Bình thường Khương Vong chuyện trò với bác gái không hề băn khoăn kiêng dè, nhưng Quý Lâm Thu nhắn tin một cái, làm hắn chột dạ y hệt học sinh cấp 3 yêu sớm đang bị giáo viên chủ nhiệm săm soi vậy.
Bên này Trần Đan Hồng sắp ra về còn lưu luyến bịn rịn ngắm ông thầy nước ngoài râu quai nón, bác duỗi tay chỉ: “Cháu trông thấy áo tím bên kia không.”
“Ồ, David đúng không ạ?”
“David đâu mà David, cái cô kia cơ mà,” Trần Đan Hồng nhìn về phía bà cô già, vừa hâm mộ vừa hơi ghen tị: “thấy bảo nhé, nhà chị này có mỗi đứa con gái thôi, nhưng con gái hết mình ủng hộ chị ta học tiếng Anh, còn định đưa chị ta ra nước ngoài học đại học đấy —— sao mà có phúc vậy không biết.”
Ngần ấy tuổi đầu muốn học gì chẳng được, dám mơ mộng cả việc du học nữa cơ!
Giờ Khương Vong mới phát hiện đúng là có bà cô khác khoác áo tím tóc xoăn xù đằng sau thầy giáo người nước ngoài, đang cầm sổ tay đứng đợi bằng vẻ mặt tràn trề nhiệt huyết.
Hắn không ngờ các cô bác tuổi trung niên tuổi già với nhau còn tị nạnh phương diện học tập thế, bèn cười bảo: “Nếu bác muốn học thì đảm bảo Lâm Thu cũng sẵn sàng đồng hành chứ ạ.”
“Không ổn không ổn,” Trần Đan Hồng vội xua tay: “sao bác đòi hỏi xa vời vậy được, mà kể cả muốn ra nước ngoài thăm thú mấy thì chắc chắn bác còn phải ở lại chăm cháu trước đã —— Lâm Thu gần 30 rồi đã cưới xin gì đâu.”
Khương Vong lấy phong kẹo bạc hà ra nhai rất lơ đãng, không tiếp lời chủ đề ấy nữa.
Cả hai lái xe từ bãi đỗ ra bến cảng tàu cá, Trần Đan Hồng phấn khởi lật giở sổ tay phổ cập kiến thức thầy giáo phát, đại khái chắc thấy khoang xe im ắng quá, bác mới thử ngẩng đầu nhìn Khương Vong.
“Tiểu Khương à.”
“Dạ.”
“Thực ra Lâm Thu kể bác nghe rồi,” Bác cười híp mắt bảo: “cháu với nó đều đang yêu, đúng không nào.”
Câu nói đánh úp đột ngột chưa kịp trở tay, may sao đúng lúc Khương Vong phanh xe dừng đèn đỏ, hắn cười gượng bất đắc dĩ: “Bác đừng trêu cháu chứ ạ, mình đang đi ăn bình thường thôi mà bác?”
“Ây dà!” Trần Đan Hồng vỗ bốp vai hẳn, cười tươi rói như gặp con rể: “Lại còn giả vờ với bác!”
“Kìa bác cháu đang lái xe,” Khương Vong bình tĩnh đáp tỉnh bơ: “đường mình đi đây còn đang thi công – sao Dụ Hán làm đường mấy năm liền chưa xong bác nhỉ, bác cứ trêu cháu thế nhỡ cháu đi chệch làn bị trừ 3 điểm, công an phạt tiền là cháu ăn vạ bác bác nhé.”
“Rồi rồi rồi,” Trần Đan Hồng khoát tay: “trẻ măng mà đã dễ ngại thế thì chết.”
Địa điểm bữa tối là một nhà hàng lâu đời nằm cạnh cảng, món gỏi tôm sống và cá lăng rưới sốt ở đây được đánh giá ngon số một địa phương, lắm lúc đông khách tới nỗi đặt trước còn chẳng có chỗ.
Thời tiết dễ chịu, bàn họ ngồi là ban công ngoài trời trông ra cảnh sông, bước lên tầng, gió sông mang theo mùi tanh rêu tảo ùa vào quyện với mùi bia bọt, nồi đầu cá hầm chung tiêu xanh ớt đỏ sôi sùng sục, hương vị nồng nàn khiến người ta thòm thèm.
Khương Vong trông ra phía xa cách mười mấy bàn, lập tức tìm thấy Quý Lâm Thu.
Đối phương thoáng lo âu, song Khương Vong chỉ khẽ lắc đầu.
Hắn sẽ không tùy tiện nhượng bộ, tất thảy phải cân nhắc thay anh.
Bành Tinh Vọng đã ngồi sẵn cạnh Quý Trường Hạ, má còn dán bông hoa nhỏ màu đỏ cô dạy văn tặng, tia được Khương Vong bèn phấn khởi vẫy tay thật lực, chưa kịp nói câu nào thì ợ liền hai phát vì uống nước ngọt.
Canh tươi cá béo, cả bữa ăn đều vô cùng ngon lành thoải mái.
Khương Vong vẫn cười nói chạm cốc vui vẻ cùng bố Quý, chỉ tranh thủ lúc đi vệ sinh để hút điếu thuốc.
Nghĩ cũng bức bối thật chứ.
Rõ ràng nhận một câu là xong, hắn xử sự rành mạch dứt khoát, chuyện tình cảm thì càng trong sáng thản nhiên, cứ giấu giếm lấp l**m như hôm nay đúng là ngược đời trái tính.
Lát sau Quý Lâm Thu mới rời bàn, có vẻ anh biết hắn sẽ chờ anh ở đây.
Hai người nép nhờ làn khói thuốc lởn vởn để hôn trộm một giây rồi tựa cạnh mảng thường rêu xanh, nghe âm thanh lao xao nồi niêu nấu nướng trong nhà bếp.
Chưa hết nửa điếu Khương Vong đã duỗi tay dí tắt, giọng thật thấp.
“Hôm nay bác gái hù anh.”
“Anh không hùa theo, em cũng cẩn thận vào.”
Nghe vậy, nhất thời nụ cười của Quý Lâm Thu nguội lạnh hẳn.
Nó chưa phai đi hoàn toàn, song lại khiến anh trông càng hời hợt hơn.
“Xem ra là thấy em với anh gần gũi quá.”
Khó tránh, không chịu ở cùng bố mẹ, có cả đống tiền thậm chí mua hẳn nhà ở Bắc Kinh rồi mà còn phải ‘thuê chung’ của bạn, suốt ngày dính lấy nhau, kì cục vậy chưa đủ à.
“Cùng lắm nữa em sẽ chuyển sang khu Hồ Cò, cứ bảo là triển khai nghiệp vụ mới, về sau hay phải sang làm việc, anh sang chỗ nhà em bên đó mà ở.”
Vừa nói dứt lời, trông thấy ánh mắt Khương Vong là Quý Lâm Thu lập tức hối hận.
Nghe quá đáng quá.
Họ có sự nghiệp đàng hoàng, êm đềm vô tư, vậy mà yêu đương đơn thuần thôi cũng thành vụng trộm, còn phải tìm nơi chốn khác để gặp gỡ âu yếm nữa chứ.
Khương Vong suy tư mãi lâu, đầu ngón tay quệt trúng lan can bám rỉ sét loang đỏ.
“Như này, mình tách ra một đợt đã, đúng dịp anh cũng cần ghé Thượng Hải đăng kí công ty bất động sản, em về ở với bố mẹ, giảm tần suất qua lại trước, đừng để hai bác nghi ngờ thêm.”
“Đi công tác thì sắp xếp thêm ít việc loanh quanh Giang Tô An Huy, anh chạy sang với em.”
Quý Lâm Thu nhẹ giọng đáp lời, thấy hắn định trở lại bàn cùng, anh bèn đưa tay can.
“Em vào trước, anh cứ bảo ra ngoài làm điếu thuốc cho tỉnh rượu, chờ khoảng 10 phút nữa hẵng vào.”
Khương Vong nhìn anh, chậm rãi gật đầu.
Tầm 15 phút sau Khương Vong mới quay vào mâm.
Trong lúc đó hắn vòng ra quầy, định trả tiền nhưng lại nghe báo bố Quý đã thanh toán trước, đành phải thôi.
Tuy đã cơm nước no nê song người nhà họ Quý vẫn đang cười nói tán gẫu để ngồi chờ hắn, đôi bên trò chuyện thêm một lát cho đúng thủ tục rồi đứng dậy chào tạm biệt.
“Tối nay anh về nhà ngủ,” Quý Lâm Thu vẫy tay với Bành Tinh Vọng: “mai gặp nhé, để mai anh giảng thêm ngữ pháp cho.”
“Bye bye anh Lâm Thu!!”
Khương Vong nhìn Quý Lâm Thu lần nữa, sau cùng vẫn dắt Bành Tinh Vọng ra về.
Quý Lâm Thu dứt ánh nhìn khỏi hắn, cầm áo khoác giúp bố mẹ, khi xuống cầu thang thì đỡ em gái một tay.
“Từ từ thôi.”
Quý Quốc Thận uống kha khá, phấn khởi lải nhải tỉ tê chuyện đi dạy hồi trẻ của mình suốt.
Quý Trường Hạ cầm chìa khóa xe lăn tăn, ngoái đầu hỏi mẹ xem nhà có còn thuốc giải rượu không.
Trần Đan Hồng ngẩn ngơ một hồi, mãi xong mới đáp là không nhớ rõ nữa.
Xe chở cả nhà về tiểu khu, mọi người vào nghỉ ngơi, Quý Trường Hạ đang vẫy tay chào thì bỗng Trần Đan Hồng gọi cô quay lại.
“Con ngồi xuống đây, mẹ có việc cần nói.”
Dự cảm chẳng lành ập tới với Quý Lâm Thu, chưa chờ anh mở miệng Quý Quốc Thận đã xen vào gạt đi: “Bà lại thế rồi, tối om thế này có gì mà nói, đi ngủ đã, một mình nó con gái lái xe về cũng không an toàn.”
Thái độ của Trần Đan Hồng rất cương quyết, điều hiếm thấy trước mặt bác trai: “Không, Quý Trường Hạ, con với anh con ngồi ra đây.”
Quý Trường Hạ bất an liếc sang Quý Lâm Thu.
Hai anh em lần lượt ngồi xuống, Trần Đan Hồng lạnh mặt, đặt câu hỏi thẳng thừng đột ngột.
“Quý Lâm Thu, con với Khương Vong quen thật đấy à?”
Nghe thế Quý Quốc Thận ngây ngẩn, đang say rượu còn khát khô cổ, bác cầm cốc nước ấm trên bàn nốc ừng ực cạn sạch, thấy vợ cứ gây sự vô lý: “Đợt trước tôi bảo bà bà còn kêu tôi lo xa linh tinh, bà lại lên cơn gì thế?”
Mặt Quý Lâm Thu trắng bệch, anh muốn mở miệng cười nói đãi bôi một câu nhưng chợt phát hiện mình không kiểm soát nổi biểu cảm nữa.
“Mẹ! Anh Khương lấy đâu ra chuyện ——”
“Mẹ không hỏi con,” Trần Đan Hồng cắt ngang Quý Trường Hạ, nhìn thẳng vào Quý Lâm Thu bảo: “con là đứa không biết nói dối, con trả lời mẹ.”
Quý Lâm Thu cố hé môi cất tiếng mà cảm giác mình như bị đóng đinh đối diện với mẹ, giờ phút này đây sống lưng đau điếng cứng ngắc, ngồi thẳng lên chút thôi cũng khó nhọc vô vàn.
Cổ họng lạnh toát, hệt rơi xuống hầm băng.
Hiện tại Quý Quốc Thận cũng thấy trái khoáy vô căn cứ quá, bác đưa tay kéo vai vợ để vợ quay sang phía mình: “Đan Hồng, bà nghe ai nói gì à, hay nhìn thấy gì không hay?”
“Đừng bảo có ai đàm tiếu nhỏ to với bà, chia rẽ mối quan hệ giữa nhà mình và Tiểu Khương nhé?”
Kể cả vai xoay hướng khác thì mắt Trần Đan Hồng vẫn đăm đăm xoáy theo Quý Lâm Thu, như thể gương mặt anh lúc này đã viết rõ đáp án.
Bỗng bác bất chợt lắc đầu.
Đầu tiên chỉ là biên độ nhỏ, về sau bắt đầu nguầy nguậy thật mạnh, kiểu đang ra sức hất thứ gì đó đi.
Ý tưởng lẫn sự thật không khác nào một loại bệnh dịch, nhỡ dính phải là toàn thân bác rùng mình ớn lạnh.
“Quý Lâm Thu, con nói đi.”
“Nói đi chứ!!”
Quý Trường Hạ nóng lòng cồn cào, chỉ khao khát gọi Khương Vong trở lại mà cũng sợ làm vậy thành ra đổ dầu vào lửa.
“Mẹ, mẹ định thẩm vấn anh thì mẹ cũng phải có chứng cứ chứ, mẹ không thể suy diễn người ta bậy bạ thế được ạ!”
“Ai lại nghĩ con trai mình vậy, anh Lâm Thu anh Vong đối xử với nhà mình chưa đủ tử tế hay sao??”
Tự dưng Trần Đan Hồng nâng giọng cao vút: “Bao lâu nay mẹ không hề muốn tin!”
“Quý Lâm Thu, trước đó bố con nghi ngờ hai ba bận rồi, mọi lần mẹ đều phủ nhận nói tránh đi, con bảo bố là con không muốn động chạm phụ nữ mẹ cũng chỉ cười xòa cho qua, mẹ đang phải giả ngu đấy con biết không hả?!”
“Quý Lâm Thu, con biết mẹ muốn tin tưởng con ngần nào không? Con là con trai ruột của mẹ, là con trai ruột của mẹ!”
“Bố con ngờ vực con thế mẹ không muốn nghe một chữ nào hết, mẹ muốn bác bỏ hộ con, muốn phỉ phui bố con sao lại nghĩ ra cái chuyện quái gở đến thế – con có cho mẹ tự tin để phản bác chưa? Con đã chống lưng cho mẹ được hiên ngang nói đỡ thay con chưa??”
Hôm nay bác xem ba người chào nhau mà y sì đúc cảnh ông chồng dắt con bịn rịn ngoái trông vợ mãi mới về hẳn, con trai bác cố vun vén yên ấm nên miễn cưỡng chủ động ở lại chứ lòng dạ chẳng theo đi luôn rồi!
Bác chẳng cần bất cứ bằng chứng nào hết, hai năm qua chúng nó quen thân nhường ấy, ăn chung ở chung ngủ chung cả văn phòng cũng nối liền, có thể bắt gặp hai người cười nói ríu rít quấn quít cạnh nhau mọi lúc mọi nơi ——
Khương Vong chưa bao giờ dành nét mặt ánh mắt tương tự cho bất kì cô gài nào khác, con trai bác càng không!
Tập thể công ty bao nhiêu cô giáo, chúng nó đã chịu ngắm ai đàng hoàng đâu chứ?!
Ban đầu Quý Quốc Thận còn tưởng vợ rầm rộ đặt điều, đùng cái bị quát tháo thẳng mặt tỉnh nốt cả rượu, nói năng lắp ba lắp bắp.
“Lâm Thu, mẹ con lại nghĩ nhiều ấy mà, con, con nói với mẹ một câu đi, cho mẹ yên tâm là được.”
Quý Lâm Thu chợt hoàn hồn, từ từ đứng dậy.
Sau đó anh lặng lẽ quỳ xuống.
Lưng ưỡn thẳng tắp, song vẫn im lìm nín thinh.
Nghĩa là thừa nhận. Nhận hết tất thảy.
Thoáng chốc mắt Trần Đan Hồng đỏ hoe, bác chồm sang ôm chầm lấy con trai gào khóc đau đớn.
Quý Quốc Thận đã quăng ý tưởng hoang đường nọ ra sau ót từ đời thuở nào, khoảnh khắc này bác trai cũng như bị sét đánh, giơ tay lên run bần bật cứng đờ: “Lâm Thu, con thích ai chẳng được, nhưng thằng bé Khương Vong là con trai cơ mà.”
“Lâm Thu, nó là đàn ông, rốt cuộc con đã nhìn kĩ chưa thế?”
Quý Lâm Thu nở nụ cười nhợt nhạt, khẽ gật đầu.
Trần Đan Hồng khóc lóc chán chê rồi dần hạ quyết tâm sắt đá, đứng bật dậy thoăn thoắt thu dọn đồ đạc.
Quý Trường Hạ hốt hoảng lao vào can ngăn: “Mẹ —— mẹ làm gì đấy ạ!”
“Đi, đi ngay bây giờ, trả nhà cho cậu ta, trả cửa hàng cho cậu ta, nhà mình nợ cậu ta bao nhiêu ơn nghĩa thì trả hết bằng sạch, không bao giờ ở lại cái chốn này nữa!” Trần Đan Hồng phẫn uất nói: “Cả đời con cũng đừng hòng quay lại cái chốn Dụ Hán quái quỷ này nữa, đi về với mẹ!”
“Mẹ, nhà này là anh tự mua cơ mà, liên quan gì đến anh Khương đâu!!”
“Không cần, bỏ hết đi, mình sẽ thu dọn đồ đạc đi về ngay đêm nay!”
Quý Quốc Thận không chịu nổi cảnh con trai hồn xiêu phách lạc, hối hả lại gần dìu con dậy: “Con đừng thế ——”
Bỗng nhiên Quý Lâm Thu ậm ừ đáp lời, sau đó anh cúi gằm mặt vơ vét các thứ cùng.
Trần Đan Hồng ngây ra tại chỗ, xem anh nhặt nhạnh lần lượt khung ảnh, sách vở, rồi vứt cả vào thùng rác, dù ấy là tập sách anh vừa mới thức đêm hiệu đính cho xong.
Vốn dĩ bác đang cay cú cương quyết chặt đứt mọi quan hệ giữa gia đình mình với cậu họ Khương kia, nhưng nào ngờ con trai chẳng buồn giãy giụa mảy may.
“Đừng bắt anh Vong phải khó xử, con đi với bố mẹ.”
Anh ngẩng đầu lên lại, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Không kịp viết hết rồi, mai update thêm, nói được làm được.
Tối qua gặp chút chuyện, khóc vật vã một trận, nhưng xem như cuối cùng cũng dứt điểm, thật may.