Tạ Lâm Xuyên ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Bệ hạ, ý của ta là, bệ hạ đánh không lại ta thì chớ có trách ta tranh thủ bắt lấy thời cơ."
Tần Lệ vuốt cằm, nhướng mày: "Tranh thủ bắt lấy thời cơ? Hóa ra Tạ tướng quân đã sớm chờ đợi cơ hội này rồi sao."
Chậc, nhìn không ra Tạ Lâm Xuyên lại là hạng ngầm phong lưu như vậy đấy. Bề ngoài trông nghiêm nghị, cấm dục đến mạng cũng chẳng màng, lúc nào cũng bày ra bộ dạng cao ngạo bất khả xâm phạm, thì ra trong lòng đã dòm ngó thân thể hắn từ lâu?
Nếu là kẻ khác, đừng nói tới hành vi mạo phạm tột cùng như thế, chỉ cần ánh mắt mang chút ý vị suống sã là Tần Lệ đã khiến kẻ đó đầu một nơi thân một nẻo rồi.
Thế nhưng, nếu người có ý đó với hắn lại là Tạ Lâm Xuyên, Tần Lệ không những không thấy giận dữ, ngược lại một luồng cảm giác hưng phấn, đắc ý lại nhen nhóm cuộn trào nơi bụng dưới. Trong đầu hắn vô thức nhấm nháp lại vài khoảnh khắc sóng trào mãnh liệt đêm qua.
'Tiểu thiên tử' phía dưới suýt chút nữa là lại bừng bừng khí thế.
"Ta không có ý đó..." Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn đầy cạn lời. Sao cảm giác như lời mình nói ra kiểu gì cũng bị hiểu sai lệch đi thế nhỉ?
Từ khi trùng sinh đến nay, y đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc sẽ lên giường với Tần Lệ, nhưng bảo y sớm chờ cơ hội để đè Tần Lệ ra mà làm... nghe sao cứ thấy quái quái.
Mà sao trên đời lại có loại người như Tần Lệ cơ chứ? Vừa nãy còn vì bị đè mà thẹn quá hóa giận, chớp mắt một cái đã bắt đầu hưng phấn trở lại rồi. Chẳng lẽ hắn thật sự nghiện cái kiểu thô bạo ép uổng này sao?
Tạ Lâm Xuyên hoài nghi bản thân đã đoán trúng rồi.
Y dời tầm mắt khỏi lồng ngực Tần Lệ, hơi nghiêng mặt đi, quyết định từ bỏ chủ đề này.
Nói đi nói lại, tất cả đều tại Tần Lệ quyến rũ y trước, nên mới hại y phạm phải sai lầm.
Tần Lệ đưa ánh mắt sáng rực nhìn Tạ Lâm Xuyên chằm chằm, lượn lờ quanh bờ cổ và khuôn ngực dày đặc dấu hôn của y, rồi từ từ trượt xuống dưới.
Nước nóng trong bể tắm bốc lên làn sương khói mờ ảo, gợn sóng lăn tăn như có như không.
Mỗi khi Tạ Lâm Xuyên áp chế hắn trong lúc ân ái, Tần Lệ luôn bị y trêu chọc đến mức đỏ mặt tía tai, không có cách nào chống đỡ. Thế nhưng, chỉ cần y lộ ra một chút ý vị thoái lui hay né tránh, tham vọng và d*c v*ng muốn chiếm thế thượng phong của hắn lại bắt đầu điên cuồng tăng vọt.
Tạ Lâm Xuyên rõ ràng là đang lạt mềm buộc chặt để quyến rũ hắn đây mà!
Tần Lệ đưa đầu lưỡi l**m qua bờ môi dưới khô khốc, gạt đi làn nước nóng đang chảy tràn, cố ý xích người lại gần, đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc đầy lực của y, năm ngón tay mở rộng ra bóp mạnh một cái.
Hắn lại chạm vào cơ bụng y, cảm nhận được sự kiên định, rắn rỏi hơi rụt lại dưới lòng bàn tay theo nhịp thở.
"Bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên giữ lấy tay hắn, "Đừng quên hôm nay ngươi còn phải xử lý triều chính. Bệ hạ tốt nhất là nên dưỡng sức đi."
Cái tên Tần Lệ này đúng là vừa kém cỏi lại vừa thích trêu hoa ghẹo nguyệt, mới đó đã quên sạch việc hôm qua bị bắt nạt thế nào rồi sao? Giờ mới vừa bại trận mà đã đòi đánh tiếp.
Tần Lệ nhớ tới nơi mình vừa được bôi thuốc kia, sắc mặt có chút không tự nhiên mà nhíu mày.
Nhưng nghĩ tới việc đã nắm thóp được tâm tư nhỏ nhặt của Tạ Lâm Xuyên, hắn liền nhanh chóng nở một nụ cười đắc thắng: "Hôm nay trẫm tạm thời tha cho ngươi vậy."
Tạ Lâm Xuyên nhìn Tần Lệ hoàn toàn rũ bỏ bộ dạng thẹn quá hóa giận lúc sáng sớm, chớp mắt đã trở về dáng vẻ đắc ý phơi phới, không khỏi cảm thấy bất lực.
Y còn chưa bắt đầu vuốt lông cho Tần Lệ, vậy mà hắn đã tự v**t v* xong xuôi từ bao giờ rồi.
Thôi kệ đi, lông thuận vẫn tốt hơn là xù lông nhím.
※※※
Ngự Thư Phòng.
Chiều hôm đó, Tần Lệ phân phó Lý Tam Bảo và Nhiếp Đông đem mật đạo ở Thượng Thanh Điện niêm phong kín kẽ.
Về phần Lý Tuyết Hoằng, cứ tiếp tục giam giữ hắn để hắn chịu chút dày vò vậy. Tên này mạng lớn thật đấy, đêm qua trông thê thảm như thế mà vẫn không chết nổi.
Còn về chuyện Tạ Lâm Xuyên nhắc tới việc Lý Tuyết Hoằng có thể đang chôn giấu kho báu tiền triều, Lý Tuyết Hoằng một mực lắc đầu phủ quyết, điều đó cũng khẳng định trước khi phá thành, quốc khố đã bị Lý Phong Hạo vơ vét sạch sẽ rồi.
Tần Lệ nghe Lý Tam Bảo bẩm báo, mí mắt cũng chẳng thèm nâng, chỉ lười nhác buông một câu: "Biết rồi."
Tần Lệ nâng chén trà, cầm nắp trà gạt gạt bọt nước một cách tùy ý, đôi mắt đen thẫm hơi nheo lại.
Ai nấy đều nghĩ hắn muốn lấy mạng Lý Tuyết Hoằng, Tạ Lâm Xuyên cũng nghĩ như vậy.
Chẳng qua vì hắn đã từng đích thân hứa hẹn cho đối phương làm một Thuận vương an ổn, làm thiên tử một nước thì không thể nuốt lời lật lọng.
Thêm vào đó, thân phận của Lý tuyết Hoằng rất đặc biệt, giữ lại làm một bức tượng đất để trưng ra trước mặt hàng thần và thiên hạ nhằm phô diễn lòng nhân đức, an ủi lòng người, dẫu sao vẫn tốt hơn là giết hắn để rồi rước họa, để lại lời ra tiếng vào cho Lý Phong Hạo trục lợi.
Chỉ có trong lòng Tần Lệ mới hiểu rõ, ngoài những lý do ấy ra, sâu thẳm trong tâm can hắn luôn có một khát vọng thắng thua cùng dã tâm u tối chẳng thể giãi bày cùng ai.
Hắn chính là muốn để Lý Tuyết Hoằng sống sót để tận mắt chứng kiến đám cựu thần đều tâm phục khẩu phục quy thuận Tần Lệ hắn, thiên hạ đều thuận phục và ca tụng hắn, và đặc biệt là Tạ Lâm Xuyên cũng chủ động vứt bỏ Lý Tuyết Hoằng để chọn hắn.
Dựa vào cái gì mà Lý Tuyết Hoằng sinh ra đã có tất cả? Thân thế cao quý, quân quyền tự nhiên có sẵn, rõ ràng đã rơi xuống vũng bùn nhơ mà vẫn được Tạ Lâm Xuyên một lòng theo đuổi, nhiều lần bảo bọc, hắn ta xứng sao?
Trong khi Tần Lệ hắn sinh ra lại mang số phận hoàn toàn trái ngược, hai bàn tay trắng!
Có những thứ kẻ khác phải đau đáu cầu xin cả đời, còn có kẻ lại dễ dàng có được trong lòng bàn tay. Ông trời sao mà bất công đến thế!
Hắn cứ ôm giữ ý nghĩ ấy mãi, cho đến khi Tạ Lâm Xuyên đích thân nói với hắn rằng y chưa từng thích Lý Tuyết Hoằng.
Nỗi bất bình chôn sâu trong xương tủy, sự ghen tị như cái nhọt độc kia dường như rốt cuộc đã nhận được một sự vỗ về, nguôi ngoai nào đó. Giờ đây hắn có vẻ cũng chẳng còn quá để tâm đến Lý Tuyết Hoằng nữa.
Lát sau, có người vào bẩm báo, chính sứ Khương Nhu là Cổ Lệ Thố lại tới cầu kiến.
Tần Lệ ngồi sau ngự án, nhìn năm nam năm nữ đi phía sau Cổ Lệ Thố, nhướng mày: "Cổ Lệ Thố, ngươi có ý gì đây?"
Cổ Lệ Thố hành lễ với Tần Lệ, ngượng ngùng xoa xoa hai tay: "Tiểu thần đã sai người tra rõ, đám phỉ tặc mà tiểu thần gặp trên đường tới đây chính là đồng bọn của thích khách kia. Dạ Tâm đã bị thích khách sát hại, hắn ta cải trang thành dung mạo của Dạ Tâm để lẩn vào cung, mưu đồ hành thích bệ hạ, càng là muốn ly gián mối quan hệ hai nước. Tiểu thần đã ngày đêm viết thư báo cáo sự việc về nước rồi."
Hắn quay người chỉ chỉ năm nam năm nữ phía sau, cười bồi: "Đêm qua làm bệ hạ kinh động rồi, để tỏ lòng tạ lỗi, mười tên thị tùng của hồi môn này đều là những mỹ nhân được tinh tuyển kỹ lưỡng, dâng lên bệ hạ coi như bồi thường, xin bệ hạ chớ có trách phạt."
Sắc mặt Tần Lệ trở nên kỳ quái, không khỏi á khẩu. Bộ trông hắn háo sắc lắm hay sao? Chẳng qua là cướp một vị tướng quân tiền triều vào cung thôi mà.
Hắn vừa định từ chối, nhưng chẳng rõ sực nhớ tới điều gì, lời định nói ra lại đảo quanh đầu lưỡi, trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Đa tạ ý tốt của Khương Nhu vương, cứ để lại trước đi."
Lý Tam Bảo đứng bên cạnh nghe mà bàng hoàng, bệ hạ từ bao giờ lại biết khai thông tâm trí về chuyện hậu cung thế này?
Đêm qua tại Tử Thần Điện xảy ra chuyện gì, người ngoài không hay biết gì chứ Lý Tam Bảo bên cạnh hầu hạ làm sao không rõ cho được?
Sáng sớm ra bệ hạ và Tạ đại nhân đi tắm, cái tẩm cung kia từ sàn nhà cho tới giường sập loạn thành một bầy, xiêm y quần dài vương vãi khắp nơi, lại còn bình rượu đổ, bình hoa ngã, trận chiến khốc liệt đến mức khiến người ta chẳng dám nhìn thẳng.
Chờ đến khi quốc thư hai nước chính thức được đóng ngọc tỷ, Cổ Lệ Thố mới thở phào nhẹ nhõm, dẫn đầu đoàn sứ giả chính thức cáo từ Tần Lệ.
Sứ thần vừa đi, Lý Tam Bảo nhìn sắc mặt Tần Lệ, cẩn trọng hỏi: "Bệ hạ định định đoạt mười vị mỹ nhân này thế nào ạ?"
Khóe môi Tần Lệ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, vẫy vẫy tay: "Buổi tối ngươi tới bảo với Tạ Lâm Xuyên, nói tối nay không cần đợi trẫm dùng bữa, trẫm phải ở Trạc Tuyền Cung tham dự yến tiệc cùng mỹ nhân."
"Dạ?" Lý Tam Bảo chớp chớp mắt, lộ vẻ khó xử, "Tạ đại nhân liệu có không vui không ạ?"
Hôm qua còn kịch liệt như thế, chẳng lẽ là do Tạ đại nhân không chịu hầu hạ bệ hạ, hoặc hầu hạ không chu toàn nên khiến bệ hạ bực bội, muốn nếm thử hương vị của người mới rồi?
Tần Lệ khẽ nhếch môi, liếc xéo ông, thong thả nói: "Hắn dựa vào cái gì mà không vui?"
Cái tên Tạ Lâm Xuyên hay trêu hoa ghẹo nguyệt kia hở chút là làm hắn tức giận, lần này cũng phải đến lượt y lo sốt vó một phen chứ.
"Bệ hạ nói phải, bệ hạ muốn sủng hạnh ai thì sủng hạnh người đó." Lý Tam Bảo thầm lắc đầu, quả nhiên là hoa không đỏ được trăm ngày.
Điện phụ Tử Thần Điện.
Khi Lý Tam Bảo tới truyền lời, Tạ Lâm Xuyên đang ở thư phòng vẽ tranh.
Tấm giấy tuyên trắng muốt trải ra, một thanh chặn giấy mạ vàng đè lên một góc, Tạ Lâm Xuyên cầm một cây bút lông nhỏ chấm đẫm mực, tùy ý múa bút trên tờ giấy trắng.
Lý Tam Bảo mặt mày tươi cười, đem lời dặn của Tần Lệ thuật lại không sót một chữ cho Tạ Lâm Xuyên nghe, mắt thì lén liếc nhìn vài cái vào bức tranh trên bàn.
Trên tờ giấy trắng vẽ vài nét mực giản đơn, có thể lờ mờ nhận ra đó là một loài động vật bốn chân dài, thân và cổ đều dài, trên đỉnh đầu dựng lên hai cái tai, phía sau là cái đuôi dài như đang lắc lư.
Đợi Lý Tam Bảo nói xong dụng ý chuyến đi, ngọn bút lông trong tay Tạ Lâm Xuyên khựng lại, liếc nhìn ông một cái, cười như không cười: "Bệ hạ đêm qua hao tâm tổn sức như thế, hôm nay vẫn còn rảnh rỗi để yến tiệc cùng mười vị mỹ nhân Khương Nhu sao?"
"Bệ hạ đúng là dồi dào sinh lực. Hồ nước nóng ở Trạc Tuyền Cung kia sương khói mờ nhân ảnh, chắc hẳn còn có mỹ nhân múa lượn trên hồ, bệ hạ lần này tha hồ chiêm ngưỡng để bổ mắt rồi."
Lý Tam Bảo cứ cảm giác ngữ điệu của Tạ Lâm Xuyên cứ như thể đang nói mát, còn rốt cuộc là đang ghen tuông hờn dỗi, hay là có thâm ý gì khác thì nhất thời ông không phân định được.
Tạ Lâm Xuyên buông xong câu này lại tiếp tục vẽ tranh.
Lý Tam Bảo đứng trơ ra bên cạnh đầy gượng gạo một hồi, rồi tốt bụng nhắc nhở: "Tạ đại nhân, chốn hậu cung tiền triều này không biết bao nhiêu người muốn đánh trúng sở thích của thánh thượng, cân nhắc thánh ý để cẩn thận dâng lòng thành, chỉ vì muốn có được ân sủng của thánh thượng thôi."
"Tạ đại nhân dù có tâm cao khí ngạo đến mấy thì cũng nên hiểu lý lẽ 'hoa không đỏ được trăm ngày'. Thay vì ở trong thư phòng một mình vẽ tranh, chi bằng nghĩ cách làm vui lòng bệ hạ, kéo bệ hạ về phía mình."
Tạ Lâm Xuyên khẽ mỉm cười, hỏi ngược lại: "Lời này cũng là ý của bệ hạ sao?"
Lý Tam Bảo vội vàng xua tay lắc đầu: "Không không không, là lão nô nhiều lời rồi."
Tạ Lâm Xuyên thu lại nét bút cuối cùng, cười hỏi: "Lý công công thấy bức họa này thế nào?"
Lý Tam Bảo tò mò ngắm nghía vài cái, thấy Tạ Lâm Xuyên lại dặm thêm vài nét vẽ lên đó, trông giống như một hình người kỳ quặc, có cái đầu tròn xoe, mấy đường nét đơn giản thay cho tứ chi, đang cưỡi trên lưng một con vật gì đó.
Lý Tam Bảo ngơ ngác nhìn y, thấy trên tranh không có vẽ yên ngựa, bèn cẩn thận nói: "Tạ đại nhân đây là đang vẽ Trương Quả Lão cưỡi lừa sao? Con lừa này trông ngốc nghếch đáng yêu thật, đại nhân thật có nhã ý."
Nhưng mà hình như người ta cưỡi lừa thì toàn cưỡi ngược mà nhỉ? Tư thế này sao trông cứ lạ lùng thế nào ấy?
Tạ Lâm Xuyên bị câu nói này làm cho câm nín ròng rã suốt một khắc.
Y thu lại nụ cười, mím mím môi, liếc nhìn Lý Tam Bảo: "Đây là thuần mã đồ*."
(*) Tranh thuần hóa ngựa hoang
Lý Tam Bảo: "...?"
Khóe miệng ông giật giật một cái, vội vàng cười xòa bồi tội: "Đều tại lão nô mắt mờ tai lãng, thật là vụng về, đến cả lừa với ngựa cũng chẳng phân biệt nổi, đại nhân chớ trách."
Tạ Lâm Xuyên cầm bút lông viết ba chữ lớn "Thuần Mã Đồ" ở bên cạnh, lại đề thêm một dòng chữ nhỏ, rồi dùng con dấu riêng của mình đóng một cái bọc, cầm bức họa lên thổi thổi vào vết mực chưa khô, sau đó cuộn bức họa lại thành trục bỏ vào hộp gỗ giao cho Lý Tam Bảo.
Lý Tam Bảo ngẩn ra: "Cái này là muốn tặng cho bệ hạ sao?"
Tạ Lâm Xuyên thong thả nhấp một ngụm trà Long Tỉnh là món cống phẩm mới giao đến trước lễ, cười bảo: "Đúng vậy, công công chẳng phải khuyên ta nên làm vui lòng bệ hạ đó sao? Bệ hạ thấy bức họa này, nhất định sẽ thích."
"Dạ?" Lý Tam Bảo có chút mờ mịt nhìn nhìn bức tranh trong hộp gỗ, rồi lại nhìn đối phương, dở khóc dở cười, "Bức họa này liệu có hơi... đơn giản quá không ạ?"
Ông vốn định bảo là hơi xấu, nhưng lời đến cửa miệng lại vội vàng sửa thành một cách nói uyển chuyển hơn.
Tạ Lâm Xuyên nhớ tới lần trước Tần Lệ cũng từng trưng ra vẻ mặt quái đản, bảo tranh y vẽ xấu, liền không nhịn được mà nhấn mạnh: "Cái này gọi là 'lượt bỏ hình hài để giữ lại thần thái'."
Cái bức thuần mã đồ này rõ ràng là rất có thần thái mà.
Y nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: "Cái này không gọi là thú vui tao nhã, mà là thú vui dân dã."
Khóe miệng Lý Tam Bảo gượng gạo kéo ra một nét cười: "... Tạ đại nhân nói phải. Nhưng mà, đại nhân thực sự không đi tìm bệ hạ sao?"
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười nói: "Phiền công công chuyển lời tới bệ hạ, phái đoàn Khương Nhu lặn lội đường xa tới đây, ngàn vạn lần đừng phụ tấm chân tình của Khương Nhu vương."
Lý Tam Bảo bất lực: "Tạ đại nhân, như vậy thực sự ổn chứ ạ?"
Tạ Lâm Xuyên từ tốn nói: "Công công chẳng phải dạy ta phải cân nhắc thánh ý, đánh trúng sở thích đó sao? Ta chính là đang có ý đó đây."
Chút tâm tư nhỏ nhen này của Tần Lệ suýt chút nữa là cầm cái loa mà gào thét bên tai y rồi, đã vậy thì y đương nhiên phải chiều chuộng hắn một phen cho thỏa lòng mong mỏi của hắn chứ.
Trạc Tuyền Cung.
Tiếng trúc ca múa hòa lẫn tiếng nước chảy róc rách vang vọng khắp đại điện.
Tần Lệ ngồi trên ngự tọa, chống cằm nhìn đám vũ cơ Khương Nhu đang múa lượn trước mặt với vẻ chán ngán, thi thoảng lại ngáp một cái.
Hắn nhét một quả nho vào miệng, ai dè lại ăn phải một quả chua lè chua lét, liền bực bội ném sang một bên.
Quả này nên để dành cho Tạ Lâm Xuyên ăn thì hơn, hắn thầm nghĩ.
Hắn đã ngồi lì ở đây nửa ngày trời rồi, chờ tới chờ lui cũng chẳng thấy bóng dáng Tạ Lâm Xuyên đâu, chẳng biết cái tên Lý Tam Bảo kia làm ăn kiểu gì nữa.
Lát sau, Lý công công ôm cái hộp gỗ đựng "Thuần Mã Đồ" rón rén bước tới: "Bệ hạ."
Tần Lệ lập tức đổi tư thế ngồi, liếc xéo ông: "Ngươi truyền lời tới chưa? Tạ Lâm Xuyên nói sao?"
Lý Tam Bảo có chút khó xử thuật lại lời của Tạ Lâm Xuyên cho Tần Lệ: "Tạ đại nhân nói bệ hạ đêm qua lao lực, hôm nay vẫn có thể cùng mười vị mỹ nhân Khương Nhu tiệc tùng, đúng là dồi dào sinh lực, lại còn có mỹ nhân múa lượn trên hồ, cho bệ hạ tha hồ ngắm nhìn để bổ mắt."
"Còn nữa, phái đoàn Khương Nhu lặn lội ngàn dặm tới đây, ngài ấy nhắn bệ hạ ngàn vạn lần đừng phụ tấm chân tình của Khương Nhu vương."
Tần Lệ nghe xong lời này, khóe môi nhếch lên, suýt chút nữa là bật cười thành tiếng. Cái kiểu nói mát này, rõ ràng là đang ghen tuông đến nổ mắt rồi.
Hừ, cái tên Tạ Lâm Xuyên đạo mạo đoan trang kia cũng có ngày biết ăn giấm chua* cơ đấy.
(*) Cái này chắc ai cũng biết rồi, giấm chua là thành ngữ ám chỉ sự ghen tuông
Hắn lười nhác tựa người vào lưng ghế, duỗi thẳng hai chân rồi lại vắt chéo lên nhau, mỉm cười hỏi: "Người đâu rồi?"
Lý Tam Bảo hai tay dâng "tấm lòng" của Tạ Lâm Xuyên lên, nói: "Tạ đại nhân nói không đến làm phiền bệ hạ, đây là bức họa đại nhân gửi tặng ngài."
"Họa? Hắn tự tay vẽ sao?" Tần Lệ ngồi thẳng dậy, rướn người về phía trước, hai chân đang vắt chéo cũng hạ xuống, giật phắt cái hộp gỗ vào tay, nụ cười trên môi càng thêm đậm đà, lười nhác hừ nhẹ một tiếng, "Hắn thế mà cũng biết vẽ tranh tặng trẫm cơ à, cái tên này tài nghệ chẳng ra làm sao, nhưng tâm tư thì nhiều gớm."
Miệng thì cằn nhằn như thế, nhưng hai tay lại mở hộp ra với động tác cực nhanh, trải tấm giấy tuyên cuộn tròn kia ra xem.
Tấm giấy tuyên trắng muốt như tuyết, chất lụa mềm mại mịn màng, vệt mực mới tinh chưa hề có dấu hiệu nhòe đi.
Tần Lệ nhìn cái hình vẽ người cưỡi ngựa bằng mấy nét nguệch ngoạc đầy linh hồn ở trên, bên cạnh còn có ba chữ lớn phóng khoáng "Thuần Mã Đồ", kèm theo một dòng chữ nhỏ:
"Chiến mã oai hùng, khí phách hiên ngang"
Nụ cười trên môi hắn lập tức đông cứng lại, sắc mặt đen sì, tiếp đó lại đỏ bừng lên một mảng.
Hắn ghét nhất là cái tư thế từ phía sau... Cái tên Tạ Lâm Xuyên này, chẳng phải là quý công tử xuất thân từ thế gia tướng môn sao?
Sao cái độ mặt dày còn hơn cả tên lớn lên từ ổ thổ phỉ như hắn thế này?!
Lý Tam Bảo không nhịn được mà giơ cây phất trần lên che bên cạnh đầu, thật chẳng nỡ nhìn thẳng mà...
Tần Lệ nheo mắt lại, ánh mắt không rõ vui giận liếc về phía Lý Tam Bảo: "Hắn còn nói gì nữa không?"
Lý Tam Bảo lau mồ hôi hột, thành thật đáp: "Tạ đại nhân nói cái này gọi là... thú vui dân dã. Còn bảo bệ hạ thấy rồi nhất định sẽ thích."
Thú vui dân dã cái khỉ gì chứ!
Tần Lệ dùng cả hai tay cuộn bức tranh lại, nhét tọt vào lồng ngực, nghiến răng nghiến lợi: "Phải rồi, trẫm thích lắm. Cực, kỳ, thích."
Nói xong, hắn lập tức đứng phắt dậy khỏi ngự tọa, sải bước dài lao thẳng ra ngoài.
Lý Tam Bảo ngơ ngác nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của hắn, mãi mới hoàn hồn để vội vàng đuổi theo. Bệ hạ thế này rốt cuộc là thích hay là không thích đây?
Nhưng ngẫm lại, chỉ bằng một bức vẽ nguệch ngoạc thô kệch của trẻ con mà có thể kéo bệ hạ đi mất, Tạ đại nhân quả thực cao tay.
Khi Tần Lệ nét mặt hầm hầm chạy đến điện phụ thì nơi đó đã tối đen như mực, chỉ còn mỗi Cảnh Châu đứng cung kính đón ở cửa, cứ như thể đã biết trước Tần Lệ sẽ tới.
Tần Lệ sắc mặt không mấy thiện cảm lườm cậu ta: "Tạ Lâm Xuyên đâu?"
Cảnh Châu cúi đầu cẩn trọng đáp: "Tạ đại nhân đã đi ngủ rồi, nhắn lại rằng bệ hạ hôm nay có mỹ nhân hầu hạ, nghĩ rằng bệ hạ có thể thấu hiểu cho nỗi vất vả hầu hạ cật lực đêm qua của đại nhân, nên đã nghỉ ngơi sớm rồi. Còn dặn dò xin bệ hạ đừng 'lao lực' quá độ, long thể mới là quan trọng."
Tần Lệ suýt chút nữa bị chính nước miếng của mình làm cho sặc, chỉ tay vào mũi Cảnh Châu, nửa ngày trời mới cười lạnh một tiếng: "Tốt lắm, trẫm hôm khác sẽ tới."
Lý Tam Bảo đi sau lưng hắn cạn lời toàn tập, thầm lắc đầu, cái vị Tạ đại nhân này đúng là một đóa hoa kiêu kỳ.
Làm gì có kiểu câu được hoàng đế tới nơi rồi lại đóng cửa không tiếp khách chứ, rõ ràng là lạt mềm buộc chặt mà, nhưng ngặt nỗi bệ hạ lại cứ dính cái bài này, đúng là chuyện lạ bốn phương.
※※※
Ba ngày sau.
Tần Lệ xử lý xong xuôi đống chính vụ rườm rà, khó khăn lắm mới có chút thời gian rảnh rỗi, liền rảo bước đi về phía điện phụ.
Vừa bước vào trong sân đã nghe thấy trong chính đường truyền đến một chuỗi tiếng lách cách chan chát, vang lên dồn dập, lại thấp thoáng có tiếng người, quân số có vẻ không hề ít.
Có vài cung nhân thái giám đang rạp người bên cửa ra vào và bệ cửa sổ, rướn dài cổ ngó nghiêng vào trong.
Tần Lệ lập tức nhíu mày, trong lòng bỗng dấy lên một sự cảnh giác, cái tên này lại bày ra cái trò gì nữa đây?
Hắn tăng tốc bước chân, sải bộ vào trong chính đường. Đám cung nhân xung quanh thấy hắn thì giật nảy mình, nhao nhao quỳ sụp xuống thỉnh an, hô lớn thánh thượng giá lâm.
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi lại đang làm cái gì thế hả?" Tần Lệ trầm mắt quét nhìn một vòng, ai dè người ngồi thành một vòng trong phòng lại chính là mười vị mỹ nhân Khương Nhu kia.
Mỗi người bọn họ đều cầm trên tay một chiếc bàn tính, phía trước đặt một chiếc giá gỗ kẹp mấy tờ giấy tuyên trắng muốt. Trên giấy đề vài dòng khẩu quyết* gảy bàn tính, lại còn có mấy hình vẽ và cách thức tính toán mà hắn nhìn không hiểu lắm.
(*) Khẩu khuyết: những câu nói vần, câu mẹo hoặc cụm từ ngắn gọn, dễ nhớ được đúc kết từ kinh nghiệm thực tiễn nhằm hướng dẫn, ghi nhớ nhanh một kỹ năng, quy tắc hoặc bí quyết.
Tạ Lâm Xuyên tay cầm một thanh tre nhỏ dài chừng một cánh tay, đang chỉ vào dòng khẩu quyết trên tờ giấy tuyên.
Tạ Lâm Xuyên nương theo mọi người hành lễ, ung dung nói: "Như bệ hạ thấy đấy, ta đang dạy cho mọi người vài phương pháp tính toán và ghi sổ đơn giản. Ta thấy bọn họ ở trong cung rảnh rỗi cũng đâm ra buồn chán, chi bằng tìm chút việc cho làm, sau này cũng là một cái nghề để mưu sinh."
Tần Lệ sắc mặt kỳ quặc, nhướng mày: "Nghề mưu sinh?"
Hắn như ngẫm ra được mùi vị gì đó, liền xua tay cho đám người kia lui xuống, chỉ còn lại hắn và Tạ Lâm Xuyên mặt đối mặt.
Tần Lệ nhấm nháp thâm ý trong câu nói ấy, chân mày đang nhíu dần giãn ra.
Cái tên Tạ Lâm Xuyên này, trong lòng quả nhiên vẫn có chút để tâm.
Hắn tiến sát lại gần Tạ Lâm Xuyên, mu bàn tay m*n tr*n lên gò má y, cười bảo: "Tạ đại nhân sao lại biết bọn họ cần mưu sinh chứ? Cái chốn hoàng cung này ăn uống làm sao thiếu phần bọn họ được."
Tạ Lâm Xuyên tùy ý nhún vai: "Đương nhiên là do bệ hạ định đoạt rồi."
Tần Lệ chăm chú quan sát biểu cảm của y, muốn tìm ra một chút sơ hở, nhưng Tạ Lâm Xuyên lại thong dong nhìn hắn: "Bức họa vi thần vẽ cho bệ hạ, bệ hạ có còn thích không?"
Tần Lệ vừa nghĩ tới bức tranh kia là cơ đùi lại vô thức gồng cứng lên một cái.
Hắn nhéo nhẹ gò má Tạ Lâm Xuyên một cái, rồi men theo cằm lướt xuống khuôn ngực y, ch*m r** v**t v*, cười như không cười nói:
"Đã là do Tạ đại nhân tự tay vẽ tặng trẫm, trẫm tự nhiên là thích rồi. Có điều tài nghệ vẽ tranh của ngươi thực sự chẳng ra làm sao cả, lần tới trẫm sẽ đem theo, dạy dỗ ngươi thế nào mới là một bức thuần mã đồ thực thụ."
Tạ Lâm Xuyên hai tay đút vào trong ống tay áo, thong thả đáp: "Bệ hạ thích thì cứ giữ lấy đi, sau này mỗi lần buồn chán thì mang ra mà thưởng thức một chút."
Khóe mắt Tần Lệ giật một cái: "..." Cái tên này da mặt đúng là còn dày hơn cả tường thành!
Tần Lệ khẽ khụ một tiếng, nheo mắt nhìn y: "Trẫm nhận đám mỹ nhân Khương Nhu kia, sao ngươi lại không nổi giận?"
Tạ Lâm Xuyên hỏi ngược lại: "Bệ hạ có cho phép vi thần cưới vợ không?"
Ánh mắt Tần Lệ bỗng trở nên sắc lẹm, nhìn thẳng vào y, cười lạnh: "Ngươi dám! Nghĩ cũng đừng hòng!"
Tạ Lâm Xuyên ồ lên một tiếng, lại hỏi: "Vậy bệ hạ có nạp phi không?"
Tần Lệ nhướng mày, sắc mặt lại dịu xuống, nhìn vào mắt y đầy ẩn ý nói: "Trẫm là hoàng đế, đương nhiên là muốn sao được vậy rồi."
Câu này mang hai tầng nghĩa: Hắn là Tần Lệ, hắn muốn nạp phi thì đương nhiên chẳng ai dám phản đối. Nhưng ngược lại, nếu hắn không muốn thì cũng chẳng ai quản nổi hắn.
Tạ Lâm Xuyên làm như không nghe ra cái tầng nghĩa sâu xa ấy, chỉ thuận theo lời hắn mà nói: "Đúng rồi, bệ hạ muốn sao thì được vậy, thế thì tại sao ta phải nổi giận chứ? Không can dự vào việc của bệ hạ, chẳng phải là bổn phận của bậc thần tử sao?"
"Ngươi..." Tần Lệ bị nghẹn lại ở họng, có chút đứng hình.
Chăm chú nhìn y một hồi lâu, Tần Lệ mới chậm rãi mở miệng: "Trẫm sẽ cho đám mỹ nhân Khương Nhu kia xuất cung, ai muốn về quê thì ban cho một khoản lộ phí, còn ai muốn ở lại kinh thành tự tìm nơi gả cưới mưu sinh thì ban cho một khoản tiền định cư."
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười nhẹ, cứ như thể đã dự liệu được từ trước.
Tần Lệ đưa tay vuốt qua bờ mi y, phần thịt ngón tay khẽ lướt qua nốt ruồi chu sa đỏ chót bên cánh mũi y, cuối cùng nâng cằm y lên, bá đạo kéo người lại gần.
Hai người chiều cao tương đương, khoảng cách này chỉ cần nhích thêm một phân nữa là có thể chạm môi nhau.
Một tay Tần Lệ chậm rãi ôm lấy vòng eo y, ánh mắt mang một sự ôn hòa hiếm thấy, từ tốn nói: "Trẫm hồi nhỏ bị song thân bỏ rơi, là một con sói mẹ đã tha trẫm về hang nuôi nấng lớn lên."
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra. Lời này kiếp trước y từng nghe Tần Lệ nhắc qua, nhưng ở kiếp này, đây là lần đầu tiên Tần Lệ chịu đích thân kể cho y nghe về quá khứ chẳng mấy vẻ vang gì của mình.
Tần Lệ nói tiếp: "Trong bầy sói ấy, sói đầu đàn là thủ lĩnh tối cao, chỉ có nó mới có quyền chọn bạn đời. Kẻ nào dám khiêu chiến, một là cắn chết nó, hai là bị nó cắn chết."
Đôi mắt sâu thẳm nóng bỏng của hắn ghim chặt vào đôi mắt Tạ Lâm Xuyên: "Sói là loài động vật trung thành, một khi đã giao phối thì chính là quan hệ bạn đời. Sói bắt buộc phải trung thủy với bạn đời của mình, con sói nào bất trung sẽ bị cắn chết."
Đồng tử Tạ Lâm Xuyên khẽ co rụt lại, ký ức trong não bộ như bị thứ gì đó cạy mở, một cảm giác choáng váng lập tức ùa đến.
Câu nói này sao mà quen thuộc đến thế, y dường như đã từng nghe qua rồi. Tần Lệ nói câu này trong hoàn cảnh nào? Y vậy mà hoàn toàn không có một chút ký ức liên quan nào cả.
Tần Lệ đầy ẩn ý bảo: "Đã lên giường rồi thì ngươi đã là người của trẫm, từ nay về sau không được léng phéng với tên nào cả, càng không được cưới vợ..."
Hắn nói được một nửa thì đột ngột nhíu mày, quẹt đi vệt mồ hôi lạnh trên trán Tạ Lâm Xuyên: "Ngươi làm sao thế? Có chỗ nào không khỏe à?"
Tạ Lâm Xuyên hoàn hồn, day day thái dương, gượng cười đáp: "Không sao, hơi nhức đầu chút thôi. Là chứng bệnh cũ, ngủ một giấc là hết."
Lạ thật, y đã trùng sinh rồi, sao vẫn còn bị chứng nhức đầu hành hạ thế này? Những hình ảnh lướt qua trước khi y nhắm mắt xuôi tay ở kiếp trước rốt cuộc là gì?
"Có cần gọi thái y tới xem cho không?" Tần Lệ hừ một tiếng qua kẽ mũi, nhìn y đầy bất đắc dĩ.
Hắn lầm bầm một câu: "Lúc thì sợ lạnh lúc thì nhức đầu, Tạ tướng quân ngươi còn bao nhiêu cái tật nữa đây... Hay là ăn thêm chút đồ tẩm bổ để bồi bổ thân thể đi."
Yếu như sên thế này, chậc chậc.
Vẫn phải dựa dẫm vào hắn thôi.