Tần Lệ nhướng mày, nhìn y với vẻ đầy kinh ngạc: "Ngươi muốn ban thưởng gì?"
Cái tên Tạ Lâm Xuyên này bình thường vốn kín kẽ, thanh tâm quả dục hệt như một vị cao tăng đắc đạo chẳng màng sự đời, ngay cả khi hắn muốn ban thưởng, y cũng năm lần bảy lượt từ chối.
Vậy mà lần này lại chủ động cầu thưởng?
Tần Lệ bỗng cảm thấy vui vẻ hẳn, xích lại gần y, định vươn tay chạm vào gương mặt y, nhưng rồi đầu ngón tay chỉ khẽ lướt qua như lông vũ, đậu lại trên cổ áo lông cáo của y.
Hắn móc ngón tay vào dải lụa thắt áo choàng, cười trầm thấp: "Nếu ngươi làm tốt, khiến trẫm hài lòng, thì dù có muốn vầng trăng trên trời, trẫm cũng sẽ tìm cách hái xuống cho ngươi."
Trong lòng Tạ Lâm Xuyên chợt nảy ra một ý nghĩ không đúng lúc: Tần Lệ mà đi hái trăng?
Y mỉm cười đáp: "Vầng trăng thì không cần đâu, hiện tại ta vẫn chưa nghĩ ra, đợi chuyện này xong xuôi rồi nói cũng chưa muộn."
Tần Lệ nhếch môi gật đầu: "Tùy ngươi."
Hắn ngắm nghía y một hồi rồi ghé sát lại, cánh mũi khẽ động đậy hít hà. Chiếc áo lông cáo này là món hắn thích nhất và cũng hay khoác nhất, giờ đây bao bọc lấy Tạ Lâm Xuyên, khiến hắn cảm giác như hơi thở của mình luôn vây quanh lấy y, mang lại một cảm giác an tâm kỳ lạ.
Tần Lệ lười biếng nheo mắt: "Chiếc áo lông cáo trẫm tặng thế nào? Mặc có thoải mái không?"
Vừa rồi lúc hắn móc ngón tay vào dải thắt áo, Tạ Lâm Xuyên cứ ngỡ đối phương định giật phăng lớp áo ra để hôn hít v**t v* một trận, giống như những gì Tần Lệ thường làm ở kiếp trước.
Không ngờ Tần Lệ lại nhẫn nhịn được.
Tạ Lâm Xuyên cảm thấy áy náy tận một giây vì đã hiểu lầm đối phương.
Nhưng y chợt nhớ ra, kiếp trước vào thời điểm này, Tần Lệ vẫn còn giữ được bình tĩnh, giả vờ duy trì phong thái của một bậc quân vương để tìm cách thu phục y, tạm thời chưa đến mức mất hết kiên nhẫn mà dùng đến biện pháp cưỡng ép.
Vài thước phim ký ức chẳng mấy vui vẻ đột nhiên xẹt qua tâm trí, ánh mắt Tạ Lâm Xuyên khẽ tối lại.
Y rút dải lụa ra khỏi kẽ tay Tần Lệ, nhạt giọng đáp: "Món bệ hạ ban thưởng dĩ nhiên là tốt rồi, rất thoải mái."
Tần Lệ nghiêng đầu quan sát y, từ đôi mày buông lỏng của đối phương, hắn nhạy cảm nhận ra Tạ Lâm Xuyên dường như đột ngột trở nên lạnh nhạt đi vài phần.
Thái độ lúc nóng lúc lạnh của Tạ Lâm Xuyên khiến Tần Lệ có chút ngẩn ngơ, trong lòng cứ thấy bứt rứt không yên, chẳng rõ khó chịu ở đâu, nhưng xét kỹ thì đối phương cũng không có chỗ nào là không đúng mực.
Xuất phát từ bản năng giữ mồi của loài sói, Tần Lệ bất thình lình chộp lấy cổ tay Tạ Lâm Xuyên, cúi người áp sát, ngước mắt nhìn y từ dưới lên.
Thanh âm nguy hiểm mang theo vài phần dò xét, vài phần tấn công: "Có điều... trẫm vẫn muốn tự tay giúp ngươi cởi nó ra hơn."
Tạ Lâm Xuyên bỗng bật cười khe khẽ, y rủ mắt đối diện với cái nhìn bỏng rực của hắn, đầy ẩn ý nói: "Bệ hạ là quân vương, ta là thần tử, phải là ta hầu hạ bệ hạ thay y phục mới đúng đạo chứ."
Có điều kiếp trước toàn là Tần Lệ tự cởi, y chưa từng trải qua cảm giác được lột đồ của một vị hoàng đế ở trên giường là như thế nào.
Nghĩ lại thì cũng thấy k*ch th*ch thật đấy, chỉ là e rằng việc này hơi tốn chín tộc.
Tần Lệ không nhận ra hàm ý trong lời nói của y, chỉ thấy nét lạnh nhạt vừa rồi dường như chỉ là ảo giác. Hắn nghĩ chắc mình đa nghi quá thôi, bèn quẳng cảm giác khó chịu kia ra sau đầu.
Tạ Lâm Xuyên nói: "Bệ hạ, nếu đã đồng ý giao toàn quyền vụ này cho ta, ta cần một số đặc quyền để tiện bề hành sự."
Hình bộ Thượng thư Ngô Cẩm Long đang đình chức tại nhà, chuyện này lại liên quan đến Nhiếp Đông, đúng là cần một người đứng ra cáng đáng toàn cục.
Tần Lệ nhìn sâu vào mắt y, gật đầu: "Được, Hình bộ, Tuần bộ kinh thành, tất cả tạm thời đều dưới quyền điều động của ngươi. Trẫm sẽ bảo Nhiếp Đông đưa cho ngươi một tấm lệnh bài, nhưng ngươi cũng không được muốn làm gì thì làm, trẫm sẽ phái người giám sát ngươi."
"Đa tạ bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên thầm cười, Tần Lệ quả nhiên lắm mưu nhiều kế, vẫn còn phòng bị y lắm.
Nhưng hắn cũng coi như thẳng thắn, ít nhất không phải miệng nói tin tưởng mà sau lưng lại lén lút phái người rình mò.
※※※
Sau khi nhận được ủy quyền từ Tần Lệ, Tạ Lâm Xuyên lập tức không quản ngại đường xá rời cung, phi ngựa thẳng đến Hình bộ.
Bên cạnh y giờ có thêm ba người: một là đệ đệ Tạ Ánh Sơn đóng vai trò trợ thủ kiêm cố vấn luật pháp, hai là phó tướng Địch Dũng, và người còn lại chính là người quen cũ – Vương công công.
Vương công công cười tủm tỉm chắp tay với Tạ Lâm Xuyên: "Ta lại gặp nhau rồi, Tạ đại nhân."
Tạ Lâm Xuyên khách khí đáp lễ: "Nghe nói Vương công công giờ đã là Chưởng ấn đại giám của Nội Thị Giám, địa vị ở Tử Thần Điện chỉ đứng sau Lý công công, xin chúc mừng."
Vương công công cười rạng, mặt mày hớn hở: "Tất cả đều nhờ phúc của Tạ đại nhân lần trước phá vụ án gian tế hạ độc, làm đẹp lòng thánh thượng nên lão nô mới được thơm lây."
"Ồ?" Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên: "Việc Vương công công tiết lộ tin tức cho ta lần trước, ta đâu có tâu với bệ hạ?"
"Lão nô dĩ nhiên biết chứ." Vương công công cười ha hả, "Bệ hạ anh minh nhường nào, chuyện trong cung này có gì thật sự qua được mắt ngài ấy đâu? Chỉ cần biết căn nguyên sự việc, những đối tượng mà Tạ đại nhân có thể dò hỏi được thực ra chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi, bệ hạ và Lý công công đều đoán ra cả."
Tạ Lâm Xuyên sững người, rồi khẽ mỉm cười. Vị Vương công công này nhìn thì có vẻ hám lợi và nhát gan, nhưng thực chất tâm tư lại vô cùng tỉ mỉ và linh hoạt, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Hai người nhìn nhau cười, tâm ý tương thông.
Phòng xác tại Hình bộ.
Ngỗ tác (*) dẫn mấy người cùng đi xem xét thi thể gã thương nhân Khương Nhu tử vong tại chỗ.
Ngỗ tác(仵作) là danh từ cổ dùng để chỉ những người chuyên làm nhiệm vụ khám nghiệm tử thi, xác định nguyên nhân tử vong trong các vụ án mạng thời phong kiến.
Theo phong tục của người Khương Nhu, thi thể người chết không được phép mạo phạm, phải đưa về thảo nguyên để hỏa táng hoặc thiên táng, mang tro cốt về cho gia đình.
Vốn dĩ đoàn sứ giả Khương Nhu nhất quyết không chịu giao thi thể cho ngỗ tác nghiệm thi, tất cả là do thân vệ của Nhiếp Tấn đã dùng vũ lực cướp về. Thế nên mối thâm thù giữa hai bên lại càng thêm sâu.
Ngỗ tác lật tấm vải trắng đắp trên mặt người chết, hai tay nâng đầu tử thi lên, khẽ nghiêng qua một bên: "Mời đại nhân xem, sau gáy tử thi đúng là chịu tác động của cú va đập mạnh, dẫn đến xuất huyết nội sọ, sưng tấy lên, máu chảy ra từ thất khiếu. Trên người hắn không có vết thương ngoài nào khác, sắc môi và móng tay đều bình thường, nguyên nhân cái chết nằm ở phần đầu."
"Điểm này cũng hoàn toàn trùng khớp với lời khai của các nhân chứng có mặt lúc đó. Chắc chắn là do trượt chân, sau gáy đập mạnh xuống đất dẫn đến chấn thương sọ não, xuất huyết mà chết."
Tạ Lâm Xuyên gật đầu, lại quay sang hỏi một vị tuần bộ kinh thành là Lâm Tông: "Lúc đó có nhân chứng nào tận mắt thấy Nhiếp Tấn đẩy người này ngã xuống dẫn đến tử vong không?"
Lâm Tông biết rõ thân phận của vị Tạ đại nhân này nên không dám lòng vòng, lập tức cho người dẫn nhân chứng đến hỏi chuyện.
Nhân chứng là một người bán vải dạo, quanh năm buôn bán trên phố. Dạo gần đây có một đám người Khương Nhu ăn mặc và diện mạo lạ lẫm, hò hét chào mời thảm lông cừu và da thú, thu hút không ít sự chú ý. Người bán vải này bị mất khách nên cứ để mắt theo dõi bọn họ suốt.
"Hồi bẩm đại nhân, hôm đó phố xá đông đúc, người Khương Nhu giọng thì oang oang, lại hay giở thói cưỡng mua ép bán, hầu như cứ hễ đến là xảy ra tranh chấp mấy bận liền. Chỉ là mấy bận trước người mua thấy bọn chúng đông người thế mạnh nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà xì tiền ra. Ai ngờ lại gặp một vị quân gia nhất quyết không mua. Vị ấy cũng mang theo tùy tùng, hai bên đẩy qua đẩy lại thế là đánh nhau."
"Ta tận mắt thấy tên này cậy mình to khỏe, lấy ngực hích vị quân gia một cái, mồm thì lảm nhảm mấy câu th* t*c đại loại như người Trung Nguyên là lũ yếu như sên. Vị quân gia kia cũng chẳng phải hạng vừa, liền ra tay đẩy hắn ta ra. Hắn ta đứng không vững, hình như trượt chân một cái thế là ngã ngửa ra sau, đầu đập xuống đất, từ đấy cứ nằm lỳ ra không dậy nữa."
"Lúc ấy hiện trường hỗn loạn lắm, mãi một lúc sau bọn họ mới phát hiện ra tên ấy đã tắt thở rồi."
Đám người Tạ Lâm Xuyên nhìn nhau, mọi người chìm vào im lặng, lời khai của các nhân chứng khác cũng không khác nhau lắm.
Tạ Ánh Sơn thở dài: "Thực ra nếu dựa theo cách này mà nói, thì gã thương nhân Khương Nhu kia vốn dĩ tự mình đen đủi, Nhiếp giáo úy vốn không hề có ý định ra tay hại người, chỉ là đẩy hắn ta ra thôi, ai bảo bọn chúng ức h**p người ta trước chứ."
Tạ Lâm Xuyên suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Ánh Sơn, ngộ sát theo luật thì xử mức hình phạt nào?"
Tạ Ánh Sơn nhìn đại ca mình, đáp: "Lỡ tay ngộ sát trong lúc ẩu đả, mức án thường tùy vào tình tiết cụ thể, có thể nặng có thể nhẹ. Nặng thì đền mạng, nhẹ thì bồi thường tiền bạc hoặc ngồi tù vài năm, đều có cả. Trường hợp này, đệ cho rằng thuộc loại tội nhẹ, tội không đáng chết, cùng lắm là bồi thường và ngồi tù. Chỉ là... phán quyết như vậy thì Khương Nhu chắc chắn sẽ bất mãn."
Lâm Tông thở dài bất lực: "Nhưng nhân chứng của người Khương Nhu một mực khẳng định Nhiếp Tấn cố ý giết người, còn nói nhân chứng của chúng ta bị mua chuộc để làm chứng giả. Hai bên đều có người làm chứng, ai cũng giữ lý lẽ riêng, hơn nữa người này đúng là đã chết ngay tại chỗ."
Tạ Lâm Xuyên nói với ngỗ tác: "Bản quan muốn kiểm tra thi thể người này thêm một lần nữa."
Ngỗ tác thoáng chút không vui nhưng cũng không phản đối: "Người chết mang theo tử khí, e là sẽ ảnh hưởng đến quý nhân. Nếu Tạ đại nhân không ngại thì xin cứ tự nhiên."
Lâm Tông hoài nghi nhìn đối phương. Thi thể đã nghiệm qua rồi, trên người sạch sẽ đến mức ngay cả một vết sẹo cũ cũng chẳng có.
Vụ án này đơn giản đến mức quá đáng, đến nỗi chẳng còn chỗ nào để mà xoay xở. Chỉ cần không có bằng chứng đủ sức thuyết phục thì người Khương Nhu nhất định sẽ được đà lấn tới, chuyện này căn bản là vô giải mà.
Lâm Tông thầm lắc đầu, đừng nói là vị Đình úy xuất thân võ tướng này, dù là Thiên Vương lão tử đến đây cũng vô dụng.
Vương công công cũng có chút lo lắng nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Tạ đại nhân, ngài nghĩ xem. Tình hình thế này thì biết làm sao bây giờ?"
Tạ Lâm Xuyên kiểm tra thi thể kỹ lưỡng từ đầu đến chân một lượt, trấn an: "Không gấp, việc này còn cần một người giúp sức."
Mấy người đồng loạt tò mò nhìn y, Tạ Lâm Xuyên chỉ mỉm cười, không nói thêm lời nào.
※※※
Cả đám đi theo Tạ Lâm Xuyên đến trước một phủ đệ vắng vẻ đìu hiu. Nhìn tấm biển đề ba chữ "Thuận Vương Phủ", ai nấy đều không khỏi ngơ ngác nhìn nhau.
Vương công công là người khiếp sợ nhất. Những người khác có lẽ không biết bệ hạ kiêng dè việc Tạ Lâm Xuyên qua lại với Lý Tuyết Hoằng đến mức nào, chứ ông thì sao lại không rõ?
"Tạ đại nhân, sao ngài lại đến Thuận Vương phủ làm gì?" Vương công công há hốc mồm, nhìn y với vẻ vừa nghi hoặc vừa luống cuống.
Nghĩ đến lúc về cung phải tâu lại với bệ hạ chuyện hôm nay Tạ Lâm Xuyên đã làm gì, gặp ai, ông cảm thấy da đầu tê dại, chỉ muốn ngất xỉu cho xong.
Tạ Lâm Xuyên ra hiệu đừng nóng vội, tiến lên gõ cửa thông báo. Chẳng mấy chốc, Thuận Vương Lý Tuyết Hoằng đã đích thân ra đón.
Hắn dang vận một bộ y phục trắng, đầu đội ngọc quan, gương mặt tuấn tú để lộ hai hốc mắt hơi sâu dưới gò má, ống tay áo rộng thùng thình đung đưa theo từng bước chân, trông đối phương gầy đi không ít.
"Lâm Xuyên, sao ngươi lại đến đây?" Thấy Tạ Lâm Xuyên đột nhiên ghé thăm, Lý Tuyết Hoằng sau phút kinh ngạc lại nghi hoặc nhìn những người còn lại. Ánh mắt hắn dừng lại trên người Vương công công một lát, thu lại nụ cười, văn nhã giơ tay mời vào: "Ngoài cửa gió lớn, mời chư vị vào trong nói chuyện."
Lý Tuyết Hoằng mời Tạ Lâm Xuyên ngồi định chỗ trong sảnh đường, những người khác đều biết ý đứng ra bên ngoài, chỉ có Vương công công là bấm bụng đứng ở một góc, mông cứ như ngồi trên đống đinh, bồn chồn không yên.
"Thuận Vương điện hạ, bấy lâu vẫn khỏe chứ." Tạ Lâm Xuyên bình thản nhìn Lý Tuyết Hoằng đối diện.
Lý Tuyết Hoằng mỉm cười, bất động thanh sắc liếc qua mấy người còn lại, đích thân pha trà cho Tạ Lâm Xuyên: "Lâm Xuyên, ta còn chưa chúc mừng ngươi đã phục chức. Nghĩ lại thuở ấy ta và ngươi cùng làm việc, qua lời nói của ngươi ta đã biết ngươi là kẻ có chí lớn trong lòng, nhất định không phải người tầm thường. Nay cuối cùng người cũng có đất dụng võ rồi, ta thật sự rất vui mừng."
Tạ Lâm Xuyên bưng chén trà lên khẽ ngửi, nhẹ nhàng gạt lớp lá trà trôi nổi nhưng nhất quyết không nhấp môi.
Đã trải qua ba năm kiếp trước, từ tin tưởng đến đồng minh rồi cuối cùng là tuyệt giao, lại thêm việc ngó lơ đối phương trong ngục sau khi trùng sinh, đây là lần đầu tiên Tạ Lâm Xuyên đối mặt với Lý Tuyết Hoằng một cách bình tâm thế này.
Y từng coi Lý Tuyết Hoằng là tri kỷ chung chí hướng, là đồng minh cùng lợi ích. Sau khi Lý Tuyết Hoằng "qua cầu rút ván", y cứ ngỡ mình sẽ căm hận đối phương, nghiến răng nghiến lợi như cách y đã từng hận Tần Lệ, thậm chí là tìm cách trả thù.
Nhưng lúc này đây, Tạ Lâm Xuyên chỉ thấy lòng mình tĩnh lặng như mặt nước, như thể người đối diện chỉ là một lữ khách qua đường chẳng chút quan trọng, không thể khiến tâm tư y dao động dù chỉ một mảy may.
Y lược bỏ những lời khách sáo, đi thẳng vào vấn đề: "Thuận Vương điện hạ, ta đến đây hôm nay là muốn nhờ điện hạ giúp một tay."
"Ồ?" Ánh mắt Lý Tuyết Hoằng khẽ lóe lên, hắn nhìn mấy người kia rồi mỉm cười hỏi: "Nghe nói dạo này ngươi đang thẩm tra và xử lý vụ án của sứ đoàn Khương Nhu, chẳng lẽ là vì chuyện đó?"
Tạ Lâm Xuyên gật đầu: "Chính là nó."
Lý Tuyết Hoằng nhìn y, ánh mắt có phần thâm sâu: "Không biết Lâm Xuyên muốn ta giúp thế nào?"
Tạ Lâm Xuyên đáp: "Ta muốn mời điện hạ cùng ta đi gặp sứ giả Khương Nhu một chuyến."
Mấy người đứng ngoài cửa dỏng tai nghe ngóng đều không khỏi ngẩn ngơ, Vương công công lộ vẻ do dự: "Chuyện này... e là không ổn đâu ạ."
Lý Tuyết Hoằng sững lại, bật cười khổ sở: "Lâm Xuyên cũng biết thân phận của ta nhạy cảm, tại sao lại muốn ta đi gặp sứ giả Khương Nhu?"
Tạ Lâm Xuyên phớt lờ vẻ kinh ngạc của những người xung quanh, thong thả nói: "Với sự nhạy bén của điện hạ, chắc hẳn hiểu rõ nếu lần này việc đàm hòa giữa Khương Nhu và triều đình đổ bể, kẻ đắc lợi nhất chắc chắn là Lý Phong Hạo."
"Lý Phong Hạo vốn dĩ coi điện hạ như kẻ thù không đội trời chung, hận không thể giết quách cho rảnh nợ. Nếu để hắn ta thừa cơ dấy binh, bệ hạ nắm đại quân trong tay dĩ nhiên đủ sức tự bảo vệ mình, nhưng điện hạ giờ đây có thể nói là hai bàn tay trắng, liệu còn có thể ngồi yên ổn trong kinh thành này hay không?"
Nghe thấy bốn chữ "hai bàn tay trắng", ánh mắt Lý Tuyết Hoằng chợt trầm xuống, một nét âm u thoáng hiện qua rồi mất vút.
Tạ Lâm Xuyên quan sát sắc mặt của hắn, lại bồi thêm một câu vừa vặn: "Đến lúc đó, ai sẽ là người bảo vệ điện hạ đây?"
Lý Tuyết Hoằng ngước mắt nhìn y, nơi đáy mắt cuối cùng cũng gợn lên một chút hơi ấm. Trước đó hắn vẫn luôn âm thầm lo sợ Tạ Lâm Xuyên sẽ ngả hẳn về phía Tần Lệ, giờ xem ra, Lâm Xuyên đối với hắn chung quy vẫn là đang lo lắng.
Lý Tuyết Hoằng lại cau mày hỏi: "Nhưng dù ta có đi cùng ngươi thì có thể giúp được gì cho ngươi cơ chứ?"
Tạ Lâm Xuyên đặt chén trà chưa nhấp ngụm nào xuống, chậm rãi mỉm cười: "Điện hạ chỉ việc đi cùng ta làm một thuyết khách, những việc còn lại cứ giao cho ta là được."
Lý Tuyết Hoằng nghe vậy, không khỏi nở nụ cười tâm đắc, nói: "Lâm Xuyên, ngươi có nhớ không, trước đây ngươi cũng thường bảo ta rằng 'cứ giao cho ta là được'. Mỗi lần nghe câu nói ấy, ta đều cảm thấy vô cùng an tâm."
Bước chân Tạ Lâm Xuyên vừa chạm ngưỡng cửa khẽ khựng lại, y không ngoái đầu, chỉ nghiêng mặt nhàn nhạt đáp: "Vậy sao? Điện hạ trí nhớ tốt thật đấy, ta thì đã không còn nhớ rõ nữa."
Lý Tuyết Hoằng ngẩn người, định nói thêm gì đó nhưng bóng lưng đối phương đã lên xe ngựa.
Một nỗi thất vọng dâng lên trong lòng Lý Tuyết Hoằng. Hắn không hiểu tại sao lâu ngày không gặp, Tạ Lâm Xuyên lại như biến thành một con người khác, không còn giống với hình ảnh chính trực, thân thiện, phóng khoáng trong ký ức của hắn nữa.
Nhưng cụ thể đã thay đổi ở đâu thì hắn không nói rõ được, dường như y đã trưởng thành hơn, trí tuệ hơn, thâm trầm hơn, đồng thời cũng lạnh lùng như muốn đẩy người ta ra xa nghìn dặm.
※※※
Cả đám ngồi xe ngựa của Thuận Vương phủ tiến về phía dịch quán (*).
(*)Dịch quán: cơ quan, nhà trạm được thành lập để phiên dịch ngôn ngữ, đón tiếp sứ bộ, và chuyển công văn giấy tờ từ triều đình đến địa phương.
Tần Lệ tuy trăm phương nghìn kế đề phòng Lý Tuyết Hoằng, nhưng đãi ngộ ăn mặc đi lại vẫn không hề tệ, vẫn giữ đúng quy cách của một Vương gia. Chiếc xe ngựa này có hai thồ ngựa song hành, thân xe rộng rãi xa hoa, mấy người ngồi bên trong cũng không thấy chật chội.
Xe ngựa cứ thế nghênh ngang băng qua tuyến đường chính, người đi đường hai bên thấy huy hiệu Thuận Vương phủ trên xe đều dạt ra nhường lối.
Xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cửa dịch quán, những âm thanh ồn ào hỗn loạn từ cổng truyền tới. Dân chúng xung quanh đều trốn biệt từ xa, sợ đao kiếm không có mắt, nhỡ đâu đánh nhau lại bị vạ lây.
Hàng chục thân vệ của Nhiếp Tấn tuốt đao kiếm, vây kín cổng dịch quán đến mức con kiến cũng không chui lọt, người bên trong không ra được, người bên ngoài cũng vào chẳng xong.
"Trừ phi các người giao tên tặc nhân đó ra, đền lại cánh tay cho Giáo úy của chúng ta, nếu không các người đừng hòng bước ra khỏi dịch quán nửa bước!"
"Một lũ Trung Nguyên nhát như thỏ đế, có giỏi thì vào đây mà đòi! Giết người tộc ta thì phải đền mạng, đứa nào vào đây là băm vằm đứa đó!"
Đoàn sứ giả Khương Nhu bên trong dịch quán cũng chẳng phải dạng vừa, vác vũ khí gào thét chửi bới không ngớt. Nếu không phải phó tướng của Nhiếp Tấn còn chút lý trí kiềm chế, e là đôi bên đã lao vào chém giết một trận sống mái rồi.
Cấm quân tuần phòng đứng cách đó không xa nhưng vẫn án binh bất động, chẳng hề có ý định ngăn cản. Theo lý thì họ phải kìm chế thân vệ của Nhiếp Tấn, không được làm phiền sứ đoàn, nhưng họ vốn là người thuộc dưới trướng Nhiếp Đông, nghe chuyện này cũng thấy căm phẫn, thành ra cứ nhắm mắt làm ngơ, miễn là chưa xảy ra xung đột đổ máu thì chẳng buồn đếm xỉa.
Tạ Lâm Xuyên chắp tay đứng bên cạnh xe ngựa, Vương công công cất cao giọng bảo: "Tạ đại nhân của phủ Đình úy phụng mệnh tới đây, kẻ đứng đầu các người đâu rồi? Mau lại đây trả lời!"
Hai bên đang giương cung bạt kiếm đối đầu trước cửa dịch quán nghe thấy lời này, nhất thời im bặt.
Một lát sau, một gã đàn ông vạm vỡ, da đen nhẻm bước chậm tới, chính là phó tướng của Nhiếp Tấn. Hắn chắp tay chào Tạ Lâm Xuyên, giọng vang như chuông đồng: "Mạt tướng Nhậm Phong, tham kiến Tạ Đình úy, tham kiến... à... Thuận Vương điện hạ."
Hắn thấy Lý Tuyết Hoằng thì thực sự ngẩn ra một lúc, nhìn thấy huy hiệu Thuận Vương phủ trên xe mới sực nhớ ra thân phận của vị này.
Ánh mắt sắc bén của Tạ Lâm Xuyên đảo qua một lượt, dừng lại trên mặt Nhậm Phong, nói: "Bệ hạ lệnh cho bản quan toàn quyền thẩm lý vụ án Nhiếp Tấn giết người, nay kết quả chưa định, các người kéo đến dịch quán đòi đâm đòi giết là đạo lý gì?"
"Mau rời khỏi đây ngay, bản quan sẽ không truy cứu, bằng không Nhiếp Giáo úy e là còn phải gánh thêm cái tội dạy dỗ thuộc hạ không nghiêm đấy!"
Nhậm Phong vừa nghe thấy bốn chữ "Nhiếp Tấn giết người" là đã giận đến lộn ruột, hắn kìm nén cơn giận nói: "Tạ đại nhân, Giáo úy của chúng ta bị oan! Rõ ràng là lũ tiểu nhân Khương Nhu này ngang ngược vô lý, còn chém đứt một tay của Giáo úy, thật không thể nhịn nổi nữa!"
Một tên thân vệ phía sau không nhịn được nói xen vào: "Đừng tưởng ta không biết, triều đình muốn giết Giáo úy để lấy lòng người Khương Nhu, dựa vào cái gì mà–"
"Câm mồm!" Nhậm Phong quay lại dữ dội trừng mắt với tên thân vệ, giáng cho một cái tát như trời giáng, quát lớn: "Nói bậy bạ gì đó, chán sống rồi hả!"
Hắn quay lại phía Tạ Lâm Xuyên: "Tạ đại nhân xin lượng thứ cho tiểu tử này vô lễ, xin đừng chấp nhặt với đám người thô kệch này."
Tên thân vệ kia ôm mặt, vẫn đầy vẻ phẫn uất, Tạ Lâm Xuyên khẽ chuyển ánh mắt, ngược lại mỉm cười:
"Không sao, bản quan cũng xuất thân từ quân binh. Thấy hành động hôm nay của các ngươi, đủ biết Nhiếp Giáo úy ngày thường không hề bạc đãi các ngươi."
Nhậm Phong há miệng định nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt Tạ Lâm Xuyên bỗng chốc trở nên nghiêm nghị, y đưa ra một tấm lệnh bài cấm quân:
"Lệnh này do đích thân Thống lĩnh Nhiếp Đông giao cho ta, giao phó bản quan phải xử lý theo đúng luật pháp. Bệ hạ lại càng ban cho bản quan toàn quyền hành sự. Hôm nay, tất cả cấm quân tại đây đều phải nghe theo hiệu lệnh của bản quan, kẻ nào trái lệnh sẽ bị trảm ngay lập tức, không được chậm trễ!"
Nhậm Phong bàng hoàng nhìn tấm quân lệnh bài của Nhiếp Đông, nhất thời không nói nên lời. Đám thân vệ vây quanh dịch quán phía sau hắn và cấm quân tuần phòng cách đó không xa đều xôn xao một hồi.
Cuối cùng, mấy tiểu tướng cầm đầu đồng loạt chạy đến trước mặt Tạ Lâm Xuyên, sau khi xác nhận lệnh bài kỹ lưỡng, họ đồng thanh quỳ một gối hành lễ: "Mạt tướng tuân lệnh!"
Tạ Lâm Xuyên thầm thở phào nhẹ nhõm. Tần Lệ xử lý triều thần tuy có phần nóng nảy, nhưng quyền kiểm soát quân Diệu Vương lại cực mạnh. Đội quân này vừa có huyết tính lại vừa biết tuân thủ kỷ cương, giúp y đỡ tốn bao nhiêu công sức khi kiểm soát cục diện.
Lý Tuyết Hoằng đứng phía sau nhìn dáng vẻ oai phong lẫm liệt của Tạ Lâm Xuyên, thoáng chốc lại liên tưởng đến vị Xích Tiêu tướng quân năm nào.
Trong lòng hắn bỗng thắt lại, muộn màng nhận ra một vấn đề: Tạ Lâm Xuyên từ trước đến nay vẫn luôn mong muốn cứu vãn triều cục hỗn loạn, dập tắt khói lửa chiến tranh, nhưng đối tượng mà y phò tá không nhất thiết phải là hắn.
Chẳng lẽ y thực sự đối với Tần Lệ...
Tạ Lâm Xuyên ghé tai Nhậm Phong nói khẽ vài câu, Nhậm Phong nhìn y với vẻ nửa hiểu nửa không: "Bảo chúng ta rời đi? Nhưng thế lực người Khương Nhu không nhỏ, vạn nhất đại nhân vào trong mà chúng thừa cơ làm càn chẳng phải quá nguy hiểm sao?"
Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Cứ theo lời bản quan mà làm."
Nhậm Phong đành chắp tay nghe lệnh: "Mạt tướng tuân mệnh!"
Đám thân vệ trước cửa dịch quán lặng lẽ nhường đường, Tạ Lâm Xuyên dẫn mấy người bước vào bên trong. Vừa mới vào tới nơi, họ đã nhận được sự đón tiếp "nồng hậu" từ đoàn sứ giả Khương Nhu.
Người Khương Nhu sinh ra đã cao lớn vạm vỡ, ngũ quan mang nét đặc trưng rõ rệt của Tây Vực, màu tóc không phải đen mà thiên về nâu, thậm chí còn có màu vàng nhạt, lấp lánh dưới ánh nắng.
"Bỏ hết đao xuống cho ta! Hai vị này là Đình úy đại nhân của triều đình Đại Diệu và Thuận Vương điện hạ, không phải hạng mèo mả gà đồng đâu."
Từ phía sau đoàn sứ giả Khương Nhu có hai người bước tới. Kẻ đi phía trước là Chánh sứ, dáng người lực lưỡng, mặt chữ điền. Kẻ đi sau hơi cao hơn một chút, thân hình cân đối săn chắc, để lộ một bên cánh tay màu đồng cổ.
Chánh sứ tùy tay gạt một tên thuộc hạ ra, chắp tay với Tạ Lâm Xuyên đầy vẻ hờ hững: "Tạ đại nhân, tiểu thần Cổ Lệ Thố, là sứ thần Khương Nhu. Bên cạnh ta là Phó sứ Ô Tư Lan. Chẳng hay nên gọi một tiếng Tạ Đình úy, hay là Xích Tiêu tướng quân đây?"
Phía sau hắn vang lên một trận cười rộ, rõ ràng là bọn chúng chẳng lạ lẫm gì về tình cảnh của Tạ Lâm Xuyên.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lướt qua Chánh sứ, dừng lại trên người Phó sứ Ô Tư Lan một lát, y tùy ý phủi bụi trên áo choàng, cởi dải thắt rồi tháo áo khoác vắt lên cánh tay.
Y mỉm cười nhạt: "Bản quan nay đương giữ chức Đình úy, không dám nhận danh hiệu tướng quân. Cổ Lệ Thố, ừm, trong tiếng Khương Nhu có nghĩa là đại bàng, quả là một cái tên hay."
Sứ thần Khương Nhu sáng mắt lên: "Chẳng ngờ Tạ Đình úy lại am hiểu ngôn ngữ Khương Nhu của chúng ta đến thế?"
Nhưng rồi lại nghe Tạ Lâm Xuyên nói tiếp: "Có điều ta lại chưa từng nghe danh vị sứ giả nào tên thế này ở Khương Nhu cả, dẫu sao ở chỗ các ngươi, người lấy tên này cũng nhiều vô số kể."
Cổ Lệ Thố lập tức sa sầm mặt: "Tạ Đình úy hôm nay tới đây rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười: "Dĩ nhiên là có đại sự liên quan đến bang giao hai nước. Cổ Lệ Thố đại sứ không định mời ta và Thuận Vương điện hạ ngồi xuống uống chén trà rồi thong thả đàm đạo sao?"
Cổ Lệ Thố kín đáo liếc nhìn vị Phó sứ bên cạnh rồi nói: "Mời hai vị quý nhân ngồi. Người đâu, dâng trà!"
Tạ Lâm Xuyên cùng Lý Tuyết Hoằng ngồi xuống. Cổ Lệ Thố vừa uống trà vừa cười lạnh: "Không biết Tạ Đình úy thẩm án đến đâu rồi? Bao giờ mới cho tộc nhân đã khuất của chúng ta một lời giải thích đây?"
"Hay là các ngươi định bao che đến cùng? Người Khương Nhu chúng ta không phải hạng nhát gan dễ bắt nạt đâu, nếu quý quốc không có thành ý hòa đàm, vậy chúng ta cũng chẳng còn gì để nói!"
Tạ Lâm Xuyên thản nhiên quan sát hai vị sứ đoàn kia, đột ngột buông một câu kinh người: "Nghe nói Đại vương của quý quốc hiện tại sức khỏe không được tốt, chẳng hay còn trụ được bao nhiêu ngày nữa nhỉ?"
Lời vừa thốt ra, cả gian phòng đều rúng động.
"Ngươi! To gan! Ngươi nói cái gì!" Cổ Lệ Thố và Phó sứ Ô Tư Lan bên cạnh đồng loạt bật dậy như bị nước sôi dội vào người, vừa kinh ngạc vừa tức giận nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên. Đám võ sĩ Khương Nhu phía sau lập tức tuốt đao kiếm chỉa về phía y.
Lý Tuyết Hoằng và Vương công công cũng trở tay không kịp, trong mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Tạ Lâm Xuyên này đang yên đang lành, tự dưng đi nguyền rủa Đại vương nhà người ta làm gì?
Chỉ có Tạ Lâm Xuyên là vẫn điềm nhiên ngồi bên bàn, y từ trong lòng ngực lấy ra một chiếc khăn tay, thong thả trải lên bàn, để lộ một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mở ra, bên trong là một cây kim bạc dài chừng một đốt ngón tay.
Cổ Lệ Thố giận dữ quát: "Thế này là có ý gì?"
Tạ Lâm Xuyên ung dung nói: "Bản quan đã phát hiện ra trên da đầu của tử thi Khương Nhu kia có một chấm đỏ nhỏ như đầu kim, ngay gần huyệt Bách Hội (*). Theo lý mà nói, người Khương Nhu vốn giỏi cưỡi ngựa, thể chất và khả năng thăng bằng đáng lẽ phải rất tốt, chỉ bị đẩy một cái, sao lại có thể ngã rồi chết ngay được?"
(*) Huyệt Bách Hội:Điểm giao nhau của các kinh dương ở đỉnh đầu, được coi là tử huyệt nếu bị tác động sâu và mạnh bằng vật sắc nhọn.
"Trừ phi vào lúc hắn ngã xuống, có kẻ đã thừa cơ phóng kim bạc vào tử huyệt. Bản quan nghi ngờ hung thủ thực chất không phải Giáo úy Nhiếp Tấn, mà là một kẻ gian tế cố ý phá hoại hòa đàm, nhằm khơi mào chiến tranh giữa hai nước."
"Vết châm nhỏ như đầu kim trên huyệt Bách Hội của người chết và cây kim bạc này chính là bằng chứng."
Xung quanh tức thì rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Trong cơn kinh ngạc, mọi người đều nín thở dõi theo Tạ Lâm Xuyên đang đứng ở giữa, nhất thời không ai thốt nên lời.
Vương công công sau giây phút bàng hoàng ngắn ngủi thì suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, trong lòng chỉ hận không thể vỗ tay tán thưởng Tạ Lâm Xuyên.
Hay! Chiêu phá cục này thực sự quá cao tay!
Vị Phó sứ Ô Tư Lan im lặng hồi lâu, bỗng nhiên cười lạnh: "Đây chẳng qua chỉ là suy đoán của ngươi, ngươi lấy tư cách gì mà nói thế? Thi thể tộc nhân của chúng ta bị các ngươi mang đi rồi, biết đâu chính các người vì muốn đùn đẩy trách nhiệm nên mới cố tình đâm kim vào thì sao?"
Tạ Lâm Xuyên ngước mắt nhìn hắn. Ô Tư Lan trông còn trẻ, chừng hơn hai mươi tuổi, ngũ quan mang vẻ anh tuấn đầy nam tính. Hắn để lộ một bên cánh tay trần với những đường cơ bắp săn chắc, tay đang cầm một con dao găm khảm hồng ngọc tùy ý xoay vần, ánh mắt thâm trầm ghim vào Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên khẽ mỉm cười, không hề biện giải, ngược lại còn kể về một chuyện chẳng hề liên quan: "Khương Nhu vốn theo chế độ 'Ấu tử kế thừa', thông thường con út của Đại vương sẽ được lập làm Thái tử, các ca ca thì phò tá. Thế nhưng, nếu một khi có nguy cơ chiến tranh, hoặc chiến sự nổ ra, thì người người con trưởng sẽ được kế vị."
Giọng nói của y trầm thấp và đầy từ tính, câu chữ rõ ràng, không nhanh không chậm. Con dao găm trong tay Ô Tư Lan theo bản năng khẽ siết chặt lại.
Kiếp trước Tạ Lâm Xuyên tuy không tham gia vào vụ án đoàn sứ giả Khương Nhu, nhưng việc sau đó Tần Lệ áp chế biên cảnh Khương Nhu thế nào, làm sao để kết thúc cuộc xung đột trong tình thế thiếu hụt binh lực ra sao, y ít nhiều cũng biết một chút.
Lúc đó nội bộ Khương Nhu biến động, Đại vương lâm bệnh qua đời, con trưởng và con út tranh lâm vào cuộc tranh giành vương vị không ngừng nghỉ. Tần Lệ đã nắm lấy thời cơ này để giành chiến thắng.
Việc này, ngoại trừ Tạ Lâm Xuyên trùng sinh ra, cả triều Đại Diệu không một ai hay biết.
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt: "Nếu ta là Đại hoàng tử, ta nhất định sẽ liên minh với Lý Phong Hạo, mượn cớ tộc nhân bị giết để phá hoại hòa đàm hai nước, thừa lúc chiến tranh mà giành lấy quyền kế vị. Còn về phần vị Tiểu vương tử kia ấy à... e là lành ít dữ nhiều..."
Nhìn thấy khóe mắt Ô Tư Lan đối diện khẽ co giật một cách không tự nhiên, bờ môi Tạ Lâm Xuyên thoáng hiện nụ cười thâm sâu: "Hiện giờ không phải là bản quan cần chứng minh với các vị hung thủ là ai, mà là tốt nhất các vị nên cho bản quan một lời giải thích, để chứng minh rằng trong đoàn sứ giả của các vị không hề ẩn giấu gian tế của Lý Phong Hạo!"
Xung quanh, dù là nhóm người Lý Tuyết Hoằng hay đoàn sứ giả Khương Nhu, nhất thời đều im phăng phắc như tờ.
Chỉ có một tiểu sai bưng trà cầm khay, run rẩy bước tới.
Cặp chân mày kiếm của Ô Tư Lan từ từ nhướn lên: "Tạ Đình úy thực sự không sợ khơi mào chiến tranh sao?"
Tạ Lâm Xuyên cười một cách phóng khoáng, đưa ngón tay chỉ về phía Lý Tuyết Hoằng bên cạnh, nói: "Đừng quên, vị cựu chủ này của ta mới là người kế vị thực sự của nhà họ Lý. Khương Nhu và Đại Diệu bất hòa thì có liên quan gì đến ta và cựu chủ của ta chứ? Kẻ thực sự sợ khơi mào chiến tranh e là người khác cơ?"
Ô Tư Lan đang định nói gì đó thì đúng lúc này, dị biến xảy ra–
Tên tiểu sai bưng trà bỗng dưng quăng mạnh khay và ấm trà về phía Lý Tuyết Hoằng, từ trong tay áo rút ra một thiết bị, nhắm thẳng đầu đối phương mà b*n r* độc châm!
Tạ Lâm Xuyên vốn đã có phòng bị, cổ tay rung lên, y vung mạnh chiếc áo choàng lông cáo mà Tần Lệ tặng ra, chắn ngay trước mặt Lý Tuyết Hoằng. Cú hất mạnh khiến lớp lông cáo dày dặn xòe rộng, kim châm đâm vào nhưng không thể xuyên thấu.
Ánh mắt Ô Tư Lan lạnh lẽo, con dao găm trong tay thoát ra, cắm phập vào mu bàn chân tên tiểu sai, đóng đinh gã ta tại chỗ.
"Nhậm Phong–!" Tạ Lâm Xuyên quát lớn một tiếng. Đội cấm quân tuần phòng đã mai phục sẵn bên ngoài lập tức xông vào, bao vây mọi người lớp trong lớp ngoài chặt như nêm cối. Một tấm lưới lớn chụp xuống tóm gọn tên gian tế, những lưỡi đao sáng quắc chớp mắt đã kề lên cổ gã.
Tạ Lâm Xuyên gật đầu với Nhậm Phong: "Các ngươi vào rất kịp thời, nhưng sao lại kéo đến đông người thế này?"
Y còn chưa nói dứt câu mà người đã ùa vào hết rồi.
Nhậm Phong khẽ hắng giọng, vừa có chút khâm phục vừa có chút bất an nhìn y, thấp giọng đáp: "Bẩm đại nhân, bởi vì... bệ hạ đã đích thân tới rồi ạ."
Tạ Lâm Xuyên: "?"
Từ từ đã, áo choàng của y đâu rồi?
. . .