Tần Lệ dùng lực ôm chặt lấy đầu Tạ Lâm Xuyên, nụ hôn rơi xuống vừa gấp gáp vừa hung mãnh.
Chiếc lưỡi đang phấn khích cuốn đi hết thảy không khí trong khoang miệng, hệt như loài thú nhỏ đang đánh dấu lãnh thổ, l**m láp không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào, rồi lại nôn nóng ngậm lấy đầu lưỡi đối phương.
Nhớ lại trước đây, lần đầu tiên bị Tạ Lâm Xuyên hôn, kỹ thuật của hắn vẫn còn rất non nớt, chỉ biết làm bừa chứ không theo chút quy tắc nào, lần nào cũng bị Tạ Lâm Xuyên nắm thóp giành lấy quyền chủ động, khiến hắn bại lui tơi bời dưới thế tấn công của y, đến mức giáp trụ đều rơi rụng, quân lính tan tác.
Lần nào Tần Lệ cũng thầm thề trong lòng rằng lần sau nhất định phải phản công, để rồi lần nào cũng lặp lại vết xe đổ.
Thế nhưng lần này, Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc phát hiện ra kỹ thuật hôn của Tần Lệ thế mà đã tiến bộ rồi.
Ít nhất thì thời gian kiên trì đã từ mười giây bại trận tiến bộ lên thành ba mươi giây, và vẫn còn đang miệt mài tấn công.
Nụ hôn dài kết thúc, Tần Lệ nằm trên giường th* d*c nghỉ ngơi một lát. Vừa rồi được thỏa mãn một phen ở trong tay Tạ Lâm Xuyên, hắn cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới đều nhẹ bẫng, dính dấp.
Y phục của hai người vốn đã bị giằng xé đến rối tung rối mù, vạt áo Tạ Lâm Xuyên mở toang, để lộ những thớ cơ ngực và bụng trắng trẻo mà săn chắc. Khối cơ bụng rõ rệt ấy không ngừng co giãn phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, chỉ cần chạm nhẹ là có thể cảm nhận được sức bùng nổ mãnh liệt ẩn sau lớp da thịt kia.
Tần Lệ nhìn Tạ Lâm Xuyên chằm chằm, ngắm nghía từ dưới lên trên rồi lại từ trên xuống dưới, d*c v*ng sôi sục nơi đáy mắt đen hun hút. Hắn có cảm giác nơi bị nghẽn máu không chỉ có mỗi đôi tai mình.
Cảm giác hưng phấn trong cơ thể không ngừng gào thét, chực chờ nổ tung.
Yết hầu hắn trượt một cái, l**m l**m môi dưới khô khốc, hung dữ bảo: "Trẫm phải cho ngươi biết thế nào là lợi hại!"
Hắn co đầu gối kẹp lấy hông Tạ Lâm Xuyên, cơ bụng dùng lực định lật nhào người đang ở trên mình xuống.
Tạ Lâm Xuyên vốn đã quá quen thuộc với mấy chiêu tủ của hắn. Y bèn phản ứng theo bản năng, đôi tay chuẩn xác và dứt khoát bóp chặt lấy hõm eo hẹp của Tần Lệ, ghì chặt lấy hắn, rồi co gối lại tì vào "tiểu thiên tử" đang đầy hưng phấn kia.
Toàn thân Tần Lệ run lên bần bật, vùng eo ngứa ngáy đến phát điên, cơ bụng đang căng cứng lập tức xìu xuống. Hắn vặn vẹo eo theo phản xạ tự nhiên, ngửa đầu th* d*c: "Đừng bóp... ngứa..."
Nhưng động đậy như thế thì chẳng khác nào tự mình đưa người đến trước đầu gối của Tạ Lâm Xuyên. Tần Lệ nhất thời cứng đờ người, gương mặt tuấn tú đỏ bừng đến mức méo mó, càng thêm khó bề nhẫn nhịn.
Tạ Lâm Xuyên thong thả ung dung nói: "Bệ hạ ngứa chỗ nào? Có cần vi thần gãi giúp không?"
Nói rồi còn chậm rãi cọ xát đầu gối.
Tần Lệ bị ép phải ưỡn cong người, hơi nóng hầm hập phà ra, hắn nghiến răng: "Ngươi đúng là cái đồ–"
Sao trước đây hắn không phát hiện ra Tạ Lâm Xuyên trong xương tủy không chỉ mưu mô xảo quyệt mà còn vô cùng ác liệt, chỉ thích bắt nạt người ta thế này?
Cánh tay còn lại của Tần Lệ vươn ra túm lấy Tạ Lâm Xuyên. Trong lúc giằng co, cả hai cùng ngã nhào vào trong chăn đệm, lăn thành một cục.
Chẳng rõ là hôn hay là cắn, chỉ biết trong cuộc giao chiến môi răng kịch liệt ấy, những vệt đỏ thẫm và dấu răng không ngừng in hằn lên khóe môi và cổ vai của nhau.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên dần trở nên sâu thẩm, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cổ họng khô khốc như sắp bốc cháy.
Một mặt y khống chế chân tay đang cố lật mình của Tần Lệ, mặt khác vươn tay mò mẫm trong ngăn tủ nhỏ ở đầu giường hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một hộp mỡ thơm, khi chạm vào thấy khá mịn mượt. Vừa mở ra đã có một mùi hương nhàn nhạt xông tới.
Tạ Lâm Xuyên nhướng mày: "Tẩm cung của bệ hạ giấu không ít thứ nhỉ, định dùng cho ai đây?"
Tần Lệ th* d*c mấy hơi: "Trẫm làm sao biết được? Đều là đám người dưới chuẩn bị cả..."
Nói được nửa câu, dục niệm lại nổi lên, hắn nhìn chằm chằm vào nốt ruồi đỏ bên cạnh sống mũi y. Dù bị y đè chặt nhưng hắn vẫn không chịu thua mà buông lời hung hãn:
"Đương nhiên là dùng cho ngươi rồi! Lần sau trẫm sẽ trói chặt tay chân ngươi lại, làm cho ngươi phải khóc cha gọi mẹ mới thôi, để xem ngươi còn dám cưỡi lên đầu trẫm nữa không!"
Trói lại? Kiếp trước Tần Lệ cũng không ít lần làm vậy rồi còn gì. Theo logic của tên cướp bóc như hắn, chỉ cần không phải là hạ thuốc sau lưng thì đều thuộc phạm vi cưỡng đoạt quang minh chính đại, đương nhiên bao gồm cả việc chuốc rượu và trói buộc.
Nghĩ đến đây, Tạ Lâm Xuyên thấy răng ngứa ngáy vô cùng. Giờ đổi lại người bị trói là Tần Lệ, y đương nhiên cũng muốn hắn phải nếm trải chút cảm giác này.
"Hừ! Nếu bản lĩnh khoác lác của bệ hạ bằng được một nửa thực tế, thì e là Lý Phong Hạo đã sớm khiếp vía mà đầu hàng rồi." Tạ Lâm Xuyên nheo mắt cười rộ, chậm rãi nói, "Vi thần sẽ chờ bệ hạ trổ hết uy phong."
Tần Lệ nghẹn họng, mặt đỏ gay, cuối cùng chỉ có thể lườm nguýt nhìn y, trơ mắt thấy y múc một cục mỡ thơm rồi bôi vào nơi phía sau mình.
Không biết là loại cống phẩm thượng hạng nào mà vừa mới gặp nhiệt đã tan chảy, Tần Lệ theo phản xạ hơi co rúm người lại.
Tạ Lâm Xuyên cúi đầu chăm chú nhìn hắn, chân mày Tần Lệ xoắn lại thành hai khe rãnh sâu, trán lấm tấm mồ hôi, gò má ửng hồng.
"Bệ hạ, ngài mở miệng ra chút đi, đừng có cắn chặt như thế."
Tần Lệ lập tức đáp: "Trẫm cắn hồi nào..."
Đang nói dở, hắn chợt nhận ra Tạ Lâm Xuyên đang ám chỉ điều gì, ngay cả gốc cổ cũng đỏ bừng như sắp nhỏ máu, hắn lại ra sức giãy giụa: "Tạ Lâm Xuyên! Trẫm phải đem ngươi... ưm–"
Tần Lệ tức khắc bị thúc đến mức ngửa cổ, đôi mày nhíu chặt, cổ họng bật ra một tiếng r*n r*.
"Bệ hạ định đem ta thế nào? Định trói ta lại? Hay là đè ta?"
Tạ Lâm Xuyên cúi đầu c*n v** c* hắn, hàm răng khẽ nghiền lấy một mảng da thịt nóng hổi, phía dưới là nhịp mạch đập thình thịch và những đường gân xanh, tựa như chỉ cần dùng thêm chút lực là có thể dễ dàng cắn ra máu.
Thân nhiệt của Tần Lệ vốn đã cao, lúc này cả người lại đỏ rực lên vì nóng, trông hệt như một lò lửa lớn sắp sửa bùng cháy.
Lòng bàn tay cũng nóng bỏng không kém của Tạ Lâm Xuyên bóp lấy v*m ng*c đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của hắn. Làn da màu lúa mạch phủ một lớp mồ hôi mỏng, trở nên trơn trượt, mềm mại và sở hữu độ đàn hồi cực tốt.
Y cảm nhận được xúc cảm quen thuộc trong lòng bàn tay, trượt dài xuống hõm eo đang thắt lại. Nơi này hơi lõm xuống tạo thành hai khoảng bóng mờ, vừa khéo đủ cho hai bàn tay ôm trọn.
Thật là vừa vặn, cứ như thể sinh ra là để cho y bóp lấy vậy.
Y cúi người ghé sát tai Tần Lệ, giọng nói trầm thấp mang theo từ tính, cười khẽ: "Bệ hạ, nhưng giờ người bị trói tay là ngươi, người bị đè cũng là ngươi."
Tần Lệ cực kỳ không chịu nổi giọng nói của Tạ Lâm Xuyên mỗi khi y vùi đầu bên tai hắn thì thầm, luồng khí lướt qua vành tai khiến tim gan hắn run rẩy.
Sống lưng hắn oằn cong, toàn bộ cơ bắp căng thẳng như một cánh cung giương hết cỡ.
Tần Lệ nghiến chặt răng không thốt ra một lời. Kiếp trước cũng vậy, bất kể ngày thường mồm mép có nhanh nhảu ra sao, có hay buông lời tàn độc thế nào, thì những lúc thế này hắn lại như một con trai đóng chặt vỏ, có nạy cỡ nào cũng không ra.
Tạ Lâm Xuyên nhếch môi: "Vừa rồi bệ hạ chẳng phải nói năng hùng hồn lắm sao? Sao giờ lại im thin thít rồi?"
Cái miệng nhỏ cứ líu lo không ngừng, quả nhiên phải lấp đầy thì mới chịu ngoan.
Đuôi mắt Tần Lệ bị ép đến đỏ ửng một mảng, hắn nheo mắt nhìn nụ cười đáng ghét của Tạ Lâm Xuyên, nghiến răng ken két: "Dĩ... hạ... phạm... thượng! Ngươi toi đời rồi Tạ... ưm a–"
Tạ Lâm Xuyên thọc hai ngón tay miệng hắn rồi kẹp lấy đầu lưỡi hắn, nhìn Tần Lệ đỏ hoe mắt nuốt xuống những tiếng r*n r* vụn vỡ. Y nhớ lại những ý niệm u ám của mình trên cỗ xe ngựa lần trước, nay cuối cùng cũng thực hiện được từng cái một rồi, tâm tình bỗng chốc sảng khoái đến lạ thường.
Quả nhiên, đàn ông dù có miệng cứng đến đâu thì cũng sẽ có lúc trở nên ướt át mềm mại.
"Ta có toi đời hay không thì chưa biết, nhưng bệ hạ đêm nay e là toi đời thật rồi."
Tần Lệ th* d*c như trâu, mọi lời hung hăng đều buộc phải nuốt ngược vào bụng. Hắn ngẩng cổ ngoạm lấy vai Tạ Lâm Xuyên, dùng sức cắn một cái thật mạnh, để lại hai hàng dấu răng rõ rệt.
"Bệ hạ là giống chó à?" Vai Tạ Lâm Xuyên khẽ run lên, lại cảm nhận được thớ lưỡi nóng ẩm của Tần Lệ thè ra, vừa hôn vừa l**m.
Tần Lệ dường như ú ớ nói mấy chữ, Tạ Lâm Xuyên nhất thời nghe không rõ: "Bệ hạ nói gì cơ?"
Tần Lệ hít sâu một hơi, hằn học nói: "Ta bảo là ngứa! Chết tiệt! Ngươi có thể mau mau lên không!"
Chỗ vừa mới bôi mỡ xong ngứa đến tợn, cái thứ mỡ thơm quỷ quái này sao lại có tác dụng này nữa chứ?
Tần Lệ lẩm bẩm chửi rủa một hồi, nhưng dưới những động tác càng lúc càng mãnh liệt của Tạ Lâm Xuyên lại nhanh chóng biến thành những tiếng rên hừ hừ trong cổ họng...
Nến đỏ lay động, soi bóng hai thân hình bện quyện vào nhau.
Mái tóc bạc xoăn của Tần Lệ rối bời, rũ xuống xõa lên vai hai người. Tần Lệ ôm chặt lấy thắt lưng Tạ Lâm Xuyên, một bàn tay s* s**ng loạn xạ trên lưng y, cào ra không ít vệt đỏ.
"Tạ Lâm Xuyên... Tạ Lâm Xuyên..." Tần Lệ khẽ v**t v* bên cổ y, mơ hồ lẩm bẩm với chất giọng khàn đặc, "Không được cắm sừng trẫm..."
Tạ Lâm Xuyên khựng lại một chút, đưa tay xoa đầu hắn, bình ổn lại nhịp thở rồi chậm rãi nói: "Đã bảo với ngươi bao nhiêu lần rồi, ta và Thuận Vương chẳng có gì cả, cũng không có lén hẹn hò. Lần này chỉ là ta tình cờ bắt gặp thôi, sao bệ hạ cứ không chịu tin lời ta?"
"Hừ." Tần Lệ liếc y một cái, vẫn không tin: "Cái mật đạo đó..."
Trong đầu Tạ Lâm Xuyên suy nghĩ nhanh chóng. Nếu nói mật đạo là do Lý Tuyết Hoằng tiết lộ thì Tần Lệ chắc chắn sẽ nghĩ ngợi lung tung, chưa kể hiện tại Lý Tuyết Hoằng vốn dĩ chưa hề nói cho y biết.
Y ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Chuyện mật đạo đó là do ta nghe lỏm được, Thuận Vương điện hạ cũng không rõ ta biết chuyện này."
Tần Lệ cau mày nhìn y đầy hoài nghi, chẳng rõ có tin hay không.
Tạ Lâm Xuyên không nhịn được thở dài, nhíu mày nói: "Ta đối với Thuận Vương điện hạ chưa bao giờ có tình cảm vượt quá quan hệ quân thần, chỉ có thế mà thôi."
Kiếp trước cũng vậy.
Vành tai nóng hổi của Tần Lệ khẽ động đậy, trong mắt lại hiện lên hai đốm sáng lấp lánh, khóe môi dường như muốn nhếch lên nhưng lại nhanh chóng ép phẳng lại, miệng thì bảo: "Có phải ngươi đang dỗ dành trẫm không?"
Tạ Lâm Xuyên hỏi vặn lại: "Ta thấy tên thích khách đó có ý đồ bất chính nên mới mạo hiểm bám theo, giết hắn ta cũng chẳng phải là để bảo vệ bệ hạ sao?"
Tần Lệ hừ nhẹ một tiếng, tròng mắt đảo quanh. Hắn nheo mắt, bàn tay rảnh rang s* s**ng lung tung trên lưng y: "Ngươi cởi trói cho trẫm đi. Để trẫm ở trên thì trẫm mới tin ngươi."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn đầy vi diệu, khóe môi chậm rãi kéo lên một độ cong nhỏ: "Cũng không phải là không thể..."
Y cởi dây áo trên cổ tay Tần Lệ, ôm lấy người hắn lật ngược vị trí lại.
Tần Lệ còn chưa kịp kinh ngạc vì y lại đồng ý dễ dàng thế, thì đột nhiên rên hừ một tiếng, cả người chùng xuống dưới, toàn bộ trọng lượng đều rơi vào chỗ đang kết hợp khắn khít kia. Sắc mặt hắn thoắt đỏ thoắt trắng.
Khóe môi hắn giật giật, nghiến răng nghiến lợi trợn trừng nhìn y: "Tạ Lâm Xuyên! Ngươi chán sống rồi sao?"
Dám đùa giỡn hắn!
Tạ Lâm Xuyên chợt nhoẻn miệng cười, bóp lấy eo hắn: "Bệ hạ chẳng phải vừa nói muốn làm cho ta phải khóc cha gọi mẹ sao? Hãy lôi cái khí thế lúc ngươi vật lộn với tiểu vương tử Khương Nhu ra đi, để cho ta xem thử sự lợi hại của bệ hạ nào."
Tần Lệ: "..."
Tạ Lâm Xuyên ghé sát tai hắn, thong thả nói tiếp: "Chẳng phải bệ hạ muốn khiến toàn thân ta đều là mùi vị của bệ hạ, khiến ta không xuống nổi giường sao?"
Làn da dưới lòng bàn tay nóng hừng hực, Tạ Lâm Xuyên thong dong nhìn hắn, chậm rãi phô diễn sức mạnh cơ bụng của mình: "Bệ hạ chớ có nói suông mà không làm."
Tần Lệ hít sâu một hơi, híp mắt lại, siết chặt lấy cổ y, hung hăng ngậm lấy môi y, những thanh âm vụn vỡ bật ra từ kẽ răng: "Tạ Lâm Xuyên, mẹ kiếp ngươi cứ chờ đấy cho trẫm!"
Lần tới, à không, ngay đêm nay sẽ cho y biết tay!!
※※※
Sáng sớm hôm sau.
Ánh bình minh phương Đông dần rọi sáng khắp nhân gian, tia sáng yếu ớt xuyên qua cửa sổ giấy chiếu xuống sàn nhà, rồi từ từ tràn lên chiếc giường hỗn độn.
Đêm qua cả hai đều kiệt sức, lau người sơ sài rồi lăn ra ngủ thiếp đi.
Có lẽ do đêm qua quá lao lực nên Tạ Lâm Xuyên ngủ rất say, ngay cả khi bên cạnh có thêm một người đè lên cánh tay y, ôm eo y suốt cả đêm cũng không khiến y trở mình lấy một cái.
Mãi đến sáng, y bị thân nhiệt quá đỗi ấm áp của Tần Lệ làm cho nóng đến tỉnh cả người.
Tạ Lâm Xuyên rút cánh tay đau nhức tê dại ra, ấn bả vai cử động một chút, khi quay đầu lại liền thấy Tần Lệ đang vùi đầu sâu trong gối và chăn.
Tấm chăn chỉ che đến ngang hông đối phương, từ cổ xuống ngực chằng chịt những dấu vết ám muội khiến người ta không khỏi liên tưởng đến những điều không nên. Y lại cúi đầu nhìn lại trên người mình, khóe mắt không kìm được giật giật.
Đêm qua đủ loại tình huống ngoài ý muốn liên tiếp ập đến, nào là thích khách, nào là trúng thuốc, lại còn phải đối phó với Tần Lệ. Dù là y cũng suýt nữa lật thuyền trong mương.
Giờ đây khi tỉnh dậy, lý trí đã hoàn toàn quay về, Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ che lấy mặt, chỉ cảm thấy một trận đau đầu.
Vốn dĩ y định bụng kiếp này sẽ không dẫm vào con đường cũ nữa, nào ngờ chẳng những đi lại, mà còn xảy ra quan hệ nhanh hơn cả kiếp trước.
Đúng là nghiệt duyên gì đâu không! Tất cả đều tại Tần Lệ quyến rũ y!
Y lại quay đầu nhìn Tần Lệ một cái, ánh mắt lướt qua cơ ngực tr*n tr** của hắn một lát, rồi rất không nỡ nhìn thẳng mà giúp hắn kéo tấm chăn lên cao.
Tạ Lâm Xuyên nhìn sắc trời, đang phân vân có nên đánh thức đối phương không thì bỗng nhận thấy vành tai vểnh lên của Tần Lệ dường như hơi rung rinh.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên tức khắc nheo lại, cái tên này... chẳng lẽ đang giả vờ ngủ?
Y cúi người ghé lại gần, gọi khẽ một tiếng: "Bệ hạ?"
Tần Lệ nhắm nghiền mắt không chút động đậy, như thể vẫn chưa tỉnh ngủ, lại còn vùi mặt sâu thêm vào gối.
Tạ Lâm Xuyên đưa tay luồn vào trong chăn, ngay khoảnh khắc chạm vào một vùng da nào đó, Tần Lệ đột ngột mở mắt, bật dậy với tốc độ ánh sáng. Tấm chăn rơi xuống, để lộ ra một thân hình nóng bỏng đầy những dấu vết của cuộc hoan lạc.
Tất cả những điều này đều nhắc nhở hắn về chuyện hoang đường đã xảy ra đêm qua.
Hắn đường đường là hoàng đế, vậy mà lại lật thuyền trong mương, bị Tạ Lâm Xuyên chơi cho một vố!
Không, là chơi cho mấy vố liền!
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hai người như bị trúng thuật định thân, một trong một ngoài đối đầu trên giường, ánh mắt im lặng giao nhau như một cuộc giao đấu kịch liệt nhất.
Sắc đỏ nơi gốc tai và sau gáy của Tần Lệ vẫn chưa tan hết, vẻ mặt hắn quái dị vô cùng. Đôi mắt đen thẳm của hắn nhìn chằm chằm vào Tạ Lâm Xuyên, khóe môi lúc nhếch lên lúc bặm lại, thần sắc thay đổi liên tục.
Toàn thân cơ bắp căng cứng, tư thế như sẵn sàng bùng phát, dường như đang đấu tranh dữ dội giữa việc chém Tạ Lâm Xuyên để trút giận hay là bắt y lại đánh cho một trận rồi đánh thêm trận nữa cho bõ tức.
Thôi xong rồi, với tính khí của Tần Lệ, không chừng hắn sẽ trả thù chuyện y mạo phạm tối hôm qua mất.
Tạ Lâm Xuyên cũng theo bản năng gồng tay, tập trung mười hai phần tinh thần để đối phó với sự gây hấn có thể đến bất cứ lúc nào của Tần Lệ.
Tần Lệ hạ thấp chân mày, hừ lạnh một tiếng, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: "Tạ đại nhân đêm qua thật là lá gan tày trời, đến trẫm mà cũng dám–"
Tần Lệ đột nhiên dừng lại, má đỏ bừng, nuốt ngược từ cuối cùng vào trong cuống họng, ngón tay không tự nhiên mà siết chặt.
"Sao nào? Giờ định lật mặt không nhận nợ à?"
Tạ Lâm Xuyên bỗng cảm thấy da đầu tê rần, y khẽ ho một tiếng, trí não xoay chuyển cực nhanh để tìm cách cứu vãn: "Bệ hạ, hôm qua ta là... sau khi giao đấu với tên thích khách kia, không cẩn thận trúng phải hương tình, không phải cố ý mạo phạm bệ hạ đâu."
Tần Lệ hừ một tiếng: "Hôm qua trẫm đã ngửi thấy mùi rồi!"
Tạ Lâm Xuyên liếc nhìn hắn một cái, Tần Lệ đúng là mũi chó thật, thế mà cũng ngửi ra được.
Tần Lệ nhìn Tạ Lâm Xuyên với vẻ không mấy đứng đắn, ánh mắt lướt khắp người y, chậm rãi chiêm ngưỡng "kiệt tác" mình để lại, rồi bất chợt mở miệng hỏi: "Có phải trẫm là nam nhân đầu tiên của ngươi không?"
Tạ Lâm Xuyên: "..." Miệng toàn lời thô thiển!
Y bất đắc dĩ đáp: "Chẳng phải ta đã nói với bệ hạ từ lâu rồi sao?"
Sắc mặt Tần Lệ dịu đi đôi chút, lại khôi phục dáng vẻ lười nhác thường ngày, trưng ra phong thái uy nghiêm của hoàng đế: "Lại đây, thay y phục cho trẫm."
Hắn vừa định bước xuống giường thì thắt lưng đột nhiên cứng đờ, quỳ sụp xuống tấm chăn mềm trong tư thế kỳ dị, một cảm giác thẹn thùng cổ quái tức khắc xông lên đến tận tai.
Mẹ nó, mông đau!
Biết thế để hôm khác mới cho Tạ Lâm Xuyên biết tay...
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn đầy vi diệu: "..."
Chậc.