Nửa canh giờ trước.
Tần Lệ khó khăn lắm mới gạt được đám đại thần đang vây quanh chúc rượu, hai má nhuốm chút men say, ánh mắt kiếm tìm bóng dáng Tạ Lâm Xuyên. Hắn đảo quanh một vòng chẳng thấy người đâu, đang định sai Lý Tam Bảo đi tìm người.
Đúng lúc này, người hầu trong đoàn sứ giả Khương Nhu vội vã chạy đến bẩm báo, nói rằng Dạ Tâm không ở trong phòng nghỉ ngơi, không biết đã đi đâu.
Ban đầu người nọ nói là đi thay y phục, nhưng đã lâu vẫn không thấy quay về, phái người đi tìm cũng không tìm được. Bọn họ lại không dám đi lung tung trong hoàng cung nên đành đánh bạo quay lại bẩm báo với Cổ Lệ Thố.
Tần Lệ cau mày: "Chuyện này là thế nào?"
Cổ Lệ Thố thoáng vẻ ngượng ngùng. Tên Dạ Tâm này không chịu ngoan ngoãn đợi Tần Lệ triệu đến thị tẩm, đêm hôm khuya khoắt còn chạy loạn cái gì?
"Có lẽ là lạc đường trong cung, thỉnh cầu bệ hạ phái người tìm giúp một tay."
Ánh mắt Tần Lệ lộ vẻ hoài nghi. Theo lý mà nói, Khương Nhu hẳn không đến mức dùng "lễ vật" gửi đến để ám hại hắn, cùng lắm chỉ là dăm ba thủ đoạn quyến rũ tầm thường.
Hắn không đổi sắc mặt, phất phất tay, bảo Lý Tam Bảo phái người đi tìm.
Lý Tam Bảo lại khom người, ghé sát tai hắn thầm thì nhắc nhở: "Bệ hạ, Thuận Vương điện hạ cũng rời đại điện lâu rồi. Trước đó ngài ấy bảo người hầu là mình say rượu muốn nghỉ ngơi, nhưng khi tiểu thái giám bưng canh giải rượu tới thì người đã chẳng thấy đâu."
Ánh mắt Tần Lệ chợt đanh lại. Một người mất tích có thể xem là ngẫu nhiên, thế nhưng ba người cùng mất tích thì làm sao còn là trùng hợp được nữa?
"Nhiếp Đông đâu? Tăng thêm nhân thủ lục soát hoàng cung cho trẫm!"
Lý Tam Bảo vội vã rời đi, chẳng mấy chốc đã hớt hải quay về: "Bệ hạ, có người từng thấy Thuận Vương điện hạ dường như lảng vảng quanh Thượng Thanh Điện."
Thượng Thanh Điện? Sắc mặt Tần Lệ đổi thay tức thì, đáy lòng trầm xuống, một nỗi bất an to lớn bủa vây lấy tâm trí.
Chẳng lẽ...
Hắn cước bộ như gió, đích thân dẫn người tới Thượng Thanh Điện. Thị vệ vừa đúng lúc tiến lên bẩm báo rằng bên trong phát hiện thi thể của Dạ Tâm – nghĩa tử của Khương Nhu vương, cùng một mật đạo bí ẩn.
Thi thể vẫn còn chút ấm, trên người còn cắm mũi tên nỏ và một cây kim bạc.
Đám sứ thần Khương Nhu kinh hồn bạt vía: "Chuyện này là sao? Sao Dạ Tâm lại ở đây? Ai đã giết hắn?"
Trong lòng Tần Lệ hiện lên một bóng hình, đôi mày xoắn lại thành một đường rãnh sâu. Hắn nôn nóng muốn bước vào mật đạo, nhưng vừa đặt chân vào lối đi tối tăm ẩm thấp ấy, bước chân chợt khựng lại.
Lối đi u ám thăm thẳm này tựa như một cái miệng khổng lồ đang há rộng, chẳng ai biết sau khi bước vào trong sẽ nhìn thấy điều gì.
Hắn nhớ lại lần trước đến Thượng Thanh Điện, hắn cũng đã từng do dự một thoáng như thế này. Khi ấy hắn nào có ngờ nơi này lại che giấu cả một đường hầm bí mật như vậy.
Tạ Lâm Xuyên, ngay từ lúc đó y đã lừa dối hắn! Y đã sớm biết nơi này có mật đạo!
Nhận ra điều này, trái tim Tần Lệ chùng xuống. Hắn hít sâu một hơi, mặt mày u ám ra lệnh cho những kẻ khác không được vào, chỉ dẫn theo Lý Tam Bảo, Nhiếp Đông và vài tên thị vệ bước vào trong.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Tạ Lâm Xuyên đang ôm ấp Lý Tuyết Hoằng, cả hai y phục xộc xệch, thì thầm âu yếm, đầu óc hắn vẫn ong một tiếng, tựa như có thứ gì đó vừa đứt tung.
Một nỗi nhục nhã và ghen tức tột độ như sóng thần ập đến, huyệt thái dương hắn giật liên hồi, gân xanh nổi cộm.
"Ra ngoài rồi tính thế nào nữa? Chỗ này chẳng phải rất kín đáo, cực kỳ thích hợp để tư thông sao?"
Rõ ràng là lửa giận đã bốc lên ngùn ngụt, nhưng giọng điệu của Tần Lệ lại tỏ ra bình thản đến lạ. Nụ cười nơi khóe môi hắn mang theo sự mỉa mai lạnh lẽo, hệt như mặt biển tĩnh lặng trước cơn bão tố.
Khoảnh khắc thấy Tần Lệ xuất hiện, mí mắt Tạ Lâm Xuyên giật mạnh hai cái, trái tim hẫng đi một nhịp.
Y biết Tần Lệ chắc chắn sẽ tìm mình, nhưng sao lại tìm thấy mật đạo này nhanh đến thế?
Nếu không phải vừa rồi Lý Tuyết Hoằng ngăn cản, sao y có thể để Dạ Tâm chạy mất. Chẳng lẽ lúc nãy hắn ta chạy ra ngoài đã bị người ta bắt gặp sao?
Đúng là xui xẻo đủ đường mà.
Tạ Lâm Xuyên đẩy Lý Tuyết Hoằng đang dính chặt trong lòng mình ra, quyết định tìm cách cứu vãn tình hình, trầm giọng nói: "Bệ hạ, ta là vì bám theo một thích khách mới tới đây. Tên thích khách đó đeo mặt nạ da người, mạo danh nghĩa tử của Khương Nhu vương."
"Ồ?" Tần Lệ nhếch môi, "Vậy lần trước ngươi đến đây cũng là để bám theo thích khách sao? Đừng có nói với trẫm rằng ngươi thật sự tới để tế bái song thân nhé."
Hắn đâu có ngu!
Tạ Lâm Xuyên nhất thời im bặt, Tần Lệ không còn dễ bị lừa nữa rồi.
Nhiếp Đông liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên, ghé tai Tần Lệ nói khẽ: "Phải ăn nói với sứ thần Khương Nhu bên kia thế nào đây? Hung thủ giết hắn..."
Tần Lệ đè nén lửa giận, lạnh lùng ngắt lời: "Không nghe thấy là do thích khách mạo danh sao? Đem thi thể giao cho bọn họ, bảo bọn họ cho trẫm một lời giải thích! Tại sao trong sứ đoàn lại có thích khách?"
Nhiếp Đông thở phào, vội vã rời khỏi nơi thị phi đầy ngột ngạt này.
Tần Lệ nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên, cười lạnh một tiếng: "Không nói được gì nữa sao? E là đã lén lút hẹn hò sau lưng trẫm ở đây không biết bao nhiêu lần rồi nhỉ?"
Nếu không phải hắn tình cờ phát hiện ra mật đạo này, nói không chừng lúc này hai người đã–
Tần Lệ nghĩ đến đây, lồng ngực phập phồng liên hồi, tay phải vô thức chạm vào chuôi kiếm bên hông, nhưng chỉ chạm phải một đoạn roi ngựa màu vàng sẫm.
Tạ Lâm Xuyên nhíu mày: "Bệ hạ hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ là tình cờ..."
Lời còn chưa dứt, Lý Tuyết Hoằng vốn đang trong trạng thái rất kém lại mềm nhũn dán sát lên người y: "Lâm Xuyên... ta khó chịu quá..."
Ánh mắt Tần Lệ trở nên sắc lạnh, hoàn toàn mất sạch kiên nhẫn. Hắn vung roi ngựa bên hông ra, không nương tay quất thẳng vào người Lý Tuyết Hoằng: "Tìm chết!"
Thân hình Lý Tuyết Hoằng vốn đã gầy yếu, nay lại hứng chịu thêm vài roi của Tần Lệ, thương tích chồng chất, nhìn qua có vẻ đã thoi thóp sắp sửa ngất đi.
Tạ Lâm Xuyên đưa tay nắm lấy cán roi, siết chặt mày: "Bệ hạ, hắn đang bị thương, trên người lại trúng độc, không chịu nổi đòn roi đâu."
"Tên thích khách kia chính là người của Lý Phong Hạo phái đến, nói không chừng là cố ý mượn tay bệ hạ g**t ch*t Thuận Vương. Thuận Vương bây giờ chưa thể chết được, nếu không thiên hạ sẽ bảo bệ hạ lật lọng, để Lý Phong Hạo chiếm lợi. Huống hồ trong tay hắn còn đang nắm giữ kho báu tiền triều–"
"Ha!" Tần Lệ giận quá hóa cười, "Trẫm nói muốn giết hắn khi nào? Chẳng qua chỉ đánh vài roi mà ngươi đã xót xa rồi? Đến nước này mà còn muốn che chở cho hắn?"
Huyệt thái dương của Tạ Lâm Xuyên giật giật, y chỉ cảm thấy cảnh tượng này sao mà quen thuộc đến thế.
Kiếp trước cũng là Lý Tuyết Hoằng nhân lúc tiệc rượu lẻn đến tìm y đề nghị hợp tác, bị Tần Lệ đánh hơi thấy manh mối, quất cho một trận roi nhừ tử. Tần Lệ ra lệnh không cho thái y chữa trị, định bụng để đối phương "bệnh chết".
Y cứ ngỡ chuyện kiếp trước sẽ không tái diễn, nào ngờ đi vòng đi vòng lại, mọi thứ lại trở về quỹ đạo cũ một cách đầy trớ trêu.
Tạ Lâm Xuyên đau đầu nhức óc. Nếu không phải vì thân phận của Lý Tuyết Hoằng đặc biệt, trên người còn có giá trị lợi dụng, y thật sự muốn mặc kệ để Tần Lệ đánh chết hắn cho rồi. Để Tần Lệ trút giận lên đầu Lý Tuyết Hoằng dù sao cũng tốt hơn là nhắm vào y.
Cơ thể Lý Tuyết Hoằng vừa đau vừa nóng ran, nhưng nỗi đau ấy lại khiến thần trí hắn tỉnh táo đôi chút.
Hắn túm chặt lấy tay áo Tạ Lâm Xuyên, nhìn dáng vẻ ghen tuông lồng lộn của Tần Lệ, đáy lòng trồi lên một tia báo thù khoái trá.
Hắn khàn giọng nói: "Ta vì bảo vệ Lâm Xuyên mà bị thương, hắn đương nhiên sẽ bảo vệ ta. Chẳng lẽ bệ hạ còn không hiểu tính cách của hắn sao? Lâm Xuyên chính là người như vậy. Bệ hạ muốn trút giận cứ việc trút lên người ta, đừng trách hắn."
Sắc mặt Tần Lệ đen kịt, sự đố kỵ trong đáy mắt gần như tràn ra ngoài. Hắn vỗ tay cười rộ: "Tốt, tốt, tốt lắm! Thì ra là vậy, thật là tình sâu nghĩa nặng, hóa ra là trẫm đến không đúng lúc rồi sao?!"
Tạ Lâm Xuyên nhịn không nổi nữa, cơn thịnh nộ cùng luồng hỏa dục trong lồng ngực chẳng thể áp chế: "Muốn sống thì câm miệng lại đi!"
Tần Lệ liếc nhìn y, chẳng hề vì câu trách cứ ấy mà nguôi ngoai, trái lại càng thêm phẫn nộ: "Người đâu, bắt lấy Lý Tuyết Hoằng canh giữ nghiêm ngặt cho trẫm! Không được gọi thái y cho hắn."
Đôi mắt đen thẳm của hắn dừng lại trên người Tạ Lâm Xuyên, bên trong cuộn trào một thứ cảm xúc mãnh liệt mà ức chế.
Hồi lâu sau, hắn nhếch miệng cười lạnh, gằn từng chữ qua kẽ răng: "Tạ Lâm Xuyên, lần này dù ngươi có khéo léo biện minh thế nào, trẫm cũng sẽ không dung thứ cho ngươi nữa!"
Vừa dứt lời, hắn dùng sức lực cực lớn nắm lấy cổ tay Tạ Lâm Xuyên, nửa kéo nửa lôi đi, để lại mấy lằn ngón tay đỏ ửng.
Suốt dọc đường, Lý Tam Bảo và đám thị vệ đi theo phía sau bị bỏ lại một quãng xa, chẳng ai dám thở mạnh lấy một tiếng.
Đầu óc Tạ Lâm Xuyên xoay chuyển cực nhanh, y miệt mài suy tính lời lẽ để làm sao vượt qua được đêm đầy rẫy hiểm nguy này.
Còn Tần Lệ thì suốt chặng đường sắc mặt tối sầm, không nói lời nào, dường như đã hạ quyết tâm phải trừng trị y một trận ra trò.
Tại điện phụ của Tử Thần Điện.
"Rầm" một tiếng, cánh cửa bị đóng sầm lại.
Lưng của Tạ Lâm Xuyên va mạnh vào cánh cửa, y vừa mới mở miệng chưa kịp nói lời nào, gương mặt tuấn tú cùng mái tóc bạc đã đột ngột phóng đại trước mắt. Đôi môi nóng bỏng của Tần Lệ mang theo cơn thịnh nộ cuồng bạo ập tới.
Đó chẳng giống một nụ hôn chút nào, mà giống như một loài dã thú hung hãn đang săn mồi, tấn công và xâm lược lãnh địa mà nó đã nhòm ngó từ lâu. Những ghen tuông và uất hận dồn nén bấy lâu trong lồng ngực cuối cùng cũng tìm được lối thoát để trút đổ.
Sau gáy và gò má của Tạ Lâm Xuyên đau nhức vì cơn va đập. Trong thoáng chốc, đầu óc y trống rỗng.
Tần Lệ ấn chặt vai y, ép người vào giữa cánh tay và bức tường. Một bàn tay hắn thô bạo bóp lấy cằm y, lực mạnh đến mức như muốn lún sâu vào da thịt, không cho phép y cựa quậy nửa phân.
Hơi thở của hai người trở nên nặng nề trong màn ngấu nghiến thô bạo. Tần Lệ thở hổn hển, đ** l*** **t *t càn quấy trong khoang miệng Tạ Lâm Xuyên.
Gốc lưỡi Tạ Lâm Xuyên bị m*t đến tê dại, không khí trở nên loãng dần. Mỗi nhịp thở hít vào đều tràn ngập mùi vị nóng bỏng của Tần Lệ.
Y nhíu mày, bóp chặt cổ tay đối phương, từng chút một cưỡng ép kéo bàn tay Tần Lệ ra khỏi cằm mình, thế nhưng đường hàm dưới Tần Lệ siết chặt đến mức cứng ngắc, cứ như đang muốn so tài với y, đến nỗi mu bàn tay cả hai đều nổi gân xanh.
Tạ Lâm Xuyên gần như không tài nào phân biệt nổi là đôi môi hung bạo của Tần Lệ đang run rẩy, hay là cổ tay trong lòng bàn tay y đang khẽ run.
Đôi môi hai người đều bị ma sát đến đỏ ửng, ai nấy đều hụt hơi, nhưng Tần Lệ vẫn ngoan cố không chịu buông tay.
Hắn bèn nới lỏng lực đạo của nụ hôn, lướt qua mí mắt, sống mũi và gò má của đối phương. Chẳng biết từ lúc nào, việc trút giận đã hóa thành một nỗi khát khao tột cùng, giọng nói khản đặc từ sâu trong cổ họng tràn ra:
"Tạ Lâm Xuyên... ngươi chọc giận ta rồi... ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu..."
Hắn buông vai Tạ Lâm Xuyên ra, bàn tay luồn vào sau lưng cách một lớp áo mà ra sức x** n*n. Sức nóng cơ thể không ngừng truyền qua lớp vải vóc đang cọ xát vào nhau.
Đôi môi nóng rực của Tần Lệ day mạnh lên mí mắt và sống mũi y, khiến hàng mi Tạ Lâm Xuyên run lên như bị bỏng.
Mái tóc bạc của Tần Lệ rũ xuống, cọ nhột hai bên má y.
Nóng quá, vô số dòng nhiệt lưu tựa như đang chảy ngược trong khắp cơ thể, rồi dần dần hội tụ xuống phía dưới.
Y khó nhọc nghiêng đầu sang một bên, nhưng ngay lập tức bị đối phương bắt xoay lại.
"Không được trốn!" Giọng điệu trầm thấp của Tần Lệ vẫn thấm đẫm vẻ hung ác, nhưng đầu ngón tay đang giật nút áo của y lại run rẩy dữ dội, loay hoay mãi mà chẳng mở nổi một cái.
"Ta có thể không giết Lý Tuyết Hoằng, nhưng đêm nay ngươi phải là của ta..."
Tạ Lâm Xuyên thở hắt ra một hơi, ngón tay đang nắm lấy cổ tay Tần Lệ càng thêm dùng sức, đầu gối y tì vào đùi hắn, dùng sức đẩy Tần Lệ ra khỏi người mình.
Y nhìn Tần Lệ bằng ánh mắt âm trầm: "Ta đã bảo không giết hắn là vì nghĩ cho ngươi rồi mà! Ngươi có thể bình tĩnh lại mà nghe lời người ta nói được không?"
"Hừ! Vì ta?" Tần Lệ cười lạnh nheo mắt lại, "Làm sao ngươi biết được cái mật đạo đó? Chẳng lẽ không phải Lý Tuyết Hoằng nói cho ngươi biết sao? Nếu ngươi nói là nghĩ cho ta, tại sao không trực tiếp nói cho ta biết về cái mật đạo ấy?"
"Hai người các ngươi nắm giữ bí mật này, không phải để hẹn hò thì cũng là mật mưu đối phó ta!"
Tạ Lâm Xuyên trong lòng giật thót, không ngờ Tần Lệ lại mèo mù vớ cá rán, đoán trúng kết cục của kiếp trước.
Nhưng chuyện này bảo y phải nói thế nào đây? Chẳng lẽ nói hai người bọn họ vốn dĩ không tin tưởng lẫn nhau, nên y phải chừa cho mình một đường lui để phòng hờ sao?
Tần Lệ cứ nghĩ đến việc Tạ Lâm Xuyên cùng Lý Tuyết Hoằng sau lưng hắn cùng nắm giữ một bí mật lớn như vậy là lại nổi trận lôi đình.
Nói không chừng một đêm nào đó khi hắn đang say giấc, một đám thích khách sẽ từ mật đạo tràn ra, thử hỏi sau này hắn còn dám kê cao gối mà ngủ sao?
Vậy mà Tạ Lâm Xuyên còn dám ngụy biện là vì hắn!
Tần Lệ càng nói càng tức: "Các ngươi ở bên trong làm gì? Ôm ôm ấp ấp, quần áo xộc xệch, coi ta là kẻ mù sao?"
"Biết đâu tên thích khách kia bắt gặp các ngươi tư thông nên mới bị ngươi g**t ch*t, nếu không thì lần trước bắt gian tế ngươi còn biết giữ lại mạng sống, sao lần này lại xuống tay dứt khoát như vậy?"
Bụng dưới Tạ Lâm Xuyên nóng ran đến khó chịu, lại còn gặp phải kẻ ngang ngược không chịu nói lý như Tần Lệ, đúng là đàn gảy tai trâu. Y cau mày lớn tiếng:
"Ai ôm ôm ấp ấp? Đó là Lý Tuyết Hoằng bị thích khách đả thương, ngươi tưởng ta không muốn giữ lại mạng của tên thích khách kia sao?"
Nếu không phải Lý Tuyết Hoằng đỡ đòn hộ, y đâu có để tên gian tế kia chạy thoát dễ dàng như thế được.
Tần Lệ thấy y chẳng những không nhận lỗi mà còn dám cãi lại, càng thêm tức điên: "Trẫm đúng là quá tốt với ngươi rồi, để ngươi đắc ý vênh váo đến mức quên cả thân phận, dám cắm sừng trẫm!"
Lại còn trước mắt bao nhiêu người như vậy, thể diện của hắn biết để đâu!
Hắn dùng lực kẹp chặt eo lưng Tạ Lâm Xuyên, vừa ép sát để cắn xé môi và cổ y, vừa lôi kéo đẩy y về phía giường.
Trong lúc giằng co, cả hai cùng ngã nhào bên mép giường. Tần Lệ thở hồng hộc đè lên người y, cánh tay hai người như đang đấu vật với nhau.
Hắn nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên với ánh mắt đen kịt, lại đưa tay giật thắt lưng của đối phương, hung ác nói: "Trẫm mới là hoàng đế, Lý Tuyết Hoằng chẳng thể cho ngươi được gì cả! Ngươi muốn quan tước quyền thế, vinh hiển gia tộc, thì chỉ có thể đến mà cầu hoan với trẫm thôi!"
Khóe mắt Tạ Lâm Xuyên giật nảy một cái. Tốt lắm, Tần Lệ đã thành công chọc giận cả y rồi!
Y chộp lấy cổ áo Tần Lệ, ném ngược hắn xuống giường.
Y vừa mới gắng sức ngồi dậy, định bụng sẽ dạy cho tên hoàng đế mất lý trí này một bài học nhớ đời, thì lại bị Tần Lệ túm lấy cánh tay lôi ngã xuống.
"Còn dám chạy?"
Tần Lệ tưởng y muốn trốn, đưa tay với lấy bầu rượu trên bàn nhỏ bên cạnh, mở miệng bình rồi bóp lấy miệng Tạ Lâm Xuyên, định bụng cưỡng ép bắt y uống.
"Tần Lệ!"
Tạ Lâm Xuyên tức đến mức bật cười. Được, được, được lắm! Thật không hổ là Tần Lệ, lại chơi chiêu này với y!
Y đã dốc hết sức để né tránh cái đêm định mệnh của kiếp trước, vậy mà Tần Lệ cứ nhất quyết đâm đầu vào vết xe đổ!
Lửa giận và hỏa dục va chạm kịch liệt trong lồng ngực, y sa sầm mặt mày, hất mạnh tay Tần Lệ ra, khiến rượu đổ lênh láng, thấm đẫm tấm thảm trải sàn.
"Ngươi!" Tần Lệ trợn tròn mắt.
Tạ Lâm Xuyên hoàn toàn không thèm kìm nén cơn giận và d*c v*ng bị Tần Lệ khơi dậy nữa, hai người gần như vật lộn trên giường.
Tần Lệ nắm lấy tay Tạ Lâm Xuyên, định dùng đai lưng buộc tay y vào cột giường, nhưng lại bị Tạ Lâm Xuyên cười lạnh xoay người áp đảo vị trí.
Hai người vật lộn đến long trời lở đất, y phục đã hỗn loạn không ra hình thù gì, cái còn cái mất treo lủng lẳng trên người.
Nơi nào trên người Tần Lệ nhạy cảm nhất, Tạ Lâm Xuyên đã nắm rõ như lòng bàn tay, còn Tần Lệ thì lại chẳng biết chút gì về điểm yếu của Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên tóm thóp được vị 'tiểu thiên tử', thế là chiếm lấy thế thượng phong. Tần Lệ bỗng nhiên nảy người lên một cái, rồi lại bị Tạ Lâm Xuyên dùng đầu gối và chân khóa chặt, đè xuống giữa lớp chăn gấm mềm mại.
Tạ Lâm Xuyên th* d*c, dùng đai lưng của Tần Lệ buộc chặt một bên cổ tay của hắn, cúi người bóp lấy cằm hắn, bắt hắn phải ngửa cổ lên.
Vẻ mặt y lúc này chẳng còn chút dáng vẻ trầm ổn điềm đạm thường ngày, giống như đã xé toạt lớp ngụy trang bấy lâu nay.
Đôi mắt đen sâu thẳm, hơi thở nóng bỏng, ánh mắt từ trên cao lướt qua người Tần Lệ đầy tính xâm lược.
"Bệ hạ lúc nào cũng chỉ biết dùng chút thủ đoạn này sao? Chỉ biết cưỡng ép người khác, không cưỡng ép được thì chuốc rượu xuân, hử?"
"Tạ... Lâm... Xuyên! Ta khi nào–"
Tần Lệ nghiến răng nhìn y trừng trừng, lồng ngực tr*n tr** phập phồng dữ dội, gần như toàn bộ cơ bắp đều căng cứng.
Những khối cơ ngực săn chắc trở nên cứng cáp hơn trong nhịp thở gấp gáp, mồ hôi li ti chảy dọc theo rãnh ngực, rồi men theo hõm eo sâu lăn vào chăn gấm.
Quả nhiên, chỉ khi bị nắm thóp điểm yếu, Tần Lệ mới trở nên ngoan ngoãn đôi chút.
Tạ Lâm Xuyên cúi xuống nhìn hắn: "Khí độ quân vương của bệ hạ đâu mất rồi? Đã bảo với ngươi là không phải như ngươi nghĩ mà."
"Vi thần không ngại để bệ hạ hiểu rằng, dù là hoàng đế cũng không phải muốn gì được nấy, muốn làm gì thì làm đâu."
Y nheo mắt lại, hơi thở nóng hổi phả lên mặt đối phương, chóp mũi y kề sát chóp mũi hắn.
Cánh mũi đẫm mồ hôi của Tần Lệ khẽ phập phồng, tựa như một loài thú hoang đánh hơi thấy thức ăn.
"Ngươi... đừng có vô pháp vô thiên như vậy! Buông ta ra!" Tần Lệ không kìm được ngửa đầu nuốt nước bọt một cái, một luồng nhiệt lượng đáng sợ đang tích tụ, khiến toàn thân khô nóng khôn tả.
Chẳng hiểu sao, một Tạ Lâm Xuyên như thế này lại khiến hắn theo bản năng cảm thấy một tia nguy hiểm.
Tạ Lâm Xuyên thong thả nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, thuận theo mà thu tay về.
Tần Lệ ngược lại ngẩn ra, không ngờ y lại nghe lời đến vậy, định vặn vẹo người một chút. Thế nhưng còn chưa kịp cựa quậy, bàn tay ấy lại như lông hồng chạm nhẹ lên ngực hắn.
Lớp chai mỏng nơi đầu ngón tay do nhiều năm cầm kiếm bắn cung mang theo chút thô ráp, năm ngón tay hờ hững khép lại, lòng bàn tay áp sát vào lồng ngực nóng rực của hắn trượt dần xuống dưới.
Cơ thể dưới lòng bàn tay y mạnh mẽ đầy sức sống, làn da săn chắc cực kỳ đàn hồi.
Dù có dùng sức x** n*n thế nào cũng không thể bóp hỏng được, mà chỉ để lại những vết hằn ngón tay đậm nhạt xen lẫn với những vết sẹo cũ đã lành từ lâu, trông quyến rũ đến lạ kỳ.
"Tạ Lâm Xuyên..." Tần Lệ lập tức gồng chặt cơ bụng, yết hầu không ngừng trượt lên trượt xuống. Hắn trông như vừa muốn vùng dậy, lại vừa giống như đang ưỡn ngực để dán chặt vào người Tạ Lâm Xuyên hơn.
Tạ Lâm Xuyên cúi đầu cắn lấy cổ hắn, không ngừng gặm nhấm yết hầu và xương quai xanh của hắn.
Tần Lệ cảm thấy ngực và bụng như có một ngọn lửa bùng cháy, sắp sửa nổ tung.
Tai và sau gáy hắn đỏ bừng một mảng, trán đẫm mồ hôi, mái tóc bạc dính bết lên má và cổ.
Hắn ngửa đầu, không kìm được mà hôn lên trán và tóc của đối phương. Đến khi định thần lại, Tạ Lâm Xuyên đã cúi đầu nhìn hắn đầy trêu chọc: "Bệ hạ có cảm giác đến vậy sao?"
Nãy giờ cứ không ngừng cọ cọ vào y.
Đầu óc Tần Lệ vang lên một tiếng oành lớn, sắc đỏ bừng lan tràn đến tận hai má.
Hắn định mở miệng nói gì đó nhưng lại bị đối phương đút hai ngón tay vào miệng, ấn lên lưỡi, chỉ có thể phát ra mấy tiếng nghẹn ngào trong cổ họng.
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười: "Bệ hạ hăng hái thế này, chẳng lẽ lại thích bị đối xử thô bạo sao? Nếu đã thích cưỡng ép người khác đến vậy, chi bằng hôm nay cũng nếm thử mùi vị bị cưỡng ép xem sao?"
Mặt Tần Lệ đỏ lựng, nửa là giận dữ nửa là thẹn thùng, bắt đầu vùng vẫy kịch liệt.
Tạ Lâm Xuyên ấn chặt hắn xuống, giọng nói trầm khàn: "Bệ hạ đừng nóng vội thế. Chẳng phải lúc ngài không nói được lời nào mới trông thành thật hơn sao..."
Tần Lệ cố sức dùng lưỡi đẩy ngón tay y ra, th* d*c vài hơi, không nhịn được gắt gỏng đốp lại:
"Ta khi nào cho ngươi uống cái thứ rượu xuân khốn khiếp gì đó chứ! Đó chỉ là rượu thường thôi! Ai bảo ngươi chọc giận ta còn định bỏ chạy!"
"Trong mắt ngươi ta là hạng hạ lưu chuyên đi hạ thuốc người khác sao?!"
Đuôi mắt hắn bị ép đến đỏ hoe, lồng ngực phập phồng đầy tức tối, giọng nói khàn đặc không ra hơi:
"Ta rốt cuộc có điểm nào không bằng cái tên Lý Tuyết Hoằng yếu như sên kia? Ta rõ ràng đối đãi với ngươi tốt hơn, ngươi đã không biết ơn thì thôi, đằng này còn... còn đối xử với ta như thế này!"
Tạ Lâm Xuyên sửng sốt.
Vừa rồi ở trong mật đạo y đã có chút nghi ngờ, chẳng lẽ thực sự là Lý Tuyết Hoằng đã âm thầm hạ thuốc y sao?
Y nhớ lại kiếp trước Lý Tuyết Hoằng bị Tần Lệ quất roi bị thương, không cho thái y chữa trị. Khi đó y coi Lý Tuyết Hoằng là đồng minh, sợ hắn chết thật nên ban đêm lẻn đi đưa thuốc trị thương, chẳng hề nhận ra điều gì bất thường.
Lúc trở về thì bị Tần Lệ vốn đã rình sẵn tóm gọn, sau khi hít hà khắp người y, hắn nổi trận lôi đình. Miệng thì nói năng luyên thuyên, cụ thể chửi rủa cái gì y cũng quên rồi, lời lẽ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu, đại loại là mắng y là hạng tù binh mà dám cắm sừng hắn.
Chẳng lẽ lúc đó Tần Lệ nghi ngờ y và Lý Tuyết Hoằng đã có quan hệ, nên mới giận quá mất khôn, dùng sức mạnh cưỡng đoạt?
Lúc ấy y cũng đang nóng ran trong người, gần như mất hết lý trí, cứ ngỡ Tần Lệ hạ thuốc mình để c**ng b*c nên uất hận dâng trào, trong cơn thịnh nộ đã lật ngược thế cờ đè lại Tần Lệ.
Bóng ma tâm lý ấy vẫn khiến y canh cánh trong lòng đến tận bây giờ.
Tần Lệ thấy y bỗng nhiên bất động, đứng ngây ra đó không biết đang nghĩ gì, liền trừng mắt nhìn y: "Ngươi câm rồi à? Đang nghĩ đến ai đấy? Nói đi chứ!"
Tạ Lâm Xuyên sực tỉnh, nheo đôi mắt, nhếch môi cười: "Hạ thuốc là chuyện hạ lưu, vậy bệ hạ cưỡng đoạt thì chẳng lẽ không phải sao?"
Nào ngờ Tần Lệ không những không lấy làm hổ thẹn, mà còn trưng ra vẻ đắc ý, đáp lại đầy lý lẽ hùng hồn, nở nụ cười mang vẻ hiển nhiên:
"Tất nhiên là không giống nhau! Lén lút hạ thuốc dùng mưu hèn kế bẩn mới gọi là hạ lưu, còn ta là quang minh chính đại cướp lấy ngươi, thì sao nào?"
"Đây gọi là thắng làm vua thua làm giặc, Ta từ nhỏ đã ăn cướp mà lớn lên! Cướp cái ăn cái mặc, cướp địa bàn đất đai, cướp tiền tài lương thảo! Ta không cướp chẳng lẽ lại để kẻ khác hưởng lợi sao?"
Tạ Lâm Xuyên: ".........."
Y nhất thời nghẹn họng, chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì cho phải. Cuối cùng, sắc mặt y biến đổi liên tục, ấn mạnh Tần Lệ về phía trước một cái, nhếch môi đầy ác ý: "Vậy bây giờ vi thần và bệ hạ có phải cũng là 'thắng làm vua thua làm giặc' không. Hử?"
Lần này đến lượt Tần Lệ nghẹn lời, mặt hắn đỏ gay, cuối cùng vẫn cố chấp vênh cổ lên hung hăng nói: "Có phải ngươi chưa ăn no không? Không có sức cử động chứ gì? Nếu đã vậy thì cút xuống để trẫm làm! Trẫm nhất định sẽ khiến ngươi sướng đến mức phải cầu xin tha thứ!"
Tạ Lâm Xuyên khẽ hừ một tiếng, cúi người kề sát vào tai hắn, há miệng ngậm lấy vành tai hắn. Luồng hơi thở nóng bỏng liên tục va đập vào màng nhĩ Tần Lệ: "Bệ hạ e là không có cơ hội đó đâu."
Lỗ tai nhạy cảm Tần Lệ run bần bật mấy cái, vệt đỏ nơi đuôi mắt càng thêm rõ rệt.
Hắn th* d*c vài hơi, từ kẽ răng rặn ra mấy câu đe dọa đứt quãng:
"Lần tới... trẫm nhất định sẽ đ*t ngươi đến phát khóc! Khiến... toàn thân ngươi đều... đều là mùi của trẫm! Khiến ngươi không xuống nổi giường! Cho... cho ngươi biết thế nào là... lợi hại của trẫm!"
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt, liếc nhìn xuống dưới, thong thả cười nói: "Bệ hạ quả thực rất lợi hại, vi thần đã lĩnh giáo rồi."
Trong phút chốc, đôi tai Tần Lệ nóng ran như muốn sung huyết, dòng máu nóng hổi rậm rịch chảy ngược đập thình thịch vào màng nhĩ.
Hắn hừ nhẹ một tiếng từ lỗ mũi, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, một tay ấn sau gáy Tạ Lâm Xuyên mà mãnh liệt hôn lên.