"Tạ tướng quân vội vàng muốn nhào vào lòng trẫm đến thế sao?"
---
Ngày hôm sau.
Khi mảnh trăng non vừa vắt vẻo trên ngọn cây, Lý Tam Bảo đã đến điện phụ, thỉnh Tạ Lâm Xuyên phụng mệnh đến Trạc Tuyền Cung.
Tạ Lâm Xuyên vừa nghe ba chữ "Trạc Tuyền Cung", ánh mắt trong thoáng chốc lóe lên một tia kỳ lạ.
Nơi ấy y vốn chẳng còn lạ lẫm gì, kiếp trước cũng đã đến không ít lần.
Vốn dĩ đây chỉ là một hồ suối nước nóng tự nhiên trong cung viên, nhưng vị lão hoàng đế tiền triều vì thói chơi bời trụy lạc nên đã cho mở rộng liên tục, biến Trạc Tuyền Cung thành một tòa đại điện tổ chức yến tiệc xa hoa tráng lệ, không gì sánh nổi.
Trong điện hành lang chín khúc uốn lượn, lan can chạm trổ tinh vi, từng bậc thang khắc ngọc thạch, tiếng sáo ca vang vọng thâu đêm. Những mỹ nhân giai lệ múa lượn trên làn nước mờ ảo, rượu ngon mâm quý, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Giờ đây, tất thảy đều được Tần Lệ hưởng trọn.
Tạ Lâm Xuyên nghĩ thầm, bảo là 'hưởng trọn' thì cũng không hẳn. Hậu cung Tần Lệ trống trơn không một bóng người, còn bản thân y thì cùng lắm cũng chỉ tính là nửa người.
Người có thể múa cho Tần Lệ ngắm e rằng chẳng có giai nhân nào, chắc chỉ có mấy con ma nước mà thôi.
※※※
Tạ Lâm Xuyên theo chân Lý Tam Bảo bước vào Trạc Tuyền Cung, đi qua sảnh yến tiệc lạnh lẽo vắng tanh, sau đó được dẫn thẳng tới nội điện nơi có hồ suối nước nóng.
Nội điện lát bằng ngọc Lam Điền, sắc ngọc ấm áp tỏa ra vầng sáng lung linh dưới làn sương nước sóng sánh. Nhờ dòng nước suối nóng ngấm vào quanh năm, bàn chân trần khi giẫm lên cũng cảm nhận được hơi ấm sinh ra từ lòng bàn chân, cảm giác vô cùng dễ chịu.
Lý Tam Bảo khẽ nhắc nhở: "Tạ tướng quân, mời ngài thay y phục trước."
Tạ Lâm Xuyên từ chối người hầu hạ, tự giác trút bỏ xiêm y, tắm rửa qua loa rồi khoác lên mình chiếc áo tắm mỏng manh.
Không đợi cung nhân dẫn lối, y đã thong dong rảo bước tới hồ nước nóng ở chính giữa, trông cứ như đang dạo chơi tại hậu viện nhà mình.
Nước suối từ chín đầu rồng dưới đáy hồ tuôn ra không dứt, ba tầng hồ nước chồng lớp đan xen. Tiếng nước róc rách vọng lại từ sau tấm bình phong bằng ngọc chạm. Trên bình phong thấp thoáng in bóng một người.
Lý Tam Bảo dừng bước ngoài bình phong, cung kính khom lưng: "Bẩm bệ hạ, Tạ tướng quân đã đến."
"Cho hắn qua đây." Giọng nói Tần Lệ trầm thấp, khi ngấm trong hơi nước nóng càng phủ thêm một tầng lười nhác.
Lý Tam Bảo ra hiệu mời Tạ Lâm Xuyên, nở nụ cười đầy ý vị, lùi lại ba bước rồi lặng lẽ rời khỏi nội điện.
Tạ Lâm Xuyên khẽ nhướn mày. Tần Lệ rõ ràng vẫn còn nghi kỵ y, vậy mà đã muốn y "thị tẩm" đến thế rồi sao?
Y chợt nhớ lại mấy bộ phim truyền hình hiện đại từng xem, những kẻ quyền cao chức trọng khi gặp người mình không tin tưởng thường chọn suối nước nóng để "thành thật với nhau", nhằm tránh đối phương giấu vũ khí hay thiết bị nghe lén. Có lẽ Tần Lệ cũng có chung suy nghĩ đó.
Tạ Lâm Xuyên không nhanh không chậm vòng qua tấm bình phong, liền thấy Tần Lệ đang tựa lưng vào vách đá bạch ngọc bên hồ, hai mắt khép hờ, dường như đang chợp mắt nghỉ ngơi.
Hai cánh tay hắn dang rộng tùy ý gác lên thành hồ, làn da lộ trên mặt nước có màu lúa mạch nhạt. Bờ vai rộng, ngực đầy đặn, đường nét bờ vai và lưng căng ra như cánh cung đầy sức bật, từng thớ cơ đều toát lên sức mạnh bùng nổ.
Mái tóc bạc hơi xoăn buông xõa trên vai, ướt sũng dính sát vào da thịt, có vài lọn trôi dạt trên mặt nước.
Nghe tiếng bước chân khẽ khàng tới gần, Tần Lệ hé mắt. Khoảnh khắc hắn nhìn về phía Tạ Lâm Xuyên, ánh mắt sắc lẹm cảnh giác ấy hệt như một loài dã thú đang bảo vệ lãnh địa của mình.
Đối diện với đôi mắt ấy, Tạ Lâm Xuyên chợt có ảo giác như mình đang nhìn một con sói bạc xám vừa mới tỉnh giấc, đang dò xét kẻ xâm nhập này.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, Tần Lệ lại thả lỏng cơ thể, trở về vẻ lười nhác thường ngày, vẫy vẫy tay: "Tạ tướng quân, chẳng phải ngươi chê bên ngoài trời lạnh sao? Nước hồ này vừa khéo đủ ấm, xuống đây ngâm mình một chút đi?"
Bên thành hồ có bày sẵn chén rượu, Tần Lệ tùy ý cầm lấy một chén, ngửa cổ tu cạn, rồi giơ chén rỗng lên lắc lắc về phía y. Ánh mắt hắn dừng trên người y, đầy hứng thú mà quan sát.
Tạ Lâm Xuyên nhất thời không đoán ra được Tần Lệ tìm y là để tâm sự rồi thăm dò thêm lần nữa, hay là thật sự muốn "ăn" y.
Y cũng không làm bộ làm tịch, thong dong cởi bỏ dây buộc áo tắm, để lộ một thân hình vai rộng eo thon, cơ bắp cân đối.
Sống lưng y thẳng tắp như tùng bách, đường nét cơ bắp được tôi luyện qua năm tháng giương cung vung kiếm.
Y chậm rãi bước vào trong hồ, những giọt nước bắn lên men theo rãnh cơ bụng săn chắc mà trượt xuống.
Đôi mắt Tần Lệ hơi mở to, nhìn y chằm chằm không rời mắt, dường như có chút kinh ngạc trước hành động dứt khoát của Tạ Lâm Xuyên.
Khi y từng bước tiến gần, vẻ lười biếng và thả lỏng ban nãy của Tần Lệ tan biến sạch sẽ.
Hắn giơ chén rượu kề môi, nhưng quên mất trong chén đã cạn, chẳng có giọt rượu nào để xoa dịu cổ họng khô khốc của mình. Đôi mắt hắn đen thẳm, hệt như một con sói đang nhìn chăm chằm vào con mồi, chờ thời cơ để vồ tới.
Tạ Lâm Xuyên dừng lại cách hắn hai bước, khẽ thở ra một tiếng đầy thư thái.
Y nhìn Tần Lệ, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười như có như không: "Bệ hạ, ngâm suối nóng thì cũng phải thở chứ."
Ánh mắt Tần Lệ sững lại, cả người đang căng như dây đàn đột nhiên bị chọc thủng một lỗ, xì hơi sạch sẽ.
Hắn vô thức ngoảnh mặt đi, che miệng ho nhẹ một tiếng, rồi dường như nhận ra mình làm thế có chút mất phong độ, nên đành quay lại đối diện ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lần nữa.
Hắn hơi hếch cằm, khô khan ra lệnh: "Rót rượu cho trẫm."
Tạ Lâm Xuyên đè nén ý cười trong lòng, cầm bình rượu rót đầy cho Tần Lệ một chén, hương rượu thanh khiết lan tỏa. Y cũng tiện tay rót luôn cho mình một chén.
Dòng nước ấm bao bọc lấy cơ thể, từng lỗ chân lông đều được xoa dịu.
Cơ thể Tạ Lâm Xuyên sau khi trùng sinh không mang theo di chứng sợ lạnh, giờ phút này cảm giác ấm áp khiến y cảm thấy khoan khoái, thể xác lẫn tinh thần đều vô cùng thư thái.
Kiếp trước mỗi lần tới đây, kiểu gì y cũng phải đánh nhau với Tần Lệ một trận, giày vò nhau tới mức thân tâm rệu rã, làm gì có thời gian nhàn rỗi mà thả lỏng bản thân.
Giờ thì hay rồi, tâm thái y thì bình thản, ngược lại Tần Lệ trở thành kẻ căng thẳng cảnh giác.
Đúng là phong thủy luân chuyển.
Tạ Lâm Xuyên bưng chén rượu đưa cho đối phương: "Mời bệ hạ dùng."
Tần Lệ liếc xéo y, không lên tiếng, cũng chẳng có ý đưa tay nhận lấy.
Tạ Lâm Xuyên nhìn ánh mắt ấy là hiểu ngay: hắn muốn y đút cho hắn.
Y khẽ cười, đưa chén rượu đến bên môi Tần Lệ.
Ánh mắt Tần Lệ vẫn dán chặt trên gương mặt Tạ Lâm Xuyên, cậy tay y nhấp lấy một ngụm.
Ngón tay y thon dài, đốt xương rõ ràng, đầu ngón tay ấm nóng tựa khối ngọc ấm thượng hạng, khi lướt qua môi mang theo chút tê dại ngứa ngáy.
Tim Tần Lệ đập thình thịch, lại thầm chê chén rượu này sao mà nhỏ thế, uống vèo cái là đã hết.
Động tác đút rượu của Tạ Lâm Xuyên không thuần thục, chút rượu còn uống sót men theo khóe môi Tần Lệ chảy xuống, từ cằm nhỏ xuống lồng ngực, vừa khéo rơi đúng vào vết thương cũ trên ngực hắn.
Vảy vết thương đã bong từ lâu, lớp da non mang theo sắc hồng nhạt, để lại một vệt nước ẩm ướt.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên theo vệt nước ấy trượt xuống, mi mắt khép hờ, ánh mắt y trở nên u tối.
Chẳng hiểu sao, y chợt nhớ tới kiếp trước Tần Lệ cũng thích bắt y đút rượu.
Nhưng khi ấy y rất ít khi hợp tác, rượu hầu như chẳng vào miệng hắn được mấy giọt, ngược lại thường làm đổ khắp người hắn.
Những lúc như vậy, Tần Lệ chẳng bao giờ nổi giận, chỉ khẽ l**m môi, mạnh mẽ ấn gáy y xuống, bắt y phải l**m sạch những giọt rượu vương vãi trên người hắn.
Tạ Lâm Xuyên chán ghét cái vẻ cao ngạo ấy của hắn, dĩ nhiên lại thêm một trận giao đấu.
Lâu dần, Tạ Lâm Xuyên mới biết Tần Lệ làm vậy là cố ý.
Hắn thích nhìn con mồi vùng vẫy nhưng lại chẳng thể thoát khỏi lòng bàn tay mình.
Nghĩ thế nào cũng là một tên b**n th**.
Tạ Lâm Xuyên thu hồi tầm mắt, đặt chén rỗng xuống, dưới ánh nhìn chăm chú của Tần Lệ, thong thả bưng chén rượu của mình lên.
Y cúi mắt khẽ ngửi hương thơm ngào ngạt, rồi ngửa đầu tu cạn một hơi.
Hơi nóng suối nguồn bốc lên nghi ngút, ngũ quan xuất chúng của Tạ Lâm Xuyên hiện ra trong làn sương mờ ảo, đẹp đến mức không chân thực.
Nốt ruồi đỏ bên cánh mũi càng thêm rực rỡ, ngay cả tư thế uống rượu cũng mang vẻ tao nhã mơ hồ.
Tần Lệ nhìn yết hầu khẽ chuyển động của y, đột nhiên cảm thấy suối nước nóng này nóng quá mức.
"Tạ tướng quân." Tần Lệ bất ngờ nắm lấy cổ tay đang cầm chén rượu của y, hơi dùng sức kéo người lại gần.
Đầu ngón tay chai sạn nhẹ nhàng m*n tr*n xương cổ tay y, giọng càng khàn đục: "Trẫm gọi ngươi tới là để hầu hạ trẫm. Chuyện lần trước ngươi tự tiện đến Thượng Thanh Điện, trẫm vẫn còn chưa trừng phạt ngươi đâu..."
Tạ Lâm Xuyên khẽ nheo mắt: "Ồ? Bệ hạ định trừng phạt ta thế nào?"
Tần Lệ bước tới nửa bước, ép y vào thành hồ. Hắn cúi đầu tiến sát, mũi khẽ động, hít lấy mùi hương trên người y.
Đôi mắt đen hung hãn như sói nhìn y từ dưới lên, trầm giọng gọi tên y: "Tạ Lâm Xuyên."
Khoảnh khắc ấy, tim Tạ Lâm Xuyên đột ngột thắt lại, suýt nữa ngỡ mình chưa từng trùng sinh, Tần Lệ trước mặt hoàn toàn trùng lặp với bóng dáng của hắn ở kiếp trước.
Thân thể đầy thương tích, khản giọng gọi tên y.
Chén rượu đột nhiên tuột khỏi tay, rơi xuống mặt nước, nhưng chẳng ai đoái hoài.
Tần Lệ lại hiểu lầm thần sắc lúc này của Tạ Lâm Xuyên, tưởng rằng lớp mặt nạ điềm tĩnh của đối phương cuối cùng sắp bị mình xé toạc.
Hắn hứng thú dâng trào, bóng dáng đầy áp bức phủ xuống đối phương, khóe miệng nhếch lên đầy ám chỉ:
"Nếu ngươi hầu hạ trẫm vừa ý, trẫm có thể không phạt ngươi, còn cho phép ngươi ra cung gặp người nhà, thế nào?"
Tạ Lâm Xuyên đè nén những xúc cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng, bình tĩnh nhìn thẳng Tần Lệ.
So với dáng vẻ yếu ớt thảm hại của kiếp trước, Tần Lệ lúc này vẫn sinh động, ngạo mạn và tự tin như thế.
Nghe thì như đang uy h**p dụ dỗ, nhưng thật ra lại giống đang... cầu sủng hơn.
Tạ Lâm Xuyên chợt mỉm cười, thong dong hỏi: "Bệ hạ muốn ta hầu hạ thế nào đây, hửm?"
Nói rồi, y đưa tay kia lên, bóp lấy cằm Tần Lệ.
Ngón cái lau đi vệt rượu còn sót ở khóe môi, nhẹ nhàng lướt qua bờ môi dưới đầy đặn của hắn, men theo cổ họng trượt xuống, cuối cùng dừng tại lồng ngực, mu bàn tay khẽ cọ xát lau đi tàn tích cuối cùng.
Ngón tay dường như chạm phải thứ gì đó, cảm nhận được một luồng run rẩy rõ rệt truyền tới.
Khác với Lý Tuyết Hoằng – vị hoàng tử quanh năm được nuôi dưỡng trong nhung lụa, da của Tần Lệ mang cảm giác thô ráp của một người dãi dầu sương gió.
Khi nắm trong tay, nhìn những vết sẹo sâu nông đan xen ấy, rất dễ khiến người ta dấy lên d*c v*ng muốn hành hạ đến tơi tả mà vẫn không hỏng.
Tần Lệ đứng quá gần y, gần đến mức không ngờ Tạ Lâm Xuyên lại có động tác thân mật, thậm chí suồng sã như vậy.
Ánh mắt hắn thoáng ngỡ ngàng, những ngón tay đang nắm cổ tay Tạ Lâm Xuyên chợt siết chặt.
Khi đối phương cố ý tiến sát hơn, hắn lại lập tức buông tay ra, đồng thời lùi lại nửa bước.
Tạ Lâm Xuyên ánh mắt vi diệu: "..." Cái hành động lùi lại nửa bước kia của Tần Lệ là nghiêm túc thật hả?
Không biết có phải do ngâm suối nước nóng quá lâu hay không mà vành tai Tần Lệ đỏ lên dễ thấy.
Cảm giác tê ngứa còn sót lại nơi lồng ngực rõ ràng đến mức muốn lờ đi cũng khó.
Hắn vốn mong được nhìn thấy biểu cảm nhẫn nhịn đầy căm phẫn nhưng phải bất đắc dĩ khuất phục của Tạ Lâm Xuyên kia mà.
Hoặc là kiên quyết cự tuyệt, kịch liệt phản kháng, thậm chí là động thủ với hắn, giống như hôm ấy y hiểu lầm hắn định làm hại mình.
Tạ Lâm Xuyên càng vùng vẫy, hắn càng hưng phấn, càng muốn ép đối phương phải khuất phục.
Vậy mà phản ứng của đối phương lại hoàn toàn khác xa dự liệu của hắn. Tạ Lâm Xuyên đúng là có 'động thủ' thật, nhưng sao lại là kiểu động thủ này?
Thế này có đúng không vậy?
Tần Lệ nheo mắt đầy nghi hoặc: "Tạ tướng quân vội vàng muốn nhào vào lòng trẫm đến thế sao?"
Tạ Lâm Xuyên bật cười: "Chẳng phải bệ hạ bảo ta hầu hạ ngài sao?"
Tần Lệ hiếm khi cứng họng như thế.
Tạ Lâm Xuyên quan sát thần sắc thay đổi thất thường của đối phương, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng.
Xưa nay miệng lưỡi Tần Lệ chẳng kiêng dè thứ gì, mấy lời trêu ghẹo ph*ng đ*ng tuôn ra như suối, lại còn hở tí là chơi trò cưỡng ép giam cầm, lúc nào cũng trưng ra bộ dáng tình trường lão luyện, cường thế áp đảo.
Kiếp trước Tạ Lâm Xuyên thật sự chưa từng nhìn ra, hóa ra Tần Lệ ở một số phương diện... lại là con hổ giấy?
Y bỗng cảm thấy, vẻ ngạo mạn kiêu căng ấy của Tần Lệ xem ra cũng không đến nỗi đáng ghét nữa.
. . .