Tần Lệ nhíu mày, tỏ vẻ không vui, giọng nói trầm xuống: "Ai nói ngươi là nam sủng lấy sắc hầu vua?"
Y vào cung bấy lâu nay mà hắn còn chưa thị tẩm lần nào. Có tên nam sủng nào không ngày ngày hầu hạ quân vương mà lại suốt ngày phạm thượng thế này không? Vậy mà đến giờ vẫn còn nhảy nhót tưng bừng đấy thôi.
Tạ Lâm Xuyên phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên ống tay áo, khoan thai nói: "Còn cần người khác nói sao? Bệ hạ đăng cơ đã lâu như vậy mà hậu cung không một bóng phi tần, duy chỉ có mình ta được ở trong cung. Sở thích ưa nam sắc của bệ hạ cả triều văn võ đều biết, giờ khắp kinh thành đều đồn đại như vậy, không phải nam sủng thì là gì?"
Đã vậy còn có cả giai thoại tình tay ba dây dưa giữa y, Lý Tuyết Hoằng và hắn nữa cơ.
Tần Lệ mím môi, nhịn không được nói: "Nhà ai có nam sủng gan to bằng trời như ngươi? Gặp người khác là đã sớm bị lôi ra đình trượng rồi. Chính miệng ngươi đã hứa theo trẫm, giờ lại muốn trẫm coi ngươi là thần tử à?"
Ánh mắt Tần Lệ trở nên sắc lạnh, giọng điệu cũng cứng rắn hơn: "Nói đi nói lại, chẳng phải ngươi vẫn tìm đủ mọi cách để rời xa trẫm sao!"
Trong lòng hắn hiếm khi nảy sinh cảm giác thất bại. Đã bao nhiêu lần rồi, cứ hễ hắn định ban thưởng là y lại đòi rời cung. Miệng thì hứa đi theo hắn, nhưng trong lòng thì lại chẳng chút tự nguyện, chẳng qua là vì Lý Tuyết Hoằng đang nằm trong tay hắn mà thôi.
Dù biết rõ Tạ Lâm Xuyên hận mình, nhưng bị khước từ hết lần này đến lần khác, Tần Lệ vẫn cảm thấy nghẹn khuất.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng biết làm gì y, ánh mắt Tần Lệ âm u, vốn định thốt ra câu "Cả đời này ngươi đừng hòng", nhưng trước mắt bỗng lóe lên ánh nhìn lạnh lẽo đầy trào phúng của Tạ Lâm Xuyên trên xe ngựa, lời đến cửa miệng lại cứng rắn nhịn xuống, nuốt ngược vào bụng.
Tần Lệ trầm giọng nói: "Trẫm đối với ngươi có chỗ nào không tốt? Mặc cho ngươi trên thì cậy sủng mà kiêu, dưới thì phạm thượng, trẫm cũng chưa từng nhẫn tâm trừng phạt. Ngươi muốn lên triều nghị sự hay làm quan, trẫm cũng đều chuẩn tấu."
Vào cung đến giờ cũng chỉ mới hôn có vài lần, may mà không có người ngoài biết, nếu không truyền ra ngoài người ta lại tưởng Tần Lệ hắn có "bệnh kín" mất.
Nghĩ đến đây, Tần Lệ hừ nhẹ một tiếng: "Cũng chỉ có trẫm mới dung túng ngươi như thế. Nếu đổi lại là mấy lão hoàng đế háo sắc khác, nhìn trúng ai thì sớm đã trói lại ngủ tới ngủ lui rồi. Cựu chủ, gia đình hay đám thân vệ của ngươi, cái nào chẳng là điểm yếu, chỗ để đe dọa đầy rẫy ra đấy thôi."
Đúng là chỉ có Tần Lệ hắn là lòng dạ rộng lượng, có tấm lòng bao dung.
Tạ Lâm Xuyên nhất thời không biết nên cảm thán Tần Lệ quả không hổ danh từng làm thổ phỉ, ăn nói thô kệch, hay cảm thán da mặt hắn dày như tường thành, coi việc cưỡng đoạt dân nam là chuyện đương nhiên.
Hơn nữa, kiếp trước khi Tần Lệ cạn sạch kiên nhẫn, chuyện cưỡng ép ngủ với y cũng chẳng thiếu.
Kiếp này may mà y thông minh, nắm bắt được tính khí của Tần Lệ, kéo dài được "thanh kiên nhẫn" của hắn, nếu không e là lại dẫm vào vết xe đổ rồi.
Tạ Lâm Xuyên suy nghĩ một chút, không thể bị logic của Tần Lệ cuốn đi được, y quyết định đổi sang cách nói mà đối phương có thể hiểu được: "Bệ hạ đối với ta rất tốt."
Tần Lệ nhướng mày, không ngờ thái độ của y lại quay ngoắt như vậy, nghi hoặc nhìn y: "Vậy ngươi..."
Tạ Lâm Xuyên lại xoay chuyển lời nói: "Nhưng lẽ nào ta đối với bệ hạ không tốt sao?"
Tần Lệ ngẩn người, nhất thời không theo kịp suy nghĩ của y.
Lại nghe Tạ Lâm Xuyên nói: "Bệ hạ muốn ta hầu hạ, có lần nào ta không ngoan ngoãn nghe lời bệ hạ, mặc bệ hạ muốn làm gì thì làm không?"
Tần Lệ: "...?"
Tạ Lâm Xuyên giơ ngón tay ra đếm: "Là ai đã dốc lòng chăm sóc vết thương cho bệ hạ? Là ai đã liều mình đỡ cho bệ hạ những mũi tên đao kiếm hay mấy đòn đả kích? Lại là ai đã vì bệ hạ mà trừ khử kẻ tiểu nhân phản chủ, bắt cá hai tay?"
Tần Lệ há hốc miệng, định nói rồi lại thôi. Mũi tên trên ngực hắn chẳng phải cũng do Tạ Lâm Xuyên bắn lúc phá vây sao...
Miệng Tạ Lâm Xuyên tiếp tục liến thoắng không ngớt, từ việc bắt gian tế hạ độc đến việc rửa sạch oan tình cho Giáo úy Nhiếp Tấn, uy h**p đoàn sứ giả Khương Nhu... không bỏ sót một chuyện nào.
Nói xong một tràng dài, y bưng chén trà nóng trên án thư lên nhấp một ngụm để nhuận giọng, rồi tiếp tục:
"Ta hầu hạ bệ hạ chu đáo như thế, mọi việc đều suy nghĩ cho bệ hạ, nhưng đổi lại chỉ là những lời miệt thị, mỉa mai từ bên ngoài. Họ đều nói ta là kẻ lấy sắc thờ vua, tham phú phụ bần, dùng thân xác để đổi lấy chức quan trong triều, ngay cả sứ đoàn Khương Nhu cũng dám công khai châm chọc."
Tần Lệ ngây người hồi lâu, chậm chạp chớp mắt: "Ngươi... mọi việc đều nghĩ cho trẫm? Hầu hạ trẫm... chu đáo?"
Hắn nghe cứ thấy quái quái sao ấy nhỉ.
Tạ Lâm Xuyên tiếp lời vô cùng trôi chảy: "Đương nhiên là thế rồi."
Y nheo mắt, tiến lên áp sát Tần Lệ, khiến hắn theo bản năng lùi lại nửa bước.
"Trừ phi bệ hạ cũng nhìn nhận ta như vậy, nếu không tại sao bệ hạ chưa bao giờ bận tâm đến danh dự của ta?"
Giọng điệu của y rõ ràng là những lời chỉ trích gay gắt, nhưng Tần Lệ hiếm khi không vì thế mà khó chịu.
Tần Lệ cảm thấy bộ não mình hơi bị đơ, do dự một lát rồi nói: "Trẫm không nghĩ như vậy."
Hắn suy ngẫm một lúc, càng nghĩ càng thấy lời Tạ Lâm Xuyên nói có lý. Ừm, có lẽ y chịu uất ức thật.
Mấy lão ngự sử trên triều cả ngày chẳng thấy làm được việc gì ra hồn, chỉ giỏi đối đầu với hoàng đế để kiếm cái danh thanh liêm.
Tạ Lâm Xuyên đã làm cho hắn bao nhiêu việc như thế, ngược lại còn bị đám người vô tri hiểu lầm.
Tần Lệ nhịn không được tự kiểm điểm một chút. Mấy sủng phi bị hôn quân cướp vào cung ít ra còn có danh phận chính thức, Tạ Lâm Xuyên cứ đi theo hắn mà không danh không phận, đúng là dễ làm tấm bia cho thiên hạ đàm tiếu.
Hắn nhíu mày, với vốn kiến thức lịch sử còi cọc của mình, dù lục lọi hết những câu chuyện của đám kể chuyện rong, hắn cũng không nhớ nổi triều đại nào có hoàng đế cưới "nam phi".
Và một khi đã làm phi tử thì không thể tiếp tục tham chính, thế chẳng phải còn vùi lập tài năng của Tạ Lâm Xuyên hơn cả khi Lý Tuyết Hoằng làm quân chủ của y sao?
Các đại thần khác đều ngấm ngầm không đồng tình việc Tạ Lâm Xuyên ở trong cung, Bùi Tuyên còn công khai chỉ trích hắn vi phạm lễ pháp.
Hắn vốn dĩ chẳng coi lễ pháp ra gì, cũng chẳng màng thanh danh, nhưng Tạ Lâm Xuyên thì rõ ràng rất để ý.
Tần Lệ chắp tay sau lưng đi đi lại lại hai bước, Tạ Lâm Xuyên híp mắt nhìn bộ dạng đang khổ sở suy nghĩ của đối phương, trong lòng mỉm cười.
Chẳng phải chỉ là kể công thôi sao, ai mà không biết chứ?
Nếu cứ đi theo lối suy nghĩ của Tần Lệ thì chỉ có nước rơi xuống mương, nhưng nếu đi theo lối suy nghĩ của Tạ Lâm Xuyên, thì người ngồi ở dưới mương chính là Tần Lệ.
Tần Lệ suy nghĩ hồi lâu mới quay lại nhìn y, miễn cưỡng nói: "Trẫm biết ngươi uất ức, nhưng trẫm sẽ không cho phép ngươi rời cung. Cứ mỗi bảy ngày, ngươi có thể về nhà ở lại một ngày."
Hắn khựng lại một chút rồi bổ sung: "Không được lén lút gặp mặt Thuận Vương."
Tạ Lâm Xuyên: "..." Này là chế độ làm việc 996 chế độ bao ăn bao ở phiên bản cổ đại à?
Thôi được rồi, dù sao cũng là một bước tiến nhỏ hướng tới tự do.
Tần Lệ mím môi, giọng điệu không còn cứng rắn như trước nữa: "Trẫm có thể bồi thường cho ngươi, cho phép ngươi mở rộng nhân thủ của phủ Đình úy. Nếu có đại án, Tuần Phủ Tư (*) ở kinh thành sẽ do ngươi điều động, có thể tùy cơ ứng biến rồi mới báo cáo. Có quyền bính và nhân thủ trong tay, tự nhiên sẽ không còn ai dám coi thường ngươi nữa."
(*) Tuần phủ là chức quan đứng đầu hành chính, tài chính và quân sự tại một tỉnh nhỏ hoặc một bộ phận của tỉnh lớn thời phong kiến.
Lông mày Tạ Lâm Xuyên khẽ động, đây đúng là một niềm vui bất ngờ. Cái nha môn đóng dấu vốn chỉ là bù nhìn trước đây cuối cùng cũng trở thành một nha môn có thực quyền thực sự.
Xem ra để đối phó với Tần Lệ, vẫn là nên chơi trò than nghèo kể khổ nhiều vào.
Tần Lệ chú ý đến biểu cảm của y, từ từ nhướng mày, lười nhác kéo dài giọng: "Thế nào, phần thưởng của trẫm ngươi có hài lòng không?"
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười, thuận theo: "Đa tạ ân điển của bệ hạ."
Y nhìn thần sắc của Tần Lệ, não bộ linh hoạt xoay chuyển, lại thong thả bổ sung một câu: "Bệ hạ yêu thương ta như thế, ta nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm."
Vừa nghe thấy câu này, khóe môi Tần Lệ nhếch lên độ cong nho nhỏ mà rõ rệt, đè thế nào cũng không xuống được, hắn liếc xéo y nói: "Ngươi biết điều thế là tốt."
Tạ Lâm Xuyên thầm cười, con lừa bướng bỉnh hễ được vuốt xuôi lông là bắt đầu ngoan ngoãn kéo cối xay ngay.
Tần Lệ như thế này xem ra cũng không tệ.
※※※
Mấy ngày sau, cuộc đàm phán nghị hòa giữa triều đình và đoàn sứ giả Khương Nhu chính thức bắt đầu.
Trên triều đình, sau nhiều vòng tranh chấp và so đo từng li từng tí, tiêu điểm tranh luận của đôi bên cuối cùng khóa chặt vào việc có mở cửa khẩu tại biên giới hay không, và liệu Khương Nhu có trả lại thành Sa Châu - một thành nhỏ biên giới trên danh nghĩa thuộc về tiền triều hay không.
Tại đại điện Tử Cực, những ngọn đèn cung đình trường minh treo tua rua đỏ thắm chiếu sáng rực rỡ cả điện.
Hai nội thị trải ra một tấm bản đồ lớn ở giữa đại điện.
Ngôn Ngọc chỉ vào một tòa thành nhỏ phía Tây Bắc, nghiêm nghị nói: "Chuyện mở cửa thông thương biên giới còn có thể thương lượng, nhưng thành Sa Châu phải lập tức trả lại cho Đại Diệu ta, nếu không mọi chuyện miễn bàn!"
Chánh sứ Khương Nhu là Cổ Lệ Thố đầy vẻ không vui, hừ lạnh một tiếng nói: "Cái gì gọi là trả lại? Đây là thứ chúng ta cướp được từ tay triều Cảnh, có liên quan gì đến các ngươi? Đồ giành được bằng thực lực, làm gì có đạo lý tự dưng nhường ra?"
Cổ Lệ Thố chỉ vào Lý Tuyết Hoằng đang im lặng không nói, cười lớn: "Dù có trả lại, thì cũng nên trả cho vị 'chính chủ' này chứ? Ha ha!"
Lý Tuyết Hoằng im hơi lặng tiếng nhíu chặt chân mày, ánh mắt âm thầm rơi trên người Tạ Lâm Xuyên.
Mấy ngày trước phủ của hắn đột ngột nhận được chiếc áo choàng do đích thân hoàng đế hạ lệnh gửi tới. Đó chính là chiếc áo mà Tạ Lâm Xuyên đã khoác cho hắn để đỡ ám khí tại dịch quán hôm đó. Lý Tuyết Hoằng lúc ấy tức đến đỏ cả mặt.
Tần Lệ chắc chắn là không chịu được cảnh Tạ Lâm Xuyên đối tốt với hắn!
Tần Vịnh Nghĩa thong thả xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay cái, phản bác: "Triều đại Trung Nguyên chúng ta thay đổi vốn là kế thừa lãnh thổ của tiền triều. Triều Cảnh bị chúng ta tiêu diệt, thành Sa Châu đương nhiên thuộc về Đại Diệu ta."
Hắn liếc nhìn Lý Tuyết Hoằng, cười nói: "Thuận Vương điện hạ, đúng không?"
Mu bàn tay Lý Tuyết Hoằng nổi đầy gân xanh, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười, nhàn nhạt nói: "Lời Tần đại nhân nói không sai."
Cổ Lệ Thố khịt mũi một cái thật mạnh: "Thì đã sao? Có giỏi thì các ngươi dẫn quân đến mà cướp lại, hoặc là bỏ vàng bạc châu báu ra mà chuộc về đi."
"Muốn không mất cái giá nào mà bắt chúng ta nhả ra là đạo lý gì? Người Trung Nguyên các ngươi tưởng người Khương Nhu chúng ta dễ bắt nạt sao?"
Mấy thành viên trong đoàn sứ giả đứng sau hắn đồng loạt cười rộ lên.
Vấn đề này mãi không đạt được đồng thuận, các đại thần trong triều bàn tán nhỏ to nhưng không cách nào chiếm được thế thượng phong. Người Khương Nhu dường như kiên quyết giữ thành Sa Châu không chịu buông, cuộc đàm phán rơi vào bế tắc.
Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long âm thầm liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên một cái, bước ra nói: "Bệ hạ, nghe nói Tạ Đình úy tại dịch quán đã trổ hết tài năng, áp chế sứ đoàn, dường như rất hiểu rõ nội bộ Khương Nhu, thậm chí còn biết một chút ngôn ngữ của họ. Không biết Tạ Đình úy có cao kiến gì về việc này chăng?"
Tạ Lâm Xuyên nhướng mí mắt liếc ông ta một cái.
Cái lão Ngô Cẩm Long này kể từ lần trước cố tình đình chức ở nhà, nhân tiện đẩy cái "nồi lẩu" hóc búa là vụ án Nhiếp Tấn cho Tạ Lâm Xuyên.
Không ngờ chưa đắc ý được mấy ngày thì đã nghe tin Tạ Lâm Xuyên ở dịch quán ép đoàn sứ giả Khương Nhu vốn hung hãn, bắt họ phải tự chặt tay tạ tội với Nhiếp Tấn. Chuyện này truyền đi khắp triều dã, không chỉ lấy được lòng tin của hai huynh đệ Nhiếp Đông - Nhiếp Tấn, mà ngay cả Thừa tướng Ngôn Ngọc vốn không thích y cũng phải khen ngợi trước mặt một câu.
Không lâu sau, bệ hạ còn hạ chỉ mở rộng phủ Đình úy. Điều này khiến Ngô Cẩm Long trợn trừng mắt, phủ Đình úy tăng quyền, chẳng phải đồng nghĩa với việc thu hẹp quyền bính của Hình Bộ sao?
Ông ta không ngồi yên được nữa, vội vàng diện kiến bệ hạ thỉnh tội, lại mượn cớ hòa đàm cần lục bộ đại thần cùng nhau bàn bạc để phục chức.
Ánh mắt của các triều thần và Tần Lệ đồng loạt đổ dồn về phía Tạ Lâm Xuyên. Y tiến lên một bước, giơ hốt bản lên, nụ cười ôn hòa văn nhã: "Thần quả thực có một đề nghị."
Tần Lệ ngồi trên long ỷ tại bậc thềm rồng, hơi ngồi thẳng người, đầy hứng thú nhìn y: "Nói đi."
Dưới ánh mắt của Cổ Lệ Thố và vị phó sứ bí ẩn Ô Tư Lan, Tạ Lâm Xuyên thong thả nói:
"Thần đề nghị, nếu muốn chúng ta mở cửa chợ buôn bán tại biên giới, thì phải thêm một điều khoản vào nghị án hòa đàm: đó là mở cửa cho dân chúng biên giới thông hôn*."
(*) Thông hôn: cưới hỏi lẫn nhau
Lời này vừa thốt ra, cả triều đình lập tức xôn xao.
Binh bộ Thượng thư Mai Nhược Quang lập tức đứng ra phản đối kịch liệt: "Tạ đại nhân, ngươi đừng vội hồ ngôn loạn ngữ! Việc cấm bá tánh tự ý kết thân với dị tộc, một là để ngăn chặn gian tế ngoại tộc trà trộn, làm lộ tình báo khi giao chiến."
"Hai là, ngoại tộc là ngoại tộc, man di là man di. Người Khương Nhu sống bằng nghề chăn nuôi, đuổi theo nguồn nước đồng cỏ mà ở, không thông chữ nghĩa, không được thánh nhân giáo hóa. Chuyện cha chết con lấy mẹ kế, anh chết em lấy chị dâu nhiều không kể xiết. Trung Nguyên là vùng đất văn minh, làm sao có thể thông hôn với hạng man di như thế, chẳng phải nực cười sao!"
Cổ Lệ Thố và phó sứ Ô Tư Lan nhìn nhau, lúc đầu nghe đề nghị thông hôn đều ngỡ ngàng, giờ lại nghe thấy đại thần công khai miệt thị mình như vậy, Cổ Lệ Thố lập tức giận dữ quát: "Ngươi nói ai là man di! Đây là cách đãi khách của người Trung Nguyên tự xưng là văn minh sao?"
Mai Nhược Quang hừ lạnh một tiếng không nói gì thêm.
Tạ Lâm Xuyên dường như không nghe thấy lời lão, chỉ tiếp tục nói: "Thực ra việc bá tánh giao lưu ở biên giới rất thường xuyên, vẫn luôn có tình trạng thông hôn, chỉ là quan phủ nghiêm cấm nên không dám công khai mà thôi."
"Phần lớn là nam nhân người Hán cưới nữ tử Khương Nhu, mà thứ người Khương Nhu xuống phía Nam cướp bóc nhiều nhất lại chính là nhân khẩu. Đã là nhu cầu của cả hai bên, tại sao lại không thể mở cửa thông hôn?"
"Khương Nhu muốn kết thân, có thể mô phỏng theo tập tục của người Hán chúng ta, dâng sính lễ. Chỉ cần sính lễ đủ nhiều, tự nhiên sẽ có người tự nguyện, tránh được rủi ro ép mua ép bán và bị biên quân truy sát, như thế chẳng phải tốt sao?"
"Còn về việc lo ngại lộ tình báo, dù sao cũng chỉ là cho dân thường giao lưu với nhau mà thôi, thứ có thể dò la được cũng hạn chế vô cùng."
Trên ngai vàng, Tần Lệ nhất thời không nói gì, đầu ngón tay khẽ gõ lên tay vịn hình đầu rồng, không biết trong hồ lô của Tạ Lâm Xuyên đang bán thuốc gì.
Phó sứ Khương Nhu Ô Tư Lan chằm chằm nhìn Tạ Lâm Xuyên, ánh mắt âm u bất định.
Tạ Lâm Xuyên này thực sự quá độc địa. Trung Nguyên giàu có rộng lớn, dân cư đông đúc, đất đai chỉ cần canh tác là có lương thực ổn định.
Đối với nữ tử Khương Nhu có địa vị thấp kém, hoàn toàn bị coi là tài sản của nam nhân mà nói, nơi đó có sức hút vô cùng lớn. Dù sính lễ có ít, họ cũng rất sẵn lòng gả sang.
Nhưng ngược lại, nữ tử người Hán sẵn lòng gả sang Khương Nhu hầu như không có, nếu không thì họ còn cần phải tốn bao công sức cướp bóc hàng năm sao?
Một khi mở cửa thông hôn, lâu dần nhân khẩu Khương Nhu chắc chắn sẽ thất thoát, thậm chí hậu thế đều bị người Hán đồng hóa, thế thì còn ra thể thống gì nữa!
Ô Tư Lan lạnh lùng cười: "Tạ Đình úy, đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính toán gì, chuyện này là không thể, chúng ta từ chối."
"Ồ." Tạ Lâm Xuyên gật đầu, xòe tay nói: "Vậy cũng không sao, ta sẽ tấu xin bệ hạ đơn phương mở cửa thông hôn biên giới tại dân gian, tốt nhất là khuyến khích nam nhân người Hán cưới nữ tử Khương Nhu, ban thưởng bạc hoặc lương thực."
"Ngươi!" Ô Tư Lan nghẹn lời, cau chặt mày. Nếu hoàng đế Đại Diệu thực sự thi hành sách lược này, một khi mở cửa chợ biên giới để buôn bán, việc lén thông hôn đi kèm với buôn lậu chắc chắn cũng không thể ngăn cản.
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn, đột ngột xoay chuyển lời nói, nhàn nhạt cười nói: "Nếu Khương Nhu sẵn lòng trả lại thành Sa Châu, chuyện mở cửa khẩu biên giới và thông hôn cũng không phải là không thể thương lượng."
Ô Tư Lan: "..."
Khá lắm Tạ Lâm Xuyên, đi một vòng lớn như vậy là để chờ hắn ở đây!
Tần Lệ trên ngai vàng chống cằm, nghe đến đây suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên sắc bén, khẳng định: "Thành Sa Châu vốn thuộc về lãnh thổ triều đại Trung Nguyên chúng ta, nếu quý sứ thực sự có thành ý hòa đàm, theo lý nên trả lại, nếu không ta đành phải tấu xin bệ hạ trục xuất các người ra khỏi kinh thành."
Cổ Lệ Thố nhìn Ô Tư Lan, nháy mắt với hắn mấy cái.
Ban đầu họ định lợi dụng việc Nhiếp Tấn đánh chết thương nhân để danh chính ngôn thuận từ chối ý định đòi lại thành Sa Châu của người Đại Diệu, nhưng giờ thì không trông mong gì được nữa rồi.
Thành Sa Châu đó dù sao cũng toàn là người Hán, chi bằng việc thông thương quan trọng hơn. Khương Nhu thiếu muối, sắt và lương thực, nếu sau khi hòa đàm không thể cướp bóc được nữa mà không mở cửa thương mại thì làm sao có thể sống nổi.
Ánh mắt Ô Tư Lan hơi lóe lên, thần sắc thay đổi liên tục, đột nhiên nhìn Tạ Lâm Xuyên nói:
"Tạ Đình úy, người Khương Nhu chúng ta khâm phục nhất là những dũng sĩ dũng mãnh, không biết ngươi có dám theo quy tắc Khương Nhu chúng ta, cùng ta tỷ thí ba trận không?"
"Nếu ngươi thắng, thành Sa Châu sẽ trả lại cho các ngươi, và cũng theo điều kiện của các ngươi."
Khóe môi hắn hiện lên nụ cười lạnh: "Còn nếu ngươi thua, cuộc hòa đàm lần này phải chấp nhận điều kiện của chúng ta!"
Quần thần xôn xao một hồi, cuối cùng đồng loạt nhìn về phía hoàng đế đang ngồi trên long ỷ.
Tần Lệ nhíu mày, cái tên tiểu hoàng tử Khương Nhu này suốt ngày chằm chằm nhìn Tạ Lâm Xuyên làm gì vậy?
Tạ Lâm Xuyên hỏi: "Không biết quý sứ muốn tỷ thí ba trận nào?"
Ô Tư Lan cười nói: "Đương nhiên là bắn tên, vật lộn, và đua ngựa. Ba trận thắng hai."
Tạ Lâm Xuyên khẽ cau mày, vật lộn nằm ngoài vùng kiến thức của y rồi, y hoàn toàn mù tịt. Còn đối với bắn tên và đua ngựa thì y tuy có tự tin, nhưng so với một vị tiểu hoàng tử lớn lên trên lưng ngựa từ nhỏ, y chưa chắc đã nắm chắc phần thắng.
Ô Tư Lan nhìn ra sự do dự của y, cười nhạo một tiếng: "Sao vậy, Tạ Đình úy sợ rồi? Vậy thì thôi. Đừng có nói chúng ta không có thành ý hòa đàm, chủ quyền của một tòa thành không thể chỉ dựa vào khua môi múa mép mà quyết định được. Cứ theo điều kiện chúng ta vừa bàn bạc lúc nãy mà làm, thế nào?"
Sắc mặt Tần Lệ hơi trầm xuống, do dự nhìn y, luôn cảm thấy Ô Tư Lan này không có ý tốt.
"Tạ Đình úy là trọng thần triều đình, không phải hạng mèo khen mèo dài đuôi nào cũng có thể tùy ý khiêu chiến." Tần Lệ nheo đôi mắt, lạnh giọng nói, "Chi bằng chọn dũng sĩ khác tỷ thí cùng các hạ đi."
Đầu lưỡi Ô Tư Lan đẩy đẩy nướu, nở ra một nụ cười thú vị: "Nghe đồn Tạ Đình úy là sủng thần được cả hai vị chủ quân trước sau trọng dụng, ta còn tưởng là dũng sĩ hạng nhất. Giờ xem ra, e là có nguyên do khác chăng?"
Ánh mắt Tần Lệ đột nhiên trở nên sắc lạnh, năm ngón tay đặt trên tay vịn hình đầu rồng đột ngột siết chặt, sát ý thoáng qua rồi biến mất.
Tạ Lâm Xuyên khẽ cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn Tần Lệ: "Bệ hạ, xin hãy để ta thử một phen. Nếu ta may mắn thắng lợi, sự loạn lạc nơi biên cương bao năm qua có thể tạm thời lắng xuống rồi."
Ánh mắt y kiên định và bình thản. Đã xuyên không rồi, ai lại muốn sống một đời vô danh tiểu tốt, để rồi cuối cùng bị ghi tên vào "Nịnh thần truyện" với cái danh nam sủng chứ?
Cuộc hòa đàm mà kiếp trước Tần Lệ không hoàn thành được, hãy để y thay hắn hoàn thành.