Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 26: Giả vờ ngủ

Không ngờ Tần Lệ lại chịu hạ mình chăm sóc người khác.

---

Tạ Lâm Xuyên vùi mình trong lớp chăn gấm mềm mại, chìm vào giấc nồng.

Có lẽ vì ngày thấy gì đêm mơ nấy, y chẳng hiểu sao lại mơ về cảnh tượng thi hành hình hấp kiếp trước.

Lúc ấy, y vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, đúng như lời thái y nói là uất kết trong lồng ngực. Y đi trong gió lạnh hồi lâu, cộng thêm căn bệnh sợ lạnh đã có từ lúc bị giam trong thiên lao, nên ngay đêm ấy khi trở về đã phát sốt.

Trong cơn mê man, tâm trí y chỉ toàn là bóng ma của hình phạt tàn khốc mà mình đã tận mắt chứng kiến, cùng với nỗi lo sợ không dứt rằng liệu mai này mình có rơi vào kết cục tương tự không.

Ở cạnh một bạo quân tính khí thất thường thực sự như ở gần hổ dữ, chẳng hề có lấy một nửa cảm giác an toàn.

Lúc sốt đến hôn mê, y cảm giác giữa chừng dường như có người ghé qua, một bàn tay mang theo hơi lạnh chạm khẽ vào trán và lòng bàn tay y.

Người nọ dường như cứ lầm rầm nói gì đó, nhưng Tạ Lâm Xuyên nghe không rõ.

Mãi đến nửa đêm, y ho sặc sụa rồi tỉnh giấc, xuống giường rót chén nước uống, thấp thoáng thấy ngoài cửa như có bóng người.

Y khoác thêm áo ngoài ra cửa, nhưng hành lang lại vắng ngắt không một ai.

Ngoài hiên, cây hoa lê bị gió đêm thổi bay, những cánh hoa vụn lả tả rơi rụng, phủ kín cả ghế dài.

Duy chỉ có chỗ gần cột gỗ sơn đỏ là trống một mảng.

Tạ Lâm Xuyên tiến lại gần sờ thử, cảm nhận được chút hơi ấm còn sót đọng.

Trên ghế vẫn còn lưu lại nửa dấu chân cùng vệt bùn hơi ẩm ướt, tựa như có ai đó đã co một chân ngồi ở đây rất lâu.

Trên gạch lát có một bình rượu rơi lăn lóc, miệng bình loang ra một vệt nước nhỏ. Tạ Lâm Xuyên nhặt lên lắc lắc thử, bên trong đã cạn khô.

Lúc này, tiểu thái giám hầu hạ y vội vã bưng trà nóng tới mời y vào nhà. Tạ Lâm Xuyên đặt bình rượu xuống, hỏi: "Vừa nãy là ngươi canh ở ngoài cửa sao?"

Tiểu thái giám gật đầu: "Dạ phải."

Tạ Lâm Xuyên không nghĩ ngợi nhiều, liền quay vào phòng nghỉ ngơi.

...

Khi Tạ Lâm Xuyên dần tỉnh lại từ giấc mộng, hình ảnh đêm đó vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, khiến y có chút không rõ mình đang ở chiều không gian nào.

Người đứng canh bên ngoài đêm ấy liệu có phải là Tần Lệ không?

Lúc đó Tần Lệ rốt cuộc đang nghĩ gì? Người cố ý dọa dẫm y là hắn, mà kẻ mềm lòng cũng lại là hắn.

Tạ Lâm Xuyên day day ấn đường, uể oải ngồi dậy, tựa vào đầu giường uống trà.

Lần này y không bị ốm vì kinh hãi hay để lại di chứng như kiếp trước.

Trong buổi triều sáng nay, y cố tình dẫn dắt các ngự sử chĩa mũi dùi về phía mình, đánh cược xem Tần Lệ có giải vây cho y không, và rõ ràng y đã thắng.

Đám triều thần đã có được lời giải thích thỏa đáng, bá tánh kinh thành cùng với cung nhân vì biết rõ chân tướng nên cũng được trấn an, danh tiếng của Tần Lệ vẫn xem như được bảo toàn, tạm thời chưa phải đội cái danh "bạo quân".

Tạ Lâm Xuyên lại một lần nữa khuấy động triều cục để đạt được mục đích của mình, khắc sâu ấn tượng trước mặt Tần Lệ và các đại thần.

Ngay cả vị ngự sử như Bùi Tuyên cũng nhận được tiếng thơm vì đã dũng cảm can gián.

Mọi người đều có kết cục xán lạn, duy chỉ có tâm trạng của Tần Lệ e là không được đẹp đẽ gì cho lắm, nhưng cũng chẳng ai bận tâm.

Tạ Lâm Xuyên thì vẫn khá để ý, đoán chừng với tính khí của Tần Lệ hẳn sẽ tới tìm mình tính sổ, nên đã gọi thái y đến để diễn kịch trước một chút.

Có điều chuyện y bị nhiễm phong hàn là thật, lúc giao mùa cảm mạo cũng là chuyện thường tình.

Đang mải suy tính, Tạ Lâm Xuyên hắt hơi một cái, bỗng nghe thấy ngoài phòng vang lên một chuỗi bước chân.

Bước chân vừa rộng vừa dồn dập, lực chân dấn xuống mặt đất nặng nề và dứt khoát, lướt đi như bay, nghe thôi đã biết là Tần Lệ tới.

Tạ Lâm Xuyên lập tức đặt chén trà xuống, vèo một cái chui tọt vào trong chăn, gương mặt an nhiên nằm xuống giả vờ ngủ.

Cánh cửa phòng đẩy ra, Tần Lệ như một cơn gió sải bước vào trong. Căn phòng hiện tại rất tĩnh lặng, chậu than đốt tỏa ra hơi ấm sưởi nồng, bình hoa bên cửa cắm mấy cành mai mới thay, thoang thoảng một làn hương thanh khiết.

Tần Lệ không kìm được mà bước chậm lại, thong thả đi tới trước giường, chăm chú nhìn Tạ Lâm Xuyên.

Thấy y đang ngủ, thần thái trên mặt bình thản, không hề có chút vẻ u uất khổ sở nào khi đau ốm.

Tần Lệ quay đầu nhìn Cảnh Châu, hạ thấp giọng hỏi: "Đã dùng thuốc chưa? Thái y nói bệnh có nặng không?"

Cảnh Châu liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên, nhỏ giọng đáp: "Đại nhân thân thể vốn tráng kiện, rất hiếm khi ngã bệnh. Có lẽ vết thương do trúng tên lần trước vẫn chưa lành hẳn, đêm qua lại ra gió nhiễm lạnh, thái y nói không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe ạ."

Tần Lệ khẽ thở ra một hơi, xua tay: "Biết rồi, ngươi lui xuống trước đi."

Cảnh Châu len lén nhìn vị Tạ đại nhân đang "ngủ ngon lành" trên giường, mím môi cung kính lui ra, không quên khép cửa lại cho hai người.

Tần Lệ vén rèm che trên đỉnh giường, cúi người nhìn kỹ Tạ Lâm Xuyên, nhướng mày nói khẽ: "Tạ Lâm Xuyên, đừng giả vờ ngủ nữa, trẫm biết ngươi đang giả bệnh lừa trẫm. Ngươi cũng biết trẫm định tới tính sổ nên sợ rồi phải không?"

Tim Tạ Lâm Xuyên nảy lên một cái. Tần Lệ tuy bị y dắt mũi vài lần, nhưng tâm tư vẫn nhạy bén lắm.

Y không đáp lời, vẫn nằm yên không nhúc nhích, nhịp thở vẫn đều đặn như cũ, chẳng mảy may phản ứng với lời hắn nói.

Chỉ trong vài nhịp thở, trên đầu đã vang lên tiếng lầm bầm nhỏ xíu của Tần Lệ: "Chẳng lẽ bệnh thật rồi à?"

Tạ Lâm Xuyên thầm buồn cười, quả nhiên là đang lừa y.

Chẳng mấy chốc, một bàn tay khô ráo ấm áp phủ lên trán y, khẽ sờ nắn: "Hình như cũng không nóng lắm."

Tiếng thì thầm của Tần Lệ đến gần hơn, giống như đang ghé sát mặt lại, hơi thở âm ấm phả lên một bên má, vài sợi tóc mai rủ xuống quẹt vào mặt Tạ Lâm Xuyên, ngứa đến mức y chỉ muốn đưa tay lên gãi.

"Sắc mặt vẫn còn hồng hào chán, người bệnh chẳng phải thường mặt trắng bệch như ma sao..."

Tạ Lâm Xuyên: "..." Ai quy định vậy hả?

Bàn tay y trong chăn lén nhéo một cái vào đùi, chân mày tự nhiên nhíu lại một vẻ không thoải mái, đôi môi cũng không để lại dấu vết mà trở nên trắng bệch vài phần.

Tần Lệ chậc một tiếng, lại bắt đầu lầm bầm: "Rõ ràng là sợ lạnh, thế mà đêm hôm còn chạy ra ngoài bắt gian tế cái nỗi gì."

Tạ Lâm Xuyên cảm nhận được mép giường khẽ lún xuống, ngay sau đó thân mình có cảm giác nặng thêm, một lớp áo choàng lông dày sụ phủ lên người y.

Cái cổ lông cáo kia suýt chút nữa đâm vào chóp mũi y, ngứa tới mức y muốn hắt hơi, đành phải gắng gượng nhịn xuống.

Chăn y đắp vốn đã dày, trong phòng lại còn đốt chậu than.

Chưa kể thân nhiệt của Tần Lệ cao hơn người thường, nên khi hắn ngồi bên cạnh như thế, cơ thể chẳng khác nào một lò lửa nhỏ không cần nhiên liệu, liên tục tỏa nhiệt ra xung quanh.

Tạ Lâm Xuyên nhanh chóng cảm thấy nóng hầm hập, trán đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Tần Lệ xem cũng đã xem rồi, sao còn chưa chịu đi?

Mu bàn tay của Tần Lệ chợt vươn tới, chạm vào gò má y: "Hình như hơi nóng thì phải?"

Lỗ tai Tạ Lâm Xuyên khẽ động đậy, nghe thấy Tần Lệ quăng khăn vải vào chậu nước bên cạnh khuấy qua khuấy lại, khi vắt nước kêu róc rách, cuối cùng vài giọt nước bắn vào chậu đồng phát ra tiếng kêu thanh mảnh.

Lòng Tạ Lâm Xuyên khẽ động. Không ngờ Tần Lệ bình thường thô bạo và cao ngạo là thế, đến lúc không có ai lại chịu hạ mình chăm sóc người khác.

Khăn ướt được hắn gấp lại vài lớp, cầm trong tay nhẹ nhàng lau trán và mặt cho y.

Vừa mới chạm vào lớp vải ướt, Tạ Lâm Xuyên đã bị cái lạnh làm cho suýt kêu lên thành tiếng. Lạnh quá đi!

Tần Lệ lau xong mặt cho y, lại nhúng khăn vào nước lạnh lần nữa, vắt ráo rồi đặt lên trán Tạ Lâm Xuyên để giúp y "hạ hỏa".

Có lẽ đây là báo ứng cho việc giả bệnh lại còn giả ngủ, phen này Tạ Lâm Xuyên đã nếm trải thế nào là cảm giác một bên lạnh như băng, một bên nóng hầm hập rồi.

Y từ từ nghiêng đầu qua một bên, để chiếc khăn tự nhiên trượt xuống, lại bị một bàn tay của Tần Lệ đón lấy, lần nữa đắp lại cho y.

Khóe mắt Tạ Lâm Xuyên trong bóng tối khẽ giật giật: "..."

Nghe ta nói này, cảm ơn ngươilắm luôn nhé.

Tạ Lâm Xuyên dứt khoát lật người nằm nghiêng, sẵn tiện đưa cánh tay ra khỏi chăn cho bớt nóng.

Tần Lệ im lặng một lát, hồi lâu mới thốt lên một câu: "Đến ngủ mà còn không chịu yên phận."

Hắn ngồi bên mép giường, cúi mắt lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Tạ Lâm Xuyên.

Khi ngủ, y thu lại hết những mưu tính sâu xa nơi đáy mắt, ẩn đi những cảm xúc đối kháng và thù địch, cũng không còn mang theo dáng vẻ luôn luôn điềm nhiên tự tại, trông y hiện tại vô cùng đơn thuần, ngoan ngoãn và dịu dàng.

Lúc này đây không có triều cục phức tạp hay lập trường chính trị, không có những đại thần tâm tư riêng biệt, cũng chẳng có bất kỳ kẻ nào không liên quan.

Cả căn phòng chỉ có mình Tần Lệ tỉnh táo, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hô hấp khe khẽ và nhịp tim ổn định mạnh mẽ.

Ánh mắt hắn rơi xuống bàn tay Tạ Lâm Xuyên đặt ở mép chăn, không kìm được đưa tay khẽ móc lấy ngón tay y. Thấy y không hay biết gì, ngón cái bèn miết đi miết lại trên những khớp xương gồ lên.

Hổ khẩu tay trái của Tạ Lâm Xuyên để lại lớp chai dày do cầm cung, nhưng da mu bàn tay lại trắng trẻo mịn màng, không một vết sẹo.

Tần Lệ bỗng nhe răng cười, khàn khàn trầm giọng: "Da non thịt mịn thế này, nhìn là biết chưa từng phải nhịn đói bao giờ."

Tạ Lâm Xuyên cố nhịn cảm giác tê ngứa nơi đầu ngón tay, trong lòng thầm dâng lên vài phần hiếu kỳ. Y chưa từng biết Tần Lệ lúc ở một mình lại có tật thích lảm nhảm như thế.

Nói nhiều thế này, bảo sao cái miệng lợi hại quá đáng.

Thế nhưng lời này của Tần Lệ là ý gì?

Y nhớ trên đôi tay Tần Lệ không chỉ có vết chai dày, mà các ngón còn lưu lại không ít vết sẹo cũ. Ngoài những vết thương do những trận đấu sinh tử để lại, dường như còn có một mảng bỏng với màu da sậm hơn hẳn.

Y vểnh tai đợi hồi lâu, gần như tưởng rằng Tần Lệ không định lảm nhảm tiếp nữa, thì hắn lại khẽ hừ một tiếng: "Các ngươi đều cho rằng trẫm tàn nhẫn, thực ra nếu không phải ta từng tận mắt thấy, thì làm sao nghĩ ra được trên đời này còn có chuyện tàn khốc đến mức ấy..."

Tạ Lâm Xuyên thầm nhíu mày, lại nghe Tần Lệ cười mỉa, đầy vẻ bất cần, giọng khàn đặc: "Trẻ con da thịt mềm mịn nhất, nếu trực tiếp cho vào nồi nấu, sơ sẩy một chút là thịt lẫn xương đều nát nhừ ra cả. Cho nên nếu muốn no bụng thì nên trực tiếp nấu chín."

Trái tim Tạ Lâm Xuyên chợt run lên, trái tim hẫng một nhịp. Y gắng sức kìm nén thôi thúc mở mắt, hơi thở dần trở nên nặng nề.

"Mùa màng đói kém thì là vậy đấy, bao nhiêu nhân nghĩa đạo đức cũng chẳng bằng một ngụm canh thịt."

Tần Lệ dường như đang chìm đắm trong những ký ức chẳng mấy vui vẻ, không nhận ra sự khác lạ của y, cứ tự lẩm bẩm một mình: "Chỉ vì bị người ta vu oan trộm mấy cái bánh bao, mà ta suýt chút nữa bị hấp thành bánh bao thịt người."

"Ta chưa bao giờ thấy lồng hấp nào lớn đến thế, nếu trong đó hấp đầy bánh bao, chắc hẳn có thể no bụng một thời gian dài..."

Môi Tạ Lâm Xuyên khẽ run, một cảm giác khó tả bỗng dâng lên, đắng ngắt đè nặng trong lồng ngực.

Tần Lệ cười khẩy một tiếng: "Ta biết tên gian tế hạ độc kia nhất định sẽ chủ động lộ diện, không ai hiểu rõ hơn ta cảm giác bị nhốt trong cái lồng hấp kia đáng sợ đến mức nào."

"... Khi ngươi yếu thế, dù cho nói đến rách mép cũng sẽ chẳng ai tin ngươi. Thực ra tin hay không chẳng quan trọng, điều thực sự quan trọng là liệu ngươi có sức mạnh để nắm giữ đại cục hay không."

"Buổi triều sáng nay, đám đại thần kia miệng mồm đầy câu từ nhân nghĩa, nói năng hùng hồn lắm, nhưng vào lúc gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa, thứ ta có thể dựa vào chỉ có đôi nắm đấm và trái tim sắt đá này mà thôi."

Tần Lệ buông tay y ra, lại sờ trán y, khẽ thở dài: "Tạ Lâm Xuyên, tâm địa ngươi quá mềm yếu, đây chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu..."

Tạ Lâm Xuyên nghe hắn thình lình gọi tên mình, suýt nữa tưởng Tần Lệ đã phát hiện ra mình giả ngủ.

Nhưng Tần Lệ chẳng nói thêm gì nữa.

Y đợi một lát, Tần Lệ dường như cũng mất hứng lầm bầm, im lặng thẫn thờ một lát, rồi giúp Tạ Lâm Xuyên tém lại góc chăn, lại kéo chiếc áo choàng lông cáo lên cao một chút.

Tần Lệ ngồi lại thêm một lúc lâu, thấy Tạ Lâm Xuyên vẫn luôn chìm trong giấc ngủ sâu, bèn đứng dậy định rời đi.

Nào ngờ Tạ Lâm Xuyên lỡ hít lông cáo vào mũi, nhịn mãi nhịn mãi, rốt cuộc không nhịn nổi nữa, bèn hắt hơi một cái rõ to: "Hắt xì!"

Tần Lệ đã đi tới cửa liền đột ngột quay đầu, sải bước quay trở lại, nhíu mày nheo mắt nhìn chằm chằm y: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi tỉnh rồi?"

Tạ Lâm Xuyên thầm than một tiếng, đành phải mơ mơ màng màng mở hai khe mắt, chậm rãi chớp vài cái mới định thần mà nhìn rõ mặt Tần Lệ, dùng giọng điệu đầy nghi hoặc cất lời: "Bệ hạ? Sao ngươi lại ở đây?"

Tần Lệ híp mắt, biểu cảm không có lấy chút vui vẻ nào, ánh mắt âm u: "Ngươi tỉnh lâu chưa? Vừa nãy không phải đang giả vờ ngủ đấy chứ? Ngươi nghe thấy trẫm nói gì rồi?"

Nghĩ tới việc lúc nãy nhất thời cảm thấy bí bách nên sinh ra chút h*m m**n giãi bày, lại đi lảm nhảm với Tạ Lâm Xuyên bao nhiêu chuyện quá khứ chẳng muốn nhìn lại, Tần Lệ hận không thể cắn đứt lưỡi mình cho xong.

Hắn mím chặt môi, gò má căng cứng, nhưng vành tai dưới lớp tóc bạc lại đang có dấu hiệu nóng ran.

Tạ Lâm Xuyên thuận thế hất chiếc áo choàng lông cáo ra, ngồi dậy, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn: "Bệ hạ ở đây lâu rồi sao? Vừa nãy bệ hạ có gọi ta không?"

Tần Lệ đầy vẻ nghi hoặc, nghiêng đầu săm soi biểu cảm của đối phương, nhưng nhìn trái nhìn phải cũng chẳng thấy sơ hở nào.

Hắn thực sự không nghe thấy gì sao? Vậy thì việc mình lén lút sờ tay sờ mặt lúc nãy chắc cũng không nhận ra đâu, phải không?

Tạ Lâm Xuyên uống ngụm trà lạnh để thấm giọng, sau đó thong thả nói: "Bệ hạ vừa nãy nói gì với ta thế? Có thể phiền bệ hạ nói lại một lần nữa được không."

Khóe miệng Tần Lệ giật giật, nhướng mày, hai tay khoanh trước ngực, lại khôi phục vẻ lười nhác thường ngày: "Trẫm đang cười nhạo ngươi đó, đường đường là một vị tướng quân mà lại yếu như sên, bị dọa một phen, gió thổi một cái là đổ bệnh."

Hắn chộp lấy chiếc áo choàng trên giường ném vào lòng Tạ Lâm Xuyên, ung dung nói: "Thứ này ban cho ngươi đấy."

Tạ Lâm Xuyên bị áo choàng phủ kín đầu, y nắm lấy lớp lông cáo trong tay, chỉ thấy mềm mại xốp mịn như mây bao quanh thân mình. Lớp lông dày nhưng không hề thô kệch, màu lông thuần túy không chút tạp chất tựa như ngọc mực thượng hạng, quả thực là báu vật hiếm có.

Tạ Lâm Xuyên v**t v* lớp da lông mềm mại, ngước mắt nhìn hắn: "Bệ hạ vì sao lại ban thưởng?"

Tần Lệ ngồi xuống chiếc ghế trước giường lần nữa, thoải mái vắt chéo chân, liếc xéo y rồi lười nhác hỏi ngược lại: "Buổi triều sáng nay vì sao ngươi lại tự ý đứng ra nhận thay cho trẫm?"

"Trẫm dù có làm gì đi nữa, thì đã làm là dám nhận, chứ không phải hạng quân vương cần thần tử làm lá chắn. Không cần ngươi tự cho mình là thông minh rồi xen vào." Lúc hắn nói ra lời này, ngữ điệu kéo thật dài, khóe miệng nhếch lên một độ cong nhỏ.

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười, giọng điệu điềm đạm nói: "Bệ hạ, trên triều ta chỉ nói việc đó là hành động bất đắc dĩ trong lúc nguy nan của bệ hạ mà thôi, ngoài ra ta không hề nói gì khác. Bệ hạ chớ suy diễn quá xa."

"Hơn nữa, cái gọi là đã hưởng lộc vua thì phải lo việc cho vua, vì bệ hạ suy nghĩ cũng là lẽ đương nhiên mà thôi."

Tần Lệ nheo mắt nhìn y, khẽ hừ một tiếng: "Chỉ có thế thôi sao?"

Tạ Lâm Xuyên chậm rãi hỏi ngược lại: "Bệ hạ chẳng phải từng khinh thường việc giải thích dụng ý với thần tử hay sao, sao giờ lại nói ra rồi?"

Lần này đến lượt Tần Lệ nghẹn lời, hắn im lặng hồi lâu, dời mắt đi chỗ khác, khô khốc nói: "Sau này không cho phép nói năng lung tung nữa!"

Nào ngờ Tạ Lâm Xuyên lại lắc đầu, nghiêm túc nói: "Chuyện này... e rằng ta không thể hứa với bệ hạ được."

Tần Lệ ngẩn ra: "Ý gì đây?"

Tạ Lâm Xuyên thu lại vẻ mặt, bình thản mà kiên định đón lấy ánh mắt đối phương, chậm rãi thốt ra: "Bởi vì ta không thích người khác hiểu lầm bệ hạ là một vị quân vương máu lạnh tàn bạo."

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn