Mùng 1/6 vào đúng chủ nhật, tuy hôm sau là ngày đi làm nhưng Bành Gia Huy và Đỗ Văn Quyên vẫn xin nghỉ thêm, muốn tranh thủ thêm một hôm chơi với Bành Tinh Vọng.
Họ rất cố gắng dành nhiều thời gian bầu bạn bên con hơn, cảm giác bất kể bé nhỏ đòi mua gì, đòi đi đâu, họ cũng sẽ nỗ lực hết sức để thỏa mãn tất cả yêu cầu từ cậu bé.
Nỗi ăn năn hệt lớp hơi nước mỏng li ti đọng phía ngoài chai nước có gas ướp lạnh.
Chạm vào trơn tuột, sờ thấy lạnh cóng, mỗi tội cứ lau bớt nó lại rải rác tiếp, trông không rõ rệt chứ khó lòng biến mất.
Ban ngày Bành Tinh Vọng đi ngắm hoa anh đào cuối mùa và sen đầu mùa Dụ Hán với ba mẹ, buổi tối về nhà anh ngủ, hai ngày trôi qua tựa một giấc mơ.
Đi khu vui chơi hay vườn bách thảo cũng thế cả, lắm khi nhóc con lại chẳng mong những món quà có phần sắp đặt ấy.
Giả sử người kèm mình làm bài tập là ba, người đón mình tan học là mẹ, ngày nào cũng được gặp ba mẹ thì hạnh phúc biết mấy?
Nhưng yêu cầu đơn giản vậy mới thực sự xa vời.
Cậu bé vẫn luôn hiểu rất rõ trong lòng.
Đến giờ phút chia tay, Khương Vong đứng ra chủ trì, mời mọi người ăn chung một bữa.
Ban đầu Quý Lâm Thu tự thấy mình không liên quan nên thoái thác, Đỗ Văn Quyên đặc biệt rủ riêng anh đi cùng, xem anh là người nhà trọn vẹn.
“Bao lâu nay phải gửi gắm Tinh Vọng ở nhà hai cậu, bọn chị thực sự rất áy náy.” Đỗ Văn Quyên đứng dậy mời rượu, nói: “Chị với ba nó bàn bạc rồi, sau này hoặc anh xin chuyển đến Dụ Hán làm việc chăm con, hoặc chị sẽ sang thuê nhà theo Tinh Tinh học cấp 2 cấp 3, tóm lại phải có cách, sẽ không làm phiền các em quá lâu nữa đâu.”
Tinh Vọng ngồi giữa họ, im ắng kiệm lời rõ rệt, chỉ cười cười rồi ăn cơm tiếp.
Bành Gia Huy quan sát thấy tâm trạng kín đáo của cậu bé, bèn cao giọng cười bảo: “Cuối tuần ba mẹ đến thăm con, có vui không nào?”
“Đợt tới công việc chỗ ba rảnh bớt sẽ ghé thăm con thường xuyên hơn nhé, sau này mình còn có thể cùng nhau ở nhà to nhà rộng, cuộc sống sẽ ngày một tươi sáng!”
Đỗ Văn Quyên tiếp lời: “Tinh Tinh, ba mẹ luôn luôn nhớ con nhiều lắm, về sau vẫn phải nghe lời anh Khương anh Quý, đừng nghịch ngợm nhé, ngoan!”
Khương Vong uống bia, trông mình tuổi thơ ấu, bỗng dưng lại thấy hai đứa giống nhau vô cùng.
Bụng dạ có tâm sự là hiện lù lù lên mặt, tuy nhiều năm qua hắn đã cố uốn nắn sửa đổi song chẳng cải thiện được mấy.
Đáng lý bữa cơm phải rất rôm rả hài hòa, ấy thế mà lại thành ra ngột ngạt.
Chờ đến lúc tàn tiệc giải tán, Bành Gia Huy đi lấy xe, Thường Hoa bế Nhân Nhân sang đón Đỗ Văn Quyên, hai người lần lượt quay về xe mình, vẫy tay với họ.
“Về đây, hôm khác gặp nhé!”
“Tinh Tinh, lần sau mẹ lại ghé thăm con, nào Nhân Nhân, chào các anh kìa con!”
Cả ba đưa mắt dõi theo hai gia đình ai rẽ đường nấy, xong xuôi mới trở vào xe, quay đầu về nhà.
Hôm qua Quý Lâm Thu ngủ đúng 20 tiếng đồng hồ, hôm nay đèn báo trên điện thoại anh nhấp nháy liên tục, cuộc gọi tin nhắn dồn dập không ngừng, anh gạt hết sang bên mặc kệ, tựa lên cửa sổ xe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Khương Vong thì tập trung lái xe, có một đoạn đang thi công tàu điện ngầm, đào trúng đứt dây điện nên tối om, phải chú ý quan sát đường xá.
Giữa bóng tối, Bành Tinh Vọng bất chợt lên tiếng.
“Phải học cách giả vờ thế này mới gọi là trưởng thành ạ?”
Câu nói không đầu không đuôi, song Khương Vong lại hiểu hết ý nhóc con ám chỉ.
Hắn mở cửa sổ xe cho thoáng, mãi lâu sau mới đáp.
“Kiểu kiểu vậy.”
Giờ phút này hắn rất muốn hút thuốc, hắn chỉ liếc qua bé nhỏ trong kính chiếu hậu rồi đạp phanh xe vững vàng.
Cuối cùng thằng bé vẫn biết.
Hắn đã lo lắng việc này suốt bao lâu nay, lại chẳng có cách nào để xử lý vấn đề vốn không tồn tại lời giải.
Gia đình bình thường sẽ giống đoàn tàu đi đúng theo quỹ đạo, song gia đình của Bành Tinh Vọng thì đầu hướng nam, đuôi lên bắc, để lại lẻ loi mình nhóc con chơ vơ trên đường ray.
Có tồn tại đấy, mà cọc cạch tới độ luống cuống.
Đáng ra hắn phải chia sẻ thật nhiều điều với bé nhỏ vào thời khắc hiện tại.
Tinh Vọng là bản thân hắn thuở thơ ấu, hắn luôn muốn đem đến cho bé con tình yêu ngập tràn, sự chăm nom tỉ mỉ chu đáo và nhận thức minh bạch sáng rõ trong phạm vi có thể.
Nhưng đến thời khắc dự cảm biến thành thật, Khương Vong điểm qua một lượt đống lời an ủi chất chồng trong bụng, sau cùng vẫn quyết định đừng nói gì thì hơn.
Thằng bé hiểu rồi, cứ thế thôi vậy.
Đèn xanh đèn đỏ vẫn khá lập lòe, chỉ sáng chập chờn một nửa, đặc biệt mờ mịt giữa màn đêm.
Quý Lâm Thu đã mở mắt từ bao giờ chẳng hay, anh đưa điếu thuốc cho hắn.
“Hút đi.”
Khương Vong nhìn anh, nâng tay nhận lấy châm lửa, rít một hơi thật dài.
Vị thuốc lá tràn vào sâu trong phổi, khiến người ta sặc sụa nhòe cả mắt.
Tinh Vọng nín bặt một hồi, lắc đầu chầm chậm.
“Sau này không nghĩ mấy cái linh tinh ấy nữa ạ.”
2 ngày nghỉ ngắn ngủi có vẻ chưa đủ đô.
Vài tháng vừa qua không một cuối tuần nào Quý Lâm Thu được yên, giờ cuối cùng đã ngủ đẫy giấc, có thể tạm giãn công việc một hồi, anh dứt khoát xin thêm 2 ngày phép năm.
Bên nhân sự nhận tin thì dở khóc dở cười.
“Thầy Quý ơi anh đùa bọn em đấy ạ, đợt trước cuối tuần anh không tăng ca thì cũng công tác học hành, thời gian nghỉ bù góp vào phải được nửa tháng cơ ạ, anh cứ việc nghỉ ngơi, đảm bảo chưa cần trừ đến phép năm đâu anh!”
Quý Lâm Thu đã quen nhịp sống cực khổ, nhất thời không kịp thích nghi, gật đầu đồng ý.
Anh qua chỗ bố mẹ làm việc nhà cả buổi, đi ra vườn hoa tưới cây chăm cá, không dưng lại nghĩ tới cuộc sống sau khi về hưu.
…Chắc kể cả 7 8 chục tuổi Khương Vong vẫn cứ là ông lão tồi tệ đầy rẫy mưu mô vô tận.
Thậm chí anh có thể tưởng tượng về hưu xong người này sẽ rủ mình đi bôn ba khắp thế giới, tận khi hai người mặt mũi nhăn nheo chống gậy không vững nữa, nhịp sống trở lại giống hôm nay thì cũng chẳng nhạt nhẽo hơn được đâu.
Hầy, sao lại thích cái người này thế cơ chứ.
Tiếng xoay chìa khóa vang lên ngoài cửa, Quý Lâm Thu cầm xẻng nghiêng người ra xem, bắt gặp Quý Trường Hạ khệ nệ túi to túi nhỏ trở về.
“Hôm nay không đi làm à?” Cả hai đồng thanh hỏi.
“Anh xin nghỉ phép, tranh thủ xả hơi hai hôm.”
“Ồ ồ,” Quý Trường Hạ đặt túi giấy lên tủ đồ ở huyền quan: “em đang định làm bánh mì, anh làm với em không?”
Quý Lâm Thu vui vẻ tham gia.
“Cơ quan em cho nghỉ sớm vậy á?”
“Đâu ạ, em thôi việc lâu rồi.”
“Em về làm nội trợ gia đình à?”
“Anh,” Quý Trường Hạ chống trán: “bao lâu anh chưa về nhà đây – giờ tiệm may của mẹ đông khách quá, một mình mẹ lo không xuể, vừa khéo em cũng biết chút ít, nên em sang phụ trách may đo theo đơn đặt riêng cùng mẹ.”
Hai người rửa tay rồi chia nhau rây bột rót sữa, trò chuyện về các việc trong nhà vài tháng vừa qua, về kĩ năng đàn violin kinh thiên động địa quỷ thần rơi lệ của Bành Tinh Vọng, cuối cùng vòng về chính Quý Lâm Thu.
“Anh… về sau hai anh, có định thử cưới ai che mắt không ạ?”
Quý Lâm Thu đang nhào bột, nghe vậy liếc sang: “Khương Vong kể với em à?”
Anh nhớ anh chưa từng nhắc đến chuyện này.
“Đâu,” Quý Trường Hạ cười bảo: “anh là anh ruột em cơ mà, sao em không nhận ra cho được.”
Ban đầu cô còn thấy lạ, công ty bao nhiêu giáo viên nữ ưu tú thế, sao chẳng một ai vừa mắt với thầy Quý, về sau bất chợt nghiền ngẫm trong lúc trò chuyện cùng bạn, mới để ý sự hiện diện của Khương Vong quá đỗi đặc biệt.
Một khi có hướng gợi mở, quan sát thêm hành động cử chỉ giữa cả hai với nhau, nghiễm nhiên có thể suy đoán trơn tru.
Quý Lâm Thu hơi nhíu mày nghĩ ngợi: “Bọn anh từng tính ra nước ngoài, hoặc tìm dịp nào từ từ nói với bố mẹ, chứ kết hôn giả… dễ phát sinh vấn đề lắm, rủi ro cho phía nhà gái nữa, nên thôi.”
“Thế hai anh cân nhắc chuyện con cái chưa ạ?” Quý Trường Hạ nói nhỏ: “Em nghe bạn kể, có thể nhận nuôi… rồi cả mang thai hộ.”
“Thấy bảo nhiều người ra nước ngoài thuê mang thai hộ, còn được chọn màu mắt màu tóc vóc dáng cho con —— ơ anh!!”
Quý Lâm Thu duỗi tay véo má em gái, nghịch ngợm làm bột mì tung tóe cả hai y hệt ngày bé.
“Nghĩ đi đâu đấy.”
“Hai thằng đàn ông mang thai hộ cái gì, anh với anh ấy đang bên nhau yên lành, tự dưng nhất quyết đòi kéo thêm người ngoài vào sinh con cho bọn anh, thế là con ai đây hả?”
Quý Trường Hạ não nề: “Lý thuyết thì là thế, kể cả sinh con ra vẫn mang dòng máu người lạ, em cũng thấy kì kì… Nhưng vậy liệu bố mẹ có càng khó chấp nhận chuyện hai anh không?”
Quý Lâm Thu chuyển cục bột cho cô, xoay người đi lấy dừa nạo.
“Anh cứ cảm giác hình như mẹ biết gì đấy rồi.”
“Thật ấy ạ?!”
“Cụ thể hơi khó diễn tả,” Anh nhìn em gái: “em còn nhớ đợt em yêu sớm không?”
“Rõ ràng chỉ gặp nhau ở trường, thậm chí tan học chưa lần nào đi chung về nhà nhưng mẹ cứ biết vậy thôi, hoàn toàn chẳng có lý do mà vẫn đoán ra được.”
Quý Trường Hạ hóa đá: “Mẹ biết chuyện em yêu sớm từ đó đến giờ á?! Anh sao anh hứa sẽ giấu giúp em cơ mà!!”
“Anh có tiết lộ gì đâu, riêng điểm này anh xin đảm bảo, huống hồ em với cái cậu đấy chẳng chia tay bao nhiêu năm rồi.” Quý Lâm Thu thấp giọng kể: “Nhưng đợt Tết vừa rồi, đang rửa bát thì mẹ cười ha hả kể anh nghe chuyện ngày xưa chăm em, những cái mẹ đoán khớp chuẩn hết tình hình năm đó luôn.”
Dù chẳng hề có một manh mối nào, bác vẫn có thể đoán ra con gái đang lén lút yêu đương.
Quý Trường Hạ ngưng thở mất một giây: “Thế bây giờ anh —— thôi toi rồi, em nhờ anh Vong đi đón mẹ!”
Động tác của Quý Lâm Thu khựng lại: “Hôm nay mẹ không qua tiệm may à?”
“Hôm nay mẹ có ca học ở trường!! Thì em đang muốn tạo cơ hội để anh Vong với mẹ thân thiết hơn mà, anh nhắn tin nhắc anh ấy mau đi!!”
Trong lúc đó, Khương Vong đang đứng ngoài phòng học chăm chú theo dõi.
Không ngờ đại học cho người cao tuổi còn có hẳn giáo viên người nước ngoài, giảng bài rõ là rành mạch cuốn hút mới sợ chứ.
Chuông hết tiết reo vang, các ông bà cô bác 5 60 tuổi thậm chí già hơn nữa lục tục đứng dậy, một số vẫy tay chào tạm biệt thầy, không ít người xúm lại gần quanh thầy hỏi han thắc mắc, bầu không khí rất hài hòa.
“Thầy David ơi! Hôm nào đi ăn bữa cơm với con gái nhà tôi nhé!”
“Cơm nước gì! Thầy David giảng lại giúp tôi với, cái so sánh hơn với so sánh nhất này rốt cuộc là sao nhỉ ——”
Vốn dĩ Trần Đan Hồng cũng đang chờ phía ngoài đám đông, tình cờ ngoái đầu bắt gặp Khương Vong bèn vẫy tay cười tươi rói: “Vong! Đến đón bác đấy à!”
Khương Vong cũng cười vẫy tay lại, đang định trả lời thì Quý Lâm Thu nhắn tin sang.
[Có khi mẹ em biết chuyện bọn mình rồi, anh nói năng cẩn thận ha :