Trong không gian xe ngựa bức bối, nhiệt độ nóng rực bỗng chốc như đóng băng.
Đồng tử Tần Lệ hơi co lại, nhìn chằm chặp vào Tạ Lâm Xuyên, những cảm xúc tối tăm đang cuộn trào nơi đáy mắt, bàn tay đang giữ gáy y cũng theo bản năng mà siết chặt.
Tạ Lâm Xuyên không hề né tránh mà nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của hắn. Những tia nhìn đối chọi gay gắt như những mũi tên sắc lẹm xé gió lướt qua, gần như muốn xuyên thấu hốc mắt đối phương.
"Hừ, Tạ Lâm Xuyên, ngươi quả là gan to bằng trời!" Tần Lệ nheo mắt, giận quá hóa cười.
Câu nói sắc lẹm gần như đại bất kính này, vào lúc Tần Lệ đang nổi cơn lôi đình thì chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.
Tên Tạ Lâm Xuyên này không chỉ chẳng biết trân trọng mà tùy tiện đem món đồ hắn ban thưởng cho Lý Tuyết Hoằng , sau đó không có nổi một câu thỉnh tội, lại còn dám gọi thẳng tên húy của hắn. Mà đây thậm chí còn chẳng phải lần đầu tiên.
Tần Lệ từ trong lỗ mũi phát ra tiếng hừ mạnh: "Cựu chủ của ngươi vô năng, thành phá bại trận, đã thành bại tướng dưới tay trẫm. Đừng quên, ngươi là tù binh của trẫm. Dù là chiếc long ỷ kia, Lý Tuyết Hoằng, hay là cả triều văn võ, thậm chí là tất thảy thiên hạ này, đều là chiến lợi phẩm của trẫm!"
Sống lưng Tần Lệ phát lực, cổ hắn từng tấc từng tấc một đẩy ngược lòng bàn tay y để rướn lên, chóp mũi gần như chạm sát chóp mũi y. Giọng điệu hắn trầm thấp và lạnh lẽo, không cho phép đối phương nghi ngờ: "Dĩ nhiên, bao gồm cả ngươi."
Tạ Lâm Xuyên bật cười vì tức, khóe môi nhếch lên một độ cong trào phúng. Y biết ngay mà, dù là kiếp trước hay hiện tại, Tần Lệ vẫn luôn nghĩ như vậy.
Thắng làm vua, thua làm giặc.
Hắn là hoàng đế, là người chiến thắng, nắm trong tay quyền sát sinh.
Khắp chốn dưới trời, đâu chẳng là đất vua. Tận nơi cuối cõi, ai chẳng là tôi vua.
Thế nên hắn mặc nhiên cho rằng mình phải có được mọi thứ.
Nhìn trúng thứ gì, ưng mắt người nào, theo lẽ đương nhiên phải được dâng đến trước mặt hắn. Thiên hạ đều là do hắn cướp về, nên nhìn chung chẳng cần mảy may quan tâm đến ý chí của kẻ khác.
Sự "lẽ đương nhiên" ấy thật đáng hận.
Tần Lệ nhìn chằm chằm vào mắt y, từng tia biến hóa cảm xúc nhỏ nhất trên mặt y đều được hắn thu trọn vào tầm mắt. Sự kháng cự và nỗi hận thù mà Tạ Lâm Xuyên hiện đang để lộ ra quá đỗi rõ ràng, muốn hắn không nhận ra cũng khó.
Lần cuối cùng Tạ Lâm Xuyên để lộ cảm xúc mãnh liệt như vậy trước mặt hắn là lần tranh cãi trong Ngự Thư Phòng.
Hơi thở Tần Lệ trầm xuống, hắn từ từ nhướng mày: "Ngươi hận ta? Vì ta đã cướp ngươi từ tay Lý Tuyết Hoằng nên ngươi hận ta?"
Tạ Lâm Xuyên khẽ rũ mắt, im lặng không đáp.
Hận?
Kiếp trước y dĩ nhiên hận Tần Lệ, hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận đến mức muốn lôi hắn xuống khỏi ngai vàng, để hắn không thể làm vị hoàng đế cao cao tại thượng kia nữa, không thể tiếp tục áp bức và sỉ nhục y nữa.
Nhưng giờ đây thì sao, còn hận không? Y cũng không nói rõ được.
Giây phút trước khi chết ở kiếp trước, dáng vẻ quyết liệt và thảm thiết của Tần Lệ giống như một thanh sắt nung đỏ hằn sâu vào lòng y, gần như thiêu cháy một lỗ hổng, khiến y dù trải qua hai kiếp cũng không thể nào quên được.
Thứ đó còn phức tạp và khó gọi tên hơn cả oán hận, như một cuộn len rối rắm không thể gỡ ra, đến tận ngày nay cũng khó lòng nguôi ngoai.
Đôi khi y thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ u ám rằng: mong Tần Lệ đừng chỗ nào cũng dành cho y sự ngoại lệ, hãy cứ là vị bạo quân tàn khốc trong ký ức của y đi.
Như vậy y có thể đường đường chính chính siêu thoát khỏi mối quan hệ quân thần cưỡng đoạt này, tiếp tục đi trên con đường quyền thần của mình, chẳng qua đối tượng phò tá đổi từ Lý Tuyết Hoằng sang Tần Lệ mà thôi.
Trong mắt Tần Lệ, im lặng chính là thừa nhận.
Trong cỗ xe ngựa tù mù, vẻ mặt hắn âm u khó đoán, ánh mắt tối thẳm. Nhưng lạ thay, hắn lại không hề cảm thấy phẫn nộ.
Chỉ là trái tim như bị một con rắn độc ghì chặt, siết đến phát đau, nó thè lưỡi ra như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bổ nhào cắn xuống, tiêm thứ nọc độc không thuốc chữa kia vào tận xương tủy.
Ngay từ khoảnh khắc ban đầu khi Tạ Lâm Xuyên chủ động mở lời trong thiên lao nói muốn theo hắn vào cung, hắn đã đoán được sẽ có kết quả này.
Tạ Lâm Xuyên thực sự hận hắn, quả nhiên hận hắn.
Thế nhưng y hết lần này đến lần khác che chở hắn, thậm chí vì bảo vệ hắn mà không tiếc dấn thân vào hiểm cảnh, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ chỉ để đổi lấy sự tín nhiệm của hắn thôi sao?
Khóe môi Tần Lệ cong lên một nụ cười giễu cợt: "Sự phục tùng bấy lâu nay của ngươi đối với trẫm đều là giả vờ, đúng không?"
Môi Tạ Lâm Xuyên mấp máy nhưng không nói gì. Tần Lệ vẫn không cam tâm, khàn giọng từng bước ép hỏi:
"Vậy tại sao ngươi nói không thích ta bị người ta hiểu lầm là bạo quân? Chuyện đó cũng là để lừa gạt ta sao?"
Lần này Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc đã có phản ứng. Y ngồi thẳng dậy, buông Tần Lệ ra, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, trầm giọng đáp:
"Không phải. Bệ hạ nay đã đoạt được ngôi vị hoàng đế, dĩ nhiên nên làm một vị minh quân khiến thiên hạ thái bình, vạn người kính ngưỡng."
"Ha!" Tần Lệ cười lớn, giọng điệu trào phúng nhưng mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi, "Tạ đại nhân quả thực là một trung thần lương tướng lòng mang thiên hạ, chỉ cần là một minh quân thì ai ngươi cũng chấp nhận được, đúng không?"
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt, cảm thấy cái miệng này của Tần Lệ đúng là có bản lĩnh, luôn khiến người ta không nhịn được mà muốn đốp chát lại cho bõ tức.
"Bệ hạ chớ suy bụng ta ra bụng người, không phải vị hoàng đế nào cũng có khẩu vị độc đáo như bệ hạ đâu."
Tần Lệ cười lạnh: "Lý Tuyết Hoằng cũng không phải à?"
"..." Tạ Lâm Xuyên lần này thực sự bị nghẹn lời.
Gương mặt Tần Lệ đầy vẻ kiêu ngạo, chút ý niệm tự hoài nghi bản thân kia chỉ thoáng qua đã tan thành mây khói, hắn khinh miệt nói: "Ngươi đừng nghĩ nữa, tên phế vật Lý Tuyết Hoằng kia còn có thể lật ngược thế cờ sao? Thiên hạ này chỉ có thể là của trẫm, ngoài trẫm ra ngươi không có lựa chọn thứ hai!"
Dù cho Tạ Lâm Xuyên có bằng mặt không bằng lòng với hắn thì đã sao, hận hắn thì đã sao? Chỉ cần hắn ngồi vững trên cái long ỷ này, Tạ Lâm Xuyên vĩnh viễn đừng hòng thoát khỏi hắn!
Lý Tuyết Hoằng chỉ là một kẻ bại tướng tự thân còn khó bảo toàn, lấy gì mà đòi tranh với hắn?
Tần Lệ nheo mắt, bàn tay đang giữ gáy đối phương bắt đầu dùng lực, từng chút một ấn y về phía mình. Ánh mắt thâm sâu nhuốm màu u ám, rực lên hai đốm lửa d*c v*ng:
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi đã chính miệng đồng ý đi theo ta, lẽ nào bây giờ định đổi ý? Ngươi đang đùa giỡn với trẫm sao?"
Dù Tạ Lâm Xuyên đã lường trước sớm muộn cũng có ngày này, nhưng lúc này vẫn bị sự cuồng ngạo của Tần Lệ chọc cho nổi giận.
Tần Lệ quả nhiên vẫn giống hệt kiếp trước, nói đi nói lại chẳng phải là do d*c v*ng chiếm hữu và sắc dục tác quái sao? Năm đó hắn coi trọng y chẳng phải vì nhìn trúng gương mặt này của y sao?
Khóe môi Tạ Lâm Xuyên hiện lên nụ cười lạnh, đột nhiên dùng một tay đẩy mạnh Tần Lệ ra.
Tần Lệ không kịp đề phòng, chưa kịp mở miệng đã thấy Tạ Lâm Xuyên chủ động đưa tay cởi cúc áo nơi cổ áo. Một viên, hai viên.
Tầm nhìn Tạ Lâm Xuyên ghim chặt vào đôi mắt đen thẫm của Tần Lệ, thầm nghĩ: Nếu hắn đã cố chấp muốn trêu chọc y như vậy, y cũng chẳng ngại khiến Tần Lệ phải tỉnh ra, để hắn hiểu rằng không phải chuyện gì cũng có thể tùy ý làm càn.
Tần Lệ sững sờ, ánh mắt lập tức thay đổi, hơi thở bất giác lỗi nhịp.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đối phương, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, tầm mắt từ xương quai xanh lộ ra nơi cổ áo từ từ dời lên trên.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Tần Lệ đột nhiên bị ánh mắt của Tạ Lâm Xuyên đâm trúng.
Sự trào phúng và lạnh lẽo nơi đáy mắt Tạ Lâm Xuyên lộ liễu đến mức tr*n tr**, thậm chí dường như còn xen lẫn những cảm xúc phức tạp hơn.
Tần Lệ không hiểu được, chỉ thấy thứ đó ắt hẳn là hận ý.
Con rắn độc quấn lấy hắn lại siết chặt thêm lần nữa, đôi răng nanh đã kề sát trái tim.
Một cảm giác đau đớn xa lạ, khó lòng gọi tên dâng trào. Hơi thở Tần Lệ trở nên nặng nề, nhưng lại không thể kiềm được mà đưa tay v**t v* gò má Tạ Lâm Xuyên.
Trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh ngày đó ở suối nước nóng, Tạ Lâm Xuyên cũng thuận theo như vậy mà cởi bỏ y phục.
Không, không giống. Tạ Lâm Xuyên lúc đó giống như một kẻ đứng xem ngoài cuộc chẳng chút bận tâm, lặng lẽ nhìn hắn một mình diễn kịch mà không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Còn bây giờ, cuối cùng hắn cũng đã toại nguyện, được nhìn thấy phản ứng hoàn toàn khác biệt của Tạ Lâm Xuyên, cho dù đó là hận ý.
Tần Lệ nghiêng người tiến lại gần y, nhìn đôi mắt như điểm sơn kia dần dần bị hình bóng của chính mình lấp đầy.
Hắn có thể chắc chắn, ngay lúc này đây, toàn bộ tâm trí của Tạ Lâm Xuyên đều đặt trên người hắn, tuyệt đối không có người thứ hai tồn tại.
Đầu ngón tay có vết chai của hắn liên tục mân mê môi dưới của Tạ Lâm Xuyên, cảm nhận sự mịn màng và mềm mại ấy.
Từ lâu, hắn đã luôn âm thầm mong chờ sự phản kháng của Tạ Lâm Xuyên, thậm chí là mong chờ sự hận thù của y. Có như vậy, cảm giác chinh phục mới càng khiến người ta thỏa mãn.
Nhưng giờ đây, khi ánh mắt sắc lẹm ấy thực sự đặt lên người hắn, lòng hắn lại như bị lửa thiêu đốt, dày vò đến mức cả người nóng nảy bồn chồn.
Tần Lệ nhíu mày, hắn rất muốn chiếm hữu đối phương, nhưng lại không mong muốn bị đối phương nhìn bằng ánh mắt như vậy.
Tạ Lâm Xuyên thấy hắn do dự, ngược lại bật cười, khôi phục lại dáng vẻ thong dong, chậm rãi nói: "Bệ hạ còn chờ gì nữa? Sao không dám tới? Sợ ta ăn thịt ngươi à?"
Y suýt nữa thì quên mất, đối phó với loại hổ giấy ngoài cứng trong mềm như Tần Lệ thì không thể thuận theo hắn được.
Tần Lệ xuất thân từ nơi đồng hoang cỏ rậm, tôn thờ quy luật rừng xanh. Chỉ có thể mạnh mẽ hơn Tần Lệ và áp chế được hắn thì mới có thể khiến đối phương biết rằng y cũng là thợ săn, chứ không phải miếng thịt bên miệng hắn.
Nghe thấy lời này, ánh mắt Tần Lệ đột nhiên trầm xuống, một ngọn lửa vô danh lập tức bùng lên. Hắn mạnh mẽ bóp lấy cổ bên của Tạ Lâm Xuyên, hung hãn hôn lên môi y.
Nụ hôn này so với lúc nãy còn nồng nhiệt và triền miên hơn. Hắn gần như tham lam m*t mát, tước đoạt toàn bộ hơi thở trong khoang miệng.
Cánh mũi hắn vô thức phập phồng, hít hà mùi hương trên cơ thể y.
Trong đầu Tần Lệ không ngừng nghĩ về ánh mắt lạnh lẽo vừa rồi của Tạ Lâm Xuyên và nụ cười khiêu khích nơi khóe môi y, ngọn lửa trong bụng càng lúc càng cháy rực.
Quả nhiên là rất k*ch th*ch, gần như khiến người ta nghiện ngập.
Những nụ hôn không theo quy luật nào của Tần Lệ liên tiếp trút xuống mặt Tạ Lâm Xuyên: nơi mắt, sống mũi, gò má rồi đôi môi, nôn nóng để lại dấu ấn trên từng tấc da thịt.
Hơi thở của hắn dần dồn dập, tiếng th* d*c ướt át tràn ra giữa kẽ môi và răng đang dán chặt: "Tạ Lâm Xuyên... Rốt cuộc ngươi đã cho ta uống bùa mê thuốc lú gì... Ngươi là của ta, ta muốn ngươi chỉ được nghĩ đến ta..."
Chỉ được nhìn hắn!
Nụ hôn nóng bỏng lại dời xuống vùng cổ. Tần Lệ ôm chặt lấy y, vùi đầu g*m c*n xương quai xanh y, đôi bàn tay liên tục v**t v* tấm lưng thẳng tắp của đối phương, rồi trượt xuống đai lưng mà lôi kéo.
Chút lửa giận vì chiếc áo choàng và Lý Tuyết Hoằng trước đó đã hoàn toàn bị hắn dập nguội và ném ra sau đầu. Chỉ cần Tạ Lâm Xuyên ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, áo choàng hay gì đó, cứ cho Lý Tuyết Hoằng hết đi, hắn không quan tâm.
Hắn thầm nghĩ trong lòng, hắn sẽ yêu thương y thật tốt.
Đúng lúc Tần Lệ đang chìm đắm trong lửa dục đến mức tâm trí mê muội, bàn tay đang kéo đai lưng của hắn bỗng nhiên bị Tạ Lâm Xuyên siết chặt, thẳng tay giật ra.
Tần Lệ theo bản năng ngẩng đầu lên, không kịp đề phòng lại nhìn thấy Tạ Lâm Xuyên vẫn luôn giữ nụ cười không rõ ý tứ, đáy mắt sáng tỏ, hoàn toàn không có chút vẻ d*c v*ng nào bị kích ứng khi ân ái.
Nơi đáy mắt đen kịt chỉ ướm lên chút phẫn nộ đang bị khắc chế, tựa như cơn mưa núi sắp sửa ập đến.
Tần Lệ nhíu mày, giọng nói mang theo tiếng th* d*c khàn khàn: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi sao vậy..."
Vừa rồi còn chủ động cởi cúc áo quyến rũ hắn kia mà, sao lúc này lại giận rồi?
Y đem chiếc áo choàng hắn ngự ban cho Lý Tuyết Hoằng giẫm đạp, hắn đã không định tính toán rồi, giờ chỉ mới hôn vài cái thôi mà cũng không được sao?
Chẳng phải đã đồng ý đi theo hắn rồi, đã bảo sẽ không đổi ý sao?
Tần Lệ uất ức xen lẫn bực bội nhìn chằm chằm vào y, không hiểu nổi rốt cuộc Tạ Lâm Xuyên đang nghĩ gì. Cứ lúc nóng lúc lạnh, lúc gần lúc xa.
Điều đáng hận là, mỗi lần hắn muốn dạy dỗ đối phương, chỉ cần bị y quyến rũ một chút là lại quên sạch bách, ngược lại còn hăng hái mang đồ tốt dâng đến cho y.
Còn y thì sao, chỉ biết đối xử ôn tồn, tươi cười với Lý Tuyết Hoằng!
Lòng Tần Lệ nghẹn ứ, bị ánh mắt của Tạ Lâm Xuyên đâm xuyên đến mức lấy lại tỉnh táo, buộc phải rút ra khỏi cơn nh*c d*c, bàn tay đang vò nát ngoại y của y cũng không tình nguyện mà rụt về tay áo.
Tạ Lâm Xuyên chậm rãi nhếch môi: "Bệ hạ đã hôn đủ chưa?"
Khóe môi Tần Lệ giật giật, thầm nghĩ dĩ nhiên là chưa đủ.
Hắn khẽ hắng giọng, khô khan nói: "Hiện giờ đang ở trên xe ngựa, nể mặt hôm nay ngươi xử lý vụ án sứ đoàn Khương Nhu khiến trẫm hài lòng, trẫm không thèm tính toán với ngươi chuyện chiếc áo choàng nữa."
Hắn dừng lại một chút, lau đi vệt ẩm ướt nơi khóe môi, sau đó lại nheo mắt nói: "Lần này tạm thời tha cho ngươi, sớm muộn gì cũng phải khiến ngươi phục tùng trẫm cả thân lẫn tâm."
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt ấy sâu thẳm và u tối khiến Tần Lệ cảm thấy không thoải mái, không biết trong lòng Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc đang toan tính điều gì.
Tạ Lâm Xuyên chợt bật ra tiếng cười trầm thấp: "Trong xe ngựa thì sao? Không gian nhỏ hẹp thế này chẳng phải không còn đường trốn sao? Đúng không, bệ hạ?"
Tần Lệ sững sờ, nhất thời chưa phản ứng kịp ý của y là gì.
Tạ Lâm Xuyên đột nhiên cúi người, dùng lực bóp lấy cằm hắn, hung hăng cắn một cái lên môi hắn, khiến hắn lập tức rỉ máu.
"Ưm..." Tần Lệ đau đớn nhíu mày.
Tạ Lâm Xuyên không cho phép phản kháng, đẩy mạnh một cái khiến hắn ngã ngửa, trong tư thế "mở rộng cửa" không thể phát lực ấy, y ép hắn vào góc xe ngựa.
Tạ Lâm Xuyên nâng một bên đầu gối ép lên chân hắn khi hắn định ngồi dậy, đầu gối kia siết chặt lấy hắn, những ngón tay thon dài khóa chặt cổ tay hắn, giơ cao lên ép hắn vào thành xe, khiến hắn gần như không tìm được điểm tựa để phát lực, ép đến mức hoàn toàn không thể cử động.
Tần Lệ lập tức trợn tròn mắt, đầy vẻ kinh ngạc: "Tạ... ưm..."
Tạ Lâm Xuyên cười lạnh một tiếng, như để phát tiết mà cắn lấy môi Tần Lệ, nuốt chửng tất cả những âm tiết ú ớ không thể phát ra của hắn.
Y lại cắn lên cổ và yết hầu hắn, thậm chí còn dùng răng đè nghiến thật mạnh.
Tần Lệ vừa đau vừa ngứa, theo bản năng rụt cổ lại, trong những cái cắn hôn thô bạo của đối phương bị k*ch th*ch đến mức toàn thân run rẩy, sống lưng và bụng dưới từng đợt co thắt.
Bàn tay còn trống của hắn lập tức chộp lấy vai Tạ Lâm Xuyên, năm ngón tay bấu chặt lên xương bả vai. Vừa mới dùng lực, đã nghe thấy Tạ Lâm Xuyên hừ nhẹ một tiếng.
Y ngẩng đầu nhìn Tần Lệ, khàn giọng nói: "Bệ hạ có thể dùng lực mạnh hơn một chút nữa, tháo luôn cái bả vai đã vì bệ hạ mà chịu thương này xuống cũng được."
Bàn tay Tần Lệ lập tức khựng lại. Hắn ngửa đầu đối diện với ánh mắt u tối sâu thẳm của Tạ Lâm Xuyên, lòng đột nhiên thắt lại.
Trước đây khi bị Tạ Lâm Xuyên hôn, lần nào hắn cũng theo bản năng nhắm mắt lại, bỏ lỡ mất biểu cảm của đối phương.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy Tạ Lâm Xuyên khi hôn lại có ánh mắt sắc bén, thậm chí là hung dữ đến thế. Đôi mắt nhìn từ dưới lên như hai chiếc móc dài hẹp.
Đôi môi hồng bóng loáng vương nụ cười nửa có nửa không, không biết dính máu của ai, càng làm nổi bật làn da trắng ngần. Nốt ruồi son bên cánh mũi đỏ thắm như nhỏ máu, làm dịu đi nét sắc sảo trong thần thái và sự xâm lược bức người của y, quả thực giống như một hồ ly tinh chuyên xuống trần gian để mê hoặc lòng quân.
Nhân lúc Tần Lệ còn đang ngẩn ngơ, Tạ Lâm Xuyên lại cúi đầu cắn lưỡi hắn, vị tanh nồng của máu lan tỏa khắp khoang miệng, ngược lại hoàn toàn k*ch th*ch bản năng dã thú của Tần Lệ.
Ánh mắt hắn u tối, dục niệm vừa bị cưỡng ép đè nén lại một lần nữa được châm lên. Hắn dứt khoát buông vai Tạ Lâm Xuyên ra, vòng tay ôm lấy cổ y.
Xe ngựa vẫn đang di chuyển trên đường, không ngừng rung lắc trong những cơn xóc nảy.
Trong cỗ xe ngựa tối tăm, nhiệt độ nóng bỏng không ngừng leo thang.
Bên tai Tần Lệ toàn là tiếng dính nhớp ám muội, và âm thanh nuốt nước bọt nơi yết hầu, không rõ là ai đang bật ra từng hồi th* d*c dồn dập.
Ánh mắt hắn mê ly nhìn Tạ Lâm Xuyên, thẫn thờ nhận ra dường như đó chính là bản thân mình.
Tạ Lâm Xuyên hơi ngồi thẳng dậy, cúi đầu nhìn vị Diệu Đế Bệ hạ áo quần xộc xệch, mái tóc bạc rối bời. Hắn tựa vào góc xe ngựa, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi môi rách da đang khẽ hé mở, lộ ra đầu lưỡi đỏ thắm chưa kịp thu về.
Tạ Lâm Xuyên đầy hứng thú lau đi vệt máu bị cắn rách nơi khóe môi hắn, thầm nghĩ: Đúng rồi, như vậy mới đúng chứ.
Y bỗng nhiên có chút đồng cảm vì sao Tần Lệ lại luôn thích khống chế y.
Tạ Lâm Xuyên nghiêng người ghé sát lại gần hắn, ngón tay thon dài lướt qua động mạch bên cổ của hắn, mắt liếc xuống dưới, ghé tai hắn thấp giọng cười: "Bệ hạ, sướng lắm à?"
Tần Lệ đột nhiên sực tỉnh khỏi ngọn lửa dục niệm, đôi mắt đen thẳm nhất thời dâng đầy những cảm xúc hỗn tạp, vành tai nóng bừng đến mức sung huyết.
. . .