Đôi môi nóng rực của hắn không ngừng m*n tr*n cổ y.
---
Tạ Lâm Xuyên buông lỏng 'tiểu thiên tử' đang hừng hực tinh thần kia ra, lẳng lặng rút tay về, tiện thể quẹt một cái lên y phục của Tần Lệ để lau tay.
Tần Lệ hừ ra một luồng khí qua kẽ mũi, đôi mắt đen thẫm dán chặt lấy y, lồng ngực phập phồng không dứt. Trên trán hắn lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, chân mày nhíu chặt đến mức kẹp chết được cả ruồi.
Hắn cười lạnh một tiếng: "Ngươi mạo phạm trẫm xong rồi định cứ thế mà kết thúc sao?"
Tạ Lâm Xuyên thầm cười trong bụng, y còn chưa làm chuyện mạo phạm hơn đâu.
"Chẳng phải bệ hạ bảo ta buông ra đó sao? Hay lẽ nào bệ hạ thực chất đang rất hưởng thụ?"
Khó khăn lắm mới ép Tần Lệ xuống nước được một lần, tâm trạng Tạ Lâm Xuyên lúc này tốt đến lạ, lá gan cũng theo đó mà to hơn.
Kiếp trước sao y không nghĩ ra chiêu này để đối phó với Tần Lệ nhỉ? Có lẽ khi ấy y quá bận kháng cự hắn, nên mọi biểu hiện ra ngoài chỉ toàn là những phát tiết hận thù thô bạo.
Tần Lệ có lẽ cũng hiểu rõ điều đó, cho nên bất kể thế nào cũng chỉ nghiến chặt răng chịu đựng, quyết không thốt ra nửa lời.
Tần Lệ bỗng nổi giận, cơn ác trào dậy từ gan, hắn đột ngột trở mình, vẫn chưa từ bỏ ý định túm lấy cổ tay Tạ Lâm Xuyên, hung tợn bảo: "Đừng tưởng lần nào trẫm cũng dễ dàng buông tha ngươi! Ngươi qua đây nằm xuống cho trẫm!"
Tạ Lâm Xuyên lập tức nhấc cái chân bị thương của mình lên như tấm khiên chắn trước mặt Tần Lệ, thản nhiên cười: "Bệ hạ vừa mới nói với ta là ngươi không tốt, không nên ức h**p ta, sao mới đó đã quên rồi?"
Tần Lệ trợn mắt, nhìn cái điệu bộ ung dung tự tại, chắc mẩm hắn không làm gì nổi mình của Tạ Lâm Xuyên mà khóe mắt giật liên hồi, chỉ hận không thể nhào tới cào y một trận, cào nát cái nụ cười đáng ghét kia ra luôn!
Cuối cùng hắn chỉ có thể sa sầm mặt, mái tóc càng giằng co càng xù lông chỉa tứ tung, miệng chửi đổng lên: "Đúng là tiểu nhân đắc chí! Cậy sủng sinh kiêu! Sớm muộn gì trẫm cũng sẽ cho ngươi biết tay!"
Tạ Lâm Xuyên bất đắc dĩ nhìn hắn: "Bệ hạ, đừng có dùng thành ngữ loạn xạ như thế." Cái tên thiếu kiến thức này.
Tiểu nhân đắc chí cái gì? Y "nhỏ" chỗ nào chứ?
Mặt Tần Lệ đen sì, ngón tay suýt nữa chọc thẳng vào mũi Tạ Lâm Xuyên: "Còn dám chê bai trẫm?"
Tạ Lâm Xuyên thong thả ấn ngón tay hắn xuống: "Bệ hạ, đây không gọi là chê bai, đây là can gián. Làm một bậc minh quân thì nên có khí độ bao dung, biết lắng nghe lời can gián chứ."
Tần Lệ: "......"
Tạ Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt ấm ức của đối phương, rõ ràng rất muốn nổi giận mà chỉ có thể cắn răng chịu đựng, thấy buồn cười vô cùng.
Kiếp trước sao y không phát hiện ra cái tính "hổ giấy" này của Tần Lệ lại thú vị đến thế nhỉ.
Tần Lệ nheo mắt nhìn y hồi lâu, bỗng nhiên giãn mày, sắc mặt chuyển từ mây mù sang nắng rạng. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, cúi người sấn tới gần, dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào khóe mắt Tạ Lâm Xuyên.
"Vẫn là cười lên trông đẹp hơn, cười cái nữa cho trẫm xem nào."
Tạ Lâm Xuyên chậm rãi nhướng mày, lúc này mới chợt nhận ra vì trong lòng thấy buồn cười nên biểu cảm trên mặt y cũng chẳng buồn che giấu.
Y ngồi thẳng dậy, ho nhẹ một tiếng, lấy lại vẻ nghiêm nghị, mím môi thành đường thẳng tắp: "Bệ hạ, ngày thường ta vẫn hay cười mà."
Nói nghe cứ như lúc nào y cũng trưng ra bộ mặt thù sâu oán nặng không bằng.
"Cái đó không giống." Tần Lệ thong dong nói, "Ngày thường ngươi toàn cười theo kiểu da cười chứ thịt không cười, nhìn mà phát khiếp."
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Y nhìn Tần Lệ bằng ánh mắt đầy cạn lời, nhưng đối phương dường như đã ném hết nỗi bực dọc ban nãy ra sau đầu, nắm lấy tay Tạ Lâm Xuyên kéo vào lòng mình.
Vành tai Tần Lệ vẫn còn ửng đỏ mà dựng đứng lên, nhưng vẻ hổ thẹn trên mặt đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự bá đạo đầy lẽ đương nhiên: "Ngươi bị thương chân chứ có phải thương tay đâu, trẫm thấy tay ngươi rảnh rỗi lắm, lẽ tất nhiên là phải hầu hạ trẫm rồi."
Tạ Lâm Xuyên nở một nụ cười ẩn ý, nương theo lực kéo của hắn mà nghiêng người qua.
Biểu cảm của Tần Lệ nhanh chóng biến thành một vẻ nhẫn nhịn khó diễn tả bằng lời. Đôi mày hắn nhíu lại, cánh môi mím chặt, rồi cuối cùng không tự chủ được mà hé miệng th* d*c.
Ánh mắt hắn dần trở thên thâm trầm, một tay dùng lực siết chặt lấy eo Tạ Lâm Xuyên, bàn tay thô ráp còn lại ấn vào gáy y, vùi đầu vào hõm cổ y. Đôi môi nóng rực của hắn không ngừng m*n tr*n cổ y: "Tạ Lâm Xuyên... Tạ Lâm Xuyên..."
Cơ thể Tần Lệ nóng hầm hập, nhưng chóp mũi lại mang theo hơi lạnh, lặp đi lặp lại hành động cọ xát vành tai Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên bị hắn cọ đến phát ngứa, bàn tay đang rảnh rỗi bèn véo lấy chóp mũi hắn.
Tần Lệ kêu lên một tiếng, buộc phải há miệng thở lớn, lắc lắc đầu muốn thoát khỏi ngón tay đang véo mũi mình, nhưng lại chẳng thể phát lực trước cơn sóng triều mãnh liệt đang cuộn trào trong xương tủy.
Cuối cùng hắn không nhịn được nữa, từ sâu trong cổ họng bật ra vài tiếng r*n r* trầm đục, đứt quãng vì bị kìm nén.
"Vi thần hầu hạ thế này, bệ hạ có hài lòng không?" Tạ Lâm Xuyên muốn đi tìm khăn tay, nhưng Tần Lệ vẫn cứ dính chặt lấy người y.
Vành tai Tần Lệ khẽ run lên, mỗi lần nghe Tạ Lâm Xuyên tự xưng "vi thần" là y như rằng đối phương đang giở trò gì đó. Không phải chọc ngoáy hắn thì cũng là khiến cho hắn xấu hổ không thôi.
Tần Lệ ngẩng đầu lên, bình ổn lại lồng ngực đang phập phồng, đôi mày dữ tợn ép xuống: "Ngươi mà tính là hạng vi thần nỗi gì?"
Tạ Lâm Xuyên nhìn quanh quất, cuối cùng tầm mắt neo đậu tại vạt áo đang mở toang của Tần Lệ, rất không có lương tâm mà thò tay vào trong, lau sạch tay lên ngực hắn, nhân tiện còn bóp một cái.
Tần Lệ cúi đầu nhìn vạt áo, rồi lại ngẩng lên nhìn y: "?"
Tạ Lâm Xuyên thở dài thườn thượt: "Rõ ràng là bệ hạ bảo ta hầu hạ, ta chẳng lẽ còn chưa đủ tận tâm tận lực sao? Vừa nãy trông vẻ mặt bệ hạ sảng khoái lắm mà."
Tần Lệ hít một hơi thật sâu, ngón tay chỉ trỏ vào mũi y, nửa ngày trời chẳng thốt nên lời.
Hắn lật đật xuống giường, cuối cùng trong cơn phẫn nộ chỉ đành hậm hực bảo: "Trẫm không chấp nhặt với ngươi! Đợi vết thương của ngươi khỏi hẳn, trẫm sẽ quay lại tính sổ với ngươi sau!"
Đợi đến khi bóng lưng chạy trối chết đầy hùng hổ của Tần Lệ biến mất sau cánh cửa, Tạ Lâm Xuyên bấy giờ mới thong thả bật cười một tiếng.
※※※
Nhã Nhĩ Tư Lan giữ lời hứa sẽ ký kết minh ước nghị hòa theo vụ đánh cược. Đoàn sứ giả nhanh chóng rời khỏi kinh thành, khởi hành trở về Khương Nhu.
Chẳng biết đối phương đã thuyết phục Khương Nhu vương bằng cách nào, cũng như trấn áp những tiếng nói phản đối và đấu đá trong nội bộ vương tộc ra sao, mà một tháng sau, chính sứ Khương Nhu là Cổ Lệ Thố mang theo một bản minh ước chính thức, cùng vài món đại lễ của Khương Nhu vương gửi tới, kèm theo khế ước các thành trì và những nữ tử bị bắt đi mà Nhã Nhĩ Tư Lan đã hứa trả lại, một lần nữa đặt chân lên đất kinh thành.
Để phô trương sự long trọng của việc kết đồng minh giữa hai nước, đồng thời chúc mừng biên ải khôi phục thái bình, Tần Lệ đặc biệt hạ lệnh chuẩn bị một bữa quốc yến linh đình để chiêu đãi chính sứ Khương Nhu.
Tại buổi quốc yến, tiếng sáo trúc lẫn ca múa vang lên không ngừng, rượu ngon cùng cao lương mỹ vị được bày trên bàn tiệc như dòng nước chảy.
Tần Lệ ngồi trên ngai vàng, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Cổ Lệ Thố, đám quần thần kéo đến chúc tụng và nịnh hót đông như trẩy hội.
Khi tâm trạng thoải mái, gương mặt Tần Lệ mang theo nụ cười lười nhác, không hề bài xích việc bị mời rượu.
Thấy bệ hạ đang say sưa nhàn hạ, các đại thần hiếm khi cũng có lúc thả lỏng thế này. Đặc biệt là khi tiền triều rất ít khi chiếm được ưu thế trong các sự vụ với Khương Nhu. Lần này đại thắng trở về, thực sự là được một phen nở mày nở mặt.
Tại đại điện Tử Cực, cả triều văn võ ai nấy mặt mày hồng hào, ngay cả Tạ Lâm Xuyên vốn luôn bị đám hàng thần bài xích, lần này cũng được không ít đại thần vây quanh tới chúc mừng.
"Lần này Tạ đại nhân lập công lớn, ngày thăng quan tiến chức đã không còn xa."
Vị Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long từng có hiềm khích với Tạ Lâm Xuyên cũng dày mặt tiến tới chắp tay, mặt nặn ra vẻ tươi cười: "Tạ đại nhân tuổi trẻ tài cao, tiền đồ sau này quả không thể đong đếm. Xin đại nhân nể tình xưa kia từng cùng đứng chung một triều, thường xuyên qua lại công vụ, sau này hãy nói giúp vài lời tốt đẹp trước mặt bệ hạ."
Tạ Lâm Xuyên cười khẽ một tiếng: "Ngô đại nhân nói gì vậy, bệ hạ mắt sáng như đuốc, nhìn người tinh tường, đâu cần ta phải nói giúp lời nào."
Ngô Cẩm Long cười giả lả, đành phải gật đầu phụ họa: "Tạ đại nhân nói rất phải."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên đảo qua gương mặt với đủ loại thần sắc của các đồng liêu xung quanh: có kẻ nịnh bợ, có kẻ ngưỡng mộ, cũng có kẻ ngấm ngầm oán hận và đố kỵ. Còn vẻ khinh miệt, coi thường thân phận "nam sủng" của y trước kia đã vơi đi rất nhiều, dẫu có còn thì cũng chỉ dám chôn chặt trong lòng chứ không dám lộ ra.
Còn về oán hận và đố kỵ, Tạ Lâm Xuyên lại càng chẳng để tâm. Kẻ mà không bị người đời đố kỵ thì mới là hạng tầm thường.
Trong lúc chén tạc chén thù, Ngự sử Bùi Tuyên là người vốn có chút thân cận với y lại không tham gia vào đám đông náo nhiệt đó, mà chỉ ngồi một mình nơi góc khuất tự rót tự uống.
Tạ Lâm Xuyên nâng chén về phía đối phương từ xa giữa đám đông, Bùi Tuyên hơi mỉm cười, nâng chén đáp lễ.
Ở một phía khác, Lý Tuyết Hoằng vẫn luôn lặng lẽ dõi theo Tạ Lâm Xuyên, hy vọng đối phương có thể trao cho mình một ánh mắt giao lưu.
Kể từ lần trước ở dịch quán, Tạ Lâm Xuyên lấy áo choàng ngự ban của Tần Lệ che chắn cho hắn, tâm tư vốn dĩ đã dao động của hắn lại một lần nữa trở nên kiên định.
Sự lạnh lùng của Lâm Xuyên hiện giờ chẳng qua chỉ là ngụy trang trước mặt Tần Lệ mà thôi, trong lòng y nhất định vẫn còn có hắn.
Rượu quá ba tuần, không khí đang lúc nồng đượm nhất.
Chính sứ Khương Nhu là Cổ Lệ Thố đứng dậy, cung kính nói với Tần Lệ trên ngai vàng: "Diệu Đế bệ hạ, tiểu thần phụng mệnh ngô vương, mang theo mấy món bảo vật Khương Nhu để tặng bệ hạ, nhằm chúc mừng Khương Nhu và quý quốc kết thành huynh đệ, từ nay biên cương ổn định, nước sông không phạm nước giếng."
"Mấy món bảo vật này đều là những kỳ trân dị bảo hiếm thấy của Khương Nhu chúng ta, là tấm lòng chân thành của ngô vương, xin Diệu Đế bệ hạ đừng từ chối, nhất định phải nhận cho."
Các đại thần khác đồng loạt ngừng trò chuyện, tò mò chăm chú dõi theo.
"Ồ? Không biết là loại trân phẩm gì?"
Tần Lệ cũng chẳng lấy làm lạ, bởi lẽ khi hai nước kết minh thì tặng quà đáp lễ là nghi thức cơ bản. Đại Diệu cũng đã gửi lễ vật sang bên đó rồi.
Cổ Lệ Thố mỉm cười vỗ tay ba cái, lập tức có một đám người hầu nối đuôi nhau, trình bảo vật lên giữa đại điện.
Món trân bảo thứ nhất là một con hãn huyết bảo mã toàn thân bạc trắng, cổ thon dài cao vút, tứ chi thanh mảnh, tư thế hiên ngang tao nhã. Bộ lông của nó mượt mà dày dặn, dưới ánh sáng của mười sáu ngọn đèn trường minh rực rỡ tỏa ra sắc bạc lấp lánh như kim loại.
Loại ngựa hiếm có thế này dù đặt ở hậu thế cũng thuộc hàng quốc lễ trân quý, lúc này lập tức thu hút vô số ánh nhìn hâm mộ.
Nó không chỉ sở hữu vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp, mà màu sắc còn rất tương xứng với màu tóc của Tần Lệ.
Ngay cả một người đã quen nhìn ngựa tốt như Tần Lệ cũng không khỏi sáng mắt, vỗ tay cười lớn: "Quả nhiên là ngựa quý Khương Nhu, trẫm rất hài lòng."
Tạ Lâm Xuyên hình dung dáng vẻ Tần Lệ cưỡi con bạch mã ấy, không nhịn được mà nở nụ cười đầy ẩn ý. Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì đúng là có vài phần hình tượng bạch mã hoàng tử tao nhã như trong các quyển truyện tranh.
Nhưng điều kiện tiên quyết là Tần Lệ đừng có mở mồm ra nói chuyện. Hắn mà mở miệng thì phong cách chắc chắn sẽ biến thành tên đại phản diện thổ phỉ sa mạc vùng Tây Vực ngay và luôn.
Vẻ mặt Cổ Lệ Thố càng thêm tự hào: "Đa tạ bệ hạ khen ngợi. Món bảo vật thứ hai là loại hương liệu quý hiếm độc nhất vô nhị của Khương Nhu tên là Phỉ Xạ Lan. Nó được tinh luyện từ mấy loại hoa cỏ chỉ mọc ở Khương Nhu, hương thơm lưu giữ bền lâu, ngửi vào là thấy tinh thần sảng khoái, là loại hương liệu thường dùng nhất trong trướng của ngô vương ta."
Tần Lệ gật đầu, hắn vốn chẳng mấy hứng thú với hương liệu, nhưng hắn thường ngửi thấy trên người Tạ Lâm Xuyên có một làn hương thanh nhã, biết đâu y sẽ thích dùng hương này.
"Đa tạ ý tốt của Khương Nhu vương." Tần Lệ phất tay, Lý Tam Bảo lập tức tiến lên đích thân tiếp nhận.
Cổ Lệ Thố cười khà khà, quay đầu hạ lệnh cho người khiêng lên một chiếc kiệu mềm. Trên đỉnh kiệu rủ xuống mấy bức rèm lụa mỏng màu đỏ sẫm, theo nhịp di chuyển của kiệu mà khẽ đung đưa, để lộ một mỹ nhân đang ngồi bên trong.
Mỹ nhân đeo một lớp mạng mỏng che mặt, nhưng chẳng thể giấu nổi dung mạo diễm lệ tuyệt trần.
Người nọ có một mái tóc xoăn màu nâu, chậm rãi bước xuống kiệu, vén tấm mạng ra để lộ ra một nốt ruồi chu sa giữa trán. Lồng ngực bằng phẳng, dáng vóc cao ráo, hóa ra lại là một mỹ nam tử.
Cổ Lệ Thố cười nói: "Ngô vương biết sở thích của Diệu Đế bệ hạ nên đặc biệt tìm một vị mỹ nhân vô cùng hiếm có trên thế gian. Người này vừa có thú vui của nam tử, lại vừa mang thân xác nữ nhi có thể sinh con nối dõi. Ngô vương đã đích thân đặt tên Hán cho vị mỹ nhân này là Dạ Tâm, nhận làm nghĩa tử, gửi tới quý quốc để liên hôn, mong hai nước kết thành tình thân gắn bó."
Hóa ra là một vị mỹ nhân song tính! Đúng là chuyện chưa từng nghe thấy bao giờ, chẳng trách lại gọi là "trân bảo".
Cả đại điện "ồ" lên một tiếng, tiếng bàn tán xầm xì không ngớt.
Ai mà chẳng biết vị bệ hạ này của bọn họ đến nay hậu cung vẫn trống không chẳng có lấy một vị phi tử, chỉ có mỗi vị tướng quân cướp về là nam nhân rành rành, đương nhiên không thể sinh nở được.
Nếu vị mỹ nhân này vào hậu cung, một khi sinh hạ trưởng tử thì đó sẽ trở thành người thừa kế duy nhất của bệ hạ, chẳng phải sẽ độc chiếm ân sủng sao?
Khương Nhu vương tính toán giỏi thật!
Lẽ nào Tạ Lâm Xuyên từ đây sẽ bị thất sủng chăng?
Những ánh mắt mang đủ loại tâm tư trong đại điện lại một lần nữa đảo qua đảo lại giữa vị mỹ nhân song tính kia và Tạ Lâm Xuyên.
Binh bộ Thượng thư Mai Nhược Quang và Ngô Cẩm Long ngầm trao nhau một cái nhìn, ai nấy đều lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
Trên ngai vàng, Tần Lệ vừa nhìn thấy món "trân bảo" thứ ba này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Hắn có thể dựa vào võ lực và quyền thế để cướp người vào hậu cung, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc hắn thích bị ép nhận người.
Ngày trước khi hắn còn dẫn đầu huynh đệ lăn lộn đánh giặc, vị huynh đệ kết nghĩa Tần Vịnh Nghĩa biết rõ sở thích của hắn, cũng từng dày công tìm kiếm mấy nam tử khôi ngô đưa lên giường hắn. Tần Lệ nhìn một cái đã thấy buồn nôn, trợn trắng mắt đuổi người đi cho xong chuyện.
Sau này Tần Vịnh Nghĩa biết vị đại ca này mắt cao hơn đầu nên cũng từ bỏ ý định đó.
Cho đến khi bọn họ cải trang trà trộn vào kinh thành và chạm mặt Tạ Lâm Xuyên.
Tần Vịnh Nghĩa nhìn Tần Lệ đứng im bất động tại chỗ dõi theo chiếc xe tù kia biến mất, đôi mắt tràn đầy sự hứng thú, liền biết đại ca mình đã bị hớp hồn ngay cái nhìn đầu tiên rồi.
Nghe tiếng đám triều thần nịnh hót chúc mừng, Tần Lệ nhìn nốt ruồi chu sa đỏ chót trên trán vị mỹ nhân kia, mất kiên nhẫn mà cau chặt mày.
"Đa tạ ý tốt của Khương Nhu vương, nhưng hiện giờ trong nước của trẫm vẫn còn loạn đảng chưa dẹp yên, tạm thời chưa có ý định nạp thêm người vào hậu cung. Hai món lễ vật đầu trẫm nhận, còn người thì thôi đi."
Ánh mắt Cổ Lệ Thố trầm xuống, không vui nói: "Bệ hạ nói vậy là có ý gì? Là coi thường lễ vật do đích thân ngô vương ta tuyển chọn sao? Hơn nữa, từ xưa đến nay minh ước hai nước vốn chẳng bao giờ thiếu được việc liên hôn, ngô vương ta đã đủ thành ý, không quản dặm trường gửi tới một vị mỹ nhân hiếm có, cớ sao Diệu Đế bệ hạ lại ra sức thoái thác?"
Phải biết rằng, thời mấy vị hoàng đế tiền triều tại vị, họ toàn phải tìm con gái của các vương công quý tộc trong cung, thậm chí là công chúa hoàng thất, lặn lội ngàn dặm gả tới Khương Nhu liên hôn, lại còn phải kèm theo không ít của hồi môn mới có thể xoa dịu Khương Nhu, không để xảy ra binh biến vùng biên cương.
Lần này bọn họ đã chủ động gửi mỹ nhân tới, vậy mà hắn lại còn chê? Đúng là quá quắt!
Các đại thần bàn tán xôn xao, lời nào lời nấy cũng đều khẩn cầu hoàng đế đừng phụ tấm lòng thịnh tình của Khương Nhu vương. Tần Lệ sa sầm mặt, càng lúc càng mất kiên nhẫn.
"Bệ hạ!" Ngôn Ngọc ở bên cạnh tiến lên nói: "Dù sao cũng là quốc yến, vẫn nên giữ thể diện cho Khương Nhu vương thì hơn. Cứ tạm thời nhận lấy đã, Cổ Lệ Thố chỉ nói là gửi tới liên hôn, nhưng đối tượng liên hôn cũng đâu nhất thiết phải là bệ hạ."
"Chuyện này ai có thể cưỡng ép bệ hạ được chứ? Sau này bàn bạc tìm ra một người phù hợp, cưới vị nghĩa tử này của Khương Nhu vương là được."
Tần Lệ nhướng mày, liếc ông một cái, đây đúng là một cách hay.
Mặc kệ ai liên hôn thì liên hôn, miễn không phải hắn là được.
Ờ, Tạ Lâm Xuyên cũng không được.
Tần Lệ sực nhớ tới lời Vương trữ Khương Nhu là Nhã Nhĩ Tư Lan trước khi đi từng bảo sẽ gửi cho bọn họ một món đại lễ. Hừ, hóa ra là ở chỗ này đây.
Hắn miễn cưỡng gật đầu: "Nếu Khương Nhu vương đã có ý định liên hôn, trẫm sẽ ghi nhớ trong lòng. Cứ để người lại trước đã."
Cổ Lệ Thố thấy hắn xuống nước mới tươi cười rạng rỡ, chắp tay khen ngợi vài câu.
Tạ Lâm Xuyên nâng chén rượu, ánh mắt đầy vi diệu dừng lại trên người vị mỹ nhân kia.
Trong ký ức kiếp trước của y không hề có chuyện này.
Hai nước kiếp trước vốn dĩ không nghị hòa thành công, sau đó nổ ra chiến sự suốt mấy tháng. Cuối cùng nội bộ Khương Nhu xảy ra tranh chấp người kế vị, huynh đệ tương tàn, Tần Lệ mới thừa cơ thắng một trận, hai nước tạm thời đình chiến.
Sau đó để ăn mừng đại thắng, Tần Lệ đã rầm rộ tổ chức một buổi tiệc mừng công.
Chính sau bữa tiệc mừng công đó, Tần Lệ đã bắt quả tang y lén lút gặp gỡ Lý Tuyết Hoằng nên đã nổi trận lôi đình, chút kiên nhẫn cuối cùng dành cho y cũng hoàn toàn cạn kiệt.
Mượn hơi rượu, hắn đã cưỡng đoạt y...
Mí mắt Tạ Lâm Xuyên khẽ giật, ánh mắt trầm xuống. Những chi tiết cụ thể của đêm đó y đã không còn nhớ rõ nữa, chỉ nhớ đó đại khái là đoạn ký ức tồi tệ nhất kiếp trước của mình.
Đến tận ngày hôm nay, khi nghĩ lại vẫn thấy vô cùng khó chịu.
Y nhướng mắt, đưa ánh nhìn phức tạp liếc về phía người đàn ông trên ngai vàng, hồi lâu sau mới chậm rãi giãn mày.
Cũng may kiếp này mọi quỹ đạo đã thay đổi, sẽ không còn bữa tiệc mừng công đó nữa.
Ở phía bên kia, Tần Lệ đang ngửa đầu uống cạn chén rượu do Tần Vịnh Nghĩa mời. Khi đặt chén rượu xuống, khóe mắt của hắn lại thoáng thấy Tạ Lâm Xuyên đang nhìn trộm mình với ánh mắt vô cùng kỳ quặc.
Chẳng rõ là oán hay hận, hay là một loại cảm xúc nào khác đang ẩn giấu bên trong.
Tần Lệ thắc mắc nhướng mày, chợt nghĩ, đừng bảo là vì mình vừa nhận một mỹ nhân nên y mới không vui đấy nhé?