Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 97

Khương Vong thức giấc rất muộn.

Tối qua hắn hơi hơi thơ thẩn ngà ngà, cộng thêm trước đó bôn ba công tác bào mòn sức lực nên ngủ say mèm như chết, loáng thoáng cảm giác có vẻ đã nằm mơ nhưng ý thức rất hỗn loạn, nửa tỉnh nửa mê.

Đại khái tầm từ tảng sáng điện thoại hắn bắt đầu rung ngắt quãng. Rung dài là cuộc gọi, rung ngắn là chuông báo thức, hệt cát vụn lấn cấn chưa dọn sạch trên chiếc đệm Simmons.

Ảnh hưởng nhỏ thôi, nhưng cứ khiến người ta không tài nào yên giấc.

Đợi đến khi hắn tỉnh hẳn đã tận 2 giờ chiều.

Hắn ngủ mê mệt, vai lưng đều ê ẩm nhưng nhức, mở điện thoại lên có hơn 20 cuộc gọi nhỡ và hơn 30 tin nhắn.

Đúng lúc thư kí gọi sang lần nữa.

“Sếp ạ? Sếp ơi cuối cùng sếp cũng dậy rồi ạ?!” Cô thư kí sốt ruột vô cùng: “Ôi trời ơi em còn tưởng là anh bị làm sao, buổi trưa em sang gõ cửa mấy lần cũng không thấy anh ở nhà ——”

“Anh đang ngủ bù,” Giọng Khương Vong khản đặc: “có chuyện gì thế?”

Thường khi hỏi câu này hắn sẽ luôn chuẩn bị sẵn một vài dự tính và phương pháp giải quyết tương ứng trong đầu.

Phụ huynh đến trung tâm phá rối, giáo viên bãi công từ chối lên lớp giảng dạy, học sinh gây gổ đánh nhau giữa giờ, hoặc vấn đề gì bên nhà sách hay công ty bất động sản.

“—— Cả nhà thầy Quý biến mất rồi ạ!! Bọn em đang định báo công an đây, anh có liên lạc được không anh?”

Cơn ngái ngủ của Khương Vong chưa tan hết, thành ra động tác thình lình trợn mắt làm gáy trướng nhói lên.

“Biến mất là như nào?”

“Sáng nay có phụ huynh hẹn 8 rưỡi gặp mặt trao đổi với thầy Quý, họ đến lớp sớm những 15 phút mà đợi tới tận 9 giờ vẫn chưa thấy thầy Quý đâu,” Thư kí vội trình bày: “bọn em đoán chắc là gặp tình huống gì đột xuất thôi, nên xin lỗi giải thích với phụ huynh là anh ấy bị sốt, cho đỡ mích lòng bất hòa ấy ạ, gửi tặng họ một voucher nữa, nhưng sau đấy đồng nghiệp tầng trên tìm em báo bác Quý cũng chưa đi làm nốt.”

“—— Lâu nay cứ đúng 7 rưỡi sáng bác ấy đã có mặt, uống trà đọc báo một lát trước giờ họp hành chuẩn bị tiết dạy hoặc trò chuyện lặt vặt, mọi người ở tầng trên đều quen nhịp, vậy mà giờ bác ấy cũng biến mất nốt.”

“Em gọi thử cả di động lẫn máy bàn, ban đầu điện thoại còn gọi được nhưng không ai bắt máy, về sau tắt ngúm luôn ạ.” Càng nói thư kí càng hoảng loạn lo sợ: “Em sang nhà thầy Quý gõ cửa rồi, nhòm từ sân vào thấy cửa sổ kéo kín rèm, không trông thấy gì bên trong cả, gõ liên tục vẫn chẳng ai đáp —— chắc, chắc không phải nhà họ gặp trộm cướp côn đồ gì đâu anh nhỉ?!”

Khương Vong lờ mờ đoán ra phần nào, cổ họng đắng nghét.

Hắn chống người dậy, ngửi mùi rượu ở cổ áo.

“Anh sang thử xem sao đã, các việc khác cô thu xếp giúp anh.”

“Vâng ạ vâng ạ, anh có cần em qua cùng không?!”

“Tạm thời chưa cần đâu.” Khương Vong dừng lại giây lát, nói thêm: “Phía các thầy cô thì trấn an trước, cứ lấy cớ ốm sốt, để sau nói tiếp nhé.”

Hắn ăn mặc phong phanh, vớ tạm cái áo khoác vào, chân trần thì xỏ dép, lục tìm chìa khóa dự phòng Quý Lâm Thu thả trong ống bút rồi vội vã chạy tới nhà họ Quý.

Đúng như thư kí mô tả, cổng sân đóng chặt, cửa sổ trong nhà buông rèm kín mít, không thấy bóng người lẫn ánh đèn.

Khương Vong bước tiếp vào trong, ngón chân lạnh toát, họng và gáy cùng râm ran đau nhói.

Hắn gõ cửa theo thủ tục.

“Bác ơi? Cháu Khương Vong đây ạ.”

Sau đó hắn không chờ ai đáp, cắm chìa khóa vặn tay nắm cửa.

Phòng khách đã trống hoác.

Nói chính xác hơn là bộn bề ngổn ngang, tuy đồ đạc trang trí dạng tượng điêu khắc hay bình hoa vẫn y nguyên song toàn bộ các vật dụng mang hơi thở cuộc sống của Quý Lâm Thu gần như đã bay biến hết thảy.

Chiếc măng tô anh hay treo ở cửa, chiếc mũ phớt thi thoảng anh sẽ đội một lát, chồng sách tham khảo đặt trên quầy bar cao, vài chiếc bút suốt ngày rải rác lắt nhắt trên bàn trà.

Đã dọn đi sạch trơn.

Hàng loạt các thứ chưa kịp đem vứt tán loạn giữa thùng rác, thậm chí có cả sổ ghi chép chằng chịt chữ viết.

Khương Vong ngồi xổm xuống, lâu lắm mới phải lục thùng rác trở lại.

Từng thứ một, tất cả là của Quý Lâm Thu, tất cả đều bị quẳng béng vào đây.

Hắn cúi đầu trông đống đồ, như đang săm soi vết sẹo chung giữa họ.

Mấy nhát đâm bất thình lình chẳng kịp trở tay, đau thì đau đấy song bụng dạ chỉ thấy vô lý.

Hoang đường thực sự.

Đi tiếp vào nhà, tủ quần áo các phòng đều mở toang, bên trong rỗng tuếch.

Nếu gọi là chuyển nhà, đại khái chắc phải hối hả thu dọn một lượt thâu đêm vô cùng cập rập, chờ sáng sớm gọi chiếc xe tải chất lên chở đi.

Để lại mỗi tờ thư trên bàn trà, nét chữ mạnh mẽ cương trực, do Quý Quốc Thận viết.

Cậu Khương:

Mọi việc khá đột ngột, thật xin lỗi vì bỏ đi không lời chào hỏi.

Ban đầu tôi cũng cảm nhận loáng thoáng về một số việc, nhưng cứ nghĩ đoán mò như vậy xúc phạm quá trớn đối với cả hai… Song cuối cùng Đan Hồng vẫn vạch trần cả.

Khó lòng hình dung trạng thái gia đình hiện tại.

Bao lâu nay nhờ cậy cậu Khương chiếu cố nhiều điều, hồi đó nếu không có cậu hỗ trợ kết nối giữa khuya, có khi tôi đã hấp hối trong bệnh viện, nào có ngày hôm nay.

Giờ đây theo ý mẹ thằng bé, cả nhà chúng tôi sẽ rời Dụ Hán, cắt đứt liên lạc, tôi nghĩ, đây cũng là hành động cảm tính dưới tình cảnh sợ hãi hoảng loạn.

Mong sao quyết định này không làm cậu tổn thương.

Núi cao đường xa, chúc đôi bên thanh thản, học cách buông bỏ.

Quý Quốc Thận, cha Quý Lâm Thu.

Khương Vong đặt tờ giấy xuống, ngồi ngẩn ngơ trên sofa.

Hắn nghe thấy tiếng thở phập phồng của mình, vang vọng rõ rệt trong căn phòng khách vắng lặng tịch mịch.

Thực ra căn phòng khách đây thường rất rôm rả.

Mỗi lần ghé sang đều nghe tiếng biên tập viên kênh Thời sự trên tivi, tiếng xào nấu của bác Trần, đôi khi gói sủi cảo cần băm thịt, nó sẽ chuyển thành loạt tiếng lách cách lạch cạch kiểu mưa rào, chốc chốc xen lẫn tiếng nói cười của Quý Trường Hạ.

Cháu trai thì thích giơ máy bay giấy chạy lòng vòng tới lui, thỉnh thoảng Lâm Thu sẽ ngồi cạnh hắn đọc sách, thỉnh thoảng lại qua pha trà cùng bố.

Hắn ngồi giữa họ, êm ả mãn nguyện, hình như cũng có một gia đình mới.

Tiếng chuông điện thoại bất chợt réo vang.

“Sếp ạ? Anh đang ở nhà thầy Quý đó ạ? Tình hình hiện giờ sao rồi anh??”

Khương Vong suy tư vài giây, giải thích: “Gia đình Lâm Thu… gặp ít vấn đề, phải về quê từ sáng sớm, tạm thời chưa quay lại được.”

“Ôi! Thế ạ?!” Thư kí vội quan tâm hỏi han: “Vậy để em xin nghỉ giúp thầy Quý, áng chừng khoảng bao lâu nữa nhà anh ấy sẽ về Dụ Hán ạ?”

Khương Vong bật loa ngoài, gập bức thư còn quá nhiều bỏ ngỏ thành chiếc máy bay giấy.

“Cứ xin nửa tháng trước đi.”

Máy bay giấy vùn vụt vút ngang, vẽ một đường gấp khúc, cuối cùng hạ cánh tại thùng rác.

Khương Vong buộc phải đối diện với cuộc sống nơi Quý Lâm Thu đột ngột rút lui.

Thực ra hắn hi vọng có nút ngưng đọng thời gian hơn, tranh thủ nghỉ lấy hơi giữa nhịp sống dồn dập và mối quan hệ gia đình phức tạp, ấn thêm lần nữa, mọi việc đều có thể tua nhanh đến luôn khoảnh khắc tháo gỡ viên mãn.

Hắn yêu anh, cũng hiểu anh.

Khoảng cách là kĩ xảo phù hợp giúp xoa dịu cú sốc khổng lồ.

Đang yên đang lành tự dưng hay tin con trai đồng tính luyến ái, rằng thực ra con trai và anh em chí cốt nhất của nó là người yêu, thậm chí rất có khả năng hai thằng đàn ông này từng hôn hít, từng trải nghiệm tiếp xúc cơ thể thân mật ngoài sức tưởng tượng hơn nữa ——

Cả chuỗi sự kiện đổ ập xuống đầu chỉ trong nháy mắt, hai vợ chồng cao tuổi chưa xuất huyết não tại chỗ đã là may mắn lắm.

Đủ sức thu dọn hành lí thâu đêm thay vì phải đưa thẳng vào bệnh viện cấp cứu, riêng việc này lại đáng mừng tí ti.

Nhưng sau ấy thì sao?

Họ sẽ phải dành thời gian bao lâu để chờ hai bác già bình tĩnh trở lại, có thể ngồi xuống trao đổi về chủ đề này đàng hoàng chứ đừng như bãi mìn động vào là nổ, không le lói một cơ hội nào cho bất kì ai?

Trước giờ ngủ Khương Vong cứ lăn tăn vấn đề ấy mãi.

Giá mà con người kết nối cảm ứng tâm hồn với nhau được thật thì tốt, kể cả sử dụng mã Morse gì đó giống thời gián điệp.

Hắn sẽ suy nghĩ thời điểm rời đi, rốt cuộc Quý Lâm Thu đang hoang mang, bình tĩnh, trù mưu tính kế hay suy sụp khổ đau.

Sẽ tưởng tượng thêm nhiều khung cảnh khác, ví dụ trong khi mình đến đón Bành Tinh Vọng tan học thì Lâm Thu đang đỡ đần phơi quần áo dưới quê, hay đang đọc dở sách báo trong phòng làm việc.

Hoặc biết đâu Lâm Thu đã bị người nhà họ Quý ép buộc dẫn đi sơ tán ở những nơi như Đài Loan Hongkong, giống câu chuyện bi kịch nào đó, sau cùng hai người mòn mỏi tới ngày tóc bạc trắng đầu mới tái ngộ lần nữa, đến lúc ấy kể cả mầm mống tình yêu vẫn có thể tí tách tóe lửa, ước chừng muốn làm một lượt tàu nhanh kỉ niệm lâu năm trùng phùng cũng sẽ trắc trở ra phết cho xem.

Khương Vong cảm giác mình đã chìm ngập một nửa vào dòng tâm trạng buồn khổ, song lại không cho phép mình lún quá sâu.

Lửng lơ chới với, kiểu mặc bộ quần áo sai cỡ, bồn chồn châm chích toàn thân.

Ngày đầu tiên cả gia đình họ Quý biến mất, hắn bảo với Bành Tinh Vọng là nhà anh Quý của nhóc gặp chút biến cố, phải về quê 2 tháng.

Rồi ngay tối hôm đó bé nhỏ đã len sang đòi ngủ chung, trước giờ ngủ còn nhoài vào cạnh hắn thì thầm tỉ tê.

“Sao anh Lâm Thu vừa đi là em thấy nhà cửa trống vắng hẳn ấy ạ, phòng ốc hơi to quá thì phải.”

“Anh ơi, hoa dành dành ở nhà anh Lâm Thu nở bung rồi kìa, anh có muốn chụp cho anh ấy xem không.”

“Hay cuối tuần mình xuống thăm anh ấy đi ạ?”

“Anh, hình như anh cũng không vui à, em ôm anh cái nè, tối anh nằm mơ đẹp vào nha.”

Khương Vong thầm chê bé nhỏ lèm bèm phiền toái, nhưng ôm lấy thằng bé cảm giác hệt ôm con cún con, đúng là cũng dễ ngủ hơn thật.

Trong mơ Quý Lâm Thu sang gõ cửa, cười rất bất đắc dĩ.

“Em chạy mất tiêu mất dạng mà anh chưa đến đón em đi à? Đáp án em ở đâu chẳng rành rành ra đấy rồi ư?”

“Ngốc, chả ăn ý tí nào hết. Thôi thôi thôi, để em tự chạy về cho xong.”

Khương Vong giật mình choàng tỉnh, ngồi lên với tay chộp lấy chìa khóa xe đặt ở tủ đầu giường, bên ngoài trời vẫn đang nhá nhem.

Bành Tinh Vọng cũng hết hồn nhảy dựng, bật dậy theo chỉ sợ đi học muộn, ngó sang đồng hồ thấy đang là 5 rưỡi sáng thứ 7.

“Anh!!”

Sau đó đến ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ năm, ngày thứ hai mươi.

Khương Vong chờ cực kì kiên nhẫn.

Hắn sẽ không xốc nổi lao tới, hoặc bắt hoặc dụ người ta quay về.

Khả năng cao cơ hội tiếp xúc với bố mẹ nhà họ Quý sẽ chỉ có một, cấm tiệt bốc đồng.

Song điều nằm ngoài tưởng tượng của hắn là sự vắng mặt đột ngột của một người lại khiến cuộc sống trở nên mỏng tang.

Ban đầu nó đang là chiếc burger bò phô mai hai tầng lớp lang phong phú, thấm đẫm nước sốt, ta hăm hở thòm thèm cắn thử một miếng thì nó chợt biến thành tờ giấy.

Va đập đau ê cả răng.

Nhân viên công ty đều không dám đả động việc này với Khương Vong.

Có vẻ họ phát giác ra gì đó, cũng có thể là chưa.

Số ít vài người vô ý tứ phỏng đoán chắc doanh nghiệp lớn nào lén săn Quý Lâm Thu đi rồi, nhanh chóng bị mắng cho im thin thít hết hó hé thêm.

Khương Vong vẫn đi làm họp hành hoàn toàn bình thường, rảnh rỗi còn cắn hạt dưa tán dóc vài câu với quần chúng.

Song không ai chủ động nhắc tới nhân vật biến mất chóng vánh ấy nữa, dường như tất cả đều biết đây là vùng cấm.

Bành Tinh Vọng cũng ở vào trạng thái nhập nhèm, nửa hiểu nửa không.

Suốt bao lâu nay bé nhỏ luôn cực kì biết điều, dù anh Lâm Thu thân mến nhất nhất nhất đang vắng nhà cậu bé vẫn dậy thật thật là sớm để đến trường, thậm chí tự túc đi bộ từ trường về, không cần Khương Vong mất công qua đón.

Mỗi tội một buổi tối nọ, nhóc con rúc vào lòng Khương Vong ngủ, đang ngủ ngon lành thì tự dưng òa khóc, nức nở tới độ vai cứ giần giật, ngày càng giống con cún con mất dấu người nhà.

“Anh ——” Cậu bé lắc lư Khương Vong hãy còn lim dim lờ mờ, khóc nấc liên tục: “Bao giờ, bao giờ anh Lâm Thu mới về nhà đây ạ!”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Còn 1 chương nữa!

Không khóc! Chương sau là gặp nhau rồi!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn