Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 19: Đút ăn

  "Bệ hạ, tay ta không tiện, phiền bệ hạ bón ta ăn."

---

Tần Lệ vẫn chưa thể bình tĩnh lại từ nỗi kinh ngạc vào giây phút Tạ Lâm Xuyên liều mạng cứu mình. Hắn ghì chặt cổ tay y, lực tay mạnh đến mức hằn lên vết đỏ.

Hắn tỉ mỉ xem xét vết thương của đối phương, thấy máu chảy ra mang sắc đỏ tươi, xác nhận mũi tên không tẩm độc mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Mới vừa rồi, khoảnh khắc Tạ Lâm Xuyên lao tới đẩy hắn ngã xuống, ngoài sự kinh ngạc, trong đầu hắn còn có một thoáng trống rỗng, trái tim không tự chủ được mà thắt lại một nhịp.

Tạ Lâm Xuyên vì sao lại cứu hắn?

Đôi mắt Tần Lệ đen thẳm, nhìn chằm chằm vào đối phương: "Sao ngươi dám liều mạng cứu trẫm? Ngươi có biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào không?"

Mũi tên kia chỉ cần lệch thêm vài phân nữa thôi, e là y đã mất mạng ngay tại chỗ.

Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt mày, vầng trán lấm tấm lớp mồ hôi mỏng, cơn đau nơi bả vai cứ từng đợt ập đến khiến gương mặt y có chút nhợt nhạt. Y khẽ lắc đầu: "Không sao đâu, chút thương tích nhỏ này làm sao chết được. Hôm nay ở tế đàn gió lớn trời lạnh, ta trước đó mặc áo dày một chút mới ra khỏi cửa."

"Vớ vẩn! Ngươi coi mấy lớp áo này là giáp lụa vàng chắc? Lỡ trên mũi tên có tẩm độc thì tính sao?" Tần Lệ nhíu mày trầm giọng quát, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi lạnh.

Thực chất trên người Tần Lệ có mặc giáp lụa vàng, vốn không cần đối phương phải liều chết che chắn cho mình, nhưng bí mật ấy Tạ Lâm Xuyên đương nhiên không thể biết được.

Tần Lệ nhìn sâu vào đôi mắt Tạ Lâm Xuyên. Hắn vốn là kẻ đa nghi và luôn phòng bị kẻ khác.

Thế nhưng lúc này đây, Tạ Lâm Xuyên lại ở ngay giây phút ngàn cân treo sợi tóc mà lấy thân mình làm khiên, đỡ đòn thay hắn. Nhìn gương mặt tái nhạt đang cố nhịn đau và dòng máu rỉ ra không ngừng kia, dù thế nào thì hắn cũng không đành lòng nghi ngờ y đang rắp tâm gì khác.

Hắn chợt nhớ lại lần đầu gặp gỡ Tạ Lâm Xuyên, người này vẫn luôn như vậy, sẽ vì một người xa lạ chẳng hề quen biết mà ra tay cứu giúp.

Tâm địa quá đỗi mềm yếu. Ở thời thế này, đó chưa chắc đã là chuyện tốt.

Hơi ấm cơ thể truyền qua lớp y phục, cùng với đó là nhịp tim đập rộn ràng và mạnh mẽ. Cánh tay Tần Lệ đang ôm ngang hông y lại siết chặt thêm đôi chút.

Hắn bỗng nảy ra ý nghĩ, khi nãy lúc mình buông tay Tạ Lâm Xuyên, ánh mắt mờ mịt không rõ ý vị kia của y, phải chăng là bị sự nghi kỵ của hắn làm cho tổn thương?

Rõ ràng vừa rồi y còn chẳng hề do dự mà thử rượu hộ hắn, vậy mà hắn vẫn một mực phòng bị y.

"Bệ hạ, thái y tới rồi! Bệ hạ có chỗ nào bị thương không ạ?" Lý Tam Bảo hớt hải dẫn theo thái y chạy như bay tới.

"Trẫm không sao, xem cho hắn đi."

Đến lúc này Tần Lệ mới miễn cưỡng buông tay, giao Tạ Lâm Xuyên cho thái y.

Sự kiện ám sát kéo theo một chuỗi hỗn loạn. Lý Tuyết Hoằng nấp sau cột trụ, vừa né tránh thích khách, vừa dáo dác tìm kiếm bóng dáng của Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ giữa tình cảnh hỗn độn ấy.

Hắn tha thiết mong sao Tần Lệ có thể chết quách dưới tay đám tử sĩ kia. Đây là lần đầu tiên hắn hy vọng đối thủ truyền kiếp của mình, vị Tam đệ thân ái kia, có thể làm nên đại sự.

Đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người, không những Tần Lệ chẳng sứt một sợi lông, mà trái lại còn khiến Tạ Lâm Xuyên bị thương.

Lý Tuyết Hoằng gần như không tin nổi vào mắt mình. Một Tạ Lâm Xuyên vốn dĩ chỉ biết quan tâm đến bản thân, vậy mà ở thời khắc hiểm nghèo này, chẳng những không đến bảo hộ hắn, lại còn chắn mũi tên cho kẻ mình thù địch nhất là Tần Lệ sao?!

Có đám thái y và đám đại thần loạn cào cào vây quanh nơi đó, Lý Tuyết Hoằng nhìn không rõ nên cũng không biết vết thương của Tạ Lâm Xuyên ra sao. Lòng hắn nóng như lửa đốt nhưng lại không thể đến gần, đành đứng chôn chân sau cột trụ mà nghĩ ngợi lung tung.

"Lâm Xuyên điên rồi sao?" Lý Tuyết Hoằng nhỏ giọng lầm bầm, "Không, hắn tuyệt đối không phản bội mình, chắc chắn hắn có tính toán riêng..."

Chẳng riêng gì Lý Tuyết Hoằng, mấy vị đại thần xung quanh cũng vô cùng khiếp sợ. Ngay cả vị nghĩa đệ như Tần Vịnh Nghĩa cũng thầm khâm phục sự quyết đoán và lòng can đảm của Tạ Lâm Xuyên. Giờ phút này hắn vẫn còn cảm thấy tay chân tê dại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.

Tần Vịnh Nghĩa thầm cảm thán, nếu lúc nãy đổi lại là hắn, dù là huynh đệ kết nghĩa đi chăng nữa thì e rằng cũng khó có được cái dũng khí lấy mạng đổi mạng thế này, chí ít cũng phải chần chừ một chút.

Vậy mà Tạ Lâm Xuyên thực sự chẳng mảy may do dự, động tác của y còn nhanh hơn bất cứ ai một bước.

Ngôn Ngọc cũng hết sức kinh ngạc, thậm chí còn thoáng chút hổ thẹn.

Chính mình vừa rồi còn đề phòng đối phương như thế, không ngờ kẻ cứu mạng bệ hạ cuối cùng lại là người năm lần bảy lượt bị vu oan giá họa, Tạ Lâm Xuyên.

Thế nhưng, vì sao Tạ Lâm Xuyên lại liều mình cứu bệ hạ?

Thế gian ai chẳng biết Xích Tiêu tướng quân một lòng trung trinh với Cảnh triều và Tuyết Hoằng thái tử, mối quan hệ mập mờ giữa hai người họ đã đồn thổi khắp cả kinh thành rồi.

Bệ hạ lấy mạng Lý Tuyết Hoằng ra uy h**p, cưỡng ép đưa y về cung chiếm giữ, lẽ nào trong lòng Tạ Lâm Xuyên không hề hận bệ hạ sao?

Y không nghĩ cách báo thù rửa hận thì thôi, giờ lại còn xả thân cứu giá?

Vị Xích Tiêu tướng quân này cũng quá đỗi chính trực lương thiện rồi.

Ngôn Ngọc cau mày, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thông nổi, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Nhưng nhìn dáng vẻ rõ ràng là đang chấn động tâm can của Tần Lệ, ông biết bệ hạ giờ không thể nghe lọt tai lời nào nữa, đành chọn cách giữ im lặng.

Trước cửa thần miếu bị sát khí vây lấy, trong không khí phảng phất mùi máu tanh.

Nhiếp Đông dẫn theo Vũ Lâm Vệ xử lý thi thể đám thích khách, cho đến khi toàn bộ đám thích khách đều đền tội, các vị đại thần vẫn chưa hoàn hồn.

Nhiếp Đông hai tay dâng trả thanh bảo kiếm đầu rồng tùy thân của Tần Lệ, ôm quyền hỏi: "Bệ hạ, có hồi cung ngay bây giờ không ạ?"

Tần Lệ đón lấy kiếm rồi đứng bật dậy, vung tay áo thật mạnh, đôi mày sắc lạnh như đao tạc. Hắn bỗng nở một nụ cười lạnh lẽo, trầm giọng ra lệnh: "Bảo với bọn họ, đại điển tế trời vẫn chưa hoàn tất, tiếp tục cử hành!"

Chúng thần lập tức xôn xao, Tần Vịnh Nghĩa nhíu mày nói: "Bệ hạ, hôm nay vừa mới đối mặt với thích khách, nơi này không an toàn. Chi bằng ta tạm thời lánh đi, chọn ngày khác cử hành lại lần nữa."

"Không." Tần Lệ nheo mắt, một tay chắp sau lưng, cười khinh miệt: "Đám loạn đảng kia nếu đã muốn phá hoại đại điển của trẫm, thì trẫm càng muốn đại điển này phải kết thúc trọn vẹn. Lũ thích khách nhãi nhép kia tính là cái thá gì mà ngăn cản trẫm thông cáo với thiên hạ?"

Thấy hoàng đế nhất mực làm theo ý mình, đám đại thần chỉ đành lục đục trở về vị trí, trong trạng thái nơm nớp lo sợ mà cùng Tần Lệ hoàn tất quy trình đại điển.

Lần này, Lý Tam Bảo càng thêm cẩn trọng, tự mình thử độc, xác định không có vấn đề gì mới dâng lên cho Tần Lệ.

Tần Lệ bình thản tuyên đọc bài văn tế, cầu mưa thuận gió hòa quốc thái dân an.

Ngay khoảnh khắc dâng lễ vật tế tự, hắn đột nhiên cất lời: "Chọn ra một phần thi thể của đám thích khách kia, cùng với tam sinh tế phẩm đem đốt sạch để tế trời."

Chúng thần nghe mà kinh hãi. Yêu cầu này từ cổ chí kim chưa từng nghe thấy bao giờ, cũng chẳng có vị hoàng đế nào dám làm như vậy.

Sao lại có thể lấy thi thể đem tế trời chứ?

Ngôn Ngọc cảm thấy da đầu tê rần, miệng lưỡi khô khốc khuyên can: "Bệ hạ, xin đừng vì cơn giận nhất thời mà mạo phạm trời xanh!"

Nào ngờ Tần Lệ chẳng mảy may để tâm, vẫn cứ làm theo ý mình: "Trẫm chính là muốn để ông trời và toàn thiên hạ thấy rõ, thế nào là kẻ nghịch ta thì phải chết!"

Tần Lệ rút bảo kiếm bên hông, tiếng "keng" vang lên khi mũi kiếm cắm xuống mặt đất. Thân kiếm lạnh lẽo ánh lên sắc màu của sắt và máu.

"Nếu trời xanh cảm thấy trẫm đức không xứng vị, không thừa nhận thiên tử này, cứ việc giáng thiên phạt xuống đây, trẫm xin nhận hết!"

"Chuyện này... chuyện này..." Chúng thần đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều kinh hoàng, sắc mắt hoang mang không biết phải làm sao.

Nhưng đối mặt với một vị hoàng đế sắt đá, độc đoán như thế này, họ còn có thể có cách gì khác?

Chẳng lẽ lại giở cái trò đập đầu vào cột tự vẫn để can gián ngay tại điện? Thôi dẹp đi, nói không chừng lại bị lôi ra ngoài xử tử ngay tức khắc ấy chứ.

Đại điển tế trời ngày hôm đó tuy gặp thích khách tập kích, nhưng may mà Tần Tệ không bị thương, lại còn cưỡng ép hoàn tất tế lễ, thậm chí còn thiêu xác thích khách ngay tại chỗ để trả thù.

Tin tức truyền ra ngoài khiến bá tánh kinh thành một phen xôn xao dữ dội. Mấy ngày sau đó, khắp đường cùng ngõ hẻm vẫn không ngớt những lời bàn tán rôm rả.

Có người nói tân đế tính tình bạo ngược, khí thế quá kiêu ngạo, chẳng giống bậc minh quân chút nào. Có người lại bảo, nghe đâu thích khách làm sủng thần mới của hoàng đế là Xích Tiêu tướng quân bị thương, khiến quân vương nổi trận lôi đình, thây chất đầy đồng. Đám thích khách kia không một ai sống sót, còn bị đem làm vật tế thiêu sống.

Hành vi ngông cuồng như vậy mà ông trời chẳng hề giáng phạt, lỡ như tân đế đúng là chân long thiên tử, còn lũ mưu phản kia bị chết cháy là đáng đời thì sao?

※※※

Tử Thần Điện.

Tiết trời đã vào xuân, trên những cành cây từ lúc nào đã có những chồi non xanh biếc.

Tạ Lâm Xuyên trở về cung, vết thương trên vai y đã được thái y xử lý qua. Vết thương không sâu, cũng không gây thương tổn đến gân cốt, chỉ là chút thương tích ngoài da.

Tần Lệ đã sớm sai người gửi tới một đống thuốc bổ, mấy món đồ chơi nhỏ để giải khuây, thậm chí còn có không ít vàng bạc châu báu.

Tạ Lâm Xuyên tựa mình vào phía không bị thương trên sập mềm để nghỉ ngơi. Vừa đúng lúc thái giám trông coi vườn hoa là Cảnh Châu mang tới một chậu hoa trà tươi mới.

Tạ Lâm Xuyên tùy ý vẫy tay gọi: "Ngươi đến đúng lúc lắm, mấy hôm trước chậu hoa này có vẻ hơi héo, không biết có phải bị sâu mọt không, xem giúp ta đi."

Cảnh Châu cúi đầu, nhỏ nhẹ dạ vâng.

Tạ Lâm Xuyên xua tay bảo đám tiểu thái giám đang hầu hạ khác: "Trong phòng không cần nhiều người thế này đâu, bí bách lắm, các ngươi ra ngoài trước đi."

Đám người kia đâu dám cãi lời người đang là tâm phúc cứu giá có công trước mặt tân đế, bèn vội vàng lui ra khỏi phòng.

Trong phòng nhanh chóng chỉ còn lại Tạ Lâm Xuyên và Cảnh Châu. Cảnh Châu kiểm tra cửa sổ, chắc chắn người ngoài đã đi xa mới hớt hải chạy lại gần sập mềm. Thấy Tạ Lâm Xuyên đang đắp một chiếc chăn lông, lười biếng tựa lưng uống trà.

Tạ Lâm Xuyên đặt chén trà xuống, thấp giọng hỏi: "Ở đại điển có ai chú ý tới ngươi không?"

Cảnh Châu lắc đầu: "Tướng quân yên tâm, lúc đó thuộc hạ trốn dưới gầm bàn thờ hương liệu, trên mặt còn hóa trang. Hiện trường đại điển vô cùng hỗn loạn, không ai để ý đến thuộc hạ."

Tạ Lâm Xuyên lúc này mới an tâm: "Vậy là tốt rồi."

Cảnh Châu lau vầng mồ hôi lạnh tưởng tượng trên trán, không kìm được mà thì thầm: "Hôm nay tướng quân đi nước cờ hiểm quá, thật sự quá nguy hiểm! Dù tài cưỡi ngựa bắn cung của thuộc hạ đều do tướng quân tận tay chỉ dạy, nhưng vạn nhất mũi tên kia của thuộc hạ bắn trật thì tính sao đây?"

Tạ Lâm Xuyên mỉm cười, lật mở chiếc áo khoác vấy máu đã thay ra. Ở vị trí trước ngực và sau lưng có may hai lớp đệm lót, y lấy từ đó ra hai miếng đồng, lắc lắc trước mặt Cảnh Châu.

"Ngươi là thân vệ đi theo ta bao năm, ta tin tưởng thực lực của ngươi. Chọn một góc độ không nặng không nhẹ mà bắn một mũi tên, chắc không làm khó được ngươi chứ?"

"Hơn nữa ta không chỉ đeo miếng đồng bảo hộ, mà bên trong ngoại y còn mặc thêm một lớp áo bông dày, dù bắn trật cũng chẳng sao cả."

Cảnh Châu gãi đầu: "Dù sao thì thuộc hạ vẫn thấy sợ. Tình hình hôm nay loạn quá, nhỡ đâu bắn trúng bệ hạ thì chẳng phải hỏng bét sao?"

Tạ Lâm Xuyên cười đáp: "Chuyện đó lại càng không cần lo. Trên người Tần Lệ có giáp lụa vàng, trừ phi là đại cung ở cự ly gần, chứ loại tên ngắn giấu trong tay áo thông thường khó mà làm hắn bị thương được."

Ví như mũi tên bắn chệch ở cổng thành lần trước, thực ra cũng chỉ làm trầy da một chút thôi.

Nhờ ưu thế to lớn từ việc trùng sinh, Tạ Lâm Xuyên sớm đã chắc chắn rằng đại điển tế trời hôm nay sẽ có một cuộc hành thích quy mô lớn, nhưng y lại không thể nhắc nhở Tần Lệ.

Nói ra chỉ càng làm tăng thêm sự hiềm nghi đối với kẻ "hai mang" như y thôi.

Nếu đã không thể tránh khỏi, vậy thì cứ tận dụng nó để thu về lợi ích lớn nhất.

Theo lý mà nói, võ nghệ của Tần Lệ không hề kém, hạng thích khách tầm thường này khó lòng tiếp cận hắn.

Tạ Lâm Xuyên phỏng đoán lí do kiếp trước Tần Lệ bị thương ở đại điển tế trời, rất có thể là do bị hạ độc trước.

Mà có thể hạ độc hắn trong đại điển, vấn đề nằm ở hương khói hoặc là rượu lộc.

Nhưng nếu hương khói có độc thì khó mà khống chế được thời gian ám sát, sẽ có người phát độc trước khiến kẻ khác cảnh giác. Đáng nghi nhất chính là khâu uống rượu lộc cuối cùng. Một ngụm rượu nhỏ thế kia, nếu chỉ nhấp môi thì khó mà đảm bảo độc chết người ngay lập tức, nhưng làm chậm phản ứng của Tần Lệ, khiến hắn bất ngờ bị tấn công ở cự ly gần thì việc ám sát sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Tạ Lâm Xuyên phân phó một tiếng: "Bưng chậu than lại đây."

Cảnh Châu lập tức bưng chậu than đến, lại bỏ thêm một nắm củi vào.

Tạ Lâm Xuyên từ trong ngăn túi bí mật may ở hai ống tay áo lấy ra hai ống trúc nhỏ chỉ bằng ngón tay và một gói giấy to bằng nửa bàn tay.

Hai ống trúc nhỏ lần lượt đựng một chút rượu gạo và một ít dầu hạt cải.

Y đã sớm giấu hai ống trúc nhỏ trong lòng bàn tay. Khi tiểu thái giám dâng rượu đi ngang qua, y lén đổ dầu ra đất trước. Đợi hắn ta trượt chân, y nhân lúc đỡ đối phương mà thuận tay hất đổ rượu trong chén. Dưới sự che chắn của ống tay áo rộng thùng thình của tế phục, y đổ rượu gạo từ ống trúc trong tay vào, đảm bảo rượu trong chén không có vấn đề gì.

Ở một nơi trang trọng như đại điển tế trời, tất cả đại thần trong thần miếu đều tuân thủ lễ nghi nghiêm ngặt, cúi đầu nín thở, không dám nhìn ngó xung quanh.

Hành động nhỏ của Tạ Lâm Xuyên sạch sẽ gọn gàng, vốn dĩ sẽ không gây ra nhiều sự chú ý, ngoại trừ Dương Khung.

Nếu gã không đột ngột gây hấn, Tần Lệ dù có vô tình uống phải rượu lộc cũng chẳng sao.

Tên tiểu thái giám kia vốn không phải tử sĩ chuyên nghiệp, sơ hở đầy mình, không chỉ Tạ Lâm Xuyên đề phòng mà bản thân Tần Lệ cũng có thể nhận ra điểm bất thường.

Ngặt nỗi lại có Dương Khung nhảy vào xen ngang.

Tạ Lâm Xuyên suýt nữa thì bật cười thành tiếng, trời mới biết lúc đó y đã phải nhẫn nhịn cực khổ thế nào mới giữ cho khóe miệng không nhếch lên.

Chẳng những dâng tận tay cho y một cơ hội tuyệt vời để thể hiện lòng trung thành bằng cách thử độc, mà còn cho y cái cớ danh chính ngôn thuận để trực tiếp xung đột với Dương Khung, nhân cơ hội mà ra tay.

Tạ Lâm Xuyên lắc lắc ống trúc nhỏ, đổ phần rượu gạo và dầu còn sót lại vào chậu than, rồi ném luôn vào lửa đốt sạch để hủy thi diệt tích.

Chỉ cần không còn chứng cứ, dù Tần Lệ có tra ra chút manh mối nào cũng chẳng thể làm gì y.

Y dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy giấy gói cuối cùng, đưa lên mũi ngửi, một mùi hương mật hoa dịu dàng len vào cánh mũi.

"Mùi này có thể lưu lại trên người bao lâu?" Y nhìn về phía Cảnh Châu.

Cảnh Châu cười nói: "Tướng quân cứ yên tâm. Cha thuộc hạ vốn là thợ làm vườn ở Tạ phủ, từ nhỏ thuộc hạ đã học được không ít bản lĩnh chăm sóc hoa cỏ từ cha mẹ. Đây là phấn hoa chiết xuất từ hoa Mật Vương, hương thơm không nồng nhưng nổi bật ở chỗ mùi rất dai."

"Hôm nay Dương Khung bị tướng quân ném cả đống hương liệu lên người, hắn dù có hằng ngày tắm rửa thì mùi vị này chí ít cũng giữ được ba ngày. Huống hồ trời lạnh thế này, vết thương do bị phạt gậy ở mông hắn còn chưa lành thì làm sao dám chạm nước?"

Nói đến đây, Cảnh Châu không nhịn được mà bịt miệng cười thành tiếng.

Tạ Lâm Xuyên gật đầu, nhàn nhạt mỉm cười: "Ta cần ngươi hôm nay tìm cơ hội truyền tin tức ra ngoài cho phó tướng Địch Dũng của ta, có cách chứ?"

Cảnh Châu suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Thuộc hạ đã lo lót quan hệ với vị công công phụ trách thu mua hạt giống ở phủ Nội Vụ rồi, có thể cùng ông ấy ra ngoài. Hôm nay thuộc hạ sẽ tìm cách liên lạc với Địch phó tướng."

Tạ Lâm Xuyên tùy tay chọn một chiếc hộp nhỏ trong đống quà ban thưởng của Tần Lệ, bên trong đựng một ít trân châu trắng ngần tròn trịa và những hạt chuỗi nhỏ bằng vàng. Ánh ngọc trai trắng và sắc vàng kim lấp lánh khiến người ta hoa cả mắt. Y cầm trong tay khẽ tung lên, sức nặng không hề nhẹ chút nào.

Y không đưa hết cho Cảnh Châu mà chọn ra vài hạt trân châu và vàng miếng đưa cho đối phương: "Cầm lấy mà lo liệu, sau này chỗ cần dùng đến bạc còn nhiều lắm."

Cảnh Châu hiểu rõ nặng nhẹ nên cũng không từ chối, chỉ cẩn thận cất vào trong lòng ngực.

Lúc này bên tai lại vang lên giọng nói trầm thấp, bình thản của Tạ Lâm Xuyên: "Cả hộp thế này để chỗ ngươi e là sẽ bị người ta phát giác, không an toàn. Lần tới ta sẽ sai người gửi đến Tạ phủ giao cho Địch Dũng, ngươi có cơ hội liên lạc với hắn thì bảo hắn chuyển lại cho ngươi."

"Ngươi cũng tự mình ra ngoài cung sắm sửa ít nhà cửa ruộng vườn đi. Dù không thể lấy vợ sinh con, cũng phải để lại cho mình một con đường lui."

"Dạ? Đều... đều cho thuộc hạ sao ạ?" Cảnh Châu trợn tròn mắt. Cả đời cậu ta chưa từng thấy nhiều tiền đến thế, vừa há miệng định nói gì đó thì lại nghe Tạ Lâm Xuyên bồi thêm một câu: "Không được từ chối, đây là quân lệnh."

Cảnh Châu cuối cùng chỉ đành gật đầu thật mạnh, mặt đỏ bừng vì vừa mừng rỡ vừa xúc động.

※※※

Ngự Thư Phòng.

Vụ ám sát tại đại điển tế trời gây ầm ĩ cả kinh thành, Tần Lệ hạ lệnh tra xét đến cùng.

Đa phần thích khách nếu không chết dưới đao kiếm của Vũ Lâm Vệ thì cũng tự uống thuốc độc tự sát, không còn ai sống sót. Cuối cùng chỉ có thể tìm kiếm manh mối trên những thi thể chưa bị thiêu để đoán định thân phận.

"Là tử sĩ Ẩn vệ do nhà họ Lý nuôi dưỡng. Hiện tại vẫn chưa thể xác nhận thủ lĩnh của chúng rốt cuộc là ai, nhưng chắc chắn có liên quan mật thiết đến Lý Phong Hạo. Tuy nhiên cuộc ám sát lần này quy mô rầm rộ, mạt tướng suy đoán rất có khả năng chúng đã dốc toàn bộ lực lượng."

Nhiếp Đông dâng một bản danh sách người chết lên trước ngự án của Tần Lệ, nét mặt nghiêm nghị nói: "Lần này bọn chúng toàn quân bị diệt, chắc chắn sẽ nguyên khí đại thương, trong thời gian ngắn không thể gây bất lợi cho bệ hạ được nữa."

"Ừm." Tần Lệ tùy ý lật xem danh sách, cười lạnh một tiếng: "Quả nhiên con rết trăm chân dù chết cũng chẳng lìa thân, tàn dư nhà họ Lý vẫn còn không ít nhỉ."

Tay phải hắn đặt lên thanh bảo kiếm đầu rồng bên hông, đầu ngón tay gõ nhẹ vào họa tiết đầu rồng lạnh lẽo.

Vương triều nhà họ Lý dù sao cũng đã tồn tại hơn hai trăm năm, còn hắn mới đăng cơ được một tháng, nền móng vẫn còn sơ sài.

Chẳng biết còn bao nhiêu bè đảng ẩn náu ở kinh thành, ở triều đình, thậm chí là ở trong cung. Sau này làm việc cần phải thận trọng hơn mới được.

Vị quan ti nghi quản lý việc tế tự ở thần miếu quỳ rạp dưới đất, run rẩy bẩm báo: "Khởi bẩm bệ hạ, theo kiểm chứng, phụ thân của tên tiểu thái giám dâng rượu kia vốn là thị vệ tâm phúc bên cạnh lão hoàng đế Cảnh triều. Hắn ta vào cung chính là để báo thù cho phụ thân và cựu chủ.

"Ngoài ra, dưới đế giày của hắn ta có vết tích dính dầu hạt cải."

"Dầu hạt cải?"

Nhiếp Đông và Ngôn Ngọc cùng đám trọng thần nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhíu mày.

Theo lý mà nói, thần miếu mỗi ngày đều được quét dọn vài lần, không thể nào ở một đại điển quan trọng như vậy mà sàn nhà vẫn còn sót dầu hạt cải được.

Trừ phi...

Ngón tay đang gõ nhẹ vào chuôi kiếm của Tần Lệ dừng lại, hắn chống cằm, đôi mày từ từ nhướn lên. Quả nhiên vẫn có liên quan đến Tạ Lâm Xuyên.

Ở tế điển, hắn bị hành động thử độc rồi cứu giá bất ngờ của Tạ Lâm Xuyên làm cho ngây người, cộng thêm hiện trường hỗn loạn hiểm nguy trùng trùng nên nhất thời chưa kịp suy nghĩ kỹ.

Giờ ngẫm lại, Tạ Lâm Xuyên vốn là người cẩn trọng điềm tĩnh, sao có thể uống cạn một hơi khi chưa xác nhận rượu lộc có độc hay không chứ?

"Chuyện này quá mức trùng hợp. Lời của Dương Khung nghe thì khiên cưỡng nhưng thực chất cũng không phải vô duyên vô cớ... Tạ tướng quân."

Ngôn Ngọc định gọi thẳng tên Tạ Lâm Xuyên, nhưng thấy ánh mắt không hài lòng của Tần Lệ nhìn sang, ông liền đổi miệng.

Tần Vịnh Nghĩa gật đầu: "Dù không phải Tạ Lâm Xuyên hạ độc, nhỡ đâu rượu thật sự có vấn đề, chẳng phải hắn sẽ chết một cách hồ đồ sao? Vị Tạ tướng quân này nào có ngốc như vậy–"

Trên tay Tần Vịnh Nghĩa có đeo mấy chiếc nhẫn đá quý, trên ngón cái còn có một chiếc nhẫn ban chỉ bằng mã não quý giá. Hắn cứ xoay xoay chiếc nhẫn, dường như đang vắt óc suy nghĩ:

"Hắn nhất định có thể khẳng định rượu lộc không có độc!"

Vậy Tạ Lâm Xuyên có khi nào cùng hội cùng thuyền với đám thích khách không? Một đám ở ngoài sáng, một người ở trong tối? Thật là khó phòng bị.

Trong lòng mấy người họ đều xoay quanh một mối hoài nghi, rồi lại quay sang nhìn Tần Lệ đang ngồi trên long ỷ không nói một lời.

Trong Ngự Thư Phòng nhất thời chìm vào tĩnh lặng. Vị quan ti nghi cũng không dám ngẩng đầu. Vừa mới là công thần cứu giá, thoắt cái đã lại biến thành kẻ tình nghi rồi sao?

Ngay lúc mọi người tưởng rằng bệ hạ lại sắp nổi lôi đình, Tần Lệ bỗng nhiên bật ra tiếng cười trầm thấp, phá tan bầu không khí u ám xung quanh.

"Trẫm biết các ngươi đang nghi ngờ điều gì. Trẫm thì lại không cho là vậy. Tạ Lâm Xuyên và đám thích khách kia chắc chắn không cùng một đường, nếu không, sao hắn có thể mấy lần ngăn cản thích sát vào lúc nguy cấp? Lại còn liều cả mạng sống để chắn tên thay trẫm, đến nỗi thân bị trọng thương như thế."

Tần Lệ lười biếng quét mắt nhìn qua những gương mặt mang sắc thái khác nhau của đám quần thần, ngón trỏ khẽ gõ vào huyệt thái dương, cười khẽ: "Trẫm đoán, hắn đã nhân cơ hội tráo rượu độc rồi."

Ngôn Ngọc vuốt râu gật đầu, thuận theo lời hắn nói: "Sau đó màn này bị Dương Khung nhận ra, khiến Dương Khung hoài nghi mới mặc kệ tất cả mà tố cáo ngay tại chỗ. Nói vậy cũng hợp lý, thế nhưng–"

Ngôn Ngọc thần sắc nghiêm túc: "Tạ tướng quân dựa vào đâu mà biết trước rượu lộc có độc để chuẩn bị tráo đổi cơ chứ?"

"Liệu có phải ngài ta thực sự có liên hệ với đám loạn đảng ở Thanh Nguyệt Lâu, từ đó biết được tình báo, cố ý mượn việc này để chiếm lấy sự tín nhiệm của bệ hạ hay chăng?"

"Cái gọi là công lao không gì lớn bằng cứu giá. Ngài ta có thể nhờ đó mà thoát khỏi cảnh bị quản thúc trong cung, thậm chí là có được quan chức và quyền lực để quay trở lại triều đường."

"Bệ hạ, Tạ tướng quân đúng là có công cứu giá, nhưng tâm trí và bản lĩnh như vậy..."

Vẫn là không thể không phòng bị. Ngôn Ngọc do dự một chút, nhìn sắc mặt Tần Lệ rồi vẫn nuốt nửa câu cuối vào trong.

Nếu Tạ Lâm Xuyên ở đây, y chắc chắn sẽ tặng cho Ngôn thừa tướng một cái like thật lớn. Quả không hổ danh là người đàn ông đã cảnh giác với y suốt ba năm ở kiếp trước.

Tần Lệ giơ tay ngắt lời khuyên can của mấy người bọn họ. Hắn đứng dậy khỏi long ỷ, một tay chắp sau lưng chầm chậm bước ra.

Sau một hồi suy tư, hắn giãn chân mày cười vang một tiếng: "Các ngươi đều đang hoài nghi tâm ý của hắn. Trẫm cũng sẽ không dễ dàng cho rằng hắn đột nhiên đổi tính đổi nết, ruồng bỏ cựu chủ để liều mạng trung thành với trẫm."

"Nếu hắn thực sự là hạng người vì vinh hoa phú quý mà bán chủ cầu vinh, trẫm sao có thể giữ hắn lại?"

"Người xưa có câu 'luận việc bất luận tâm'. Tạ Lâm Xuyên hôm nay cứu giá có công, bàn dân thiên hạ đều thấy rõ. Nếu trẫm mà không thưởng, sau này còn ai chịu liều chết vì trẫm nữa?"

"Huống hồ, trong thiên hạ này, có ai mà không cầu cạnh trẫm? Trong triều đường này, có mấy kẻ không truy cầu danh lợi quyền thế?"

Ý cười trong mắt Tần Lệ càng sâu hơn: "Trẫm không sợ hắn có điều mong cầu."

Có điều mong cầu mới có điểm yếu, còn kẻ vô dục vô cầu thì chỉ khiến người ta cảm thấy quá đỗi cứng nhắc, mà dễ cứng quá sẽ gãy.

Ngôn Ngọc và mấy người khác nhìn nhau, không còn lời nào để nói, đành bẩm: "Bệ hạ lòng dạ rộng lượng như biển, chúng thần không theo kịp."

※※※

Ngày hôm sau, Tử Thần Điện.

Ở buổi thiết triều, các vị đại thần vẫn tranh cãi không dứt về vụ ám sát.

Tần Lệ bèn đuổi mấy tên đại thần đi, sai họ tiếp tục truy tra loạn đảng. Tan triều phê duyệt xong tấu chương, hắn lại quen chân ghé sang điện phụ.

Vừa bước vào phòng, hắn đã thấy Tạ Lâm Xuyên đang đứng trước giàn hoa, dùng tay trái không bị thương mà tỉa tót một chậu hoa trà. Y vốn không phải người thuận tay trái, động tác cầm chiếc kéo tỉa cành trông có vẻ không mấy thuần thục.

"Sao ngươi không đi nghỉ ngơi? Vết thương thế nào rồi? Thái y chăm sóc có chu đáo không?"

Tần Lệ cau mày nhìn dáng vẻ dùng tay trái của y, trong lòng vô cớ dâng lên một nỗi bực bội khó chịu.

Tạ Lâm Xuyên đặt chiếc kéo nhỏ xuống. Việc Tần Lệ hiếm khi bộc lộ sự quan tâm trực tiếp ra cửa miệng khiến y thực sự có chút ngạc nhiên.

Kiếp trước Tần Lệ không phải không quan tâm y, chỉ là cái miệng hắn cứ như mọc dao găm, thỉnh thoảng lại đâm y một nhát, dù trong lòng hắn chưa chắc đã nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, Tạ Lâm Xuyên khi đó cũng chẳng có kiên nhẫn, cũng không có hứng thú để lắng nghe tiếng lòng của Tần Lệ.

Tạ Lâm Xuyên quay người ngồi xuống sập mềm, tay phải được cố định bằng băng gạc. Y dùng tay trái bưng một bát hoa quế củ sen bột nóng hổi, đưa tới trước mặt Tần Lệ.

Tần Lệ thuận tay đỡ lấy bát sứ, khẽ mỉm cười nói: "Tạ tướng quân bị thương rồi, mấy việc vặt vãnh này cứ để người khác hầu hạ đi."

Hắn ngửi mùi thơm thanh khiết của hoa quế, đang định múc một thìa, bên tai lại nghe Tạ Lâm Xuyên khẽ cười một tiếng:

"Bệ hạ, tay ta không tiện, phiền bệ hạ bón ta ăn."

Tần Lệ: "......."

Lý Tam Bảo đứng sau lưng hắn đang định lui ra khỏi phòng, nghe thấy lời này suýt chút nữa đã trượt chân ngã sấp mặt. Vị Tạ tướng quân này gan cũng quá lớn rồi, mới đó đã ỷ công kiêu ngạo, ỷ sủng sinh kiêu?

Tần Lệ nheo mắt, hiếm khi không nổi hỏa, thậm chí thực sự múc một thìa đưa tới bên miệng Tạ Lâm Xuyên, lười biếng cười nói: "Tạ tướng quân, kẻ dám sai khiến trẫm hầu hạ thế này, thường là kẻ đã chết rồi, hoặc là vẫn chưa đầu thai đâu."

Tạ Lâm Xuyên thấy tâm tình hắn không tệ, trong lòng đã rõ mười mươi, liền nương theo tay hắn mà há miệng ăn bát chè ngọt ngào kia.

Đây là lần đầu tiên y được Tần Lệ đút cho ăn. Kiếp trước Tần Lệ sẽ không bao giờ làm mấy việc này, mà dẫu hắn có muốn đút, Tạ Lâm Xuyên cũng sẽ hất đổ cả bát đi.

Y mỉm cười nhìn Tần Lệ, chậm rãi nói: "Bệ hạ tới đây, chắc hẳn là có chuyện muốn hỏi ta phải không?"

Tần Lệ đặt thìa xuống, nhìn chằm chằm vào gương mặt bình thản không chút gợn sóng của Tạ Lâm Xuyên một hồi, rồi từ từ nhướng mày.

Hắn vốn tưởng mình đã nhìn thấu mấy thủ đoạn vặt của đối phương, trong lòng đã có vài phần ý định nắm thóp.

Nhưng lúc này đây, hắn lại cảm thấy đôi mắt đen láy kia quá đỗi thâm sâu. Tâm tư ẩn giấu nơi đáy mắt thực sự khiến người ta khó lòng nắm bắt.

. . .

Editor's note: (SPOIL)

Clm ngoại truyện mới nhất em Xuyên ẻm nhét b.utt plug cho Lệ tổng luôn má ơi, hỏni vãi :))))) Ôi có thể mần trước ngoại truyện được không, thấy hành trình trước mắt của 2 bạn còn dài quá 😔 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn