Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 18: Thích khách

 Từ đêm qua hắn đã muốn sờ rồi, quả nhiên cảm giác rất đã tay.

---

Tần Lệ suýt nữa bị một tràng nói hươu nói vượn của Tạ Lâm Xuyên làm cho tức đến ngã ngửa, hắn cười khẩy một tiếng: "Ngươi tưởng trẫm sẽ tin sao?"

Đến cả cái cớ cũng chẳng buồn bịa cho ra hồn, bộ hắn dễ bị qua mặt đến thế à?

Tạ Lâm Xuyên khoác thêm áo ngoài rồi bước xuống giường, y chớp chớp mắt, gương mặt đầy vẻ quan tâm: "Bệ hạ bị thương chỗ nào? Để ta xem."

Tần Lệ nhớ tới chỗ vừa bị vỗ, sắc mặt hết tím lại đỏ, từ kẽ răng nghiến ra mấy chữ: "Trẫm không sao."

Tạ Lâm Xuyên thở phào một hơi: "Vậy thì tốt rồi, ta còn ngỡ lúc mình mộng du ra tay quá nặng, lỡ mạo phạm bệ hạ."

Tần Lệ nghẹn họng: "Đâu chỉ mạo phạm, ngươi còn dám gọi thẳng tên húy của trẫm!"

Hắn càng nghĩ càng thấy không ổn, tiến lên một bước ép sát đối phương: "Tạ Lâm Xuyên, có phải ngươi ngoài mặt thì phục tùng, nhưng thực chất trong lòng lại rủa sả trẫm, chờ cơ hội động thủ từ lâu rồi không?"

Cái động tác lật người phản kích đầy thuần thục ấy, rồi cả những lời lẽ sắc nhọn bật ra không suy nghĩ kia, nếu không phải đã khắc sâu vào tâm khảm thì sao có thể lưu loát đến thế?

Tạ Lâm Xuyên thầm kêu khổ, sao Tần Lệ hôm nay lại khó lừa thế nhỉ?

Đầu óc y chưa bao giờ xoay chuyển nhanh đến vậy, trong cái khó ló cái khôn, y vội phân bua: "Kỳ thực tối qua ta mơ thấy bệ hạ bị kẻ gian nói lời ly gián nên mới ra tay sát hại ta. Ta bị dồn đến mép vực, vì muốn cầu sinh nên trong cơn mộng du nhất thời không phân biệt được mộng cảnh với hiện thực, mới lỡ ra tay thất lễ với bệ hạ."

Tần Lệ híp mắt nhìn y: "Ngươi mơ thấy trẫm?"

Bịa đi, cứ tiếp tục bịa đi.

Tạ Lâm Xuyên rất thản nhiên gật đầu: "Đúng vậy."

Y quả thật đã mơ thấy Tần Lệ, hay nói chính xác hơn, y thường xuyên mơ thấy hắn, chỉ là phần lớn cảnh tượng đều chẳng đẹp đẽ gì.

Tần Lệ nghiên cứu nét mặt Tạ Lâm Xuyên hồi lâu. Đáng tiếc là biểu cảm của y quá đỗi bình thản, hoàn toàn không tìm ra dấu vết chột dạ nào. Cũng không biết là do đối phương quá giỏi ngụy trang hay đang nói thật.

Tần Lệ khẽ nhếch mép, lại cảm thấy đau âm ỉ, đưa tay sờ chỗ da bị cắn rách, bất chợt nhớ lại nụ hôn đầy kích động và xâm lược hôm qua, vành tai lại hơi nóng lên.

Thôi bỏ đi, nhỡ Tạ Lâm Xuyên thật sự ngày nhớ đêm mơ về hắn thì sao.

Nghĩ vậy, cơn giận của Tần Lệ lập tức dịu đi kha khá.

Hắn hơi nhếch cằm, quan sát Tạ Lâm Xuyên một lượt từ trên xuống dưới, đưa tay sờ lên má y rồi nhéo một cái.

Từ đêm qua hắn đã muốn sờ rồi, quả nhiên cảm giác rất đã tay.

Môi Tần Lệ cong lên nụ cười nhàn nhạt, rồi lại bóp lấy cằm y, cúi xuống nhắm ngay đôi môi suốt ngày tuôn ra lời lẽ khó phân thật giả kia mà cắn mạnh một phát.

Mãi đến khi nơi khóe miệng Tạ Lâm Xuyên cũng hiện lên một vệt máu đỏ tươi ở đúng vị trí tương tự, hắn mới hài lòng buông y ra.

Tạ Lâm Xuyên dùng ngón tay cái lau đi chút vệt ẩm nóng trên môi, nhướng mày: "Bệ hạ hết giận rồi chứ?"

Tần Lệ thầm hừ một tiếng. Cái cớ của Tạ Lâm Xuyên tuy vụng về, nhưng tốt xấu gì cũng chịu bao biện một tiếng. Tạm thời cứ ghi vào sổ nợ vậy, đợi trong tương lai hắn hoàn toàn thu phục được y thì sẽ từ từ tính sổ sau.

Đôi lông mày hắn dần giãn ra, vẻ mặt lại trở về nét lười nhác thường ngày, hắn hừ nhẹ: "Chuyện cỏn con thế này, trẫm cũng chẳng hẹp hòi đến thế."

Tần Lệ mà không hẹp hòi? Thôi được rồi.

Tạ Lâm Xuyên cố nén ý cười trong lòng, mím môi, giữ vẻ đoan trang: "Bệ hạ nguôi giận là tốt rồi."

Thời gian đã không còn sớm nữa, Tần Lệ gọi Lý Tam Bảo đến hầu hạ rửa mặt thay y phục để hồi cung thượng triều.

Khi rời khỏi Tạ phủ, lão phu nhân nhà họ Tạ cùng hai vị đệ muội của Tạ Lâm Xuyên đều cung kính đứng ngoài cửa tiễn khách. Tần Lệ đảo mắt, liếc nhìn tấm bảng hiệu Tạ phủ, sau đó thu hồi tầm mắt, ghé tai Lý Tam Bảo hạ giọng dặn dò vài câu.

Lý Tam Bảo ngẩn ra: "Bệ hạ, hôm qua chẳng phải ngài đã bảo lần này xuất cung phải kín đáo, không được làm rình rang sao?"

Đến xe ngựa cũng là loại đen tuyền chẳng có chút đặc điểm gì nổi bật kia mà.

Tần Lệ lạnh lùng lườm ông một cái: "Lắm mồm."

"Dạ dạ." Lý Tam Bảo vội vàng gật đầu lia lịa, lập tức sai người bày biện nghi trượng và lọng che ra hết. Vũ Lâm Vệ tiền hô hậu ủng, khí thế long trời lở đất, cứ như sợ cả thiên hạ này không biết hoàng đế đã ngự giá đến Tạ phủ và nghỉ lại một đêm vậy.

Trước cổng Tạ phủ vốn luôn quạnh quẽ, chỉ trong chớp mắt đã náo nhiệt xôn xao.

Hàng xóm láng giềng khi nghe tin liền kéo đến đông nghịt. Họ vừa muốn tận mắt chiêm ngưỡng vị tân đế, vừa kính sợ dàn quân Vũ Lâm Vệ cả người vận giáp trụ, nên chẳng ai dám lại gần, chỉ đành phóng những ánh mắt hâm mộ lẫn đố kỵ về phía cửa Tạ phủ.

Tạ Ánh Sơn và Tạ Vân bị khí thế phô trương này làm cho sững sờ. Lão phu nhân cảm thán một tiếng, cúi người hành lễ: "Đa tạ ân điển của bệ hạ."

Tạ Ánh Sơn nhíu mày, không khỏi cảm thấy sốt ruột. Tối qua tân đế ngủ lại trong phòng đại ca, làm gì còn phải hỏi sao? Được tân đế sủng ái thế này, chắc hẳn đại ca đã phải chịu không ít tủi nhục. Không phải khóe miệng huynh ấy đang rỉ máu sao!

Đại ca nói đúng, huynh ấy ở trong cung cô độc không người giúp đỡ, nếu mình còn bỏ mặc đi theo con đường kinh thương thì chẳng phải khiến huynh ấy càng thêm khốn đốn sao?

"Thưa tổ mẫu, muội muội, con xin phép về thư phòng ôn bài, chuẩn bị cho kỳ thi mùa thu năm nay."

Tam muội Tạ Vân đang đứng bên cạnh bỗng thấy nhị ca nhà mình đột nhiên siết chặt nắm tay, gương mặt đầy vẻ xông pha biển lửa, không khỏi ngạc nhiên.

Nhị ca sao đột nhiên lại sung sức thế này?

※※※

Tạ Lâm Xuyên theo Tần Lệ về cung, những ngày sau đó trôi qua trong êm đềm.

Tần Lệ bận rộn đến mức chân không chạm đất, mỗi ngày ngoài việc lên triều xử lý chính sự còn phải trai giới* tắm gội, hoàn toàn không có thời gian tìm y gây chuyện. Tạ Lâm Xuyên cũng được hưởng chút thanh nhàn.

(*) Trai giới: tắm gội sạch sẽ, ăn chay, không uống rượu, v.v., để gọi là giữ mình cho trong sạch trước khi cúng lễ, theo nghi lễ thời xưa.

Ngày tháng dần trôi, đại lễ tế trời đã cận kề.

Tần Lệ mới đăng cơ chưa lâu, đám võ tướng dưới trướng hắn vốn chỉ biết đánh giết cũng không rành mấy nghi thức rườm rà phức tạp này.

Còn toàn bộ quan viên Lễ bộ đều là văn thần tiền triều, chỉ riêng việc bàn bạc quy trình cũng đã cãi vã suốt mấy ngày ròng. Cuối cùng Tần Lệ ngại phiền, trực tiếp ra lệnh giản lược nghi thức.

Dù sao quốc gia đại sự nằm ở việc binh đao và tế tự, dù cho nghi thức đã giản lược thì những gì cần có cũng phải được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Ngoài đường phố, dân chúng đổ ra chen chúc nhau để xem lễ tế trời, náo nhiệt vô cùng.

Nghi trượng của tân đế tiến đến tế đàn thần miếu, Vũ Lâm Vệ đứng xếp hàng hai bên, văn võ bá quan tề tựu đông đủ.

Tạ Lâm Xuyên vận bộ y phục tế lễ tay áo rộng thùng thình, theo chân bá quan vào lễ đài.

Y đã mất thực quyền, cũng chẳng có chức quan, nhưng Tần Lệ rốt cuộc vẫn không tước đi quân hàm tướng quân của y. Vị trí của y cao chỉ sau tâm phúc đại tướng Nhiếp Đông, vẫn đứng ngay sau Tần Lệ không xa, đối diện là Thừa tướng Ngôn Ngọc và những người khác.

Đứng sau Ngôn Ngọc là Lý Tuyết Hoằng đã lâu không gặp. Hắn mặc một bộ cẩm y nguyệt bạch, trông gầy đi kha khá so với trước, ống tay áo rộng thùng thình bay phất phơ, gò má vốn không rõ ràng nay đã hơi nhô cao.

Kể từ lúc Tạ Lâm Xuyên xuất hiện, ánh mắt Lý Tuyết Hoằng đã luôn khóa chặt lấy y. Hắn chắp tay, giữa đôi chân mày phảng phất một nỗi u buồn man mác.

Hắn không mong có thể nói được lời nào với Tạ Lâm Xuyên trong hoàn cảnh này, chỉ thầm hy vọng họ có thể giao nhau một ánh mắt, dù chỉ là một cái nhìn trấn an thoáng qua cũng đủ rồi.

Nhưng tầm mắt Tạ Lâm Xuyên chỉ quét qua toàn bộ quần thần một vòng, cũng lướt qua hắn như bao người khác, chẳng hề dừng lại dù chỉ một khắc. Sự chú ý mà y dành cho hắn thậm chí còn chẳng bằng vài kẻ thù chính trị.

Tạ Lâm Xuyên liếc mắt đã thấy Dương Khung đang chống hai cây gậy. Gã đứng ở phía sau vẫn luôn nhìn chằm chằm nhìn y, muốn phớt lờ cái nhìn đó cũng khó.

Một khi chạm mắt với Tạ Lâm Xuyên, gã lập tức cúi đầu né tránh, nhưng vẻ oán hận trong đáy mắt thì chẳng cách nào che giấu nổi.

Gã đã bị Tần Lệ hạ lệnh cách chức Phó thống lĩnh Cấm quân, nhưng phẩm hàm thì vẫn còn đó.

Tạ Lâm Xuyên chỉ thản nhiên liếc một cái, rồi thu hồi tầm mắt.

Dương Khung bị phạt hai trăm trượng quân pháp mà vẫn có thể khập khiễng đứng đây, rõ ràng hình phạt hôm ấy giống như giơ cao đánh khẽ, chỉ bị thương ngoài da.

Nhưng hình thức thì quan trọng hơn thương thế. Tuy không mất mạng, nhưng cũng đã phá hoại mặt mũi và công lao của gã.

Thấy Dương Khung xuất hiện ở lễ đại điển này, các hàng thần khác không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Những ngày qua nghe tin về chuyện ở Thanh Nguyệt Lâu, không biết có bao nhiêu hàng thần đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ.

Dương Khung bị mất mặt như vậy, bấy lâu nay vẫn ru rú trong phủ dưỡng thương.

Đến tận hôm nay gã mới chống gậy, chẳng màng vết thương chưa lành mà cố lết đến đây, cốt để chứng minh trước mặt quần thần trong lễ đại điển này rằng mình vẫn chưa hoàn toàn mất đi thánh sủng.

Tạ Lâm Xuyên thầm cười trong lòng. Tần Lệ quả nhiên là bậc thầy về đạo cân bằng. Tuy là kẻ ngang xương nhảy lên làm vua, nhưng tâm thuật đế vương lại trời sinh nhạy bén.

Y khẽ nheo mắt. Tần Lệ muốn giữ mạng cho gã thì đã sao? Dương Khung đã kết tử thù với y, gã nhất định phải chết.

Quần thần chờ tân đế tắm gội thay lễ phục tế trời, đại điển chính thức bắt đầu.

Lý Tam Bảo dâng lên nén hương to bằng ngón tay. Tần Lệ tiếp nhận, đích thân châm lửa, dẫn đầu bá quan thành tâm khấn nguyện.

"Thật là phiền..." Tần Lệ trầm ngâm, kìm nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, theo đúng quy trình dâng lên tam sinh và các loại tế phẩm.

Tư tế tuyên đọc văn tế, sau đó lên đàn hiến rượu, rồi vào thần miếu thắp hương cầu cho năm sau mưa thuận gió hòa. Cuối cùng, vua phải cùng bá quan uống chén rượu lộc được quan chấp lễ dâng chén dâng lên mới xem như kết thúc.

Kiếp trước Tạ Lâm Xuyên chưa từng tham gia đại điển tế trời của Tần Lệ, nhưng y biết rõ, từ sớm đã có những tử sĩ Ẩn vệ do tàn đảng nhà họ Lý nuôi dưỡng trà trộn trong đám đông, chờ ngày này để hành thích Tần Lệ.

Kiếp trước cuộc ám sát của đám loạn đảng thất bại, nhưng Tần Lệ cũng bị thương. Vết thương không nặng nhưng tin đồn thì lan nhanh như cỏ dại.

Cả kinh thành và ngay cả bá tánh thiên hạ đều bắt đầu nghi ngờ, phải chăng vì Tần Lệ đoạt ngôi một cách không chính thống, không được thần linh phù hộ, nên mới gặp tai ương đổ máu ngay trong đại điển tế trời hay chăng?

Trong thần miếu.

Tạ Lâm Xuyên đứng phía sau bên sườn Tần Lệ, âm thầm quan sát từng người xung quanh hắn.

Quanh Tần Lệ hiện tại có không ít người, phía sau là quan viên, hai bên là lễ nghi quan và các thái giám, cung nữ đang bưng bê tế phẩm.

Nửa ngày trôi qua, đại điển đã tiến đến khâu cuối cùng: uống rượu lộc.

Một tiểu thái giám hai tay bưng khay đựng rượu lộc, cúi gằm mặt bước từng bước nhỏ tiến lên.

Lúc đi ngang qua Tạ Lâm Xuyên, chẳng hiểu sao hắn lại trượt chân, lập tức mất thăng bằng, cơ thể nghiêng hẳn sang một bên.

Tạ Lâm Xuyên mắt nhanh tay lẹ đỡ lấy cánh tay đang bưng khay của hắn. Chén rượu bằng sứ trắng nghiêng ngả sát mép khay, suýt chút nữa là rơi xuống đất.

Tạ Lâm Xuyên tiện tay đón lấy, búng nhẹ ngón tay đưa chén rượu về lại chỗ cũ: "Công công hãy cẩn thận."

Làm đổ rượu lộc chẳng phải tội nhỏ, tiểu thái giám mặt cắt không còn giọt máu, rối rít gật đầu, lúc này mới cẩn trọng bưng chiếc khay đến trước mặt Tần Lệ.

Có lẽ vì quá căng thẳng, hắn mím chặt môi, thân thể hơi run run.

Các quan viên khác thấy cảnh này đều im phăng phắc, chuyện ai nấy lo.

Chỉ có Dương Khung luôn theo dõi sát sao từng chi tiết, lộ ra nụ cười lạnh. Ngay lúc Tần Lệ vừa đưa tay định cầm lên chén rượu, gã bỗng đứng phắt ra, lớn giọng: "Bệ hạ xin hãy dừng tay! Chén rượu này e là có vấn đề!"

Mọi người sửng sốt rồi nhìn nhau, không gian lập tức trở nên ồn ào.

Tần Lệ chậm rãi xoay người, tà áo long bào thêu hoa văn đen tuyền rũ xuống, bị hắn phất tay một cái, đôi mắt thâm trầm không thấy đáy.

Hắn chưa lập tức mở miệng, thay vào đó dùng ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám quần thần, cuối cùng dừng lại trên người Dương Khung.

Thừa tướng Ngôn Ngọc nhìn sắc mặt Tần Lệ, nhíu mày lên tiếng: "Dương Khung, trong dịp trang trọng như đại điển tế trời, ngươi có biết mình đang nói gì không?"

Tần Lệ giơ tay, lạnh lùng mở miệng: "Để hắn nói."

Dương Khung vừa chạm phải ánh mắt Tần Lệ đã nảy sinh vài phần khiếp sợ, nhưng cơn đau ở mông liên tục nhắc nhở gã rằng cơ hội chỉ có một lần duy nhất này thôi.

Gã nghiến răng, bước ra trước mặt mọi người, khó nhọc quỳ rạp xuống đất: "Bệ hạ, thần tận mắt thấy chén rượu này vừa bị Tạ Lâm Xuyên chạm vào, bệ hạ tuyệt đối đừng uống!"

"Sao lại có chuyện trùng hợp như thế? Tiểu thái giám kia đang đi đứng đàng hoàng, sao lại ngã đúng về phía hắn?"

"Lần trước ở Thanh Nguyệt Lâu, hắn rõ ràng có liên hệ với loạn đảng nên mới dụ được mạt tướng đến đó! Tên phản tặc Nguyên Trần kia đã chính miệng nói với thần, kẻ bọn chúng muốn gặp chính là Tạ Lâm Xuyên."

"Bệ hạ xin hãy tin vào lời gan ruột của mạt tướng! Nếu mạt tướng có nửa lời gian dối, nguyện chết bất đắc kỳ tử giữa đầu đường xó chợ!"

Lời vừa dứt, trong thần miếu lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc, đến kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Tiểu thái giám kia cả người lạnh toát, mồ hôi túa ra đầm đìa, vội vàng đặt khay xuống, hoảng loạn quỳ sụp kêu oan.

Tần Lệ nheo mắt lại, trong ánh mắt hắn tuy không nhìn ra chút giận dữ nào, nhưng trong sự im lặng ấy lại toát ra một áp lực nghẹt thở như trước cơn bão lớn, đến ánh nến cũng phải thu mình lại không dám nhảy nhót.

Tạ Lâm Xuyên lập tức trở thành tiêu điểm của văn võ bá quan, vô số ánh mắt dị thường và nghi kỵ đổ dồn về phía y.

Lý Tuyết Hoằng là người lo lắng nhất, đối phương cau chặt mày, khẩn trương nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên, cắn môi nhưng không dám lên tiếng.

Hắn biết rõ chuyện gì đã xảy ra ở Thanh Nguyệt Lâu, nhưng tuyệt đối không tin Tạ Lâm Xuyên lại thực lòng đầu quân cho Tần Lệ.

Đây chắc chắn là mưu hèn kế bẩn của Dương Khung và Lý Phong Hạo, chỉ là lần này làm sao Tạ Lâm Xuyên có thể bình an vô sự bước qua đại nạn này đây?

Tạ Lâm Xuyên ném cho Dương Khung một cái liếc nhìn lạnh lẽo, giống như đang nhìn một kẻ đã chết.

Y cũng không buồn mở miệng biện giải cho bản thân, cứ thế tiến lên trước bao ánh mắt kinh ngạc, đưa tay về phía chén rượu lộc kia–

Dương Khung trợn mắt quát lớn: "Mau chặn hắn lại, hắn đang định hủy diệt chứng cứ!"

Tần Lệ nhíu chặt mày, đám thị vệ xung quanh cũng xôn xao định động thủ, nhưng chưa có lệnh của Tần Lệ nên chẳng ai dám hành động tùy tiện.

Nào ngờ Tạ Lâm Xuyên không hề đập vỡ chén rượu. Mà ngược lại, ngay trước mặt Tần Lệ, y bưng chén rượu lên kề sát môi mình.

"Không được uống!" Tần Lệ biến sắc, sải bước nhanh lao tới, vung một chưởng định đánh rơi chén rượu.

Thế nhưng Tạ Lâm Xuyên đã nhanh hơn hắn một bước, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch!

Mọi người kinh hãi ồ lên.

Ngôn Ngọc, Dương Khung và đám đại thần đều ngơ ngác nhìn y.

"Tạ Lâm Xuyên!" Tần Lệ duỗi tay ra định bóp lấy miệng y, sắc mặt âm trầm đè nén cơn lửa giận, "Nhổ ra cho trẫm! Người đâu, mau truyền thái y!"

Tạ Lâm Xuyên lau đi vệt nước vương nơi khóe miệng, gạt tay Tần Lệ ra, khẽ cười một tiếng trầm thấp: "Bệ hạ, ta không sao. Nhìn xem, rượu này không độc."

Đôi chân mày đang cau chặt của Tần Lệ lúc này mới giãn ra đôi chút, nhưng vẫn hoài nghi nhìn y.

Dương Khung mặt mày xám ngoét, không thể tin nổi: "Sao có thể? Ngươi đã giở trò gì rồi?!"

Tạ Lâm Xuyên lúc này mới nhìn về phía Dương Khung. Nụ cười trên mặt y thu lại, đôi mày sắc bén dần đè thấp, vẻ phẫn nộ hiện rõ trong đáy mắt, ánh nhìn như những nhát dao cứa từng phân trên mặt đối phương.

"Dương Khung, nể tình chúng ta từng là đồng liêu, ta đã nhường nhịn ngươi hết lần này đến lần khác. Nhưng Tạ Lâm Xuyên ta không phải thiện nam tín nữ, càng không phải tượng đất để ngươi nặn thế nào là nặn, muốn vu không thế nào thì vu khống!

Lời vừa dứt, cánh tay y vung mạnh, hất văng lư hương trên bàn tế, đập thẳng vào đầu Dương Khung!

Chất hương liệu nồng đặc bên trong đổ òa ra, phủ kín đầu và mặt gã, tro hương vương đầy người.

Loại hương liệu này mùi cực đậm, ngày thường tế lễ chỉ cần đốt một chút đã thơm lừng cả điện.

Lúc này cả hũ đổ hết lên người Dương Khung, mùi hương nồng đến cực điểm lại hóa thành một thứ mùi tanh tưởi khó tả.

Dương Khung bị đập trúng trán, một cục u sưng to hiện ra, máu chảy ròng ròng xuống mắt. Gã hắt hơi liên tục, các đại thần xung quanh đều phải bịt mũi tránh xa gã ra.

"Tạ Lâm Xuyên! Ngươi!" Dương Khung bị đập đến mức hoa mắt chóng mặt, suýt ngất xỉu, vừa há miệng định nói đã bị mùi hương hun đến ch** n**c mắt.

Việc Tạ Lâm Xuyên đột ngột ra tay với Dương Khung khiến Tần Lệ và đám đại thần đều không kịp trở tay.

Tần Lệ thầm nghĩ, Tạ Lâm Xuyên ngày thường luôn ra vẻ điềm đạm thong dong, nhưng thực chất là kẻ thâm hiểm hay chơi xấu sau lưng, hiếm khi thấy y nổi trận lôi đình thế này, thật là chuyện lạ.

Nhưng ngẫm lại, nếu đổi lại là người khác bị vu oan mấy phen như thế thì chắc đã sớm nổi trận lôi đình rồi.

Sớm biết tên Dương Khung này chứng nào tật nấy, lúc trước đáng lẽ phải đánh hai trăm trượng kia nặng hơn nữa mới phải.

Tần Lệ đè nén sự khó chịu trong lòng, hoàn toàn không có ý ngăn cản Tạ Lâm Xuyên trút giận lên người Dương Khung, chỉ sai người đến dọn dẹp mặt đất, tiện thể lôi Dương Khung đi.

Lúc này, khóe mắt Tần Lệ chợt thấy tiểu thái giám đang quỳ dưới đất lộ rõ vẻ kinh hoàng khi thấy Tạ Lâm Xuyên uống rượu xong mà vẫn bình an vô sự.

Dương Khung bị thị vệ kéo lê đi nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc: "Còn bình rượu kia nữa! Biết đâu là bình rượu có vấn đề! Bệ hạ!"

Dương Khung quả thực cũng có chút tinh khôn, dù không có lợi thế trùng sinh như Tạ Lâm Xuyên, nhưng dựa vào trực giác của một thống lĩnh cấm quân, gã đoán chắc tiểu thái giám này có vấn đề.

Nếu gã đoán trúng, cái nồi này thế nào cũng sẽ đổ lên đầu Tạ Lâm Xuyên.

Suy cho cùng, dù gã có đoán sai thì cũng chỉ là vì quá lo lắng cho long thể, cùng lắm lại bị phạt thêm lần nữa, chứ chẳng đến mức mất mạng.

Từ trận đòn hai trăm trượng lần trước, gã nhận ra Tần Lệ có ý giữ mạng cho mình. Đằng nào gã cũng bị cách chức rồi, chỉ cần còn sống thì tình cảnh chẳng thể nào tệ hơn được nữa.

Gã quyết định đặt cược hết vào tiểu thái giám này.

Ngôn Ngọc cũng nhận ra điểm bất thường của tiểu thái giám, liền tiến lên nói: "Lời Dương Khung không phải hoàn toàn vô lý. Long thể bệ hạ quan trọng, nên cẩn thận vẫn hơn. Chi bằng để thái y kiểm tra bình rượu lộc này..."

Lời chưa dứt, đột nhiên biến cố xảy ra–

Tiểu thái giám kia vốn đang quỳ dưới đất kêu oan với Tần Lệ, vừa nghe thấy gọi thái y đến kiểm tra rượu, hắn ta đột nhiên cúi xuống như đang dập đầu.

Ngay vào khoảnh khắc hắn ta lộ ra lưng và sau gáy, ba mũi tên độc rất nhỏ tỏa ra ánh xanh lục từ trong cổ áo sau gáy bắn vút ra, nhắm thẳng vào Tần Lệ!

Khoảng cách giữa tiểu thái giám và Tần Lệ lúc này chỉ cách vài bước, ba mũi tên độc trong chớp mắt đã lao tới!

Giữa tiếng hô hoán kinh hãi của đám thị vệ xung quanh, Tạ Lâm Xuyên sớm đã đề phòng tên tiểu thái giám này.

Y ra tay trong tích tắc, hất văng khay rượu về trước.

Mấy tiếng lập phập khô khốc vang lên, ba mũi tên độc đều bị khay rượu chặn đứng, rơi loảng xoảng xuống đất.

Ngay khi tiểu thái giám phát động sát chiêu, đám thích khách đã sớm phục kích sẵn trong đại điển rốt cuộc cũng lộ diện. Chúng đồng loạt rút binh khí, liều mạng lao thẳng về phía Tần Lệ!

Tần Lệ theo phản xạ đưa tay sờ vào thắt lưng nhưng lại sờ vào khoảng không. Lúc này, hắn mới nhớ mình đang mặc lễ phục tế tự nên không mang theo vũ khí.

"Có thích khách! Hộ giá–" Nhiếp Đông quát lớn, rút trường đao chắn trước mặt Tần Lệ, lao vào chém giết đám thích khách.

Trong thần miếu người đông đúc, tiếng kêu của quan viên, cung nhân và thái giám vang lên liên hồi, cảnh tượng hết sức hỗn loạn. Đám đông vướng víu ấy lại trở thành tấm bình phong che chắn tốt nhất cho lũ thích khách.

Tạ Lâm Xuyên bám sát Tần Lệ, dưới sự yểm trợ của Nhiếp Đông tiến về phía cửa điện.

Ngôn Ngọc và Tần Vịnh Nghĩa lại chen ngang vào, cố ý tách Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ ra, ánh mắt hai người nhìn y vẫn cực kỳ cảnh giác.

Đặc biệt là trong tình thế nguy hiểm và hỗn loạn thế này, họ không thể tin tưởng bất cứ một hàng thần nào, kể cả người vừa thử độc cho Tần Lệ như Tạ Lâm Xuyên.

"Bệ hạ, nơi này nguy hiểm, ngài hãy mau rời đi!"

Tần Lệ vốn theo bản năng định nắm lấy tay Tạ Lâm Xuyên, nhưng chỉ mới chần chừ một thoáng, hắn đã bị hai người kia kéo đi.

Ngay khoảnh khắc ấy, Tần Lệ mơ hồ thấy trong ánh mắt Tạ Lâm Xuyên dường như có một nụ cười nhẹ. Nụ cười đầy ẩn ý ấy lóe lên rồi biến mất, nhanh đến mức hắn tưởng mình đã nhìn nhầm.

Chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, từ một góc khuất hiểm hóc nào đó, có một mũi tên từ tay áo b*n r*, xé gió nhắm thẳng vào ngực Tần Lệ!

"Tần Lệ!" Sắc mặt Tạ Lâm Xuyên đanh lại, chẳng kịp suy tính hay do dự lấy nửa giây.

Y dậm chân lấy đà, mạnh mẽ lao về phía Tần Lệ, ôm chặt lấy hắn rồi lăn một vòng trên đất.

Phía sau vai phải nhói lên một cái, y nhíu mày rên lên một tiếng, nhưng cánh tay trái vẫn ôm chặt Tần Lệ.

"Tạ Lâm Xuyên!"

Đồng tử Tần Lệ co rút, sắc mặt biến đổi liên tục. Hắn dùng sức kéo y dậy, nghiêng người nhìn ra sau lưng y.

Quả nhiên thấy một mũi tên ngắn cắm phập vào xương bả vai, máu tươi thấm qua lớp áo trong, loang ra một mảng đỏ thẫm.

"Bệ hạ, ngài không sao chứ?" Nhiếp Đông một đao đâm xuyên tên tử sĩ trước mặt, vội vàng chạy tới.

Vũ Lâm Vệ đại khái đã giải quyết xong đám thích khách trong thần miếu, đang sơ tán quần thần và truy bắt đám tử sĩ còn lại đang tháo chạy tứ tán.

Chỉ trong chốc lát, cục diện hỗn loạn dần được kiểm soát.

Nhưng đám thích khách tử sĩ gần như đều giấu thuốc độc dưới lưỡi mình, hễ bị bắt là lập tức cắn thuốc tự sát.

Tần Lệ nheo mắt, đôi môi mím chặt, xương quai hàm đanh lại, đôi mắt đen láy bừng lên ngọn lửa giận dữ ngút trời.

Hắn siết chặt vòng tay, ôm lấy eo Tạ Lâm Xuyên rồi kéo y vào lòng mình, ngước mắt nhìn Nhiếp Đông: "Trẫm không sao, truyền thái y tới đây."

Hắn khựng lại một nhịp, giọng nói lạnh thấu xương: "Đã không muốn để lại đường lui, vậy thì băm vằm bọn chúng ra cho trẫm, không bỏ sót một tên nào."

Tạ Lâm Xuyên tựa nửa trọng lượng thân thể mình lên vai Tần Lệ, đôi mắt khẽ mở một ra một tia sáng mỏng manh.

. . . 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn