"Trẫm muốn... có được ngươi."
---
Làn hơi nước suối nóng bốc lên mờ mịt, gió ấm lùa qua khiến lòng người ngây ngất men say.
Cách một tầng hơi nước bảng lảng, Tạ Lâm Xuyên nhìn vào mắt Tần Lệ thật sâu, như muốn nhìn thấu tận đáy lòng đối phương.
Kiếp trước, y chưa từng hiểu Tần Lệ rốt cuộc đang nghĩ gì trong lòng. Ngoài việc bản thân chẳng buồn phí tâm tư tìm hiểu hắn, chẳng phải một phần cũng là vì "trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường" hay sao.
Giờ đây, khi đã thoát ra khỏi vòng xoáy oán thù và d*c v*ng dây dưa, ngoảnh lại quãng thời gian trước đây, kì thực Tần Lệ là một kẻ dễ thấu đến lạ.
Tính tình bướng bỉnh như con lừa, hung hãn bá đạo tựa hổ, đa nghi cảnh giác giống sói dữ. Từ xa, hắn trông dữ dằn đến mức khiến ai cũng sợ khiếp vía.
Nhưng nếu chịu bóc tách từng lớp vỏ ấy ra, hắn rốt cuộc cũng chỉ là một con sói nhỏ biết đau, biết thẹn thùng, biết giữ của, thích được người ta v**t v* thuận chiều lông.
Chỉ có điều cái miệng vừa sắc nhọn lại vừa độc địa.
Tạ Lâm Xuyên không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Sao trên đời lại có con vật vừa giống lừa, vừa giống hổ, vừa giống sói, lại vừa giống chó thế này?
Y suýt chút nữa đã bị hình ảnh con vật lai tạp bốn loài ấy chọc cười. Cuối cùng, bóng dáng của Tần Lệ lại dần dần chồng lên những liên tưởng ấy trong tâm trí y.
"Ngươi cười cái gì đấy? Dám động tay động chân với trẫm, bộ chán sống rồi à?"
Tần Lệ mặt mày không vui nhìn y chằm chằm. Không hiểu sao, chỉ cần thấy bộ dạng lúc nào cũng ung dung tự tại của đối phương là hắn đã thấy ngứa mắt.
Đêm đó hắn cố ý dùng lời "hầu hạ nam nhân rất thành thạo" để sỉ nhục y, thật ra hắn chỉ là thuận miệng nói vậy thôi. Giờ nghĩ lại, lỡ như đối phương thật sự dày dặn kinh nghiệm thì sao?
Nghĩ đến việc người này có lẽ từng cùng Lý Tuyết Hoằng trải qua bao gió trăng, rồi lại đem mớ thủ đoạn ấy dùng lên người mình, đôi mắt đen thẳm của Tần Lệ nguy hiểm nheo lại, chân mày ép thấp, trong lòng dâng lên một cơn bực dọc.
Tần Lệ bắt đầu thấy hối hận vì năm xưa đã hứa với Lý Tuyết Hoằng là sẽ không giết hắn.
Tạ Lâm Xuyên khẽ cười một tiếng, hỏi ngược: "Dám hỏi bệ hạ, thế nào mới gọi là hầu hạ mà không 'động tay động chân'?"
Thấy y ngoan ngoãn phối hợp, đôi mày Tần Lệ mới dần giãn ra. Hắn tùy ý ném chén rượu vào khay, xoay người nằm sấp lên thành hồ bằng bạch ngọc, ra lệnh: "Lại đây, xoa bóp vai cho trẫm."
Theo động tác xoay người của Tần Lệ, những giọt nước bắn tung tóe lên tấm lưng rộng vững chãi của hắn, loang ra một mảng nước long lanh, rồi men theo hai bên sườn lăn xuống. Đôi xương bả vai nhô cao, phập phồng như dải núi.
Tạ Lâm Xuyên chậm rãi bước đến sau lưng hắn, khẽ gạt những lọn tóc bạc xoăn nhẹ sang một bên, đặt đôi bàn tay lên vai đối phương.
Da thịt dưới lòng bàn tay nóng ran ửng lên một sắc hồng nhàn nhạt, từng thớ cơ săn chắc mang theo độ đàn hồi đầy sức sống.
Khi y dùng lực xoa bóp, làn da ướt át bị ép chặt vào kẽ ngón tay, chẳng mấy chốc đã hằn lên hai vệt dấu tay hồng hào.
Tạ Lâm Xuyên quen thuộc tấm lưng Tần Lệ còn hơn cả chính bản thân hắn.
Y biết trên lưng hắn có mấy vết thương cũ, biết chỗ nào thường xuyên đau nhức, cũng biết chạm vào đâu sẽ khiến hắn trở nên nhạy cảm nhất.
Dưới bàn tay xoa bóp của y, Tần Lệ thoải mái đến mức buồn ngủ, đôi mắt lười nhác lim dim, khóe miệng cong lên: "Tạ tướng quân còn có bản lĩnh này sao? Với trình độ này, thả vào chốn lầu xanh––ưm!"
Hắn vừa định thốt ra mấy lời ph*ng đ*ng để trêu chọc Tạ Lâm Xuyên, không ngờ bị y bấm trúng huyệt đạo nào đó, khiến nửa người lập tức tê dại.
Tần Lệ bực bội mở bừng mắt, ngoảnh đầu trừng y một cái sắc lẹm: "Đừng có xằng bậy!"
"Chỗ này nếu đau nhức, chứng tỏ ngày thường bệ hạ vận động không đúng tư thế, cần phải hoạt huyết thông kinh, thả lỏng cơ bắp nhiều hơn mới được."
Tạ Lâm Xuyên nhàn nhạt đáp lại một câu, tay vẫn di chuyển chậm rãi nhưng nhịp điệu không hề ngắt quãng.
Tần Lệ cũng không phải ngại chút đau nhức này, chỉ là đôi bàn tay của Tạ Lâm Xuyên chẳng biết từ lúc nào cứ dần dà xoa xuống phía dưới.
Lòng bàn tay y như đang thi triển một loại yêu thuật gì đó, chạm đến đâu là nơi đó tê tê ngứa ngứa. Có lẽ do nước suối quá nóng, khiến cả người hắn cũng nóng nực hừng hực theo.
"Tạ tướng quân không chỉ biết dẫn binh đánh trận, ngay cả mấy thứ này mà cũng rành rẽ như vậy sao?" Tần Lệ thở ra một luồng hơi nóng hổi, mắt không hề rời khỏi sườn mặt y.
"Người luyện võ thường xuyên bị thương, đương nhiên phải hiểu biết chút ít chứ." Tạ Lâm Xuyên rũ mi mắt, chuyên tâm xoa bóp ấn nắn cho hắn.
Khi gương mặt tuấn tú bất phàm ấy mang theo vẻ dịu dàng và tập trung, thật khó không hấp dẫn người ta.
Tần Lệ nhất thời quên sạch mấy lời cợt nhả định nói lúc nãy, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, môi bỗng thấy hơi ngứa ngáy.
Hai người dán sát vào nhau, khi Tạ Lâm Xuyên nói chuyện, hơi thở nóng ẩm phả vào gáy Tần Lệ. Chỉ cần hắn khẽ cựa quậy là đã chạm phải xương hông và bụng đối phương.
Đôi ngươi Tần Lệ dần nhuốm màu tăm tối. Hắn đột nhiên nắm chặt lấy cánh tay Tạ Lâm Xuyên, dùng sức kéo y vào lòng rồi ấn mạnh y lên thành hồ, kẹp chặt hai cổ tay y lại, không cho y động đậy.
Tần Lệ cúi người, một tay bóp lấy cằm y, ép y phải ngẩng đầu đối diện với mình.
Dù hắn không cho Tạ Lâm Xuyên động tay động chân với mình, nhưng chính hắn thì có thể muốn làm gì thì làm.
Trong đáy mắt đen thẳm ấy cuồn cuộn vẻ xâm lược đầy nguy hiểm, giọng hắn khàn khàn: "Tạ tướng quân, ngươi thực sự không biết trẫm gọi ngươi đến đây để làm gì sao?"
Dĩ nhiên là biết rồi, chẳng phải muốn ngủ với y sao? Đúng là đồ hổ giấy, cứ thích bày đặt làm bộ làm tịch. Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ.
Nếu là kiếp trước, khi bị hắn đột kích như vậy, y đã nổi giận vùng dậy phản công rồi. Nhưng giờ đây khi đã nhìn thấu bản chất miệng hùm gan sứa của Tần Lệ, y lại tỏ ra điềm nhiên đến lạ, để mặc cho hắn giữ chặt lấy mình.
"Bệ hạ muốn làm gì?" Tạ Lâm Xuyên nhướn mày, ánh mắt mang theo thâm ý quan sát gương mặt tuấn mỹ với những đường nét sâu hoắm, đậm chất phong tình dị tộc của Tần Lệ.
Biết đâu bây giờ Tần Lệ vẫn còn là "nai tơ", thế mà lại đứng trước mặt y giả vờ làm sói già.
Tần Lệ híp mắt, giọng trầm đục: "Trẫm muốn... có được ngươi."
Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Tạ Lâm Xuyên, d*c v*ng trong hắn đã bén rễ.
Khi ấy, Tạ Lâm Xuyên vì dâng sớ chỉ trích triều đình có gian thần hại nước mà bị Mai Nhược Quang cùng đám đối thủ đàn hạch, vu cho y tội nuôi binh có ý định phản nghịch. Lão hoàng đế liên tiếp hạ mấy đạo thánh chỉ tước đoạt binh quyền của y, rồi áp giải y hồi kinh.
Để nhục mạ y, chúng cố tình để cỗ xe tù chở y đi nghênh ngang giữa phố xá kinh thành.
Hai bên đường dân chúng bu lại xem náo nhiệt, chỉ trỏ Tạ Lâm Xuyên trong xe tù.
Đúng lúc ấy, một đám thích khách bịt mặt đến "cướp tù", giao chiến với đám quan binh áp giải y. Trong cơn hỗn loạn, Tạ Lâm Xuyên may mắn cướp được một thanh đao, phá mở cửa xe tù.
Tạ Lâm Xuyên vốn định thừa cơ chạy thoát, nhưng nhìn thấy dân chúng xung quanh ai ai cũng kinh hoảng, chạy tán loạn khắp nơi.
Không biết từ đâu bỗng có một mũi tên xé gió lao về phía y. Tạ Lâm Xuyên vốn có thể nghiêng người né tránh, nhưng khóe mắt y lại thấy phía sau mình có một người dân đang đội nón cói.
Tạ Lâm Xuyên không kịp nghĩ ngợi, từ bỏ việc né tránh, kéo người nọ lăn nhào xuống đất để tránh mũi tên.
Ngay sau đó, nhân lúc y còn ngã trên mặt đất, lại có thêm ba mũi tên nữa xối xả lao tới không chút nương tay.
Tạ Lâm Xuyên đành phải ôm lấy người kia chật vật né tránh. Chính vì sự trì hoãn này mà y đã đánh mất cơ hội chạy trốn tốt nhất, bị đám quan binh chi viện vây chặt.
Thấy không thể thoát thân, Tạ Lâm Xuyên cũng chẳng hề hoảng hốt hay oán trời trách người. Trước lúc bị giải đi, y thậm chí còn không quên nhặt chiếc nón dưới đất đội lại cho người kia.
Bởi lẽ, dưới vành nón cói ấy là một gương mặt mang vết sẹo dao trông vô cùng đáng sợ – đó chính là Tần Lệ, lúc bấy giờ đang cải trang trà trộn vào kinh thành để thám thính tình hình.
Khi ấy, Tạ Lâm Xuyên mặc bộ đồ tù nhân đầy bụi bặm, rõ ràng đã rơi vào cảnh tù đày, tình thế khốn cùng, thế nhưng đôi mắt như điểm mực ấy lại sáng ngời đến chói mắt.
Tạ Lâm Xuyên không hề biết, người qua đường mình tiện tay cứu mạng chính là Diệu Vương Tần Lệ lừng danh, còn vì thế mà đánh mất cơ hội chạy thoát cuối cùng của bản thân.
Tần Lệ lại càng không ngờ tới, khi hai người tái ngộ lúc kinh thành thất thủ, Tạ Lâm Xuyên lại một lần nữa lặp lại quyết định thiếu khôn ngoan ấy ngay trước mặt hắn.
Chính khoảnh khắc ấy hắn đã nghĩ: người như Tạ Lâm Xuyên, nên là của hắn.
Nước hồ bốc hơi nóng mờ mịt quyện lẫn với mùi rượu thanh khiết, khiến người ta có cảm giác đang ngấm trong men say mơ màng.
Tần Lệ ghé sát lại gần Tạ Lâm Xuyên, khoảng cách chỉ cần cúi đầu là có thể chạm môi, ánh mắt hắn lưu luyến lướt trên mặt và cổ y, dường như đang cân nhắc nên xuống miệng từ đâu.
Trong mắt kẻ săn mồi, thức ăn, lãnh địa, hay bất cứ thứ gì mình thích đều phải dùng mọi cách để chinh phục và chiếm hữu, phải nắm thật chặt trong tay. Bởi lẽ chỉ cần một phút yếu thế sẽ bị kẻ khác cướp mất ngay.
Đó là bản năng của thú vật.
Hắn khóa chặt ánh nhìn vào đôi mắt Tạ Lâm Xuyên, kiên nhẫn chờ đợi một lúc, nhưng lại thất vọng phát hiện Tạ Lâm Xuyên không hề có bất kỳ phản ứng dư thừa nào.
Đôi mắt đen thẳm ấy cứ thế lặng lẽ nhìn hắn qua làn sương nước mờ ảo, chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Tần Lệ dần cau chặt mày.
Đối phương không giận dữ, không nhẫn nhịn, không kinh ngạc, cũng không kháng cự.
Và đương nhiên càng không có vui sướng, không có nhiệt tình, không có e thẹn, cũng không có ngọt ngào.
Tần Lệ gần như không thể nhìn ra một chút cảm xúc nào từ Tạ Lâm Xuyên.
Y bình thản hệt như một kẻ đứng ngoài cuộc, đứng nhìn hắn – kẻ làm chủ thiên hạ này – đang một mình say sưa diễn vở kịch đơn phương với một tù binh hàng thần.
Tạ Lâm Xuyên không hề bận tâm đến hắn, thậm chí ngay cả hận ý cũng chẳng có.
Y có thể vì một phần thức ăn của Lý Tuyết Hoằng mà đại náo thiên lao, có thể vì bảo vệ Lý Tuyết Hoằng mà vứt bỏ danh dự tôn nghiêm, vào cung ủy thân l*m t*nh nhân của mình.
Nực cười làm sao, hắn luôn khinh bỉ Lý Tuyết Hoằng hèn hạ bất tài, vậy mà trong lòng Tạ Lâm Xuyên, mình còn không bằng đối phương!
Nhận ra điều này, ngay tức khắc Tần Lệ như bị một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống chân, trái tim và thân thể đang rạo rực bị dội đến lạnh buốt thấu xương.
Những ý nghĩ ái muội nhen nhóm vừa rồi cũng tan biến sạch sẽ.
Hắn đột nhiên nghĩ, giá như lúc trước hắn giết phắt Lý Tuyết Hoằng đi, biết đâu giờ này có thể chứng kiến sự hận thù tràn ngập trong ánh mắt Tạ Lâm Xuyên, hận không thể g**t ch*t hắn.
"Sao ngươi không phản kháng?" Tần Lệ trầm mặt, "Cái vẻ quyết đoán khi ngươi hành thích trẫm hôm đó đâu mất rồi?"
Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Ta đã đáp ứng bệ hạ rồi, sao có thể nuốt lời."
Tần Lệ hừ lạnh một tiếng. Cũng phải, cái mạng nhỏ của Lý Tuyết Hoằng vẫn còn nằm trong tay hắn mà.
Hắn buông cổ tay Tạ Lâm Xuyên ra, chậm rãi lùi bước, rồi lại tựa lưng vào thành hồ.
Tạ Lâm Xuyên thuận theo, động tác đại diện cho sự thần phục ấy lẽ ra nên khiến hắn vui mừng mới phải.
Nhưng không hiểu sao, ngay lúc này đây, trong lòng hắn chỉ cảm thấy trống rỗng, hứng thú lụi tàn.
Tần Lệ cũng chẳng còn hứng thú để ngâm mình thêm nữa, hắn bước ra khỏi hồ nước, tùy tiện lau khô thân thể, rồi nghiêng mặt nói với Tạ Lâm Xuyên bằng giọng lạnh tanh: "Tạ tướng quân tối nay hầu hạ không tệ."
Hắn đi được hai bước, lại ngoái đầu bồi thêm một câu: "Hai ngày nữa, trẫm sẽ sai người đưa ngươi về Tạ phủ gặp người nhà."
Lần này đến lượt Tạ Lâm Xuyên không khỏi ngạc nhiên. Y khó hiểu nhìn bóng lưng Tần Lệ đi càng lúc càng nhanh, nhướng mày, rơi vào trầm tư.
Y đã chuẩn bị tâm lý sẽ cùng Tần Lệ ở trong suối nước nóng "giao đấu" kịch liệt một trận cơ mà, sao Tần Lệ lại bỏ mặc y mà chạy mất dép thế này?
Đây có còn là tên bạo quân bá đạo, thích chơi trò cưỡng đoạt của kiếp trước nữa không? Ai không biết nhìn vào còn tưởng y định "cưỡng gian" Tần Lệ ấy chứ.
Tạ Lâm Xuyên có chút dở khóc dở cười.
Chẳng lẽ thật sự bị y đoán trúng rồi, Tần Lệ là một kẻ b**n th**?
Con mồi càng vùng vẫy thì càng khơi dậy hứng thú của hắn, còn nếu ngoan ngoãn thuận theo thì hắn lại mất đi cảm giác mới mẻ, đâm ra thấy chán?
Nếu quả thực là vậy, thì xem ra cũng chẳng phải chuyện gì xấu.
Nước suối vẫn giữ ở mức nhiệt khiến người ta lấm tấm mồ hôi, Tạ Lâm Xuyên tìm cái muôi gỗ, thong thả múc từng muôi nước nóng rưới lên người mình.
Giữa hồ nước suối rộng lớn chỉ còn lại một mình y, y đột nhiên cảm thấy nơi này trống vắng quá đỗi.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Bạn Tạ: Nói là ép buộc cưỡng đoạt cơ mà? [xem thường]
Bạn Tần: Nói là quyết liệt phản kháng cơ mà? [phẫn nộ]