Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 14: Đoàn tụ

"Ta sẽ tự tay xuống bếp nấu vài món ngon để khoản đãi bệ hạ."

---

Tạ Lâm Xuyên ở lại điện phụ thêm hai ngày. Trong khoảng thời gian ấy, y chưa từng gặp lại Tần Lệ, chắc hẳn vì đối phương đang bận rộn với đại lễ tế trời.

Tần Lệ xưa nay luôn giữ chữ tín, sáng sớm hôm nay, Lý Tam Bảo đã phái người hộ tống Tạ Lâm Xuyên xuất cung về Tạ phủ thăm người nhà.

Y ngồi trong xe ngựa từ cửa cung đi ra, chiếc xe lăn bánh trên con phố lớn phồn hoa náo nhiệt của kinh thành. Y vén rèm trúc nhìn ra ngoài, ngắm nhìn khói lửa nhân gian rộn ràng, người qua kẻ lại tấp nập như mắc cửi.

Nghĩ đến lúc này ở kiếp trước y vẫn bị Tần Lệ giam cầm, chìm trong oán hận u uất đối với hắn, lòng y chợt dâng lên cảm giác chân thực, tựa như có thể chạm tay vào quỹ đạo vận mệnh đang xoay chuyển.

Đang miên man suy nghĩ, xe ngựa đột nhiên xóc mạnh một cái, như va phải thứ gì đó. Ngựa hí vang, mất kiểm soát mà lùi lại vài bước.

Tạ Lâm Xuyên một tay tì vào khung cửa giữ vững thân mình, vén rèm lên, trầm giọng hỏi: "Bên ngoài xảy ra chuyện gì?"

Người đánh xe là một thái giám trong cung, vất vả lắm mới trấn an được ngựa, ngoảnh lại đáp: "Bẩm Tạ tướng quân, vừa rồi có một tên bán rau không biết điều đâm vào quầy hàng ven đường, khung sạp đổ xuống suýt nữa là va phải xe chúng ta ạ."

"Cứ đi tiếp đi." Tạ Lâm Xuyên gật đầu.

Tiểu thái giám phải tốn không ít sức mới khiến con ngựa thôi gặm mấy lá rau dưới đất, tiếp tục kéo xe đi.

Tạ Lâm Xuyên buông rèm xuống, vừa ngồi lại chỗ cũ thì ngoài cửa sổ đột nhiên có một viên đá nhỏ bay vào, hình như là trẻ con nghịch ná cao su nên bắn trúng.

Ánh mắt sắc bén của y lướt nhanh ra ngoài cửa sổ. Ven đường người qua kẻ lại, sạp hàng đầy kẻ bán người mua, cũng không thấy có điều gì bất thường.

Y cúi người nhặt viên đá lên, quả nhiên bên dưới có buộc một mảnh giấy nhỏ: Tối nay mong khanh đến Thanh Nguyệt Lâu gặp mặt.

Tạ Lâm Xuyên ngưng lại, đôi mắt khẽ nheo. Nét chữ này trông giống của Lý Tuyết Hoằng.

Thanh Nguyệt Lâu là nơi Lý Tuyết Hoằng từng thường hẹn gặp y. Bề ngoài đó là chốn tao nhã để giới văn nhân thanh quý đàm thơ vẽ họa, nhưng thực chất là một trong những tài sản riêng tư do Ẩn vệ của nhà họ Lý điều hành.

Tuy nhiên, chữ viết vốn là thứ rất dễ bắt chước. Y biết bên cạnh Lý Phong Hạo và Lý Tuyết Hoằng không thiếu những tài năng làm được việc này.

Tạ Lâm Xuyên gấp tờ giấy lại rồi cất kỹ, trong lòng đã có tính toán.

Lý Tuyết Hoằng tâm cơ thâm sâu, không đến mức biết mình bị người của Tần Lệ giám sát mà còn liều lĩnh hẹn gặp y. Người làm được chuyện này chỉ có thể là Tam hoàng tử Lý Phong Hạo – kẻ vẫn cát cứ tạo phản, giương cao hoàng kỳ của nhà họ Lý triều Cảnh.

Nếu y nhận lời liên lạc, Lý Phong Hạo có thể từ chỗ y moi ra được tin tức về Tần Lệ, thậm chí thiết lập quan hệ hợp tác. Dù có bị người của Tần Lệ phát hiện, gã cũng có thể đổ hết lên đầu Lý Tuyết Hoằng, nhân tiện hãm hại kẻ thù đoạt vị kia một vố.

Chiếc xe ngựa xóc nảy chậm rãi dừng lại.

"Tạ tướng quân, đã tới Tạ phủ rồi." Người đánh xe bên ngoài gọi một tiếng.

Tạ Lâm Xuyên nhìn thấy hai con sư tử đá quen thuộc cùng với tấm biển Tạ phủ treo cao trước cổng, rũ mắt mỉm cười, buông rèm bước xuống xe.

Kinh thành là chốn dưới chân thiên tử, cái thói gió chiều nào theo chiều ấy, nịnh trên đạp dưới của đám quan lại gia tộc gần như đã trở thành bản năng.

Kiếp trước Tạ Lâm Xuyên với Tần Lệ quan hệ căng thẳng, y không chịu cúi đầu với hắn để lấy lòng cầu xin ân sủng, nên dù mang danh tướng quân nhưng trong triều lại không có quan chức hay thực quyền.

Dù Tần Lệ chưa từng động đến người nhà y, nhưng cũng chưa từng ban thưởng hay phong tước cho nhà họ Tạ.

Trong triều y vừa bị những kẻ tiểu nhân như Dương Khung, Mai Nhược Quang ngấm ngầm nhắm đến để bôi nhọ thanh danh, lại vừa bị Ngôn Ngọc là người dẫn đầu nhóm công thần tân triều kiêng kỵ, khiến Tạ phủ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, ngày càng khốn khó.

Những tướng lĩnh văn thần tiền triều xưa kia từng thân thiết, một là đã bị thanh tẩy trong triều đại thay đổi, hai là vì thế cục mà buộc phải cắt đứt qua lại với nhà họ Tạ.

Tạ Lâm Xuyên vừa bước qua cổng Tạ phủ, lập tức gọi phó tướng Địch Dũng ngày xưa.

Địch Dũng thấy y liền phấn khích: "Tướng quân, ngài về rồi!"

Tạ Lâm Xuyên gật đầu nói: "Ta chỉ ra ngoài được một ngày, có việc cần ngươi làm."

Y nghiêng đầu hạ giọng thì thầm mấy câu, Địch Dũng gật đầu: "Vâng, thuộc hạ lập tức phái người đi ngay."

Dặn dò xong việc, Tạ Lâm Xuyên đi về chính đường trong phủ. Vừa bước vào đã nghe tiếng người lạ vang lên.

"Tạ Vân, không phải ta không muốn cưới muội, chỉ là cha mẹ nhà ta thực sự không đồng ý. Muội cũng biết đấy, nhà họ Tiết chúng ta là dòng dõi thư hương* trăm năm, trong nhà từng có mấy đời làm thừa tướng, thứ mà phụ thân ta coi trọng nhất chính là gia phong. Mà đại ca muội..."

Tạ Lâm Xuyên khẽ nhíu mày, liền nghe muội muội Tạ Vân lớn giọng đáp trả:

"Đại ca ta làm sao? Ai chẳng biết đại ca ta vì bảo vệ cựu chủ mới buộc phải khuất phục đương kim hoàng đế! Nhà các ngươi tự xưng là danh môn thanh lưu*, vậy lúc thành bị phá các ngươi làm gì? Bận viết biểu xin hàng chứ gì!"

"Bây giờ thì hay rồi, loại xu nịnh bợ đỡ như các ngươi lại dám tới đây sỉ nhục đại ca ta?!"

Gã nam tử kia sốt ruột đáp: "Tạ Vân! Muội chỉ là phận nữ nhi thì làm sao hiểu chuyện quan trường! Đương kim hoàng đế nay toàn dùng võ tướng, văn thần chẳng còn mấy ai. Chỉ có giữ được mạng sống cho thần tử thanh lưu thì mới có thể khuyên can thánh thượng, vì bá tánh vạn dân thỉnh mệnh, không để binh đao dính thân!"

"Hừ, nói nghe còn hay hơn xướng ca, chẳng qua là đến để thoái hôn thôi phải không? Hôn thư đây, cầm lấy mà cút đi, đừng quên mang theo sính lễ nhà các ngươi, Tạ phủ chúng ta không thèm!" Giọng đệ đệ Tạ Ánh Sơn vang lên.

Tạ Lâm Xuyên xua tay ngăn tên sai vặt đang định báo tin, thong thả bước vào chính sảnh.

Trong sảnh, vị tổ mẫu của nhà họ Tạ đang ngồi chính giữa, chừng sáu mươi tuổi, tóc đã bạc trắng, y phục giản dị, chỉ đeo chiếc vòng ngọc trên cổ, thần sắc không vui chăm chú nhìn thiếu gia nhà họ Tiết trước mặt.

Muội muội Tạ Vân vành mắt ửng đỏ, đệ đệ Tạ Ánh Sơn thì bừng bừng lửa giận, ném thẳng tờ hôn thư vào lòng Tiết An.

Tiết An cầm được tờ hôn thư cũng chẳng nói gì thêm, cáo tội với Tạ lão phu nhân rồi sai người khiêng sính lễ, xoay người định đi, không ngờ suýt nữa đã va phải một lồng ngực rắn chắc.

Hắn ngẩng đầu nhìn, kinh hãi thốt lên: "Tạ, Tạ tướng quân?!"

Tạ Lâm Xuyên cúi mắt, tùy ý liếc hắn một cái rồi thu hồi tầm mắt, thờ ơ nói: "Không cần cảm tạ."

Y không dừng bước, tránh đối phương rồi tiến vào đại sảnh. Vị tổ mẫu lúc này đã kinh ngạc đứng dậy khỏi ghế gỗ hồng mộc, run rẩy giơ đôi tay già nua bước hai bước về phía y.

"Đại ca!" Tiếng gọi của hai đệ muội mừng rỡ vang lên cao vút.

Nguyên chủ Tạ tướng quân vốn quanh năm chinh chiến bên ngoài, thường xuyên đi ngang qua gia môn mà không vào, nên cũng đối với người thân chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Tạ Lâm Xuyên vừa mới xuyên đến đã rơi vào cảnh ngục tù, khi đoàn tụ với người nhà họ Tạ, mọi người cũng không quá để ý đến những thay đổi nhỏ trong tính cách của y.

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lần lượt lướt qua đệ muội và tổ mẫu, khóe môi cong lên nụ cười ôn hòa: "Con đã về rồi đây."

Tạ Lão phu nhân lau đi ngấn lệ nơi khóe mắt, nhẹ nhàng vỗ về đỉnh đầu y: "Còn sống là tốt rồi. Nếu không thì kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, bảo ta làm sao xuống cửu tuyền đối diện cha mẹ con đây?"

Tạ Lâm Xuyên khẽ thở dài trong lòng. Y không nhịn được mà nghĩ đến cha mẹ ruột thời hiện đại của mình, chắc hẳn cũng rất đau khổ vì cái chết của y. May mà y còn một cô em gái nhỏ có thể thay mình ở bên cạnh họ.

Kiếp trước y không mang lại lợi ích gì cho người nhà họ Tạ, nhưng họ chưa từng trách cứ y.

Tổ mẫu hiền từ mà uy nghiêm, sau khi nhi tử và con dâu qua đời đã phải một mình chống đỡ cả Tạ phủ.

Nhị đệ Tạ Ánh Sơn vì thấy đại ca phải chịu nhục dưới tay tân quân, thà từ bỏ mười mấy năm học tập gian khổ cũng nhất quyết không chịu đi thi khoa cử làm quan.

Cậu buông bỏ kiêu ngạo của kẻ đọc sách, đi làm nghề thương nhân vốn bị sĩ tử khinh thường để duy trì sinh kế trong nhà. Đáng tiếc vì không có khiếu kinh doanh nên thua lỗ, bị đám bạn học cũ châm chọc cười nhạo.

Tam muội Tạ Vân vốn có hôn ước với thanh mai trúc mã Tiết An, nhưng cuối cùng hôn ước tan vỡ, không gả được vào nhà môn đăng hộ đối, sau này đành theo nhị ca buôn bán. Không ngờ so với nhị ca, nàng lại bộc lộ thiên phú của một thương nhân.

Kiếp trước Tạ Lâm Xuyên vốn tưởng rằng chỉ cần kéo Tần Lệ xuống ngai vàng thì mọi thứ sẽ chuyển biến tốt đẹp. Nhưng cuối cùng y vẫn đánh giá thấp sự nhẫn tâm của Lý Tuyết Hoằng, kẻ đã đem tính mạng cả nhà y làm lá bài uy h**p.

Tạ lão phu nhân nắm lấy tay Tạ Lâm Xuyên, cẩn thận quan sát y: "Trong kinh đồn đại con vì Tuyết Hoằng thái tử nên mới nhẫn nhục khuất phục, xem ra lời đồn là thật sao? Thật khổ cho con rồi."

"Chỉ là giờ thế cục đã đảo lộn, thiên tử cũng đã đổi, Tuyết Hoằng thái tử năm xưa giờ cũng đã thành Thuận Vương. Quân thượng đã vậy, thần tử còn biết làm sao đây? Cha mẹ con đã ra đi để bảo toàn khí tiết, còn người sống thì vẫn phải tìm cách sống tiếp mà thôi."

Tạ Lâm Xuyên không khỏi bất đắc dĩ. Giờ đến cả người nhà cũng tin sái cổ chuyện này. Tổ mẫu đã nói rất uyển chuyển, chứ ngoài kia không biết mọi người còn đang thêu dệt bao nhiêu chuyện lâm ly ngang trái giữa y, Lý Tuyết Hoằng với Tần Lệ nữa.

Biết đâu còn có kẻ rỗi hơi đổ hết tội trạng diệt vong của nhà họ Lý tiền triều lên đầu y, bịa ra cốt truyện "lam nhan họa thủy" linh tinh gì đó để bôi nhọ y. Nếu không, nhà họ Tiết làm sao dám đường hoàng vác mặt đến để thoái hôn với lý do "gia phong" như thế?

Tạ Lâm Xuyên đỡ tổ mẫu ngồi xuống ghế dựa.

Ánh mắt y trầm tĩnh mà ôn hòa, giọng nói điềm đạp trầm thấp mang theo sức mạnh trấn an lòng người: "Con biết mọi người lo lắng cho con. Xin hãy yên tâm, tân hoàng không hề ngược đãi con, là con tự nguyện vào cung."

Nhị đệ và tam muội nghi hoặc liếc nhau.

Tiết An vừa mới quay trở lại tình cờ nghe được câu này, không nhịn được mà lộ ra vẻ mặt kỳ quái:

"Người đời đều nói Tạ tướng quân vì bảo vệ tính mạng của Tuyết Hoằng Thái tử, à không, là Thuận Vương điện hạ, mới bất đắc dĩ vào cung. Tạ tướng quân nói vậy, chẳng lẽ không phải vì Thuận Vương, mà là tự mình muốn vào cung sao?"

Hắn ra vẻ chân thành khuyên nhủ: "Tạ tướng quân, tốt xấu gì thì nhà họ Tiết và nhà họ Tạ cũng từng có giao tình. Nghe ta một lời khuyên, đây không phải chính đạo đâu, gần vua như gần hổ đấy."

Tạ Lâm Xuyên khẽ cười, đầy ẩn ý nói: "Nếu ta còn gần được cả hổ, lẽ nào lại không xử lý nổi mấy con mèo nhỏ ăn vụng l**m mép dưới chân hổ sao?"

Tiết An nghẹn họng, mặt đỏ bừng.

Tạ Ánh Sơn giận đến mặt mày xanh mét: "Tiết An! Ngươi nói bậy gì đấy? Người đâu, đuổi tên này ra ngoài cho ta!"

Tiết An còn chưa kịp hỏi thêm câu nào đã bị thân binh Tạ phủ tặng cho "lễ tiễn" ra ngoài.

Tạ Ánh Sơn nhìn đại ca mình, phẫn nộ nói: "Đương kim hoàng đế từ khi vào kinh, không giết người chất kinh quan để dọa nạt dân chúng kinh thành thì cũng chèn ép hiền thần, trọng dụng bọn gian tà."

"Không chỉ bắt huynh vào cung sỉ nhục, mà ngự sử Bùi Tuyên hôm qua chỉ mới nói vài lời công đạo giúp huynh liền bị kẻ khác đàn hặc, còn phải chịu đình trượng của hoàng đế, giờ vẫn chưa xuống giường nổi kia kìa!"

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, lại nghe thấy một cái tên quen thuộc: Bùi Tuyên.

Bùi Tuyên là ngự sử tiền triều, tính tình thanh liêm chính trực, dung mạo tuấn tú nho nhã.

Kiếp trước khi Tạ Lâm Xuyên mới xuyên đến đây không lâu, bị Mai Nhược Quang công kích, các đại thần trong triều đều thấy rõ ý đồ chèn ép của lão hoàng đế nên đa phần đều giữ im lặng.

Chỉ có Bùi Tuyên từng công khai phản đối, tiếc là thân phận thấp kém nên không được lão hoàng đế coi trọng. Chuyện này là do Lý Tuyết Hoằng kể lại cho y.

Tạ Lâm Xuyên hỏi: "Bùi Tuyên hôm qua ở trên triều đã nói gì? Vì sao bị đình trượng?"

Tạ Ánh Sơn gãi gãi đầu: "Cụ thể đệ cũng không rõ, chỉ là tin đồn nhỏ thôi. Bùi ngự sử nói, nếu thiên tử đăng cơ đại xá thiên hạ, tại sao lại không xá tội cho huynh? Huống chi huynh đường đường là một thần tử mà lại cư ngụ trong cung, thật sự không hợp lễ."

"Hắn còn khuyên can thiên tử nếu muốn hậu cung sung túc thì nên nạp phi, chứ không phải sỉ nhục một vị tướng quân trung dũng của tiền triều, làm vậy sẽ bị thiên hạ chê cười, nghi ngờ thiên tử không có lòng bao dung."

Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc. Bùi Tuyên này đúng là gan to thật, thảo nào bị Tần Lệ đình trượng đến mức không bước xuống đất nổi.

Dù y chưa tận mắt chứng kiến, nhưng cũng có thể tưởng tượng ra cảnh kinh tâm động phách ấy trên triều đường.

Tần Lệ xưa nay tính tình duy ngã độc tôn, làm sao chịu nổi đại thần nghi ngờ mình, huống hồ còn bị đối phương công khai chỉ trích chuyện tư riêng là thích đàn ông.

Chỉ đình trượng thôi chứ chưa kéo ra chém đầu tại chỗ, e rằng đã là kết quả sau khi cố gắng kiềm chế rồi.

Nhưng đám sĩ đại phu vốn đã quen với sự ưu ái của tiền triều thì chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy.

Bùi Tuyên là một thuần thần, không kết đảng cũng không giao du. Kiếp trước, Tạ Lâm Xuyên với Bùi Tuyên cũng chỉ có giao tình bình thường chứ không sâu đậm gì.

Chỉ biết rằng Bùi Tuyên vì bất mãn hành vi bạo quân của Tần Lệ mà nhiều lần khuyên can, đắc tội nặng với hắn, từ vị trí ngự sử bị giáng chức liên tục, sau này bị cuốn vào một vụ án th*m nh*ng lớn liên lụy rất nhiều người.

Tần Lệ giết người như ngóe, Bùi Tuyên đắc tội quá nhiều người nên bị tống vào ngục, cuối cùng chết một cách đầy bí ẩn trong lao ngục.

Tạ Lâm Xuyên nhíu mày. Tính tình Tần Lệ xưa nay hung hãn, y không thể vì hắn thường xuyên phá lệ đối đãi rộng lượng với mình mà quên mất danh hiệu bạo quân kiếp trước của hắn.

Có lẽ vì xuất thân từ tầng lớp dưới đáy xã hội, thuở nhỏ chịu đủ mọi nhục nhã, nên Tần Lệ không hề có chút khoan dung với đám đại thần thế gia hiển hách của tiền triều, động tí là đình trượng.

Với đám quan lại tham ô hắn lại càng không tha, như cái gai trong mắt, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, hình phạt cực kỳ tàn khốc.

Chẳng qua là vì Tần Lệ nắm binh quyền nên đám văn quan không làm gì được, chứ sau lưng không biết đang lên án hắn gay gắt thế nào.

Đây hẳn cũng chính là nguyên nhân quan trọng khiến Lý Tuyết Hoằng có thể mua chuộc được những kẻ phản bội vốn bất mãn với Tần Lệ, nên mới thuận lợi lật đổ Tần Lệ mà phục vị.

Tạ Ánh Sơn vẫn còn tức giận bất bình: "Kỳ thi mùa thu năm nay đệ quyết định không tham gia nữa. Triều đình như thế, vị thiên tử như thế, làm quan thì có ích gì? Để quan viên đều thành con vẹt của thiên tử sao? Một ngày hoàng đế không xá tội cho huynh, đệ tuyệt đối không ra làm quan!"

Tổ mẫu và Tạ Vân nghe lời này đều thở dài, mặt mày đầy u sầu.

Tạ Lâm Xuyên hiện tại lâm vào tình cảnh lúng túng. Nếu Tạ Ánh Sơn không làm quan, trong triều không có chỗ dựa thì Tạ gia cũng khó lòng chống chọi tiếp.

Tạ Lâm Xuyên nhíu mày: "Đệ mười mấy năm miệt mài đèn sách, đỗ liên tiếp hai kỳ thi, giờ chỉ vì một phút bốc đồng mà từ bỏ sao?"

Tạ Ánh Sơn kiên định nói: "Đệ nghĩ kỹ rồi, đệ định đi theo con đường kinh thương. Dù sao cũng không thể để tổ mẫu và Tạ Vân phải chịu đói."

Tạ Lâm Xuyên hạ thấp chân mày, lạnh giọng: "Hồ đồ!"

Y ngày thường thái độ luôn ôn hòa thong dong, nhưng khi đã trở nên lạnh lùng nghiêm túc, giữa lông mày hiện lên khí thế sát phạt vô hình. Khí trường đầy uy nghiêm mà không cần nổi giận ấy khiến Tạ Ánh Sơn giật mình.

Vị nhị đệ vô thức lùi lại một bước về phía tổ mẫu, há miệng ấp úng: "Đại ca, đệ..."

Tạ Lâm Xuyên thấy mình làm cậu sợ, bất đắc dĩ bóp sống mũi, chậm rãi nói: "Ta không khinh thường thương nhân, chỉ là đệ vốn có thiên phú đọc sách, bao năm khổ công không nên đổ sông đổ biển như vậy."

"Huống chi, đệ chẳng hiểu gì về đạo kinh doanh, cũng không nắm được rủi ro trong đó. Tính tình đệ thẳng thắn, ra làm quan phụ mẫu một phương, vì bá tánh tạo phúc chẳng lẽ không tốt sao? Rèn luyện thêm vài năm, sau này tính tình trưởng thành chín chắn hơn, tương lai chắc chắn sẽ tiền đồ rộng mở."

Tạ lão phu nhân gật đầu: "Huynh trưởng con nói đúng, tổ mẫu cũng nghĩ vậy."

Tạ Ánh Sơn vẫn do dự: "Nhưng cứ nghĩ đến cảnh đại ca còn bị hoàng đế giam cầm trong cung chịu khổ, lòng đệ thấy vô cùng khó chịu, sao có thể tận trung với loại quân vương ấy..."

Tạ Lâm Xuyên khẽ cười, vỗ vai Tạ Ánh Sơn: "Không cần lo lắng, chẳng phải ta đã ra được đây rồi sao?"

Tạ Vân chen vào, mặt đầy kinh hỉ: "Bệ hạ chịu thả đại ca rồi sao?"

Tạ Lâm Xuyên véo bờ má phúng phính của Tạ Vân, nhàn nhạt cười: "Tạm thời thì chưa, nhưng ta tự có cách."

Tạ Ánh Sơn và Tạ Vân nhìn nhau, thấy đại ca kiến thức uyên thâm của mình giọng điệu chắc nịch như vậy, trong lòng như đã có tính toán. Dù không biết y định làm gì, hai người đều không khỏi thở phào.

Tạ Lâm Xuyên dặn dò nhị đệ: "Tóm lại, kỳ thi mùa thu năm nay đệ nhất định phải chuẩn bị cho tốt, tuyệt đối không được chậm trễ. Sau này vinh hiển gia môn còn trông cậy vào đệ. Hơn nữa, sau này ta ở triều đường cũng cần có người trợ lực."

Kiếp trước y đã nếm mùi đau khổ vì đơn thương độc mã, giờ đây trợ thủ đương nhiên càng nhiều càng tốt.

Tạ Lâm Xuyên lại quay sang Tạ Vân: "Muội cũng không còn nhỏ nữa, chuyện hôn sự của muội ta sẽ để tâm. Nếu muội để ý ai thì nhất định phải nói cho đại ca biết, hiểu chưa? Còn thiếu gia nhà họ Tiết kia, đừng bận tâm làm gì nữa."

Tạ Vân cúi đầu, mân mê bím tóc: "Muội giờ chẳng ưng ai cả, cũng không muốn thành thân. Hơn nữa sổ sách trong nhà đều do muội quản, nếu muội gả đi thì ai lo việc nhà nữa?"

Tạ Vân bĩu môi, vành tai cũng cụp xuống: "Hàng xóm láng giềng đều biết muội bị thoái hôn rồi, còn ai thèm đến cầu thân nữa? Làm mất mặt nhà ta và đại ca rồi..."

Lão phu nhân đau lòng ôm nàng vào lòng: "Phì phì phì, nói hươu nói vượn gì thế. Là nhà bọn họ không có phúc. Gần đây vẫn thường có người đến cầu thân, tổ mẫu sẽ chọn cho con một người tốt hơn."

Tạ Ánh Sơn nhíu mày: "Đám người đó toàn là lũ xu nịnh, chẳng qua là thấy hoàng đế đối với đại ca..."

Tạ Ánh Sơn đột nhiên nghẹn lời, cẩn thận nhìn Tạ Lâm Xuyên, thấy sắc mặt y vẫn như thường mới ấp úng nói tiếp: "Tóm lại, đám tiểu nhân ấy còn lâu mới xứng. Bề ngoài thì mang lễ đến tặng, sau lưng không biết nói khó nghe cỡ nào. Những nhà thanh quý chân chính thì đều tránh Tạ phủ ta như tránh tà, giống như nhà họ Tiết vậy."

Tạ Lâm Xuyên trầm mặt. Cái danh "lấy sắc hầu vua" của một đấng nam nhi dù sao cũng chẳng hay ho gì. Bản thân y thì không sao, nhưng liên lụy người nhà thì không được.

Y xoa đầu Tạ Vân, chậm rãi nói: "Đại ca biết muội chịu uất ức rồi. Không muốn thành thân thì tạm thời cũng chưa vội. Nếu muội đã giỏi quản sổ sách, đại ca sẽ tìm người chọn một gian hàng cho muội kinh doanh, muội thấy thế nào?"

Tạ Vân mắt sáng rỡ: "Thật sao? Muội còn tưởng đại ca về là sẽ ép muội gả đi chứ."

Tạ Lâm Xuyên khẽ cười: "Sau này có đại ca ở đây, sẽ không để ai bắt nạt mọi người nữa."

Dù sao họ cũng là thân nhân của nguyên chủ Tạ tướng quân. Nếu y đã mượn xác hoàn hồn thì cũng nên gánh vác hết nhân quả thân duyên của nguyên chủ.

Từ nay về sau, y chính là trụ cột của nhà họ Tạ, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.

Tạ Lâm Xuyên ngồi tâm sự với mọi người một lát rồi dùng cơm, sau đó đưa tổ mẫu về phòng nghỉ ngơi.

Phó tướng Địch Dũng vừa vặn trở về bẩm báo: "Tướng quân, quả như ngài dự đoán, bên ngoài có không ít kẻ khả nghi, có mấy gương mặt vốn là cấm quân năm xưa."

Tạ Lâm Xuyên gật đầu, quay về thư phòng viết một phong thư, niêm phong kỹ lưỡng rồi mới đưa cho Địch Dũng, căn dặn: "Mang thư này đến phủ Thuận Vương, giao cho Thuận Vương điện hạ."

Địch Dũng sửng sốt, lắp bắp hỏi: "Giao cho Thuận Vương? Việc này... e là không ổn. Hay là tối nay thuộc hạ phái người đến đưa lén? Tránh để người ta thấy ngài còn dây dưa với Thuận Vương."

Tạ Lâm Xuyên tùy tiện xua tay, giọng điệu không cho phép phản bác: "Ngươi chỉ cần đi đưa là được."

Trở lại phòng khách, tiểu thái giám Vương công công trước đó đã đưa Tạ Lâm Xuyên về Tạ phủ đang ngồi dùng trà, rất biết điều không quấy rầy y trò chuyện với người nhà.

Thấy Tạ Lâm Xuyên bước tới, hắn lập tức đứng dậy, cười tủm tỉm: "Tạ tướng quân sao lại qua đây rồi, không ở lại với người nhà thêm lát nữa sao?"

"Hôm nay Tạ mỗ có thể đoàn tụ với người nhà, hoàn toàn đều là nhờ ân đức của bệ hạ." Tạ Lâm Xuyên mỉm cười nói: "Vì thế, ta muốn nhờ Vương công công thay ta chuyển đạt lòng biết ơn đến bệ hạ."

Vương công công cười đáp: "Lời này đợi Tạ tướng quân về cung đích thân nói với bệ hạ chẳng phải tốt hơn sao?"

Tạ Lâm Xuyên ngồi xuống, tự rót cho mình một chén trà, nhẹ nhàng gạt bọt trà, thong thả ung dung nói: "Nhưng tối nay ta không định hồi cung."

Nụ cười trên mặt Vương công công lập tức đông cứng, kinh hãi biến sắc: "Cái gì?!"

Tạ Lâm Xuyên nhấp một ngụm trà nhuận họng, đầu ngón tay thon dài chậm rãi lướt qua vành chén sứ trắng tinh. Khi ngước mắt lên, ánh mắt y bình thản mà kiên định:

"Để bày tỏ lòng cảm tạ với bệ hạ, ta muốn thỉnh bệ hạ hạ mình đến nơi này dùng bữa. Ta sẽ tự tay xuống bếp nấu vài món ngon để khoản đãi bệ hạ."

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn