Đương nhiên là ngoan ngoãn để hắn hôn một cái, sờ sờ một chút, tốt nhất là đè xuống ngủ một trận.
---
Lý Tam Bảo không ngờ Tần Lệ lại nghĩ cái gì là làm cái đó, khiến ông cuống quýt đến độ mồ hôi vã ra đầy đầu: "Bệ hạ, nghỉ lại ngoài cung e là không ổn đâu ạ. Mấy tên loạn đảng bị bắt hôm nay e rằng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, nhỡ đâu còn có kẻ khác đang rình rập trong bóng tối chờ thời cơ ám sát..."
Ánh mắt ông cứ dăm ba bận lại liếc về phía Tạ Lâm Xuyên, ý tứ rõ mồn một đến mức chỉ thiếu nước nói thẳng ra: vị Tạ tướng quân này mới chính là kẻ có khả năng ám sát bệ hạ cao nhất đấy!
Nhỡ đâu Tạ Lâm Xuyên làm liều, bất chấp tính mạng cả nhà y chỉ để cùng Tần Lệ đồng quy vu tận thì sao?
Tần Lệ giơ tay đánh gãy lời ông: "Ngoài kia có bao nhiêu Vũ Lâm Vệ canh gác, chỉ một đêm thôi mà. Kẻ muốn ám sát trẫm mỗi ngày xếp hàng từ cửa cung ra tận hào thành còn chẳng đếm hết."
Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, lời này nghe ra cũng tự biết mình biết ta quá nhỉ.
Kiếp trước Tần Lệ dùng vũ lực đoạt ngôi, tính tình tàn bạo, hành sự quyết liệt, lại thích dùng quyền uy và binh lực đè bẹp phe đối lập. Không biết có bao nhiêu kẻ ngóng trông hắn chết đi. Trong ba năm tại vị, việc bị ám sát đối với hắn đã thành chuyện như cơm bữa.
May mà hắn mạng lớn, lại nắm chắc binh quyền trong tay, có một quân đội trung thành tuyệt đối, thế nên mới giữ được giang sơn suốt ba năm mà không xảy ra đại loạn gì.
Chỉ tiếc hắn lại cứ khăng khăng nhét ngay một kẻ phản trắc như y ngay bên gối, tự tay đánh nát quân bài tốt của mình. Kết quả mất đi ngai vàng bản thân đã gian nan đoạt được, chịu đủ mọi khổ ải, rồi rơi vào cảnh bị Lý Tuyết Hoằng nhục nhã.
Tạ Lâm Xuyên thầm tặc lưỡi một cái. Tần Lệ ơi là Tần Lệ, ngươi xem ngươi đi, thật sự không đáng chút nào.
Nếu Tần Lệ cũng có cơ hội sống lại một lần, chắc chắn sẽ hối hận bản thân khi ấy mắt mù mới nhìn trúng y, lại còn một lòng một dạ tin tưởng y đến thế, đến lúc cận tử vẫn còn cố chấp không chịu tỉnh ngộ.
Nhận thấy Tạ Lâm Xuyên dường như có chút thất thần, Tần Lệ hơi khó chịu, nhíu mày: "Tối nay trẫm sẽ nghỉ ngơi tại phòng ngủ của Tạ tướng quân."
"Có Tạ tướng quân ở đây." Ánh mắt sâu thẳm của hắn khóa lấy Tạ Lâm Xuyên: "Tạ tướng quân sẽ bảo vệ trẫm, đúng không?"
"... Đương nhiên."
Tạ Lâm Xuyên sực tỉnh, chạm phải ánh mắt không rõ cảm xúc của Tần Lệ.
Tên Tần Lệ này rốt cuộc là sắc tâm lại rục rịch, hay đang muốn thử lòng y đây?
Tối nay ở Thanh Nguyệt Lâu, y lợi dụng tàn dư của Lý Phong Hạo mà thuận nước đẩy thuyền, gửi thư dụ dỗ Dương Khung sập bẫy, khiến gã bị phạt trước mặt mọi người. Tần Lệ chắc chắn đã nhìn thấu kế hoạch của y ngay từ đầu.
Nói cách khác, Tần Lệ đã biết chuyện y đích xác có liên hệ với tàn đảng nhà họ Lý, nhưng hắn lại không vạch trần, chẳng rõ đang mưu tính điều gì.
Cũng may mà Nguyên Trần đã bị Dương Khung một đao kết liễu, nếu không e rằng chuyện bọn chúng hẹn gặp y cũng sẽ bị khai ra. Dù y không thẹn với lòng, nhưng khó mà nói trước lòng nghi kỵ của Tần Lệ và đám đại thần của hắn sẽ còn lớn đến mức nào.
※※※
Đêm đã về khuya, đúng vào tiết trời vừa ấm lại còn se lạnh, gió đêm thổi qua mang theo cái rét buốt thấu xương.
Tạ Lâm Xuyên đã rất lâu không nghỉ qua đêm ở Tạ phủ. Người hầu đã sớm dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, không một hạt bụi trần. Trong phòng chính đốt lò than, tuy không tinh xảo bằng cung đình nhưng cũng đủ để giữ ấm cả.
Phòng ngủ của Tạ Lâm Xuyên bài trí giản dị mà gọn gàng. Sàn nhà trải thảm lông mịn, một bên là giường, màn trướng màu xanh mộc mạc, bên kia là bàn sách và giá bày đồ cổ.
Trên giá sách chất đầy các loại sách vở, trên tường treo vài bức thư pháp do chính tay y chấp bút.
Bên bàn có đặt một lò sưởi nhỏ, bên trên hâm một ấm nước nóng, bên cạnh bàn là bình sưởi tay và bao tay lông thú đã được chuẩn bị đủ cả.
Tạ Lâm Xuyên dẫn Tần Lệ vào phòng. Tần Lệ hai tay đút trong tay áo, ánh mắt tò mò ngó nghiêng trái phải, liếc dọc nhìn ngang, không bỏ sót một ngóc ngách, đến cả mấy cuốn sách trên giá cũng lật xem.
Tạ Lâm Xuyên pha trà xong dâng đến tận tay hắn: "Nhà tranh cửa vách đơn sơ, để bệ hạ chịu thiệt thòi rồi."
Tần Lệ cầm bình sưởi tay của y lên xem, rồi mới chịu ngồi xuống ghế.
Tạ Lâm Xuyên nói: "Trời đã khuya, bệ hạ nên nghỉ ngơi sớm. Sáng mai còn phải thượng triều."
Tần Lệ đang uống nước liền đặt chén trà xuống, nhướng mày, cười nhếch một cái: "Sao nào, Tạ tướng quân sốt ruột muốn hầu hạ trẫm nghỉ ngơi đến thế cơ à?"
Tạ Lâm Xuyên thấy miệng hắn thì vẫn cứ thích buông mấy lời suồng sã, nhưng lại không hề có ý định cởi áo lên giường.
Rõ ràng đối phương vẫn còn cảnh giác với y, sợ đêm hôm ngủ say rồi bị y thọc cho một đao.
Tạ Lâm Xuyên thấy hơi buồn cười. Tần Lệ người này đôi khi thật mâu thuẫn, rõ ràng là đang đề phòng, vậy mà lại không kìm được muốn gần gũi, còn một hai đòi thức đêm đàm đạo thâu đêm với y.
Tần Lệ no nê rồi lười ngủ, chứ y thì thèm ngủ lắm rồi đây này.
Tạ Lâm Xuyên thư thái ngồi xuống, ném thêm một cục than vào lò: "Bệ hạ đã không muốn nghỉ, vậy muốn trò chuyện gì đây?"
Tần Lệ nhìn quanh một vòng, chợt hỏi: "Ngươi hình như rất sợ lạnh."
Tay Tạ Lâm Xuyên đang gạt than chợt khựng lại: "Cũng bình thường."
Chỉ là ký ức đã thành thói quen mà thôi.
Tần Lệ ném cái bình sưởi tay sang cho y, ngả người ra ghế, chống má lười biếng nhìn y: "Ngươi không có gì muốn hỏi trẫm sao?"
Tạ Lâm Xuyên ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Hôm nay bệ hạ xử lý chuyện Dương Khung, kỳ thực hoàn toàn có thể nhẹ tay. Dương Khung có công lớn với bệ hạ, lại đắc tội quá nhiều người, không có khả năng sẽ phản bội."
"Bệ hạ mới đăng cơ một tháng mà đã nặng tay trừng phạt hắn ta trước mặt thiên hạ. Bệ hạ không sợ hắn ta ôm hận, khiến những hàng thần khác hoảng sợ, lo bị thanh toán nên quay sang theo Lý Phong Hạo sao?"
Tần Lệ khịt mũi cười nhạo một tiếng, như đã sớm đoán được y sẽ hỏi vậy: "Chính vì Dương Khung đã đắc tội tất cả mọi người, chỉ còn biết bám lấy trẫm nên mới có đường sống. Ngươi có biết sau khi tan triều hắn ta phải chuẩn bị mấy cỗ xe ngựa để ngụy trang hành tung, sợ bị trả thù ám sát không?"
"Trẫm ban ân sủng cho hắn ta, vậy nên trẫm càng phải đem hắn ta ra để lập uy, để những kẻ khác biết rằng đừng bao giờ ỷ công mà làm càn, tự cho mình là nhất."
Tạ Lâm Xuyên hơi híp mắt. Lời này của Tần Lệ rõ ràng cũng đang ám chỉ y.
Hiện tại cả triều văn võ đều biết Tần Lệ sủng ái Tạ Lâm Xuyên, khiến bao kẻ ghen tức đến đỏ mắt. Thế nhưng y không nắm thực quyền, kẻ thù cũng không ít, lại còn dính líu đến tàn đảng tiền triều.
Y cũng buộc phải bám chặt vào Tần Lệ để đổi lấy quyền thế, địa vị và sủng tín thì mới có đường sống, đồng thời cũng tuyệt đối không thể mất đi ân sủng.
Tần Lệ xử phạt Dương Khung, cũng chính là đang cảnh cáo y.
Tần Lệ khẽ cong khóe môi, ngắm nhìn sườn mặt đang trầm tư của Tạ Lâm Xuyên. Hắn có đủ kiên nhẫn để chờ đến ngày Tạ Lâm Xuyên buộc phải đứng trước hắn mà khuất phục.
Ánh mắt ấy của Tần Lệ quá đỗi quen thuộc. Tạ Lâm Xuyên nhìn xuyên qua làn hơi nóng bốc lên từ lò than, chạm nhẹ vào ánh mắt đối phương rồi lại lơ đãng dời đi.
Y phải khiến Tần Lệ thất vọng rồi.
Thấy đối phương mãi không lên tiếng, Tần Lệ hắng giọng: "Tạ Lâm Xuyên, hôm nay ngươi hãm hại trung thần của trẫm, trẫm không những không phạt mà còn giúp ngươi hả giận. Ngươi có nên báo đáp ân tình của trẫm không?"
Tạ Lâm Xuyên cười: "Bệ hạ nói vậy là có ý gì?"
"Ngươi cố ý dẫn dụ Dương Khung và tàn đảng nhà họ Lý chạm mặt nhau. Nếu bọn chúng nảy sinh xung đột, ngươi có thể mượn đao giết người, để đám loạn đảng kia báo thù hộ ngươi. Còn nếu bọn chúng không đánh nhau, ngươi sẽ đổ hết nước bẩn lên đầu Dương Khung, tiện tay kéo trẫm vào làm chứng cho ngươi."
Ánh mắt Tần Lệ sắc lẹm: "Ngươi gan thật lớn đấy, mưu hại đại thần, công báo tư thù, đến cả trẫm mà cũng dám lợi dụng?"
Tạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt: "Chẳng phải bệ hạ đã bảo ta bị Dương Khung vu oan đó sao?"
Tần Lệ bực bội: "Còn giả ngốc? Ngươi rảnh rỗi đến mức thích cải trang thành nữ nhân đi dạo phố, hay rảnh quá nên gửi cho cựu chủ của ngươi một tờ giấy trắng để bày tỏ lòng nhung nhớ?"
Tạ Lâm Xuyên cũng không thèm giả vờ nữa: "Vậy vì sao bệ hạ không vạch trần thần trước mặt mọi người?"
Tần Lệ nhất thời nghẹn họng, mím môi một lúc mới nói: "Trẫm là nể tình ngươi có công dẫn dụ loạn đảng ló mặt nên mới nhắm mắt làm ngơ."
"Ngươi vốn không cần đích thân ra trận, lại cải trang thành nữ nhân đến gặp trẫm, rõ ràng là cố ý để lộ sơ hở này cho trẫm thấy."
Tần Lệ đẩy lò sưởi sang một bên, áp sát lại gần Tạ Lâm Xuyên, nheo mắt: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi rốt cuộc muốn cắt đứt với nhà họ Lý để đầu quân cho trẫm, hay đang muốn lấy lòng tin của trẫm rồi chờ thời cơ hành sự?"
Bị Tần Lệ nhìn thấu, Tạ Lâm Xuyên cũng không hề kinh ngạc, chỉ khẽ cười: "Đầu quân thì sao? Lấy lòng tin thì thế nào? Dù ta có làm gì, chẳng phải bệ hạ vẫn sẽ luôn nghi kỵ ta sao?"
Câu này lọt vào tai bỗng thấy có chút tủi thân.
Tần Lệ hứng thú nổi lên, bèn đưa tay bóp lấy cằm y, xoay qua xoay lại ngắm nghía.
Người này là kẻ tuấn tú nhất trong số những người mưu trí quyết đoán hắn từng gặp, cũng là kẻ gan dạ nhiều thủ đoạn nhất trong số những người có dung mạo xuất chúng hắn từng biết.
Ngôn Ngọc cứ luôn miệng bảo Tạ Lâm Xuyên tâm cơ thâm hiểm, là mối họa lớn. Hắn lẽ nào lại không biết?
Nhưng chính loại hoa thơm cỏ lạ mọc chênh vênh nơi vách đá này mới càng khiến lòng người xao động. Thứ càng khó hái mới càng k*ch th*ch, cũng càng khiến khoảnh khắc ngậm vào miệng thêm phần ngon ngọt đậm đà.
Dưới ánh nến ấm áp, làn da trắng trẻo vốn có của Tạ Lâm Xuyên như được phủ thêm một tầng sắc ấm. Ngũ quan y sâu thẳm, đường nét rõ ràng, toát lên vẻ đoan chính nghiêm trang.
Những năm tháng luyện võ đã mang lại cho y một khí chất sắc sảo khác người, bờ vai và cánh tay rắn chắc, phong thái chẳng khác nào những vị hiệp khách chính đạo trong các cuốn thoại bản.
Luôn điềm tĩnh kiên nhẫn, mang theo sự thanh cao không thể xâm phạm.
Tần Lệ rất muốn được chứng kiến gương mặt này chìm đắm trong d*c v*ng, thấy được vẻ bối rối không biết tiến thoái ra sao của đối phương.
Nghĩ thôi đã thấy phấn khích.
Tần Lệ cúi người, hơi thở phả lên gò má y, giọng nghẹn đặc: "Nói cho trẫm biết đi, rốt cuộc ngươi muốn gì? Nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, hầu hạ trẫm thật tốt, chưa chắc trẫm không thể đáp ứng ngươi."
Tạ Lâm Xuyên khẽ động lòng, nhìn thẳng vào mắt hắn, bình tĩnh mở miệng: "Nếu ta không muốn bị giam lỏng nữa thì sao?"
Ánh mắt Tần Lệ lập tức tối sầm, buông tay y ra, một lần nữa ngồi trở lại ghế dựa: "Trẫm còn tưởng ngươi sẽ đòi chức quan, hoặc xin trẫm trừ khử kẻ thù giúp ngươi."
Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ: Lật mặt nhanh thật đấy, quả nhiên vẫn chưa đến lúc.
Nhưng chẳng sao cả. Tần Lệ không chịu cho, y sẽ khiến Tần Lệ không thể không cho.
Nghĩ đến đây, Tạ Lâm Xuyên cụp mắt, nhàn nhạt nói: "Vậy thì không phiền bệ hạ phải nhọc lòng nữa."
Tần Lệ bực bội nheo mắt, đột nhiên cảm thấy phiền muộn. Sao tên này lật mặt nhanh như lật sách vậy? Vừa nãy còn nấu mì cho hắn ăn, giọng điệu còn có chút dịu dàng. Giờ miệng thì oán trách hắn đa nghi, nhưng trong lòng chỉ toàn tính toán làm sao để rời xa hắn.
Tần Lệ hừ lạnh: "Muốn ra khỏi cung đến thế cơ à?"
Tạ Lâm Xuyên nhướn mày. Tần Lệ vậy mà lại không giận sao?
Y ngẫm nghĩ một chút, rồi nhân cơ hội đưa ra yêu cầu: "Vài ngày nữa là đại điển tế trời của bệ hạ. Cả ngày bị nhốt trong viện thật sự quá nhàm chán, ta cũng muốn ra ngoài xem náo nhiệt."
Chỉ là xem náo nhiệt thôi thì không sao. Tần Lệ suy nghĩ rồi gật đầu: "Được."
Tạ Lâm Xuyên đột nhiên hỏi: "Nghe nói bệ hạ mấy hôm trước đã đình trượng một vị Ngự sử?"
Sắc mặt Tần Lệ lập tức cảnh giác: "Ngươi hỏi chuyện đó làm gì?"
Tạ Lâm Xuyên vờ như không thấy vẻ mặt khó coi của hắn: "Bùi Ngự sử cũng chỉ vì danh tiếng của bệ hạ mà thôi."
Tần Lệ cười lạnh: "Ngươi còn có giao tình với cả Bùi Tuyên kia sao? Hèn gì hắn ta bất chấp tội đại nghịch mà cầu tình cho ngươi, muốn trẫm phải thả ngươi ra khỏi cung. Sao nào, trẫm đánh hắn nên ngươi thấy bất bình... hay là thấy xót?"
"Thì ra Xích Tiêu tướng quân không chỉ lẫy lừng nơi trận mạc, mà ngay cả trên tình trường cũng đào hoa khắp lối, người mê đắm không ít nhỉ?"
Tạ Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt vui buồn thất thường của Tần Lệ, nghe hắn xả một tràng châm chọc. Đổi lại là kiếp trước, y nhất định sẽ đáp trả lại cái giọng điệu khiêu khích cố ý bóp méo sự thật kia, khiến cho Tần Lệ tức đến mức bốc khói mới thôi.
Nhưng cuối cùng kẻ lãnh đủ vẫn là vị Bùi Tuyên tội nghiệp kia, trở thành bao cát cho Tần Lệ trút giận. Mà làm vậy thì chính y cũng chẳng được lợi lộc gì, chuyện được ra cung tự do càng đừng mơ tới.
Tạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt, kéo dài âm điệu: "Ta đúng là xót..."
Quả nhiên, mặt Tần Lệ trong thoáng chốc đã đen như đáy nồi.
Tạ Lâm Xuyên thong thả nói tiếp: "Xót cho danh tiếng của bệ hạ. Bùi Ngự sử chỉ khuyên bệ hạ nạp phi, sinh con nối dõi mà thôi, lẽ nào như vậy là sai sao? Bệ hạ không phân biệt trắng đen đã đánh người ta một trận, hậu cung lại không có phi tần, rất dễ bị dân chúng kinh thành xì xào bàn tán, biết đâu còn lén hoài nghi bệ hạ có phải bị..."
Ánh mắt y lướt xuống vị trí dưới bụng của Tần Lệ, khóe môi cong lên nụ cười bỡn cợt.
Tần Lệ ban đầu cũng ngạc nhiên nhướng mày, sau đó vẻ mặt bỗng trở nên kỳ quái, vành tai giật giật: "Ngươi xót trẫm?"
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Cái tên này trong tai có lắp màng lọc hả? Y nói một tràng dài như vậy, hắn chỉ bắt đúng bốn chữ "xót cho bệ hạ", còn toàn bộ nội dung phía sau bị hắn tự động bỏ qua hết?
Tần Lệ dùng đầu ngón tay gãi gãi cằm, đứng dậy khỏi ghế, đi đi lại lại hai vòng trước mặt y, dường như lại nếm ra được chút ý vị khác: "Ngươi rất để ý việc trẫm có nạp phi hay không?"
"..." Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn với vẻ mặt cạn lời. Sao lời của y từ miệng Tần Lệ thốt ra lại biến tướng thành nghĩa khác hẳn rồi?
Tần Lệ miễn cưỡng tự kiểm điểm bản thân lại một chút, cảm thấy lời giễu cợt vừa nãy của mình có hơi quá đáng một chút.
Chỉ một chút xíu thôi.
Sắc mặt Tần Lệ từ âm u chuyển sang rạng rỡ hẳn, hắn ngồi trở lại ghế dựa, tự nhiên vắt chéo chân, chống cằm lười biếng nói: "Trẫm vừa mới đăng cơ, chuyện nạp phi và con nối dõi cứ để sau. Chỉ cần ngươi ngoan một chút, trẫm đương nhiên sẽ không lạnh nhạt ngươi."
Tần Lệ biết rõ mình không thích nữ nhân, cũng chẳng ưa lũ trẻ ồn ào.
Hắn từ nhỏ đã không cha không mẹ, chưa từng tận hưởng vị ngọt của tình thân. Giờ đây đến thứ gọi là ơn sinh thành của cha mẹ hắn còn chẳng xem trọng, thì làm sao có thể gánh vác sợi dây máu mủ nặng nề, làm sao trao đi thứ mà bản thân hắn chưa từng có?
Về phần người thừa kế, cùng lắm thì sau này chọn một đứa trẻ có thiên phú mà nuôi dưỡng là được.
Thời buổi binh đao loạn lạc thế này thì thiếu gì trẻ mồ côi?
Nhưng điều này không cần để Tạ Lâm Xuyên biết làm gì, kẻo y lại cậy sủng mà sinh kiêu, cái đuôi vểnh lên tận trời.
Tạ Lâm Xuyên im lặng một lát. Dù không hiểu nổi mạch não của Tần Lệ sao lại kỳ quái đến vậy, nhưng đối phương dễ dỗ hơn y tưởng, thôi cũng coi như là chuyện tốt đi.
"Bệ hạ đã trách lầm Bùi ngự sử. Giờ đánh cũng đã đánh rồi, chi bằng ban chút an ủi để tỏ lòng khoan dung, bệ hạ thấy thế nào?"
Tần Lệ sau khi tự vuốt lông dỗ dành cho bản thân xong thì cũng dễ nói chuyện hơn hẳn: "Chuyện nhỏ. Sai Thái Y Viện phái thái y đến phủ Bùi Tuyên chữa trị cho hắn là được."
Tần Lệ đảo mắt: "Tạ Lâm Xuyên, yêu cầu của ngươi trẫm đều đồng ý rồi, giờ có phải đến lượt ngươi báo đáp ân điển của trẫm chưa?"
Tạ Lâm Xuyên thấy lòng tặc của hắn vẫn chưa chết, không nhịn được bật cười. Chuyện ngày hôm nọ ở suối nước nóng bỏ chạy trối chết chắc đã quên sạch rồi à? Đúng là nhát mà còn thích trêu hoa ghẹo nguyệt.
Khóe môi Tạ Lâm Xuyên khẽ nhếch lên: "Bệ hạ muốn ta báo đáp thế nào?"
Tần Lệ nhìn gương mặt tuấn mỹ đang mỉm cười của kia, lập tức cảm thấy ngứa ngáy khó chịu trong lòng.
Báo đáp thế nào? Đương nhiên là ngoan ngoãn để hắn hôn một cái, sờ sờ một chút, tốt nhất là đè xuống ngủ một trận.
Người đã bắt vào cung lâu thế rồi, đừng nói hôn môi, đến cả cái tay còn chưa chạm vào lần nào, thiệt thòi quá. Nhỡ đâu truyền ra ngoài, người ta lại tưởng hắn "bất lực" thì khốn.
Có điều tối nay vẫn đang ở Tạ phủ, quả thật không an toàn. Đè xuống ngủ thì thôi, nhưng hôn hôn sờ sờ thì chắc chắn phải có.
"Lại đây." Tần Lệ ngoắc ngoắc ngón tay với y.
Tạ Lâm Xuyên bước tới hai bước, dừng trước ghế của Tần Lệ. Tần Lệ đột nhiên vươn tay túm lấy cổ áo y, dùng sức kéo mạnh về phía mình.
Tạ Lâm Xuyên đã sớm đoán trước nên cũng không thèm chống cự, thuận theo đó mà cúi người xuống, một tay vịn vào tay ghế, tay kia chống lên lưng ghế.
Hơi thở ấm nóng phả lên má. Tần Lệ ngồi thẳng người, ngũ quan mang nét phong tình dị vực, xương mày cao, hốc mắt sâu, đôi lông mày rậm dày sắc bén toát lên vẻ hung hãn. Thế nhưng lúc này khi giãn chân mày ra, khí chất ngạo mạn bất kham ấy của hắn bỗng chốc dịu lại, trở nên lười biếng mà yên tĩnh.
Ánh mắt dính nhớp của Tần Lệ lướt qua chân mày y, chuyển xuống đôi mắt đen láy như mực của y, rồi dừng lại nơi nốt ruồi đỏ trên sống mũi một lát, cuối cùng trượt xuống đôi môi mỏng.
Chính là chỗ này, Tần Lệ chợt nghĩ, nên để lại dấu ấn chỉ thuộc về một mình hắn.
Hắn một tay túm chặt vạt áo Tạ Lâm Xuyên, tay kia giữ lấy gáy y, chậm rãi nhưng kiên quyết ấn về phía mình.
Tạ Lâm Xuyên không hề kháng cự, ngược lại còn dành ra tâm tư để cúi mắt quan sát kỹ biểu cảm của Tần Lệ.
Tần Lệ tính tình ngạo mạn, d*c v*ng sâu nặng, nhưng khi hôn môi lại chẳng khác người thường là mấy: vẫn khép mắt lại, thậm chí còn mang theo vài phần cẩn trọng mà chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn rõ ràng cứ nhìn chằm chằm vào đôi môi Tạ Lâm Xuyên, vậy mà khi hôn lại rơi lệch sang khóe môi y. Đôi môi hắn nóng rực mà khô ráo, từng đường vân trên môi mang lại cảm giác rõ ràng.
Cứ như đứa trẻ nhà nghèo, khi ăn cơm sẽ cẩn thận chừa lại miếng thịt ngon nhất sau cùng để chậm rãi nhấm nháp.
Tạ Lâm Xuyên thấy có chút buồn cười, nhưng càng về sau, y lại không thấy đáng cười nữa.
Kiếp trước Tần Lệ khi hôn y cũng sẽ như vậy. Nhưng khi ấy y rất chán ghét sự thô lỗ và cảm giác áp bức cao cao tại thượng của hắn, nên chưa từng chú ý đến chi tiết nhỏ nhặt này.
Tần Lệ rất nhanh đã rong ruổi đến đôi môi y, phủ lên một sự ấm áp ướt át, cảm giác mịn màng ấy khiến người ta không tài nào dứt ra được, lực đạo mỗi lúc càng thêm mạnh.
Chẳng mấy chốc nụ hôn đã biến thành g*m c*n, hơi thở dần trở nên nặng nề và gấp gáp.
Ngay khi Tần Lệ đang dần chìm đắm trong cảm giác môi kề môi thân mật, miệng hắn đột nhiên nhói đau.
Hắn "a" một tiếng, lập tức mở choàng mắt, lấy tay che miệng, trừng Tạ Lâm Xuyên: "Ngươi...ngươi dám cắn ta!"
Giật mình đến mức quên cả xưng hô.
Tạ Lâm Xuyên lại nhân tư thế này, từ trên cao cúi xuống nhìn đối phương, một tay phủ lên mu bàn tay hắn, khóe môi chậm rãi cong lên nụ cười đầy ẩn ý: "Bệ hạ, ta không thích bị người ta túm cổ áo như thế này, khó thở lắm."
"Cái gì ưm–"
Tần Lệ còn chưa kịp phản ứng, gương mặt tuấn mỹ trước mắt lại đột ngột phóng đại.
Tạ Lâm Xuyên giật bàn tay đang túm vạt áo y xuống, bóp cằm Tần Lệ, hung hăng cắn lấy đôi môi hắn!
Y dùng sức cực mạnh, như thể đem theo cả hận thù của hai kiếp trút hết vào nụ "hôn" này.
Trả thù sự giam cầm và áp bức của hắn, đáp trả lại sự khống chế và cường thế của hắn, gánh chịu cả hận thù và d*c v*ng của hắn, hồi đáp chút chân tình ẩn giấu sâu kín của hắn.
Tần Lệ ngồi trên ghế dựa, bị Tạ Lâm Xuyên đè xuống, tư thế cực kỳ khó phát lực. Hắn mấy lần muốn đứng dậy đè ngược y lại, nhưng trong nụ hôn g*m c*n đầy kịch liệt kia, hơi thở hắn như bị đoạt mất, đầu óc bị khuấy đảo đến trống rỗng.
"Ưm đừng, cắn–"
Hắn bị ép phải ngửa đầu ra sau, phơi bày yết hầu không ngừng yếu ớt lăn lên xuống. Hai tay hắn bấu chặt cổ tay và cổ Tạ Lâm Xuyên, vành tai trong hơi thở khó nhọc dần lan ra mảng đỏ rực.
Vị máu tanh nhàn nhạt lan tỏa trong khoang miệng, xộc vào mũi Tần Lệ. Hơi hương đặc trưng của Tạ Lâm Xuyên bao quanh lấy hắn, khô ráo mà ấm áp.
Không khí xung quanh trở nên loãng dần, nhiệt độ không ngừng vọt cao, bên tai là tiếng nước nhớp nháp đầy ám muội.
Tần Lệ hoảng hốt nghĩ, tên Tạ Lâm Xuyên sao lại hôn giỏi đến vậy? Rốt cuộc là đã luyện với ai?
Trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ, bên tai như nghe thấy tiếng máu đang cuồn cuộn chảy ngược.
Tần Lệ vùng vẫy nhưng không thoát nổi sự kìm kẹp của Tạ Lâm Xuyên, bèn dứt khoát từ bỏ ý định đứng dậy, buông cổ tay y ra rồi ôm lấy eo y, dùng sức kéo y sát vào lòng mình.
Chẳng biết từ lúc nào, một bàn tay của Tạ Lâm Xuyên đã luồn vào vạt áo hắn.
Dưới lòng bàn tay là cơ ngực thô ráp săn chắc. Khi bóp mạnh, da thịt trở nên mềm mại, đùn lên giữa những kẽ ngón tay, hằn lên từng dấu tay một.
Tần Lệ đột nhiên rùng mình, máu huyết toàn thân sôi sùng sục, toàn thân áp sát vào thân thể ấm nóng của đối phương. Một cảm giác tê dại khó tả chạy dọc theo sống lưng hắn.
Ngay khi hắn vô thức định kéo áo ngoài của đối phương, Tạ Lâm Xuyên đột nhiên buông hắn ra.
Tần Lệ vẫn còn đang th* d*c, đôi mắt đen tuyền giờ đây tràn ngập d*c t*nh, từ gò má đến vành tai đỏ rực, hàng mi run run, có chút ngơ ngác nhìn y.
"Sao ngươi..." Không hôn nữa?
Tạ Lâm Xuyên đứng thẳng người dậy, cúi xuống nhìn đối phương. Giờ phút này đây Tần Lệ áo quần xộc xệch ngồi dựa vào ghế, môi đỏ mọng sưng tấy, khóe miệng còn vương vệt máu bị cắn rách.
Vạt áo mở toang, lồng ngực thấp thoáng lộ vài dấu tay đỏ sẫm. Mái tóc bạc rối bù xõa xuống, miệng vô thức hé mở, thậm chí có thể thấy đầu lưỡi vương chút máu.
Tạ Lâm Xuyên khép lại mấy ngón tay, trên đó vẫn còn vương chút hơi ấm đầy đặn săn chắc từ lồng ngực đối phương.
Thói quen của con người một khi đã hình thành, đôi khi thật đáng sợ.
Y đưa ngón cái lau đi vệt đỏ tươi nơi khóe miệng, chậm rãi điều hòa nhịp thở: "Bệ hạ có hài lòng với 'báo đáp' của ta không?"
Tần Lệ chậm rãi chớp mắt, như vừa bừng tỉnh khỏi khoái lạc, ánh mắt khẽ biến đổi, vô thức cúi xuống nhìn một cái, lập tức đỏ mặt tía tai.
Hắn vội kéo vạt áo lại, đổi một tư thế ngồi khác để che đậy chỗ khó xử kia.
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ của Tạ Lâm Xuyên.
Tần Lệ lập tức đanh mày lại, bực bội trừng y: "Ngươi cười cái gì? Tạ Lâm Xuyên, ngươi quá hỗn xược, dám..."
Hắn đột nhiên nghẹn lời, nhất thời không tìm được từ thích hợp để miêu tả cái gan to tày trời này của Tạ Lâm Xuyên.
Hắn dùng mu bàn tay lau khóe miệng. Vị máu đã nhạt đi, nhưng mùi hương của Tạ Lâm Xuyên vẫn còn vương vấn nơi đầu mũi.
Tạ Lâm Xuyên nhìn bờ môi dưới của Tần Lệ đã bị y cắn rách, lúc này đã có xu hướng sưng đỏ, trông khá đáng thương.
"Đau lắm không? Là ta không tốt, vừa rồi chưa có kinh nghiệm nên dùng sức hơi mạnh."
Đau cũng tốt, phải đau mới nhớ dai. Trong lòng Tạ Lâm Xuyên đột nhiên dâng lên chút kh*** c*m kỳ lạ.
Tần Lệ cứ luôn quen thói áp bức và khống chế người khác. Giờ cũng nên nếm trải cảm giác bị áp bức, bị khống chế ngược lại.
Tần Lệ nhướng mày, nheo mắt đầy nghi hoặc nhìn đối phương: "Chưa có kinh nghiệm?"
Cơn đau đó hắn cũng không phải không nhịn được, chỉ là cái kỹ thuật hôn này nhìn thế nào cũng chẳng giống kẻ 'chưa có kinh nghiệm'.
Hắn chăm chú quan sát gương mặt Tạ Lâm Xuyên. Rõ ràng vừa rồi còn hôn kịch liệt như thế, vậy mà giờ đối phương vẫn giữ vẻ mặt cấm dục lạnh lùng, duy chỉ có khóe môi còn vương chút son nhạt, càng làm nổi bật nốt ruồi đỏ xinh đẹp trên sống mũi.
Tần Lệ thầm cảm thấy tiếc nuối. Vừa rồi lo mải hôn, quên mở mắt nhìn xem tên này khi hôn trông như thế nào.
Tạ Lâm Xuyên điềm nhiên đáp: "Đúng vậy, đây là lần đầu tiên trong đời ta hôn người khác."
Câu này là thật. Dù sao kiếp này của y kéo dài mới có một tháng.
Cơn giận sắp bộc phát của Tần Lệ bị câu nói này đánh cho lảo đảo.
Tạ Lâm Xuyên lại thong dong bổ sung: "Ta cũng chỉ hôn mỗi mình bệ hạ."
Cả hai kiếp đều vậy.
Chân mày Tần Lệ giãn ra, khóe môi lại cong lên.
"Cũng chỉ bị mỗi mình bệ hạ hôn."
Tần Lệ đưa tay che miệng ho khẽ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác. Vành tai đỏ rực mãi không phai nhạt, ngược lại càng lúc càng đỏ hơn.
Hắn rốt cuộc không truy cứu về kỹ thuật hôn của đối phương nữa, đứng dậy khỏi ghế, tiến sát Tạ Lâm Xuyên, cố kìm nén để giữ hàng môi thẳng tắp, lười biếng nheo mắt: "Sự báo đáp của Tạ tướng quân, trẫm rất hài lòng. Nhưng sau này không được–"
Không được gì đây? Không được cắn hắn, hay không được đè hắn?
Hình như nói thế nào cũng thấy quái quái.
Tần Lệ nghĩ ngợi, đành nghiêm mặt nói: "Không được có lần sau."
Tạ Lâm Xuyên suýt thì bật cười thành tiếng. Đây là lần thứ mấy Tần Lệ nói câu này rồi?
Y rũ mi che đi ý cười trong đáy mắt, thấy thời gian đã không còn sớm, liền đi tới bên giường ngồi xuống, bắt đầu cởi giày.
Tần Lệ ngẩn ra: "Ngươi làm gì đấy?"
Tạ Lâm Xuyên nói một cách đương nhiên: "Giờ là lúc nào rồi, không ngủ nữa là trời sáng mất. Bệ hạ không nghỉ sao?"
Tần Lệ khựng lại. Buồn cười thật, hắn tung hoành trên sa trường bấy lâu nay, giết người chất đống xương cũng không mảy may chớp mắt, vậy mà giờ đối diện với một con người, một cái giường lại chần chừ mãi không quyết.
Hắn cũng không phải sợ Tạ Lâm Xuyên thừa lúc hắn ngủ sẽ ra tay. Từ nhỏ hắn đã chẳng có mấy ngày bình yên, sự cảnh giác với môi trường xung quanh đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Hắn chỉ lo, nhỡ đâu Tạ Lâm Xuyên thật sự có mưu đồ bất chính rồi bị hắn phát hiện, hắn nên xử lý y thế nào đây?
Tạ Lâm Xuyên không thèm để ý đến sự do dự của Tần Lệ, cởi giày xong lại bắt đầu cởi áo ngoài, tiếp theo là lớp áo giữa, cuối cùng chỉ còn lại lớp áo lót mỏng manh.
Tần Lệ liếc nhìn y, trong lòng lại nảy sinh thêm một mối băn khoăn. Ngoài việc sợ y có mưu đồ bất chính, hắn còn lo nếu hai người ngủ chung một giường, nhỡ đâu lại nảy sinh mấy cái h*m m**n không đúng lúc như ban nãy thì biết tính sao.
Chớp mắt một cái, Tạ Lâm Xuyên đã thu dọn xong xuôi, vén chăn trèo lên giường, tiện tay vén góc chăn thật kỹ để đảm bảo không bị lọt gió.
Tần Lệ: "..."
Thế là chỉ có mình hắn băn khoăn thôi đấy à?
Sắc mặt Tần Lệ càng lúc càng khó coi. Tạ Lâm Xuyên dường như cuối cùng cũng nhận ra trong phòng còn một người sống sờ sờ.
Y nghiêng đầu trên gối: "Bệ hạ, thực sự không nằm xuống nghỉ một lát sao?"
"Trẫm còn chưa nằm, ngươi đã nằm trước rồi? Chẳng phải ngươi nên hầu hạ trẫm đi ngủ sao?" Tần Lệ cười lạnh một tiếng.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn bước đến bên giường, cởi áo ngoài ném sang một bên, lại cởi giày, cúi đầu ra lệnh: "Ngươi nằm dịch vào trong chút đi."
Tạ Lâm Xuyên cuộn chăn lăn vào trong một chút, chừa ra một cái chỗ lõm còn vương hơi ấm.
Tần Lệ ngồi ở mép giường, câm nín nhìn cái hố ấy, rồi nhìn sang y. Đến cái chăn cũng không để lại cho hắn sao?
Tạ Lâm Xuyên khẽ cười, kéo một chiếc chăn khác từ bên cạnh đưa sang: "Ta tưởng bệ hạ chỉ nghỉ tạm một lát thôi."
Quần áo còn chưa cởi nữa mà.
Tần Lệ thuận thế nằm xuống nhưng không ngủ ngay, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên đã nhắm mắt.
Hơi thở Tạ Lâm Xuyên dần trở nên đều đặn, như đã chìm vào giấc nồng. Hai tay y đặt ngay ngắn hai bên, ngay cả tư thế ngủ cũng đoan chính vô cùng.
Tần Lệ không nhịn được đưa một bàn tay ra, toan chạm vào mặt y, nhưng đưa được nửa chừng lại do dự.
Vừa nãy Tạ Lâm Xuyên vì sao lại chủ động hôn hắn?
Rõ ràng y muốn rời xa hoàng cung, rời xa hắn mới phải...
Tần Lệ do dự, nhưng rồi vẫn đưa tay tới. Đúng lúc này, Tạ Lâm Xuyên trong mộng trở mình, quay lưng lại, chỉ để lại một cái gáy cho hắn.
Tần Lệ: "..."
Khóe mắt hắn giật giật, nghiến răng nghiến lợi, tức tối với không khí một hồi, rồi cũng dứt khoát xoay người lại, quay lưng về phía đối phương, hai tay khoanh trước ngực, cơ ngực săn chắc bị ép ra một đường rãnh sâu hoắm.
Nhắm mắt. Ngủ.
Có lẽ ban ngày quá mệt mỏi, Tần Lệ vốn chỉ định nhắm mắt nghỉ tạm đến sáng để thượng triều. Nhưng không biết là vì mùi hương bên cạnh quá dễ chịu, hay tư thế ngủ của Tạ Lâm Xuyên quá quy củ, hắn thế mà lại vô thức ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Ngược lại, Tạ Lâm Xuyên cứ nửa tỉnh nửa mê, cả đêm dài chìm trong những giấc mộng quái đản, ngủ không hề yên giấc.
Phía đông chân trời dần hiện lên màu trắng đục như bụng cá.
Trong cơn mơ màng giữa tỉnh và mơ, Tạ Lâm Xuyên như thấy mình quay lại kiếp trước, cảm nhận được bên cạnh có động tĩnh, dường như có ai đó đang vén chăn đứng dậy.
Tạ Lâm Xuyên nhíu mày, mơ màng nghĩ, sao Tần Lệ lại ngủ ở chỗ y cả đêm? Rõ ràng theo lệ thường, nửa đêm sau khi hai người 'đấu kiếm' xong, hắn lẽ ra nên rời đi mới đúng.
Chẳng lẽ hắn không sợ y nửa đêm vùng lên ám sát sao? Tạ Lâm Xuyên vô thức sờ sờ cổ tay mình, cũng không bị dây trói.
Tần Lệ không trói y lại mà dám ngủ bên cạnh y, đây chẳng phải là cơ hội tốt để ra tay sao? Y nên làm gì đây?
Tạ Lâm Xuyên cảm thấy mình hẳn là đã tỉnh rồi, nhưng mí mắt nặng trĩu khó mở ra được, ý thức vẫn còn ngập ngụa trong những giấc mộng rời rạc.
Có kẻ đang kéo chăn của y. Là Tần Lệ sao? Hắn muốn làm gì... Chẳng lẽ tối qua vẫn chưa đủ?
Tạ Lâm Xuyên bực bội nhíu mày. Sau khi bị người kia liên tục đẩy đẩy mấy cái, y cuối cùng cũng bị chọc giận.
Mang theo áp lực nặng nề, y gắng gượng mở mắt, bất thình lình trở mình, mạnh bạo túm lấy bàn tay kia, kéo một cái thật mạnh, cả người cưỡi lên lưng đối phương, đầu gối và bắp chân đè nặng lên khoeo chân người kia.
Bàn tay rảnh rang còn lại hung hăng tát vào mông đối phương một cái. Ánh mắt y lạnh lẽo, giọng nói vẫn còn mang theo vẻ ngái ngủ và khàn đục: "Tần Lệ, ngươi làm loạn đủ chưa?"
Chỗ này vẫn chưa ăn no sao?
Cái tên b**n th** Tần Lệ này, một ngày không chọc y nổi điên là không chịu được, cứ như thể chính hắn rất thích bị y đối xử thô bạo vậy. Lần nào cũng phải bắt y mang theo cơn giận mà làm mấy trận thật hăng thì mới chịu yên ổn vài ngày.
Tạ Lâm Xuyên chẳng thích thế này chút nào, nhưng ngặt nỗi Tần Lệ luôn có cách khiêu khích y đến mức y không thể không chống trả.
"Tạ Lâm Xuyên!"
Giọng nói giận dữ đến tột độ của Tần Lệ truyền đến từ bên dưới: "Ngươi chán sống rồi à? Cút, xuống, ngay, cho, trẫm!"
Tạ Lâm Xuyên: "............"
Hôm nay là ngày tháng năm nào rồi nhỉ?
Bị Tần Lệ quát lớn một tiếng, Tạ Lâm Xuyên cuối cùng cũng tỉnh hẳn. Y nhanh chóng buông lỏng tay chân đang kìm kẹp Tần Lệ, dịch người ra khỏi lưng hắn.
"Bệ hạ, sao thế? Có chuyện gì vậy ạ?" Nghe thấy động tĩnh lạ thường, Lý Tam Bảo xách phất trần lạch bạch chạy vào.
Đập vào mắt ông là cảnh Tần Lệ mặt lạnh như băng đang lồm cồm bò dậy từ trên giường, sắc mặt cực kỳ khó coi, nhưng vành tai nấp sau mái tóc bạc lại đỏ rực đến chói mắt. Tạ Lâm Xuyên thì đang mặc áo lót ôm chăn ngồi trên giường, vẻ mặt trông kỳ quặc và ngượng nghịu không sao tả nổi.
Lý Tam Bảo lập tức giơ một tay che mắt mình, lùi lại vài bước: "Bệ hạ? Có cần rửa mặt không ạ?"
Tần Lệ bực bội phẩy tay: "Ngươi lui xuống trước đi, không có việc của ngươi ở đây."
Lý Tam Bảo vội vàng gật đầu cáo lui, trước khi đi còn không quên khép cửa phòng ngủ lại.
Tần Lệ đanh mặt, giận đến mức đôi lông mày kiếm dựng ngược, ném cho Tạ Lâm Xuyên cái lườm đầy chết chóc. Trông hắn lúc này y chang kẻ trong bức tranh nguệch ngoạc mà Tạ Lâm Xuyên dán trên bao cát.
Hắn nổi trận lôi đình, khóe môi lại nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, giọng điệu vô cùng hung hiểm: "Tạ Lâm Xuyên, trẫm mới nể mặt ngươi một chút mà ngươi đã dám làm càn rồi sao? Lại còn dám cưỡi lên đầu trẫm!"
"Ngươi muốn tạo phản à?!"
Hắn vốn còn đang lo Tạ Lâm Xuyên sợ lạnh, sáng sớm tỉnh dậy thấy y ngủ co thành một cục, định bụng xem có nên đắp thêm chăn cho y không.
Tên này thì hay rồi, hắn vừa mới chạm vào y, y đã không nói không rằng động thủ với hắn. Cưỡi lên người hắn không nói, còn dám đánh hắn... ở ngay chỗ đó!
Đã thế còn trách ngược lại hắn là "làm loạn đủ chưa"?
Tần Lệ tức đến mức mọi lỗ trên người đều phì khói, đôi môi run rẩy. Hắn không cẩn thận kéo phải khóe miệng, vết thương hôm qua bị Tạ Lâm Xuyên cắn lại rách ra rồi.
Nghĩ đến việc hôm qua Tạ Lâm Xuyên đã hỗn xược đến mức nào, Tần Lệ càng thêm tức.
Hắn chậm rãi nheo mắt, ánh nhìn như mũi tên ghim thẳng vào người đối phương. Mối lo trước khi ngủ hôm qua quả nhiên ứng nghiệm, Tạ Lâm Xuyên rõ ràng có ý đồ bất chính, lại còn bị hắn bắt quả tang tại trận.
Những lời hắn răn đe Tạ Lâm Xuyên khi xử lý Dương Khung ngày hôm qua đều bị y coi như gió thoảng bên tai hết rồi. Lần này để xem y còn cãi thế nào!
Nhìn Tần Lệ đang giận dữ như núi lửa phun trào, Tạ Lâm Xuyên im lặng hồi lâu, có chút đau đầu mà day day thái dương.
Chuyện này thật sự không thể trách y mà... ít nhất thì không thể trách y hoàn toàn chứ?
Kiếp trước y ngày nào cũng chỉ quanh quẩn mấy chuyện: bị Tần Lệ chọc giận, đi chọc giận Tần Lệ, đè hắn hoặc bị hắn đè, hoặc u uất nhốt mình trong phòng suy nghĩ làm sao chạy trốn, làm sao lừa gạt, làm sao báo thù, làm sao lật đổ ngai vàng của hắn.
Y đã rất lâu không ngủ qua đêm cạnh một người sống như vậy, chỉ cần sơ suất một cái là trí nhớ cơ bắp lại nhanh hơn đại não.
Đặc biệt người này lại còn là Tần Lệ, vẫn cứ là Tần Lệ.
Thái dương Tạ Lâm Xuyên giật nảy liên hồi. Bỗng nhiên, một ý nghĩ không hợp lúc lóe lên trong đầu y: dường như sợi dây đỏ của định mệnh đã siết chặt hai người họ đến mức chết đi sống lại cũng không thể rời xa, mà còn thắt thành một nút chết.
Chậc, đúng là tạo nghiệt mà.
Thấy y cứ im re, Tần Lệ cười lạnh một tiếng: "Sao không nói gì? Bình thường chẳng phải mồm mép tép nhảy lắm sao?"
Lần này dù cho Tạ Lâm Xuyên có cúi đầu cầu xin hắn, hắn cũng tuyệt đối không dung túng nữa đâu!
Tạ Lâm Xuyên ngẫm nghĩ giây lát, chậm rãi chớp mắt, lộ vẻ mặt ngơ ngác như vẫn còn chưa tỉnh ngủ: "Ta khi nãy đang mơ, cảm giác có người muốn... đẩy ta xuống vực."
"Thế nên mới theo bản năng trở mình phản kháng một chút, đã làm bệ hạ bị thương rồi sao?"
Tần Lệ: "..."
Ánh mắt hắn tối sầm lại, cơn giận vừa mới bị lý trí cưỡng ép nén xuống nay lại bùng lên, xương gò má căng cứng, tức đến mức bật cười: "Nằm mơ? Đẩy xuống vực? Sao nào, hóa ra lại là lỗi của trẫm?"
Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Là lỗi của ta, ta thực sự chưa tỉnh táo hẳn. Ban nãy bệ hạ đẩy ta là muốn gọi ta thức dậy sao?"
Tần Lệ gằn giọng đầy hung tợn: "Ngươi ngủ đè lên tóc trẫm!"
Tạ Lâm Xuyên: "..."
Đầu óc y bắt đầu xoay chuyển cực nhanh. Dưới ánh mắt càng lúc càng đầy ác ý của Tần Lệ, y khô khan đáp: "Không giấu gì bệ hạ, kỳ thực ta có tật mộng du. Ban nãy ta đã lỡ làm gì rồi sao?"
Tần Lệ: "......"
. . .