Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 39: Tư thông

Lòng càng oán hận thì cơ thể lại càng nóng ran.

---

Tầm mắt hai người vừa giao nhau, Tạ Lâm Xuyên đã dời đi chỗ khác.

Tần Lệ sờ sờ cằm, chẳng lẽ không vui thật rồi?

Hắn còn chưa kịp nghĩ ra nguyên do thì Cổ Lệ Thố đã sai người hầu dâng lên cho Tần Lệ một cây roi ngựa. Thân roi làm từ da trâu dai chắc, tay cầm khảm hồng ngọc tủy làm trang trí, cực kỳ xứng với con hãn huyết bảo mã ban nãy.

Cổ Lệ Thố mỉm cười nói: "Ở Khương Nhu, roi ngựa là biểu tượng của quyền uy và sức mạnh, chỉ có bậc vương giả chân chính mới xứng với ngựa quý và roi tốt."

Tần Lệ khẽ nhếch môi cười, nhận lấy cây roi rồi dùng lực vung mạnh một cái vào không trung, tạo ra tiếng vút xé gió. Hắn mân mê phần đuôi roi đáp: "Nói hay lắm, rất hợp ý trẫm."

Cổ Lệ Thố ra hiệu cho Dạ Tâm đang đứng bên cạnh, người nọ liền tiến lên một bước, từ trong khay bưng ra một ly rượu màu đỏ, sắc rượu tươi sáng tinh khiết, hương thơm sực nức xộc vào mũi.

Dạ Tâm hai tay bưng chén rượu, cung kính dâng lên Tần Lệ rồi nói: "Bệ hạ, đây là cống tửu của Khương Nhu, chỉ có vương tộc mới được thưởng thức, có công hiệu cường thân kiện thể, tư âm bổ thận."

Tần Lệ nhướng mày, nhận lấy ly rượu rồi lắc nhẹ trong tay, rũ mắt nhìn chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh, cười nhạt: "Hai vị không quản đường xa lặn lội đến đấy, đã vất vả rồi. Ly rượu này trẫm ban thưởng cho ngươi vậy."

Dạ Tâm mím môi cười, cũng không khước từ, ngửa đầu uống cạn rồi lau đi vệt rượu nơi khóe miệng, sau đó dốc ngược chén xuống: "Bệ hạ yên tâm, rượu này là rượu ngon thuộc hàng trân phẩm, tự có diệu dụng của nó."

Dạ Tâm lại rót thêm một ly khác, thong thả uống cạn, cung kính nói: "Ly thứ hai này, thần thay mặt ngô vương kính bệ hạ."

Cổ Lệ Thố cảm khái nói: "Bệ hạ không biết đó thôi, tiểu thần cùng đoàn người trên đường tới đây đã từng gặp phải đạo tặc tập kích, cũng may nhờ ngô vương và bệ hạ phù hộ, đánh lui được bọn chúng mới có thể bình an vô sự. Nếu mấy món quà này có gì tổn hại, tiểu thần chẳng biết phải ăn nói sao với ngô vương nữa. Chuyến đi này thật không dễ dàng, xin bệ hạ chớ khước từ."

"Ồ? Còn có chuyện này sao?" Tần Lệ bưng chén rượu lên, cúi đầu ngửi mùi hương ngọt ngào dị thường kia, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn nhấp nhẹ một ngụm, một luồng khí nồng cay xen lẫn vị ngọt xộc thẳng lên cổ họng.

Tần Lệ đặt chén rượu lại vào khay, gạt tay tên hầu rượu đang tiến lên dâng thêm rượu ra, cười bảo: "Rượu ngon đấy, đa tạ ý tốt của Khương Nhu vương, nhưng trẫm thì không dùng đến loại rượu này đâu."

Đám võ tướng tụ tập xung quanh nghe vậy đều lộ ra nụ cười hóm hỉnh: "Bệ hạ đang độ sung mãn, đương nhiên là không cần, nhưng thỉnh thoảng dùng để trợ hứng cũng không tệ."

Tần Lệ lười biếng phất tay: "Lo mà uống phần của các ngươi đi!"

Một lát sau, Dạ Tâm cáo từ lui xuống nghỉ ngơi vì không chịu nổi hơi men.

Trong lúc rượu nồng vũ nhiệt, Tần Lệ bị bao vây bởi đám đại thần và sứ giả thay phiên nhau chúc rượu. Còn Tạ Lâm Xuyên thì tùy ý đối phó với mấy vị đồng liêu, sau đó lấy cớ đi thay y phục để lẻn ra ngoài hít thở không khí.

※※※

Gió đêm hiu hiu, trăng sáng treo cao.

Dưới hành lang bên ngoài đại điện, Tạ Lâm Xuyên tay cầm một chén rượu, một mình ngồi tựa lan can ngắm trăng.

Việc tiểu vương tử Khương Nhu gửi một mỹ nhân đến liên hôn không nằm ngoài dự đoán của y, y chỉ tò mò không biết Tần Lệ sẽ xử lý ra sao.

Hứng gió đêm một lúc, Tạ Lâm Xuyên tỉnh táo hơn nhiều, định bụng quay về nghỉ ngơi. Nhưng khi vừa rẽ qua hành lang, y chợt thấy một bóng người lướt nhanh qua chân tường. Khinh công người nọ cực kỳ tốt, nhanh đến mức gần như không nhìn rõ.

Với thị lực của Tạ Lâm Xuyên, y chỉ kịp thấy người đó có một mái tóc xoăn màu nâu. Trong cung này chỉ có một người có mái tóc như thế.

"Hướng đó là... Thượng Thanh Điện?" Tạ Lâm Xuyên lập tức nhíu mày. Ngôi điện đó là linh đường thờ những công thần có công lớn mà hoàng đế tiền triều đã lập nên, bức họa của phụ thân y cũng được thờ phụng trong đó.

Nhưng đó chỉ là lớp vỏ trang trí che mắt thiên hạ, thứ thực sự quan trọng trong Thượng Thanh Điện chính là một mật đạo dành riêng cho hoàng thất lánh nạn và đào thoát.

Trước kia khi bị Tần Lệ quản thúc, y cũng từng mạo hiểm đến Thượng Thanh Điện để gặp Cảnh Châu trong mật đạo.

Tạ Lâm Xuyên lập tức cảnh giác. Sự tồn tại của mật đạo này đáng lý ra chỉ có y và Lý Tuyết Hoằng biết, vì sao mỹ nhân được Khương Nhu gửi tới lại biết được?

Chỉ có hai khả năng: hoặc là chủ nhân Khương Nhu đứng sau Dạ Tâm đã đạt được thỏa thuận với Lý Phong Hạo, hoặc chính Dạ Tâm là tử sĩ do Lý Phong Hạo cài c*m v**.

Cổ Lệ Thố lúc nãy có nhắc đến chuyện bị tập kích trên đường đi, nói không chừng cũng có liên quan đến việc này.

Y không kịp suy nghĩ nhiều, nhẹ chân bám theo sau người đó, âm thầm đi tới Thượng Thanh Điện.

Thượng Thanh điện vẫn quạnh quẽ như lần trước y tới.

Tạ Lâm Xuyên vừa đi vừa không ngừng suy tính ngọn ngành, tận mắt chứng kiến Dạ Tâm dứt khoát mở lối vào mật đạo, động tác linh hoạt chui vào bên trong.

Tạ Lâm Xuyên cố tình đợi một lúc tại lối vào rồi mới xuống theo.

Toàn bộ mật đạo đều được xây bằng những phiến đá xanh rất dày, ánh sáng tối tăm, chỉ có dạ minh châu và đèn trường minh trên vách đá cách một quãng mới tỏa ra những quầng sáng nhỏ.

Tạ Lâm Xuyên cẩn thận băng qua một đoạn hành lang, phía trước loáng thoáng có tiếng người nói chuyện.

Y không khỏi kinh hãi, mật đạo này còn có người thứ ba?

Tạ Lâm Xuyên nhích lại gần hơn chút nữa, ẩn mình vào bóng tối sau vách đá, dỏng tai lắng nghe. Những tiếng đối thoại đứt quãng lọt vào tai y.

"... Lý Phong Hạo bảo ngươi đến gặp ta?"

Chân mày Tạ Lâm Xuyên cau lại, đây là giọng của Lý Tuyết Hoằng. Y hơi nghiêng người, nhìn dọc theo góc tường.

Dưới ánh đèn mờ mờ, Dạ Tâm chậm rãi lột lớp mặt nạ da người mỏng như cánh ve trên cổ ra, lộ ra gương mặt nam tính.

"Tuyết Hoằng thái tử, đây là mật thư mà Tam hoàng tử điện hạ bảo ta chuyển cho ngài. Xem xong hãy đốt ngay lập tức."

Tạ Lâm Xuyên híp mắt, Lý Phong Hạo vậy mà lại viết thư cho Lý Tuyết Hoằng? Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.

Chẳng lẽ gã phát hiện ra tạm thời chưa lật đổ được kẻ thù chung là Tần Lệ, nên đành tạm gác lại thâm thù mà chọn hợp tác cùng Lý Tuyết Hoằng?

Nếu đã vậy, kiếp trước bọn họ cũng từng liên thủ để đối phó Tần Lệ sao?

"Ngươi làm cách nào trà trộn được vào đoàn sứ giả của Khương Nhu? Tại sao Lý Phong Hạo đột nhiên muốn hợp tác với ta? Không phải hắn hận ta thấu xương, luôn tìm cách dồn ta vào chỗ chết sao?"

Dạ Tâm lắc đầu: "Chủ nhân nhà ta đã có sự ăn ý với Đại vương tử Khương Nhu, đôi bên cùng có lợi. Ta tiến cung cũng có nhiệm vụ của mình. Tần Lệ vốn háo sắc, chỉ cần hắn ta triệu mỹ nhân Khương Nhu tới thị tẩm, khoảnh khắc chìm đắm trong khoái lạc cũng chính là lúc hắn tận mạng. Dù hắn có may mắn thoát khỏi ám sát đi nữa, thì nếu lễ vật liên hôn của Khương Nhu chết ở đây, hai nước tất sẽ nảy sinh hiềm khích, minh ước cũng coi như bỏ đi."

"Chủ nhân biết ngày tháng của ngài không dễ dàng gì, nhưng nếu ngài chịu hợp tác, tương lai sự thành, chủ nhân cam đoan sẽ đối đãi với ngài theo lễ của phiên vương."

Lý Tuyết Hoằng cười nhạo: "Nằm mơ đi!"

"Việc gì phải vội từ chối? Chủ nhân biết Tuyết Hoằng thái tử trong tay vẫn còn nắm giữ một quyển bí lục ghi chép lại những chuyện xấu xa của các đại thần trong triều. Thay vì cứ phải sống thoi thóp dưới tay Tần Lệ, chi bằng dùng quân bài cuối cùng này để đánh cược một phen. Tuyết Hoằng thái tử chắc cũng không muốn kho báu Cảnh quốc rơi vào tay Tần Lệ chứ?"

"Hay là, ngài vẫn còn trông mong tên Tạ Lâm Xuyên kia sẽ làm gián điệp bên cạnh Tần Lệ vì ngài?"

Trong lòng Tạ Lâm Xuyên nhảy dựng. Kho báu Cảnh quốc? Quyển bí lục ghi chép chuyện xấu của đại thần? Hóa ra Lý Tuyết Hoằng vẫn còn nắm giữ bí mật lớn như vậy.

Kiếp trước hắn hoàn toàn không hề nhắc với y nửa lới, chỉ nói là có Ẩn vệ và tử sĩ bảo vệ mình.

Điều này cũng giải thích được tiền bạc mà Lý Tuyết Hoằng dùng để mua chuộc lòng người ở kiếp trước từ đâu mà có, và tại sao hắn vẫn có "trung thần". Dù sao hắn cũng là người kế vị hợp pháp của hoàng tộc nhà họ Lý, trong tay sao có thể không có chút vốn liếng được.

Lý Tuyết Hoằng không mảy may dao động, lạnh nhạt nói: "Ta không biết ngươi đang nói gì. Lâm Xuyên bị Tần Lệ cưỡng ép vào cung, hắn tự có tính toán riêng của mình. Thư ta đã đốt, ta khuyên ngươi mau chóng rời khỏi đây đi, cẩn thận kẻo lát nữa bị phát hiện."

"Mật đạo này ngoại trừ hoàng tộc nhà họ Lý, tuyệt đối không có người ngoài nào biết."

Dạ Tâm vừa dứt lời, lỗ tai bỗng động đậy. Một tiếng cơ quan rất nhỏ vang lên, nếu không phải hắn ta có thính lực hơn người và cực kỳ quen thuộc với loại ám khí này thì căn bản không thể nhận ra.

Cảm giác nguy hiểm mãnh liệt xẹt qua, gáy hắn ta nổi đầy gai ốc, theo bản năng nghiêng người né tránh. Một cây kim độc tỏa ra ánh xanh lục từ góc tường bắn tới, không trúng tim hắn ta nhưng lại găm vào bả vai.

"Là kẻ nào?!" Cả Dạ Tâm và Lý Tuyết Hoằng đều kinh ngạc thốt lên.

Tạ Lâm Xuyên tay cầm món ám khí đoạt được từ tên gian tế, thong thả bước ra từ bóng tối, khóe môi nở nụ cười điềm tĩnh: "Né nhanh đấy, khinh công lợi hại thế này, nhưng thử hỏi ngươi còn né được lần thứ hai không?"

Lý Tuyết Hoằng thấy là y thì ban đầu thở phào một cái, sau đó lại lộ vẻ kinh hãi: "Lâm Xuyên, sao ngươi lại ở đây?"

Dạ Tâm ôm lấy bả vai đang bắt đầu tê dại, tức giận mắng: "Ngươi vậy mà lại đem chuyện mật đạo quan trọng thế này nói cho Tạ Lâm Xuyên biết? Hắn đã đầu quân cho Tần Lệ, phản bội nhà họ Lý và Cảnh quốc rồi!"

Lý Tuyết Hoằng như bị giẫm phải đuôi, theo bản năng phản bác: "Câm miệng! Lâm Xuyên không có, hắn sẽ không phản bội ta! Càng không bao giờ đầu quân cho Tần Lệ!"

Dạ Tâm lại cười: "Món ám khí đó một lần chỉ phát được một cây kim độc. Tạ tướng quân, đã mặt đối mặt thế này, chẳng thà chúng ta mở lòng nói chuyện chút đi. Không lẽ ngươi làm nam sủng đến nghiện rồi sao? Đến cả quân vương và đất nước mình từng tận trung cũng có thể quẳng sang một bên, ngươi không thấy có lỗi với danh tiếng mấy đời nhà họ Tạ tích cóp được sao?"

Tuy nhiên, lời mỉa mai của hắn ta đối với một người xuyên không như Tạ Lâm Xuyên gần như chẳng có sức sát thương nào.

Món ám khí trong tay Tạ Lâm Xuyên quả thực chỉ còn một cây kim độc, y trực tiếp thu nó lại, quyết định moi thêm chút thông tin: "Hay là ngươi nói thử xem quân bài của ngươi là gì, xem ta có đổi ý mà tha cho ngươi một mạng không."

Ánh mắt Dạ Tâm đảo liên hồi: "Ngươi muốn gì? Chỉ cần ngươi chịu hợp tác với chủ nhân của ta, tương lai sự thành, đương nhiên có thể phục chức, cầm quân tiếp tục làm Xích Tiêu tướng quân của ngươi. Nên biết rằng Tần Lệ tuyệt đối sẽ không giao binh quyền cho ngươi đâu. Ngươi đi theo hắn thì chỉ có thể cả đời làm con chim hoàng yến trong lồng giam mà thôi."

Tạ Lâm Xuyên cười lạnh. Lời này nếu là kiếp trước thì có lẽ y còn tin.

Y vừa định mở miệng thì thấy Dạ Tâm đột nhiên vung tay, một mũi tên ngắn từ cổ áo hắn ta b*n r*, tỏa ánh xanh biếc lạnh lẽo, nhắm thẳng mặt Tạ Lâm Xuyên mà lao tới!

Tạ Lâm Xuyên đã sớm phòng hờ hắn ta đánh lén, vừa định né tránh thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng người dứt khoát nhào tới chắn trước người y. Không ngờ lại là Lý Tuyết Hoằng.

Mũi tên ngắn đâm thủng y phục rồi cắm phập vào da thịt, Lý Tuyết Hoằng rên khẽ một tiếng, ngã vào lòng Tạ Lâm Xuyên.

Dạ Tâm thừa cơ hội đó quay đầu bỏ chạy.

Mặt Tạ Lâm Xuyên trầm xuống, một tay rút phăng mũi tên sau lưng Lý Tuyết Hoằng ra, rồi dùng sức ném mạnh về phía Dạ Tâm. Ngay lập tức truyền đến tiếng r*n r* ngay khi mũi tên găm vào da thịt.

Môi Dạ Tâm trắng bệch, độc tố trong cơ thể phát tác, hắn ta bất chấp tất cả bò lê về phía lối ra, nhưng ngay khoảnh khắc mở được lối thoát, hắn ta hoàn toàn đổ gục, tắt thở.

Lý Tuyết Hoằng đau đến mồ hôi đầm đìa, bả vai sau bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn. Hắn cắn răng nhìn y, cố nặn ra một nụ cười yếu ớt: "Lâm Xuyên, ngươi không sao chứ?"

Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn với ánh mắt phức tạp: "Thuận Vương điện hạ, ngươi không cần phải làm thế, hắn không thể gây thương tổn cho ta đâu."

Lý Tuyết Hoằng nghe y đến lúc này mà vẫn gọi mình là "Thuận Vương", ánh mắt hơi tối lại, nhưng vẫn cố chấp ôm lấy y:

"Ta không tin ngươi sẽ quên hết tình nghĩa giữa chúng ta mà ngả về phía Tần Lệ, đó chỉ là kế sách tạm thời của ngươi thôi, có phải không? Ta biết ngươi luôn đa mưu túc trí. Thực ra Lý Phong Hạo nói có lý, chỉ cần chúng ta hợp tác, việc kéo Tần Lệ xuống khỏi ngai vàng không phải là không thể."

"Chẳng lẽ ngươi thật sự chịu đựng được sự nhục nhã mà Tần Lệ đã gây ra cho ngươi sao? Ngươi đã quên lý tưởng trước kia của mình rồi sao? Tần Lệ kia bạo ngược như thế, lại còn độc đoán tự phụ, có chỗ nào giống một minh quân?"

"Lâm Xuyên, vì ngươi, ta có thể hy sinh tính mạng mình!"

Tạ Lâm Xuyên nắm lấy mu bàn tay hắn, từng chút một gỡ ra khỏi người mình. Ánh mắt y nhìn hắn đầy vẻ lạnh lùng, thậm chí còn thoáng chút thương hại.

Nếu y không phải là người trùng sinh, nếu là ở kiếp trước, y chắc chắn sẽ cảm động vì Lý Tuyết Hoằng đã liều chết cứu mình.

Còn bây giờ, Tạ Lâm Xuyên chỉ thản nhiên nói: "Thuận Vương điện hạ, trên người ngươi chắc luôn có sẵn thuốc giải trăm độc chứ? Nó nằm ở đâu? Chỗ này không thể nán lại lâu, ta phải rời đi ngay lập tức."

Cái chiêu khổ nhục kế này, y chơi chán rồi.

Lý Tuyết Hoằng sững sờ, ngơ ngác nhìn Tạ Lâm Xuyên. Gương mặt người nam nhân trước mắt quá đỗi quen thuộc, nhưng Lý Tuyết Hoằng đột nhiên thấy y thật xa lạ, cứ như thể đây là lần đầu tiên hắn quen biết y vậy.

Hắn rõ ràng chưa từng kể với Tạ Lâm Xuyên về mật đạo này, cũng chưa từng nói mình có bí dược giải độc của hoàng thất, sao Tạ Lâm Xuyên lại biết được?

Hắn gượng cười: "Là... ở trong túi gấm bên hông ta, thuốc này cực kỳ quý giá, ta cũng chỉ có vài viên..."

Tạ Lâm Xuyên lục tìm trên thắt lưng hắn lôi ra một chiếc túi gấm, ước lượng một chút. Bên trong có vài viên thuốc sáp, ngoài ra còn có một chiếc lọ sứ nhỏ.

Tạ Lâm Xuyên bóp mở một viên thuốc sáp đưa cho Lý Tuyết Hoằng, nhưng chiếc lọ sứ nhỏ trong túi thơm lúc này lại vô tình rơi ra, đập xuống phiến đá xanh cứng ngắc. Miệng lọ lập tức nứt một đường, chút bột màu đỏ hồng đổ ra.

Y cúi đầu nhặt lọ sứ lên, cau mày hỏi: "Đây là gì?"

Lý Tuyết Hoằng biến sắc: "Đừng ngửi, cái đó là..."

Hắn chưa dứt lời, một mùi hương ngọt ngào nồng nặc đến gắt mũi đã đồng thời xộc vào mũi cả hai người.

Tạ Lâm Xuyên sững lại. Mùi hương này, kiếp trước y dường như đã từng ngửi thấy ở chỗ Lý Tuyết Hoằng, vào đúng cái đêm Tần Lệ bắt quả tang hai người lén lút gặp nhau.

Lúc đó y chỉ nghĩ đó là hương liệu bình thường nên chẳng để tâm. Điều thực sự khiến đoạn ký ức này khắc sâu vào tận xương tủy là cơn thịnh nộ ngút trời của Tần Lệ đêm đó. Hắn ghen tuông đến mất đi lý trí, ép Tạ Lâm Xuyên uống cạn một vò rượu, định giở trò c**ng b**.

Đó cũng là đêm khiến mối quan hệ của họ rơi xuống điểm đóng băng, rồi vướng thành một nút thắt chết không thể tháo gỡ.

Nỗi căm ghét Tần Lệ trong lòng Tạ Lâm Xuyên lúc ấy đạt đến đỉnh điểm, lòng càng oán hận thì cơ thể lại càng nóng ran, như thể thể xác và linh hồn bị xé làm đôi.

Cuối cùng hai người lao vào đánh nhau một trận tơi bời, như thú dữ vật lộn cắn xé. Nhân tính bị vứt bỏ, thú tính bùng phát, rồi cuối cùng lại lăn lộn vào nhau, trong cơn sóng triều của d*c v*ng mà g*** h**n.

Cả hai đều cảm thấy mình bị nhục mạ nặng nề, và cũng từ đêm đó, Tạ Lâm Xuyên âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải lật đổ ngai vàng của Tần Lệ.

Tạ Lâm Xuyên nhận ra đây là thứ gì, y lập tức nín thở.

Loại hương liệu này bình thường chỉ cần cho một chút vào lư xông trầm là có thể vô tình khơi gợi tình niệm, mà lúc này đây lại còn là loại bột phấn có hiệu lực mạnh nhất.

Lý Tuyết Hoằng đang trọng thương lại trúng độc, bị mùi bột hương này k*ch th*ch nên chẳng mấy chốc mặt đã đỏ bừng, máu huyết toàn thân cứ như ngược dòng mà lao xuống dưới.

Cả người hắn đổ ập vào lòng Tạ Lâm Xuyên, lồng ngực phập phồng dữ dội, gò má vùi vào ngực y không ngừng cọ xát, vô thức kéo mở y phục của mình: "Lâm Xuyên... ta nóng quá... đau quá... ngươi giúp ta có được không?"

Tạ Lâm Xuyên nổi trận lôi đình, thái dương đập thình thịch, y gắng gượng nén cơn khô nóng trong người, túm hắn dậy: "Ra ngoài trước rồi tính–"

Bước chân y đột ngột khựng lại. Nơi cuối mật đạo, một chuỗi tiếng bước chân dồn dập đến gần.

Người đi đầu khoác long bào màu đen tuyền, ống tay áo bay phấp phới như gió, mái tóc bạc được kim quan búi cao.

Đồng tử Tạ Lâm Xuyên co rút– là Tần Lệ!

Ánh đèn tối tăm soi rọi khuôn mặt sâu hoắm của Tần Lệ. Ánh sáng và bóng tối cắt gương mặt hắn làm đôi, một nửa ẩn trong bóng đêm. Bờ môi hắn mím chặt, gò má gồng lên những đường nét lạnh lẽo cứng ngắc.

Hắn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Lý Tuyết Hoằng đang ôm chặt lấy Tạ Lâm Xuyên, đột nhiên nhếch miệng cười gằn: "Ra ngoài rồi tính thế nào nữa? Chỗ này chẳng phải rất kín đáo, cực kỳ thích hợp để tư thông sao?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn