Tần Lệ chống tay vào vách xe ngồi thẳng dậy, gập một chân đạp lên cạnh ghế, lồng ngực hơi phập phồng, mặc cho vạt áo rộng mở cũng chẳng buồn để tâm.
Hắn nuốt xuống vị rỉ sắt lan tỏa trong khoang miệng, nhịp thở vẫn chưa bình ổn, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào Tạ Lâm Xuyên, thần sắc thay đổi mấy lần.
Ngón tay cái chậm rãi lau đi vệt nước bóng loáng nơi khóe môi, vô tình chạm vào vết rách bị cắn, đuôi mắt đỏ sẫm không tự nhiên mà run rẩy đôi chút.
Tạ Lâm Xuyên cúi đầu nhìn hắn, chân mày giãn ra, thấp thoáng một nụ cười đầy chiêm nghiệm.
Tên Tần Lệ này bình thường hay mồm mép tép nhảy, khi trêu chọc y thì đầy rẫy những lời th* t*c, rõ ràng đã làm hoàng đế rồi mà vẫn không giấu được vẻ thô thiển của một tên thảo khấu.
Nhưng hễ đến lúc "thực chiến" thì lại lộ ra bản chất hổ giấy, rõ ràng là chẳng có nửa điểm kinh nghiệm thực tế, đến hôn hít cũng không có quy luật, chỉ biết dựa vào bản năng mà càn quấy.
Ánh mắt y men theo khóe môi đỏ rực của Tần Lệ rồi đi xuống, lướt qua yết hầu đang lăn động, đi qua vài vết răng, cuối cùng dừng lại trên lồng ngực vẫn đang phập phồng không thôi. Trên đó có một điểm đỏ sẫm c**ng c*ng trông vô cùng nổi bật.
Chậc, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là "hoàng đế phong cách thuần dục" sao?
Tạ Lâm Xuyên cảm thấy hơi buồn cười, cơn giận bị Tần Lệ khơi dậy trước đó cuối cùng cũng tan biến.
Tần Lệ hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ hiện tại của mình không đúng mực đến thế nào, hoặc giả có nhận ra hắn cũng chẳng quan tâm. Dù sao thì cũng chẳng ai dám nhìn một vị hoàng đế đoạt ngôi bằng đao kiếm với ánh mắt bất kính hay khinh nhờn .
Ngoại trừ kẻ gan to bằng trời là Tạ Lâm Xuyên đây.
Tần Lệ chạm vào cái cổ gần như bị cắn ra vết răng, đè thấp đôi lông mày mà nói: "Tạ Lâm Xuyên, gan ngươi thật sự quá lớn rồi đấy, dám đại bất kính với trẫm như thế, Tạ gia ngươi có mấy cái đầu để rơi, hả?"
Cắn hắn thì thôi, lại còn dám cưỡi lên người hắn, đúng là lá gan to đến mức muốn lật trời rồi!
Nói đến câu cuối, giọng hắn lại mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi, chỉ có điều đôi tai đỏ bừng lấp ló sau mái tóc bạc trông thật sự chẳng có chút uy h**p nào.
Tạ Lâm Xuyên đã luyện được vài phần miễn dịch với cái miệng của hắn, đối với lời đe dọa này càng chẳng bận tâm: "Vừa rồi ta hầu hạ bệ hạ không thoải mái sao?"
Ánh mắt y hơi liếc xuống dưới, nhếch môi: "Bệ hạ trông có vẻ sinh long hoạt hổ, xem ra hẳn là khá hài lòng nhỉ."
Sống lưng Tần Lệ cứng đờ, lập tức hạ chân đang co lên xuống.
Tạ Lâm Xuyên tự nhận trước đây mình vẫn là một con người đoan chính, nhưng lúc này khi nhìn Tần Lệ trước mắt, y lại khó tránh nảy sinh một vài ý niệm u ám.
Giống như Tần Lệ, một vị hoàng đế cao cao tại thượng, kiêu ngạo bất tuân lại duy ngã độc tôn, ngày ngày nhìn ai cũng như chiến lợi phẩm, hễ thấy con mồi ưng ý là bất chấp tất cả muốn tha về tổ, thì nên bị dạy dỗ một trận ra trò.
Tốt nhất là nên lấp kín cả hai miệng của hắn lại, để hắn không thốt ra được những lời nhảm nhí đáng ghét nữa, chỉ có thể khuất nhục với đôi mắt vằn tia máu mà nuốt xuống những tiếng r*n r* vỡ vụn.
Dù cho hắn có hung hăng chửi bới y phạm bao nhiêu tội khi quân, nhưng cơ thể vẫn thành thật mà c**ng c*ng.
Tạ Lâm Xuyên nhàn nhã lướt qua những ý nghĩ "nguy hiểm cho chín tộc" kia. Y chợt nhớ tới kiếp trước, Tần Lệ mỗi khi tỷ thí thua cuộc, vào những lúc thế này dù sướng hay đau, hắn luôn nghiến chặt răng không chịu lên tiếng, cũng chẳng bao giờ cầu xin, cứ như kêu thêm một tiếng là phạm vào điều cấm kỵ vậy.
Chỉ là, đàn ông dù có cứng miệng kiêu ngạo đến đâu cũng luôn có những chỗ vừa mềm vừa ướt.
Tần Lệ liếc xéo Tạ Lâm Xuyên, tặc lưỡi một cái không rõ ý tứ, chỉ cảm thấy nụ cười nửa miệng trên mặt y làm hắn ngứa răng.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn có chút kỳ lạ nói không nên lời, trong sự sâu thẳm u tối ấy mang theo nét trêu đùa khó nhận ra. Tần Lệ không hiểu được cảm xúc nơi đáy mắt y, nhưng hắn biết ánh mắt kia tuyệt đối không phải là sự kính sợ mà một thần tử nên có đối với quân vương.
Không gian trong xe ngựa quá chật hẹp, Tần Lệ vừa đưa tay ra đã tóm được cánh tay đối phương kéo lại gần mình: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì?"
Tạ Lâm Xuyên nhếch một bên khóe môi, chậm rãi nói: "Đang nghĩ... làm thế nào để bệ hạ cảm thấy thoải mái hơn."
Giọng y trầm ấm và đầy từ tính, khi nói chuyện với nhịp điệu thong thả, luồng khí mang theo hơi nóng vẩn vương bên tai.
Tần Lệ nghe mà lòng run rẩy, ngọn lửa vừa mới dịu xuống lập tức lại bị khơi bùng lên.
Tần Lệ bóp chặt gáy đối phương, ép y dựa vào người mình, một tay ôm chặt eo y, nôn nóng ngẩng đầu hôn y, hơi thở một lần nữa trở nên dồn dập.
Nhiệt độ cơ thể Tần Lệ vốn đã cao, lúc này lại càng giống như một lò lửa ôm chặt lấy y, nụ hôn kèm theo hơi thở nóng hổi, vừa bỏng vừa gấp, mưu toan gỡ lại vố vừa thua lúc nãy.
Tạ Lâm Xuyên lần này lại rất an phận, tỏ thái độ buông xuôi, hai tay chống lên thành xe, cũng không chạm vào hắn.
Có lẽ do vạt áo chưa kéo lại hẳn, nửa lồng ngực để trần của Tần Lệ áp sát vào người Tạ Lâm Xuyên, ma sát qua lại giữa các lớp vải, dấy lên cảm giác lành lạnh xen lẫn chút ngứa ngáy.
Hắn luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, theo bản năng bắt lấy một bàn tay của Tạ Lâm Xuyên rồi ấn vào b** ng*c mình. Nhưng bàn tay đối phương chỉ đơn thuần là áp lên đó, ngón tay cũng chẳng buồn cử động, vẫn là kiểu "gãi ngứa ngoài giày", chẳng những không làm cơn ngứa thuyên giảm mà ngược lại càng thêm không thỏa mãn.
"Tạ Lâm Xuyên..." Tần Lệ khàn giọng lầm bầm đầy bất mãn.
Tạ Lâm Xuyên thong dong: "Bệ hạ cứ việc sai bảo."
"Ngươi..." Tần Lệ nhíu mày, chẳng lẽ nói ngực hắn ngứa lắm rồi bảo y xoa xoa một chút? Nghe cứ thấy sai sai thế nào ấy... bình thường hắn cũng chẳng thấy chỗ đó lại nhạy cảm đến vậy.
Thôi bỏ đi, hắn quyết định tự mình ra tay vậy.
Hắn ưỡn ngực, bấu chặt năm ngón tay của Tạ Lâm Xuyên lại để xoa bóp cho mình, rồi tiếp tục ôm lấy cổ đối phương mà cọ xát nơi hõm vai y.
Cơ thể Tần Lệ quả nhiên thành thật hơn cái miệng của hắn nhiều, Tạ Lâm Xuyên nhếch môi, cố tình dùng lực ở tay, lòng bàn tay có vết chai liên tục ma sát "viên đá nhỏ" kia, quả nhiên nghe thấy nhịp thở của Tần Lệ càng lúc càng dồn dập, không ổn định.
Trong không gian xe ngựa bức bối chỉ toàn tiếng th* d*c nặng nề và tiếng vải vóc ma sát vào nhau.
Tay Tần Lệ không biết từ lúc nào lại bắt đầu lôi kéo vạt áo Tạ Lâm Xuyên, định luồn vào trong ngực y, nhưng lại bị Tạ Lâm Xuyên tóm chặt lấy kéo ra.
Tần Lệ còn chưa kịp bày tỏ sự bất mãn, chiếc xe ngựa xóc nảy lúc này lại từ từ dừng bánh.
Bên ngoài vang lên giọng nói của Lý Tam Bảo: "Bệ hạ, đã về đến cung rồi, các vị đại nhân đang chờ bệ hạ ở Ngự Thư Phòng."
Động tác của Tần Lệ khựng lại, đành phải miễn cưỡng buông Tạ Lâm Xuyên ra, tiện tay sửa sang lại cổ áo và gấu áo xộc xệch, mắt vẫn chằm chằm nhìn đối phương.
Nhìn y thong thả cài lại từng chiếc cúc áo nơi cổ, chớp mắt đã khôi phục lại dáng vẻ đoan chính tự tại thường ngày.
Tần Lệ thầm tiếc nuối đoạn đường này sao mà ngắn thế, sớm biết vậy đã bảo xe ngựa đi chậm lại một chút.
Hắn đẩy cửa xe bước xuống trước, quay đầu lại thì thấy Tạ Lâm Xuyên thế mà lại nhặt cái đống áo choàng kia lên.
Sắc mặt Tần Lệ lập tức đen sì, tiến lên gạt tay y ra: "Trẫm vừa bảo ngươi vứt đi rồi, còn ôm nó làm gì?"
Tạ Lâm Xuyên cau mày nói: "Làm hỏng đồ ngự ban của bệ hạ là do ta suy nghĩ không chu toàn, tình hình lúc đó chỉ là kế sách tạm thời để dụ gian tế mắc câu, tình thế cấp bách mới bất đắc dĩ phải làm vậy. Nhưng đã là đồ bệ hạ ban cho, đương nhiên không thể dễ dàng vứt bỏ. Chỉ bị kim đâm vài cái thôi mà, vá lại vẫn có thể mặc được."
Tần Lệ vốn đã quyết định không tính toán chuyện nhỏ nhặt này khi còn ở trên xe, lúc này nghe y giải thích, chút lửa giận cuối cùng cũng bị dập tắt.
Đặc biệt khi nghe câu sau, sắc mặt hắn lập tức chuyển từ âm u sang nắng ấm, chân mày giãn ra, hừ nhẹ một tiếng nói: "Ngươi có bị ngốc không? Đó là ám khí, sao ngươi biết trên đó có tẩm độc hay không? Lỡ không may dính vào tay thì sao? Trẫm đã bảo vứt thì cứ vứt đi."
Tạ Lâm Xuyên sững sờ, dù tâm tư y có nhạy bén đến đâu, cũng vạn lần không ngờ Tần Lệ lại là sợ y chạm vào áo choàng dính độc.
Tần Lệ gọi Lý Tam Bảo đến lệnh người đem áo choàng đi xử lý, quay lại thấy Tạ Lâm Xuyên đứng im tại chỗ không nói lời nào, hắn mím môi, trong lòng nảy sinh một nỗi bất lực không tên, lần đầu tiên quyết định dỗ dành đối phương:
"Chỉ là một chiếc áo choàng thôi mà. Nếu ngươi thích, trẫm sau này sẽ sai người làm cho ngươi mười chiếc, vải vóc đều dùng loại tốt nhất, được chưa?"
Tạ Lâm Xuyên dở khóc dở cười, từ khi nào cái con lừa hay xù lông như Tần Lệ lại biết đi dỗ dành y thế này?
Đây đúng là mặt trời mọc ở đằng Tây rồi.
Lý Tam Bảo do dự hỏi: "Vậy chiếc áo choàng này bệ hạ định xử lý thế nào ạ?" Vải tốt thế này, vứt đi thì hơi phí.
Chân mày Tần Lệ hạ xuống rồi lại giãn ra, lạnh lùng cười nói: "Đem đến tặng cho Thuận Vương phủ, cứ nói trẫm thấy Thuận Vương ăn mặc phong phanh nên đặc biệt đem áo cũ ban thưởng cho hắn."
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Chiêu này cũng quá thâm rồi, chiếc áo choàng này mà gửi đến Thuận Vương phủ, Lý Tuyết Hoằng chắc chắn sẽ cảm thấy ghê tởm không thôi.
Tần Lệ quả nhiên vẫn rất hay thù vặt, trong mắt không chịu được một hạt cát nào. Cái miệng nói sợ dính độc, chẳng lẽ là ám chỉ việc nó đã từng "dính" qua người Lý Tuyết Hoằng sao?
※※※
Tử Thần Điện, Ngự Thư Phòng.
Hơi thở của mùa xuân ngày càng đậm, không khí tràn ngập hương thơm ẩm ướt của các loài hoa xuân.
Nhiếp Tấn, người đã được Tần Lệ hạ lệnh thả tự do từ trước, đã đợi sẵn ở Ngự Thư Phòng. Bên cạnh còn có Tần Vịnh Nghĩa và Ngôn Ngọc.
Tin tức hoàng đế đích thân xuất cung đến dịch quán lan đi rất nhanh, đi kèm với đó là chuyện Tạ Lâm Xuyên một mình áp chế khiến đoàn sứ giả Khương Nhu phải cúi đầu nhận lỗi, thậm chí chém đứt một tay kẻ thủ ác để tạ tội.
Trong lúc mấy người họ trò chuyện, ai nấy đều không khỏi tắc lưỡi khen ngợi. Một lúc sau, Tần Lệ đã dẫn theo Tạ Lâm Xuyên và Nhiếp Đông bước vào Ngự Thư Phòng.
"Tham kiến Bệ hạ." Mấy người cùng cúi người hành lễ.
Ánh mắt Tần Vịnh Nghĩa khẽ lướt qua người Tạ Lâm Xuyên. Những lần trước các trọng thần nghị sự ở Ngự Thư Phòng đều không có vị Tạ đại nhân này, sao y thăng tiến nhanh đến mức được vào đây rồi?
Tần Lệ đảo mắt một vòng, tùy ý nâng ống tay áo bào đen tuyền, ngồi xuống chiếc ghế trắc đỏ sau án thư: "Đều đứng dậy cả đi, không cần đa lễ."
Nhiếp Tấn quỳ một gối, cánh tay duy nhất còn lại chống xuống đất, trán đập mạnh xuống tấm thảm đỏ thêu chỉ vàng, trầm giọng nói: "Mạt tướng tạ ơn sự tha bổng và che chở của bệ hạ!"
Nhiếp Tấn có tướng mạo giống Nhiếp Đông đến sáu bảy phần, thân hình vạm vỡ, nước da ngăm đen, chỉ là bên mặt trái có một vết sẹo đao rất rõ ràng, kéo dài từ xương gò má đến xương hàm.
"Đứng lên đi." Ánh mắt Tần Lệ dừng lại trên vết sẹo trên mặt Nhiếp Tấn, đáy mắt hiện lên vẻ hoài niệm, cảm thán nói: "Năm đó nếu không có ngươi kịp thời đến chi viện, suýt chút nữa còn bị khoét mất nửa khuôn mặt, trẫm liệu còn có thể ngồi ở đây hay không vẫn là chuyện chưa biết được."
Ánh mắt hắn lại dời sang ống tay áo trống không của đối phương, trầm giọng nói: "Tuy mất một cánh tay, nhưng tay phải ngươi vẫn còn. Nam nhi đại trượng phu, tuyệt đối không được nản lòng thoái chí, tự oán tự ngã. Sau này vẫn còn lúc để ngươi lập công danh, cho lũ Khương Nhu kia thấy một tay vẫn có thể rong ruổi sa trường như thường."
Nhiếp Tấn tinh thần phấn chấn, không nói nhiều, chỉ dập đầu thật mạnh một cái, lau mặt một cái rồi nhanh nhẹn đứng dậy, đứng sau lưng Nhiếp Đông. Hai huynh đệ nhìn nhau cười đầy sảng khoái.
Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ quan sát Tần Lệ. Y chợt nhận ra thực ra Tần Lệ không phải lúc nào cũng nói lời khó nghe. Hay nói cách khác, lời của hắn đều xuất phát từ tận đáy lòng, cho nên không cần suy nghĩ, cũng chẳng cần tô vẽ gì.
Nếu đổi lại là Lý Tuyết Hoằng, chắc chắn sẽ nắm lấy tay Nhiếp Tấn mà an ủi một hồi, rồi vô tình nói ra việc đã xảy ra xích mích lớn thế nào với người Khương Nhu, và mình đã phải trả giá bao nhiêu hy sinh mới miễn cưỡng bảo vệ được hắn.
Nhất định phải đổi lấy sự cảm kích rơi lệ và thế thốt tận trung của Nhiếp Tấn mới chịu hài lòng.
Y chợt nghĩ, Tần Lệ và Lý Tuyết Hoằng giống như hai cực đối nghịch nhau vậy.
Tần Lệ đột nhiên đưa tay chỉ về phía Tạ Lâm Xuyên, mỉm cười nói: "Nhiếp Tấn, người ngươi thực sự nên cảm ơn là Tạ Lâm Xuyên. Nếu không có hắn tìm ra chân tướng hung thủ là kẻ khác, lại ép sứ đoàn Khương Nhu lùi bước tạ tội, thì dù trẫm có tha cho ngươi ra tù, cuộc hòa đàm lần này cũng khó lòng kết thúc êm đẹp."
Nhiếp Tấn toe toét cười, dùng một tay làm động tác vái chào Tạ Lâm Xuyên: "Mạt tướng đã biết rồi. Tạ Đình úy quả thực là thần thông quảng đại, trí dũng song toàn, mạt tướng vô cùng khâm phục!"
Tạ Lâm Xuyên lắc đầu nói: "Thực ra bệ hạ đã sớm có dự liệu trong lòng, nếu không sao có thể nhanh chóng tóm gọn đám gian tế ẩn náu quanh dịch quán giám sát sứ đoàn như vậy? Cho dù không có ta, Nhiếp Giáo úy cũng có thể gặp dữ hóa lành."
"Tạ đại nhân hà tất phải khiêm tốn, trẫm cũng không khiến người Khương Nhu chủ động tạ tội được như thế."
Khóe môi Tần Lệ khẽ nhếch lên. Hắn vốn chẳng bận tâm đến việc các thần tử khác nịnh hót mình hàng ngày, nhưng lời này thốt ra từ miệng Tạ Lâm Xuyên thì nghe vào lại thấy bùi tai hẳn.
Nhiếp Đông không nhịn được hỏi: "Nhưng Tạ Đình úy làm sao khẳng định được chuyện này là do gian tế làm? Còn vị Phó sứ Ô Tư Lan kia nữa, Tạ Đình úy trượng nghĩa lên tiếng ép hắn chém tay tạ tội, huynh đệ chúng ta và toàn bộ cấm quân đều vô cùng tâm phục khẩu phục, nhưng ngộ nhỡ hắn bị kích nộ, không xuống đài được, chẳng phải sẽ làm liên lụy đến cuộc hòa đàm sao?"
Tính tình Nhiếp Đông vốn thẳng thắn. Nếu đổi lại là người khác, rõ ràng đã xoay chuyển cục diện cứu mạng Nhiếp Tấn còn trút giận thay hắn, mà giờ lại bị hắn công khai chất vấn như vậy, nói không chừng sẽ nảy sinh hiềm khích.
Tần Vịnh Nghĩa và Ngôn Ngọc nhìn nhau, trong mắt đều là sự nghi hoặc tương tự.
Vị Tạ đại nhân này lấy đâu ra sự tự tin lớn như vậy, rằng mình nhất định có thể xử lý ổn thỏa vụ án hóc búa này?
Bộ không thấy ngày đó Hình bộ Thượng thư thà tự nhận tội thất trách mà về nhà đình chức, cũng phải né cái hố lớn này sao.
Chẳng lẽ Tạ Lâm Xuyên có tài tiên tri? Hay là có nguồn tin khác?
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười, nói: "Thực ra ta không khẳng định chuyện này nhất định là do gian tế làm."
Y dù biết một phần chuyện kiếp trước, nhưng cũng không phải từng chi tiết nhỏ đều nắm rõ mồn một.
Mọi người sững sờ, lại thấy y từ trong ngực lấy ra một hộp nhỏ đựng ám khí – đó chính là những cây kim độc mà tên gian tế hạ độc trong cung lần trước để lại.
Tạ Lâm Xuyên ngay từ đầu đã hạ quyết tâm, nếu cái gọi là gian tế kia không tồn tại, không tìm thấy manh mối nào trên thi thể, thì y sẽ trực tiếp "tạo ra" một cái.
Lại mượn việc Lý Tuyết Hoằng rời khỏi Thuận Vương phủ, rình rang đi đến dịch quán mà không được bảo vệ, tạo cơ hội cho tử sĩ của Lý Phong Hạo ẩn náu trong bóng tối hành thích, bắt lấy một kẻ sống, mọi chuyện cứ thế mà thuận lý thành chương.
Y điềm nhiên nói: "Thực ra hung thủ là ai không quan trọng, điều quan trọng là liệu sứ đoàn Khương Nhu thực sự có thành ý thúc đẩy hòa đàm hay không."
"Thực ra bọn họ còn vội hơn chúng ta, vì một khi chiến tranh nổ ra, Đại hoàng tử Khương Nhu có thể danh chính ngôn thuận cướp lấy vương vị của Tiểu hoàng tử. Đại hoàng tử là người không muốn thấy hòa đàm thành công nhất, còn Tiểu hoàng tử thì ngược lại."
"Họ sẽ đem cái chết của thương nhân ra làm cái cớ để gây chuyện, ngoài việc vì cùng căm ghét chung một kẻ thù, quan trọng hơn là muốn nhân cơ hội lấy Nhiếp Tấn Giáo úy làm con bài chưa thỏa hiệp để đoạt lấy thêm lợi ích trong cuộc đàm phán, chứ không phải là từ chối hòa đàm."
"Bất kể ta có tìm thấy lỗ kim trên đỉnh đầu tên thương nhân Khương Nhu kia hay không, ta nói hắn có thì hắn nhất định phải có. Cái người Khương Nhu cần chỉ là một lời giải thích có thể chấp nhận được, vậy thì chúng ta cho họ một lời giải thích."
"Chỉ cần sứ đoàn Khương Nhu tin rằng Đại hoàng tử đã cấu kết với Lý Phong Hạo và đang cản trở hòa đàm, họ dù thế nào cũng chỉ có thể nín nhịn mà chấp nhận."
Cũng may y đã đoán đúng, quả nhiên có gian tế luôn mưu đồ phá hoại.
Những người khác suy nghĩ một chút, lập tức hiểu ra ngọn nguồn câu chuyện.
Lần này, ngay cả Ngôn Ngọc, người vốn luôn cảnh giác với Tạ Lâm Xuyên cũng hiếm hoi dành tặng một lời khen ngợi: "Sự nắm bắt lòng người và đại cục của Tạ Đình úy thực sự khiến người ta khâm phục."
Ngôn Ngọc vuốt râu mỉm cười nhìn Tạ Lâm Xuyên, vị Tạ đại nhân này nếu thực lòng có thể vì bệ hạ mà dâng hiến thì tốt biết mấy.
Ông âm thầm liếc nhìn Tần Lệ đang nhìn Tạ Lâm Xuyên không chớp mắt, không nhịn được thở dài một tiếng, chỉ sợ không biết sau này ai là người "vì ai mà dâng hiến" đây...
Tần Lệ suy ngẫm một lát, cau mày nói: "Nói như vậy, đoàn sứ giả này là do Tiểu hoàng tử Khương Nhu dốc sức thúc đẩy, vị Phó sứ Ô Tư Lan kia mới thực sự là người nắm quyền, chẳng lẽ..."
Tạ Lâm Xuyên gật đầu nói: "Bệ hạ đoán không sai, hắn chính là con trai út của Khương Nhu Vương, Nhã Nhĩ Tư Lan."
Tần Lệ nhướng mày: "Sao ngươi biết?"
Tạ Lâm Xuyên nói: "Con dao găm trong tay hắn giống như ngự bảo truyền đời của vương tộc Khương Nhu. Hơn nữa, hắn tùy ý chém đứt cánh tay của thuộc hạ mà những người đó một tiếng cũng không dám ho he, đó đâu phải quyền lực mà một sứ thần có thể có được, chưa kể tuổi tác cũng vừa khớp."
Tần Lệ từ từ nhếch lên một nụ cười, ánh mắt rơi trên mặt y, lười nhác nói: "Ngươi quả nhiên có nhiều tâm cơ."
Mọi người lại bàn bạc thêm một hồi về các công việc hòa đàm tiếp theo, sau đó lần lượt cáo lui.
Lý Tam Bảo cũng bị Tần Lệ phất tay đuổi ra ngoài, trong Ngự Thư Phòng chỉ còn lại Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên.
Tần Lệ quăng xấp truyền thư và bản tấu mật đã xem qua sang một bên, đứng dậy vòng qua án thư đi đến trước mặt Tạ Lâm Xuyên.
Tâm trạng hắn hiếm khi thoải mái, liếc nhìn y nói: "Ngươi vừa rồi nói với trẫm, ngươi mời Lý Tuyết Hoằng đến dịch quán là để dẫn dụ gian tế?"
Chứ không phải vì nhân cơ hội gặp lại cựu chủ để hàn huyên tâm sự sao?
Tạ Lâm Xuyên gật đầu nói: "Lý Phong Hạo luôn quan tâm đến mọi động tĩnh ở kinh thành, hắn coi Thuận Vương như cái gai trong mắt, chắc chắn không thể để Thuận Vương điện hạ bắt liên lạc được với người Khương Nhu, cho nên mười phần thì có đến tám chín phần sẽ nhân cơ hội hành thích."
Tần Lệ nghi hoặc liếc y một cái: "Ngươi thế mà nỡ để cựu chủ của mình gặp nguy hiểm sao?"
Tạ Lâm Xuyên rất tự tin vào bản thân: "Cấm quân đã mai phục bên cạnh, huống hồ ta cũng ở ngay sát Thuận Vương điện hạ, tự nhiên sẽ không để gian tế đắc thủ."
Chân mày Tần Lệ hạ xuống, mang theo vài phần mỉa mai mà cười hừ một tiếng: "Tạ đại nhân quả thực tính toán chu toàn."
Tạ Lâm Xuyên: "..." Cứ thích hỏi rồi hỏi xong lại không vui, thế mà lần sau vẫn cứ hỏi.
Tần Lệ thong thả đi quanh y một vòng, nói: "Nói đi."
Tạ Lâm Xuyên sững sờ: "Nói gì cơ?"
"Nói xem lần này ngươi muốn phần thưởng gì." Tần Lệ lười nhác kéo dài giọng, cười nửa đùa nửa thật nói: "Trẫm lần trước đã nói rồi, dù là vầng trăng trên trời cũng sẽ hái xuống cho ngươi."
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn một hồi, nhướng một bên chân mày: "Ồ? Thật sao?"
"Thật."
Tạ Lâm Xuyên suy nghĩ một lát, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang chất chứa nụ cười của đối phương, chậm rãi mở lời: "Ta muốn... bệ hạ thực sự coi ta như một thần tử, chứ không phải là một–"
"Nam sủng lấy sắc hầu vua."
Ánh mắt Tần Lệ đột ngột biến đổi, đôi mắt khẽ nheo lại.