"Mắt của ngươi chỉ được phép nhìn vào mỗi trẫm."
---
Tần Lệ nghe thấy lời ấy, trong một thoáng không kịp phản ứng gì.
Phải sau một lúc lâu, hắn mới chậm rãi chớp đôi mắt đen nhánh, một luồng hưng phấn lạ lùng và niềm hoan hỉ không sao tả xiết, tựa như vô số bong bóng li ti sủi bọt trên mặt nước.
Khóe miệng hắn chợt cong lên, dù có cố kìm nén cơ mặt thế nào cũng khó ép xuống được, ngón tay đặt trên đầu gối vô thức cuộn lại, đầu ngón trỏ hờ hững vẽ thành vòng tròn nhỏ.
"Ồ? Vì sao?"
Tần Lệ mỉm cười nhìn Tạ Lâm Xuyên, vành tai dựng lên chờ đợi, đôi chân hạ xuống rồi lại vắt lên, trong lòng cứ như đang có lông vũ khều nhẹ.
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn thay đổi liên tục mấy tư thế ngồi, cảm thấy có chút buồn cười: "Bệ hạ làm một minh quân để lại tiếng thơm cho hậu thế tán tụng, chẳng lẽ không tốt sao?"
"Trẫm có tiếng thơm hay không thì liên quan gì đến ngươi?" Tần Lệ thong thả đáp, "Ngươi không ghi hận chuyện trẫm dùng cựu chủ của ngươi để ép ngươi đi theo trẫm sao?"
Tạ Lâm Xuyên điềm nhiên nói: "Tới đâu hay tới đó thôi. Nay ta đã là thần tử ở chốn điện đình, đương nhiên phải làm tròn bổn phận của một thần tử."
Lời này tuy không phải điều Tần Lệ muốn nghe nhất, nhưng lọt vào tai cũng thấy khá mát lòng.
Hắn đột nhiên cảm thấy, hóa ra nói thêm vài chữ cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn lắm cho cam.
Ít nhất hắn trong lòng Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc cũng có chút vị trí rồi, mắt tên kia rốt cuộc cũng không đến nỗi bị mù quá nặng.
Đến cả tên Thái tử gian trá chỉ giỏi làm bộ làm tịch Lý Tuyết Hoằng kia còn dỗ dành được Tạ Lâm Xuyên một mực tận trung với mình, hắn lẽ nào lại chẳng bằng Lý Tuyết Hoằng.
Ngón tay không biết đặt đâu cho xuể của Tần Lệ khẽ v**t v* tay vịn ghế gỗ, trong lòng tự bồi thêm một câu: chẳng qua là mình không biết giả vờ giả vịt như tên kia mà thôi.
Hắn đứng dậy đi lại hai vòng, rồi quay đầu liếc nhìn y, đầu lưỡi l**m qua kẽ răng, rốt cuộc không nhịn được mà hỏi thêm một câu:
"Lời này ngươi cũng từng nói với cựu chủ của ngươi rồi sao?"
Tạ Lâm Xuyên dâng lên một nỗi bất lực, Tần Lệ rốt cuộc là để tâm đến Lý Tuyết Hoằng tới mức nào vậy?
Lý Tuyết Hoằng tuy ích kỷ, nhưng ít nhất ngoài mặt vẫn rất biết cách đối nhân xử thế.
Không chỉ biết tỏ vẻ chiêu hiền đãi sĩ với thần tử, hành xử khiêm nhường với thuộc hạ, mà thái độ làm người lại càng cung kính ôn hòa, phong độ ngời ngời.
Ít nhất hắn ta sẽ không hở ra là lôi đại thần đi đình trượng, lại còn rất khiêm nhường mà tiếp thu những lời can gián.
Nếu nói các đại thần phải chọn một trong hai người làm vua, e rằng đại đa số sẽ chọn Lý Tuyết Hoằng.
Xem ra, Tần Lệ để tâm đến Lý Tuyết Hoằng cũng không phải không có lý do.
Trên phương diện làm hoàng đế, danh tiếng của Lý Tuyết Hoằng tốt hơn, thích hợp làm vua hơn Tần Lệ, thảo nào Tần Lệ cứ mang hắn ta ra so sánh mọi lúc mọi nơi.
Tạ Lâm Xuyên thầm cười, lời này y chỉ dám nghĩ trong bụng thôi, nói ra chắc chắn sẽ khiến Tần Lệ nổi đóa mất.
Kiếp trước, mỗi lần Tần Lệ nhắc đến Lý Tuyết Hoằng, Tạ Lâm Xuyên đều cố ý khen ngợi đối phương một phen, lần nào cũng khiến Tần Lệ tức đến nghẹn họng.
Nhưng cũng không biết hắn mắc chứng gì, cứ không phục rồi lại thích nhắc, giống như không dẫm được Lý Tuyết Hoằng xuống dưới chân thì không cam lòng vậy.
Tạ Lâm Xuyên uyển chuyển đáp: "Thuận vương điện hạ vốn giỏi việc thu phục lòng người, đương nhiên chẳng cần ta phải nói."
Mặt Tần Lệ tối sầm lại, y quả nhiên cho rằng Lý Tuyết Hoằng là minh chủ nhân từ, đương nhiên không cần nhiều lời, hừ.
Tạ Lâm Xuyên chú ý tới thần sắc lúc sáng lúc tối của đối phương, bèn bổ sung: "Thuận vương điện hạ mỗi lần lên triều đều rất cẩn trọng và lặng tiếng, lần này tập thể triều thần phản đối hình phạt của bệ hạ, nhưng Thuận vương trước sau vẫn an phận thủ thường, bệ hạ không cần quá để tâm đâu."
Kiếp này chỉ cần y không chủ động liên lạc với Lý Tuyết Hoằng, thì cho dù hắn ta có quân cờ khác trong tay, muốn lật ngược thế cờ cũng khó.
Có điều y vẫn rất muốn biết, kiếp trước kẻ đã bắt tay với Lý Tuyết Hoằng lật đổ Tần Lệ rốt cuộc còn những ai.
Lúc này mà vẫn không quên nói đỡ cho Lý Tuyết Hoằng, để mình lơi lỏng cảnh giác sao? Tần Lệ thầm lầm bầm trong bụng.
Luồng hưng phấn vừa nãy hóa thành mấy bọt khí chua lòm, hắn ngồi lại bên mép giường, hai tay khoanh trước ngực, lười nhác nói:
"Hắn an phận là vì hắn không còn lựa chọn nào khác. Đừng tưởng trẫm không phát hiện, đôi mắt kia của hắn cứ dính chặt lấy ngươi, lần nào tan triều cũng ngóng trông chờ đợi ngươi đấy."
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Y còn chưa phát hiện ra, vậy mà Tần Lệ lại tinh tế đến mức thu hết mọi hành động của Lý Tuyết Hoằng vào mắt.
Tần Lệ cảnh giác với Lý Tuyết Hoằng như vậy, chẳng lẽ là cảm thấy đám gian tế và thích khách kia có liên quan đến hắn ta sao?
Nhưng nghĩ vậy cũng không phải không có lý, kiếp trước trong tay Lý Tuyết Hoằng vẫn còn nắm giữ một số Ẩn vệ và tử sĩ của tàn dư nhà họ Lý, bọn chúng ẩn náu rất kỹ.
Lý Tuyết Hoằng là kẻ trầm lặng và điềm tĩnh, không nắm chắc phần thắng sẽ không dễ dàng ra tay. Ở trước mặt Tần Lệ thì luôn tỏ ra phục tùng, cho đến tận lúc phát động nổi loạn, Tần Lệ vẫn chưa bắt được nhược điểm của hắn ta.
Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Ta không để ý lắm, cũng chưa từng nói chuyện riêng tư gì với Thuận vương."
Tần Lệ khẽ hừ một tiếng: "Tốt nhất là như thế."
Hắn ghé sát lại gần Tạ Lâm Xuyên, mu bàn tay lại chạm lên trán y, thấy thân nhiệt bình thường, rồi từ từ trượt xuống theo gò má, cuối cùng thuận thế khẽ bóp lấy cằm y.
Tần Lệ nheo đôi mắt lại, trầm giọng nói: "Mắt của ngươi chỉ được phép nhìn vào mỗi trẫm."
Dứt lời, hắn cũng không đợi Tạ Lâm Xuyên phản ứng, đã áp tới hôn một cái lên khóe môi y, cái mũi suýt chút nữa thì đâm vào xương gò má, rồi lại dùng chóp mũi khẽ cọ cọ.
Vừa nãy nhìn Tạ Lâm Xuyên nằm ngủ say, hắn đã muốn chạm vào mặt y rồi, nhưng người không có phản ứng thì nếu hôn khác gì hôn khúc gỗ đâu?
Tần Lệ vốn chỉ định hôn một cái cho đỡ thèm, nhưng hai bờ môi vừa dính lấy nhau đã như bị dán chặt, như thế nào cũng không muốn tách ra.
Cảm giác mềm mại ấm áp như đang l**m láp miếng đường đã tan chảy, day đi nghiền lại trên môi hồi lâu, Tần Lệ mới khẽ th* d*c mà lùi lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, đôi đồng tử đen kịt loé lên tia sáng xanh, như một con sói chưa được ăn no.
Đầu ngón tay quệt đi chút ẩm ướt nơi khóe môi, Tạ Lâm Xuyên một tay ấn lên ngực hắn, nhẹ nhàng đẩy người ra: "Bệ hạ, ta đang nhiễm phong hàn, cẩn thận kẻo lây bệnh."
Tần Lệ đứng thẳng người, không để ý bảo: "Thân thể trẫm từ trước tới nay vẫn luôn tráng kiện, hồi nhỏ chuyện gì mà chưa từng trải qua, lúc đó mà còn sống sót được thì chút phong hàn này có là gì."
Tạ Lâm Xuyên trong lòng khẽ xao động, Tần Lệ tính tình không tốt, miệng lại cứng, nhưng sức sống quả thực rất mãnh liệt, và chưa bao giờ oán trời trách đất.
Cho dù đặt vào xã hội hiện đại, chắc chắn hắn cũng có thể tự đánh chiếm lấy một vùng trời riêng cho mình.
Cảnh Châu sắc thuốc xong bưng tới, Tần Lệ nhìn Tạ Lâm Xuyên uống hết thuốc mới không quấy rầy y nghỉ ngơi nữa, sải bước nhẹ nhàng hơn hẳn lúc đến mà rời khỏi điện phụ.
※※※
Ngự Thư Phòng.
Tần Lệ cầm một cây bút chu sa không ngừng khoanh vòng trên tấu chương.
Bình thường hắn chẳng thích nhìn mấy con chữ chi chít này, nhưng lúc này lại mang theo nụ cười, kiên nhẫn tràn đầy, rõ ràng là tâm trạng đang rất tốt.
Lý Tam Bảo thấy vậy thì trong lòng thầm ngạc nhiên, hỏi: "Bệ hạ, có phải nơi biên quan có tin vui truyền về không ạ?"
Tần Lệ liếc ông một cái, lười nhác nói: "Phải, kỵ binh Khương Nhu vừa mới cướp bóc đã bị đánh bật trở về."
Lý Tam Bảo thắc mắc, chẳng phải đó là tin nhận được từ ngày hôm qua sao? Sao có thể vui tới tận bây giờ luôn?
Tần Lệ đặt bút xuống, bưng chén trà lên nhấp một ngụm, đầu ngón tay miết nhẹ lên miệng chén sứ trắng, bất thình lình hỏi ông: "Trẫm bình thường trông có dữ lắm không?"
Lý Tam Bảo giật mình, vô cùng thận trọng đáp: "Bệ hạ uy nghiêm ngút trời, đám thần tử mới không dám làm càn."
Tần Lệ nhỏ giọng lầm bầm: "Thế sao Tạ Lâm Xuyên với Bùi Tuyên còn dám chỉ mặt trẫm mà mắng, trông còn dữ dằn hơn cả trẫm nữa kìa."
Lý Tam Bảo đảo mắt một vòng, bệ hạ chẳng lẽ là vì chuyện trên triều hôm trước mà bực bội, muốn gõ đầu hai vị thần tử bộc trực này sao?
"Tạ đại nhân chỉ là nhất thời nóng vội thôi ạ, lòng quân khó đoán, Tạ đại nhân không kịp nhận ra tâm ý của bệ hạ nên lời lẽ mới có chút đụng chạm, mạo phạm đến bệ hạ."
Tần Lệ cau mày: "Ngươi thì biết cái gì? Hắn là quan tâm quá nên mới loạn, có điều khẩu khí hơi phóng túng chút thôi."
Nhưng tâm ý là tốt.
Tạ Lâm Xuyên lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt ung dung tự tại như thể vạn vật chẳng thể làm lay động lòng mình, chỉ có ngày hôm đó mới bộc lộ chút cảm xúc chân thật trước mặt hắn.
Hóa ra y cũng không phải lúc nào cũng lý trí đến thế, cũng biết lo lắng và bốc đồng, lại còn cố ý xưng "thần" để chọc tức hắn.
Tạ Lâm Xuyên miệng thì nói lo cho tên tiểu thái giám kia, thực ra chẳng phải là lo hắn bị người ta mắng là bạo quân hay sao. Tần Lệ càng nghĩ, khóe môi lại hiện lên chút ý cười.
Lý Tam Bảo nhất thời không đoán định được tâm tư của Tần Lệ, thuận miệng nói: "Tạ đại nhân quả thực không nên chưa hỏi rõ ràng đã hiểu lầm bệ hạ."
Tần Lệ nhướng mày, đặt chén trà xuống: "Trẫm có nói cho hắn biết nhiều thế đâu, hắn có thể tùy cơ ứng biến, tương kế tựu kế đã là giỏi rồi."
Lý Tam Bảo tự tát nhẹ vào miệng mình: "Phải phải phải, nô tài lỡ lời."
Ông không nhịn được mà thầm trợn mắt trong lòng, bệ hạ ngày hôm đó đâu có nói vậy đâu? Nhìn xem, cái ghế bị hắn đá bay ngày hôm đó giờ đã được đưa tới Nội Vụ Phủ để sửa chữa rồi kìa.
※※※
Tạ Lâm Xuyên nhân lúc giả bệnh mà nghỉ ngơi vài ngày, sau đó mới bắt đầu lên triều và ngồi tại công đường* của phủ Đình Úy.
(*) nơi làm việc của quan lại thời phong kiến
Trải qua nhiều ngày quan sát, phủ Đình Úy vốn lẫy lừng một thời ở tiền triều nay lại hữu danh vô thực.
Đám tư lại và thuộc quan trà trộn ở đây đa số là hạng lọc lõi, dựa vào những mối quan hệ dây mơ rễ má với công khanh huân quý mà kiếm được một chức quan nhàn tản.
Cơ quan vốn nắm giữ trọng trách hình ngục thiên hạ này từ lâu đã trở thành một "nha môn đóng dấu".
Các thuộc quan mỗi ngày đi muộn về sớm đã thành thói quen, đối với những cuốn hồ sơ do Hình bộ gửi tới để duyệt lại hầu như chẳng bao giờ tra xét kỹ.
Những lỗi sai và điểm nghi vấn rõ rành rành trong hồ sơ đều bị lờ đi, đa số chỉ là đóng một cái dấu lên trên rồi gửi trả về Hình bộ là coi như xong chuyện, những án kiện nan giải tích tụ dần chất cao như núi.
Thậm chí còn có những quan lại quyền quý có quan hệ rộng, vì những mục đích mờ ám mà lén lút đút lót bạc cho phủ Đình Úy. Đút nhiều thì quy trình xong ngay trong ngày, kết án thần tốc, không đút thì lấy cớ trì hoãn.
Tạ Lâm Xuyên ngồi giữa chính đường phủ Đình Úy, ánh mắt hững hờ lướt qua mấy thuộc quan trước mặt, cuối cùng dừng lại ở hai chồng hồ sơ lớn trên bàn, xếp chồng lên nhau cao tới nửa người.
Y tùy ý lật xem vài bản, một tay ấn lên mép bàn, nhàn nhạt hỏi: "Tất cả đều ở đây rồi sao?"
Viên thuộc quan đứng đầu tên là Đổng Khiêm, chức Đình Úy Thừa, trước khi Tạ Lâm Xuyên nhậm chức vốn là người thay mặt nắm giữ ấn tỉ Đình Úy.
Thấy Tạ Lâm Xuyên hỏi chuyện, hai người đứng sau hắn đều không đáp, ngược lại theo thói quen đều dồn ánh mắt về phía Đổng Khiêm. Cứ như thể hắn mới là chủ quan nơi đây, còn Tạ Lâm Xuyên chỉ là một người khách qua đường được điều tới tạm thời và sớm muộn gì cũng sẽ rời đi.
Đổng Khiêm gần bốn mươi tuổi, mặt trắng không râu, gò má rất tròn, hai mắt lúc nào cũng híp lại cười tủm tỉm, trông khá hiền lành.
Hắn tằng hắng một cái, chắp tay về phía Tạ Lâm Xuyên: "Bẩm Đình Úy đại nhân, đây đều là những hồ sơ án cũ và mới tích tụ lại, xin mời Đình Úy đại nhân xem qua từng bản một."
"Có một số vụ án vô cùng phức tạp, muốn thẩm tra lại rất tốn thời gian, đại nhân đã được Thánh thượng đích thân chỉ định làm Đình Úy, chắc hẳn sẽ dễ dàng giải quyết thôi, chúng thần cũng được nhờ thế mà thong thả đôi chút."
Đổng Khiêm và hai người kia thầm trao đổi vài ánh mắt, lộ ra một nụ cười ngầm hiểu với nhau.
Tạ Lâm Xuyên bưng chén trà khẽ gạt lớp bọt, chẳng mảy may để tâm đến lời nịnh nọt của Đổng Khiêm.
Bề ngoài bọn họ cung kính thuận theo, ra vẻ nóng lòng muốn bàn giao quyền lực, nhưng thực tế lại không muốn có quan chính quy tới đây chia phần, nên cố ý mang hết những vụ án nan giải tích tụ lại dâng lên cho Tạ Lâm Xuyên.
Bọn họ đều biết, Tạ Lâm Xuyên xuất thân là võ tướng, chưa bao giờ tiếp xúc với việc hình ngục hay giám ngục.
Đột ngột tiếp quản một lượng hồ sơ khổng lồ và phức tạp như vậy chắc chắn sẽ luống cuống tay chân.
Cuối cùng không phải là nhắm mắt đóng dấu cho xong chuyện thì cũng là phủi tay mặc kệ, tiếp tục để mấy người bọn họ xử lý việc của phủ nha.
Các Đình Úy tiền triều đa số đều làm vậy, vừa không phải hao tổn tâm sức lại vừa được nhận bổng lộc không, nên ai nấy đều chọn con đường nhàn hạ.
Đổng Khiêm hai tay đan vào nhau trước bụng, miết nhẹ chiếc nhẫn ngọc nơi ngón cái, nheo đôi mắt nhỏ luôn mang ý cười, điềm tĩnh quan sát Tạ Lâm Xuyên.
Vị Tạ đại nhân này nếu thông minh thì chắc chắn sẽ chọn cách sau. Còn nếu tùy tiện đóng dấu, những vụ án phức tạp đang tồn đọng này chỉ cần có chút sai sót thôi, cái nồi ấy sẽ đổ ngay lên đầu y, nếu không thì vì sao nó lại bị tích tụ lâu đến thế mà chẳng giải quyết được?
"Chư vị," Tạ Lâm Xuyên gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, giọng không cao nhưng đầy uy lực, "Phủ Đình Úy trách nhiệm nặng nề, mỗi một chữ trong hồ sơ đều liên quan đến mạng người và gia sản. Những kẻ bị phán phạt nếu không phải tử hình thì cũng là tịch thu gia sản, tống giam hoặc lưu đày, không phải là những vụ kiện dân sự thông thường để các vị có thể làm ngơ cho xong chuyện."
"Từ hôm nay trở đi, phải đến đúng giờ hành chính, giờ Dậu mới được tan nha, không một ai được ngoại lệ, bao gồm cả bản quan."
Y cầm lấy cuốn hồ sơ trên cùng, vừa lật trang đầu tiên đã nhíu mày: "Vụ án diệt môn này từ ba năm trước, Hình bộ phán hung thủ chém đầu ngay lập tức, nhưng lại không xác minh nguồn gốc hung khí, lời khai nhân chứng trước sau mâu thuẫn, điểm nghi vấn rõ ràng như vậy, sao các ngươi không trực tiếp gửi trả về Hình bộ phúc thẩm mà cứ ép lại đây là có ý gì?"
Viên lại mục (*) Trương Cẩm đứng sau Đổng Khiêm bước lên một bước, cười như không cười đáp: "Đình Úy đại nhân, đây đều là án cũ năm xưa, Hình bộ đã định tội từ lâu, vả lại còn do Hình bộ Thượng thư Ngô đại nhân đích thân thẩm tra xử lý, bọn hạ quan xét lại chẳng qua cũng chỉ là đi đúng quy trình. Thêm nữa, đại nhân vừa lập đại công, được bệ hạ trọng dụng, hà tất phải hao phí tâm lực vào những hồ sơ vụn vặt này làm gì?"
(*) Lại mục là chức quan nhỏ trong hệ thống quan lại phong kiến, phụ trách việc sổ sách, giấy tờ tại các nha môn.
Những kẻ còn lại nhao nhao phụ họa, lời lẽ đầy ẩn ý ám chỉ y nên vào cung mà nịnh hót lấy lòng Tần Lệ, chứ đừng quản mấy cái "việc vặt đắc tội người ta" này.
Đổng Khiêm khẽ mỉm cười, trong lòng vô cùng khinh bỉ, Tạ Lâm Xuyên là một tên tướng quân tự nguyện làm "nam sủng" cho hoàng đế, đến đây làm Đình Úy chẳng phải là kẻ có quan hệ lớn nhất sao?
Hoàng đế rõ ràng cũng không muốn giao cho y thực quyền, vậy mà còn nói năng đường hoàng chính nghĩa thế kia, nịnh hót hoàng đế rõ ràng mới là chính sự của y chứ.
Duy chỉ có một viên lại nhỏ tên là Dụ Trạch là từ trước đến giờ vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng không thốt một lời, dường như đến cả việc làm bộ làm tịch ngoài mặt cũng lười làm.
Lúc này hắn mới ôm quyền nói với Tạ Lâm Xuyên: "Đại nhân, nếu không có dặn dò gì khác, hạ quan còn có việc gấp phải xử lý."
Mấy người Đổng Khiêm liếc Dụ Trạch một cái, tựa như đã quen với thái độ lạnh nhạt của đối phương, ánh mắt nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên thậm chí còn mang theo vài phần giễu cợt.
Tạ Lâm Xuyên hứng thú quét mắt nhìn một vòng, thu hết tâm tư nơi đáy mắt bọn họ vào lòng, nhưng cũng không phát hỏa, chỉ vẫy tay bảo bọn họ lui xuống làm việc.
Cái gọi là 'quan mới nhậm chức đốt ba ngọn lửa', mấy ngày sau đó, bọn Đổng Khiêm cũng khá ngoan ngoãn, quả thực nghe lời mỗi ngày đều đi làm đúng giờ.
Tạ Lâm Xuyên hằng ngày vùi đầu vào đống công văn, cần mẫn xử lý những vụ án nan giải.
Sau khi chất vấn vài câu vào ngày đầu tiên, y nhanh chóng im hơi lặng tiếng, không giao phó công việc cho bọn họ, cũng không có ý định truy cứu các thuộc quan khác.
Cứ như thể y cảm thấy mất mặt nên chỉ đành gồng mình lên mà thể hiện.
Đổng Khiêm thấy y "sấm to mưa nhỏ", trong lòng thầm cười nhạo, quả nhiên là hạng võ tướng chỉ biết múa đao cầm thương, xem thử tên này trụ được mấy ngày?
Hiện giờ án kiện tích tụ ngày một nhiều, ước chừng chẳng bao lâu nữa y sẽ lại giao việc cho bọn họ thôi, còn y thì chỉ việc ngồi đóng dấu.
Vài ngày trôi qua, Tạ Lâm Xuyên không có bất kỳ hành động gì, cũng không xử phạt ai, mấy kẻ kia bắt đầu lơi lỏng, rồi lại chứng nào tật nấy.
Tạ Lâm Xuyên những ngày này không hề bế tắc như bọn họ tưởng.
Việc hình án quả thực không phải sở trường của y, nhưng y biết có hai người rất giỏi việc này. Một là người đệ đệ Tạ Ánh Sơn vốn thuộc làu luật lệ, hai là Bùi Tuyên vốn xuất thân từ Hình bộ sau đó chuyển sang làm Ngự sử.
Y dành ra vài ngày để phân loại các vụ án nan giải, rồi khoanh vùng những điểm trọng yếu.
Ngày hôm đó sau khi tan nha, Tạ Lâm Xuyên liền sai người mời đệ đệ Tạ Ánh Sơn và ngự sử Bùi Tuyên cùng tới.
Y vốn tưởng muốn mời Bùi Tuyên giúp đỡ sẽ phải tốn không ít công sức, không ngờ Bùi Tuyên lại tới còn nhanh hơn cả Tạ Ánh Sơn.
Bùi Tuyên đi một mình, đến cả người hầu cũng không mang theo.
Đối phương có vóc người cao ráo gầy gò, không mặc quan phục mà chỉ diện một bộ trường bào màu xanh sẫm, trên chiếc áo choàng khoác ngoài còn vương vài cánh hoa lê.
Bùi Tuyên đứng giữa sảnh hành lang như ngọc thụ lâm phong, dung mạo tuấn lãng điềm tĩnh, toát ra khí độ vững chãi nho nhã.
"Bùi đại nhân, bấy lâu vẫn khỏe chứ."
Tạ Lâm Xuyên chắp tay với Bùi Tuyên, mời đối phương vào nội đường dùng trà.
Bùi Tuyên khi ở trên triều đối đáp với Tần Lệ thì lời lẽ đanh thép, nhưng lúc riêng tư lại là người kín đáo ít nói. Y uống ngụm trà thấm giọng, nhìn Tạ Lâm Xuyên rồi nói: "Tạ tướng quân, cho dù ngươi không mời ta, ta cũng định tìm tới tận cửa để tạ lỗi."
"Tạ lỗi?" Tạ Lâm Xuyên hơi ngạc nhiên nhướng mày, "Bùi đại nhân vì sao lại tạ lỗi?"
Bùi Tuyên nghiêm túc đáp: "Ngày hôm đó trên triều, ta cứ ngỡ Tạ tướng quân a tòng theo quân chủ, mặc kệ bệ hạ lạm dụng khổ hình, vì lẽ đó nên muốn tạ lỗi."
Tạ Lâm Xuyên bật cười, vị Bùi đại nhân này quả thực ngay thẳng tới mức quá đáng rồi. Y chợt nhớ tới kiếp trước Bùi Tuyên cuối cùng lại chết một cách không minh bạch trong ngục, nụ cười bỗng chốc tắt ngấm.
Bùi Tuyên đàng hoàng trịnh trọng lại ôm quyền hành lễ với y: "Ngoài ra, Bùi mỗ còn muốn đa tạ Tạ tướng quân, ngày đó nhờ có Tạ tướng quân mà đám quần thần mới thoát khỏi họa đình trượng của bệ hạ."
Tạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt, thong thả nói: "Chuyện này ngươi nên cảm ơn bệ hạ khoan hồng thì đúng hơn, chẳng liên quan gì đến ta cả."
Bùi Tuyên lắc đầu, không nói thêm nữa.
Tạ Lâm Xuyên khẽ tằng hắng một cái rồi nói: "Đêm nay mời Bùi đại nhân qua đây, là muốn nhờ ngươi giúp ta một việc."
Bùi Tuyên vừa vào đã chú ý tới đống hồ sơ được phân loại bày biện trên bàn, trong lòng đã đoán được dụng ý của Tạ Lâm Xuyên.
Thời tiền triều y vốn xuất thân từ Hình bộ, đối với quyền trách và các mánh khóe giữa Hình bộ và phủ Đình Úy cũng nắm rất rõ.
Chỉ là khi đó lão hoàng đế đắm chìm trong tửu sắc, thường xuyên bỏ bê triều chính, Ngự Sử Đài chẳng khác nào đồ trang trí.
Nay Tạ Lâm Xuyên đã có tâm chỉnh đốn, Bùi Tuyên đương nhiên không thể từ chối, lập tức gật đầu: "Để ta xem thử."
Lúc này, nhị đệ Tạ Ánh Sơn xách một hộp thức ăn vội vã chạy tới, cười nói: "Đại ca, đệ tới rồi đây. Ơ? Bùi đại nhân cũng ở đây sao."
"Sao lại tới muộn thế này? Thời gian không còn sớm nữa, ta biết đệ am tường luật pháp, lần này đại ca phải nhờ đệ giúp một tay rồi."
Tạ Ánh Sơn vỗ ngực cái bộp, hứa chắc nịch: "Chuyện nhỏ."
Tạ Lâm Xuyên mở hộp thức ăn liếc nhìn một cái, đủ các loại bánh ngọt, y cầm một miếng bánh nướng cắn một miếng: "Là Tạ Vân làm sao?"
Tạ Ánh Sơn nói: "Vâng, tam muội rất nhớ đại ca đấy."
Hai người vừa ăn điểm tâm vừa xử lý hồ sơ cũ. Phía bên kia, Bùi Tuyên không hổ là người có chuyên môn, chỉ trong chốc lát đã sàng lọc ra được vài vụ án có sơ hở rõ ràng, cần phải phúc thẩm.
Bùi Tuyên nghĩ ngợi một lát rồi nhắc nhở: "Thực ra phủ Đình Úy rất hiếm khi gửi trả án hình về Hình bộ để phúc thẩm, vì làm vậy nghĩa là đang nghi ngờ năng lực làm việc và uy tín của Hình bộ, cực kỳ dễ đắc tội với chủ quan Hình bộ."
Tạ Lâm Xuyên đối với việc này trong lòng đương nhiên đã có tính toán, y khẽ cười: "Đa tạ Bùi đại nhân đã nhắc nhở."
"Có điều chẳng lẽ vì sợ đắc tội trọng thần mà dù biết rõ án tình có điểm nghi vấn vẫn cứ nhắm mắt làm ngơ sao? Sau lưng mỗi vụ án đều là mạng người cả đấy."
Bùi Tuyên hiếm khi lộ ra một nụ cười, rồi nhanh chóng thu lại: "Ta rất vui vì ngươi vẫn là vị Tạ tướng quân chính trực như xưa."
Bùi Tuyên không biết lại nhớ tới chuyện gì, có chút khó nói thành lời: "Ngươi bây giờ... thực sự là thiệt thòi quá rồi."
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, y thiệt thòi cái gì cơ?
Tạ Ánh Sơn ngậm một miếng bánh quế hoa ghé sát lại trêu chọc: "Đệ còn nhớ hồi nhỏ, nhà Bùi đại nhân là hàng xóm của nhà mình, ngài ấy còn thường xuyên qua nhà tìm đại ca để cùng học cơ mà, không ngờ sau này một người làm tướng quân, người kia lại đỗ Trạng Nguyên."
Tạ Lâm Xuyên như chợt ngộ ra điều gì, bảo sao Bùi Tuyên này trông có vẻ rất thân thuộc với y, hết lần này tới lần khác mạo hiểm nói đỡ cho mình, thậm chí không tiếc lời can gián Tần Lệ, đến nỗi còn bị phạt một trận đình trượng.
Kiếp trước y cứ mãi bị Tần Lệ giam lỏng trong cung, chẳng có nhiều cơ hội giao lưu với Bùi Tuyên.
Hóa ra Bùi Tuyên và nguyên chủ Tạ tướng quân là thanh mai trúc mã, người khác đều gọi y là Tạ đại nhân hoặc Đình Úy, duy chỉ có Bùi Tuyên là vẫn gọi y là Tạ tướng quân.
Mấy người cứ thế bận rộn tới tận đêm khuya, Tạ Ánh Sơn còn phải đọc sách nên về nhà trước, chỉ còn lại Tạ Lâm Xuyên và Bùi Tuyên làm nốt công việc chỉnh lý cuối cùng.
Tạ Lâm Xuyên đứng dậy vận động bả vai đang cứng đờ, thấy đêm đã về khuya bèn sai người chuẩn bị vài món nhắm mang lên.
"Bùi đại nhân, đêm nay vất vả rồi, ăn chút gì cho ấm bụng đã. Lát nữa ta sẽ phái người đưa đại nhân về phủ."
Y ngồi đối diện với Bùi Tuyên, nhấc bình rượu rót một chén nhỏ, vừa định nâng chén tạ ơn thì nghe thấy từ bên ngoài vọng lại một chuỗi bước chân quen thuộc, vẫn là cái vẻ đi như bay như mọi khi.
Lý Tam Bảo cầm một chiếc lồng đèn, thở hồng hộc bước nhanh theo sau.
Ngay sau đó, cánh cửa đẩy ra, Tần Lệ một chân bước vào trong nháy mắt khựng lại một chút, rồi lại như không có chuyện gì mà bước vào nội đường.
Ánh mắt hắn âm thầm liếc nhìn bình rượu đang bốc hơi nóng cùng mấy món nhắm trên bàn, cuối cùng đảo mắt qua lại một vòng giữa hai người đang trò chuyện vui vẻ.
"Bệ hạ?" Tạ Lâm Xuyên và Bùi Tuyên đều ngẩn người, cùng lúc đứng dậy hành lễ.
Tần Lệ dạo bước tới trước bàn, tiện tay đón lấy chén rượu mà Tạ Lâm Xuyên vừa rót cho Bùi Tuyên, xoay xoay trong tay, rượu được hâm nóng trên lò nên vẫn còn ấm.
Ánh mắt Tần Lệ thâm trầm, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong như cười như không, hờ hững nói:
"Đến chỗ ngươi thì chẳng thấy người đâu, Tạ đại nhân hóa ra lại cao hứng thế này, đêm khuya không về cung mà ở đây đối ẩm* vui vẻ với Ngự sử đại nhân sao?"
(*) Cùng ngồi đối diện uống rượu (hoặc trà) với nhau. Trong raw là 言欢 (ngôn hoan) nhưng mình thấy đối ẩm hay hơn
Hắn ngửa đầu uống cạn chén rượu kia, nhàn nhạt cười nói: "Trẫm còn chẳng hay biết, Ngự Sử Đài từ bao giờ lại dời tới phủ Đình Úy rồi? Có rượu có thịt thế này, hay là cho trẫm thêm một đôi đũa, để cùng chung vui với hai vị ái khanh nhé?"
Bùi Tuyên không kiêu ngạo không siểm nịnh cúi đầu đáp: "Bệ hạ, Tạ tướng quân mới tới phủ Đình Úy, chỉ là có vài điểm nan giải nên tìm vi thần bàn bạc đôi chút."
Tần Lệ liếc y một cái đầy ẩn ý, không nói gì, ánh mắt lướt qua mấy xấp hồ sơ trên mặt bàn, rồi lại dừng lại trên gương mặt Tạ Lâm Xuyên.
Tạ tướng quân?
Chậc.
. . .