"Trẫm muốn ngươi trở thành người của trẫm."
---
Tạ Lâm Xuyên nhất thời chẳng biết nên cảm thán việc Tần Lệ cũng có lúc tỉ mỉ dịu dàng đến thế, hay nên oán trách cái tính "hũ nút" của hắn.
Kiếp trước có lẽ cũng chẳng khác là bao, rõ ràng là muốn quan tâm, cuối cùng lại chỉ khiến đôi bên đều xám xịt mặt mày.
Cái chân y gác trên đùi Tần Lệ dần thả lỏng, mặc cho hắn nắm lấy chăm sóc.
Đầu ngón tay và hổ khẩu của Tần Lệ phủ đầy lớp chai dày, có chút thô ráp m*n tr*n trên da thịt y. Lòng bàn tay hắn khô ráo nóng rực, bao bọc lấy cổ chân y, thậm chí còn nóng hơn bình sưởi tay mùa đông đến mấy phần.
Tạ Lâm Xuyên nhìn cái đầu xù lông với mái tóc bạc tùy ý rũ xuống của hắn, thong dong nói:
"Lời này của bệ hạ ta không dám đồng tình. Thể hiện sự quan tâm với người bên cạnh mình thì sao có thể gọi là sến súa, lại càng không phải là lời thừa thãi. Bệ hạ không nói ra, người ngoài làm sao cảm nhận được nỗi khổ tâm của bệ hạ?"
Tần Lệ vẫn cúi đầu, chỉ nhướng mí mắt liếc y một cái, giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh, lười biếng đáp:
"Mấy lời đường mật giả dối kia chẳng qua là thủ đoạn của bọn phụ tình chuyên đi lừa gạt thân xác nữ nhi mà thôi."
"Cậy mình đọc thêm vài cuốn sách, biết dăm ba câu chữ sầu thảm của đám nho sinh nghèo kiết hủ lậu, hạng người đó ta thấy nhiều rồi. Dâng sính lễ, tặng ruộng vườn, nhà cửa, rước dâu đàng hoàng mới là quan trọng. Chứ bọn chúng thì chẳng đưa ra được thứ gì thực tế, nên mới chỉ dựa vào mỗi cái miệng trơn lông lốc."
Hắn đổi một túi nước khác, chuyển từ tay trái sang tay phải, nhìn Tạ Lâm Xuyên đầy ẩn ý, miệng vẫn lải nhải không ngừng: "Đều tại vị cựu chủ kia của ngươi giỏi dùng hoa ngôn xảo ngữ để lừa gạt ngươi. Cũng chỉ có ngươi mới tin cái thói giả bộ giả tịch đó, ngây ngô chẳng khác gì đại cô nương chưa xuất giá."
Hừ, cũng may là hắn nhanh tay lẹ mắt vớt Tạ Lâm Xuyên ra, bằng không chẳng biết chừng y sẽ bị lừa sạch cả tâm lẫn thân đấy chứ.
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Y cạn lời luôn rồi, không ngờ đến lúc này Tần Lệ vẫn không quên tranh thủ đạp Lý Tuyết Hoằng một cái.
Đạp Lý Tuyết Hoằng thì thôi đi, lại còn mỉa móc cả y nữa.
Mà ngặt nỗi y lại chẳng tìm được lời nào để phản bác, bởi kiếp trước y đúng là đã ăn một vố điếng đau của Lý Tuyết Hoằng thật.
Tạ Lâm Xuyên khẽ khụ một tiếng, nói: "Cũng không hẳn đều như vậy, thế gian này vẫn có người nghĩ sao nói vậy mà."
Tần Lệ nhướng mày: "Thế thì đã sao? Liên quan gì đến trẫm? Trẫm đường đường là thiên tử, còn cần phải đi lấy lòng kẻ khác sao?"
Muốn hợp lẽ thì phải là đám thần tử kia tới nịnh bợ hắn mới đúng!
Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, thế ngươi bây giờ đang làm cái gì đây? Chẳng lẽ là ôm chân người ta để sưởi ấm tay mình à?
Cơ mà lời này y chỉ dám nghĩ trong bụng thôi, nói ra thì không ổn lắm.
Tần Lệ thấy Tạ Lâm Xuyên không nói gì nữa, nheo mắt nhìn y một lát rồi lại cúi đầu xuống.
Hắn không phải không biết nhìn sắc mặt người khác, cũng không phải không biết khúm núm lấy lòng người ta.
Hơn hai mươi năm trước, khi hắn được một ông giáo nhận nuôi, lần đầu tiên có được một nơi chốn che mưa che nắng cố định, tiếc thay chưa được mấy năm đã gặp nạn mất mùa.
Hắn cũng từng lấy hết can đảm hạ giọng cầu xin ông giáo đừng bỏ rơi mình, nhưng đối phương bề ngoài nói những lời êm tai, đến khi ngoảnh mặt đã bán hắn cho bọn buôn người.
Sau này hắn lăn lê bò lết, dựa vào sự dũng mãnh của mình mà được tên thủ lĩnh của một băng nhóm nhận làm con nuôi, cuối cùng cũng có được những ngày cơm no áo ấm.
Nhưng gã cha nuôi kia ngoài miệng thì nói trọng dụng hắn như con ruột, ấy thế mà khi kẻ thù tấn công vào trại, gã ta lại lừa gạt hắn làm mồi nhử rồi không chút do dự bỏ mặc hắn mà đi.
Tần Lệ sau cùng đã liều nửa cái mạng để thoát khỏi cửa tử, trên ngực từ đó để lại một vết sẹo lớn, lúc nào cũng nhắc nhở hắn về sự ngây ngô nực cười của năm xưa.
Những ngày tháng hèn mọn không đáng để nhìn lại ấy giờ đây đã quá đỗi xa xôi, xa xôi đến mức khi nhớ lại vài mẩu chuyện vụn vặt chỉ thấy như mây khói thoảng qua.
Trái tim vốn dĩ sinh ra đã không có vảy sắt, quá đỗi mềm yếu, chỉ cần để lộ một tia yếu lòng sẽ bị đâm thủng, rồi bị giày xéo dưới chân như cỏ rác.
Giữa thời loạn thế này, hoặc là mọc ra vảy sắt, hoặc là bị giẫm đạp mà chết.
"Tạ Lâm Xuyên." Tần Lệ không ngẩng đầu lên nhìn y, khẽ cười nhạt, "Trẫm đã qua cái tuổi ngây thơ từ lâu lắm rồi."
Tạ Lâm Xuyên nghe thấy lời này, trong lòng sững lại, thầm nghĩ, kiếp trước chẳng phải ngươi vẫn bị ta lừa thảm đó sao?
Y không hiểu vì sao Tần Lệ lại cố chấp đến vậy, nhìn Tần Lệ một lúc lâu, rồi lại nói: "Trên đời có nhiều bậc hùng chủ phất cờ từ phường thảo khấu cũng sẽ biết cách mua chuộc lòng người, lung lạc thần tử mà."
Tần Lệ cuối cùng cũng chịu nghe y nói, ngẩng đầu liếc y một cái, khinh khỉnh đáp: "Mấy thứ đó trẫm đương nhiên biết, nhưng cái thói giả tạo đó trẫm lười học."
Mấy giai thoại của đám kể chuyện kia, hắn nghe đến mòn cả tai rồi.
"Trẫm chỉ biết có công thì thưởng, có tội thì phạt, chỉ cần ban cho đủ lợi lộc, kẻ dưới tự khắc sẽ theo trẫm."
Tạ Lâm Xuyên đành im lặng.
Tần Lệ nắm lấy cổ chân Tạ Lâm Xuyên, một tay cầm túi nước lạnh chườm cho y, một tay dùng lòng ngón cái nhẹ nhàng xoa vòng trên khớp xương của y.
Tạ Lâm Xuyên vừa thấy lạnh vừa thấy ngứa, không nhịn được mà động đậy chân.
Tần Lệ đột nhiên cứng đờ người, chộp lấy bắp chân y, gắt gỏng: "Đừng có cựa quậy!"
Hắn lại vội vàng đổi tư thế ngồi, co chân Tạ Lâm Xuyên lại một chút rồi kéo về phía trước đùi mình.
Tạ Lâm Xuyên lúc này mới phát hiện vừa rồi hình như mình đã giẫm phải chỗ không nên giẫm, khóe miệng y khéo léo nhếch lên một đường cong tinh quái, chậm rãi nói: "Thế này khó dùng lực quá, dễ bị trượt lắm."
Nói xong gót chân bắt đầu trượt đi.
Tần Lệ còn muốn trừng phạt y sao? Cái kẻ miệng cứng này mới là người cần bị dạy dỗ.
Tần Lệ dùng lực ở tay, bấu chặt lấy bắp chân y, hai đùi khép chặt lại theo bản năng rồi hơi nghiêng sang một bên, ngẩng đầu hung hăng lườm y: "Tạ - Lâm - Xuyên! Trẫm hạ mình hầu hạ ngươi, ngươi còn không biết xấu hổ mà phàn nàn à?"
Kẻ nào có được phúc phận này mà chẳng run rẩy tạ ơn long trọng, vậy mà y lại còn dám chê bai?
Đúng là đồ cậy sủng mà kiêu!
Tần Lệ thầm nghiến răng, hắn biết ngay là không nên để Tạ Lâm Xuyên quá đắc ý, hở ra một tí là cái đuôi đã vểnh lên tận trời xanh rồi.
Tạ Lâm Xuyên mím môi, nhướng mày: "Để bệ hạ làm chuyện này đúng là không hợp quy củ, ta không đáng được bệ hạ hậu ái như vậy đâu, hay là cứ gọi Cảnh Châu vào giúp đi."
Tần Lệ bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng: "Không cần. Xem như ngươi lập công lớn, trẫm chịu mệt chút cũng chẳng sao, coi như ban thưởng cho ngươi vậy."
Tạ Lâm Xuyên cười thầm, mặt vẫn điềm nhiên nói: "Vậy xin bệ hạ hãy để chân ta duỗi thẳng ra đi."
Tần Lệ lườm y một cái, cuối cùng hết cách, đành phải hạ chỗ gập đầu gối của y xuống, bản thân thì kéo ghế lùi lại phía sau vài tấc.
Hắn mân mê mấy đầu ngón chân của Tạ Lâm Xuyên, ngước mắt liếc y: "Cấm cọ loạn."
Hắn đặt túi nước sang một bên, chạm vào vùng da sưng đỏ giờ đã lạnh toát, sau đó xoay nhẹ cổ chân đối phương: "Còn đau không?"
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười: "Bệ hạ quả nhiên y thuật cao siêu."
"Ngươi liệu mà tạ ơn cho hẳn hoi vào."
Đôi mày Tần Lệ giãn ra đôi chút, hai bàn tay nhẹ nhàng m*n tr*n khớp cổ chân y, rồi không nhịn được mà dần trượt lên trên, nắm lấy bắp chân y nắn nắn để thử sức nặng.
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt: "Bệ hạ, chỗ đó đâu có bị thương."
Tần Lệ chậm rãi nhếch môi, đôi mắt đen thẫm nhìn y chằm chằm, nụ cười đầy vẻ xấu xa: "Sao ngươi biết được? Biết đâu chỉ là chưa phát hiện ra thôi, để trẫm kiểm tra cho kỹ nào."
Tần Lệ lập tức xắn ống quần y lên, tỉ mỉ sờ nắn một hồi, rồi giả vờ giả vịt bảo: "Cái chân này cũng còn ngon lành đấy."
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Đang đi chợ chọn thịt heo đấy hở?
Tần Lệ lại muốn chộp lấy cái chân còn lại, nhưng Tạ Lâm Xuyên vẫn bất động ngồi xếp bằng: "Bệ hạ, chân này của ta cũng không sao cả."
Tần Lệ vồ hụt, hừ nhẹ một tiếng qua cánh mũi: "Chưa kiểm tra sao mà biết được? Ngươi xem cái gã vương tử Khương Nhu kia ngã thành cái bộ dạng chim chóc gì rồi kìa, tới đứng mà còn chẳng vững nữa là."
Hắn đảo mắt một vòng, lại nhếch miệng cười, đứng dậy khỏi ghế áp sát đối phương: "Biết đâu trên người cũng bị thương thì sao."
Một tay Tần Lệ chống trên đệm giường, một tay nắm lấy eo y, năm ngón tay khẽ khép lại, không nặng không nhẹ mà bóp nắn. Ánh mắt đen kịt như thắp lên hai cụm lửa ma mị, đầy rẫy sự ám muội.
"Đa tạ bệ hạ quan tâm, thân thể ta vẫn khỏe lắm."
Tần Lệ chẳng buồn quan tâm, lẩm bẩm một câu: "Trẫm còn lâu mới tin, trừ phi để trẫm xem tận mắt mới được."
Tạ Lâm Xuyên chậm rãi nhướng mày, trong lòng thấy buồn cười. Đã bao nhiêu lần rồi, lần nào cũng tự dẫn xác đến để y trêu chọc, vậy mà vẫn càng thua càng hăng, thua rồi lại đánh tiếp.
Cái sự cố chấp của Tần Lệ không chỉ nằm ở cái miệng mà là ở toàn thân, không một góc chết.
Ồ, mà cũng chẳng phải chỉ có mỗi cái miệng là cứng đâu.
Tần Lệ ghé sát mặt y, cánh mũi theo thói quen khẽ phập phồng một chút, vẫn là mùi hương quen thuộc ấy, khô ráo, thanh sạch. Một làn hương nhã nhặn vương vấn nơi cổ áo, hòa quyện thành hơi thở độc nhất của riêng Tạ Lâm Xuyên. Nó bao quanh cánh mũi hắn, mang đến một cảm giác bình yên và an toàn đến lạ lùng.
Chẳng rõ vì nguyên cớ gì, hắn lại đắm say vào cái cảm giác chắc chắn này.
Mái tóc bạc của Tần Lệ xuôi theo vai cổ mà rũ xuống, những lọn tóc xoăn khẽ m*n tr*n trên người Tạ Lâm Xuyên, không mềm mượt như tóc thẳng mà cứ lỉa chỉa ra tạo thành một cảm giác hơi bù xù.
Khiến người ta liên tưởng đến một loài thú nhỏ nào đó.
Tạ Lâm Xuyên đưa tay vuốt một lọn tóc, quả nhiên vẫn là cảm giác y hệt trong ký ức, y không nhịn được mà xoa nhẹ thêm một cái.
Tần Lệ lập tức như được tiếp thêm can đảm, lồng ngực phập phồng. Hắn ôm chặt lấy y, không đợi được nữa mà hôn lên.
Những nụ hôn nóng bỏng liên tiếp rơi xuống mắt, sống mũi và đôi môi. Lần này Tần Lệ đã chú ý giấu đi hàm răng sắc nhọn, không còn cắn y một cách thô bạo nữa, dùng đôi môi mềm mại bao bọc lấy răng nanh nhọn hoắt, liên tục cọ xát trên má đối phương.
Tiếng nước nhơm nhớp quyện cùng tiếng th* d*c dần dồn dập vang lên bên tai. Nhiệt độ cơ thể hơi cao của Tần Lệ giống như một lò lửa nhỏ, khiến nhiệt độ trên giường đột ngột tăng vọt.
Lòng bàn tay nóng rực của hắn xoa đi xoa lại giữa gò má và cổ Tạ Lâm Xuyên, cho đến khi vùng da dưới tay cũng nóng bừng lên. Nụ hôn kéo đến dồn dập và dính dấp, môi lưỡi ướt át nồng nhiệt giải tỏa h*m m**n và sự mê luyến không thể thốt thành lời.
Tiếng th* d*c vụn vặt và giọng nói khàn khàn tràn ra từ những kẽ hở quấn quýt: "Tạ Lâm Xuyên... trẫm không đợi được nữa... muốn ngươi trở thành người của trẫm..."
Lời nói thì lả lướt, nhưng nụ hôn lại vô cùng nghiêm túc, d*c v*ng chiếm hữu như cỏ dại mọc lan tràn.
Lý trí của hắn vẫn còn nhớ rõ đối phương vừa mới bị thương, nhưng sự hưng phấn đang cuộn trào khắp cơ thể lại khiến hắn không thể dừng lại.
Da thịt Tần Lệ nóng rực, môi cũng bỏng cháy, hắn vô cùng chấp nhất việc phải để lại dấu ấn trên cổ Tạ Lâm Xuyên, quần áo che mất thì hắn liền đi lột quần áo ra.
Tay Tạ Lâm Xuyên luồn qua mái tóc hắn, ấn lên gáy đối phương. Nghe thấy lời này, khóe môi y thoáng hiện nụ cười đầy vẻ trêu đùa, rồi đột nhiên siết chặt năm ngón tay, dùng sức nhấc bổng hắn ra khỏi người mình vài tấc.
Ánh mắt Tần Lệ trầm xuống, túm lấy tay Tạ Lâm Xuyên, định ấn đôi tay vướng víu này l*n đ*nh đầu để y không thể động đậy nữa, rồi cúi đầu xuống l**m cắn cổ y.
Động tác này dường như là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm, Tạ Lâm Xuyên gần như phản xạ có điều kiện mà lập tức phản kích.
Y thoát khỏi tay Tần Lệ, cơ bụng đột ngột gồng căng, co gối hất văng đối phương ra, xoay người một cái ép lên thân Tần Lệ, chân tay lanh lẹ đè chặt lấy hắn, há miệng ngậm lấy yết hầu của hắn.
Tần Lệ tức khắc như con cá sống trên thớt mà bật nảy lên mấy cái, buộc phải ngửa cổ ra sau, yết hầu không ngừng trượt lên xuống, nghiến răng nghiến lợi thốt ra mấy âm thanh run rẩy: "Tạ Lâm Xuyên!"
Hắn đưa tay định bóp lấy bả vai Tạ Lâm Xuyên mà đẩy y ra, lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của đối phương khẽ cười hai tiếng, chóp mũi chạm vào cái cằm đang buộc phải ngửa lên của hắn: "Bệ hạ định hất ta ra sao?"
Tần Lệ th* d*c, hung tợn lườm đỉnh đầu y: "Sao ngươi lại thích cắn người thế hả! Mau đi xuống cho trẫm! Ngoan ngoãn nằm im đấy, đừng có mà nhúc nhích!"
Nếu không phải nể tình Tạ Lâm Xuyên còn đang bị thương, hắn đã chẳng nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác như thế đâu!
Hôn mới có mấy cái mà phải tốn bao nhiêu công sức thế này! Không thể nằm yên cho hắn hưởng thụ một chút được sao?
Tạ Lâm Xuyên nhướng đuôi mắt nói: "Bệ hạ, ta không thích tư thế đó..."
Nó sẽ làm y gợi nhớ đến vài ký ức không mấy vui vẻ.
Đầu gối y trấn áp hắn, một tay dùng lực ấn chặt tay Tần Lệ, tay kia men theo đường eo trượt xuống dưới, rồi thừa cơ hội lúc Tần Lệ nhấc chân lên, hung hăng bóp mạnh một cái ở phía sau hắn.
Mềm mại đầy đàn hồi, căng tròn và vểnh cao.
Oành một tiếng, cả người Tần Lệ lập tức cứng đờ, sống lưng theo bản năng căng thẳng tột độ. Hắn trợn tròn mắt, mặt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn y. Hai vành tai dựng đứng lên run rẩy, sự nóng nảy và nỗi hổ thẹn không thốt nên lời đồng loạt ập tới.
"Tạ - Lâm - Xuyên! Ngươi dám!" Tần Lệ nghiến răng rặn ra từng chữ một. Cho dù có cái miệng sắc sảo đến đâu, lúc này hắn cũng chẳng tìm nổi một từ ngữ nào để diễn tả sự gan to bằng trời của Tạ Lâm Xuyên.
Đúng là làm người ta phải tức đến sôi máu mà!
"Sờ loạn vào đâu đấy hả?!" Tần Lệ bóp chặt cổ tay y định lật người vùng ra.
Tạ Lâm Xuyên lại chẳng hề nao núng, nhấc cái chân đang bị sưng đỏ lên, lực đạo không nặng không nhẹ vừa vặn tì đúng vào 'chỗ đó' của hắn, nhếch môi chậm rãi cười: "Bệ hạ hy vọng ta sờ vào đâu? Cứ việc nói thẳng đi."
Khí thế vùng vẫy hung hăng của Tần Lệ thoáng chốc khựng lại, toàn bộ cơ bắp dưới lòng bàn chân y đều căng cứng như dây đàn.
Chỗ đó hiện tại nóng hổi, khóe mắt hắn giật một cái, sắc mặt đấu tranh dữ dội giữa phản kháng và buông xuôi.
Rõ ràng khi đấu vật với người ta thì khí thế hùng hồn, ung dung tự tại là thế, mà bây giờ lại ra cái vẻ như bị dồn vào góc tường dễ bề bắt nạt.
Tạ Lâm Xuyên chậm rãi vê nhẹ lòng bàn chân, cơ thể căng cứng của Tần Lệ dẫu cách lớp long bào cũng không che giấu nổi.
Y nhàn nhã ngắm nghía dáng vẻ thảm hại mà Tần Lệ vì y mà phô bày, từ từ nheo mắt lại.
Ai bảo chỉ có hạng hoàng đế giặc cỏ như Tần Lệ mới có d*c v*ng chinh phục và khao khát kiểm soát chứ?
Đã là đàn ông thì ai mà chả có?
Đặc biệt là kẻ có vẻ ngoài ôn hòa trầm tĩnh nhưng trong xương tủy lại khắc sâu sự hiếu thắng như Tạ Lâm Xuyên.
Chuyện này cũng phải cảm ơn Tần Lệ của kiếp trước, chính hắn đã khơi dậy trong y d*c v*ng kiểm soát mãnh liệt đến thế.
Sắc mặt Tần Lệ biến hóa một hồi, á khẩu mà nhìn y: "Cái chân ngươi lúc này không đau nữa à?" Nếu không phải nó thực sự đang sưng vù lên, hắn gần như đã nghi ngờ đối phương đang giả vờ.
Tạ Lâm Xuyên dời chân ra, đầu gối đè lên đùi hắn, cúi người ghé sát bên tai hắn, một tay bóp lấy cằm hắn, giọng trầm thấp: "Biết rõ chân ta còn đang đau, vậy mà bệ hạ lại thừa nước đục thả câu để ức h**p ta, đây là hành vi của một vị minh quân sao?"
Tần Lệ hừ một tiếng đầy tức tối qua cánh mũi, rốt cuộc là ai ức h**p ai vậy hả?
Bàn tay kia của Tạ Lâm Xuyên linh hoạt thọc vào vạt áo đối phương, chẳng biết chạm vào đâu mà sắc mặt Tần Lệ lập tức biến đổi.
Sắc đỏ từ tai hắn lan rộng xuống tận cổ, hắn há miệng hớp lấy từng ngụm khí lớn, như con cá đang giãy chết mà quẫy đạp hai cái.
Một đôi tay siết chặt lấy bả vai y, chẳng rõ là muốn ngăn cản sự mạo phạm của đối phương, hay là đang ngăn cản cái thôi thúc muốn lật nhào người ta xuống của chính mình.
"Ngươi... mau buông trẫm ra!"
Tạ Lâm Xuyên ngậm lấy vành tai hắn, răng m*n tr*n rồi nghiến nhẹ, môi nở nụ cười trầm thấp: "Bệ hạ, vi thần dù sao cũng là vì bệ hạ mà bị thương, ngài có phải nên nói lời gì đó êm tai để dỗ dành vi thần không?"
Giọng nói trầm ấm đầy từ tính như luồng điện tê rần lan dọc khắp sống lưng. Tai Tần Lệ bị luồng hơi nóng hổi xộc vào, ngứa ngáy đến không tài nào chịu nổi.
Những lúc thế này lại đột nhiên tự xưng "vi thần" cái nỗi gì!
Tần Lệ nhẫn nhịn khẽ nghiêng mặt đi, yết hầu trượt lên xuống, khó nhọc mở lời: "Trẫm không biết nói..."
Tạ Lâm Xuyên vê nhẹ ngón tay, nhếch môi: "Không biết thì có thể học."
"Hừ!" Tần Lệ vừa định cười lạnh rồi mỉa móc một câu, bỗng nhiên bị buộc phải nuốt ngược lời nói trở về.
Hắn dường như đã sức cùng lực kiệt, không còn đường lui nữa, hoàn toàn từ bỏ việc đấu sức với Tạ Lâm Xuyên, nghiến răng nghiến lợi phun ra: "Là trẫm không tốt, không nên ức h**p ngươi, không nên quát tháo ngươi, trẫm chỉ là sợ ngươi ngã rồi bị thương nặng, được chưa!"
Còn không mau buông tay ra!
Mặc dù lời nói chẳng lấy gì làm êm tai, Tạ Lâm Xuyên vẫn suýt chút nữa bật cười thành tiếng, khẽ nới lỏng ngón tay.
Lại nghe thấy Tần Lệ thở phào một hơi dài, nghiêng mặt vùi đầu vào đệm giường, lầm bầm một câu cực nhỏ: "Đúng là kiếp trước nợ ngươi mà..."
Tạ Lâm Xuyên khựng lại, nụ cười nơi đầu môi nhạt đi, tầm nhìn dừng lại trên gương mặt Tần Lệ, ánh mắt trầm sâu và đầy phức tạp.