Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 42: Bôi thuốc

Sẵn tiện warning luôn: Có đoạn nhắc đến tình tiết r4pe ở kiếp trước.

Rốt cuộc Tần Lệ bắt đầu thích y từ khi nào?

---

Tần Lệ dùng hai tay chống vào đệm chăn làm điểm tựa, mãi mới chậm rãi ngồi thẳng dậy tìm y phục, bước chân xuống giường xỏ hài.

Vừa đứng thẳng người, hắn liền cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng, nhớp nháp rỉ ra.

Tần Lệ khựng lại, nhận ra đó là thứ gì thì sắc mặt tức khắc đen kịt. Lông mày hắn xoắn lại, ánh mắt sắc như dao hung hăng trừng Tạ Lâm Xuyên.

Tạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt, tiến lại gần hắn hỏi: "Bệ hạ thấy không thoải mái sao? Hay là để ta bế bệ hạ đi tắm nhé?"

Tần Lệ tặc lưỡi một tiếng, lập tức ưỡn thẳng lưng, liếc xéo y nói: "Ai mượn ngươi bế? Trẫm đâu có chỗ nào không thoải mái?"

"Ồ." Tạ Lâm Xuyên gật đầu, "Bệ hạ thấy thoải mái là vi thần yên tâm rồi."

Tần Lệ: "......"

Tần Lệ hít sâu một hơi, nửa thân trên để trần đầy những vết đỏ. Hắn tùy tay vớ lấy một món áo không rõ của ai để lau qua loa trên người. Khi lớp vải thô cọ qua hai điểm đỏ thẫm trên ngực, hắn không tự nhiên mà nhíu chặt lông mày.

Tạ Lâm Xuyên thu hết từng cử động nhỏ nhặt của hắn vào mắt, ánh nhìn y dõi theo bàn tay hắn trượt đi, rồi lượn một vòng quanh thân thể Tần Lệ.

Theo từng nơi tay Tần Lệ lau qua, những hình ảnh nồng cháy đêm qua đồng thời ùa về trong tâm trí cả hai.

Hai ánh mắt bất thình lình chạm nhau, rồi lại vô cùng ăn ý mà đồng loạt dời đi chỗ khác.

Tần Lệ quẳng món áo sang một bên, khoác đại một chiếc áo ngoài rồi bước thẳng ra ngoài.

Thể lực và khả năng phục hồi của hắn mạnh đến kinh hồn. Dù đã điên cuồng cả một đêm nhưng dáng vẻ sải bước của hắn vẫn vững vàng, không lộ ra chút bất thường nào.

Đi tới cửa, Tần Lệ quay đầu lại, thấy Tạ Lâm Xuyên vẫn đứng chôn chân tại chỗ nhìn mình trân trân, hắn không vui nhướng mày: "Còn không mau lại đây, hầu hạ trẫm tắm rửa."

---

Phía sau Tử Thần Điện có một thủy các, chuyên dùng cho hoàng đế tắm gội hằng ngày. Nơi này tuy nhỏ hơn suối nước nóng tự nhiên ở Trạc Tuyền Cung, nhưng thắng ở chỗ tiện lợi.

Trong các có đào một hồ nước tròn, bốn con thú làm bằng đồng mạ vàng ngồi xổm trên bệ ngọc trắng, miệng không ngừng phun ra những dòng nước ấm áp.

Trong làn sương khói bốn bề, Tần Lệ cởi bỏ y phục, bước xuống bậc đá rồi trầm mình trong bể tắm.

Đợi đến khi làn nước ấm bao bọc toàn thân, xoa dịu cơn mệt mỏi sau một đêm lăn lộn, Tần Lệ thở ra một hơi dài, tựa người vào thành ngọc trắng trơn nhẵn, thư thái nhắm mắt lại.

Hắn đợi một lúc vẫn không thấy Tạ Lâm Xuyên lại gần hầu hạ, bèn lười biếng hé mắt liếc y một cái: "Còn không mau xuống đây?"

Tạ Lâm Xuyên từ trong y phục lấy ra một lọ thuốc, bên trong là loại thuốc chuyên trị sưng và tan máu bầm.

Y lội nước đi đến bên cạnh Tần Lệ, chưa kịp mở lời đã bị hắn đột ngột xoay người ấn chặt vào thành bể.

Hắn dùng hai tay ghì chặt bả vai Tạ Lâm Xuyên, khóe môi mang theo nụ cười nửa vời lạnh lẽo: "Gần đây lá gan của ngươi lớn lắm rồi đấy Tạ Lâm Xuyên. Trước thì chỉ trích trẫm hạ thuốc ngươi, sau thì dám leo lên đầu trẫm mà ngồi. Hôm qua ở trên người trẫm thấy sướng lắm đúng không, hử?"

"Hứa để trẫm ở trên, kết quả là đổi vị trí để trẫm phải ngồi trên người ngươi làm việc nặng?"

"Ngươi thật sự không sợ trẫm trị tội khi quân à?" Tần Lệ vẫn giữ chặt y bên thành bể, bàn tay ghì trên vai càng siết mạnh hơn. Bàn tay còn lại men theo cơ bụng Tạ Lâm Xuyên mà trượt dần xuống dưới, ánh mắt tối sẫm: "Bây giờ trẫm phải đòi lại cả vốn lẫn lời!"

Hắn vừa dứt lời, sắc mặt bỗng chốc thay đổi. Tạ Lâm Xuyên không những không hề nao núng trước lời uy h**p của hắn, mà còn coi nó như gió thoảng bên tai, càng thêm to gan lớn mật.

Cơ bụng Tần Lệ tức khắc co thắt lại, hắn bóp chặt lấy lưng y: "Ngươi còn dám–"

"Bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên nương theo làn nước, thong thả vỗ nhẹ lên người hắn, "Đã một đêm rồi, bệ hạ không định để thứ đó lưu lại bên trong mãi chứ? Nhân tiện để ta bôi thuốc cho ngươi luôn. Đây, ta đã mang theo cả thuốc trị thương cho ngươi rồi đây, phòng hờ bị sưng."

"Bệ hạ chắc cũng không muốn lúc thượng triều bị bá quan nhìn ra manh mối gì đâu nhỉ?"

Tần Lệ nghe vậy liền cứng đờ, nhíu chặt lông mày, nhìn y với vẻ mặt cổ quái, rồi thở hắt ra một hơi trầm đục. Nhiệt độ trong bể nước khiến hai má hắn nhuộm một sắc đỏ ửng.

Bôi thuốc?

Tần Lệ khịt mũi một cái: "Trẫm thân cường thể tráng, có bị thương tích gì đâu, cần gì dùng thuốc trị thương."

Hắn từ nhỏ luyện võ đến lúc tung hoành sa trường, vết thương nặng cỡ nào mà chưa từng nếm trải qua? Chút chuyện này mà thấm tháp gì chứ, cùng lắm chỉ là... cảm giác hơi kỳ kỳ mà thôi.

"Không cần ta làm cũng được." Tạ Lâm Xuyên thong thả bảo, "Có lẽ bệ hạ thích tự mình ra tay hơn."

Y khoanh tay, thong dong tựa vào thành bể nhìn hắn, tiện tay khuấy khăn tắm trong nước rồi đưa cho hắn: "Bệ hạ cứ tự nhiên."

"..." Mí mắt Tần Lệ giật giật. Cứ để mặc Tạ Lâm Xuyên chằm chằm nhìn mình tự tẩy rửa, chẳng phải còn quái dị hơn sao?

Ánh mắt hắn quét một vòng trên mặt đối phương, trầm thấp nói: "Ngươi nên hầu hạ trẫm mới phải."

"Như vậy thì bôi thuốc không tiện lắm đâu." Tạ Lâm Xuyên dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn. "Phiền bệ hạ nâng chân lên"

Tần Lệ chậm rãi nheo mắt: "Tạ Lâm Xuyên, đừng bảo ngươi phạm thượng đến mức nghiện luôn rồi nhé?"

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày: "Sao có thể? Dù gì cũng phải nghỉ ngơi vài ngày chứ."

Tần Lệ nhìn y với vẻ mặt khó tả. Đây là vấn đề nghỉ ngơi vài ngày sao?

Tạ Lâm Xuyên thúc giục: "Bệ hạ nhanh lên đi chứ."

Ánh mắt Tần Lệ dao động, mặt mũi hầm hầm chậm rãi nhấc một chân lên, tì vào bậc đá ngọc trắng.

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười, ánh mắt lướt qua lồng ngực rắn chắc của hắn rồi chậm rãi dừng lại nơi vòng eo thon gọn. Làn nước trong bể khẽ dập dềnh, lưu luyến v**t v* làn da còn vương sắc đỏ nhàn nhạt ấy.

Ban nãy lúc Tần Lệ bước đi, cảm giác không quen kia đã đủ quái dị rồi. Giờ đây gần như toàn bộ sự chú ý đều hội tụ lại đúng một chỗ.

Ký ức cuồng nhiệt đêm qua tức khắc ùa về.

Đôi tay Tần Lệ đang ôm lấy lưng Tạ Lâm Xuyên bất giác siết chặt, lòng bàn tay đầy vết chai dày m*n tr*n dọc theo xương sống y.

Nơi bả vai y còn lưu lại mấy vết cào, hắn cứ vân vê mãi những dấu ấn do chính mình để lại ấy.

Hễ nghĩ đến việc trên đời này chỉ có mình hắn mới nhìn thấy được những dấu vết ám muội sau lưng Tạ Lâm Xuyên mà ngay cả bản thân y cũng không thấy được, tâm trạng hắn liền trở nên sung sướng đến lạ, chỉ muốn cào thêm vài đường nữa.

Đôi tay Tần Lệ trượt xuống, bóp lấy khối cơ eo săn chắc của y. Dưới lớp da mịn màng là sự dẻo dai và sức bật kinh người mà chính hắn đã đích thân kiểm chứng.

Bàn tay nóng hổi của hắn dùng lực x** n*n một cái, môi răng ướt át khẽ quệt qua cổ Tạ Lâm Xuyên, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười trầm đục: "Lực eo của Tạ tướng quân luyện cũng khá đấy, là luyện trên lưng ngựa mà ra sao?"

Hắn chậm rãi bổ sung thêm một câu: "Cũng chỉ kém trẫm một chút thôi."

Tay Tạ Lâm Xuyên khựng lại, y liếc nhìn hắn đầy vi diệu, nở nụ cười hờ hững đáp: "Bệ hạ nói phải, là luyện được trong lúc thuần phục một con ngựa hoang bất kham đấy."

"Quả nhiên vẫn kém bệ hạ."

"..." Khóe mắt Tần Lệ giật giật, mặt đen như nhọ nồi. Hắn đúng là không nên lắm mồm mà nói ra câu đó!

Ánh mắt hắn trở nên u tối, cười lạnh: "Trẫm tự khắc sẽ cho ngươi biết thế nào là thuần ngựa chân chính."

Chẳng cần nhìn cũng biết trong đầu Tần Lệ đang tự vẽ ra một trăm tám mươi tư thế thuần ngựa rồi.

Tạ Lâm Xuyên: "Ồ. Bệ hạ lợi hại ghê."

Tần Lệ nghiến răng trèo trẹo.

Tạ Lâm Xuyên nhìn biểu cảm của hắn mà thầm cười trong lòng.

Tần Lệ dường như chẳng bao giờ biết chừa, hết lần này đến lần khác tìm cách trêu chọc y. Rõ ràng lần nào cũng tự chuốc lấy thất bại ê chề, thế mà lần sau vẫn cứ chứng nào tật nấy.

Y không nhịn được mà nảy sinh ý nghĩ xấu xa: hạng người thích đứng trên vạn người, tính tình tự phụ muốn nắm giữ lấy tất thảy như Tần Lệ, khi bắt nạt mới thấy thú vị làm sao.

Tạ Lâm Xuyên lấy một chút thuốc ra từ lọ sứ, chậm rãi bẻ người hắn nghiêng sang một bên, miệng thì bảo: "Bệ hạ thả lỏng chút đi."

Tần Lệ trầm mặt: "Đổi lại là ngươi thử xem?"

Tạ Lâm Xuyên từ tốn đáp: "Chẳng lẽ bệ hạ đang thầm hy vọng thời gian ta bôi thuốc kéo dài thêm chút nữa sao?"

Tần Lệ nghiến răng, mím chặt môi, đành phải nỗ lực thả lỏng.

Tạ Lâm Xuyên cảm nhận được nơi đầu ngón tay chạm vào từ căng chặt dần trở nên mềm mại, tâm trí cũng bắt đầu phiêu dạt, bất giác nhớ đến vài chuyện cũ.

Kiếp trước, khi hai người trải qua đêm hoang đường ấy, họ phát tiết như loài dã thú, chẳng hề có chút tình tứ ấm áp nào. Sáng hôm sau tỉnh dậy, giữa cả hai chỉ toàn là sự bẽ bàng, căm phẫn và đối chọi gay gắt.

Tần Lệ khi ấy cũng sa sầm mặt mũi ra lệnh cho y hầu hạ tắm rửa, còn nhân lúc ở trong bể tắm cố gắng phản công, muốn đè lại y nhằm phục thù. Tạ Lâm Xuyên dĩ nhiên sống chết không chịu.

Tần Lệ thấy y phạm thượng như vậy mà vẫn không chịu cúi đầu nhận lỗi cầu xin, giận đến mất sạch lý trí.

Trong cơn lôi đình, hắn hạ lệnh dùng xiềng sắt bọc vải bông khóa chặt tay chân Tạ Lâm Xuyên lại, nhốt y trong phòng, nhất quyết bắt y phải cúi đầu xin tha mới thôi.

Khi ấy, y đối với hành động này của Tần Lệ càng thêm căm hận. Rõ ràng là tên bạo quân xem mạng người như cỏ rác hở chút là đòi đem người ta đi hấp sống này đã hạ thuốc c**ng b*c y trước, liên tục chà đạp nhân cách và tôn nghiêm của y, vậy mà giờ còn bắt y phải hạ mình cầu xin.

Y thà chết đi chứ không chịu sống nhục, cả đời làm món đồ chơi của bạo quân mà không thấy được ánh mặt trời. Vì vậy, Tạ Lâm Xuyên thà tuyệt thực chứ nhất quyết không chịu mở miệng cầu xin.

Y nghĩ cùng lắm thì chết thôi. Biết đâu chết rồi lại xuyên không về thế giới cũ, khi tỉnh lại có thể xem như bản thân chỉ vừa trải qua một hồi ác mộng.

Tần Lệ nhốt y lại, mấy lần định cưỡng ép "phản công", y ôm quyết tâm dù chết cũng không chịu khuất phục, giãy giụa đến cùng.

Tần Lệ thấy y kháng cự dữ dội như thế, dù giận nhưng cũng đành bó tay.

Cuối cùng, hắn đành lấy mạng Lý Tuyết Hoằng ra uy h**p, trói tay chân y lại, làm mọi cách khiến y c**ng c*ng rồi ngồi lên người y. Dường như cách thức này cũng có thể thỏa mãn d*c v*ng kiểm soát và chiếm hữu tuyệt đối của kẻ bề trên như hắn.

Khi đã xong chuyện, Tần Lệ coi như đã "có được" y, giống như vừa cướp được một món đồ chơi yêu thích từ tay kẻ thù.

Lúc ấy, Tạ Lâm Xuyên cứ ngỡ rằng sau khi Tần Lệ đã thỏa mãn, chẳng bao lâu sau hắn sẽ chán ngấy trò chơi cưỡng đoạt này, mà khi đó cũng chính là ngày chết của y.

Y chờ đợi ngày ấy đến, trái lại dần buông bỏ nỗi lo sợ đối với cái chết. Y không còn giãy giụa nữa, chỉ mang dáng vẻ thuận theo cho xong chuyện, tựa như đã chẳng còn bận lòng đến bất cứ điều gì.

Coi như kiếp trước mình ăn vịt quay nhiều quá, kiếp này đầu thai thành con vịt* bị người ta bao vậy.

(*) Vịt (鸭子): Trong tiếng lóng Trung Quốc, "vịt" dùng để chỉ trai bao (nam kỹ)

Nhưng một hai tháng trôi qua, Tần Lệ vẫn không giết y, chỉ thỉnh thoảng đến ngủ cùng y, miệng vẫn thao thao những lời th* t*c nhục mạ như thói quen thường lệ.

Ban đầu Tạ Lâm Xuyên còn thường hay nổi giận, mãi đến sau này tai cũng sắp mọc kén luôn rồi.

Y rất nghi ngờ không biết có phải Tần Lệ trời sinh sở thích khác thường hay không, phải dùng nơi ở phía sau làm mới thấy sảng khoái.

Tâm trí Tạ Lâm Xuyên đang trôi dạt chốn mông lung thì bị tiếng rên hừ nhẹ của Tần Lệ kéo về thực tại.

Trán hắn lấm tấm mồ hôi vì nước nóng, đầu dựa vào hõm vai y, bật ra tiếng r*n r* trầm thấp. Lúc này Tạ Lâm Xuyên mới sực tỉnh nói: "Xong rồi, bệ hạ."

Cảm nhận được ngón tay thon dài của đối phương không chút lưu luyến mà rời đi, Tần Lệ ngẩn ra, không thoải mái mà nhướng mày liếc y một cái.

Cái tên này quả nhiên chẳng làm thêm động tác thừa thãi nào, cứ thế đơn giản rút tay về. Đêm qua rõ ràng đâu có ngoan ngoãn thế này?

"Bệ hạ sao lại nhìn ta như vậy?" Tạ Lâm Xuyên chớp mắt, thong dong hỏi, "Chẳng lẽ đang thất vọng sao?"

Chẳng hiểu sao, Tần Lệ đột nhiên cảm thấy lời lẽ của Tạ Lâm Xuyên dường như sắc bén hơn trước kia rất nhiều, càng lúc càng vô lễ bất kính.

Khác xa với vẻ ôn hòa lễ độ nhưng luôn giữ khoảng cách ngàn dặm ban đầu, khiến hắn suýt chút nữa không đỡ nổi.

Cứ như cái tính nết ngang ngạnh, chẳng hề biết kính trên nhường dưới này mới là con người thật của y vậy.

Bất ngờ thay, Tần Lệ không hề tức giận, trái lại còn nhìn y một hồi lâu, nhướng mày bảo: "Hy vọng bình thường ngươi cũng ngoan ngoãn được vậy."

Tạ Lâm Xuyên cũng nhìn lại hắn, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một ý vị khó dò.

Y luôn cho rằng Tần Lệ chỉ nhìn trúng gương mặt mình, thấy sự kháng cự của y mà nảy sinh lòng hiếu thắng, d*c v*ng chinh phục và chiếm hữu trỗi dậy, thấy y càng kháng cự thì hắn càng muốn thuần phục, làm vậy mới thỏa mãn được d*c v*ng b**n th** của hắn.

Đồng thời, y còn là "trung thần" của kẻ tử địch Lý Tuyết Hoằng, một vị tướng quân danh tiếng lẫy lừng, nên hắn muốn ép buộc vị trung thần này cúi đầu để chứng minh hắn có thể nghiền nát Lý Tuyết Hoằng về mọi mặt.

Món "chiến lợi phẩm" này thực chất có thể là bất kỳ ai hội tụ đủ những yếu tố đó, chẳng qua là y xui xẻo xuyên không đúng vào thân phận đen đủi này thôi.

Thế nhưng bây giờ, từ cái quỳ trước khi chết ở kiếp trước cho đến những sự thật dần lộ diện, mọi nhận thức của y dường như đang bị đảo lộn.

Tạ Lâm Xuyên thầm thở dài trong lòng. Lẽ nào từ rất lâu trước đây, Tần Lệ đã có chút chân tâm với y rồi sao? Nhưng hắn lại luôn đối xử với y như vậy.

Rốt cuộc Tần Lệ bắt đầu thích y từ khi nào?

Tạ Lâm Xuyên nghĩ mãi cũng không ra.

Trong ký ức của y, hai người luôn đối đầu gay gắt, giày vò và tổn thương lẫn nhau. Những khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi cũng vô cùng nhạt nhòa.

Duy chỉ có nỗi căm phẫn và oán hận đối với Tần Lệ là vô cùng rõ ràng.

Kiếp trước Tần Lệ rốt cuộc nghĩ gì trong lòng, đó mãi mãi là một ẩn số. Tần Lệ không hiểu y, mà y cũng chẳng hiểu Tần Lệ.

Không ai trong hai người họ chịu buông bỏ sự kiêu hãnh và lớp vỏ phòng bị để thử tìm hiểu nội tâm đối phương.

Thành ra sai từ lúc bắt đầu, thế rồi bước nào cũng sai.

Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn đầy thâm ý. Có lẽ thế giới nội tâm của Tần Lệ và vẻ ngoài hung tàn bạo ngược của hắn là hai con người hoàn toàn trái ngược.

Ít nhất thì ở một vài khía cạnh nào đó, hắn vô cùng nhiệt tình và mềm mại.

Tần Lệ bị Tạ Lâm Xuyên nhìn chăm chú, thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy phản chiếu trọn vẹn hình bóng mình, hắn không nhịn được mà khẽ nhếch môi, vòng tay qua eo y rục rịch muốn sấn tới.

Nhưng nhìn thêm một lúc, hắn lại cảm thấy ánh mắt Tạ Lâm Xuyên có gì đó không đúng lắm: dường như đối phương có chút thất thần, tâm trí như đang phiêu lãng, giống như đang thông qua hắn mà nghĩ về một người nào khác.

Tần Lệ cau mày: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi đang nghĩ gì vậy?"

Tạ Lâm Xuyên hoàn hồn, thuận miệng đáp: "Ta đang nghĩ... về chuyện đêm qua."

Lời Tần Lệ định thốt ra ngay tức khắc nghẹn lại trong cổ họng, nét mặt hắn tối sầm, lạnh lùng bảo: "Ngươi đừng có tưởng chuyện này đã qua rồi. Ngươi phạm phải tội tày trời như vậy, trẫm sẽ không dễ dàng tha cho ngươi đâu."

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, ướm hỏi: "Vậy bệ hạ định trừng phạt ta thế nào đây?"

Tần Lệ cố ý cười lạnh một tiếng: "Ngươi có tin trẫm trói chặt tay chân ngươi lại không? Cho ngươi biết thế nào là gần vua như gần hổ, để xem ngươi còn dám phạm thượng nữa không. Nhưng–"

Hắn xoa xoa cằm, đổi giọng: "Nếu ngươi biết điều mà lấy lòng trẫm, trẫm cũng không phải là không thể mở lòng khoan dung."

Dù thế nào cũng phải bắt Tạ Lâm Xuyên cúi đầu nhận sai, rồi xin hắn tha thứ, tốt nhất là để hắn đè lại một lần, thì hắn mới có thể miễn cưỡng tha cho cái tội khi quân đại bất kính của y.

Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, quả nhiên là vậy.

Y cúi đầu suy ngẫm một lát rồi chợt nói: "Bệ hạ bảo ta nghĩ oan cho bệ hạ, nhưng chẳng phải bệ hạ cũng hiểu lầm ta tư thông với Thuận Vương đó sao?"

Tạ Lâm Xuyên không để đối phương kịp phản ứng, cái miệng luyên thuyên không ngừng: "Chuyện đêm qua bệ hạ cũng không thể đổ hết lên đầu ta được chứ? Huống chi ta còn vì bệ hạ mà trừ khử tên thích khách mưu đồ bất chính, dù sao cũng coi như lấy công chuộc tội rồi."

Tần Lệ nhất thời cứng họng, há miệng định nói gì đó nhưng lại không tìm được lý do để phản bác.

Tạ Lâm Xuyên tiến sát hắn, hạ thấp giọng mà cười: "Lúc trước khi ta còn ở trong thiên lao, bệ hạ chẳng phải đã nói 'không thích nam nhân là vì chưa nếm qua mùi vị của nam nhân, nếm rồi sẽ thích' sao?"

"Không biết giờ đây bệ hạ nếm được mùi vị đó rồi, đã thấy thích chưa?"

Tần Lệ cả đời này cũng không ngờ, có ngày chính những lời th* t*c hắn từng dùng để trêu chọc Tạ Lâm Xuyên lại boomerang ngược trở về, đập hắn một cú như thế này.

Huyệt thái dương hắn giật liên hồi: "Tạ... Lâm... Xuyên!"

"Được rồi, là ta không tốt, đã hiểu lầm bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên mỉm cười, để lộ mấy chiếc răng trắng muốt.

Khi thốt ra câu này, lòng y chợt thấy nhẹ nhõm hơn đôi phần.

Tần Lệ ngẩn ra, nhìn y đầy vẻ hoài nghi và cảnh giác. Tạ Lâm Xuyên vừa nãy còn hùng hồn lý lẽ lắm mà, sao chớp mắt cái đã chịu nhận lỗi rồi?

Hắn nheo đôi mắt, nhìn y từ trên xuống dưới: "Chỉ có thế thôi sao?"

Còn chuyện đại bất kính làm sưng mông hắn thì sao?

Tạ Lâm Xuyên thong thả tiếp lời: "Vi thần chẳng qua cũng chỉ là quang minh chính đại cướp lấy bệ hạ thôi. Bệ hạ cũng đã nói đây gọi là 'thắng làm vua thua làm giặc' mà. Ai bảo bệ hạ đánh không lại ta, để ta giành thế thượng phong chứ?"

"Bệ hạ đã là bậc minh quân khoan dung độ lượng, chắc hẳn sẽ không đến mức... chịu thua không nổi chứ?" Nói đến năm chữ cuối, y có ý kéo dài tông giọng, liếc xéo Tần Lệ.

Y vốn định dạy cho Tần Lệ thấm thía cái đạo lý "kẻ mạnh sẽ luôn có kẻ mạnh hơn", đã chuẩn bị sẵn tâm lý Tần Lệ sẽ xù lông, rồi sau đó mình phải vuốt ngược.

Ai ngờ Tần Lệ chỉ ngẩn ra, không hề tức giận, trái lại còn dùng một ánh mắt cổ quái, hất cằm nhìn y.

Ngón cái hắn vân vê cằm, nhướng mày, chóp tai khẽ động đậy, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, thậm chí còn mang theo vài phần hưng phấn kỳ lạ: "Ngươi muốn cướp lấy trẫm?"

Tạ Lâm Xuyên: "...?" Phản ứng này có gì đó sai sai thì phải?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn