Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 28: Đặt cược

"Lại đây, tướng quân của trẫm."

---

"Bàn bạc? Một Đình úy và một Ngự sử, có chuyện gì nan giải đến mức khiến hai vị phải ở đây đàm đạo tới tận khuya thế này, hửm? Tạ tướng quân."

Tần Lệ liếc xéo Tạ Lâm Xuyên, âm điệu kéo dài, ba chữ cuối cùng như được nghiền ra từ kẽ răng, sặc mùi chua loét.

Tạ Lâm Xuyên nhìn điệu bộ quái gở kia của hắn, thầm nghĩ chẳng lẽ chứng đa nghi của tên này lại tái phát rồi?

Y khẽ hắng giọng, chỉ tay về phía đống hồ sơ: "Chỉ là chút vướng mắc về luật pháp thôi, giờ cũng đã xong rồi. Bệ hạ đã lặn lội đến tận đây, chẳng hay có thể nể mặt ngồi xuống dùng chút rượu nhạt chăng?"

Tần Lệ cong khóe môi, thong thả ngồi xuống cạnh bàn, tự rót cho mình một ly: "Hai ngươi cũng ngồi đi."

Có bậc đế vương ngồi cùng bàn, không khí dù thế nào cũng trở nên gượng gạo, Bùi Tuyên lẳng lặng ngồi xuống, không hé răng nửa lời.

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười nói: "Tay nghề của phòng bếp ở đây cũng khá lắm, mời bệ hạ nếm thử."

Lý Tam Bảo theo bản năng định tiến lên thử độc, nhưng bị Tần Lệ phất tay đuổi lui.

Tần Lệ vốn không đói, cầm đũa gắp vài miếng cho có lệ, nhưng rồi chợt khựng lại khi thấy Bùi Tuyên đẩy đĩa măng chua xào thịt về phía đối diện, vừa vặn đặt ngay tầm tay của Tạ Lâm Xuyên.

Quả nhiên, Tạ Lâm Xuyên liền đưa tay gắp liên tục mấy miếng.

Tần Lệ chậm rãi nhướng mày, ngón tay xoay xoay ly rượu bằng sứ trắng muốt, đột ngột hỏi: "Bùi khanh và Tạ Đình úy quen biết nhau đã lâu rồi à?"

Động tác của Tạ Lâm Xuyên chững lại một nhịp, trong lòng thầm than: Tần Lệ đúng là lại bắt đầu nghi kỵ rồi.

Bùi Tuyên không hề ngạc nhiên trước câu hỏi này, thần sắc vẫn thản nhiên như không: "Hồi bẩm bệ hạ, thần và Tạ tướng quân thuở nhỏ là hàng xóm láng giềng, thuở còn miệt mài đèn sách cũng từng là bạn đồng môn."

"Hóa ra là vậy, bảo sao ngay cả sở thích ăn uống của Tạ Đình úy cũng nắm rõ mồn một."

Hừ, hóa ra là thanh mai trúc mã, quen nhau từ thuở tấm bé cơ đấy.

Bùi Tuyên thành thật đáp: "Vi thần lúc còn nhỏ thường xuyên sang quấy rầy Tạ phủ, Tạ lão phu nhân vốn hiếu khách, thường giữ vi thần ở lại dùng bữa tối."

Tạ Lâm Xuyên thầm lắc đầu, đĩa thức ăn này e là sở thích của nguyên chủ, còn y vốn dĩ chỉ vì thích ăn thịt, mà trên bàn cũng chỉ có mỗi đĩa này là có thịt mà thôi.

Ánh mắt sắc lẹm của Tần Lệ quét qua quét lại giữa hai người. Hắn tuy cảm thấy Tạ Lâm Xuyên mắt bị mù mới nhìn trúng Lý Tuyết Hoằng, nhưng dù sao tên kia giờ cũng đã thất thế trở thành Thuận Vương, bản thân hắn cũng chưa từng tận mắt thấy hai người họ chung đụng ra sao, mọi chuyện trước kia cũng chỉ nghe lời đồn thổi.

Nhưng lúc này đây, Tạ Lâm Xuyên và Bùi Tuyên rõ ràng chẳng hề có sự giao thoa ánh mắt nào, vậy mà khi ngồi cạnh nhau, dù là bàn việc hay uống rượu, tất cả đều hài hòa tự nhiên đến lạ.

Cứ như thể chính hắn mới là kẻ không mời mà đến.

Tần Lệ chợt nhận ra một sự thật rõ mồn một: quá khứ của Tạ Lâm Xuyên không hề có bóng dáng hắn, và hắn cũng vĩnh viễn chẳng thể len chân vào.

Trong khi đó, Bùi Tuyên đã đồng hành cùng y suốt những năm tháng niên thiếu vô ưu vô lự nhất. Điểm này ngay cả Lý Tuyết Hoằng e là cũng phải chào thua.

Chẳng trách Bùi Tuyên lại bất mãn khi hắn đưa Tạ Lâm Xuyên vào cung, thà mạo hiểm đắc tội hoàng đế là hắn cũng phải cầu tình cho bằng được.

Mà Tạ Lâm Xuyên cũng đã âm thầm vì Bùi Tuyên mà giải vây, hóa ra là vì cái tình nghĩa láng giềng đồng môn thâm sâu ấy.

Lần trước Tạ Lâm Xuyên dám lừa hắn, bảo rằng không có tư giao với Bùi Tuyên, chẳng lẽ vì sợ hắn sẽ làm gì Bùi Tuyên hay sao?

Tần Lệ càng nghĩ càng thấy bực dọc, nâng ly uống cạn rượu. Thứ rượu này thực ra chẳng thể coi là cực phẩm gì, vị cay nồng lại pha chút chát đắng tê đầu lưỡi.

"Đã có đoạn duyên phận thế này, chắc hẳn bình thường Bùi khanh và Tạ Đình úy cũng thường xuyên đối ẩm dưới ánh đèn đuốc nhỉ?"

Tạ Lâm Xuyên nhìn Tần Lệ với ánh mắt đầy cảnh giác, lên tiếng trước cả Bùi Tuyên: "Bệ hạ, phần lớn thời gian ta đều ở trong cung, chưa từng gặp riêng Bùi đại nhân."

Tạ Lâm Xuyên thầm xốc lại tinh thần, chuẩn bị đối phó với hành động gây khó dễ của Tần Lệ.

Chẳng lẽ Tần Lệ thấy một hàng thần vừa nhậm chức Đình úy lại ở cùng một vị Ngự sử có tình xưa nghĩa cũ vào đêm hôm khuya khoắt, nên nghi ngờ hai người y đang lén lút mưu đồ gì đó?

Khóe môi Tần Lệ thoáng hiện một tia lạnh lẽo. Tạ Lâm Xuyên thật sự là thiên vị đến mức không còn giới hạn rồi.

Đối với Bùi Tuyên và tên cựu chủ kia thì hết mực che chở, lúc nào cũng tìm cách giải vây, còn đối với hắn thì lúc nào cũng nhạt nhẽo, chẳng những đề phòng mọi mặt mà còn hung dữ vô cùng.

Thấy đôi mắt Tần Lệ nheo lại thành một độ cung đầy nguy hiểm, Tạ Lâm Xuyên lập tức đổi đôi đũa khác, gắp một đống thức ăn đặt vào đĩa của hắn.

"Món này thực sự rất ngon, bệ hạ đã quen dùng sơn hào hải vị trong cung, chi bằng đổi vị bằng chút dưa muối đạm bạc này xem sao."

Tần Lệ cúi đầu nhìn, thấy toàn là măng chua, suýt chút nữa thì tức đến bật cười.

Thật là hay cho Tạ Lâm Xuyên, lại còn bày đặt dùng cách này để mỉa mai hắn chua ngoa sao?

Tạ Lâm Xuyên ngơ ngác nhìn hắn, thầm nghĩ lần trước nấu cho Tần Lệ bát mì còn thấy hắn ăn ngon lành mà, sao hôm nay y gắp thức ăn cho thì lại trưng ra vẻ mặt xám xịt vậy?

Chậc, lòng Tần Lệ đúng là mò kim đáy bể.

Bùi Tuyên lặng lẽ thu hết thái độ của hai người vào mắt, rũ mi không nói nửa lời.

Trăng sáng sao thưa, ánh trăng mỏng manh xuyên thấu qua lớp sương đêm, trải dài trên mặt đất.

Sau khi đã rượu no cơm chán, Tạ Lâm Xuyên theo Tần Lệ chuẩn bị lên xe ngựa hồi cung, Bùi Tuyên tiễn hai người ra tận cổng phủ nha.

Vẫn là chiếc xe ngựa đen tuyền không một chút hoa văn ấy, Lý Tam Bảo đặt bục gác chân xuống.

Tần Lệ vừa đặt một chân lên, bỗng nhiên quay người vươn tay về phía Tạ Lâm Xuyên, bắt chước điệu bộ của y trước đó, lòng bàn tay hướng lên trên, cười khẽ đầy lười biếng: "Lại đây, tướng quân của trẫm."

Cả Tạ Lâm Xuyên và Bùi Tuyên đều sững người.

Tạ Lâm Xuyên hiếm khi cảm nhận được một chút dịu dàng len lỏi trong giọng điệu của đối phương, khiến y suýt chút nữa đã nghi ngờ đó chỉ là ảo giác.

Không đúng, đây chẳng giống Tần Lệ chút nào.

Ánh trăng hiện tại đang phủ lên người Tần Lệ, mái tóc bạc xõa trên vai lấp lánh như lụa, Tạ Lâm Xuyên chỉ nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, chậm chạp đưa tay nắm lấy tay hắn, để hắn kéo mình lên xe.

Bùi Tuyên chậm rãi cúi đầu, chắp tay khom người: "Cung tiễn bệ hạ."

※※※

Ngày hôm sau.

Tạ Lâm Xuyên bày đống hồ sơ đã xử lý xong lên trước mặt các thuộc quan, chỉ vào một xấp trong số đó nói: "Mấy vụ án này chứng cứ chưa đủ, điểm nghi vấn rất nhiều. Bản quan đã soạn thảo văn thư, kèm theo chú thích, trả về Hình bộ để phúc thẩm lại."

Đám thuộc quan và lại viên ngẩn người, đưa mắt nhìn nhau.

Mới có mấy ngày, sao Tạ Lâm Xuyên đã xem hết đống án tồn đọng này rồi?

Đổng Khiêm chau mày, tiến lên lật xem những hồ sơ cần xét lại, quả nhiên thấy vụ án diệt môn từ ba năm trước.

Hắn thầm kêu hỏng bét trong lòng. Vụ này hắn đã nhận không ít "tiền trà nước", những điểm nghi vấn trong đó hắn dĩ nhiên biết rõ, chỉ là cần dùng chút thủ thuật múa bút để lấp l**m đi, khiến hồ sơ trông có vẻ sạch sẽ, không chút sơ hở.

Nhưng hắn còn chưa kịp ra tay thu dọn, không ngờ Tạ Lâm Xuyên đã thẩm duyệt xong xuôi toàn bộ, thậm chí còn nhặt ra đúng những chỗ có vấn đề.

Kẻ này chẳng phải là một võ tướng sao? Sao việc hình án lại am tường đến vậy?

Đổng Khiêm bán tín bán nghi, liên tục lật xem mấy bộ hồ sơ. Trên đó không chỉ khoanh tròn toàn bộ những điểm nghi vấn thiếu bằng chứng, mà còn đối chiếu tỉ mỉ với từng điều luật để viết ra căn cứ và lời phê.

Trình độ làu thông luật lệ và khả năng phân tích lí lẽ ấy, e là ngay cả những thầy cò (*) lọc lõi hay chủ thẩm quan của Hình bộ cũng chưa chắc tóm tắt được súc tích và minh bạch như vậy.

(*) Thầy cò (訟棍): từ mang nghĩa tiêu cực, chỉ những kẻ chuyên xúi giục, dàn dựng hoặc lợi dụng việc kiện tụng để kiếm lời, tống tiền hoặc gây rối, thường thông qua việc cấu kết với quan lại (trong bối cảnh phong kiến).

Đến nước này Đổng Khiêm hoàn toàn cứng họng, hiểu rằng lần này đã đụng phải tay cứng rồi.

Hắn suy nghĩ một hồi, bước lên chắp tay cúi đầu, thái độ thêm phần cung kính: "Đại nhân, vụ án này đúng là có điểm nghi vấn, nhưng người ký tên chủ thẩm phía trên chính là Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long đại nhân đấy ạ."

"Ngài gửi trả lại như thế này, chỉ sợ bên Ngự Sử Đài sẽ có kẻ đánh hơi thấy mà tâu hớt, chẳng may lại có người đàn hặc Ngô đại nhân. Vả lại hung thủ vụ này đã bị bắt, hắn cũng đã nhận tội vào bản cung khai, dù có xử lại cũng không thể ra kết quả khác đâu."

"Cuối cùng lại còn vô duyên vô cớ đắc tội với Ngô Thượng thư. Nơi mà Phủ Đình úy chúng ta quan hệ mật thiết nhất chính là Hình bộ, cứ thế này, e là mọi người đều chẳng được yên ổn, mà chính tiền đồ của đại nhân cũng bị cản trở."

Không đợi Tạ Lâm Xuyên lên tiếng, một lại viên vốn luôn im hơi lặng tiếng bên cạnh tên là Dụ Trạch đột nhiên mở miệng: "Nếu vụ án nào cũng sợ đắc tội Hình bộ, vậy lập ra Đình úy để làm gì?"

Hắn lại nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên, chắp tay lạnh lùng nói: "Nếu đại nhân đã cân nhắc rõ lợi hại, sợ đắc tội Ngô Thượng thư, chi bằng cứ tiếp tục đè nó xuống thì hơn."

Đổng Khiêm sa sầm mặt mày, bực bội: "Cái tên hồ đồ này, ta đang nói chuyện với đại nhân, một tiểu lại như ngươi thì chen miệng vào làm gì."

Tạ Lâm Xuyên đầy hứng thú nhìn Dụ Trạch.

Khi thẩm duyệt đống hồ sơ đó, y cũng đã lật xem các biên bản sơ thẩm liên quan. Dụ Trạch này chính là tiểu lại* phụ trách sơ thẩm, người đã ghi chép cực kỳ chi tiết từng điểm nghi vấn, chỉ là chúng không được cấp trên đoái hoài tới mà thôi.

(*) Tiểu lại (吏员): các quan lại cấp thấp hoặc nhân viên làm công tác hành chính, thư ký trong bộ máy nhà nước thời phong kiến.

Tạ Lâm Xuyên hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Dụ Trạch lạnh nhạt đáp: "Hạ lại Dụ Trạch, vốn nhậm chức ở Hình bộ."

Tạ Lâm Xuyên có chút bất ngờ, y chỉ biết Bùi Tuyên là quan viên Hình bộ, còn cấp lại viên thì y không rõ lắm.

Y khẽ mỉm cười: "Dụ Trạch nói không sai. Bản quan đã là Đình úy, tại vị thì phải hoàn thành bổn phận của mình. Bất kể vụ án này có được lật lại hay không, hễ nghi điểm còn nhiều, chưa đủ để kết án thì phải trả về phúc thẩm. Việc này cứ giao cho Dụ Trạch đem đống hồ sơ này đi."

Đổng Khiêm thấy Tạ Lâm Xuyên cứng rắn như vậy, cũng chẳng còn cách nào khác, trong lòng thì hừ lạnh một tiếng, chẳng qua là ỷ thế đang được hoàng đế sủng ái mà thôi.

Đã nhiều năm nay phủ Đình úy chưa từng dám bác bỏ vụ án nào do đích thân Hình bộ Thượng thư ký tên chủ thẩm. Ngọn lửa đầu tiên của Tạ Lâm Xuyên đã khiến mọi người không khỏi hoang mang.

Nhưng ngọn lửa thứ hai từ y đã ập đến ngay sau đó.

"Từ hôm nay trở đi, tất cả hồ sơ vụ án của phủ Đình úy đều khôi phục lại 'Chế độ ký xác nhận hồ sơ'. Tất cả người thẩm duyệt hồ sơ phải ký tên đóng dấu, một khi đã phê chú thì không được sửa đổi. Sau này nếu tra ra sai sót, người ký tên sẽ bị truy cứu đến cùng."

Chế độ này vốn có từ tiền triều, chỉ là về sau khi phủ Đình úy dần mất đi quyền thế mới dần bị bỏ bê.

Đám thuộc quan tức thì mặt ủ mày chau, thế này thì sau này muốn giở trò e là khó hơn lên trời rồi.

Đổng Khiêm âm thầm nghiến răng, Tạ Lâm Xuyên này sao mà khó nhằn đến vậy, thật là chẳng để cho ai sống nữa mà.

Dụ Trạch thì lại sáng rực mắt, không nhịn được mà nhìn vị chủ quan mới nhậm chức này thêm vài lần.

※※※

Đại điện Tử Cực.

Tin tức phủ Đình úy trả lại vụ án do Hình bộ Thượng thư chủ thẩm để xét xử lại chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp triều đình.

Tuy xét về trình tự, phủ Đình úy không làm gì sai, việc phúc thẩm các vụ án hình sự vốn dĩ là chức trách.

Nhưng phủ Đình úy đã bị bỏ bê bao nhiêu năm nay, giờ lại bị một võ tướng mới nhậm chức đem Hình bộ Thượng thư ra để lập uy, các triều thần không khỏi lộ rõ vẻ hóng hớt xem kịch hay.

Điều thú vị nhất là, vị võ tướng này lại chính là Tạ Lâm Xuyên - người năm xưa từng bị Mai Nhược Quang cáo buộc cậy binh tự trọng, bị Hình bộ tống giam.

Đúng là thù mới nợ cũ tính hết một thể.

Không ít triều thần thầm đoán già đoán non trong bụng, chẳng lẽ Tạ Lâm Xuyên ỷ vào sự sủng ái của hoàng đế mà lấy việc công trả thù riêng chăng?

Trong buổi triều sớm, các đại thần âm thầm liếc nhìn Tần Lệ trên ngai vàng.

Tần Lệ vẫn như mọi khi, một tay chống cằm đầy lười biếng ngồi trên long ỷ, ngó lơ mọi thái độ khác lạ của đám đông, ánh mắt đầy hứng thú đặt trên người Tạ Lâm Xuyên.

Không ngờ đẩy Tạ Lâm Xuyên vào một cái nha môn hữu danh vô thực, lạnh lẽo như vậy mà y vẫn có thể bày ra được lắm trò hay.

Hình bộ đã để xảy ra sơ suất thế này, mượn tay y để gõ đầu bọn chúng cũng không tồi.

Ngự sử Bùi Tuyên bước ra khỏi hàng, giơ hốt bản nói: "Thần xin đàn hặc Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long về tội tắc trách."

Tần Lệ nhướng mày, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Bùi Tuyên và Tạ Lâm Xuyên.

Hai người này chẳng lẽ đêm hôm đó đã bàn bạc xong xuôi để trả mối thù oan ngục năm xưa cho Tạ Lâm Xuyên rồi sao?

Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long chẳng hề lộ vẻ hoảng hốt, như thể đã dự liệu trước mọi chuyện, ung dung cúi đầu nhận tội:

"Vụ án này do một thuộc cấp của vi thần phụ trách thẩm tra, thần vì quá tin tưởng cấp dưới nên đã ký tên khi chưa kịp phát hiện sơ sót, đúng là có tội tắc trách, xin bệ hạ giáng tội."

Tạ Lâm Xuyên khẽ nhướng mi.

Các đại thần khác trong đại điện Tử Cực càng thêm kinh ngạc. Ngô Cẩm Long đến một câu biện bạch cũng không có, cứ thế mà nhận tội sao?

Thực ra việc bị phủ Đình úy trả lại hồ sơ cũng chẳng phải lỗi lầm gì quá lớn.

Dù sao người dưới có sai sót cũng là chuyện khó tránh khỏi, nếu xử lại vẫn ra kết quả cũ thì kẻ vẽ chuyện lại chính là phủ Đình úy.

Ai ngờ Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long lại nhận tội dứt khoát đến vậy, hành động này thực khiến người ta phải suy ngẫm.

Tần Lệ vốn dĩ cũng muốn nhân cơ hội này răn đe Hình bộ, bèn gật đầu: "Đã vậy, Ngô Cẩm Long tạm thời đình chức chờ điều tra, về nhà tự kiểm điểm."

Trong lúc Tạ Lâm Xuyên còn đang nhíu mày suy nghĩ, y vô tình chạm phải ánh mắt của Ngô Cẩm Long, đối phương chắp tay với y, mang theo một nụ cười lạnh lẽo rồi quay lưng bước đi.

Tạ Lâm Xuyên không mất quá nhiều thời gian để hiểu ra tại sao Hình bộ Thượng thư lại cố tình nhận tội rồi để bị đình chức ngay giữa buổi triều.

Ngay chiều hôm đó khi vừa đến nha môn, một bộ hồ sơ mới toanh đã được trịnh trọng đặt trên bàn làm việc của y.

Hóa ra là đoàn sứ giả Khương Nhu vừa vào kinh cách đây vài ngày để thương thảo chuyện đình chiến và hòa đàm với Đại Diệu. Nào ngờ ngay lúc mấu chốt này lại xảy ra một vụ biến cố ngoài ý muốn.

Sứ đoàn Khương Nhu vào kinh có mang theo một đội thương buôn để buôn bán các loại đặc sản Khương Nhu như da thú và thảm lông cừu.

Tộc người của họ vốn đã quen thói cướp bóc, kẻ nào nắm đấm to hơn thì tài vật thuộc về kẻ đó, làm ăn cũng chẳng tử tế gì, toàn thích kiểu cưỡng mua ép bán.

Thời tiền triều, triều đình Cảnh Quốc nhu nhược, nhiều lần thỏa hiệp trước những vụ cướp bóc ở biên giới của người Khương Nhu, khiến bọn họ càng cho rằng người Trung Nguyên yếu đuối dễ bắt nạt.

Hôm qua, có một vị khách thấy thương nhân sứ đoàn bán thảm lông cừu, chỉ vì chạm tay vào một cái mà lập tức bị ép phải mua bằng được với cái giá cắt cổ, gấp ba lần so với ở biên giới.

Vị khách kia dĩ nhiên không chịu chịu thiệt thòi như vậy.

Trong lúc hai bên tranh chấp đã xảy ra xô xát, vị khách kia cũng không phải hạng dễ chọc, đẩy gã thương nhân Khương Nhu một cái, không ngờ đối phương lại trượt chân ngã đập gáy xuống đất, tử vong tại chỗ.

Đám người Khương Nhu thấy người của mình chết thì như nổi cơn thịnh nộ, vung đao thương chém đứt một cánh tay của vị khách kia, suýt chút nữa đã gây ra án mạng ngay giữa phố.

Cũng may gặp lúc cấm quân đang đi tuần tra, hai bên mới buộc phải dừng tay.

Người Khương Nhu sao có thể chịu để yên? Bọn họ kéo xác gã thương nhân đi biểu tình giữa đường, ép buộc người khách kia phải bị tống giam vì tội giết người.

Ngờ đâu, người khách này không ai khác lại chính là Nhiếp Tấn, vị đường đệ của Nhiếp Đông, vị ái tướng số một dưới trướng Tần Lệ.

Dù chỉ là một võ quan cấp hiệu, nhưng Nhiếp Tấn là người đã theo phò tá Tần Lệ nhiều năm.

Thân vệ của Nhiếp Tấn nghe tin chủ tướng vì giết người mà vào ngục, lại còn bị chém đứt một tay, trong cơn phẫn nộ đã lập tức bao vây sứ quán nơi sứ đoàn đang trú ngụ, yêu cầu giao ra kẻ Khương Nhu đã dùng tư hình chặt tay người.

Hai bên giương cung tuốt kiếm, suýt chút nữa thì đánh nhau một trận lớn. Chuyện này cuối cùng cũng vỡ òa, việc hòa đàm xem chừng sắp đổ bể.

Tạ Lâm Xuyên xem đi xem lại bản hồ sơ được gửi tới, không nhịn được mà nhắm mắt lại, đưa tay day day sống mũi.

Vụ án này quả thực vô cùng hóc búa, cả Hình bộ từ trên xuống dưới đều chẳng ai dám nhận.

Sợ rằng một khi xử lý không khéo, nhẹ thì đắc tội với đại tướng Nhiếp Đông ngay trước mặt bệ hạ, nặng thì phải gánh cái danh làm hỏng đại cuộc hòa đàm, thậm chí ảnh hưởng đến bang giao hai nước.

Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long chính vì thế nên đã nhân cơ hội mà đình chức, né được cái hố sâu vạn trượng này, tiện tay đẩy cái nồi cho cấp dưới gánh.

Hình bộ dứt khoát dựa trên lời khai của các nhân chứng có mặt tại hiện trường lúc đó, phán định Nhiếp Tấn lỡ tay giết người trong lúc ẩu đả.

Xấp hồ sơ này giống như một củ khoai lang nóng bỏng, nhanh chóng bị dí vào tay Tạ Lâm Xuyên.

Một nha môn vốn chỉ có hư quyền, chỉ để đóng dấu cho có lệ, đột nhiên lại trở thành chìa khóa định đoạt đại sự quốc gia. Tạ Lâm Xuyên lần này gần như bị đặt lên giàn hỏa thiêu.

Chỉ cần y đóng con dấu xuống, chuyện này coi như kết thúc, cái nồi kia y dĩ nhiên phải gánh một nửa, nói không chừng sẽ bị Nhiếp Đông ghi hận, mà phía hoàng đế lại càng khó ăn khó nói.

Nhưng nếu trả về phúc thẩm, phủ Đình úy nhất định phải đưa ra được căn cứ phán quyết tương ứng, và nó phải đủ chặt chẽ để thuyết phục được dân chúng, nếu không thì Hình bộ lại có thể đá quả bóng trở lại đây.

Tạ Lâm Xuyên chống hai tay lên bản hồ sơ đang trải rộng, lặp đi lặp lại việc thẩm duyệt, chìm vào suy tư.

※※※

Ngự Thư Phòng.

Mọi diễn biến về vụ án mạng liên quan đến sứ đoàn Khương Nhu và Nhiếp Tấn đã được đặt ngay ngắn trên bàn.

Tần Lệ sa sầm mặt mày ngồi sau án thư, chân trái gác lên chân phải, ngón tay gõ nhịp trên tay vịn tạo ra những âm thanh đầy áp lực. Chén trà nóng bên cạnh đã nguội ngắt đến ba lượt mà hắn vẫn chưa nhấp lấy một ngụm.

Giờ phút này, mọi ánh mắt của văn võ bá quan đều đổ dồn vào đại sự liên quan đến xã tắc này. Ngự Thư Phòng đã đón không biết bao nhiêu đợt đại thần vào ra để can gián.

Các võ tướng liên tục gây sức ép, còn đám văn thần thì bóng gió khuyên nhủ hoàng đế đừng vì chuyện này mà bao che cho Nhiếp Tấn.

Tộc Khương Nhu đang đóng quân tại nơi biên giới, thường xuyên cướp bóc, mà triều đại Đại Diệu mới thành lập nên căn cơ vẫn chưa vững, lại còn thêm mối họa tâm phúc Lý Phong Hạo đang cát cứ một phương ở phía Tây Nam.

Một khi chuyện này không được giải quyết thỏa đáng, hòa đàm thất bại, nhẹ thì dẫn đến chiến loạn biên cương, nặng thì Lý Phong Hạo rất có thể sẽ thừa cơ dấy binh đánh ngược về kinh thành.

Nếu muốn phòng bị Lý Phong Hạo, thì binh lực để đối phó với Khương Nhu e là sẽ không đủ.

Tần Lệ nheo mắt, đặt hồ sơ xuống, rồi lại cầm lấy tờ trần tình (*) và văn kiện nghị hòa do sứ đoàn Khương Nhu đệ lên. Ánh mắt hắn lóe lên đầy toan tính nhưng không nói một lời.

"Tờ trần tình" (hay văn bản trần tình) là một loại văn bản được sử dụng để bày tỏ, trình bày, giãi bày nỗi lòng, tâm tư, ý kiến riêng, hoặc giải thích về một sự việc, oan khuất nào đó với bề trên hoặc người có thẩm quyền cao hơn. [1, 2]

Lý Tam Bảo đứng bên cạnh hầu hạ vô cùng cẩn thận, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể, sợ rằng vào lúc dầu sôi lửa bỏng này lại động chạm đến cơn lôi đình của thánh thượng.

Bên ngoài Tử Thần Điện.

Trời đã vào xuân, kèm theo vài cơn mưa phùn lất phất, hơi ấm dần xua tan cái giá lạnh.

Tạ Lâm Xuyên khoác chiếc áo choàng bằng lông cáo đen của Tần Lệ vội vàng đi tới, vừa lúc nhìn thấy Nhiếp Đông trong bộ y phục bằng nhung đang chống đao đứng canh giữ bên ngoài điện, trông như một tòa tháp sắt im lìm.

Thấy y, Nhiếp Đông đột nhiên rảo bước tiến về phía y, chắp tay nói: "Tạ đại nhân, chuyện của Nhiếp Tấn lần này, mạt tướng có một yêu cầu quá đáng."

Tạ Lâm Xuyên âm thầm suy đoán có phải Nhiếp Đông muốn cầu tình cho vị đường đệ của mình hay không, nhưng lại nghe hắn nói: "Tạ đại nhân, xin hãy cứ theo luật mà xử lý Nhiếp Tấn, đừng có gì phải băn khoăn cả."

Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên ngước mắt nhìn hắn, im lặng hồi lâu rồi hỏi: "Nhiếp tướng quân chắc cũng biết, Nhiếp Tấn thực ra cũng có nỗi khổ tâm, nếu ngươi cầu tình với bệ hạ, bệ hạ nhất định sẽ nể tình nghĩa trung thành và công lao bao nhiêu năm theo phò tá của các ngươi."

"Chính vì vậy, mạt tướng mới đến đây để đưa ra yêu cầu này." Nhiếp Đông lắc đầu, giọng nói trầm hùng dõng dạc.

"Tạ đại nhân chắc có điều chưa biết, huynh đệ chúng ta và bệ hạ quen biết nhau từ thuở hàn vi, đã cùng nhau trải qua biết bao sinh tử hoạn nạn. Nếu không có bệ hạ nhiều lần che chở, chúng ta sớm đã bỏ xác ở xó xỉnh nào rồi."

"Ngươi đừng thấy bệ hạ vẻ ngoài tuyệt tình, thực chất trong lòng ngài ấy rất trọng tình nghĩa. Thậm chí dù chỉ có một miếng bánh ngô, ngài ấy dù có nhịn đói cũng sẽ chia sẻ cho huynh đệ."

"Chúng ta không muốn làm khó bệ hạ, càng không muốn cơ nghiệp khó khăn lắm mới dựng xây được lại một lần nữa rơi vào cảnh khói lửa chiến tranh."

Nhiếp Đông thở dài một tiếng: "Chỉ trách Nhiếp Tấn số không may, lại đúng lúc này nảy sinh chuyện với đám người Khương Nhu."

Đôi mắt đen của Tạ Lâm Xuyên trở nên thâm trầm, y nhìn sâu vào mắt hắn một cái, gật đầu nói: "Lời của Nhiếp tướng quân ta xin ghi nhớ."

Dứt lời, y chỉnh lại áo choàng, khoan thai bước vào Tử Thần Điện.

Sau khi được thông báo, Tạ Lâm Xuyên vừa vào Ngự Thư Phòng đã thấy Tần Lệ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc đỏ sau án thư, hai bàn tay đan vào nhau chống lên tay vịn, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn vào một điểm vô định nào đó trong không trung.

Lý Tam Bảo cúingười nói: "Bệ hạ, Tạ đại nhân đã tới."

Tần Lệ liếc nhìn y, có chút mệt mỏi đưa tay xoa xoa thái dương, đôi mày nhíu chặt như thể vừa mới trải qua một trận chiến ác liệt.

Hắn xốc lại tinh thần nói: "Ngươi cũng tới để khuyên trẫm nghe theo ý đồ của đám người Khương Nhu, xử tội chết cho Nhiếp Tấn sao?"

Thực ra diễn biến chuyện này nói đơn giản cũng đơn giản: người Khương Nhu cưỡng mua ép bán, xảy ra tranh chấp với Nhiếp Tấn.

Trong lúc xô xát Nhiếp Tấn vô tình lỡ tay giết người, rồi bị đám người Khương Nhu dùng tư hình chém đứt một tay.

Đám Khương Nhu không chịu buông tha, khăng khăng cho rằng Nhiếp Tấn làm bẩn hàng hóa của bọn họ, lại còn cố ý giết người.

Nhưng cục diện đằng sau nó lại vô cùng phức tạp.

Tạ Lâm Xuyên trước tiên hành lễ với Tần Lệ, rồi thong thả nói: "Chuyện này xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu đôi mắt đều đã trông thấy, dù về tình hay về lý cũng đều cần cho người Khương Nhu một lời công đạo."

"Công đạo cái gì?" Tần Lệ đột nhiên đứng phắt dậy, vòng qua bàn bước tới sát gần Tạ Lâm Xuyên: "Là bọn chúng cưỡng mua ép bán trước, Nhiếp Tấn không hề có tâm địa giết người, hắn vô duyên vô cớ bị chặt một tay, rõ ràng phải là đám người Khương Nhu kia cho trẫm một lời công đạo mới đúng!"

Tạ Lâm Xuyên bình tĩnh nhìn đối phương: "Những gì bệ hạ nói dĩ nhiên không sai, nhưng việc người Khương Nhu đã chết là sự thật. Bọn chúng đã bị trừng phạt, nhưng chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua."

"Chẳng lẽ bệ hạ định vì chuyện này mà chấm dứt hòa đàm, thậm chí lại gây ra loạn lạc nơi biên cương hay sao?"

Loạn lạc biên cương không đáng sợ, đáng sợ là đằng sau đó còn đám tàn dư họ Lý và binh mã của Lý Phong Hạo đang chực chờ sơ hở để đâm sau lưng.

Lồng ngực Tần Lệ phập phồng, hắn nheo mắt: "Tạ Lâm Xuyên, trẫm không giống hạng người xuất thân từ danh gia vọng tộc như các ngươi, từ nhỏ trẫm chẳng đọc được mấy cuốn sách, không biết lễ nghĩa liêm sỉ là cái gì cả."

"Đám văn quan kia cứ khăng khăng đòi trẫm phải nghĩ cho đại cục, bảo rằng chuyện nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng việc lớn."

"Nhưng trẫm chỉ biết rằng, Nhiếp Đông và Nhiếp Tấn đã theo trẫm hơn mười năm trời, chiến công hiển hách, lòng dạ sắt son. Giờ người của trẫm chịu uất ức, nếu trẫm còn không thể bảo vệ họ, thì ai bảo vệ?"

Khi Tần Lệ nói những lời này, giọng điệu thản nhiên như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

"Nếu hôm nay trẫm vì cái long ỷ này mà tùy tiện giết đi một công thần có công không có tội, thì ngày mai trẫm cũng có thể hy sinh bất kỳ ai. Vậy thì trẫm có khác gì đám quyền quý mà trẫm từng căm ghét nhất?"

"Tạ Lâm Xuyên, trẫm nói cho ngươi biết, trẫm tuyệt đối sẽ không hạ lệnh giết Nhiếp Tấn. Ngược lại, kẻ nào dám làm hại người của trẫm, trẫm sẽ bắt đám Khương Nhu kia phải trả giá!"

Khóe môi Tần Lệ thoáng một nụ cười lạnh lùng đầy vẻ hiên ngang, hắn ném mạnh xấp tấu chương xuống đất, đôi mày kiếm trầm xuống, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn mồi.

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, ánh mắt phức tạp nhìn đối phương, trong lòng thở dài một tiếng. Tần Lệ đúng là quá mức bao che cho thuộc hạ.

Kiếp trước y không tham gia vào việc của sứ đoàn Khương Nhu nên nhiều chi tiết không rõ, chỉ nhớ mang máng độ ấy tâm trạng Tần Lệ rất tệ, thường xuyên xem chiến báo, rất có thể cuộc đàm phán khi đó thực sự đã đổ vỡ, khiến biên giới không yên.

Y khó có thể đánh giá cách làm của Tần Lệ là đúng hay sai, nhưng lúc này đây, y cuối cùng đã hiểu tại sao đám võ tướng như Nhiếp Đông lại trung thành với Tần Lệ đến chết không rời.

Đến mức ở kiếp trước, khi Tần Lệ bị Lý Tuyết Hoằng tống giam, mất đi ngai vàng, Tần Lệ vẫn chắc chắn rằng dù hắn có chết, Nhiếp Đông nhất định cũng sẽ báo thù cho hắn.

So với Lý Tuyết Hoằng, Tần Lệ chưa chắc đã là một vị hoàng đế thích hợp hơn, nhưng hắn chính là một vị lãnh tụ bẩm sinh.

Tần Lệ thu lại cơn giận thoáng qua nơi đáy mắt, nhàn nhạt nói: "Chuyện này ngươi đừng nhúng tay vào nữa, trẫm sẽ trực tiếp--"

"Không, thưa bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên lắc đầu, "Vụ án này đã được gửi tới phủ Đình úy, ta không thể mặc kệ được. Hơn nữa..."

Khóe môi y nở một nụ cười tự tin: "Sao bệ hạ biết ta không có cách để giải quyết ổn thỏa chuyện này?"

Tần Lệ ngẩn người, chậm rãi nhướng mày: "Ồ? Ngươi lại có chủ kiến gì?"

Nhìn điệu bộ tự tin nắm chắc phần thắng của Tạ Lâm Xuyên, không hiểu sao trong lòng hắn cứ như có móng mèo cào nhẹ, cào đến mức ngứa ngáy khôn nguôi.

Trên người Tạ Lâm Xuyên vẫn đang khoác chiếc áo choàng lông cáo đen mà hắn tặng, lớp lông đen bóng càng tôn lên làn da trắng ngần như phát sáng của y.

Chậc, thật muốn l*t s*ch nó xuống.

Tạ Lâm Xuyên nhìn cái ánh mắt tối tăm, dính dấp của hắn là biết ngay tên này lại bắt đầu nảy ra mấy ý nghĩ đen tối trong đầu rồi.

Y nhướng mày, thong thả nói: "Chủ kiến thì từ từ hẵng bàn, nếu ta giúp bệ hạ giải quyết xong xuôi chuyện này, chẳng hay bệ hạ định ban thưởng cho ta thế nào?"

Tần Lệ lúc nào cũng thích đặt mình vào vị trí kẻ ban phát cao cao tại thượng, bắt y phải cầu xin hắn, phục tùng hắn, rồi mới nhận được sự ân thưởng.

Cứ như thể mọi thứ xung quanh đều là một cuộc giao dịch yêu cầu sự hồi đáp.

Tạ Lâm Xuyên của kiếp trước vốn dĩ ghét cay ghét đắng điều này, nhưng giờ suy nghĩ của y đã khác.

Tần Lệ càng đặt cược vào y nhiều bao nhiêu, cái giá phải trả sẽ cao bấy nhiêu. Để nhận được hồi đáp, hắn sẽ buộc phải đổ thêm nhiều tiền cược hơn để tránh bị trắng tay.

Và rồi, hắn sẽ càng lúc càng không thể rời xa y được nữa.

Tần Lệ nói năng có phần thô kệch, nhưng lý lẽ thì chẳng sai chút nào. Chỉ có kẻ nắm quyền lực mới khiến người khác học được cách tôn trọng.

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn