"... Tạ Lâm Xuyên!"
Tần Lệ lảo đảo bò dậy khỏi giường. Cả điện chính vắng lặng như nấm mồ hoang, chỉ có cơn giông bão cuồng loạn ngoài kia đang quất tới tấp lên cành cây khô và mái hiên, nghe như vô số đao kiếm đang chém giết lẫn nhau.
Lý Tam Bảo đang túc trực bên ngoài vội vã đẩy cửa bước vào, vẻ mặt mừng rỡ: "Bệ hạ, ngài tỉnh rồi! Ngài vừa rồi gặp ác mộng, ngủ li bì không tỉnh, làm chúng nô tài sợ chết khiếp đi được!"
Ác mộng?
Trong đầu Tần Lệ như có một lưỡi dao đang khuấy đảo, đau nhức khôn tả.
Rốt cuộc bên nào mới là mộng mị đây?
Giọng hắn khản đặc, đầu lưỡi l**m qua đôi môi khô khốc, sắc mặt thâm trầm như nước lặng: "Tạ Lâm Xuyên đâu?"
Lý Tam Bảo ngập ngừng một lát mới thưa: "Tạ đại nhân dặn chúng nô tài chăm sóc bệ hạ cho thật tốt, còn ngài ấy... vừa rồi thủ vệ cung môn có đến báo, nói Tạ đại nhân đã vội vã thúc ngựa xuất cung rồi ạ."
Tim Tần Lệ thắt lại, cảm giác ngột ngạt khó thở trong cơn ác mộng vừa rồi lại một lần nữa lan tràn.
"Hắn xuất cung đi đâu rồi!"
Lý Tam Bảo trong lòng đắng ngắt: "Chuyện này... nô tài không rõ ạ."
Tần Lệ khoác vội áo ngoài, vớ lấy thanh bảo kiếm đầu rồng bất ly thân của mình, mặt mày trầm lạnh như sương phủ bước nhanh ra ngoài. Lý Tam Bảo vội vàng mở toang một chiếc ô lớn, tất tả chạy theo sau.
Vừa bước ra khỏi cửa điện, Tần Lệ liền thấy Tần Vịnh Nghĩa đội mưa dẫn theo một đội thị vệ vội vã chạy đến. Nhìn thấy Tần Lệ, đối phương lập tức hành lễ, gấp gáp nói: "Bệ hạ, thần nhận được tin tức, có kẻ hành tung không rõ ràng đang rình rập ngoài phủ Thuận Vương, ngoài ra..."
Lời hắn bỗng khựng lại, ngước mắt cẩn thận nhìn vào đôi đồng tử đen kịt của Tần Lệ, hạ thấp giọng bảo: "Còn có Tạ đại nhân dẫn theo thân vệ đến phủ Thuận Vương, phó tướng Địch Dũng của hắn đã cầm lệnh bài, điều cấm quân của Tuần Thành Tư gần cửa Bắc thành đi nơi khác, e là..."
"E là cái gì?" Tay phải Tần Tệ chầm chậm đặt lên chuôi kiếm bên hông, ngón tay miết nhẹ vào đầu rồng lạnh ngắt, giọng điệu bình thản một cách lạ thường.
"E là hắn muốn dẫn Lý Tuyết Hoằng bỏ trốn chăng?" Tần Lệ nói xong chợt nở nụ cười, hai mắt khẽ híp lại, sát ý hung tàn nơi đáy mắt lóe lên rồi biến mất, tựa như thanh kiếm sắp tuốt vỏ.
Tần Vịnh Nghĩa lập tức cúi đầu xuống: "Bệ hạ, thần lập tức phái người đi truy bắt ngay, quyết không bỏ sót một tên loạn đảng nào!"
"Không cần." Tần Lệ liếc hắn một cái, "Trẫm tự mình đi."
※※※
Trong làn mây âm u, sấm chớp vang lên đùng đoàng.
Những hạt mưa lớn cỡ hạt đậu nện vào mui xe ngựa. Bánh xe lăn nhanh qua những vũng nước lồi lõm, khiến bùn đất văng tung tóe.
Lý Tuyết Hoằng ngồi một mình trong xe ngựa, siết chặt con dao găm trong lòng bàn tay, không dám cùng Tạ Lâm Xuyên ở chung một không gian bít bùng.
Hai đội thân vệ cưỡi ngựa hộ tống hai bên, Tạ Lâm Xuyên khoác một chiếc áo tơi*, ngồi ngoài xe đánh xe. Một tay y cầm roi ngựa, một tay kéo thấp vành mũ, che khuất phần lớn gương mặt, cũng che đi vẻ u ám lạnh lẽo nơi đáy mắt.
(*)Áo tơi (蓑衣) hoặc áo lá là cách gọi một loại áo khoác hờ để tránh mưa nắng của người Á Đông từ xưa, nay vẫn còn được dùng tuy ít hơn.
Không ngờ trên đời này lại có chuyện ly kỳ quái dị đến thế. Lý Tuyết Hoằng thế mà cũng giống y, khôi phục lại ký ức của kiếp trước. Thế thì liệu còn có ai khác nữa không? Tần Lệ thì sao?
Không đúng, Tần Lệ chắc chắn không có ký ức, nếu không đã sớm g**t ch*t y và Lý Tuyết Hoằng cùng những kẻ phản bội khác rồi, làm sao còn giữ lại đến tận ngày hôm nay.
Lý Tuyết Hoằng đã có ký ức, chứng tỏ kiếp trước hắn hẳn là đã chết, mà Tần Lệ thì không. Có lẽ Tần Lệ vẫn sống sót sau khi mình qua đời?
Trong lòng Tạ Lâm Xuyên ngổn ngang trăm mối nghĩ suy, ngoảnh đầu liếc nhìn cánh cửa xe ngựa đang đóng chặt, thầm nghĩ, cái mầm họa Lý Tuyết Hoằng này biết quá nhiều bí mật, tuyệt đối không thể để hắn sống sót rời đi được. Có điều, trước khi lấy được thuốc giải thì chưa thể để hắn chết.
Gió bắc rít gào bên tai, nước mưa dội vào tấm áo tơi trên người Tạ Lâm Xuyên, cái lạnh luồn lách qua từng kẽ hở, thấm đẫm quần áo y từ lúc nào.
Địch Dũng bỗng nhiên thúc ngựa nhanh, quay trở lại bên xe ngựa của y, trầm giọng nói: "Tướng quân, phía trước có cấm quân chặn cửa thành!"
Sắc mặt Tạ Lâm Xuyên hơi biến đổi, y ghìm chặt dây cương nheo mắt nhìn. Phía trước là một màn mưa đen kịt, lờ mờ chỉ có thể thấy từng lớp bóng người và vài đốm lửa thưa thớt.
"Không phải đã bảo ngươi điều cấm quân ở cửa Bắc thành đi chỗ khác rồi sao?"
Tần Lệ thì vẫn còn đang hôn mê trong tẩm cung, phía trước sẽ là ai đây? Ngôn Ngọc, Tần Vịnh Nghĩa, hay là... Tần Lệ lại tỉnh vào ngay trong thời điểm mấu chốt này?
Chẳng mấy chốc, bóng người và ánh lửa phía trước ngày một gần hơn. Tạ Lâm Xuyên đánh xe ngựa dừng lại, nhảy xuống xe, đón lấy bội kiếm từ tay Địch Dũng.
Nhờ vào tia chớp rạch ngang giữa trời, giữa màn mưa xối xả, một chiếc xe ngựa đen kịt lọt vào tầm mắt.
Một bóng người cao ráo từ trên xe ngựa bước xuống, Vũ Lâm Vệ ở hai bên sau lưng hắn nhanh chóng bước đến bao vây.
Thân vệ của Tạ Lâm Xuyên căng thẳng chắn trước mặt y, theo bản năng nắm chặt trường đao bên hông. Tạ Lâm Xuyên ấn vai Địch Dũng, trầm giọng bảo họ lui ra.
Y tiến lên hai bước, rốt cuộc nhìn rõ bóng người đối diện.
Dưới chiếc ô rộng lớn, Tần Lệ mặc một bộ long bào màu đen tuyền viền vàng ròng, tà áo tung bay trong cơn gió mưa điên cuồng. Mái tóc bạc chưa kịp búi lên trông vô cùng nổi bật giữa đêm đen.
Vũ Lâm Vệ phía sau Tần Lệ dưới sự ra hiệu của Tần Vịnh Nghĩa đang chậm rãi tiến lên, Tần Lệ lại đột ngột vung kiếm quát: "Tất cả lui ra cho trẫm! Cút ra xa một chút!"
"Bệ hạ!" Tần Vịnh Nghĩa nghiến răng, bị ánh mắt lạnh thấu xương của Tần Lệ quét qua, đành phải ngậm ngùi lui xuống.
Đám Vũ Lâm Vệ xung quanh lui ra xa, Tần Lệ bước ra khỏi tán ô, mặc cho nước mưa xối xả làm ướt đẫm mái tóc hắn.
Cách một màn mưa, Tần Lệ lặng lẽ nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên. Ánh mắt đen kịt thăm thẳm ấy, thật khó để nói là thất vọng, oán hận hay là bi thương. Hắn cố chấp không chịu chớp mắt, gần như hòa làm một với đêm đen.
Hơi thở Tạ Lâm Xuyên nghẹn lại. Ánh mắt phức tạp đến mức tưởng như có thể thiêu đốt tâm can người khác thế này, y dường như đã từng thấy qua rồi.
"Tần Lệ, ta–"
Cạchmột tiếng, cửa xe ngựa mở ra, Lý Tuyết Hoằng vẻ mặt u ám nắm chặt dao găm, nép vào sau lưng Tạ Lâm Xuyên: "Lâm Xuyên, ngươi đã hứa sẽ đưa ta ra khỏi thành rồi mà!"
"Tại sao?" Tần Lệ chầm chậm tiến lên một bước, bước chân ấy nặng nề vô cùng, giống như trên cổ chân vẫn còn mang theo xiềng xích của ngục tối, mỗi một bước đi đều cứa rách da thịt.
Giọng hắn trầm đục, giữa màn mưa tầm tã hầu như không nghe rõ, cũng không biết là đang hỏi ai.
Bàn tay nắm chặt lấy chuôi bội kiếm, từng chút từng chút một tuốt kiếm ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm đượm sắc máu dưới tia chớp sáng lòa tỏa ra hơi lạnh thấu xương, soi sáng đôi đồng tử đỏ sẫm đầy hung bạo của hắn.
Đôi mắt ấy găm chặt vào Tạ Lâm Xuyên, tựa như mang theo nỗi hận nghiến răng nghiến lợi: "Tại sao lại phản bội trẫm?"
Y nhìn thấy thanh bảo kiếm kia chỉ thẳng về phía mình, mũi kiếm đã từng uống biết bao máu tươi sắc lẹm đến gai người.
Tim Tạ Lâm Xuyên đột ngột co thắt lại, tựa như con dao găm xuyên qua kiếp trước kiếp này đang ấn sát vào lồng ngực y.
Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt mày, trầm giọng nói với hắn đầy vẻ sốt ruột: "Ta không có! Tần Lệ!"
Ánh mắt Tần Lệ sắc lẹm, cánh tay vung lên. Không một lời báo trước, hắn đâm thẳng kiếm về phía Lý Tuyết Hoằng sau lưng y–
Tiếng binh khí va chạm chan chát lập tức vang lên, kiếm của Tần Lệ bị Tạ Lâm Xuyên kịp thời chặn lấy, khiến mũi kiếm lệch đi ba phân.
Tần Lệ bật cười một tiếng lạnh tanh: "Ngươi còn dám bảo là không phản bội trẫm?"
"Khoan đã!" Tạ Lâm Xuyên tay cầm kiếm, cố gắng kìm nén nhịp thở dồn dập nơi lồng ngực, nhíu mày nói nhanh: "Bây giờ chưa thể giết hắn được, vẫn chưa lấy được thuốc giải để giải độc cho ngươi!"
Từ trong mũi Tần Lệ phát ra tiếng hừ đùng đục, vẻ giễu cợt và hoang tàn đồng thời dâng lên nơi khóe mắt: "Trong miệng ngươi rốt cuộc câu nào mới là thật, câu nào mới là giả đây?"
Tạ Lâm Xuyên hít một hơi sâu, cố gắng hết sức để khiến bản thân bình tĩnh lại: "Tần Lệ! Ngươi tin ta một lần đi! Ta thực sự không lừa ngươi, ngươi trúng độc rồi, thuốc giải nằm trong tay Lý Tuyết Hoằng!"
Y ra hiệu cho Địch Dũng trông chừng Lý Tuyết Hoằng, một mình đối mặt với Tần Lệ đang trong trạng thái phẫn nộ và ngờ vực đến cực điểm.
Từ khi trùng sinh đến nay,Tạ Lâm Xuyên vẫn luôn cho rằng bất kể gặp phải chuyện gì, y cũng có thể nắm chắc cục diện trong lòng bàn tay, chưa bao giờ trở nên luống cuống và lo âu như thế này.
Dường như có chuyện gì đó y không hề hay biết đã xảy ra ngoài tầm kiểm soát của y, cảm giác mất khống chế chưa từng có, nỗi lo sợ chưa từng cảm nhận được.
Tần Lệ nhìn sâu vào mắt Tạ Lâm Xuyên: "Tin ngươi? Đã bao nhiêu lần rồi, vì muốn bảo vệ hắn, ngươi lúc nào cũng có vô vàn lý do để bao biện!"
"Ngươi bảo mật đạo là do ngươi nghe lén được, rõ ràng là các ngươi ở bên trong bàn mưu tính kế trốn chạy thì có?!"
"Mũi tên ngươi đỡ thay trẫm trong đại điển tế trời kia cũng là do ngươi tự tay sắp đặt để chiếm lấy lòng tin của trẫm, giành lại quyền lực, có phải vậy không?"
Đồng tử Tạ Lâm Xuyên chấn động, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên lời.
Tần Lệ làm sao mà biết được... Hắn đã nghe thấy rồi sao?
Đáy mắt Tần Lệ bị nước mưa thấm đẫm, ngập tràn nỗi thất vọng cùng cực. Hắn chậm rãi chau mày, cố sức đè nén hơi thở phập phồng: "Sao ngươi không ngụy biện nữa đi?"
"Ngươi phỉnh gạt ta bao nhiêu lần, trước kia dù gì cũng sẽ nặn ra một cái cớ để chống chế qua loa, giờ đây đến cả một cái cớ cũng lười bịa ra để lừa ta rồi sao?"
Mỗi một lần nghi kỵ, mỗi một lần lỡ lời, thậm chí cả những câu nói mớ trong mộng, khắp nơi đều toàn là lời dối trá.
Hắn lại nâng kiếm lên, những hạt mưa to tướng sa xuống mũi kiếm, bị chẻ làm đôi rồi trượt dài.
Tạ Lâm Xuyên nhìn đôi đồng tử hằn học tơ máu của Tần Lệ, ngỡ như kẻ lúc này bị một kiếm đâm xuyên tim lại chính là Tần Lệ. Ánh mắt hắn chông chênh, đau đớn đến vỡ vụn.
Chạm phải ánh nhìn ấy, trái tim y như bị bóp nghẹt. Tạ Lâm Xuyên chưa từng cảm thấy khó lòng mở miệng như lúc này, chỉ còn nỗi hối hận dày đặc không ngừng trào lên trong lòng.
Mỗi một lời nói dối từng gieo rắc trước đây, giờ đều hóa thành mũi dùi găm thẳng vào tim.
Chân mày y khóa chặt, hơi thở nặng nề, giọng điệu là tất cả sự khẩn khoản mà y có thể gom góp: "Tần Lệ, ta... ta sẽ không lừa ngươi nữa đâu, ngươi tin ta lần cuối cùng thôi, có được không?"
Lồng ngực Tần Lệ phập phồng dữ dội, thứ cảm xúc dồn nén đến tột cùng rốt cuộc cũng bùng nổ nơi đáy mắt: "Bọn họ đều bảo ngươi có dị tâm, ta trước sau vẫn không chịu tin. Ta rõ ràng biết ngươi đang lừa ta, vậy mà vẫn cứ muốn tin tưởng ngươi. Rõ ràng biết trong lòng ngươi có người khác, vậy mà vẫn cứ tự lừa mình dối người!"
"Bây giờ quả báo đến rồi, ngươi quả nhiên đã phản bội ta, ta nên giết sạch các ngươi mới phải!"
Thân kiếm run rẩy của hắn áp lên gò má lạnh ngắt của Tạ Lâm Xuyên, sau khi bị mưa dội thì rét buốt khôn cùng, giống như đang thay cho những ngón tay v**t v* khuôn mặt y.
Tạ Lâm Xuyên đứng im phăng phắc tại chỗ, bờ má ướt đẫm lạnh lẽo. Cái lạnh thấu xương truyền từ mũi kiếm lan ra khắp tứ chi, cuối cùng đổ dồn về tim.
Tựa như một màn báo thù muộn màng.
Ánh mắt Tần Lệ như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, trong giây khắc tiếp theo có thể điên cuồng lao lên cắn xé yết hầu kẻ phản bội.
Bàn tay cầm kiếm của hắn xưa nay luôn vững chãi, chém giết quân thù chưa từng nương tay, vậy mà lúc này cả cánh tay đều đang run lên bần bật.
Nhưng cho đến cuối cùng, hắn vẫn không đành lòng đâm xuống mũi kiếm ấy.
Vành mắt Tần Lệ đỏ hoe, một luồng hơi nóng nghẹn lại nơi cổ họng. Những giọt nước mưa lạnh buốt men theo xương mày chảy vào hốc mắt, đọng lại nơi đó rồi hóa thành những dòng nước bỏng rát, mặn chát.
Hắn buộc phải dốc hết sức ngẩng cao đầu mới không để nó lã chã rơi xuống một cách thảm hại.
Khi thanh kiếm rệu rã trượt xuống, giọng nói run rẩy của hắn mới chịu bật ra thành tiếng: "Tạ Lâm Xuyên...... Ngươi có thể mở mắt ra nhìn ta một cái không, rốt cuộc bao giờ mới đến lượt ta?"
Giọng hắn khản đặc gần như không nghe rõ, mang theo nỗi tuyệt vọng như thể đã cam chịu số phận.
"Ta thật sự là kẻ điên ngu muội nhất thế gian! Đến tận lúc này mà vẫn còn yêu ngươi, vẫn không nỡ xuống tay với ngươi!"
Tạ Lâm Xuyên toàn thân rúng động, mở to hai mắt, đồng tử run lên bần bật vì xúc động: "Tần Lệ..."
Yết hầu y liên tục trồi sụt, bên tai là tiếng gió mưa rít gào qua lại. Y theo bản năng ấn chặt lên lồng ngực mình, nơi đó tựa như bị một vật gì đó cực kỳ sắc bén bất thình lình đâm xuyên qua, đau nhức khôn nguôi.
Tần Lệ yêu y sâu nặng đến thế, từ kiếp trước cho đến kiếp này. Mãi cho đến tận thời khắc này, vẫn một lòng một dạ yêu y đến chết không đổi.
Thanh bảo kiếm từng uống no máu vô số quân thù không hề đâm vào tim y, mà lại quay mũi kiếm về phía chính mình, tự tay mổ phanh lồng ngực bản thân.
"Mỗi lần hỏi ngươi muốn ban thưởng thứ gì, ngươi đều bảo muốn rời cung..." Tần Lệ cố chấp nhìn chằm chằm vào y, những hình ảnh trong cơn ác mộng cứ liên tục giằng xé trước mắt, cào cấu tâm trí hắn.
"Ngươi cảm thấy ở bên cạnh ta là ép uổng, là nhục nhã đúng không?" Hắn chậm rãi chớp mắt, nhếch khóe môi, nhọc nhằn mở lời: "Vậy thì ta..."
Thành toàn cho ngươi.
Câu nói này cực nhẹ, chẳng nặng hơn một nhành bồ công anh là bao, nhưng bốn chữ cuối cùng ấy lại nặng tựa ngàn cân, dùng hết sức bình sinh cũng khó lòng thốt ra nổi.
Nhưng Tạ Lâm Xuyên vẫn nghe thấy, trong một khắc dường như át cả tiếng sấm chớp ngợp trời ngoài kia.
Mớ tâm tư ấy cuộn trào mãnh liệt, lấp đầy từng khoảng trống trong ký ức. Y bỗng cảm thấy rất nhiều chuyện mình từng để tâm trước đây, giờ đã chẳng còn quan trọng nữa.
Là yêu cũng được, là hận cũng tốt. Hai người họ đã định sẵn là phải dây dưa với nhau đời đời kiếp kiếp.
"Tần Lệ..." Tạ Lâm Xuyên hít một hơi sâu, chậm rãi tiến lên, đưa tay về phía Tần Lệ–
"Bệ hạ cẩn thận!" Tần Vịnh Nghĩa cách đó không xa nhìn thấy cảnh này, bèn phẫn nộ giật lấy cây cung dài của cung thủ, bắn một mũi tên về phía Tạ Lâm Xuyên!
Mũi tên trong nháy mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp mưa dày, mang theo một luồng gió gắt, phóng đại ngay trong đồng tử đang co rút của Tạ Lâm Xuyên.
Kengmột tiếng, giây tiếp theo mũi tên ấy lại gãy làm đôi.
"Bệ hạ!" Tần Vịnh Nghĩa không cam tâm bật thốt, "Tạ Lâm Xuyên cấu kết với Lý Tuyết Hoằng, rõ ràng là mưu đồ bất chính!"
Tần Lệ hạ kiếm xuống, không hề quay đầu lại nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Giết Lý Tuyết Hoằng, thả hắn đi."
"Tần Lệ!" Tạ Lâm Xuyên vội sấn tới túm chặt lấy cổ tay hắn, đối diện với đôi mắt đen kịt hằn lên sắc máu, hơi thở y dồn dập: "Dù bây giờ ta có nói gì, ngươi cũng không chịu tin ta nữa sao?"
Bàn tay y dùng sức bấu rất chặt, suýt chút nữa hằn cả dấu tay lên, chỉ sợ vừa buông tay là sẽ không bao giờ nắm lại được nữa.
"Nếu ta bảo ta cũng yêu ngươi, ngươi cũng không tin sao?!" Tạ Lâm Xuyên gần như là gầm lên mà nói ra câu nói này, tựa như sợ tiếng gầm ấy không thể xuyên qua nổi màn giông bão và sấm sét bủa vây.
Y xưa nay tự nhận mình là kẻ kín đáo về tình cảm, tuyệt đối không dễ dàng đem chữ yêu treo đầu môi.
Chữ ấy quá mức trịnh trọng, là phải mổ xẻ một trái tim đỏ hỏn ra, đem linh hồn người khác đục đẽo khảm nạm vào trong.
Nếu là hai linh hồn ngược lối, cớ sao lại không đâm nhau đến máu chảy đầm đìa?
Nhưng vào chính thời khắc này, chữ ấy nương theo dòng máu rậm rịch lao thẳng lên tim. Thứ tình cảm ấy căng tràn va đập vào lồng ngực, cuống cuồng muốn được giải tỏa. Không cần đắn đo, cũng chẳng còn bàng hoàng.
Đồng tử Tần Lệ chấn động, vành mắt bỗng chốc đỏ lựng, không thể tin nổi mà trợn mắt, đứng chết lặng tại chỗ đủ ba hồi thở. Lồng ngực hắn phập phồng gấp gáp, bàn tay nắm chuôi kiếm siết mạnh, đầu ngón tay trắng bệch.
"Ngươi... ngươi nói cái gì..." Giọt nước mắt mặn chát tích tụ nơi hốc mắt bấy lâu nay, cuối cùng không thể ngăn nổi mà run rẩy lăn dài.
Đây là mộng mị hay là hiện thực? Hắn nên tin, hay lại là một lần tự lừa mình dối người nữa đây?
Tạ Lâm Xuyên ghì chặt cổ tay đối phương, trầm mắt kéo từng chút một về phía mình: "Chẳng lẽ ngươi vẫn không chịu tin ta sao?"
Giọng của họ bị tiếng mưa lớn nhấn chìm, đám Vũ Lâm Vệ lùi ra xa không nghe rõ, nhưng Lý Tuyết Hoằng đang bị Địch Dũng khống chế cách đó không xa thì lại nghe rõ mồn một lời tỏ tình nóng bỏng kia của Tạ Lâm Xuyên.
Hắn cười thảm một tiếng, tấm thân gầy gò lảo đảo, mối hận tích tụ suốt hai kiếp người rốt cuộc cũng dâng tràn qua đỉnh đầu vào chính lúc này.
Mệnh lệnh giết hắn của Tần Lệ vừa ban ra, Vũ Lâm Vệ lập tức áp sát về phía hắn, mọi đường sống của hắn hoàn toàn đã bị chặt đứt. Ánh mắt Lý Tuyết Hoằng trở nên dữ tợn, siết chặt cơ quan châm độc trong ống tay áo, giơ tay chỉ thẳng vào Tần Lệ––
"Đi chết đi!"
Địch Dũng đang dốc toàn bộ tinh thần đề phòng hắn lập tức nhận ra động tác này, vung tay chém mạnh vào cổ tay hắn, đoạt lấy ám khí.
Tạ Lâm Xuyên đột ngột quay người, ánh mắt sắc lẹm như dao mà cào xé trên người Lý Tuyết Hoằng.
Y buông Tần Lệ ra, tay cầm bội kiếm từng bước từng bước tiến về phía Lý Tuyết Hoằng.
Lý Tuyết Hoằng bị ánh mắt trầm lạnh sâu hoắm của y hút hồn, chợt rùng mình một cái: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi không được giết ta... Ngươi không cần thuốc giải nữa sao! Ngươi không muốn biết––"
Tạ Lâm Xuyên bỗng chốc nở nụ cười, tuốt kiếm khỏi vỏ, ánh kiếm sáng lòa trong một khoảnh khắc soi rõ nét sắc sảo và quyết đoán nơi đuôi mắt y.
"A!!!" một tiếng thét thê lương thảm thiết vang lên, Lý Tuyết Hoằng ngã sấp xuống đất, bọc thuốc độc rơi ra ngoài, hai bàn tay đập mạnh xuống mặt đất đầy bùn cát và đá dăm, từ đầu gối trở xuống máu chảy đầm đìa.
Tạ Lâm Xuyên một kiếm đâm xuyên qua đầu gối hắn, chém đứt lìa hai cẳng chân hắn!
"Trả lại cho ngươi đấy." Tạ Lâm Xuyên bẻ khớp cằm của hắn, nâng thanh trường kiếm vương máu lên, chĩa xéo xuống đất, ánh mắt sâu thẳm.
"Ta có hứa là không giết ngươi, chứ có bảo là không dùng hình đâu. Thuốc giải nếu ngươi không chịu giao ra, ta tự có cách đi tìm Lý Phong Hạo."
"Còn về những chuyện khác, không quan trọng nữa rồi."
Chỉ cần lúc này Tần Lệ bình an đứng trước mắt y là đủ.
Màn biến cố đột ngột này làm cho mọi người kinh hãi không kịp trở tay.
Tần Lệ ngơ ngác nhìn y, đôi môi mấp máy, lặng thinh, tựa như vẫn còn chìm trong nỗi bàng hoàng chưa thể hoàn hồn lại được.
Tạ Lâm Xuyên vứt bỏ thanh kiếm vấy máu kia, đưa một bàn tay về phía Tần Lệ, chậm rãi mà kiên định: "Tần Lệ, trở về bên ta đi."