà chuyện nọ xọ chuyện kia thế này?
Tần Lệ gác một chân lên đầu gối, thong thả buông lời:" Sách đọc quá nhiều, hiểu biết quá nhiều, đâm ra chỉ tổ hay nghĩ ngợi lan man."
Tạ Lâm Xuyên dở khóc dở cười nhìn hắn: "Bệ hạ, câu nói ấy đâu có mang nghĩa này."
Tần Lệ kéo kéo ống tay áo hẹp của y lên, lộ ra một đoạn cổ tay trắng trẻo như ngọc, hắn bóp lấy xương cổ tay y, mân mê từng đốt xương một, lười biếng đáp: "Thì cũng hệt như nhau cả."
Tạ Lâm Xuyên mím môi, thở dài một tiếng: "Bệ hạ vui là được."
Tần Lệ nhìn y chằm chằm, đầu lưỡi đảo một vòng quanh kẽ răng, kéo dài giọng điệu: "Không cần phải nghĩ ngợi những chuyện không đâu. Dù trời có sập xuống thì cũng có trẫm chống đỡ cho ngươi."
Tạ Lâm Xuyên ngẫm ra được ý của hắn. Tần Lệ chẳng lẽ là đang an ủi y sao?
Y đưa ánh mắt hoài nghi nhìn ngược lại đối phương. Cái miệng độc địa có thể dùng làm vũ khí giết người của Tần Lệ mà cũng biết an ủi người khác cơ đấy?
Tạ Lâm Xuyên không kìm được mà bật cười, Tần Lệ tuy đầy rẫy thói hư tật xấu của chủ nghĩa gia trưởng phong kiến, nhưng được cái là kẻ dám làm dám chịu, tinh thần trách nhiệm cực kỳ cao.
Y vừa định mở miệng khen ngợi hắn một câu, thì lại nghe Tần Lệ bồi thêm: "Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn một chút, trẫm sẽ không nạp phi đâu."
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Cái tên này hóa ra lại tưởng mình đang sầu muộn vì chuyện đó sao?
Tần Lệ từ tốn nói: "Ngươi không cần bận tâm đến kẻ khác, chỉ cần nghĩ tới trẫm là được rồi."
Tạ Lâm Xuyên nhướng mày: "Ta bận tâm đến kẻ khác bao giờ?"
"Trẫm biết ngay là trong lòng ngươi lúc nào cũng nhớ nhung trẫm mà." Khóe môi Tần Lệ nhếch lên một đường cong không tài nào ghìm xuống được, dùng ánh mắt "ta đang đi guốc trong bụng người đấy" mà liếc nhìn y, bộ dạng đắc ý phởn phơ.
Tạ Lâm Xuyên híp mắt, làm gì có chuyện "lúc nào cũng"?
Y chỉ là thi thoảng mới nghĩ tới thôi nhé.
Thấy y không phản bác, nụ cười của Tần Lệ càng thêm sâu, ôm chầm lấy eo y rồi hôn một cái lên khóe môi, sau đó lại không nhịn được mà triền miên m*t mát đôi môi mềm.
Tạ Lâm Xuyên đưa tay nhéo mạnh vào phần eo nhạy cảm của hắn, thong dong bảo: "Bệ hạ không nghe thấy vừa rồi thái y dặn chuyện phòng the chớ nên quá mức thường xuyên sao?"
Đúng là sẹo mới lành đã quên đau.
Tần Lệ "chậc" một tiếng, hơi hất cằm, rề rà bảo: "Ai nói trẫm đang nghĩ tới chuyện ấy hả? Đợi cái thân hình yếu ớt như sên này của ngươi tẩm bổ cho tốt đã, trẫm sẽ quay lại yêu thương ngươi cho ra trò, để ngươi biết thế nào là thuần phục ngựa dữ."
Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "yêu thương", tuyệt đối không để mình bị lật thuyền trong mương lần thứ hai đâu.
Tạ Lâm Xuyên nhìn ánh mắt hừng hực lửa nóng đầy quyết tâm của hắn là biết ngay tên này vẫn chưa từ bỏ ý định đè lại mình.
Hừ, cứ chờ mà xem.
Hai kẻ ai nấy đều lòng đầy mưu gian cùng đồng loạt nhếch môi, ném cho đối phương một nụ cười đầy ẩn ý.
※※※
Sau khi đoàn sứ giả Khương Nhu chính thức trao đổi quốc thư minh ước, thành Sa Châu ở vùng biên ải giữa Khương Nhu và Đại Diệu cuối cùng đã trở lại dưới sự kiểm soát của quân Đại Diệu. Nơi đây một lần nữa mở cửa đón tiếp các đoàn thương nhân qua lại hai nước với tư cách là chợ cửa khẩu biên giới.
Những mặt hàng từng bị cấm vận như chiến mã, tơ lụa hay đồ gốm sứ - vốn là các món hàng xa xỉ có giá cao nhất trên chợ đen - chỉ trong chớp mắt đã trở thành hàng hóa được giao dịch ồ ạt nhất trên thị trường. Số lượng thương nhân đổ về thành Sa Châu cũng tăng vọt gấp nhiều lần trong thời gian ngắn.
Một tháng sau.
Một bức mật báo quân tình khẩn cấp chạy suốt ngày đêm từ thành Sa Châu truyền về kinh, ngay trong đêm đã được đặt trên án thư của Ngự Thư Phòng.
"Tất cả đều xem đi." Tần Lệ nét mặt đầy nghiêm nghị, ngồi ngay ngắn sau án thư, trao tấu chương cho các vị đại thần truyền tay nhau đọc.
Ngôn Ngọc vuốt chòm râu dài, nhíu mày nói: "Khương Nhu vương bệnh tình nguy kịch, muốn theo tục lệ cha truyền con nối mà giao lại vương vị cho con trai út là Nhã Nhĩ Tư Lan. Nhưng bè phái của Đại hoàng tử Tạp Tang nay đã đủ lông đủ cánh, đương nhiên không cam chịu ở dưới trướng kẻ khác."
"Lần trước Vương trữ Nhã Nhĩ Tư Lan cá cược thua chúng ta trong cuộc đàm phán, Đại vương tử Tạp Tang bèn lấy lý do hắn đã làm mất thành Sa Châu và đám nô lệ bị bắt giữ để thừa cơ gây khó dễ, thậm chí còn mưu đồ dấy binh tạo phản. Hiện tại hai phe phái đang tranh đấu một mất một còn."
Nhiếp Đông nghe xong lời của Thừa tướng, trầm giọng nói: "Theo ý kiến của mạt tướng, nếu Nhã Nhĩ Tư Lan thua dưới tay Đại vương tử, e rằng bản hòa ước chúng ta ký kết trước đó sẽ bị bọn họ xé bỏ, việc bố trí binh lực nơi biên ải vẫn không thể lơ là."
Ngôn Ngọc âm thầm đánh giá Tạ Lâm Xuyên đang giữ im lặng bên cạnh. Lần trước khi đoàn sứ giả Khương Nhu mới tới, vị Tạ Đình úy này đã quả quyết rằng Khương Nhu vương đang lâm bệnh nặng, e rằng không còn sống được bao lâu.
Không ngờ tới việc này lại thực sự ứng nghiệm. Ngôn Ngọc không khỏi thầm nảy sinh hoài nghi, nguồn tin tình báo này của Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc là từ đâu mà ra?
Còn cả chuyện mật đạo lần trước cũng vô cùng khả nghi. Tạ Lâm Xuyên giải thích với bệ hạ rằng y nghe trộm được từ chỗ Lý Tuyết Hoằng, nhưng với mối quan hệ trước đây giữa y và Lý Tuyết Hoằng thì có cần thiết phải nghe trộm không?
Cái này ai mà tin cho nổi chứ?
Bệ hạ chẳng lẽ lại thực sự tin vào lời lừa ma gạt quỷ này sao?
Tạ Lâm Xuyên đúng là đã lập được không ít công lao, nhưng muôn vàn hành tung của y vẫn có rất nhiều điểm đáng ngờ không cách nào giải thích thỏa đáng được.
Chẳng hạn như nguồn tin tình báo mập mờ kia, mối dây dưa không rõ ràng với Thuận Vương, rồi cả những bí mật nửa úp nửa mở trong lời nói.
Với kinh nghiệm nhìn người suốt nửa đời của Ngôn Ngọc, ông gần như có thể khẳng định chắc nịch rằng: Tạ Lâm Xuyên chắc chắn có không ít chuyện giấu giếm và lừa dối thánh thượng, chỉ là không rõ dã tâm của y rốt cuộc lớn đến nhường nào mà thôi.
Nếu chỉ đơn thuần muốn làm một vị quyền thần thì cũng thôi đi, còn nếu như...
Ngôn Ngọc liếc nhìn Tần Lệ đang ngồi trên cao, không khỏi bất lực mà lắc đầu.
Bất kể bệ hạ là thật lòng tin tưởng Tạ Lâm Xuyên, hay là rõ ràng trong lòng có sự nghi ngại nhưng vẫn lựa chọn sủng ái y, thì đều là chuyện vô cùng đáng sợ.
Lỡ sau này Tạ Lâm Xuyên sinh lòng khác, hậu quả thật không dám tưởng tượng!
Đối với việc Ngôn Ngọc vì chuyện Khương Nhu vương lâm bệnh nặng mà một lần nữa sinh lòng cảnh giác với mình, Tạ Lâm Xuyên hoàn toàn không hề hay biết.
Y đang mải suy nghĩ về cục diện trước mắt.
Theo ký ức kiếp trước, việc nghị hòa không thành công, Khương Nhu vương bệnh chết, Vương trữ Nhã Nhĩ Tư Lan rơi vào tình cảnh vô cùng bất lợi, phe cánh của Đại vương tử Tạp Tang chiếm trọn thế thượng phong.
Để thuận lợi kế thừa vương vị, Tạp Tang đã không thể chờ đợi thêm mà lập tức phát động cuộc tấn công quy mô lớn vào Đại Diệu.
Mà Lý Phong Hạo cùng binh mã của gã thì đang cát cứ tại vùng Thượng Nguyên và Thục Trung. Mảnh đất dễ thủ khó công này vốn là nơi phát tích của nhà họ Lý, từ sớm đã ngầm cấu kết với Đại vương tử từ lâu.
Lý Phong Hạo phối hợp với Khương Nhu đồng loạt phát động cuộc tấn công, khiến Tần Lệ lúc bấy giờ bị rơi vào thế gọng kìm, buộc phải tác chiến trên cả hai mặt trận.
Mà tại phủ Lăng Xuyên, tức là thủ phủ của vùng Thục Trung, Tri phủ khi ấy là Triệu Vinh vốn là một vị trung thần của tiền triều. Khi thấy quân đội của Lý Phong Hạo và Khương Nhu hung hãn kéo đến, cộng thêm đám mật thám ở kinh thành cố ý tung ra không ít tin đồn về việc tân đế bạo ngược, lạm dụng nhục hình.
Triệu Vinh khi nghe tin đại quân của Lý Phong Hạo cuồn cuộn kéo đến thì đã hoàn toàn không có ý định chống cự, lập tức trở cờ đầu hàng dâng thành, giúp Lý Phong Hạo chẳng cần tốn một giọt mồ hôi đã chiếm trọn một tòa thành trì cùng dải đất bao la xung quanh.
Mãi đến sau này, Tần Lệ phải đích thân ngự giá thân chinh, thống lĩnh đại quân mà xuất chiến, bấy giờ mới trấn áp được cuộc tấn công của Đại vương tử Tạp Tang.
Vương trữ Nhã Nhĩ Tư Lan lúc ấy cũng thừa cơ phát động cuộc phản công giành lại quyền thừa kế. Nhân lúc nội bộ Khương Nhu đang hỗn loạn, Tần Lệ nắm bắt thời cơ vàng đích thân dẫn đại quân đánh lui Đại vương tử Tạp Tang, bấy giờ mới rảnh tay để đoạt lại phủ Lăng Xuyên và bờ cõi xung quanh.
Thế nhưng tiền của và lương thảo tích cóp nhiều năm trong thành từ sớm đã bị Lý Phong Hạo vơ vét sạch sẽ, những thứ không mang đi được cũng bị gã thiêu rụi.
Kiếp này nhờ việc nghị hòa với Khương Nhu thành công, biên cương không xảy ra chiến sự, Tri phủ phủ Lăng Xuyên Triệu Vinh cũng không trở cờ đầu hàng, cục diện đã khả quan hơn trước rất nhiều.
"Còn có một việc nan giải khác nữa." Tần Vịnh Nghĩa ho nhẹ một tiếng, theo thói quen vân vê chiếc nhẫn mã não trên ngón tay cái, "Tri phủ phủ Lăng Xuyên Triệu Vinh gửi về mật báo khẩn."
"Lý Phong Hạo mấy ngày trước dẫn quân đánh úp phủ Lăng Xuyên nhưng không thành, trong cơn thẹn quá hóa giận đã ra sức cướp bóc đinh tráng* và lương thảo ở các làng mạc xung quanh. Hơn nữa, cách đây không lâu phủ Lăng Xuyên lại vừa gặp nạn châu chấu, rất nhiều bá tánh vì để trốn tránh tai họa nên buộc phải chạy nạn lên phía bắc."
(*) Đinh tráng: người con trai đến tuổi thành niên, khoẻ mạnh, có thể đi lính và tham gia các việc lao dịch khác thời xưa.
Tần Vịnh Nghĩa thở dài một tiếng, mặt mày đầy vẻ lo âu nói: "Lý Phong Hạo sai binh lính quấy nhiễu các tuyến đường trọng yếu khác, ép buộc đám dân tị nạn này phải dồn về phía kinh thành. Hiện tại ngoài thành đã có thể nhìn thấy bóng dáng của không ít dân tị nạn rồi, e rằng sắp tới sẽ có một làn sóng tị nạn vô cùng lớn đổ về đây."
Tần Lệ trải từng bản tấu chương ra, ánh mắt nghiêm nghị đảo qua một vòng trên người mấy vị trọng thần, hỏi: "Nội loạn của Khương Nhu cùng với sự quấy nhiễu của Lý Phong Hạo, chư vị ái khanh nghĩ nên ứng phó thế nào? Liệu có cần điều động binh lực để tấn công Lý Phong Hạo không?"
Ngôn Ngọc im lặng một lát, tầm mắt dời sang trên người Tạ Lâm Xuyên, bỗng nhiên mỉm cười nói: "Tạ đại nhân vốn đa mưu túc trí, không biết lần này Tạ đại nhân có diệu kế gì để ứng phó không?"
Ông phải chống mắt lên xem tên Tạ Lâm Xuyên này là đang thật lòng phò tá thánh thượng, hay là đang ấp ủ mưu đồ gì khác.
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, sao tự nhiên lại bị Ngôn Ngọc réo tên thế này? Kiếp trước y đâu có thấy đoạn kịch bản này đâu?
Ánh mắt của Tần Lệ và đám đại thần đều đổ dồn về phía y.
Tạ Lâm Xuyên suy nghĩ một lát rồi nói: "Hiện tại Khương Nhu đang nội loạn, trong thời gian ngắn vẫn chưa thể phân định được thắng thua, binh lực bố trí nơi biên ải hoàn toàn đủ sức để ứng phó với mọi biến cố. Không có Đại vương tử thu hút hỏa lực, Lý Phong Hạo cũng sẽ không dám phát động cuộc tấn công quy mô lớn. Việc cấp bách thực sự lúc này là cứu tế những người dân tị nạn, giải quyết xong mối lo sau lưng, rồi mới tính đến việc tiêu trừ tàn dư của Lý Phong Hạo."
Thấy các vị đại thần khác nhìn chung đều đồng tình với lời nhận định của Tạ Lâm Xuyên, Tần Lệ ngước nhìn y với nụ cười thoảng qua khóe mắt, gật đầu bảo: "Cứ theo lời Tạ khanh mà làm."
Suốt nửa tháng tiếp theo, số lượng dân tị nạn xuất hiện ở ngoại ô kinh thành ngày một đông. Dù cho có dựng lán trại, lập các xưởng phát cháo, mở cả kho lúa cứu tế thì cũng chẳng thấm vào đâu so với ngần ấy miệng ăn.
Trên đại điện Tử Cực, tiếng tranh cãi của các quan viên triều đình đã kéo dài suốt mấy ngày nay.
Hộ bộ Thượng thư Thôi Tĩnh giơ hốt bản lên, cao giọng nói: "Thánh thượng đăng cơ còn chưa đầy nửa năm, hết phía Bắc có Khương Nhu quấy nhiễu, lại đến phía Tây Nam có Lý Phong Hạo cát cứ, xung đột xảy ra khắp nơi không ngừng. Giờ đây quốc khố trống rỗng, khó khăn lắm mới nghị hòa được với Khương Nhu, đáng lý ra nên nghỉ ngơi dưỡng sức, trì hoãn việc binh đao, ít nhất cũng phải đợi đến khi thu xong thuế mùa thu năm nay thì mới tạm thời thở phào được."
Tóm lại một câu: Không tiền không gạo, không gánh nổi việc cứu tế.
Tần Vịnh Nghĩa liếc nhìn mấy vị võ tướng phía sau vài cái, tiến lên phía trước nói: "Trong đám dân tị nạn nhất định có không ít mật thám do Lý Phong Hạo cài c*m v**. Để những người này lưu lại lâu ngày ở ngoài kinh thành chắc chắn sẽ dấy lên đại loạn. Ngộ nhỡ xảy ra làn sóng bạo động trong dân tị nạn thì kinh thành sẽ nguy to. Triều đình cứu tế ngần ấy trong thời gian qua, cũng xem như đã trọn tình trọn nghĩa rồi."
"Thần thiết nghĩ nên lập các trạm gác dọc đường, cấm lưu dân đổ về phía kinh thành, trực tiếp phái binh lính áp giải số lưu dân này về quê cũ, ai đến từ đâu thì trả về vùng đó, bọn họ cũng đâu phải là kẻ không có nhà để về."
Lời này của Tần Vịnh Nghĩa lập tức dấy lên một trận bàn tán xôn xao.
Binh bộ Thượng thư Mai Nhược Quang nói: "Thần cho rằng, nên xua đuổi đám dân tị nạn này sang các châu phủ lân cận xung quanh, chia nhỏ ra mà tiếp nhận, rồi dọc đường áp giải về quê. Ít nhất là không nên để họ vây quanh ở ngoại ô kinh thành."
Đề xuất của Mai Nhược Quang nghe chừng ôn hòa hơn nhiều, lập tức nhận được không ít tiếng phụ họa tán đồng.
Tần Lệ ngồi trên ngai vàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đám triều thần, nét mặt không rõ vui giận.
Tạ Lâm Xuyên ngước mắt liếc nhìn Tần Lệ trên đài cao, đây quả là một nan đề chưa từng xuất hiện trong ký ức kiếp trước của y.
Dân tị nạn là có thật, mà quốc khố trống rỗng cũng là thật. Tần Lệ dẫn binh đánh trận, việc xông pha trận mạc tiêu diệt kẻ thù đối với hắn dễ như trở bàn tay, nhưng giờ đây đối tượng đổi thành con dân lầm than đói khổ, không biết Tần Lệ sẽ đưa ra lựa chọn thế nào.
Mãi cho đến lúc bãi triều, Tần Lệ từ đầu đến cuối vẫn không hề bày tỏ thái độ tán thành bên nào, chỉ buông một câu "để sau bàn tiếp".
※※※
Trên tháp canh kinh thành.
Lúc này đã cận kề ngày hè oi ả, ánh mặt trời gay gắt như muốn nung nấu cả mặt đất.
Tần Lệ thay một bộ thường phục, bên hông giắt cây roi ngựa quen thuộc, dẫn Tạ Lâm Xuyên cùng đi tuần tra trên tường thành.
Hai người đứng tựa vào tường thành, phóng tầm mắt nhìn ra vùng ngoại ô kinh thành. Trong tầm mắt đi tới, đâu đâu cũng là những mảnh đời tị nạn quần áo rách rưới.
Kẻ thì đơn thương độc mã, người thì dìu già dắt trẻ, rất nhiều người đến cả một đôi giày cũng không có, lòng bàn chân mài ra những vết chai rướm máu, đứng chen chúc dày đặc ở gần lán phát cháo. Dù bị binh lính của Tuần phòng doanh cầm trường thương liên tục xua đuổi, nhưng rất nhanh sau đó họ lại chen chúc vây kín lần nữa.
Khi ở trong cung, hắn chỉ nhìn những tờ tấu chương do các đại thần trình lên, nghe lời bẩm báo của đám thuộc cấp. Mọi thứ đều xa vời mơ hồ, hoàn toàn không mang lại cảm giác trực quan và chấn động như lúc tận mắt chứng kiến thế này.
Chỉ một bức tường thành, vậy mà đã ngăn cách nội thành phồn hoa yên ổn với ngoại thành nay mai bấp bênh, thành hai thế giới hoàn toàn tương phản.
Tần Lệ một tay chắp sau lưng, nét mặt không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào biển người đen kịt bên dưới, không rõ đang nghĩ ngợi điều gì.
Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh Tần Lệ, nhìn vào góc nghiêng khuôn mặt hắn, nhàn nhạt lên tiếng: "Bệ hạ, với tình hình quốc khố eo hẹp hiện tại, đem áp lực lưu dân phân tán sang các châu phủ khác quả thực là phương sách vẹn cả đôi đường lúc này."
Tần Lệ quay đầu lại, nhìn y thật sâu: "Chuyện cứu tế chẳng phải là do ngươi đề xuất sao? Giờ ngươi cũng muốn trẫm xua đuổi lưu dân à?"
Tạ Lâm Xuyên nhíu mày nói: "Cứu tế chỉ là giải pháp tạm thời, hiện tại triều đình thực sự không thể đào đâu ra thêm tiền gạo nữa. Cho dù có dùng biện pháp lấy lao dịch thay cho cứu tế đi chăng nữa, thì cũng không đủ sức tiếp nhận ngần ấy lưu dân, tốt nhất vẫn nên để họ hồi hương thôi."
Thời gian Tần Lệ đăng cơ dẫu sao vẫn còn quá ngắn, quốc khố của tiền triều từ sớm đã bị lão hoàng đế hoang phí sạch sẽ, cách đây không lâu lại còn phải đánh trận, khắp nơi đều chưa yên ổn, thuế má năm đầu tiên còn chưa thu xong lại gặp phải chuyện này, đúng là không để cho người ta yên ổn lấy một khắc.
Tạ Lâm Xuyên không nhịn được mà thở dài.
Tần Lệ im lặng hồi lâu, chân mày khẽ trĩu xuống. Hắn không hề nổi giận, cũng chẳng hề mỉa mai, trên mặt hiếm khi lộ ra một vẻ nghiêm nghị và bi thương sâu sắc.
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra. Tần Lệ trong ký ức của y luôn là bộ dạng ngạo mạn tự phụ hoặc là dã tâm ngùn ngụt. Y chưa từng thấy biểu cảm này trên khuôn mặt hắn bao giờ.
Tần Lệ nhìn về phía xa xăm, chậm rãi mở miệng: "Đám người kia lặn lội đến kinh thành là vì trong lòng họ vẫn còn mang theo tia hy vọng sống sót cuối cùng. Đám người xuất thân từ thế gia các ngươi từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, làm sao biết được đám quan phụ mẫu kia đối xử với lưu dân như thế nào."
"Ngươi bảo đám quan lại cứu trợ thiên tai, kẻ có lương tâm thì còn biết mang chút gạo cũ ra, kẻ táng tận lương tâm thì chỉ có đem cám, bã trấu nấu với nước loãng, thậm chí là vỏ cây, rễ cỏ, đá cuội đem đi hầm."
"Xua đuổi họ sang các châu phủ khác, nhìn bề ngoài thì đúng là một biện pháp, nhưng trên thực tế thì sao? Những người này phần lớn chưa chắc gì đã còn mạng mà đi bộ nổi tới châu phủ tiếp theo, họa chăng chỉ có những thanh niên trai tráng mới gắng gượng mà lết xác về quê được."
"Cho dù có may mắn đến được châu phủ khác đi nữa, thì thứ mà họ phải đối mặt chẳng qua cũng là một màn đùn đẩy trách nhiệm, rồi lại tiếp tục bị xua đuổi đến nơi khác mà thôi."
Tần Lệ nhếch khóe môi nói: "Nhưng đối với đám quan lại kinh thành cao cao tại thượng kia mà nói, chỉ cần đám lưu dân này không lăn ra chết ở ngay dưới chân thiên tử là họ có thể coi như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Cùng lắm thì hạ chỉ khiển trách quan lại địa phương ở các châu phủ khác một chút để phô diễn cái lòng nhân nghĩa đạo đức giả tạo nực cười của mình."
"Xua đuổi bọn họ, thực chất chính là bức họ vào con đường tự sinh tự diệt."
Tạ Lâm Xuyên khẽ chớp mắt, trong lòng dâng lên vài phần kinh ngạc:"Bệ hạ vậy mà lại thấu hiểu đến nhường này sao?"
Tần Lệ im lặng rất lâu, mãi đến khi Tạ Lâm Xuyên ngỡ rằng hắn sẽ không đáp lại nữa, mới nghe thấy Tần Lệ buông một câu nhẹ tênh: "Trẫm cũng từng là một người trong số họ, là một kẻ may mắn sống sót trở về, tất nhiên là phải thấu rồi."
Trong lòng Tạ Lâm Xuyên từ sớm đã có suy đoán, nhưng khi nghe chính miệng hắn nói ra, bỗng dưng y rất muốn biết về những ngày tháng lang bạt khốn cùng trong quá khứ của Tần Lệ.
Thế nhưng, Tần Lệ rõ ràng không có hứng thú bóc tách vết thương cũ của mình trước mặt y.
"Tạ Lâm Xuyên." Tần Lệ trầm giọng gọi y một tiếng, ném cho y một ánh nhìn đầy ẩn ý, "Trẫm không phải là kẻ đọc sách, không có đạo đức lễ giáo. Nhưng trẫm biết, bọn họ muốn sống."
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt, nhìn hắn đăm đăm, bỗng nhiên hiểu ra Tần Lệ định làm thế nào rồi.
Hắn muốn làm kẻ đồ tể.
Tạ Lâm Xuyên chợt nhớ tới kiếp trước Tần Lệ cũng từng vì quốc khố trống rỗng, chiến sự căng thẳng, nhu cầu gom góp tiền lương thực càng lúc càng cấp bách, nhưng hắn lại không đành lòng tiếp tục tăng thuế má để đổ áp lực lên đầu những người bá tánh thấp cổ bé họng dưới đáy xã hội.
Cuối cùng, hắn đã buộc phải phát động cuộc đại án tru di, thanh trừng th*m nh*ng, chỉnh đốn giới quan lại.
Tuy không đến mức tàn nhẫn như kiểu tham ô sáu mươi lượng là lột da nhồi cỏ, nhưng phạm vi càn quét cũng vô cùng rộng lớn. Những kẻ bị nghiêm trị không thiếu cả những đại công thần thuộc phe cánh của chính hắn.
Hành động này khiến đám triều thần lúc bấy giờ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ có ngày bản thân cũng bị thanh toán. Đám đại thần kia bề ngoài không dám phản kháng, nhưng thực chất trong lòng vô cùng bất mãn. Bùi Tuyên cũng là vào thời điểm đó bị vạ lây rồi tống giam vào ngục tối.
Tần Lệ dựa vào chiêu tịch thu tài sản và gia sản để thanh trừng, trong thời gian ngắn quả thực đã vơ vét được không ít tiền tài lương thực, giới quan lại cũng thực sự thanh liêm hơn hẳn.
Thế nhưng việc đó cũng đồng thời dẫn đến triều đình chấn động, lòng người hoang mang. Cái danh bạo quân của Tần Lệ một lần nữa lại bị cố ý rêu rao ra ngoài, chẳng khác nào nện một nhát búa chí mạng vào chiếc ngai vàng vốn đã chẳng mấy vững vàng của hắn.
Tần Lệ lẽ nào lại không hiểu hậu quả tai hại của việc làm đó sao? Hắn đâu có ngu.
Thế nhưng với xuất thân của hắn, cùng với nỗi căm ghét thấu xương đối với đám quan lại tham ô, biện pháp đơn giản mộc mạc duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra được chính là: Cướp của kẻ giàu chia cho người nghèo.