---
Một canh giờ trước.
Gió lạnh thổi từng cơn, Dương Khung quấn chặt áo choàng, tay chống gậy khập khiễng bước ra khỏi phủ Mai Nhược Quang.
Từ ngày bị cách chức, gã không còn được thượng triều, ngay cả cửa phủ Thống lĩnh Cấm quân cũng không thể bước chân vào.
Tại đại điển tế trời công khai tố cáo thất bại đã đành, kẻ bị gã chỉ đích danh hạ độc là Tạ Lâm Xuyên ngược lại còn hóa thân thành công thần cứu giá bậc nhất sau vụ ám sát, ân sủng của thánh thượng ngày càng lớn, trong tương lai nhất định sẽ như diều gặp gió.
Còn Dương Khung gã chẳng khác nào là phiến đá lót đường bị Tạ Lâm Xuyên giẫm đạp dưới chân.
Từ một công thần khai quốc có công dâng thành, thoáng chốc trở thành trò cười của kinh thành chỉ trong vỏn vẹn một tháng. Các đại thần khác vừa thấy mặt gã đều lập tức chọn đường vòng mà đi.
Đại điển bị thích khách quấy nhiễu, Tần Lệ bận rộn đến đầu tắt mặt tối, tạm thời chưa rảnh tay xử lý gã.
Dương Khung ở nhà như ngồi trên đống lửa, bất chấp vết thương chưa lành vội vã chống gậy tìm đến chỗ Mai Nhược Quang để bàn mưu tính kế.
Dương phủ ở thành đông, Mai phủ ở thành tây.
Lần này gã vẫn cẩn thận như mọi khi. Chỉ cần không ở trong hoàng thành, mỗi lần gã ra ngoài đều phải chuẩn bị ba cỗ xe ngựa tách nhau đi đường vòng, lại dẫn theo vài tên thân vệ hộ tống để đề phòng có kẻ trả thù và ám sát.
Cái bộ dạng tham sống sợ chết ấy đến ngay cả Mai Nhược Quang cũng có phần khinh thường.
Xe ngựa lao vun vút trên đường phố, Dương Khung nhắm mắt nghiêng người tựa vào đệm mềm trong xe ngựa, trên đường về vẫn đang miên man tính cách ứng phó với những đòn công kích tiếp theo của Tạ Lâm Xuyên.
Hôm ấy tại đại điển, gã bị Tạ Lâm Xuyên khiêng cả lư hương đập thẳng lên đầu, không chỉ đập vỡ trán mà hương khói còn ám đầy người gã một thứ mùi hôi thối, suýt nữa không nuốt nổi cơm.
Trên người gã giờ đây là một tổ hợp mùi quái đản giữa thuốc thang, hương xông và mùi cháy khét, khiến mũi gã suýt bị úng luôn.
Đúng như lời Cảnh Châu từng nói, vết thương ở mông gã chưa lành, thời tiết nửa ấm nửa lạnh thế này lại chẳng thể tắm táp, cái mùi hôi ấy cứ quấn quanh người gã, khiến đám thân vệ cũng phải bịt mũi dạt xa.
Nghĩ tới Tạ Lâm Xuyên, Dương Khung căm hận đến nghiến răng ken két.
Đột nhiên, xe ngựa của gã đụng phải thứ gì đó. Cú xóc nảy khiến cái mông chưa lành của gã đau đến tê dại cả người. Dương Khung toát mồ hôi lạnh, giận dữ đẩy cửa sổ xe: "Xảy ra chuyện gì thế?! Kẻ nào không có mắt dám đâm vào xe của ta!"
Lời còn chưa dứt, dưới gầm xe đột nhiên có một tràng pháo đốt nổ ra, âm thanh vang rền bốn phía.
Tiếng động kinh hoành ấy lập tức khiến mấy con ngựa hoảng loạn giơ vó trước dẫm loạn xạ, vài tên thân vệ không kịp trở tay liền từ lưng ngựa ngã nhào xuống đất.
"Đại nhân cẩn thận!"
"Gâu gâu gâu!" Không biết từ đâu lao ra hàng chục con chó hoang, nhắm thẳng cỗ xe của Dương Khung mà xông tới.
Gã không kịp phòng bị, vừa chịu đựng lũ chó dữ cắn xé vừa buộc phải chạy thoát khỏi xe.
Tiếng pháo nổ liên hồi, ngựa hoảng loạn, chó dữ kéo đàn, xung quanh hỗn loạn đến cùng cực.
Dương Khung vừa kinh hãi vừa phẫn nộ. Một cơn khủng hoảng vô hình nhưng khổng lồ trong nháy mắt ập vào lòng.
Trực giác nhạy bén khiến chuông cảnh báo reo vang, mách bảo gã rằng đây là một cuộc phục kích, là một đợt ám sát đã được bố trí tỉ mỉ để nhắm vào gã!
Nhưng đám thích khách làm sao có thể tính toán chuẩn xác được lộ trình của gã?
Nỗi sợ cái chết bủa vây khắp toàn thân, gã đã chẳng còn cơ hội để truy xét thêm nữa.
Những mũi tên lạnh lẽo từ góc tối nào đó lao vút tới, hai mũi trúng thân, một mũi xuyên cổ họng.
Đôi mắt Dương Khung trợn trừng đầy kinh hoàng, mắt vằn vện những tia máu đỏ ngầu.
Mạng ta toi rồi!
Đến khi cơn đau thấu xương nuốt chửng chút ý thức cuối cùng, cổ họng gã chỉ kịp khò khè phát ra một chữ "Tạ", rồi hoàn toàn tắt thở.
Quả nhiên, lời độc thệ mà gã đã thốt ra tại đại điển tế trời trong thần miếu đã ứng nghiệm: chết bất đắc kỳ tử giữa đầu đường xó chợ!
※※※
Tại điện phụ của Tử Thần Điện.
Than bạc trong lồng than vẫn đang lặng lẽ cháy, tỏa ánh đỏ đen ấm áp.
Tạ Lâm Xuyên kéo lại tấm chăn lông trên đùi, cầm muỗng khuấy đều trong bát sứ, sự va chạm ấy phát ra tiếng leng keng nhỏ.
Tần Lệ cởi bỏ chiếc áo choàng cáo đen dày cộp đặt sang một bên, ngồi tựa vào ghế trước giường.
Hắn nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên một lúc, chậm rãi mở lời: "Người dưới trướng báo lại, dưới đế giày của tiểu thái giám dâng rượu kia bị bôi một lớp dầu hạt cải, lại vừa khéo ngã ngay bên cạnh ngươi, ngươi không thấy chuyện này quá đỗi trùng hợp sao?"
Hắn đợi một lát, thấy Tạ Lâm Xuyên vẫn thong dong múc từng muỗng chè ngọt bỏ vào miệng, chỉ hờ hững nhả ra một chữ: "Ồ?"
Tần Lệ hơi nhướn người về phía trước, ngón trỏ xoa cằm, giọng điệu lười nhác nói: "Mấy trò vặt vãnh ngươi làm trên đại điển, tưởng trẫm không nhìn ra sao? Tạ Lâm Xuyên, ngươi rất thông minh, nhưng nhạn bay qua còn để lại dấu vết, kiểu gì cũng lộ sơ hở thôi."
Tạ Lâm Xuyên đặt muỗng xuống, cầm khăn lau nhẹ khóe miệng, bình thản hỏi: "Bệ hạ cho rằng là ta cố ý khiến hắn ngã sao? Có chứng cứ gì không?"
Y mặt mày điềm nhiên như không có chuyện gì, nhưng trong lòng lại đang cười khẩy. Thực ra lớp dầu kia chính là y cố ý để lại, bằng không làm sao Tần Lệ có thể đoán ra y đã tráo rượu độc?
Nếu không có màn ngăn cản ngoài ý muốn của Dương Khung, y cũng chẳng có cơ hội đường hoàng thử độc thay Tần Lệ trước mặt mọi người.
Tuy mục đích bảo vệ Tần Lệ không bị trúng độc vẫn đạt được, nhưng nếu công trạng cứu giá không được Tần Lệ nhận ra, chẳng phải là đang ném ánh mắt đưa tình cho kẻ mù sao?
Như vậy thì làm sao có thể thoát khỏi tình cảnh bị giam lỏng hiện tại?
Nếu còn sống ở thời hiện đại, Tạ Lâm Xuyên có lẽ vẫn là một thanh niên chính trực ngay thẳng, làm việc tốt không màng danh lợi. Còn bây giờ, y đã là cáo già lặn lộn qua ba kiếp người.
Làm việc tốt thì phải lưu danh, lại còn phải lưu danh một cách vô tình nhất, để người cần biết phải biết, người không nên biết thì đừng biết.
Tần Lệ nhặt chiếc bình giữ ấm tay của Tạ Lâm Xuyên lên, hơi ấm xuyên qua lớp vải nhung truyền vào lòng bàn tay, vô cùng dễ chịu.
Thân nhiệt hắn cao hơn người bình thường, vốn không sợ lạnh, nhưng cái bình giữ ấm nhỏ xinh này khi sờ vào cũng thật thích tay. Hai bàn tay hắn cứ thế ấp lấy nó, không kìm được mà xoa xoa mấy cái.
Rồi lại nghĩ, một bình giữ ấm bé tí thế này thì cũng chỉ sưởi ấm được lòng bàn tay thôi.
Khóe miệng Tần Lệ mang theo ý cười mà nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Chứng cứ? Chỉ cần nhìn phản ứng của ngươi, trẫm đã biết ngay mình nói trúng rồi."
Ngón út hắn móc vào cái quai nhỏ dẹt của bình giữ ấm, lơ đãng v**t v*, thờ ơ nói: "Ngươi lấy tin từ loạn đảng thế nào, trẫm cũng lười truy cứu. Dù sao ngươi đã có công cứu giá, trẫm đương nhiên phải trọng thưởng."
Hắn nói thêm đầy vẻ ẩn ý: "Với sự sáng suốt của Tạ tướng quân, ắt hẳn hiểu rõ nhà họ Lý đã hết thời, tuyệt đối không còn cơ hội Đông Sơn tái khởi nữa*."
Dù cho Tạ Lâm Xuyên còn giữ chút tâm tư đánh cược cả hai bên thì đã sao? Dù gì thì đối phương cuối cùng vẫn phải bắt đầu đặt cược vào hắn, sớm muộn gì cũng sẽ hoàn toàn nghiêng về phía hắn.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tần Lệ càng thêm thư thái, đôi lông mày cũng giãn ra.
Làm một bậc minh quân, dĩ nhiên phải có lòng bao dung kẻ khác.
Tạ Lâm Xuyên thầm cười trong lòng. Nhà họ Lý quả thật thời thế đã tận, nhưng cũng phải xem đầu óc Tần Lệ có đủ tỉnh táo, đừng mù quáng dùng kẻ hai mang hay không cái đã.
Dù sao thì kiếp trước Tần Lệ chịu đủ mọi tra tấn cũng không chịu giao binh phù và ngọc tỷ ra, trong tay Nhiếp Đông vẫn còn hai mươi vạn đại quân trung thành với hắn.
Nếu Tần Lệ sống sót, cuối cùng có lật ngược thế cờ hay không cũng chưa biết.
Chỉ tiếc hắn lại ngốc nghếch, vì y mà giao ra binh phù.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tạ Lâm Xuyên thoáng tối lại.
Y thu lại dòng suy nghĩ không hợp lúc, khẽ cười: "Vậy bệ hạ định thưởng công cứu giá của ta thế nào đây?"
Vẻ mặt Tần Lệ như thể nói "quả nhiên là vậy", tư thế ngồi càng thêm phóng khoáng, đùi phải gác lên đầu gối chân trái, một tay chống má: "Nói đi, ngươi muốn gì."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên khẽ lóe lên: "Ta muốn gì bệ hạ cũng cho sao?"
Tần Lệ khựng lại một nhịp, đổi tư thế ngồi, bỏ chân xuống rồi nhét cái bình giữ ấm vào lòng.
Hắn không trả lời thẳng, chỉ nhướng một bên mày: "Cái đó còn phải xem yêu cầu của ngươi là gì đã."
Tạ Lâm Xuyên ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Bệ hạ cũng biết, quần thần trong triều và bá tánh kinh thành hiểu lầm về ta rất nhiều. Ngay cả muội muội ta cũng vì tiếng tăm của ta mà bị người ta đến tận nhà đòi hủy hôn."
"Nếu bệ hạ thực sự trọng dụng ta, chi bằng cho ta quay về Tạ phủ ở. Nếu bệ hạ cần ta hầu giá thì ta sẽ hồi cung."
Đôi mày Tần Lệ lập tức nhíu chặt. Hắn còn tưởng Tạ Lâm Xuyên sẽ đòi quan chức hay quyền lực, không ngờ vẫn là đòi rời cung.
Cái tên này rốt cuộc chán ghét việc ở chung một cung điện với hắn đến mức nào?
Tần Lệ thầm nghiến răng, cảm giác khó chịu cùng tính bướng bỉnh lại trỗi dậy. Tạ Lâm Xuyên càng muốn rời khỏi, hắn càng không muốn thả người.
Hắn đanh mặt, giọng điệu cứng rắn: "Chuyện hôn sự của muội muội ngươi, trẫm sẽ đứng ra làm chủ. Ngươi nhìn trúng ai thì cứ nói. Yêu cầu này không hay, ngươi đổi cái khác đi."
Tạ Lâm Xuyên thầm cười trong lòng, biết ngay Tần Lệ sẽ không dễ dàng đáp ứng mà.
"...Chuyện của muội muội ta vẫn không dám phiền bệ hạ nhọc lòng."
Y cúi mắt, giọng điệu nhạt đi: "Nếu đã như vậy, ta không có yêu cầu gì. Bệ hạ chịu thả ta ra khỏi chốn lao ngục, lại miễn cho Tạ phủ tai ương, đã là ân điển lớn lao. Ta đã hứa sẽ phò tá bệ hạ, việc bảo vệ bệ hạ cũng là lẽ đương nhiên."
Tần Lệ ngẩn ra. Hắn còn tưởng Tạ Lâm Xuyên sẽ tranh luận tới cùng, thậm chí làm mặt lạnh hay mỉa mai hắn, ai ngờ y lại đơn giản nhượng bộ thế này?
Hành động này làm Tần Lệ nhất thời không biết nói gì cho phải.
Hắn nhìn gương mặt Tạ Lâm Xuyên vẫn còn tái nhợt vì vết thương chưa lành, mi mắt rũ xuống đầy thất vọng, giữa mày thoáng chút u buồn. Tần Lệ bỗng thấy sống lưng cứng đờ, trong lòng như có mèo cào, lúc nóng lúc lạnh, dâng lên một cơn phiền muộn không nói nên lời.
Tần Lệ hiếm khi tự kiểm điểm bản thân, chẳng lẽ mình đối xử với y quá tệ?
Lý Tuyết Hoằng kia có thể khiến Tạ Lâm Xuyên chết không đổi lòng, chẳng phải vì cần quan cho quan, cần quyền cho quyền sao?
Hắn không phải không muốn để Tạ Lâm Xuyên trở lại triều đình, chẳng qua chỉ muốn thấy đối phương cúi đầu, chủ động mở miệng đòi hỏi mình trước mà thôi. Khổ nỗi cái tên này quá cứng đầu, lúc nào cũng trưng ra cái vẻ thanh cao chẳng màng danh lợi.
Đám quan lại tầm thường ngoài triều đình kia, ai chẳng có mưu cầu thăng quan tiến chức, kẻ nào mà không vểnh tai nghe ngóng ý tứ của bề trên?
Chỉ riêng Tạ Lâm Xuyên là thờ ơ lạnh nhạt, ngược lại còn bắt hắn phải vội vàng chủ động hỏi muốn thưởng gì.
Trên đời này sao lại có loại người như vậy chứ? Nghĩ thôi đã thấy đáng ghét chết đi được!
Tần Lệ bật dậy khỏi ghế, mày nhíu chặt, môi mím thành đường thẳng băng, biểu cảm vô cùng khó coi, hai tay chắp sau lưng đi qua đi lại mấy vòng.
Tạ Lâm Xuyên vẫn im lặng, chỉ ngồi trên trường kỷ chậm rãi ăn chè ngọt.
Cuối cùng Tần Lệ không nhịn nổi nữa mà quay người lại, giọng khô khốc nói: "Trẫm khôi phục quan giai cho ngươi, cho ngươi chức vị mới, để ngươi tiếp tục lên triều tham chính, thế nào?"
Còn binh quyền thì đừng mơ. Có thể cho y vào Xu Mật viện*, hoặc vào Binh bộ, dù gì thì Tạ Lâm Xuyên cũng là bậc văn võ song toàn, đặt đâu cũng có thể tỏa sáng.
(*)Xu mật viện (hay Khu mật viện/Cơ mật viện) là cơ quan trung ương tối cao trong các triều đại phong kiến, chuyên trách tham mưu, xử lý các vấn đề trọng yếu, bảo mật của quốc gia, đặc biệt là quân sự và an ninh
Tần Lệ đã bắt đầu cân nhắc xem nên đặt Tạ Lâm Xuyên ở vị trí nào, vừa cho y thể diện, vừa không thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.
Khóe miệng Tạ Lâm Xuyên khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra rồi lập tức trở lại vẻ bình thường, ngẩng mắt nhìn Tần Lệ một cái.
Chiêu lấy lui làm tiến này, đối với Tần Lệ quả nhiên bách phát bách trúng.
Cái tính ương bướng của Tần Lệ giống như chó dữ chưa thuần, ngươi dùng roi quất hắn, hắn sẽ sủa ầm lên cắn ngươi. Nhưng nếu ngươi lùi lại, hắn sẽ vẫy đuôi lon ton chạy theo.
Nhưng ngẫm lại, kiếp trước người chịu thiệt vì cái tính ngang bướng ấy đâu chỉ có mỗi mình Tần Lệ?
Kỹ năng "biết dừng đúng lúc" của Tạ Lâm Xuyên đã đạt tới mức thượng thừa, y rời khỏi trường kỷ, khom người chắp tay: "Đa tạ ân điển của bệ hạ."
Y không cố đòi hỏi thêm, kẻo lại phản tác dụng.
Thấy y biết điều, Tần Lệ nhíu mày lập tức giãn ra, vành tai khẽ động đậy, sắc mặt từ âm u lập tức chuyển sang sáng sủa, khóe miệng vô thức cong lên một đường cong vui sướng.
Không hiểu sao, hắn bỗng cảm thấy mình rốt cuộc cũng đã trở thành một vị hoàng đế chân chính trước mặt Tạ Lâm Xuyên.
Cảm giác giống như lần đầu ngồi trên long ỷ ở đại điện Tử Cực, cúi nhìn quần thần đang quỳ lạy, lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn không nói nên lời.
Tần Lệ cố kiềm chế khóe miệng, duy trì phong thái uy nghiêm quân vương, ngồi lại ghế, hai chân bắt chéo, nhàn nhạt cười:
"Tạ tướng quân đã thực lòng cảm tạ trẫm, đừng chỉ nói suông. Chi bằng làm gì đó thiết thực hơn..."
Hắn vô thức sờ khóe môi, chỗ bị cắn rách lần trước đã lành.
Hắn còn đang ngứa ngáy trong lòng vì những ý nghĩ mập mờ khó nói ra, thì bên ngoài đột nhiên vang lên giọng Lý Tam Bảo: "Bệ hạ, ngoài kia có việc hệ trọng cần bẩm báo."
Khóe miệng vừa cong lên của Tần Lệ lập tức xẹp xuống, mũi hừ ra một tiếng nặng nề, gắt gỏng đáp: "Vào đây mà nói."
Lý Tam Bảo cầm phất trần vội vã bước tới, cúi mình bên cạnh Tần Lệ, lại liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Bệ hạ..."
"Có gì cứ nói thẳng." Tần Lệ bưng lên chén trà, tùy ý cầm nắp chén gạt lớp bọt nước.
Lý Tam Bảo hắng giọng, hạ thấp tiếng: "Khởi bẩm bệ hạ, vừa có tin báo về, Phó thống lĩnh Dương Khung vừa rồi trên đường về phủ bị thích khách ám sát, đã tử vong tại chỗ!"
Dương Khung chết rồi?!
Đồng tử Tần Lệ co rụt lại, chút tự đắc vui vẻ khi vừa nắm thóp Tạ Lâm Xuyên lập tức đông cứng trên mặt, tiêu tán hoàn toàn.
Hắn đột ngột quay đầu, ánh mắt sắc như tên bắn thẳng về phía Tạ Lâm Xuyên, như muốn xuyên thấu đôi mắt thâm sâu kia nhìn thấu tận đáy lòng y.
"Leng keng" một tiếng, nắp chén trong tay hắn rơi vào chén, phát ra tiếng kêu chói tai, nước trà bắn tung tóe làm ướt áo.
Lý Tam Bảo vội vàng định lấy khăn lau giúp, lại bị Tần Lệ một tay gạt ra.
Sắc mặt Tạ Lâm Xuyên vẫn không mảy may thay đổi, đôi mắt lộ ra chút kinh ngạc đúng mực, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nửa vời:
"Phó thống lĩnh Dương Khung mà lại bị thích khách ám sát ngay giữa đường sao? Đúng là... làm người ta bất ngờ thật đấy."
Miệng thì nói vậy thôi, nhưng ý mỉa mai trong mắt gần như tràn ra ngoài. Cái vẻ sảng khoái khi báo được đại thù ấy y còn chẳng buồn che giấu.
Tần Lệ nhìn y đầy vẻ nghi hoặc, mím môi nhận lấy bản tấu chi tiết từ tay Lý Tam Bảo, lúc này mới biết rõ ngọn ngành chuyện Dương Khung bị ám sát rồi bỏ mạng ngay giữa phố.
Hắn nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm tờ giấy mỏng trong tay như muốn khoét thủng một lỗ trên đó.
Mai phục, chó dữ, ngựa điên, tên bắn, Dương Khung mỗi lần xuất hành luôn cẩn thận đến mức cả triều đều biết, vậy mà vẫn trúng mai phục?
Tần Lệ lập tức nhớ lại đại điển tế trời, Tạ Lâm Xuyên đã hất tung lư hương đập vỡ trán Dương Khung.
Lúc ấy hắn còn lấy làm lạ, Tạ Lâm Xuyên hiếm khi nổi giận đến mất khống chế như vậy.
Tạ Lâm Xuyên dù ở trong thiên lao bị hắn uy h**p thế nào cũng vẫn điềm nhiên tự tại, loại tiểu nhân như Dương Khung kia có tài đức gì mà khiến y nổi trận lôi đình trước bao người được?
Quả là thủ đoạn cao thâm!
Tần Lệ nhướng mày, nhất thời không biết nên biểu lộ cảm xúc gì.
Hắn đột ngột gấp bản tấu lại, siết chặt trong tay, chỉ thẳng vào mũi Tạ Lâm Xuyên, híp mắt, khóe miệng vừa như mỉa mai vừa như tán thưởng: "Tốt, tốt, tốt lắm..."
"Tốt cho Tạ Lâm Xuyên ngươi, trẫm cứ ngỡ chính mình đã xem trọng ngươi, hóa ra vẫn còn đánh giá ngươi quá thấp! Ngươi lại tặng cho trẫm thêm một 'bất ngờ' nữa!"
Gương mặt Tạ Lâm Xuyên rõ ràng tuấn mỹ hiếm có, vậy mà lúc nào cũng có cách khiến hắn tức đến thất khiếu bốc khói.
Tạ Lâm Xuyên thong thả nhấp một ngụm trà nhuận giọng, bình thản đáp: "Bệ hạ nói gì vậy? Ta vẫn ngồi đây nói chuyện với bệ hạ mà, làm sao việc Dương Khung Phó thống lĩnh bị ám sát lại đổ lên đầu ta được?"
"Lại còn giả ngu với trẫm?"
Tần Lệ bật phắt dậy, đuổi Lý Tam Bảo đang run rẩy ra ngoài, ép sát tới trước mặt Tạ Lâm Xuyên, tay áo mang theo luồng gió lạnh.
Hắn cúi xuống nhìn chằm chằm vào y: "Ngươi ở đại điển tế trời đã động tay động chân lên người Dương Khung, mới khiến thích khách bên ngoài có thể lần theo hành tung của hắn."
"Ngươi biết rõ trẫm muốn giữ mạng hắn, vừa không chịu cúi đầu lấy lòng trẫm, lại vừa muốn trừ khử kẻ thù này, nên mới dứt khoát lách qua mặt trẫm mà giết hắn, trẫm đoán có đúng không?"
Tần Lệ tức quá hóa cười, nghiến răng nghiến lợi ép ra từng chữ: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi đúng là gan to lớn mật! Dù Dương Khung đã bị cách chức, hắn tốt xấu gì cũng là công thần, là trọng thần. Dám mưu sát mệnh quan triều đình, ngươi có mấy cái đầu để rơi?!"
Tạ Lâm Xuyên cúi mắt im lặng một lát. Đúng lúc Tần Lệ tưởng y còn tiếp tục giả vờ, Tạ Lâm Xuyên đột nhiên khẽ cười, hơi ngẩng cằm, để lộ đường nét hàm dưới rõ ràng.
Bờ môi mỏng của y vương chút ý cười nhè nhẹ, đuôi mắt nhướn lên một đường, y đón nhận ánh mắt hung dữ của Tần Lệ, thong thả mở miệng:
"Là vậy thì đã sao, mà không phải thì đã sao? Bệ hạ định xử trí ta thế nào?"
"Ngươi–"
Tần Lệ dùng sức bóp cằm y, thốt ra một âm tiết lạnh lẽo rồi lại nghẹn lời.
Còn xử trí thế nào được?
Lần này Tạ Lâm Xuyên gần như không để lại bất kỳ sơ hở hay chứng cứ nào, nhiều nhất cũng chỉ hất một đống tro hương lên đầu Dương Khung mà thôi.
Hắn cảm thấy mình đáng ra phải nổi trận lôi đình, Tạ Lâm Xuyên quá mức ngông cuồng.
Y đâu chỉ báo thù Dương Khung, rõ ràng còn đang giẫm lên mặt mũi Tần Lệ.
Thế nhưng, khi bóc tách lớp vỏ giận dữ hời hợt ấy ra, thứ đang cuộn trào trong lòng hắn chính là nỗi phấn khích khó tả, xen lẫn sự tán thưởng đến mức muốn vỗ bàn khen hay.
Thế nhân đa phần là hạng tầm thường nhu nhược như Lý Tuyết Hoằng, hay phản bội bất nghĩa như Dương Khung.
Còn như Tạ Lâm Xuyên, tính tình oanh liệt trung thành như ngựa hoang, xảo trá thông minh như hồ ly, thật đúng là thiên hạ độc nhất vô nhị, lại bị Tần Lệ hắn độc chiếm!
Cũng là người mà chỉ có hắn, chủ nhân của thiên hạ này này, mới có thể thu phục và sở hữu.
Nghĩ đến đây, trái tim nóng bỏng trong lồng ngực hắn bắt đầu đập loạn xạ.
Tần Lệ cúi người ghé sát mặt y, hơi thở nóng rực phả lên gò má.
Dung mạo Tạ Lâm Xuyên mang một khí chất sắc sảo, cử chỉ luôn ung dung điềm tĩnh, chẳng rõ vui buồn, đôi mắt dài hẹp đen láy toát lên vẻ cấm dục đầy mê hoặc.
Nốt ruồi đỏ trên sống mũi y như một chiếc móc nhỏ, cứ không ngừng khơi gợi hắn phạm vào điều cấm kỵ.
Ánh mắt Tần Lệ nhìn y dần trở nên u tối và sâu thẳm, yết hầu vô thức trượt lên xuống.
"Tạ Lâm Xuyên, ngươi khá lắm..." Giọng Tần Lệ khản đặc trầm thấp, chóp mũi gần như chạm sát vào mũi y, đầu ngón tay thô ráp miết lên môi dưới của y, nhịp thở càng lúc càng nặng trĩu, "Ngươi nghĩ trẫm nên xử trí ngươi thế nào đây..."
Tạ Lâm Xuyên híp mắt lại, đôi đồng tử tối sầm. Ánh mắt như vậy của Tần Lệ, y đã quá quen thuộc.
Đầy rẫy d*c v*ng tr*n tr**.
Tần Lệ không kiên nhẫn đợi câu trả lời nữa, giữ chặt lấy cằm y, vội vã hôn lên nốt ruồi đỏ trên sống mũi.
Nụ hôn dính dớp kèm theo tiếng nước ướt át, đầu lưỡi và đôi môi của Tần Lệ không ngừng day đi day lại điểm đỏ thắm ấy.
Những tiếng th* d*c ám muội khiến cơ thể nóng ran. Hắn dần trầm mê, nhắm mắt lại, bên tai đột nhiên nghe thấy tiếng rên đau đớn kìm nén của Tạ Lâm Xuyên.
Tần Lệ lập tức mở mắt, lấy lại chút tỉnh táo, có chút hối hận vì suýt quên mất sau vai y còn có vết thương.
"Sao thế, chạm phải chỗ nào rồi?" Tần Lệ nghiêng người xem xét vết thương của y.
Tạ Lâm Xuyên lại cúi mắt nở một nụ cười trầm thấp, tay trái bất chợt túm lấy vạt áo hắn kéo mạnh một cái, Tần Lệ không kịp trở tay, nửa người ngã nhào xuống bàn trà.
Gương mặt tuấn tú trước mắt đột ngột phóng đại, Tạ Lâm Xuyên dùng toàn thân đè lên người hắn, một tay đỡ sau gáy đối phương, hung bạo và không cho phép kháng cự mà cắn lấy đôi môi Tần Lệ.
"Ưm... ưm..." Tần Lệ trợn mắt không tin nổi, định phản kháng nhưng lại sợ đụng vào vai thương của y.
Cuối cùng, trong làn không khí loãng dần và tiếng nhớp nháp ám muội, hắn bị hôn đến đỏ bừng cả mặt.
Đến khi hắn dần nhắm mắt lại, đôi tay định vòng lên cổ Tạ Lâm Xuyên thì đối phương lại đột ngột buông hắn ra.
Tạ Lâm Xuyên từ từ ngồi thẳng dậy, khóe môi đỏ mọng khẽ mím lại, mang theo ý cười: "Bệ hạ, ngài quên rồi sao? Thi thể vị công thần trung thành của ngài còn chưa kịp nguội lạnh đâu đấy."
Tần Lệ lập tức nghẹn lời, cứng đờ tại chỗ, vành tai ẩn dưới mái tóc bạc đỏ ửng lên rõ thấy.
Hắn lập tức đứng dậy, nhặt bản tấu rơi dưới đất lên, vẻ mặt hầm hầm đưa ngón tay chọc chọc mũi Tạ Lâm Xuyên:
"Đợi trẫm dọn xong đống hỗn loạn của ngươi, tối nay sẽ quay lại xử ngươi sau!"
Nụ cười trên môi Tạ Lâm Xuyên càng đậm hơn.
Nhìn bóng lưng gần như chạy trối chết của Tần Lệ rời đi, nụ cười của y nhạt dần, ngón tay khẽ gạt đi chút vệt nước còn vương nơi khóe môi.
Kiếp trước y luôn bị Tần Lệ chế ngự. Lần này, rốt cuộc đã đến lượt y khống chế tất cả, dù là thân xác hay trái tim của Tần Lệ.
Chốc lát, cửa phòng lại mở ra lần thứ hai.
Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên ngẩng đầu, lại thấy Tần Lệ mang theo luồng khí lạnh sầm sập bước vào.
Hắn chộp lấy áo choàng cáo khi nãy bỏ quên bên ghế rồi khoác lên người, để mặc cho mái tóc bạc xoăn tít xõa tung rối bù.
Rồi lại ném bình giữ ấm đang ôm trong lòng về phía Tạ Lâm Xuyên, mặt hầm hầm không nói lời nào, lông xù xù bỏ đi.
Tạ Lâm Xuyên: "..."
. . .